• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm thiều dịch lộ đang nhộn nhịp,

Gia Lăng tửu điếm tiếp quần hào!

Vị trí của hai châu Cam châu Túc là ở nam ngạn sông Hoàng Hà, hình thế rất hùng vĩ, là trọng trấn phía Tây của nước Trung Hoa, bao bọc bằng các tỉnh Thiểm Tây, Thanh Hải, Tân Cương, và cũng là một động mạch lớn của các tỉnh kể trên, giao thông rất nhộn nhịp.

Hôm đó, chừng vào khoảng trước ngày Tết Thanh Minh độ mười bữa, ở cuối con đường Dịch Lộ huyện Lâm Thiều, có một tửu điếm là Gia Lăng Giang, đột nhiên thấy chật ních những khách bốn phương chuyện trò inh ỏi nào là tiếng Lưỡng Hồ, Lưỡng Quảng, Hà Nam, Hà Bắc, thêm vào đó những tiếng khàn khàn với giọng nặng chình chịch ở miền Nam Ngoại thôi thì đủ mặt anh hào Tề, Lỗ, Yên, Triệu bát âm tạp trần.

Bọn người này trời bẩm sinh ra đều có một bộ mặt rất hung dữ, ngang lưng, trên vai, đều thấy có ẩn tàng một món đồ gì phồng lên trong lớp quần áo, mà người ta có thể đoán được rằng: nếu không phải là bảo vật quý giá thì cũng là khí giới để phòng thân.

Đột nhiên, có tiếng chân bước ở trên thang lầu. Các người ngồi trên lầu chưa nhìn thấy rõ là ai thì đã nghe thấy một giọng khàn khàn cất tiếng kêu lớn:

- Mẹ kiếp! Hãy đem ngay lên đây cho gia gia mày một tô lớn thịt bò với hai bình rượu! Đem mau lên!

Kế đó, đã thấy một trái cầu thịt xuất hiện ở phía cửa thang lầu.

Đi theo ở phía sau là một gã vừa gầy vừa cao như một cành phướn.

Khi lên tới trên lầu, thì trái cầu thịt là một tên vừa lùn vừa mập đưa tay lên lau những giọt mồ hôi đang toát ra đầm đìa trên trán. Y vừa lau vừa cáu kỉnh nhắc lại những lời y vừa mới nói:

- Hãy đem rượu thịt lên đây? Gia gia mày ăn uống xong còn phải lên đường gấp. Đã nghe thấy chưa?

Tiếng quát tháo của tên lùn mập vừa khô khan, vừa mạnh mẽ, như đã tụ cả lực đạo thành một luồng gió bay thẳng ra vậy.

Đối diện với cửa thang chừng hai trượng có trồng một cây mai quằn trổ theo lối rồng cuốn, trên đó có treo một ngọn Cung đăng, bên dưới bày một bộ bàn ghế. Tả hữu hai bên, mỗi bên thấy ngồi một tên đại hán người tỉnh Sơn Tây.

Lúc đó vào khoảng giữa trưa, khí trời rất oi bức. Đại hán ngồi ở bên trái liền cởi áo xoay trần, để lộ một thân hình gân guốc. Y đang uống rượu, không ngờ chiếc đèn Cung đăng chấn động bởi tiếng quát tháo của tên mập lùn liền rớt xuống, kiến cho tô vịt tần đặt trên bàn bị đổ vãi tung tóe. Tên đại hán đó liền nhảy phắt ngay lên, chỉ vào tên lùn mập mà mắng chửi rằng:

- Đồ khốn kiếp? Muốn làm bộ hảo hán loại nào đây?

Chưa nói dứt lời, y đã chạy lại, giơ quả đấm, nhắm ngay huyệt Thần Đình của tên lùn mập mà đánh xuống.

Đầu tên lùn mập chỉ đứng tới nách tên đại hán đó, y chỉ có việc đánh ngang ra cũng đủ trúng huyệt tên ấy rồi.

Những hành động liên tiếp này lúc rời bỏ chỗ ngồi, chạy xông tới đánh thẳng ra chỉ trong chớp mắt, nhưng dưới con mắt những tay sành điệu thì họ đã biết ngay chiêu thức này chính là Trịnh gia Tam Bộ Hổ.

Trong võ lâm, môn Sơn Tây Sa Hà bảo Tam Bộ Hổ của Trình gia trang đã có từ ba mươi năm trước đây lừng danh khắp miền Tề, Lỗ.

Lúc đó có người đã nhận ra, liền nói rằng:

- Hỏng to mất! Trêu vào hai con hổ Sơn Tây này sẽ có lắm chuyện cho mà coi!

Bỗng nghe thấy những tiếng ầm ầm như long trời lở đất. Tiếp theo đó là ba tiếng “bộp bộp bộp”. Mọi người quay đầu nhìn thì thấy tên lùn mập đã bị đẩy lui xuống cầu thang, nhưng chân bên phải vẫn còn dính chặt ở sàn lầu. Tên đại hán thì lại càng lúng túng hơn, tuy y chỉ lui lại có ba bước, và ba tiếng “bốp bốp bốp” ấy đã làm cho ba miếng gạch xanh lát ở dưới sàn nát vụn ra, bay tứ tung mà cứ coi bề ngoài thì không ai thua kém ai, nhưng đối với tay sành điệu, họ nhận thấy tên đại hán Sơn Tây đã bị thua kém đôi chút.

Lúc đó mọi người chứng kiến liền hò reo ầm ĩ đinh tai. Có người nói:

- Trịnh gia Tam Bộ Hổ quả thật danh bất hư truyền!

Lại có người nói:

- Hôm nay chúng mình được sáng mắt ra!

Cũng có người nói:

- Dám chống chọi thẳng với Tam Bộ Hổ, kể cũng là một tay hảo hán đấy!

Nhưng câu nói ấy đã được thốt ra rất khẽ, hiển nhiên đương sự cũng hơi có chút e ngại. Lại có người khác khẽ giọng nói:

- Tam Bộ Hổ đã phải lùi lại ba bước!

Tiếp đó, lại có một giọng rất nhỏ như tiếng muỗi kêu trả lời rằng:

- Đó là lấy lùi làm tiến! Ha ha...

Trong đó cũng có người sợ làm mếch lòng Trịnh gia trang, nhưng trong bụng lại không sao nhẫn nhịn được muốn chứng tỏ sự hiểu biết của mình, nên chỉ nghĩ thầm rằng:

- “Tên lùn mập ấy là hạng người nào đây? Công lực của hắn hiển nhiên còn cao hơn tên đại hán kia rồi”.

Những chuyện xảy ra vừa rồi, tuy chỉ trong chốc lát nhưng tên đại hán thứ hai cũng đã hiểu biết liền. Trong lòng y đã nhận thấy rằng người bên phe mình rõ ràng đã bị lép vế. Mặc dầu có người đã vỗ tay khen ngợi, nhưng đó chẳng qua chỉ là một sự ngợi khen trái ngược hẳn.

Trong đám đông, có người khẽ nói:

- Ô kìa, đó chẳng phải Trịnh đại trang chủ của Trịnh gia trang là gì? Các người sẽ được coi một trận khoái con mắt!

Một người vội lên tiếng hỏi:

- Thế còn anh chàng lùn mập kia, nhà ngươi có biết là ai không?

Người ấy đáp:

- Tuy không biết rõ hắn là ai, nhưng xem y sử dụng bộ pháp Bàn Căn Thối vừa rồi, có lẽ hắn thuộc về môn phái của Lạc Dương Lưu gia trại.

Một người khác hỏi:

- Tam Bộ Hổ vừa rồi coi như bị thua là tại sao đó?

Người ấy đáp:

- Vừa rồi Tam Bộ Hổ đã dùng điệu “Hổ đói xuống vực” còn tên lùn mập thì giơ chưởng bên phải lên đón đỡ, công phu then chốt toàn ở phía hạ bàn. Vì vậy, ta có thể đoán rằng môn đó tám chín thành là Bàn Căn Thối. Bằng không, y đã bị đẩy té xuống thang lầu rồi còn gì.

Đại hán được người nọ xưng hô là Đại trang chủ Trình Đại Hổ lúc đó vẫn đứng nghe những lời xì xào bàn tán từ trong đám đông thốt ra. Khi y nghe nói đến Lạc Dương Lưu gia trại thì hình như có vẻ khích động và nghĩ thầm:

- “Không trách nó lại chả huênh hoang khoác lác đến thế! Thì ra chúng là nhân vật của Lưu gia trại”.

Nghĩ đoạn, y giả bộ như không thèm để ý tới chuyện đó, liền nhảy ngay ra, nhìn vào mặt tái mét của Trịnh Nhị Hổ, rồi vòng tay, hỏi tên lùn mập rằng:

- Các hạ phải chăng là người của Lạc Dương Lưu gia trại?

Người gầy cao như cành phướn đi theo tên lùn mập, từ nãy đến giờ vẫn đứng ở phía sau lưng tên đó, lúc này nhận thấy bạn mình đã chiếm được phần thắng, y cũng muốn xen vào câu chuyện cho vui, nên vội trả lời thay tên lùn mập rằng:

- Không dám! Không dám! Đúng như vậy đó. Đại ca tôi là người có danh như có bóng.

Trịnh Đại Hổ “hừ” nhạt một tiếng, nghĩ thầm:

- “Thằng cha này ăn nói chẳng ra sao cả. Được rồi, ta hãy đánh cho ngươi té quỵ trước, rồi sẽ cho tên lùn mập kia một bài học sau cũng chẳng muộn màng gì.”

Nghĩ đoạn, y quay người hướng vào lám đông, cất tiếng nói:

- Các vị đều đã nghe thấy rõ cả rồi đấy chử? Tên này ăn nói phách lối, không có quy củ gì cả. Vậy xin quý vị hãy chứng kiến cho.

Nói rồi, y quay sang nói với tên gầy cao rằng:

- Các hạ đã có danh, lại còn có bóng, như vậy thì còn khách khí gì nữa! Hãy đem Bàn Căn Thối ra đây thử coi nào?

Hán tử gầy cao, một là vì ngứa ngáy chân tay, hai là ở trước mặt quần hào khoe khoang tài nghệ của mình, vừa nghe xong câu đó, y liền cất tiếng cười ha hả, rồi nói với các người có mặt tại đó rằng:

- Nếu mỗ dùng Bàn Căn Thối, dù có thắng được hắn cũng không phải là tay hảo hán.

Mọi người nhận thấy mình sắp được chứng kiến một cuộc giao đấu thật gay cấn nên không ai bảo ai, vội lùi cả lại dành một khoảng đất trống. Những bàn ghế nào có thể làm vướng cẳng cũng được thu dọn cả đi. Có người nói với những tên hầu bàn ở trong tửu điếm rằng:

- Các vị này toàn là những tay khét tiếng trên chốn giang hồ. Nay họ sắp thi thố tài nghệ đây, nếu ai sợ chết thì cứ việc lánh xa xa. Bằng không sợ chết thì cứ việc đứng đó mà coi.

Người đó nhắc đi nhắc lại mấy lần như vậy, đã thấy có năm ba tên phổ ky có tính hiếu kỳ nghển cổ lên, đứng sau quần hào.

Tục ngừ thường có câu: “Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị”. Hôm nay ở trong Gia Lăng tửu điếm này toàn là những nhân vật thuộc Tam Sơn Ngũ Nhạc, thường chỉ sinh hoạt trên đầu giáo mũi kiếm, vậy trừ phi có là anh ngốc thì kẻ đó mới nhận mình là người thứ hai.

Trịnh gia trang ở Sa Hà bảo và Lạc Dương Lưu gia trại nếu cứ theo con sông Hồng Hà mà ngược dòng trở lên, thì suốt mấy tỉnh thuộc vùng đó, người nào mà chả biết tiếng?

Lưu, Trịnh hai nhà xưa nay vẫn rất thích phô trương oai phong của mình với khắp võ lâm thiên hạ. Nay ở trước mặt anh hùng hảo hán đông đảo như vậy chính là một cơ hội hiếm có.

Đại hán lùn mập liền dương dương tự đắc, quay sang nói với quấn hào đứng quanh đó rằng:

- Vị đại ca này chính là Quá Sơn Chưởng Lưu Hải của Lưu gia trại đấy.

Vừa nói y vừa giơ tay chỉ vào hán tử cao gấy nọ, rồi nói tiếp:

- Năm nọ, tại Cổ Lỗ Hà, chính vị này đơn thân ác đấu với Ba Yến song sát.

Quần hào quanh đó liền cổ võ ầm ầm như sấm động. Đại hán cao gầy được gọi là Quá Sơn Chưởng Lưu Hải vội chắp tay vái chào quần hùng một lượt, ra chiều cảm tạ sau đó mới đưa ra vẫy Trịnh Đại Hổ quát lớn:

- Có giỏi hãy chống đỡ chưởng này của mỗ.

Tiếng quát vừa dứt y đã nhanh nhẹn bước tới phía bên trái Đại Hổ sử dụng chưởng thế Trích Tinh Hoán Đẩu tấn công. Chưởng phong của y từ trên bổ thẳng xuống đầu đối phương rất dũng mãnh nhưng sắp đánh tới nơi thế chưởng bỗng xoay ngang nhắm vào hai mắt đối phương mà tập kích.

Năm nọ khi giao đấu với Ba Yến song sát chính y đã sử dụng tuyệt chiêu này để chiến thắng. Chiêu thức này lợi hại ở chỗ mau lẹ và dũng mãnh phi thường. Nhưng chưởng phong của y vừa quét tới nơi chỉ nghe một tiếng bùng, Đại Hổ nhanh như điện chớp lách ra phía sau lưng đối phương. Thế chưởng ấy của Lưu Hải liền đánh trúng cái khán thờ thần kê ở sau lưng Đại Hổ khiến cho bụi bay mù mịt gỗ vụn bắn tung tóe.

Lưu Hải đánh hụt thế chưởng lợi hại đó trong lòng đã thầm biết đối phương không phải tay vừa. Trong lúc cấp bách y quên mất cả việc dụng môn võ Bàn Căn Thối đã nổi danh bá đạo của Lưu gia trại.

Y vội sà người nằm sát xuống mặt đất chân móc ngược lại phía sau một thế. Thế thức này trong cái né tránh lại còn bao hàm thế công nhưng chỉ để sử dụng trong lúc cấp thời.

Hai người vừa ra tay giao đấu với nhau, tất cả quần hào đứng quanh đó đều im hơi lắng tiếng, chăm chú theo dõi thậm chí đến cả nhịp tim đập của mọi người đều nghe thấy rất rõ.

Lúc đó quần hào đều reo hò cổ võ kêu như sấmđộng, rồi dạt ra hai bên chừa ra một khoảng trống rộng rãi ở giữa đấu trường.

Đại hán lùn mập và Nhị Hổ đều đưa mắt nhìn nhau. Cả hai chỉ sợ đối phương đột nhiên ra tay tập kích.

Trong đấu trường đôi bên vẫn thủ thế tìm kiếm sự sơ hở của đối phương chưa bên nào chiếm được thượng phong.

Quá Sơn Chưởng Lưu Hải như không nhẫn nại được nữa hai mắt trợn tròn xoe vận chân khí lên khắp toàn thân rồi bỗng quỳ một gối xuống sát mặt đất, song chưởng từ từ theo hai bên tả hữu mà đẩy ra.

Lúc ấy đôi bên đứng cách nhau có đến hơn hai trượng Trịnh Đại Hổ vội uốn lưng thót bụng hai chân từ từ đi động chuẩn bị đối phó thế công sát thủ đối phương.

Giữa lúc trận chiến đang đi vào chỗ sinh tử, bỗng có thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu rót vào tai Lưu Hải rằng:

- Bạn đã quên sử dụng Bàn Căn Thối hay sao?

Lưu Hải được người nọ nhấc nhở tới mới như người nằm mơ vừa chợt tỉnh, mừng rỡ khó tả, vội quay đầu lại nhìn, thì vừa lúc ấy ở phía cầu thang có những tiếng lộp cộp nổi lên.

Một ông già tay chống trúc trượng quần áo lam lũ đầu tóc bù rối, bước lên lầu. Ông già nọ giương cặp mắt ti hí lên nhìn khắp nơi một lượt, oang oang nói:

- Tiểu nhị đâu? Mau kiếm cho lão nhi một chỗ ngồi nghỉ chân! Ôi chà! Sao chân của lão lại mềm nhũn như thế này?

Gọi liền hai lần mà không thấy ai lên tiếng trả lời, ông già nọ liền chống cây trúc trượng gạt mọi người ra, tiến thẳng vào giữa đấu trường.

Có người hảo tâm, chỉ sợ ông già nọ bị nguy hiểm đến tính mạng, vội quát bảo:

- Này, ông già kia, không muốn sống nửa hay sao đó?

Ông già nọ làm như không nghe thấy gì lẩm bẩm nói:

- Lúc này nếu có được một tô cơm nguội và một gáo nước lạnh uống cho mát ruột thì thật là thú vị quá!

Nói dứt lời, ông ta liền xăm xăm bước tới phía trước, chỉ còn cách Lưu Hải chừng hơn hai thước. Hán tử mập lùn chỉ sợ ông già nọ phá hỏng mất trận đấu, liền cất tiếng mắng chửi:

- Tên già này mù hay sao!

Y vừa thóa mạ, vừa vội xông ngay ra ngăn cản, trông hình dạng của y đã giống hệt một trái cầu thịt, trong lúc hấp tấp chạy ra, thật chẳng khác nào một con heo nái khiến những người đứng xung quanh đó không sao nhịn được, đều bung miệng mà cười.

Đại hán lùn mập đang lúc tức giận, thấy mọi người có vẻ muốn chế nhạo mình, liền nghĩ thầm:

- “Lão già chó chết này, nếu không cho ngươi nếm chút đau khổ thì gia gia đây không sao hả được cơn tức giận”.

Nghĩ đoạn, y liền cố ý làm ra vẻ trượt chân, trong lúc lảo đảo liền đưa ngay chân phải ra móc lấy chân ông già nọ mà hất ngược lên.

Nhưng chỉ nghe đến soạt một tiếng, mọi người bỗng thấy trái cầu thịt lăn quay ra đất, chổng bốn vó lên trời.

Quần hào đều trố mắt lên nhìn cả vào ông già nọ, thấy ông ta vẫn đứng sừng sững tại đó, mặt lộ vẻ ngơ ngác. Tiếng ồn ào bàn tán liền nổi lên không ngớt. Có người nói:

- Ủa! Tại sao lại có chuyện lạ như thế được!

Lại một người khác nói:

- Chẳng lẽ y bị trúng gió chăng?

Rồi một kẻ khác nữa nói:

- Có lẽ ông già này đã ra tay cũng nên?

Có người làm ra vẻ hiểu biết hơn, lớn tiếng mắng chửi:

- Ông già này tay buông xuôi, chân không cử động gì cả thì làm sao có thề ra tay cho được? Hãy câm cái mồm thối đó lại đi, đừng đánh rắm đánh rít ầm ĩ lên như thế nữa!

Lại có kẻ nói:

- Có lẽ vì bụng hắn nhiều mỡ quá, ngồi lâu khí huyết không lưu thông được, cho nên vừa mới bước ra đã lảo đảo ngã lăn ra đấy thôi.

Quần hào mỗi người nói một câu, khiến nhất thời nơi đó ồn ào như vỡ chợ. Quá Sơn Chưởng Lưu Hải vội ngồi sụp xuống, nâng hán tử mập lùn dậy, đưa mắt xem xét tuyệt nhiên không phát hiện được điều gì lạ lùng cả, vội hỏi:

-Ủa? Tại sao lại có chuyện lạ lùng như vậy?

Đại hán mập lùn mặt cũng lộ vẻ ngơ ngác, đáp:

- Kỳ quái! Kỳ quái thật! Chả lẽ gia gia này ngày hôm nay lại gặp phải tà môn ngoại đạo chăng?

Lưu Hải bèn nghĩ thầm:

- Ủa! Chẳng lẽ lại là thủ đoạn của lão già này hay sao?

Y liền đưa mắt quan sát ông già nọ, thấy ông ta tuổi trạc ngoài bảy mươi, đầu tóc bù rối, khuôn mặt dơ bẩn vàng khè, hai mắt bất thần, mồm như cười mà không phải là cười, trông rất khó coi, mình mặc một cái áo vá năm ba mảnh, hai ống quần rách nát bên cao bên thấp vén lên tới tận đầu gối. Bên ngoài ống quần có thấy cột một miếng vải cũng rách như tổ đỉa, mỗi khi có luồng gió thổi tới, miếng vải rách đó cứ bay tung lên như những cánh bướm.

Lưu Hải tuy là một người tiếng tăm khá lừng lẫy và xưa nay cũng rất ngông cuồng nhưng y vốn là một tay lão luyện giang hồ, có rất nhiều kinh nghiệm lịch duyệt, cho nên y không dám khinh thường, liền nghĩ bụng:

- Lão già này không có vẻ gì là khác thường, con mắt lờ đờ sắc mặt vàng khè, chẳng lộ một điểm nào là tay có võ công kinh người cả.

Vậy ta hãy thử y một phen xem sao?

Nghĩ đoạn y liền cong tay lại thét lớn một tiếng, mười ngón tay như mười cái móc nhằm Thước Kiều huyệt của ông già nọ chộp tới.

Sự thể hiện biến chuyển như vậy khiến cho quần hùng có mặt tại đó đều giật mình kinh hoảng dù có ai muốn ra tay giải cứu cũng không còn kịp nữa.

Nhưng chỉ nghe thấy ông già nọ lớn tiếng kêu ối chà, vội run rẩy giơ cây trúc trượng lên chống đỡ, mồm thì la lớn:

- Khiếp thật? Ngươi mạnh tay như thế, lão phu làm sao thọ lãnh nổi?

Mọi người chăm chú nhìn, chi thấy Quá Sơn Chưởng Lưu Hải cứ ngần người ra như tượng gỗ, dường như đã gặp phải chuyện gì rất kinh người vậy.

Ông già nọ lại lớn tiếng kêu la:

- Quái thật! Lão phu đã chạy đến hụt hơi, tới đây định xin một chút cơm nguội ăn cho đỡ đói, và một chút nước lạnh uống cho đỡ khát, chứ lão phu có quấy rầy gì ai đâu... Tửu điếm này lôi thôi quá!

Đến cả một chỗ ngồi cũng không có nốt... Chân của lão phu đã mềm nhũn ra rồi...

Dứt lời, ông ta liền ngồi phịch ngay xuống sàn, quăng cây trúc trượng sang một bên giơ tay lên gãi đầu lia lịa, mồm vẫn cứ lải nhải mãi như thế không ngớt.

Lúc ấy, phía thang lầu lại nồi lên những tiếng lộp cộp, có tiếng của bọn tửu bảo đồng thanh la lớn:

- Đại tổng quản đã tới!

Chỉ thấy một hán tử trung niên, tuổi trên dưới tứ tuần, áo mão chỉnh tề, tay cầm một chiếc roi ngựa, sắc mặt vui vẻ tươi cười, bước lên trên lầu. Đi theo sau y có hơn mười võ sĩ hộ vệ. Bỗng nghe thấy người nọ hỏi lớn phổ ky rằng:

- Hôm nay khách tới có đông không?

Một tên phổ ky vội khom lưng đáp:

- Bầm Đại tổng quản, hôm nay tệ điếm thật may mắn, khách đến rất đông đảo, không còn chừa một chỗ trống nào cả.

Người được gọi là Đại tổng quản nọ nói: “Tốt lắm”, rồi quay sang quần hào chắp tay, lớn tiếng nói:

- Chư vị anh hùng chẳng lẽ lại đều có ý muốn tới Kim Phật giáp cả chăng. Bỉ nhân được lệnh của Giáp chủ đặc biệt tới đây nghênh đón chư vị.

Quần hùng liền reo hô hoan hô ầm ĩ. Vị Đại tổng quản nọ lại nói tiếp:

- Sáng mai đã là ngày vui của tệ Giáp chủ. Để đền đáp tấm thịnh tình của quý vị đã không quản ngại đường xá xa xôi mà giá lâm, nên tệ Giáp chủ đã ban lệnh, phàm vị nào là khách của Kim Phật giáp thì việc ăn uống của những vị đó đều do người của bồn giáp lo liệu hết, chư vị bất tất phải quan tâm đến.

Y ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Hiện ở dưới lầu đã có chuẩn bị sẵn ngựa, thỉnh chư vị hãy tới tệ trang. Bỉ nhân còn có chút việc gấp, xin đi trước một bước.

Nói dứt lời, y lại chắp tay, vái khắp quần hào có mặt tại đó một lượt, rồi mới đi xuống dưới lầu. Quần hùng lại reo hò hoan hô ầm ĩ, có người nới:

- Đại tổng quản khí độ quả thật bất phàm, tới lui đều lễ chu đáo.

Một người khác nói:

- Nếu không thế, làm sao có thể đảm đương nổi chức vị Đại tổng quản của Kim Phật giáp?

Lại có người hỏi bọn võ sĩ quản sự của Kim Phật giáp hiện đang đứng cạnh đó vắng lên:

- Đại tổng quản vừa nói như vậy, thì bao giờ chúng ta bắt đầu khởi hành?

Bọn võ sĩ đồng thanh đáp:

- Đi ngay bây giờ. Dưới lầu hiện đã sẵn ngựa, chúng ta đến thẳng về phía Tây, đến Tần Lũng nghỉ tạm một đêm, rồi qua Không Động, tiếp tục tiến thẳng tới Sáng mai, chúng ta đã tới Kim Phật giáp.

Mọi người nghe nói đều hoan hỉ bàn tán ồn ào. Có một người dường như là đứng đầu bọn quản sự đó, đưa mắt nhìn mọi người một lượt, mặt lộ vẻ không vui. Sau đó y mới lớn tiếng nói:

- Vừa rồi, tại hạ có được nghe người của bổn giáp báo tin rằng: “Có hai vị anh hùng đã so tài cao thấp ở nơi đây”. So sánh võ công là chuyện thường tình của giang hồ, nhưng mấy bữa nay là những ngày vui mừng của tệ Giáp chủ chúng ta, xin quý vị hãy nể mặt Giáp chủ một phen.

Quần hùng đều lên tiếng đáp:

- Lẽ dĩ nhiên là như vậy.

Sau đó, Lưu, Trịnh hai phe và mọi người cùng theo bọn quản sự đi xuống dưới lầu, lên ngựa, nhằm hướng Tây tiến phát.

Kim Phật giáp là một trọng ải của địa danh Cam Túc, phía Tây dựa Ngọn Đình Quan mé Đông gần Không Động, hướng Bắc giáp Tần Lũng. Trên đỉnh núi mây bao phủ trùng điệp, tiếng thông reo vi vu, nước chảy róc rách quả thật là một nơi phong cảnh hữu tình, hùng vĩ khôn tả. Tương truyền vào đời sơ Đường, trên đỉnh núi, nơi những đám mây bao phủ, thường thấy xuất hiện một pho Kim Phật, cao tới hơn mười trượng, hào quang muôn đạo tỏa ra khắp nơi. Sự hiển linh ấy khiến những dân cư quanh đó đều tấp nập kéo tới triều bái. Sau đó một vị đạo sĩ tới đó ẩn cư, rồi lập một căn nhà tranh ở trên đỉnh núi.

Một đêm nọ, ông ta liền viết lại hai chữ “Kim Phật”, rồi bỏ đi mất dạng. Về sau, có người nhớ tới giai thoại trên, liền thiết lập một ngôi Kim Phật tự trên đỉnh núi để thờ phụng.

Dưới chân giáp, cổ thụ mọc cao chọc trời. Những khóm tre, những bụi trúc bên những dòng sông uốn khúc quanh co, cảnh sắc thật là tao nhã thoát tục. Cách bờ sông không xa, có dựng một cái cổng tam quan trên có đề ba chữ Kim Phật giáp. Sau cái cổng tam quan đó là một con đường đá, rộng khoảng chừng hai trượng, có thể đi lọt được hai ngựa. Hai bên đường, hoa cỏ tất tươi. Đi hết con đường đó liền tới một vòng tường thành thấp, cửa thành mở rộng, bên trong là một cái sân lớn rộng, bên trên được trải bằng những viên đá to bằng trứng ngỗng.

Ở giữa sân là một con đường thông đạo dẫn thẳng tới trước cửa trang viện.

Bên trong trang viện là sáu gian đại sảnh tiếp nối nhau san sát trông thật hùng vĩ trang nghiêm. Hai chiếc vòng đồng lớn treo trên cửa cái, bên trên có khảm hai chiếc đầu thú, rất linh động.

Trong chính sảnh, hai bên tả hữu có đặt mỗi bên một cái giá, có cắm đủ mười tám loại võ khí, chuyên để cho các tráng đinh hộ trang sử dụng.

Đó chính là trang viên của Kim Phật giáp chủ.

Những dân cư quanh đó quen xưng hô vị chủ nhân trang viện này là Kim Phật giáp chủ. Cũng có người gọi chỉ bằng hai tiếng Giáp chủ.

Nhưng còn tên họ của người này là gì, tuổi tác bao nhiêu, mặt mũi ra sao, cùng nguyên quán ở đâu, thì không một ai hay biết cả.

Thì ra vị Kim Phật giáp chủ này hồi ba chục năm về trước đã hoành hành ngang dọc suốt giải Nam ngạn sông Hoàng Hà, một tay sử dụng Bát Bộ Truy Hồn Kiếm, một tay sử dụng toàn bộ chín mươi bảy thức Toái Bia chưởng, đã đánh bại không biết bao nhiêu anh hùng hảo hán trên chốn giang hồ.

Trong võ lâm Trung Nguyên, từ hạng tiểu tốt cho đến những vị lão thành, hễ nhắc tới Toái Bia Chưởng Trương Tòng Khê là không một ai không được nghe danh, và đều khen ngợi ông ta là một tay anh hùng hảo hán. Sau đó, không biết tại sao, Trương Tòng Khê bỗng dưng không xuất hiện ở Nam ngạn sông Hoàng Hà nữa mà lại tới Kim Phật giáp này chọn một nơi phong thủy rất tốt để xây cất trang viện.

Trong trang có nuôi võ sư hộ viện, quản sự, tráng đinh. Các nhân vật Nam Bắc thủy lục, những nhân vật Hắc Bạch lưỡng đạo khi hay tin đều tìm tới kết giao.

Năm nay Trương Tòng Khê ăn thọ sáu mươi. Ông ta liền nghe theo kiến nghị của vị Đại tổng quản Tề Như Phong phát thiếp mời khắp Quan ngoại, Đại giang Nam Bắc anh hùng hảo hán Hắc Bạch lưỡng đạo đến tham dự bữa tiệc đại yến ăn thọ sáu mươi này.

Danh hiệu Kim Phật giáp chủ tuy rất lừng lẫy trên chốn giang hồ nhưng từ ngày Trương Tòng Khê ẩn cư ở Kim Phật giáp tới giờ, thì cái danh tiếng Kim Phật giáp chủ chỉ là truyền thuyết trên chốn giang hồ mà người trong võ lâm đều chỉ nghe thấy danh tiếng mà chưa ai được gặp mặt bao giờ. Cho nên lần này ông ta vừa gởi thiếp đi mời võ lâm đồng đạo, thì tiếng đồn đã sớm loan truyền trên khắp chốn giang hồ. Có những kẻ không nhận được thiếp mời cũng sửa soạn lễ vật tới tham dự để mong được gặp mặt Giáp chủ xem là nhân vật như thế nào?

Hôm đó, từ trong đến ngoài trang viện không khí rất tấp nập, nhộn nhịp lạ thường. Bọn nô bộc tạp dịch chạy tới chạy lui như mắc cửi. Các quản sự thì đều vội đốc thúc các bọn tạp công quét dọn phòng ốc để chuẩn bị chỗ cho quần hùng nghỉ ngơi.

Từ cửa trang viện cho tới tận bờ sông đều có người đứng đón chờ nghênh tiếp các lộ hảo hán. Thật là cảnh tượng tấp nập cực độ.

Trời vừa hừng sáng, Kim Phật giáp chủ Trương Tòng Khê đã áo mão chỉnh tề, sắc mặt rất vui vẻ, cười ha hả không ngớt miệng, đích thân ra tiếp đãi các tân khách tới chúc thọ.

Vì là ngày công khai ăn thọ lần thứ nhất cho nên ông ta không sao tránh được sự cao hứng hiện trên nét mặt. Đại tổng quản Tề Như Phong sớm đã bày sẵn các nghi thức chúc thọ rất long trọng. Lần này mọi sự ông ta đều muốn phô trương cho thật lớn lao mong cho tên tuổi của Kim Phật giáp lại càng được lẫy lừng hơn nữa.

Bỗng nghe thấy từ cửa trang có tiếng truyền báo vọng vào:

- Ý Châu tam kiệt tới! Trường Bạch ngũ hổ tới!

Vì thanh âm này hãy còn cách rất xa, cho nên không nghe được rõ cho lắm. Kế đó, lại có người lớn tiếng nhắc lại:

- Ý Châu tam kiệt... Trường Bạch ngũ hổ...

Tiếng truyền báo đó tới phòng tiếp nhận lễ vật. Quản sự liền thâu nhận những tặng vật đó, rồi sai người chạy vào trong đại sảnh thông báo cùng Giáp chủ.

Giáp chủ nghe báo vội vã đi ra bên ngoài đại sảnh nghênh đón Ý Châu tam kiệt cùng Trường Bạch ngũ hổ, hàn huyên và đáp tạ một hồi rỗi Giáp chủ dẫn nhóm người đó vào trong đại sảnh, kêu bọn tráng đinh dâng trà.

Đang lúc ấy, lại có thanh âm truyền báo:

- Khai Phong Viễn Dương phiêu cuộc Trần tiêu đầu, Hồ Bắc Dương Hằng An phiêu cuộc Hoàng lão tiêu đầu Giang Lăng Tiền đại trang chủ, Lĩnh Nam Lương Hùng Hoa võ sư.

Một hồi lâu sau, lại có tiếng báo tiếp:

- Lao Sơn tứ sát, Thiên Mục ngũ quỷ.

Nhưng người báo tin này, khi đọc tới chữ “Quỷ” cảm thấy rất khó nghe, nên y hến thuận miệng đổi thành chữ “Tiên”. Y lớn tiếng hô:

- Thiên Mục ngũ tiên tới!

Thanh âm của y rất lớn, Kim Phật giáp chủ nghe đọc tới tên đó cũng phải bật phì cười.

Xưa nay đối với bọn Ngũ Tiên này, ông ta đã có một ấn tượng không tốt, nhưng hôm nay đang là lúc cao hứng, cho nên ông ta cũng cảm thấy chữ Tiên này có thể miễn cưỡng chấp nhận được.

Không lâu sau, lại có tiếng truyền báo tới:

- Sơn Tây Trịnh gia bảo, Lạc Dương Lưu gia trại.

Kim Phật giáp chủ thấy ngày hôm nay những anh hùng hảo hán có tên tuổi đều tới chúc thọ như vậy, không sao nén nổi sự vui mừng liền cười ha hả hoài, hết chạy Đông lại chạy Tây, tiếp đãi các vị tân khách không lúc nào ngừng.

Lúc ấy bọn quản sự môn đã vội bày ngay tiệc rượu ra, để các tân khách tới trước khai vị. Chỉ trong nhớp mắt, đã qua giờ Ngọ. Anh hùng hảo hán của Hắc Bạch hai đạo đã tới gần đông đủ.

Kim Phật giáp chủ liền bắt đầu khai tiệc, cùng quần hùng nâng ly lên, vui vẻ cạn hết chén này qua chén khác. Chủ khách đều hoan hỉ chúc tụng nhau thật là náo nhiệt khôn tả.

Quần hùng tới đây đa số, một là vì có ý muốn giao hảo với vị Kim Phật giáp chủ nảy, hai là ai nấy đều muốn phô trương nghĩa khí, cho nên ai nấy đều nói:

- Hôm nay chúng tôi đã may mắn được Giáp chủ chiếu cố tới, sau này nếu có việc gì sai bảo, Giáp chủ nói một câu thôi, anh em chúng tôi chẳng khi nào dám từ nan.

Có kẻ nói:

- Trên giang hồ này, với danh vọng lừng lẫy của Giáp chủ, thì còn ai dám tới cửa vuốt râu hùm nữa.

Thiên Mục ngũ quỷ bỗng xen lời nói:

- Chỉ có mặt Thiên Mục ngũ tiên này ở đây cũng gọi là đủ lắm rồi.

Bọn Thiên Mục ngũ quỷ này vẫn ghi nhớ nằm lòng chừ “Tiên” của người vừa truyền tin đã xướng lên, cho nên lúc này liền cố ý vận dụng nội lực nhắc lại, để cho quần hùng trong sảnh đều nghe thấy rõ.

Lão nhị Hồ Nhân Kiệt trong nhóm Ý Châu tam kiệt xưa nay vốn rất ác cảm với bọn Thiên Mụ Ngũ Quỷ này, vừa nghe dứt liền lạnh lùng lớn tiếng nói:

- Tiên gì! Tiên cái khỉ khô thì có!

Bọn Thiên Mục ngũ quỷ nghe nói liền nhảy bắn ngay lên, quát lớn:

- Tên tặc tử kia, ngươi dám mắng chửi xỏ xiên anh em gia gia phải không?

Hồ Nhân Kiệt không phịu lép, cũng đứng phắt dậy, cười nói:

- Mắng chửi các ngươi thì đã sao! Thiên Mục ngũ quỷ bất quá chỉ đáng cho người ta túm cổ quăng xuống dưới gậm cầu là cùng.

Thì ra bọn Thiên Mục ngũ quỷ này, có một lần ở Bá Kiều, giáp phía Tây thành Tây An, đã đánh phá một tiêu xa, giết chết phiêu xa và mười mấy người trong tiêu cuộc đó. Lúc ấy chỉ còn sót lại một già một trẻ nhưng không phải là người của phiêu cuộc. Bọn Thiên Mục ngũ quỷ nay lại còn muốn ra tay sát hại nốt. Đó là phạm vào điều đại ky trong giới Hắc đạo. Vừa may...

Lúc đó có một vị lão tăng đi qua, bất nhẫn trước hành động đuổi tận giết tuyệt của bọn Ngũ Quỷ liền nổi giận nắm cổ bọn chúng từng tên một quăng xuống dưới gậm cầu ở cạnh đó. Lúc ấy còn nghe thấy vị lão tăng đó nói:

- Lão này xưa nay không ưa những kẻ nào phá giới luật của Hoàng Giác tự. Các ngươi thật đáng tội lắm! Đáng tội lắm!

Việc đó không bao lâu sau được loan truyền ra khắp chốn giang hồ, khiến không một ai là không hay biết bọn Thiên Mục ngũ quỷ đã bị lão tăng nọ trừng trị, nhưng không ai biết vị tăng nhân nọ là ai, và trụ trì tại chùa nào?

Mấy năm gần đây, bọn Thiên Mục ngũ quỷ đã phải trốn chui trốn nhủi, không dám ló mặt ra khỏi Huy Châu, vì chỉ sợ lại gặp phải vị tăng nhân nọ.

Lúc này chúng đã uống khá nhiều rượu, nhất thời nổi cao hứng mới thốt ra những câu khoác lác trên, tưởng rằng sẽ gây được oai phong ở trước mặt mọi người. Ngờ đâu lại bị Hồ Nhân Kiệt moi móc chuyện xấu xa ấy của bọn chúng ra, thật là khôn quá hóa dại.

Lúc ấy Đại Quỷ tức giận quá liền gầm lên một tiếng giương năm ngón tay ra, nhắm thẳng vào mắt Hồ Nhân Kiệt chộp thắng tới. Hồ Nhân Kiệt vốn là một người rất nóng nảy, cũng không chậm trễ liền nghiêng đầu né tránh, rồi quài tay ra sau lưng rút luôn trường kiếm ra khỏi vỏ.

Sự thể bỗng dưng biến chuyển đột ngột như vậy, khiến cho những hảo hán có mặt tại đó đều kêu la ầm ĩ. Còn lại Tứ Quỷ trong nhóm Ngũ quỷ và Nhị Kiệt trong bọn Tam kiệt cũng đều xông cả lại, gia nhập trận chiến, khiến cho cuộc diện biến thành một trận hỗn chiến rất náo động.

Kim Phật giáp chủ thấy vậy, mặt lộ vẻ không vui, vội quát lớn:

- Xin các vị hãy ngừng tay lại!

Chỉ nghe thấy tiếng quát này cũng đủ thấy công lực của Kim Phật giáp chủ cao thâm kinh người. Lúc ấy Ngũ quỷ với Tam kiệt đều vội nhảy ra khỏi vòng chiến.

Kim Phật giáp chủ liền trầm giọng nói tiếp:

- Bất cứ mọi chuyện lớn nhỏ gì, hôm nay là ngày vui của Trương mỗ, xin quý vị hãy nể mặt mà tạm thời bỏ qua cho. Thôi, hãy trở về chỗ ngồi uống rượu đi! Ai không uống là đã coi rẻ Trương mỗ vậy.

Ngũ quỷ và Tam kiệt đều cố nén lửa giận trở về chỗ ngồi. Lão Đại của nhóm Ngũ quỷ thấy trận đấu bất thành, muốn lấy lại đôi chút thể diện, liền nói:

- Không phải là Thiên Mục ngũ tiên chúng ta nói dóc, chứ làm gì có chuyện bị quăng xuống dưới cầu cóc khô gì đó mà chỉ đều do người trên giang hồ đã bịa đặt ra hết. Cũng không có sư già, sư con nào dám trêu ghẹo vào bọn Ngũ Tiên này cả.

Y vừa nói tới đây, bỗng nghe tiếng của người xướng danh ở ngoài trang nói vọng vào:

- Huy Châu Hoàng Giác tự Ngữ Minh Thượng Nhân tới.

Ba chữ Hoàng Giác tự này vừa lọt vào tai bọn Ngũ quỷ, khiến bọn chúng đều giật mình kinh hãi. Thì ra bọn Thiên Mục ngũ quỷ này trong đầu lúc nào cũng ghi sâu ba chữ Hoàng Giác tự, cho nên khi vừa nghe nhắc đến, chúng đều kinh tâm táng đởm, thối lui về phía sau mấy bước, miệng lắp bắp nói vài câu, rồi lủi luôn vào đám quần hùng, lén lút đưa mắt nhìn trộm ra bên ngoài xem sao?

Lúc ấy Kim Phật giáp chủ vừa nghe nói là Huy Châu Hoàng Giác tự Ngữ Minh Trượng Nhân mặt liền lộ vẻ cao hứng vội đứng phắt dậy hỏi:

- Ngữ Minh Thượng Nhân Phật giá giáng lâm đấy ư?

Rồi ông ta vội quay lại dặn bảo bọn quản sự rằng:

- Mau vào dọn một mâm tiệc chay đem lên, để ta đích thân ra tiếp rước vị ấy.

Nói xong ông ta liền rảo bước chạy ra ngoài. Không bao lâu sau, y liền dẫn một vị lão hòa thượng vào trong đại sảnh. Các tân khách đều đưa mắt nhìn thấy lão hòa thượng đôi lông mày thọ dài xuống tận má, hai mắt sáng như sao. Kim Phật giáp chủ lớn tiếng giới thiệu cùng mọi người:

- Vị này là người trên giang hồ đã được đức danh là Đại La Kim tiên, Huy Châu Hoàng Giác tự Ngữ Minh Thượng Nhân.

Trong sảnh liền nổi lên những tiếng “Ngưỡng mộ” ầm ầm. Ngữ Minh Thượng Nhân vội chấp tay, luôn miệng niệm “A Di Đà Phật”.

Có kẻ rành về những điển tích trên chốn giang hồ, trong tiệc liền đem những giai thoại về Ngữ Minh Thượng Nhân ra kể cho mọi người nghe.

Theo lời người nọ, môn Kim Cương chỉ của ông ta có thể đánh nát vụn một khối đá lớn khoảng cách hơn hai thước.

Có kẻ khác nói:

- Có một lần, tại Hàn Vân tự Ngữ Minh Thượng Nhân đã dùng khí công chế ngự năm con mãnh hổ, khiến chúng không sao phản kháng lại được. Rồi chỉ không đầy nửa giờ sau, năm con mãnh hổ nọ đều mềm nhũn, té lăn ra đất.

Trong đó cũng có lắm kẻ muốn phô trương võ công của bổn phái, cố ý đề cao nhân mình, người nào người ấy đều khoe khoang, tranh luận đến nỗi bắn cả nước bọt tung tóe.

Lúc ấy Thiên Mục ngũ quỷ đưa mắt nhìn trộm Ngữ Minh Thượng Nhân, thấy chính là người mà ngày nọ đã quăng anh em chúng xuống dưới chân cầu, tên nào tên ấy đều hít một hơi khí lạnh, bụng kêu khổ thầm, rồi cùng chuồn thảng ra ngoài.

Kim Phật giáp chủ dẫn Ngữ Minh Thượng Nhân vào một gian tĩnh thất, rồi quát bảo bọn quản sự pha trà thơm dâng lên.

Kim Phật giáp chủ nói:

- Không ngờ bữa tiệc vui nhỏ mọn này của tại hạ lại làm kinh động tới Phật giá của Thượng nhân, thật là đắc tội! Đắc tội!

Ngữ Minh Thượng Nhân nói:

- Lão nạp được Chung Nam cư sĩ mời cho nên mới thuận đường ghé qua đây.

Đang lúc ấy, bỗng thấy có một tên quản sự vội vàng chạy vào, tay cầm một tấm giấy dâng lên. Kim Phật giáp chủ mở ra coi mặt liền biến sắc, vội đứng dậy, quay sang Ngữ Minh Thượng Nhân nói:

- Bên ngoài có chút việc cần phải giải quyết, xin Thượng nhân cứ ngồi đây dùng chay, đợi chờ tại hạ giây lát.

Nói dứt lời ông ta liền vội bước ra bên ngoài. Kim Phật giáp chủ vừa ra đến ngoài đại sảnh, thấy quần hùng vẫn đang ăn nhậu vui vẻ người nào người ấy đều có vẻ rất cao hứng. Thấy Giáp chủ ra tới nơi, ai nấy đều vội nâng chén chúc mừng. Giáp chủ vội chắp tay hoàn lễ khắp một lượt, rồi vội vã bước ra ngoài cửa trang.

Lúc ấy, bên ngoài Phó tổng quản Trình Cương cùng bọn quản sự và các võ sư hộ viện mặt đều lộ vẻ lo âu. Chỉ nghe thấy Trình Cương nói:

- Trình mỗ tung hoành trên chốn giang hồ đã lâu năm mà chưa bao giờ nghe nói đến tấm bái thiếp này cả.

Một tên quản sự nói:

- Dường như tấm bái thiếp này báo hiệu một việcgì rất kinh hồn.

Một tên khác lộ vẻ giận dữ nói:

- Hừ! Cái gì là kinh hồn với không kinh hồn? Chúng ta, người của Kim Phật giáp này thì còn sợ ai nào!

Kim Phật giáp chủ nghe nói trong lòng cũng hơi cảm thấy phiền muộn liền lẳng lặng đi tới hỏi Trình Cương rằng:

- Người đưa tấm thiếp này đâu?

Mọi người thấy Giáp chủ ra tới nơi đều im hơi lặng tiếng. Trình Cương liền đưa một cái hộp bằng gỗ tiểu, mở nắp lấy ra một tấm thiếp dài màu đen, trên lá thiếp có in một chiếc đầu lâu trắng hếu đưa cho Giáp chủ, nói:

- Cái này dường như là Táng môn thiếp, bên trong là tấm bái thiếp.

Kim Phật giáp chủ giơ tay ra cầm lấy tấm thiếp đó lật đi lật lại mấy lượt rồi thầm nghĩ:

- Tại sao họ lại gởi tới Kim Phật giáp tấm thiếp này?

Ông ta nghĩ ngợi hồi lâu, miệng không thốt ra một lời nào cả.

Lúc ấy Trình Cương cảm thấy có sự bất ổn, vội hỏi:

- Giáp chủ có biết rõ tấm thiếp này ngụ ý gì không?

Giáp chủ nói:

- Tấm thiếp này là của Vu Điền Hỏa Thần giáo, gọi là Tác vật thiếp, đã làm khiếp đảm giang hồ lâu năm.

Vu Điền Hỏa Thần giáo, mấy chữ này vừa lọt vào tai mọi người, khiến ai nấy đều ngẩn người ra như tượng gỗ, chân tay lạnh ngắt.

Giáo chủ lại nói tiếp:

- Các người không hiểu rõ vật này cũng không lấy gì làm đáng trách. Tấm Cô Lâu thiếp này, trên giang hồ cũng rất hiếm người có dịp được trông thấy. Không biết Vu Điền Hỏa Thần giáo gửi đến đây để muốn yêu sách vật gì?

Ngừng giây lát, Giáp chủ lại quay sang hỏi Trình Cương rằng:

- Trừ tấm thiếp này ra, còn có vật gì khác nữa không?

Trình Cương đáp:

- Chỉ có tấm thiếp này không thôi.

Kim Phật giáp chủ liền giật mình kinh hãi, nghĩ thầm:

- “Hỏng mất rồi! Thường nghe nói Vu Điền Hỏa Thần giáo nếu mỗi khi muốn lấy tính mạng của người, hoặc là một vật gì rất trọng yếu, thì chỉ đơn độc trao có tấm Cô Lâu thiếp màu đen thôi. Màu den này là biểu lộ khổ chủ tuyệt đối không được nói năng lôi thôi gì cả”.

Nghĩ đoạn ông ta lại hỏi Trình Cương tiếp:

- Tấm thiếp này từ đáu đưa tới?

Trình Cương đưa mắt nhìn lão bộc giữ cửa. Lão bộc vội nói:

- Bẩm Giáp chủ, tiểu nhân đứng ở ngoài cửa trang, bỗng thấy một luồng gió thổi qua rồi không hiểu tấm thiếp này từ đâu bay tới trước mặt. Tiểu nhân vội đưa tay ra đón lấy. Lúc ngửng đầu nhìn lên, thì thấy ngoài xa mấy chục trượng có một bóng đen, trong chớp mắt đã biến mất.

Kim Phật giáp chủ cũng không hỏi han nhiều nữa, liền cầm tấm thiếp đi vào trong đại sảnh, mặt lộ vẻ rầu rĩ không vui. Trong đại sảnh bọn anh hùng hảo hán vẫn vui vẻ ăn uống, chuyện trò rất cao hứng. Họ đang ồn ào kể lại mọi điển tích cùng những giai thoại trên chốn giang hồ. Có những kẻ khoác lác đều tự nhận rằng mình có tham sự vào những việc kinh thiên động địa trong võ lâm, mặt thì dương dương tự đắc, tỏ vẻ rất mãn ý.

Lúc ấy Kim Phật giáp chủ liền giơ cao tấm Cô Lâu thiếp màu đen lên, lớn tiếng nói:

- Chư vị anh hùng có ai nhận ra được tấm thiếp này không?

Mọi người đều trố mắt lên nhìn, rồi lại đun mắt nhìn nhau không ai biết rõ tấm thiếp đó biểu thị cái gì cả. Bỗng nghe thấy trong sảnh có người thất thanh la lớn:

- Vậy này là Vu Điền Hỏa Thần giáo, Tác vật thiếp có phải thế không?

Mấy chữ “Vu Điền Hỏa Thần giáo” như được bao hàm một uy quyền gì rất mãnh liệt vậy. Mọi người vừa nghe thấy đều hoảng sợ đến mắt trợn tròn mồm há hốc, không sao thốt ra tiếng được, Kim Phật giáp chủ nói:

- Không phải là Trương mỗ có ý muốn đuổi khách mà chỉ vì tấm Cô Lâu thiếp màu đen này bỗng dưng gửi tới cho Trương Tòng Khê mỗ. Nếu như chư vị còn lưu lại nơi đây, thì thế nào cũng kết thù với Vu Điền Hỏa Thần giáo. Cũng không phải là Trương mỗ coi thường chư vị không đủ sức tương trợ, nhưng Hỏa Thần giáo này thế lực rất mạnh, khi hành sự lại bá đạo kỳ quái vô cùng. Chắc điều này các vị cũng đều đã biết rõ cả rồi.

Gần một trăm năm nay chẳng một ai dám đứng trước Hỏa Thần giáo mà nói nửa câu “không” cả.

Kim Phật giáp chủ nói tới đây liền đưa mắt nhìn khắp quần hào một lượt, thấy mặt người nào người ấy đều lộ vẻ sợ sệt. Có những kẻ nhát gan vội vã uống vài hớp rượu rồi lẻn ra cửa chuồn thẳng. Kim Phật giáp chủ thấy tình hình như vậy liền nói tiếp:

- Theo như tại hạ được biết thì khi mặt trời lặn, thể nào Hỏa Thần giáo cũng sẽ tới nơi. Vậy chư vị hãy cứ tiếp tục ăn nhậu đi! Nếu Hỏa Thần giáo không áp bức Trương mỗ quá mức thì cũng không đến nỗi phải động tới đao kiếm.

Tuy ông ta nói như thế, nhưng bọn hảo hán còn lại cũng vội vàng ăn uống qua loa, rồi đều lần lượt ngỏ lời cáo biệt. Có kẻ vừa rồi đây lỡ lớn tiếng khoác lác trước khi bỏ đi muốn gỡ lại đôi chút sĩ diện liền nói:

- Không phải là tại hạ không dám ở lại mà chỉ vì tới đây là muốn để dự cuộc vui, cho nên đã quên mất đem theo những món khí giới độc hại trong người, vậy khó lòng mà thi thố hết tài ba cho được. Xin đợi tại hạ trở về nhà lấy rồi sẽ quay lại đây ngay.

Người đó nói dứt lời, ai nấy đều xô ghế đứng dậy, ùn ùn rút lui hết. Trong đại sảnh chỉ còn lại Tương Dương Hằng An tiêu cuộc Hoàng lão tiêu đầu, Ý Châu tam kiệt, Trường Bạch ngũ hổ, Giang Lăng Tiên Đại trang chủ, Khai Phong Viện Dương tiêu cuộc Trần tiêu đầu. Các người vốn có giao tình rất thâm hậu với Kim Phật giáp chủ nên mới ở lại thôi. Đồng thời, trên chốn giang hồ họ đều nổi danh là hiệp nghĩa đạo, dù biết rằng mình chưa chắc đã đủ sức để trợ giúp, nhưng họ quyết không tham sanh húy tử, để khỏi bị người đời cười chê.

Kim Phật giáp chủ rất đỗi cảm kích, không dám thốt lên hai tiếng cảm tạ mà chỉ lặng lẽ đi vào trong tĩnh thất hội ý cùng Ngữ Minh Thượng Nhân, Thượng nhân hỏi:

- Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, tại sao trông Giáp chủ lại có vẻ ưu phiền như thế?

Kim Phật giáp chủ đáp:

- Thượng nhân đoán rất đúng. Vừa rồi xảy ra một việc khiến cho tại hạ cảm thấy rất khó nghĩ.

Dứt lời, ông ta liền đem chuyện tấm thiếp Cô Lâu màu đen của Vu Điền Hỗa Thần giáo nói lại cho Thượng nhân nghe. Ngữ Minh Thượng Nhân chắp tay, cau mày nói:

- A Di Đà Phật! Hỏa Thần giáo vốn ở tận Tây Vực với Giáp chủ xưa nay không hề có chuyện hiềm khích gì cả tại sao lại gửi Cô Lâu thiếp tới đây có dụng ý gì?

Kim Phật giáp chủ nói:

- Không biết bên trong dụng ý của họ ra sao, nhưng nếu họ yêu sách không quá đáng, thì tại hạ có thể...

Đang lúc ấy, ngoài cửa trang bỗng có tiếng ồn ào vọng vào. Kim Phật giáp chủ lớn tiếng hỏi:

- Chuyện gì thế?

Bên ngoài cửa có tiếng đáp:

- Bẩm Giáp chủ, có một lão ăn mày tới đây xin ăn đấy.

Kim Phật giáp chủ có vẻ không vui nói:

- Đã tới ăn xin, tại sao lại còn quát tháo om sòm như vậy? Đã phát cho cơm nước tiền bạc rồi, tại sao còn quấy nhiễu như thế?

Bên ngoài trang lại có tiếng đáp:

- Có lẽ lão ăn mày tới đây có ý muốn quấy rối.

Kim Phật giáp chủ nói:

- Coi xem có phải là giang hồ đồng đạo tới để chúc thọ hay không. Nếu phải, hãy mau thỉnh vào trong nhà tiếp đãi đi!

Lại nghe thấy bên ngoài sảnh có tiếng quát tháo om sòm rồi có tiếng la lối của một ông già vọng vào:

- Thật bọn ngươi chẳng biết quy củ là gì cả? Yến tiệc bày la liệt như thế này, mà lại không mời lão phu vào ăn uống? Hãy mau vào trong nhà đem đồ ăn thức uống ra đây cho lão phu, cơm nguội canh lạnh gì cũng được hết!

Rồi lại nghe thấy tiếng chân của bọn Hằng An phiêu cuộc Hồng tiêu đầu, Giang Lăng Tiền đại trang chủ, Viễn Dương tiêu cuộc Trần tiêu đầu, Ý Châu tam kiệt, Trường Bạch ngũ hổ lục đục kéo nhau ra cả bên ngoài sảnh. Lại nghe thấy tiếng của Phó tổng quản Trình Cương hỏi bọn quản sự rằng:

- Ai đã để cho lão ăn mày vào đây phá rối thế?

Bọn quản sự đồng thanh đáp:

- Thừa lúc mọi người vừa sơ ý, chỉ trong chớp mắt đã thấy lão già này ngồi ở dưới sàn từ bao giờ, đuổi mãi vẫn không chịu ra.

Lại nghe thấy tiếng quát tháo giận dữ của Trình Cương. Tiếp theo đó là tiếng của bọn Trần tiêu đầu khuyên bảo:

- Hôm nay là ngày vui của Giáp chủ, cứ để cho y ngồi đó cũng không sao.

Ông già ăn mày nọ liền nhảy phắt người lên, nói:

- Lão phu đã dói đến cồn cào ruột gan ra rồi, các ngươi mau vào đem rượu thịt ra đây ngay, để ăn no nê người ta còn đánh một giấc cho khỏe.

Kim Phật giáp chủ vì đang lo buồn về chuyện Hỏa Thần giáo cho nên chỉ quan tâm đế việc bàn bạc cùng Ngữ Minh Thượng Nhân ở trong tĩnh thất, còn đối với việc lão già quái đang gây rối ở ngoài đại sảnh, ông ta không chú ý đến chút nào. Ông ta thuận mồm quát bảo bọn quản sự rằng:

- Hãy mời y ra hành lang nghỉ chân rồi đem rượu thịt ra cho y.

Bọn quản sự môn nghe Giáp chủ ra lệnh đều không dám làm khó dễ nữa vội vào đem một mâm rượu thịt ra rồi mời ông già nọ ra ngoài hành lang ăn nhậu. Sau đó quần hùng lại đều trở vào trong đại sảnh.

Một hồi lâu sau Kim Phật giáp chủ cùng Ngữ Minh Thượng Nhân ở trong căn tĩnh thất bước ra. Mọi người đều đứng dậy thủ lễ. Ngữ Minh Thượng Nhân chắp tay cúi đầu nói:

- Giáp chủ nhận được hắc Cô Lâu thiếp các vị đều đã biết rõ. Cô Lâu thiếp này tới đây là biểu hiện sự chẳng lành. Cứ như lão nạp được biết thì Hỏa Thần giáo bành trướng từ ở Tây Vực gần trăm năm nay, Giáo chủ tuy có thay đổi nhưng mặt mũi ra sao không một ai được rõ cả. Ba mươi năm trước các hào kiệt võ lâm Trung Nguyên hội cùng tới Vu Điển, tìm vị Giáo chủ Thần giáo để ấn chứng võ học thượng thừa nhưng họ đều bị ôm hận, thảm bại trở về. Các vị cao thủ Trung Nguyên ấy đều bị đánh bại bởi hộ giáo trưởng lão Hỏa Thần giáo, mà vẫn chưa hề được gặp mặt vị Giáo chủ.

Việc ba chục năm trước võ lâm Trung Nguyên liền tay để ấn chứng võ học ở Vu Điển, mọi người ai nấy đều đã được nghe qua, và cũng chính việc này đã làm chấn động võ lâm Trung Nguyên một thời gian. Vị tiền Tổng tiêu đầu của Hổ Bắc Tương Dương Hằng An phiêu cuộc cũng có tham dự vào trận đấu hãn thế đó.

Ngữ Minh Thượng Nhân mặt lộ đầy vẻ cảm khái, khẽ thở dài một tiếng, nói tiếp:

- Không phải lão nạp còn bực bội về chuyện đó, nhưng nếu Hỏa Thần giáo mà có chuyện gì bất lợi với Kim Phật giáp...

Nói tới đây, đôi mắt của Ngữ Minh Thượng Nhân lóe ra những tia sáng như điện nhìn Kim Phật giáp chủ, Kim Phật giáp chủ cảm kích nói:

- Lòng khẳng khái tương trợ của Thượng nhân, khiến Trương mỗ không sao quên được. Công lực của Thượng nhân cái thế, có thể địch nổi hai vị trưởng lão của Hỏa Thần giáo. Nếu lúc này Hỏa Thần giáo phái tới bốn vị trưởng lão thì bọn chúng tôi đây có thể tiếp được hai vị, cục diện coi như ngang ngửa được. Nhưng nếu những người tới đây lại là Đông viện Lục Hỏa sứ giả, hoặc Tây viện Ngũ Hành đội trưởng lão thì thật chúng ta khó lòng mà đương cự nổi.

Giang Lăng Tiền đại trang chủ nói:

- Những danh hiệu đó, quả thật mỗ chưa hề được nghe thấy bao giờ. Cái gì gọi là Lục Hỏa sứ giả với Ngũ Hành đội?

Kim Phật giáp chủ nói:

- Trương mỗ đã được Thượng nhân nói cho biết: Lục Hỏa sứ giả cùng Ngũ Hành đội là những hộ giáo trưởng lão trong Đông Tây lưỡng viện của Hỏa Thần giáo. Lục Hỏa sứ giả là sáu vị trưởng lão lấy chữ Hỏa làm tên đệm là Thiên Hỏa, Địa Hỏa, Nhân Hỏa, Nhật Hỏa, Nguyệt Hỏa và Tinh Hỏa. Còn Ngũ Hành đội thì dùng tên đệm bằng năm chữ Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ. Đông Tây lưỡng viện cộng chung là mười một vị trưởng lão. Theo truyền thuyết, muốn được tiến cử vào Hỏa Thần giáo Đông Tây lưỡng viện với chức hộ giáo trưởng lão thì công lực tối thiểu phải trên Chưởng môn nhân của một môn phái, Thượng nhân vừa rồi đã có nói cho Trương mỗ hay vào hồi ba mươi năm về trước Trung Nguyên võ lâm liên hiệp với Vu Điền đã bị thảm bại dưới tay các vị trưởng lão của hai viện ấy.

Ông ta nói tới đây mọi người đều im lặng nghe. Hồ Nhân Kiệt trong nhóm Ý Châu tam kiệt bình sinh vốn ghét kẻ ác như kẻ thù nghe nói liền nổi giận không sao nhịn được căm phẫn nói:

- Lục sứ Ngũ Hành là cái con khỉ gì! Cứ để bọn chúng tới đây Hồ Nhân Kiệt này sẽ đâm mỗi tên sáu bảy lỗ cho mà coi.

Mọi người nghe y nói đều lại phì cười. Một hồi lâu sau vào lúc trời hoàng hôn, bỗng nghe thấy ngoài cửa trang có tiếng quát hỏi của viên Phó tổng quản Trình Cương:

- Chư vị tới đây tìm ai?

Rồi lại nghe thấy có những giọng nói rất cổ quái, lạ tai, và có tiếng của một người quát hỏi:

- Các người không nhận được thiếp của Hỏa Thần giáo gửi tới đây hay sao?

Kim Phật giáp chủ cùng mọi người vừa nghe đến câu: “Thiếp của Hỏa Thần giáo” do giọng nói quái dị của người đó thốt ra biết ngay là bọn họ đã tới nơi, nên đều chạy ra khỏi đại sảnh, liền trông thấy một hàng ngang mười hai thanh y đồng tử, tay người nào người ấy đều đeo một cái vòng trúc rất lớn đứng ở ngoài cửa trang, trong tay mỗi người thấy bưng một cái hộp bằng ngọc.

Đứng ở phía sau mười hai đồng tử này là một hàng năm người ăn mặc rất kỳ lạ, lưng quấn một cái khăn màu hồng, mặc áo bào rất lớn rộng.

Mọi người nhìn kỹ năm người nọ, thấy người già nhất vào khoảng bảy mươi tuổi, còn người trẻ nhất chỉ vào khoảng ngoại tứ tuần.

Ngữ Minh Thượng Nhân dưa mắt nhìn bọn năm người nọ một lượt, miệng niệm câu A Di Đà Phật. Ông ta sớm đã nhận ra được năm người này chính là Vu Điền Hỏa Thần giáo Tây viện Ngũ Hành đội hộ giáo trưởng lão.

Năm xưa Trung Nguyên võ lâm bị đánh bại ở Vu Điền, các nhân vật thuộc các môn phái ở Trung thổ đều ôm mối kỳ sỉ đại nhục cho đến ngày nay vẫn chưa có dịp nào rửa được sỉ nhục ấy.

Hồi đó, khi các vị anh hùng bị đánh bại trở về đều đã tỏ vẻ rất chán nản không một ai nhắc nhở đến danh tánh cùng dung mạo tuổi tác của những vị Lục sứ Ngũ Hành nọ và võ công của họ ra sao mà chỉ nói: phàm người nào được gia nhập chức hộ giáo trưởng lão của Tây viện Ngũ Hành đội thì lưng đều có thắt một cái dây lưng đại hồng.

Ngày ấy Ngữ Minh Thượng Nhân đã rất chú ý đến điểm đó và cố ghi nhớ kỹ nằm lòng cho nên vừa trông thấy năm người nọ lưng cột chiếc khăn đại hồng ông ta không khỏi giật mình kinh hãi.

Kim Phật giáp chủ liền tiến ra nghiêng mình thi lễ cất tiếng hỏi:

- Chư vị ở Vu Điền tới phải không?

Một trong bọn năm người nọ tuổi trạc độ ngoài bảy mươi cất giọng rất quái dị nói:

- Chúng ta đã phái người đem thiếp tới đây, vậy còn hỏi lôi thôi gì nữa.

Người thứ hai nói:

- Ngươi không nhìn thấy chiếc khăn đại hồng này hay sao?

Một người khác nói:

- Chúng ta tới đây để đem lễ vật của bổn Giáo chủ trao cho bạn đấy.

Người thứ tư hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi cứ để chúng ta đứng mãi ở ngoài cửa trang này để trao lễ vật hay sao đấy?

Kim Phật giáp chủ thấy năm người này ăn nói rất ngạo mạn, đã tức giận thầm, nhưng thấy lưng bọn họ đều quấn chiếc khăn đại hồng và ông ta đã được Ngữ Minh Thượng Nhân nói qua cho hay biết bọn họ chính là Tây viện Ngũ Hành đội, cho nên mới không dám phát tác cố nén lửa giận xuống, gượng cười, nói:

- Trương mỗ đã nhất thời sơ ý, xin mời quý vị vào trong nhà dùng trà!

Dứt lời, ông ta hến đưa tay ra nói một câu:

- Xin mời!

Liền đó, mười hai thanh y đồng tử nọ đã nghênh ngang tiến vào bên trong đại sảnh. Năm người nọ cũng nối gót đi theo sau ngay.

Vào tới đại sảnh Kim Phật giáp chủ liền mời bọn họ an tọa, còn mình thì ngồi ở ghế chủ vị, tiếp đến là Ngữ Minh Thượng Nhân, Hằng An phiêu cuộc Hoàng lão tiêu đầu Viễn Dương phiêu cuộc Trần tiêu đầu, Giang Lăng Tiền đại trang chủ, Ý Châu tam kiệt, Trường Bạch ngũ hổ. Sau cùng là Phó tổng quản Trình Cương.

Kim Phật giáp chủ liền mở đầu câu chuyện hỏi:

- Xin quý vị thứ lỗi cho sự đường đột. Chư vị ở trong Hỏa Thần giáp chấp chưởng chức vị gì?

Người tuổi ngoài bốn mươi lớn tiếng nói:

- Còn phải hỏi lôi thôi gì nữa! Bọn ta chính là Tây viện Ngũ Hành đội.

Người tuổi ngoài nạm mươi nói:

- Chiếc khăn đại hồng này biểu hiện cái gì, ngươi không biết hay sao?

Người tuổi ngoài sáu mươi cũng ngạo nghễ nói:

- Người ta đồn Kim Phật giáp chủ là một tay đại hào kiệt, đại hảo hán, mà sao kiến thức lại non kém đến mức này?

Người tuổi ngoài bảy mươi có vẻ ôn hòa hơn, nói:

- Năm người chúng ta là hộ giáo trưởng lão của Hỏa Thần giáo Ngũ Hành đội, được phân định danh thứ bởi Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, danh hỗn là Ô Lỗ Mộc, Tháp Lý Thủy, Chuẩn Cát Hỏa, Sư Lặc Thổ.

Mỗi lần giới thiệu tên người nào y lại chỉ vào người đó. Sau cùng y mới chỉ vào mình nói tiếp:

- Còn mỗ là Ha Mật Kim.

Ngữ Minh Thượng Nhân nghe nói liền chắp tay cúi đầu miệng niệm A Di Đà Phật, Kim Phật giáp chủ nói:

- Ngưỡng mộ đã lâu! Ngưỡng mộ đã lâu!

Người tuổi ngoài bốn mươi gọi là Sơ Lặc Thổ liền oang oang nói:

- Đồ khốn kiếp! Ngưỡng mộ đã lâu cái con cóc khô! Ngươi vừa rồi chẳng phải đã không nhận ra được anh em chúng ta là gì?

Câu nói thô kệch của y khiến cho bọn Ý Châu tam kiệt, Trần tiêu đầu, Tiền đại trang chủ đều không sao nhịn nổi phải bưng miệng cười.

Ha Mật Kim nói:

- Giáp chủ đã nhận được thiếp của bọn mỗ gửi tới, bây giờ xin hãy tiếp nhận lễ vật của bổn Giáo chủ.

Y vừa nói dứt lời đã thấy một thanh y đồng tử bưng chiếc hộp ngọc tới rồi mở luôn nắp hộp ra. Trong hộp đựng toàn bạch ngọc trong suốt tỏa ra ánh sáng chói lọi. Người ta vẫn thường truyền khẩu thứ ngọc ở Vu Điền này là một vật báu đã được nổi danh từ xưa tới nay. Những đại phú gia đều rất ưa chuộng mà không tài nào mua nổi.

Nay Hỏa Thần Giáp chủ lại chọn lựa đầy một hộp bạch ngọc thượng hảo hạng, có thể nói là vô giá để trao tặng như vậy. Kim Phật giáp chủ tuy cũng rất giàu có nhưng vừa nhìn thấy đã phải ngẩn người ra nói:

- Trương mỗ tài hèn đức bạc đâu dám thọ lãnh những vật báu hậu hĩ của Giáo chủ như thế này?

Sơ Lặc Thổ liền xen lời nói:

- Hậu hĩ cái gì! Ngươi hãy khoan mừng rỡ vội!

Ha Mật Kim nói:

- Giáp chủ đừng nên chấp nhất! Sơ Lặc Thổ trưởng lão xưa nay vốn là một người rất trực tính. Xin Giáp chủ hãy cứ thâu nhận hộp ngọc này đi, rồi chúng ta sẽ nói chuyện sau.

Kim Phật giáp chủ nói:

- Điều nảy thật bất tiện. Trương mỗ chưa hề có chút công lao gì với quý giáo, thì làm sao dám nhận vật báu vô giá này?

Ô Lỗ Mộc nói:

- Bất tiện với không bất tiện cái quái gì!

Tháp Lý Thủy nói:

- Ngươi hãi sợ Hỏa Thần giáo mà không dám nhận thì có?

Lúc ấy Hổ Nhân Kiệt trong nhóm Ý Châu tam kiệt không sao nhịn nổi, giận dữ đưa tay chỉ thẳng vào mặt Tháp Lý Thủy quát mắng:

- Người nói cái gì! Ai sợ bọn Hỏa Thần giáo các ngươi!

Kim Phật giáp thấy Hồ Nhân Kiệt giơ tay ra chỉ vào mặt dối phương như vậy, giật mình kinh hãi, chỉ sợ sẽ gây nên đại họa. Tuy nhiên, ông ta biết rõ phúc không phải là họa, mà là họa cũng không sao tránh thoát được. Hôm nay Hỏa Thần giáo phái Tây viện Ngũ Hành đội tới đây tất nhiên là hung nhiều cát ít, nhưng ông ta vẫn còn hy vọng đến phút chót sẽ xoay chuyển được tình thế, liền vội chắp tay hướng vào Tháp Lý Thủy nói:

- Trưởng lão đừng nên trách cứ, có điều gì chúng ta cứ bàn với nhau đi đã!

Tháp Lý Thủy vốn đang định phát tác nhưng thấy Kim Phật giáp chủ đã ngỏ lời xin lỗi thảy cho Hồ Nhân Kiệt, y không tiện nổi giận nữa liền lạnh lùng nói:

- Còn cái gì mà phải bàn với bạc! Người có chịu nhận hay không thì hãy nói cho chúng ta biết ngay đi?

Kim Phật giáp chủ vội đáp:

- Dĩ nhiên là mỗ nhận rồi, nhưng xin quý vị hãy cho biết nguyên do?

Ha Mật Kim nói:

- Việc đó dễ hiểu. Bổn Giáo chủ phái bọn mỗ đem hộp ngọc này tới đây, điểm thứ nhất là dùng lễ vật chúc thọ và điểm thứ hai là để đánh đổi lấy một vật.

Kim Phật giáp chủ vội hỏi:

- Đổi lấy vật gì thế?

Ha Mật Kim thủng thẳng đáp:

- Bổn Giáo chủ nghe nói Giáp chủ có món gia bảo là một hòn Thiên Sơn Mặc Ngọc, cho nên mới sai chúng tôi tới đây để trao đổi.

Kim Phật giáp chủ nghe nói giật mình hoảng sợ nghĩ thầm:

- “Hòn Mặt Ngọc này của ta được cất giữ rất kín đáo cẩn mật tại sao Hỏa Thần giáo lại có thể hay biết được?”

Nghĩ đoạn ông ta cố làm ra vẻ không hiểu liền hỏi lại rằng:

- Mặc Ngọc là cái gì? Cái tên này mỗ chưa hề nghe thấy qua bao giờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang