• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hà Ngọc Trì thúc giục: - Đại ca mau nói đi, làm hộ pháp như thế nào? Liễu Tồn Trung đáp:

- Đại ca ngồi ở trong động vận công trị thương, Ngọc muội thủ giữ cửa động, không để một người nào tiến vào quấy nhiễu, cùng đi kiếm thứ gì về đây ăn cho no bụng. Ngọc muội có chu toàn được những điều ấy chăng?

Hà Ngọc Trì nói: - Được chứ! Được chứ! Nào có gì là khó khăn đâu. Liễu Tồn Trung nghiêm sắc mặt nói:

- Trách nhiệm ấy rất trọng đại. Trong lúc đại ca vận công trị thương đừng nói là kẻ địch tới, cho dù chỉ một con mèo rừng, đại ca cũng không có sức đề kháng.

Hà Ngọc Trì đáp: - Tiểu muội biết rồi. Hễ bọn chúng tới đây tên nào, tiểu muội sẽ giết chết ngay tên đó tức thì.

Liễu Tồn Trung cười hỏi:

- Thế nếu một lão đại ma đầu xuất hiện thì sao?

Ngọc Trì phùng mồm trợn mép nói: - Hừ! Hừ! Tiểu muội sẽ thí mạng với lão. Liễu Tồn Trung thở dài, nói:

- Như thế hiền muội đã chết thì chớ, mà đến cả đại ca cũng bị giết nốt mới là khổ.

Hà Ngọc Trì bực bội hỏi: - Làm gì còn biện pháp nào khác nữa, một khi tiểu muội không đủ sức chững chọi lại đối phương.

Liễu Tồn Trung nói:

- Vì thế Ngọc muội cần phải thương lượng kỹ với đại ca đã.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Thương lượng là sao? Đại ca thử nói với tiểu muội nghe xem? Liễu Tồn Trung nói:

- Đại ca biết rõ khinh công của Ngọc muội rất tuyệt diệu. Lúc đi tìm kiếm thực vật, Ngọc muội chỉ cần cẩn thận một chút chắc sẽ không ai phát giác đâu. Sau đó đợi đại ca trị liệu thương thế xong, chúng ta ra khỏi cốc ngay.

Hà Ngọc Trì khẽ “hứ một tiếng hồi: - Nếu vậy, bây giờ tiểu muội ra ngoài tìm thực vật ngay phải không?

Liễu Tồn Trung suy nghĩ giây lát đáp:

- Không được.

Hà Ngọc Trì ngạc nhiên hỏi: - Sao lại không được?

Liễu Tồn Trung đáp:

- Nếu hiền muội ăn mặc như thế này mà không may bọn chúng bắt gặp thì hỏng hết đại sự.

Hà Ngọc Trì cúi đầu xuống nhìn thấy bộ nho phục của mình dính be bét máu tươi chợt tỉnh ngộ.

Cũng may bộ nho y ấy nàng chỉ khoác ở bên ngoài, bên trong vẫn mặc quần áo cũ. Nàng liền cởi áo khoác, cởi chiếc mũ nho quan xuống. Liễu Tồn Trung thấy nàng vận bộ kình trang trắng toát suối tóc buông xõa đen huyền, dung mạo chẳng khác thiên tiên giáng thế, bất giác ngẩn người ra ngắm nhìn buột miệng khen ngợi:

- Đẹp thật!

Hà Ngọc Trì ửng hồng đôi má, ra vẻ hờn dỗi nói: - Đại ca coi chừng! Tiểu muội không đem đồ ăn thức uống về cho nữa đấy nhé.

Dứt lời nàng quay người lướt ra khỏi hang động luôn.

Thiên Bình cốc này đã được đặt cho cái tên là Thiên Bình, đủ thấy nó rộng rãi thâm sâu như thế nào. Trong cốc, những cây đại thụ san sát chọc trời trong cốc đạo không biết bao nhiêu mà kể, khắp nơi đều thấy những ngọn núi cao vót tận mây xanh. Hà Ngọc Trì xuyên Đông rẽ Tây, chạy tung tăng một hồi, không biết nên tìm vật gì để ăn tạm, nghĩ bụng:

“Biết làm sao bây giờ? Hồi mình còn ở Thiên Sơn đồ ăn thức uống mỗi ngày đều được người ta cung phụng hết chẳng bao giờ phải nhúng tay. Cứ tưởng vật thực rất dễ kiếm, không ngờ lại phải tìm tòi khó khăn như thế này”.

Nàng có biết đâu ở Thiên Sơn, nàng được coi như là khuê nữ, được Thiên Sơn thần ni nâng niu như trứng mỏng. Các đồ đệ của bà ta đều là ni cô, trừ có một mình nàng là tục gia đệ tử hơn nữa tuổi còn nhỏ nhất, người lại thông minh và xinh đẹp, nên Thần Ni rất chiều chuộng. Ngoài việc ăn uống luyện công và du ngoạn xa, nàng chẳng phải làm một việc gì khác. Cho nên nàng chẳng để tâm tới thực vật bao giờ.

Hiện tại cứ chạy khắp đó đây mà nàng chẳng biết nên kiếm vật nào đem về dùng, nghĩ thầm:

“Hỏng to. Trong Thiên Bình cốc này làm gì có quán bán đồ ăn. Vậy ta biết tìm đâu cho ra bây giờ ?”

Trù trừ giây lát nàng lại chạy trở về động thì thấy Liễu đại ca đang nhắm mắt vận công tinh thần rất hao tổn.

Nàng không dám quấy nhiễu, chỉ rón rén bước sang một bên. Một hồi lâu sau, Liễu Tồn Trung bỗng hé mắt ra nhìn, thấy Hà Ngọc Trì đứng cạnh dó đang đăm đăm nhìn mình, liền cười hỏi:

- Ngọc Trì muội đã tìm được vật gì ăn thế?

Hà Ngọc Trì chớp chớp mắt, rồi chìa tay nhún vai ra chiều chẳng tìm được vật gì. Liễu Tồn Trung ngạc nhiên hỏi:

- Sao? Thiên Bình cốc lớn rộng như thế này mà hiền muội không tìm thấy vật gì để ăn ư?

Hà Ngọc Trì chán nản thở dài đáp: - Chẳng có gì hết.

Liễu Tồn Trung cười nói:

- Hiền muội đừng đánh lừa đại ca. Những loại dã thú lớn thì chắc hiền muội không bắt được, nhưng còn loại thỏ rừng gà rừng heo rừng

hay trăn chẳng hạn rất nhiều, sao lại bảo không có?

Hà Ngọc Trì nghe Liễu Tồn Trung nhắc tới trăn trong lòng vẫn còn khiếp hãi, nhảy bắn người lên nói:

- Đại ca bảo sao? Trăn mà cũng ăn được ư? Liễu Tồn Trung chép miệng nói:

- ăn ngon lắm. Trước đây đại ca ở tổng đàn các huynh đệ của Cái Bang cứ mỗi khi gặp hôm gió thu lạnh lẽo, lại đi bắt trăn đem về chiên ăn ngon tuyệt. Hiền muội không biết đấy chứ, vào tuyết rơi mùa thu, trăn rất béo, và người ta còn bảo ăn thịt nó rất bổ dưỡng nữa.

Hà Ngọc Trì lè lưỡi nói: - Ghê thấy mồ. Tiểu muội cứ thấy những loại trăn với rắn là đã sợ hãi đến chân tay rụng rời rồi.

Nàng định kể lại chuyện ban nãy gặp con rắn đen lớn ở trong bụi cỏ, lại sợ Liễu Tồn Trung kinh hãi, nên im miệng không nhắc tới chuyện đó.

Suy nghĩ giây lát, nàng mới hỏi: - Còn thịt thỏ thì làm thế nào để ăn? Liễu Tồn Trung đáp:

- Hà muội cứ đi bắt về đây, đại ca sẽ dạy cho cách làm thịt thỏ ngon lắm.

Hà Ngọc Trì thích thú nói: - Được rồi, tiểu muội xin đi bắt thỏ ngay. Hồi ở Thiên Sơn, Hà Ngọc Trì vẫn thường đuổi bắt thỏ. Thiên Sơn khinh công đã nổi tiếng độc bộ trong võ lâm, và cách đuổi bắt thỏ là công phu căn bản mà Thần Ni dạy bảo cho đồ đệ, nhưng chỉ được đuổi bắt thôi chứ cấm không được sát hại, cho nên Hà Ngọc Trì mới không biết làm thịt như thế nào.

Liễu Tồn Trung lại nói:

- Loại thỏ rất khôn ngoan, hiền muội phải cẩn thận kẻo nó chạy thoát đấy.

Hà Ngọc Trì tươi cười nói: - Đại ca cứ yên tâm. Việc gì chứ bắt thỏ thì tiểu muội tài lắm. Dứt lời nàng lướt ra ngoài động, nhưng còn quay đầu lại nhìn Liễu Tồn Trung. Miệng điểm nụ cười tình tứ.

Chỉ thấy bóng trắng lấp loáng, nàng đã mất dạng. Liễu Tồn

Trung bỗng cảm thấy một ý niệm thật kỳ diệu làm cho lòng chàng lâng lâng, khoan khoái.

Chàng cũng không rõ tại sao mình lại cảm thấy thích thú bất ngờ như vậy.

Hà Ngọc Trì bắt thỏ, đối với nàng là một việc dễ như trở bàn tay, nên chỉ trong nháy mắt nàng đã bắt được hai con thỏ thật béo mập thích thú cười khanh khách chạy về động kêu gọi:

- Liễu đại ca, bắt được rồi ! Những hai con kia! Liễu Tồn Trung khen ngợi:

- Hà muội tài thật!

Hà Ngọc Trì tươi cười nói: - Bây giờ đại ca dạy tiểu muội làm thịt nó cùng cách nấu nướng

Liễu Tồn Trung đáp:

- Trước hết phải vật chết nó đã.

Chàng giơ tay định đập con thỏ xuống đất. Hà Ngọc Trì khẽ thất thanh kêu ối chà một tiếng, thốt:

- Ôi ! Tàn nhẫn quá. Sư phụ không cho tiểu muội sát hại loài thỏ. Liễu Tồn Trung bất giác bật cười, nói:

- Đó chỉ là chuyện trong nhất thời. Bây giờ nếu không đập chết nó thì làm sao mà ăn đây? Chẳng lẽ cứ để nguyên thế này bỏ vào miệng nhai luôn?

Hà Ngọc Trì đáp: - Nếu sư phụ biết thì thế nào cũng sẽ trách cứ tiểu muội. Liễu Tồn Trung nói:

- Ngộ biến thì phải tùng quyền. Dưới tình cảnh hiện tại, nếu không ăn thịt chúng thì chúng ta biết lấy gì để ăn? Nếu bây giờ sư phụ hiền muội lâm vào tình cảnh này, vị ấy chắc cũng phải ăn thịt chúng.

Hà Ngọc Trì chẩu môi, đáp: - Đại ca chỉ được cái nói bậy. Sư phụ tiểu muội ăn chay chứ có ăn mặn bao giờ đâu.

Liễu Tồn Trung như sực nhớ ra điều gì, nói:

- Thiên Bình cốc này rất lớn rộng, cây cối mọc um tùm, tất nhiên phải có những loại thảo mộc có trái. Thịt thỏ tuy ăn rất ngon, nhưng

đi.

phải mất công nhúm lửa, nấu nướng, sẽ làm hiền muội phải bận rộn, đồng thời kẻ địch có thể phát giác được nơi trú ẩn của chúng ta. À, thế này vậy, Hà muội hãy đi hái ít trái cây về đây chúng ta dùng tạm cho đỡ đói khát đã.

Hà Ngọc Trì vâng lời chạy ra khỏi động ngay. Nàng cúi xuống nhìn hai con thỏ đang xách trong tay âu yếm nói:

- Hiện tại ta tha cho chúng mi, nhưng chúng mi phải dẫn ta đi hái hoa quả nhé?

Dứt lời nàng buông tay ra. Hai con thỏ tiến thắng về phía trước tức thì.

Hà Ngọc Trì vội thi triển khinh công thân pháp lướt theo phía sau không nhanh không chậm giữ một khoảng cách nhất định. Đó là động tác căn bản Đề tung thuật của Thiên Sơn khinh công mà nàng rất thuần thuộc.

Không biết nhạy xa được bao nhiêu, sau thời gian cạn chén trà hai con thỏ bỗng vòng ra phía sau lưng một cây đại thụ, Hà Ngọc Trì khẽ thốt:

- Ý, nơi đây có hoa quả ư ?

Dứt lời, nàng cũng vòng ra phía sau thân cây, bỗng không thấy bóng dáng hai con thỏ đâu nữa. Nàng đang ngẩn người thất kinh, đã nghe thấy tiếng kêu gọi:

- Ngọc Trì, lại đây.

Hà Ngọc Trì giật nảy mình. Nàng đã nhận ra đó là thanh âm của sư phụ, vội đưa mắt nhìn về phía đó.

Chỉ thấy Thiên Sơn thần ni đang nhắm mắt tĩnh tọa ở ven rừng tay xách hai con thỏ.

Hà Ngọc Trì vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ, buột miệng kêu gọi: - Sư phụ ! Sư phụ !

Đoạn nàng nhảy bổ về phía đó, ngã luôn vào trong lòng thần ni. Thần ni cúi nhìn hai con thỏ trắng mình đang xách trong tay, trầm giọng nói:

- Ngọc Trì, con đã qua mặt sư phụ lén lút tới đây bắt thỏ, kể cũng to gan thật. Chẳng lẽ Thiên Sơn lại không có chỗ bắt thỏ?

Hà Ngọc Trì chớp chớp mắt, đánh trống lảng: - Sư phụ tới đây làm gì thế ?

Thiên Sơn thần ni hừ nhạt, nói: - Sư phụ hạ sơn phen này cũng vì tìm kiếm con mà ra. Còn tới Thiên Bình cốc này là vì một sự đột ngột xảy ra gần đây.

Hà Ngọc Trì vội hỏi: - Đại sự gì mà lại đột ngột xảy ra thế ? Sư phụ nói cho con nghe với?

Thiên Sơn thần ni lạnh lùng đáp: - Việc ấy không liên quan gì tới con cả. Bây giờ ta chỉ hỏi: tại sao mi lại tới đây, mau trả lời cho ta biết?

Hà Ngọc Trì tuy được sư phụ rất nuông chiều, nhưng nàng cũng không dám dối gạt, vội đáp:

- Đệ tử tới để tìm Liễu đại ca.

Thiên Sơn thần ni bỗng hỏi:

- Liễu đại ca? Y tên là gì?

Hà Ngọc Trì đáp:

- Vị ấy là Liễu Tồn Trung của Cái Bang. Chắc sư phụ đã được nghe nói tới?

Thiên Sơn thần ni như bị một chiếc búa tạ giáng vào đầu bỗng đứng bật dậy, buông rơi hai con thỏ, quát hỏi:

- Mi tìm tên dâm ma Liễu Tồn Trung ấy để làm gì? Mi có quan hệ gì với hắn?

Hà Ngọc Trì xưa nay chưa hề thấy sư phụ giận dữ như thế bao giơ. Lúc này sắc mặt bà ta biến đổi luôn luôn, nom rất đáng sợ, khiến nàng kinh hãi òa lên khóc.

Thiên Sơn thần ni thấy hình như có sự bất ổn, thở dài, lắc đầu nói:

- Thế là xong! Một bước sa chân thành thiên cổ hận. Đoạn bà ta gạn hỏi:

- Có phải mi dính líu thân mật với tên dâm ma đấy rồi không? Hà Ngọc Trì giám chân, nức nở đáp:

- Sư phụ bảo ai là dâm ma, đệ tử thật không hiểu?

Thiên Sơn thần ni giận nói: - Tên Liễu Tồn Trung là dâm ma, công địch của võ lâm. Trên giang hồ ai ai cũng đều hay rõ. Mi thật không biết gì hay sao?

Hà Ngọc Trì vội đáp: - Không phải! Không phải 1 Liễu đại ca là chính nhân quân tử, một nhân vật anh hùng hào kiệt, đầu đội trời chân đạp đất, chứ quyết không phải dâm tặc.

Thiên Sơn thần ni thở dài, nói: - Ngọc Trì, mi niên kỷ còn nhỏ không biết được giang hồ hiểm ác như thế nào. Có những người trông bề ngoài cứ tưởng là chính nhân quân tử nhưng thật ra là đồ xấu xa gian ác. Liễu Tồn Trung chính thuộc vào hạng người ấy! Hà! Tại sao mi lại dại dột đến thế.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Sư phụ bảo đệ tử dại dột như thế nào? Thiên Sơn thần ni nói:

- Mi giao du thân mật với tên dâm ma như vậy là hỏng to rồi. Hà Ngọc Trì không rõ ý của sư phụ muốn gì, chỉ tưởng sư phụ việc bé xé ra to, nên thắc mắc hỏi:

- Sư phụ, như thế có gì là hỏng to?

Chỉ thấy Thần Ni mặt xanh mét, quát tháo: - Câm mồm! Bây giờ tên Liễu Tồn Trung ở đâu? Hà Ngọc Trì đáp:

- Liễu đại ca đang dưỡng thương ở trong hang động. Thần Ni hầm hực nói:

- Mau dẫn ta tới đó ngay.

Hà Ngọc Trì mừng rỡ nói: - Tốt quát Sư phụ, Liễu đại ca khắp mình mẩy thọ kiếm thương rất nặng, đệ tử không hiểu cách chữa trị, sư phụ hãy tới đó chữa trị Liễu đại ca nhé?

Thần Ni ngạc nhiên hỏi: - Không phải y bị trúng chưởng của Nạp Mộc Thượng Nhân hay sao mà khắp mình mẩy lại kiếm thương?

Hà Ngọc Trì đáp: - Đại ca vì bảo hộ đệ tử, đồng thời lại không chịu trả đũa, hạ sát bọn người không biết đạo lý nọ nên mới thọ thương.

Thần Ni vội hỏi: - Ai không biết đạo lý?

Hà Ngọc Trì đáp: - Nhiều lắm. Có hai lão mặc đạo bào, những người khác thì mặc kình trang. Họ đều sử dụng kiếm, chỉ có một người sử dụng Hậu bối đao.

Thần Ni khẽ gật đầu, nói: - Được rồi, vậy mi mau dẫn sư phụ tới xem Liễu Tồn Trung ra sao?

Hà Ngọc Trì liền tuân lời, thi triển khinh công đi trước dẫn đường.

Thiên Sơn thần ni lướt theo ở phía sau. Khi tới hang động Liễu Tồn Trung đang chữa thương, lúc ấy chàng đang ngồi xếp bằng tròn trong động, hai mắt nhắm nghiền mặt không có chút sắc máu, vừa nhìn thấy cũng đủ biết chàng vừa bị hao tổn khí huyết rất nhiều, chưa hồi phục lại.

Hà Ngọc Trì cao hứng kêu gọi: - Liễu đại ca, sư phụ tiểu muội tới thăm đại ca đấy! Lúc bấy giờ Liễu Tồn Trung ngấm ngầm vận hành kình khí theo phương pháp Thiên Nhân kinh giải, khiến máu huyết lưu thông, bồi nguyên, nghe Hà Ngọc Trì kêu gọi. Chàng vốn không định đáp lại, nhưng Ngọc Trì bỗng nhắc tới tên của sư phụ nàng. Chàng không tiện thất lễ, vì Thiên Sơn thần ni trong võ lâm vai vế rất cao. Chàng vội mở bừng mắt chắp tay, cung kính nói:

- Vãn bối Liễu Tồn Trung khấu kiến Thần Ni.

Tuy miệng nói khấu đầu, nhưng Liễu Tồn Trung vẫn xếp bằng tròn bất động. Hả Ngọc Trì sợ sư phụ hiểu lầm nên vội xen lời.

- Sự phụ, Liễu đại ca đang vận công chữa thương nên không tiện cử động.

Thiên Sơn thần ni lạnh lùng nói: - Y trị thương hay không thì liên can gì tới sư phụ này. Mi đừng có nói nhiều.

Hà Ngọc Trì như bị gáo nước lạnh tạt vào mặt.Nàng cảm thấy tâm thần tê tái chỉ đưa mắt liếc nhìn về phía Liễu Tồn Trung không dám cất tiếng nói năng gì nữa.

Thiên Sơn thân ni lạnh lùng nói: - Liễu Tồn Trung, những hành vi gần đây ở trên giang hồ của thí

chủ bần ni đã hay rõ hết. Liễu Tồn Trung hơi ngạc nhiên, không hiểu hàm ý câu nói của Thần Ni liền đáp:

- Vãn bối ngu muội, xin Thần Ni minh thị rõ cho.

Thiên Sơn thần ni hừ nhạt, nói:

- Xưa nay bần ni với thí chủ vốn nước sông không phạm tới nước giếng, người có gây nên việc gì, bần ni cũng không dư thì giờ hỏi tới. Nhưng đáng lẽ thí chủ không nên dụ dỗ môn hạ của Thiên Sơn như vậy.

Liễu Tồn Trung giật mình đến thót một cái, mồ hôi toát ra như tắm vội hỏi:

- Vãn bối dụ dỗ môn hạ của quý phái bao giờ? Ai nói với Thần Ni điều ấy?

Thần Ni sầm nét mặt quát bảo: - Người xuất gia không đặt điều dối gạt. Kẻ bị thí chủ dụ dỗ đang có mặt ở nơi đây.

Dứt lời bà ta quay sang Hà Ngọc Trì, quát bảo: - Ngọc Trì, mau nói ngay. Y dụ dỗ mi ra sao? Hà Ngọc Trì nằm mơ cũng không sao ngờ được lại có sự kiện ấy, hốt hoảng nói:

- Sư phụ, Liễu đại ca không hề dụ dỗ đệ tử. Xin sư phụ chớ hiểu lầm.

Chỉ thấy sắc mặt Thần Ni đanh lại gằn giọng quát hỏi: - Nghiệt chướng, mi với tiểu tứ này dính líu với nhau như thế nào? Nếu chẳng phải y dụ dỗ mi, chẳng lẽ là mi dụ dỗ hắn?

Hà Ngọc Trì vội đáp: - Dạ chính đệ tử tìm kiếm Liễu đại ca. Đệ tử với Liễu đại ca có dính líu chuyện gì đâu.

Liễu Tồn Trung nghe hai thầy trò đối thoại, suy nghĩ giây lát mới chợt vỡ lẽ, bất giác cười nhạt, nói:

- Vãn bối cứ tưởng Thần Ni là một tay cao nhân thế ngoại, không ngờ lại chẳng phân nếp tẻ gì như thế !

Thần Ni quát hỏi: - Phân nếp tẻ là thế nào? Liễu Tồn Trung đáp:

- Thần Ni cũng nghe bọn Nhất Điệp đạo nhân vu oan giá họa cho tại hạ, thật ra tất cả đều trúng phải độc kế của Thông Thiên Hiểu.

Thiên Sơn thần ni gằn giọng nói: - Thật ra bần ni chưa hề gặp Nhất Điệp đạo nhân lần nào, sao lại bảo nghe lão ta được? Ngươi với Ngọc Trì cùng trú ngụ trong một hang động, cô nam quả nữ như thế này là vì lẽ gì? phải giảng minh bạch cho bần ni rõ ngay.

Liễu Tồn Trung tuy là một người thông minh tài trí, nhưng không phải là một con người nhanh mồm nhanh miệng. Trong nhất thời chàng không sao đáp được, chỉ đưa mắt nhìn à Ngọc Trì ngụ ý nói: Ngọc muội hãy thay mặt đại ca giảng giải cho sư phụ rõ.

Hà Ngọc Trì thấy thái độ của Liễu đại ca đáng thương như vậy, thấy chàng dã bị hiểu lầm quá nặng, trong lòng rất thương cảm vội nói:

- Sư phụ, vì Liễu đại ca thọ trọng thương hôn mê bất tỉnh nên đệ tử mới đem chàng tới đây để chữa thương.

Thiên Sơn thần ni giận dữ thóa mạ: - Ngươi còn mặt dày mày dạn có thể thốt ra được câu ấy Mi là một đứa con gái sao lại ôm một nam nhân chui vào hang động làm trò gì?

Hà Ngọc Trì run giọng nói: - Liễu đại ca bị trọng thương, tính mạng như chỉ mành treo chuông nên đệ tử... mới cứu giúp đại ca.

Thiên Sơn thần ni quát tháo: - Cái hạng người như y mà mi cũng nghĩ cách cứu giúp ư ? Hà Ngọc Trì đáp:

- Cứu người trong cơn cùng khốn là tôn chỉ của giới hiệp nghĩa đạo. Điều này... chính sư phụ vẫn thường giáo huấn đệ tử.

Thiên Sơn thần ni tức giận đến toàn thân run lẩy bẩy, nhưng thấy liễu Tồn Trung đang bị thương nặng, nếu mình ra tay sẽ tốn hại tới thân phận nên chỉ hậm hực, tiếp:

- Liễu Tồn Trung, bần ni đợi chờ cho tới lúc ngươi bình phục sẽ bắt ngươi phái bồi thường đạo lý hôm nay. Đi thôi?

Đoạn bà ta giơ tay kéo Hà Ngọc Trì lướt ra khỏi cửa động. Hà Ngọc Trì vội kêu la:

- Sư phụ, đệ tử...

Nàng vội lách sang bên, thi triển Thiên Sơn thân pháp thoát khỏi thế chộp ấy. Nhưng công phu của nàng so sánh với sư phụ đâu có nghĩa lý gì. Thần Ni thân hình vẫn bất động, đầu ngón chân chỉ hơi điểm xuống mặt đất đã như một bóng ma lướt theo sau, vươn tay chộp trúng cổ tay Hà Ngọc Trì ngay.

Hà Ngọc Trì thất thanh kêu la: - Sư phụ, đệ tử... đệ tử không thể đi được. Thần Ni quát hỏi:

- Sao lại không đi được?

Hà Ngọc Trì khẩn cầu: - Xin sư phụ hãy thương xót đệ tử. Nếu một khi con bỏ đi thì lấy ai chăm sóc cho liễu đại ca ? Đại ca vì bảo vệ đệ tử mới thọ trọng thương.

Dứt lời, nàng òa lên khóc nức nở. Thiên Sơn thần ni bình sinh rất sủng ái cô đệ tử xinh đẹp đáng yêu này, chưa hề thấy nàng khóc lóc bao giờ, lúc này thấy hai mắt nàng đẫm lệ, cất tiếng khẩn cầu mềm lòng ngay, buông tay ra thở dài nói:

- Ngọc Trì, con dám ngỗ nghịch với sư phụ phải không? Ngọc Trì thổn thức:

- Đệ tử không nhẫn tâm bỏ mặc một mình Liễu đại ca ở chốn này chứ đâu dám ngỗ nghịch với sư phụ.

Thế rồi nàng khóc tức tưởi, khóc mãi trông rất thảm thương. Lúc này Liễu Tồn Trung vận công trị thương đã qua được một giai đoạn, chân khí khôi phục lại không ít. Nghe Hà Ngọc Trì khóc nức nở chàng vội an ủi:

- Ngọc Trì, đại ca không việc gì đâu. Hiền muội cứ theo sư phụ trở về Thiên Sơn đi.

Ngọc Trì thổn thức nói: - Đại ca đừng đánh lừa tiểu muội. Đại ca thọ thương rất nặng, làm sao chóng bình phục được?

Bỗng bên ngoài eo tiếng người thốt:

- Ủa? Bọn nào trong động kia mà cứ la ó om sòm mãi thế, khiến lão ăn mày già này không sao ngủ được.

Mọi người chỉ thấy mắt hoa lên, Hoàng Diện Phong Cái đã đứng

sừng trước cửa động. Liễu Tồn Trung cả mừng vội kêu gọi:

- Đại sư ca!

Hoàng Diện Phong Cái vừa thấy Liễu Tồn Trung ngồi xếp bằng tròn trong động đã mừng rỡ cao giọnghỏi:

- Ối chà! Tiểu sư đệ, ngươi tìm kiếm đại sư ca khó nhọc lắm phải không? Sao hiện giờ lại ngồi bẹp trong xó này làm gì thế ?

Dứt lời, ông ta ung dung cắm cây Đả cẩu bổng xuống đất, thủng thẳng đưa mắt liếc nhìn, thấy Hà Ngọc Trì đang tấm tức khóc. Thiên Sơn thần ni hậm hực đứng cạnh đó, tiểu sư đệ thì mặt xanh như thàm đổ, ông đã vỡ lẽ đại khái ngay.

Hoàng Diện Phong Cái chưa gặp gỡ Hà Ngọc Trì bao giờ, còn Thiên Sơn thần ni vốn là lão hữu, ông ta liền vung tay múa chân kêu la:

- Ối chà! Ối chà ! Lão khiếu hóa mỗ hiểu rõ rồi. Lão ni cô ỷ lớn hiếp nhỏ, đả thương tiểu sư đệ của lão khiếu hóa mỗ. Như thế thì còn đạo lý gì nữa.

Dứt lời ông ta quay sang chỉ Hà Ngọc Trì thốt: - Tiểu cô nương này là... là bạn tốt của tiểu sư đệ, không liên quan gì tới ni cô, sao mà lão hữu lại cũng hà hiếp nàng ta như thế này?

Hoàng Diện Phong Cái không biết thiếu nữ xinh xắn này liên quan với Thiên Sơn thần ni ra sao, thấy nàng có bộ tóc dài óng mượt như nhung buông xõa xuống bờ vai, không phải là người của cửa Phật, nên mới nói bừa, mục đích kết Thần Ni tội bắt nạt trẻ con cho nặng thêm.

Nói dứt Hoàng Diện Phong Cái có vẻ rất thích thú định nói tiếp.Thiên Sơn thần ni đã không tức giận lại còn bật cười, nhìn Hoàng Diện Phong Cái, quát hỏi:

- Lão điên kia ăn nói láo lếu xong chưa?

Hoàng Diện Phong Cái híp mắt lại, không lý gì tới câu hỏi của Thiên Sơn thần ni chỉ chăm chú quan sát Liễu Tồn Trung một lượt, bỗng la lớn:

- Ối chà ! Không xong! Hiện tượng này là lưu huyết quá nhiều, chân nguyên suy sụp đây. Nhưng tiểu sư đệ chớ sợ, đã có lão khiếu hóa ở đây, dù trời có sụp xuống cũng chằng ăn thua gì.

Dứt lời, Phong Cái bỗng giơ chưởng đè lên Tuyển Kỳ huyệt của

Liễu Tồn Trung tức thì.

Khoảng thời gian cạn một chén trà, chỉ thấy đầu tóc rối bù của Hoàng Diện Phong Cái có một luồng khói nhạt bốc lên.

Nhưng nét mặt của ông ta lộ đầy vẻ kinh dị. Thiên Sơn thần ni là tay đại hành gia, thấy Hoàng Diện Phong Cái dùng thuật quán trú chân nguyên cho Liễu Tồn Trung trông dung mạo thì dường như rất hao tổn sức lực. Tình hình đó hiển nhiên trong cơ thể của Liễu Tồn Trung có sự phản ứng đối kháng kịch liệt.

Thiên Sơn thần ni hơi giật mình kinh ngạc, nghĩ thầm: “Quái thật? Tên này thì có bao nhiêu hỏa hầu, tại sao chân khí lại kháng cự nổi với khí công của lão ăn mày điên được?”

Giây lát sau, bỗng thấy Hoàng Diện Phong Cái thở hắt ra, nói: - Xong rồi.

Đoạn ông ta quay đầu lại, nói:

- Lão ni cô vì lẽ gì lại đả thương tiểu sư đệ của lão ăn mày già mỗ? Món nợ này phải trả mới xong.

Phong Cái hùng hổ hỏi như trên, khiến Thiên Sơn thần ni tức giận sôi gan. Bà ta vốn định giải thích, nhưng cảm thấy nếu mình làm như thế chả hóa ra biểu lộ sự yếu kém. Bà ta đường đường là Thiên Sơn thần ni tiếng tăm lừng lẫy khắp võ lâm, hắc bạch đạo dều phải nể mặt, chẳng lẽ lại chịu lép vế trước mặt Hoàng Diện Phong Cái ? Hơn nữa lúc này Liều Tồn Trung dưới mắt bà ta là một người cùng hung cực ác, nếu không vì thấy chàng đang thọ thương nặng thì đã ra tay diệt trừ rồi. Vì vậy bà ta nghênh ngang nói:

- Lão cái điên muốn bần ni phải trả món nợ này như thế nào, xin cho biết tôn ý?

Hoàng Diện Phong Cái cười ha hả, đáp: - Hay lắm ! Hay lắm ! Lão khiếu hóa này lâu nay không hoạt động gân cốt đã bải hoải. Hôm nay vì tiểu sư đệ đành phải vận dụng tay chân cho khí huyết lưu thông một phen.

Thế rồi tay cao thủ tuyệt đỉnh trong võ lâm cười hí hí tung mình ra bên ngoài động.

Hà Ngọc Trì lòng nóng ran như kiến bò trên chảo, nhìn theo ra phía ngoài động, không còn thấy tung tích của sư phụ với lão khất cái đâu nữa, nàng đoán có lẽ hai người rủ nhau ra mê rừng gần đó.

Nàng quay lại nhìn Liễu Tồn Trung, thấy sắc mặt chàng lúc này

đã hồng hào nhưng vẫn ngồi xếp bằng tròn đả tọa dưới đất. Nàng khẽ lay vai Liễu Tồn Trung, nói:

- Liễu đại ca, hai vị ấy kéo nhau đi giao chiến rồi đấy ư? Liễu Tồn Trung chậm rãi đáp:

- Hai vị ấy có giao đấu cũng chẳng quan hệ gì cả.

Hà Ngọc Trì không vui hỏi: - Sao lại chẳng quan hệ? Lão Cái Bang là người tốt tiểu muội chỉ sợ bị sư phụ đánh chết.

Liễu Tồn Trung đáp:

- Còn nếu sư phụ hiền muội bị ông ta đánh chết thì sao?

Hà Ngọc Trì chẩu môi, nói: - Làm sao có chuyện đó được. Sư phụ tiểu muội thiên hạ vô địch, lão Cái Bang đâu phải là địch thủ của người.

Liễu Tồn Trung tươi cười hỏi:

- Hiền muội có biết lão Cái Bang đó là ai không?

Hà Ngọc Trì khẽ lắc đầu. Liễu Tồn Trung tiếp: - Vị ấy là người mà đại ca vẫn thường nhắc nhở, đại sư ca Hoàng Diện Phong Cái.

Hà Ngọc Trì thất kinh hỏi: - Ôi chà! ông ta là Hoàng Diện Phong Cái lão tiền bối ư ? Nếu vậy sư phụ... tiểu muội...

Liễu Tồn Trung cười đáp:

- Hiền muội cứ yên tâm. Hai vị lão nhân gia dù có giao đấu với nhau ba ngày ba đêm cũng chẳng ai đả thương được ai đâu.

Hà Ngọc Trì nghe nói mới yên tâm phần nào, nhưng vẫn lo lắng hỏi tiếp:

- Vì sao thế? Liễu Tồn Trung cười đáp: - Hiền muội cứ đoán xem thì sẽ rõ ngay. Bây giờ đại ca nấu thịt thỏ cho hiền muội ăn nhé?

Hà Ngọc Trì ngoe nguẩy đáp: - Tiểu muội không ăn. Đại ca nói ngay cho tiểu muội nghe đi. Liễu Tồn Trung thấy nàng rất ngây thơ cũng phải bật cười đáp: - Sư phụ của hiền muội với đại ca Hoàng Diện Phong Cái vốn là

bạn tốt với nhau, tuy miệng không ai nhường nhịn ai, nhưng sự thật lại trái hẳn. Hai người phen này ấn chứng võ học với nhau chỉ là để nghiên cứu thôi nên chỉ hữu ích chứ vô hại.

Hà Ngọc Trì bán tín bán nghi hỏi: - Có thật không?

Liễu Tồn Trung đáp:

- Sao lại không thật. Tánh nết của đại ca rất rõ. Có trời sụp vị ấy cũng chẳng coi vào đâu cả, suốt ngày chỉ uống rượu nói nhăng nói nhít như điên điên khùng khùng. Tuy vậy tâm địa ông ta rất tốt và cương trực.

Hà Ngọc Trì nói: - Nếu vậy chúng ta tới đó xem. Liễu Tồn Trung đáp:

- Đại ca không thể bỏ đi được.

Hà Ngọc Trì thản nhiên hỏi:

- Đại ca vẫn chưa hành động được hay sao? Liễu Tồn Trung đáp:

- Không phải, đại ca muốn ở lại đây, đợi người ta tới giải oan. Hà Ngọc Trì không hiểu ất giáp ra sao, ngơ ngác hỏi:

- Người nọ là ai? Sao lại tới đây để giải oan cho đại ca? Liễu Tồn Trung mặt lộ vẻ thần bí, mỉm cười nói:

- Thiên cơ bất khả lậu.

Hà Ngọc Trì giậm chân, phụng phịu nói: - Đại ca chi hay úp úp mở mở, tiểu muội không thèm chơi với đại

ca.

Dứt lời nàng làm mặt nghiêm, trông càng đáng yêu thêm. Liễu Tồn Trung cười thích thú, nói:

- Đừng nóng nảy, thủng thẳng đại ca nói cho mà nghe. Hà Ngọc Trì thúc giục:

- Thế đại ca nói ngay đi.

Liễu Tồn Trung đáp:

- Người giải oan cho đại ca đó chính là hung thủ đã hỏa thiêu Tôn Hán điện, tàn sát Cửu Chân cung, đại náo Thiên Bình cốc.

Hà Ngọc Trì càng thắc mắc thêm, ngơ ngác hỏi tiếp:

- Tại sao tên hung thủ ấy lại tới giải oan cho đại ca được? Chẳng lẽ gã bị lương tâm cắn rứt, định dẫn thân tới thú tội?

Liễu Tồn Trung vỗ đùi, khen ngợi:

- Hiền muội thông minh lắm, vừa đoán đã đúng ngay. Chính thế đấy. Bây giờ đại ca mời hiền muội ăn thịt thỏ mới được.

Hà Ngọc Trì cười khúc khích, lắc đầu: - Tiểu muội không ăn đâu. Tiểu muội đã từng nói với đại ca từ trước rồi cơ mà.

Liễu Tồn Trung cố ý giễu cợt nàng, liền giơ tay lên vỗ đầu nói:

- À phải rồi, phải rồi! Đại ca quên bẵng mất, hiền muội không ưa ăn thịt thỏ. Vậy đại ca mời hiền muội ăn thịt gà nướng nhé?

Hà Ngọc Trì khoái chí cười khì, hỏi: - Sao đại ca lại biết tiểu muội thích ăn thịt gà nướng? Liễu Tồn Trung nói:

- Sao đại ca lại không biết? Nếu không thế làm sao lại được làm đại ca của hiền muội.

Hà Ngọc Trì cười khúc khích thúc giục: - Nói ngay đi, vì sao đại ca lại biết tiểu muội thích ăn thịt gà nướng?

Liễu Tồn Trung chậm rãi đáp:

- Ngày nọ ở trong trường bán ngựa hiền muội chả đòi thịt gà nướng là gì?

Hà Ngọc Trì suy nghĩ giây lát gật đầu nói: - Đúng rồi. Lần đó tiểu muội ăn thịt gà nướng và đại ca nhìn chòng chọc tiểu muội như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Liễu Tồn Trung lắc đầu thở dài nói:

- Cổ nhân có nói: Sắc đẹp làm say đắm lòng người thật không sai chút nào. Ngọc Trì quá đẹp, khiến ngu huynh quên mất cả đói khát, cũng chẳng thấy thèm thuồng uống rượu.

Nữ nhân rất thích được người ta khen mình xinh đẹp thứ nhất đó lại là đàn ông mà mình đang mến chuộng. Nếu thiếu nữ nào được khen một câu mỹ lệ nàng nọ còn cao hứng hơn là bắt được vàng.

Hà Ngọc Trì tuy là nhi nữ giang hồ nhưng cũng không ra ngoài lý lẽ đó. Nghe thấy Liêu đại ca luôn miệng khen mình xinh đẹp, nàng cảm thấy khoan khoái cực độ hổ thẹn đến mặt ửng hồng, nhưng vẫn

giả bộ phụng phịu, thốt:

- Dù có thịt gà nướng, tiểu muội cũng chẳng thèm ăn. Liễu Tồn Trung ngạc nhiên hỏi:

- Ủa! Sao Ngọc Trì muội lại không thích ăn gà nướng? Hà Ngọc Trì đáp:

- Vì tiểu muội còn chưa đoán biết tên hung thủ ấy là ai, vì lẽ gì lại giải oan giùm đại ca. Đại ca phải nói cho tiểu muội biết trước đã. Liễu Tồn Trung nói:

- Lúc đầu, đại ca hoài nghi hung thủ là Hỏa Thần giáo chủ.

Hà Ngọc Trì nghe nói tới Hỏa Thần giáo chủ liền biến sắc, vội ngắt lời, hỏi:

- Có phải lão Hỏa Thần giáo chủ ở Tây Tạng đấy không ? Liễu Tồn Trung đáp:

- Chẳng phải lão thì còn ai vào đó nữa.

Hà Ngọc Trì bất giác le lưỡi, hốt hoảng nói: - Ôi chà! Nguy tai. Trung Nguyên nhân vật rất sợ nghe nhắc tới cái danh từ đó. Đại ca có biết lão không?

Liễu Tồn Trung khẽ gật đầu. Hà Ngọc Trì lộ vẻ lo lắng nói:

- Đại ca đừng bao giờ đụng chạm tới lão. Nghe sư phụ nói võ công của người này đích thật là vô địch trong thiên hạ, sát nhân dễ dàng như trở bàn tay. Cứ theo tính nết của đại ca, nếu không may gặp lão thì thật bất ổn.

Liễu Tồn Trung vốn định kể lại tình hình giao thủ với Hỏa Thần giáo chủ ở dưới hàn đầm cho Hà Ngọc Trì nghe, nhưng lại sợ nàng kinh hãi, cho nên chàng không đề cập tới chỉ nói:

- Ù, nếu sau này đại ca có gặp lão cũng nên tránh đi thì hơn. Hà Ngọc Trì rất yên tâm nói:

- Đại ca phải ghi nhớ điều này, không được quên đấy, à tại sao đại ca lại hoài nghi hung thủ là lão?

Liễu Tốn Trung đáp:

- Đó là đại ca theo lời nói của Ngọc Trì muội mà ước đoán đấy. Hiền muội bảo gã vệ binh mặt vàng chỉ khẽ vung chưởng đã đánh chết ngay được Tuyết Tiêm Phong. Điều này...

Chàng vốn định nói: điều này đủ thấy lão đã luyện thành võ công

trong Bối Diệp kinh, sau sợ Hà Ngọc Trì lại truy hỏi căn nguyên, nên đổi giọng tiếp:

- Phần công lực này trong đương kim võ lâm không một ai có thể làm nổi, trừ phi đó là Hỏa Thần giáo chủ.

Hà Ngọc Trì nói: - Đúng rồi. Lúc bấy giờ tiểu muội thấy gã vệ binh mặt vàng giết người chẳng khác nào lấy đồ trong túi, tiểu muội kinh ngạc khôn tả, cảm thấy công lực của y còn trên cả sư phụ là khác mà không sao nghĩ ra được là ai? Bây giờ đại ca đề cập tới lão tiểu muội mới tin là đúng.

Liễu Tồn Trung nói:

- Nếu vậy gã vệ binh mặt vàng là do Hỏa Thần giáo chủ cải trang không còn sai vào đâu được. Nhưng kẻ tàn sát Cửu Chân cung, hỏa thiêu Tôn Hán điện chưa chắc đã là lão.

Hà Ngọc Trì trố mắt hỏi: - Sao đại ca biết được? Liễu Tồn Trung vốn định nói: lão với Trung Nguyên võ lâm tuy không ưa gì nhau, nhưng không phải là hạng tiểu nhân hèn hạ, mà có bản chất anh hùng, sau nghĩ lại cảm thấy bất lợi bèn nói tránh:

- Lão võ công cao siêu đến thế, tất phải đường đường chính chính chỉ danh khiêu chiến, chứ không hành động lén lút.

Hà Ngọc Trì gật đầu, nói: - Đại ca nói rất hữu lý. Nhưng kẻ bị hoài nghi là ai? Liễu Tồn Trung trầm ngâm giây lát mới đáp:

- Hiện tại đại ca thấy có ba người đáng nghi ngờ là hung thủ Hỏa Thần giáo chủ là một. Còn hai bóng nữa là một nhân vật do Đông Doanh trực tiếp phái ra, và một có lẽ của Cái Bang. Kẻ mà Đông Doanh phái đi hành sự, nếu không phải là Mạc Nam lão ma thì là Tôn Kha Ba. Còn về phía Cái Bang, đại ca vẫn chưa nghĩ ra được là ai.

Hà Ngọc Trì đã gặp gỡ Tôn Kha Ba với Mạc Nam lão ma. Ngày nọ bằng vào khinh công độc bộ thiên hạ, nàng sử dụng thế Kim Thiền thoát xác, đánh lừa được Mạc Nam lão ma. Cho tới lúc này nghĩ lại nàng vẫn rất lấy làm thích thú. Nhưng nhớ tới Tôn Kha Ba, bất giác nàng lại nghiến răng mím môi, lửa giận nổi lên đùng đùng. Không những lão đã bắt giữ mình mà còn ném Liễu đại ca xuống hàn đầm,

cho nên vừa nghe Liễu Tồn Trung nhắc nhở tới Tôn Kha Ba nàng đã hậm hực nói:

- Chín phần mười là lão tặc này rồi. Nếu gặp lão, tiểu muội phải lột da lóc thịt lão mới hả dạ.

Liễu Tồn Trung nói:

- Bất cứ là ai, trừ Hỏa Thần giáo chủ ra thì các ma đầu kia tự nhiên đều hành động theo toàn bộ kế hoạch của Thông Thiên Hiểu.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Sao lại gọi là toàn bộ kế hoạch? Liễu Tồn Trung cười ngạo nghễ, đáp: - Kế hoạch của lão Thông Thiên Hiểu đó, làm sao đánh lừa được đại ca. Lão cực lực lung lạc các ma đầu trong hắc đạo, ra mặt đối địch với giới võ lâm hiệp nghĩa đạo. Bước thứ nhất của ván cờ là làm sụp đổ Cái Bang, lợi dụng danh nghĩa Cái Bang để trục xuất đại ca. Thứ đến là ngụy tạo ra những việc sát hại, tàn phá các võ phái chính đạo và vu oan giá họa khiến đại ca trở nên công địch của võ lâm hiệp nghĩa đạo, để bọn chúng được hưởng lợi ngư ông. Tiếc thay chúng ta thiếu mất nhân vật tài trí lỗi lạc, nên mới bị trúng phải kế hoạch hiểm trá của đối phương.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Đại ca nói hung thủ sẽ tới giải oan cho, như vậy là nghĩa lý gì? Liễu Tồn Trung đáp:

- Vừa rồi, ngu huynh vận công chữa thương đã suy tính mọi việc kỹ càng...

Chàng bỗng hạ thấp giọng tiếp: - Hiện tại hung thủ vẫn ẩn núp trong Thiên Bình cốc này, tuyệt nhiên chưa hề rời khỏi.

Hà Ngọc Trì bán tín bán nghi, hỏi: - Sao đại ca lại biết được?

Liễu Tồn Trung đáp:

- Lão Thông Thiên Hiểu rất nhiều quỷ kế, một khi đã sắp đặt toàn bộ kế hoạch, tất nhiên phải được thi hành từng bước một. Người mà hồi nãy hiền muội tưởng lầm là đại ca tung mình lên trên ngọn cây, chính là hung thủ. Y đã dùng thuật dị dung để giả mạo đại ca, dụ Nạp Mộc Thượng Nhân đuổi tới, sau đó mới lợi dụng kế “Di hoa tiếp

mộc” lẩn trốn mất dạng, để đại ca ngẫu nhiên bị thế thân hung thủ, có nghìn cái miệng cũng không sao biện bạch được.

Nói tới đó chàng ngửng đầu, buông tiếng thở dài tiếp: - Nếu như Thi Huyền trưởng lão có mặt tại nơi đây thì quỷ kế của Thông Thiên Hiểu làm sao áp dụng nổi.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Thi Huyền trưởng lão so sánh với Thông Thiên Hiểu thì tài năng ra sao?

Liễu Tồn Trung đáp:

- Thông Thiên Hiểu chỉ là ánh sáng của con đom đóm, còn Thi Huyền trưởng lão rực rỡ như vầng trăng, làm sao có thể so sánh với nhau được.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Vì sao đại ca lại biết rõ như thế? Liễu Tồn Trung đáp:

- Chẳng giấu gì hiền muội, bữa nọ huynh nói có việc tới Trấn Giang kỳ thực là tiếp nhận nhiệm vụ của Thi Huyền trưởng lão.

Hà Ngọc Trì hỏi: - Nhiệm vụ gì? Liễu Tồn Trung đáp: - Thi Huyền trưởng lão ước đoán Thông Thiên Hiểu thể nào cũng phái người tới hành thích Tân Khí Tật. Bọn Hoàn Nhan Xương tấn công Trấn Giang luôn luôn bị thảm bại, cho nên trừ việc hành thích Tân Khí Tật ra, lão không còn cách nào khác nữa. Cũng may đại ca đã tới kịp thời, phá tan kế hoạch của Thông Thiên Hiểu. Chỉ bằng vào điểm này cũng có thể thấy Thi Huyền trưởng lão trí tuệ vượt xa Thông Thiên Hiểu.

Hà Ngọc Trì lấy làm phải gật đầu lia lịa. Liễu Tồn Trung tiếp: - Tuy thế cũng không thể khinh thường Thông Thiên Hiểu được. Kẻ giả mạo đại ca hiện nay chưa biết là ai, nhưng thể nào cũng được Thông Thiên Hiểu chỉ thị tiềm phục trong cốc, tùy cơ hành sự.

Hà Ngọc Trì lại hỏi: - Chúng còn định làm việc gì nữa? Liễu Tồn Trung đáp:

- Đại ca thọ trọng thương tất hung thủ đã sớm nom thấy và có

thể thế nào y cũng lần mò tới hang động này để thừa cơ sát hại.

Hà Ngọc Trì giật mình, hoảng hốt nói: - Ối chà! Biết làm sao bây giờ? Tiểu muội không đủ sức đương cự với đối phương, vậy phải đi kêu sư phụ lại ngay mới được.

Liễu Tồn Trung cười nói:

- Hiền muội chớ sợ. Đó là đại ca cố ý dẫn dụ hắn tới đấy!

Hà Ngọc Trì ngạc nhiên hỏi: - Đại ca nói sao? Đại ca bị thương nặng như vậy, dụ y tới để lãnh cái chết hay sao?

Liễu Tồn Trung lộ nụ cười đắc ý khẽ nói:

- Một khi đại ca vận dụng Thiên Nhân kinh giải chân khí ắt khôi phục được ngay. Chúng ta chỉ cần đợi y tiến vào đây sẽ bắt giữ ngay giao cho sư phụ hiền muội. Có được vị ấy giải quyết vụ này, đại ca không sợ mối oan của mình chẳng rửa được.

Hà Ngọc Trì vẫn rất lo ngại, trầm ngâm không nói. Liễu Tồn Trung tiếp:

- Hiền muội hãy đi xem đại sư ca với sư phụ hiền muội đang thi thố võ công ở đâu? Khoảng nửa giờ đồng hồ sau thì mời họ trở lại đây ẩn phục ở bên ngoài, chớ nên để hung thủ tẩu thoát.

Hà Ngọc Trì lo lắng hỏi: - Tên hung thủ ấy võ công cao siêu kinh người, đại ca có đương cự nổi y không?

Liễu Tồn Trung đáp:

- Đại ca đã sắp đặt ổn thỏa rồi. Hiền muội chỉ cần theo đúng những lời đại ca dặn bảo mà làm là được rồi.

Hà Ngọc Trì liền tung mình ra khỏi hang động. Nhưng nàng lại chợt quay đầu lại đưa đôi mắt đen nhánh bao hàm đầy tình tứ liếc nhìn Liễu Tồn Trung rồi mới lướt đi luôn.

Lúc này động đã không còn ai nữa. Liễu Tồn Trung thở phào nhẹ nhõm.

Tuy hiện tại người chàng mang đầy vết thương đao kiếm nhưng chàng vận hành kình khí, thấy không một chút hiện tượng gì trở ngại. Chàng chỉ tưởng đó là công lực xuất phát bởi Thiên Nhân kinh giải mà ra, và không biết đó là vì lúc ở dưới hàn đầm đã may mắn được ăn mười lăm trái Hỏa độc lựu nên nảy sinh phản ứng.

Liễu Tồn Trung không biết lúc này đã là mấy giờ, nghĩ bụng: - Có lẽ hung thủ cũng sắp xuất hiện. Vậy ta hãy tạm ẩn lánh vào trong góc kia.

Đoạn chàng nhẹ nhàng nhích vào phía góc động nhắm mất đả tọa. Nơi đây bóng tối bao trùm một khu, hung thủ từ ngoài động tiến vào phải tìm tòi kỹ lưỡng mới phát giác được chàng.

Liễu Tồn Trung vừa vận công vừa nghinh thần nghe ngóng sơn động.

Lúc này chàng đã đạt tới mức thần du thái hư, thiên nhân hợp nhất, dù bên ngoài động có một cánh hoa rơi một chiếc lá rụng, cũng khó lòng thoát khỏi được tai của chàng.

Khoảng thời gian cạn chén trà, Liễu Tồn Trung chợt cảm thấy trên dưới hai mươi trượng bên ngoài động kình phong lồng lộng. Kinh nghiệm cho chàng biết những làn gió nổi lên đó là do thế nhún nhảy của một người.

Liễu Tồn Trung động lòng, nghĩ bụng:

- Hắn tới rồi, nhanh thật.

Chàng chưa nghĩxong, luồng kình phong nọ đã lùa vào trong động.

Liễu Tồn Trung ngồi trong xó tối, giương mắt chăm chú quan sát. Quả nhiên một nhân vật mặt mũi không khác gì mình thò đầu qua cửa động.

Gã xem xét giây lát, đã phát giác Liễu Tồn Trung đang ngồi xếp bằng tròn như chữa trị thương thế, bỗng đắc chí cười hắc hắc nói:

- Ồ? Bạn Liễu Tồn Trung đấy ư? Liễu Tồn Trung giả như mình thọ thương chưa lành mạnh, chỉ hé mắt nhìn đối phương, chứ không cất tiếng đáp.

Gã nọ xoay gót chân, thân hình hơi chuyển động đã đứng sừng sững ở trước mặt Liễu Tồn Trung, cười hắc hắc như điên khùng một hồi mới thủng thẳng nói:

- Ủa! Bạn họ Liễu điếc đấy ư ? Sao không đáp câu hỏi của mỗ? Bạn thử đoán xem mỗ là ai? Mỗ cũng là Liễu Tồn Trung, ha ha... Mỗ là Liễu Tồn Trung đắc thắng, còn ngươi hiện tại chỉ là một tên bại tướng, ha ha ha...

Tiếng cười rung chuyển cả sơn động, khiến đá vụn cát bụi trên

vách rơi xuống như mưa, hiển nhiên công lực của y đã đạt tới cao siêu khôn lường.

Liễu Tồn Trung kinh nghi khôn tả. Chàng không lấy làm lạ về công lực của đối phương, mà nghi ngờ về thân phận của y.

Hiện tại chàng nghe thanh âm của kẻ địch, khiến sự ước đoán trước đây của chàng hoàn toàn bị phá vỡ, vì đối phương hiển nhiên chẳng phải Mạc Nam lão ma, Tôn Kha Ba hoặc Hỏa Thần giáo chủ, mà thanh âm này chàng chưa hề nghe thấy bao giờ. Nhưng về công lực thì hiển nhiên còn hơn cả Mạc Nam lão ma.

Liễu Tồn Trung suy tính mau như ánh chớp:

“Y là ai thế? Thông Thiên Hiểu đã có những tay cao thủ như thế này trợ giúp, chằng trách Cửu Chân cung, Tôn Hán điện đều bị đổ sụp.”

Đang lúc ấy, đã nghe thấy người nọ ngạo mạn nói: - Liễu Tồn Trung, nghe nói hồi ở tại Trấn Giang, bạn đã đẩy lui Mạc Nam lão ma, cũng không đến nỗi hèn kém. Sao hiện tại lại cứ ngồi thừ ra ủ rũ, chẳng khác nào một con gà mắc mưa như vậy? Có phải bạn đã mạo danh để lừa gạt thiên hạ đấy chăng?

Liễu Tồn Trung ngấm ngầm vận chân khí, không cất tiếng đáp.Người nọ cười nhạt, tiếp:

- Lúc này ta muốn giết bạn thật dễ như trở bàn tay. Nhưng ta muốn bạn biết rõ sự lợi hại của ta như thế nào, để có chết cũng được yên tâm nhắm mắt. Thôi đứng dậy ra ngoài kia, chúng ta thừ thách công lực với nhau một phen.

Liễu Tồn Trung cố ý nhắm nghiền hai mắt lại, lặng lẽ không đáp. Người nọ thủng thẳng nói:

- Bạn không dám ra bên ngoài động ư? Càng tốt. Chúng ta cứ so tài ngay tại nơi đây vậy. Đứng dậy đi?

Một là y tự thị công lực cực cao, hai là thấy Liễu Tồn Trung đang thọ trọng thương quyết không phải là tay đối thủ với mình, vì vậy y không phòng bị chút nào.

Liễu Tồn Trung tuy vừa rồi được Hoàng Diện Phong Cái dùng chân khí trợ giúp và phản ứng tác dụng của Hỏa Độc Lựu thương thế đã thuyên giảm, nhưng so sánh với bình thường công lực vẫn còn rất kém sút.

Chàng nghĩ bụng:

“Trừ cách giả bộ thọ thương để đánh lừa đối phương thừa thế đột ngột xuất thủ như Lôi đình vạn quân, thật không hy vọng gì thủ thắng. Kẻ địch tuy không biết là ai nhưng công lực cao siêu không thể tường tượng được”.

Nghĩ đoạn, chàng cứ giả bộ như khiếp hãi, ngồi im lặng như cũ . Người nọ thấy Liễu Tồn Trung có vẻ e sợ, càng chứng tỏ sự suy đoán của mình không sai, bỗng quát lớn:

Lão tử không có thì giờ đợi người hồi đáp nữa, vì dù ngươi có chiến đấu cũng chết, mà không giao đấu cũng chẳng tránh được bị mạng vong. Nào, đứng dậy đi để ta ban cho một cái chết nhanh nhảu. Liễu Tồn Trung chợt có ý định tra rõ lai lịch của đối phương, liền thủng thẳng nói:

- Liễu Tồn Trung mỗ tuy thân thọ thương nhưng chàng phải là kẻ tham sanh húy tử. Túc hạ võ công cái thế tất danh tiếng phải lẫy lừng. Vậy túc hạ là ai, hãy báo danh hiệu đã, rồi chúng ta sẽ giao đấu cũng chưa muộn?

Người nọ ánh mắt đảo lộn liên hồi mới cười hắc hắc đáp: - Nếu lão tử xưng đại danh ra, chỉ sợ ngươi sẽ chết khiếp mất, thì còn dám đâu giao đấu nữa. Thôi đừng nói nhiều động thủ đi.

Liễu Tồn Trung thấy đối phương cực kỳ giảo hoạt, trong lòng bỗng phẫn nộ, gằn giọng hỏi:

- Cuộc so tài này túc hạ phát chiêu trước hay là Liễu mỗ? Người nọ không đáp, chỉ lặng lẽ tung mình ra bên ngoài hang động chọn một bãi đất rộng rãi đứng sừng sững như núi.

Nơi đây bốn phía là rừng cây rậm rạp, chỉ chừa một vùng đất trống khoảng khoát ấy.Liễu Tồn Trung ước đoán Hà Ngọc Trì đi thông tin, Thần Ni tất nhiên ẩn phục trong rừng theo dõi động tĩnh. Chàng liền lớn tiếng nói:

- Bằng hữu đã do ai sai khiến, sao lại giả mạo danh nghĩa Liễu Tồn Trung mỗ đi khắp nơi gây tai ách?

Người nọ cười nhạt đáp: - Bạn sắp chết tới nơi còn nói nhăng nói cuội mãi. Lão tử thọ mệnh lệnh của ai không thể tiết lộ được. Ngươi muốn biết thì đợi xuống dưới Diêm Vương hỏi lại sau.

Liễu Tồn Trung cố ý hỏi lớn tiếng như vậy là để những người ẩn thân trong rừng nghe thấy. Chàng lại cao giọng tiếp:

- Việc đồ sát Cửu Chân cung, có phải bằng hữu đã giả mạo Liễu Tồn Trung mỗ để vu oan giá họa đấy không? Nếu có phải là hảo hán, bằng hữu hãy can đảm nhìn nhận.

Người nọ ngạo nghễ đáp: - Chính mỗ đấy. Bạn tưởng mỗ không dám nhận hay sao? Liễu Tồn Trung lại lớn tiếng hỏi:

- Hoa Sơn Tôn Hán điện không có oán thù gì với bằng hữu, sao vô cớ phóng hỏa thiêu rụi?

Người nọ lạnh lùng đáp: - Lão tử nổi cơn cao hứng, thích thiêu là thiêu, thích đốt là đốt, việc gì đến bạn mà hỏi han lôi thôi.

Liễu Tồn Trung cao giọng tiếp:

- Sao lại không việc gì tới mỗ. Bằng hữu hỏa thiêu Tôn Hán điện, lưu hạ danh hiệu Liễu Tồn Trung để gây sự hiểu lầm giữa các nhân vật chính phái.

Người nọ cười khành khạch, đáp: - Việc ấy đáng lẽ bạn phải đa tạ lão mới đúng. Hiện tại danh tiếng Liễu Tồn Trung của bạn, khắp giang hồ này chẳng ai không biết, chẳng ai không sợ, ha ha ha...

Liễu Tồn Trung lại tiếp:

- Nếu vậy, mọi tội trạng bằng hữu đều vỗ ngực thừa nhận hết, phải không?

Người nọ cả cười, đáp: - Sao lại bảo là tội trạng? Đó là tuyệt tác của lão tử. Liễu Tồn Trung ước đoán những câu đối thoại vừa rồi Thiên Sơn thần ni các người đều nghe thấy rõ hết, liền ung dung nói:

- Hay lắm! Vậy bây giờ Liễu Tồn Trung mỗ phải diệt trừ tên mạo danh ngươi để trừ hại chung cho võ lâm.

Dứt lời, chàng từ từ giơ cao thủ chưởng lên. Người nọ ngạo nghễ khôn tả, không coi Liễu Tồn Trung vào đâu cả.

Nhưng khi y đưa mắt liếc nhìn quanh đó, bỗng giật mình thất kinh. Không phải y sợ hãi Liễu Tồn Trung vì y đã suy tính Liễu Tồn Trung đã thọ trọng thương, quyết không phải là địch thủ của mình. Điều làm y kinh hãi là, lúc bấy giờ bên phía rừng rậm, một bọn người từ từ tiến ra.

Số người ấy có kẻ y đã gặp gỡ, có kẻ y chưa giáp mặt bao giờ. Đó là bọn Nhất Điệp đạo nhân, Liêu Vạn Lý, Huyền Huyền Tử. Những người này y đã gặp gỡ. Hơn nữa đã từng giao thủ tiếp chiêu. Còn Thiên Sơn thần ni với Hoàng Diện Phong Cái thì y chưa thấy mặt bao giờ.

Y vừa quét mắt nhìn đã nhận ngay ra võ công của hai người này hơn hẳn bọn Nhất Điệp đạo nhân rất xa. Liễu Tồn Trung đang định động thủ, đã nghe thấy Hoàng Diện Phong Cái cười hi hí, nói:

- Tiểu sư đệ, bây giờ lão ca đã sắp có rượu mừng uống rồi. Thú quá? Thú quá? Hí hí...

Mọi người vừa hiện thân, chỉ trong chớp mắt đã tản mác ra vây bọc chặt chẽ. Ba đại hán kình trang một tổ Nhất Điệp đạo nhân, Huyền Huyền tử, Liêu Vạn Lý chia ra đứng xung quanh vây lấy tên mạo danh Liễu Tồn Trung vào giữa.

Thiên Sơn thần ni cùng Hà Ngọc Trì đứng cạnh bên Hoàng Diện Phong Cái, gần Liễu Tồn Trung.

Thiên Sơn thần ni là một vị cao tăng đắc đạo, vừa rồi nhất thời hiểu lầm Liễu Tồn Trung. Lúc này bà ta đã vỡ lẽ mọi chuyện, cảm thấy rất sượng sùng.

Bỗng Liêu Vạn Lý lớn tiếng nói:

- Liễu đại hiệp, lão Liêu này thô lỗ, nhất thời hổ đồ, đã dùng Hậu bối đao đả thương Liễu đại hiệp thật không nên không phải.

Hoàng Diện Phong Cái cười hi hí, nói: - Thôi đừng có nói những lời lẽ rắm rít ấy nữa. Chỉ một câu nói sẽ mời tiểu sư đệ mỗ nhậu nhẹt no say một phen là đủ rồi. Bữa rượu mừng ấy sẽ có lão khiếu hóa này cùng họp mặt giúp vui. Hí hí...

Hà Ngọc Trì thấyhoàng Diện Phong Cái nói như vậy không nhịn được cười, vội xen lời:

- Có ai cầu lão tiền bối góp mặt đâu.

Thiên Sơn thần ni vội quát bảo:

- Câm mồm! Trước mặt lão tiền bối không được vô lễ. Hoàng Diện Phong Cái cười hí hí, nói:

- Cái gì là lão tiền bối với chả thiếu tiền bối. Lão khiếu hóa này không thích lối ngôn ngữ ấy. Cứ có rượu thịt ăn nhậu là xong tất.

Người nọ lúc này bị quây quần trong vòng vây, thấy lão khiếu hóa

luôn miệng cười hí hí, mặt đầy vẻ hòa khí, còn bọn Nhất Điệp đạo nhân với Huyền Huyền tử thì giới bị rất nghiêm mật, liền ngh thầm:

“Hỏng bét ! Ta đã trúng phải mai phục của đối phương rồi.” Y lại nghĩ tiếp:

“Có lẽ ba tên đại hán mặc kình trang công lực yếu ớt nhất. Ta hãy thoát thân bằng ngã đó rồi hãy tính sau”.

Liêu Vạn Lý chợt cao giọng nói:

- Liễu đại hiệp thọ thương chưa lành mạnh hãy lui ra ngoài nghỉ ngơi, để chúng tôi cầm giữ tên gian tặc này, thủng thẳng tra hỏi sau. Liễu Tồn Trung thầm biết kẻ địch ở trước mặt công lực phi phàm, chính mình muốn thắng y cũng không phải chuyện dễ. Với công lực của bọn Liêu Vạn Lý Huyền Huyền tử làm sao thắng nổi đối phương?

Chàng định cất tiếng cảnh cáo, sau nghĩ lại: “Họ đều là những nhân vật chưởng môn của môn phái, vai vế còn cao hơn mình, vậy cứ để tùy họ định đoạt!”

Nghĩ đoạn chàng không nói nhiều, chỉ lui sang bên đưa mắt nhìn Hà Ngọc Trì thấy nàng đang chăm chú nhìn mình như thầm nói.

Quả nhiên Liễu Tồn Trung đã đoán trúng. Bỗng nghe thấy ba đại hán vận kình trang hô hoán ỏm tỏi. Liễu Tồn Trung đưa mắt nhìn thấy nhân vật mạo danh bỗng nhảy vọt lên trên không tả thủ cuốn lên, hữu thủ phất ngang, nhằm Chương Môn huyệt của Huyên Huyền tử với Nhất Điệp đạo nhân tấn công tới.

Khi hai người lách mình tránh né, đột nhiên y cuốn người khom lưng chẳng khác nào một con thần ưng xông thẳng tới trước mặt ba kình trang đại hán.

Ba đại hán kình trang này là võ sư hộ viện của Lạc Gia môn, trên giang hồ chỉ được liệt vào hàng thứ hai, thì sao ngăn cản nổi đối phương.

Chỉ nghe thấy những tiếng lốp bốp nổi lên liên hồi. Hai người đứng ở phía trước đã bị đánh bắn ra ngoài hơn trượng, đầu vỡ toang máu tuôn ra như suối.

Mọi người giật mình kinh ngạc, thì tên nọ đã phóng mình chui lọt vào trong rừng.

Nhất Điệp đạo nhân, Huyền Huyền tử, Liêu Vạn Lý định tung mình đuổi theo, đã nghe thấy Thiên Sơn thần ni thủng thẳng nói:

- Ba vị bằng hữu chớ nên truy cản. Khu rừng rậm này rất nghiêm mật, đối phương đã chuẩn bị kỹ càng mới tới đây, tất nhiên phải sớm dọn sẵn đường rút lui, có đuổi theo cũng vô ích thôi.

Hoàng Diện Phong Cái cười hí hí, nói: - Đúng thế. Đối phương đã ẩn thân vào trong rừng thật khó lòng tìm kiếm thấy.

Ba người nghe nói đành ngừng chân lại. Nhất Điệp đạo nhân nói: - Nếu vậy chúng ta phải tìm Nạp Mộc Thượng Nhân báo cáo cho vị ấy biết.

Hoàng Diện Phong Cái sầm nét mặt lạnh lùng nói: - Tìm lão hòa thượng ấy làm gì? Y đâu có biết uống rượu, chỉ phá hỏng cuộc no say của lão khiếu hóa này.

Liễu Tồn Trung xen lời nói:

- Tiểu đệ xin mời sư ca một chầu rượu.

Hoàng Diện Phong Cái thích chí, vỗ đùi đen đét khen ngợi: - Tiểu sư đệ biết điều thật, chẳng trách lão sư ca này cứ luôn khen sư đệ là người tốt hoài.

Ông giơ ngón tay lên khoái trá cười hi hí khiến ai đều nhìn nhau bật cười. Liễu Tồn Trung nói:

- Tiểu đệ mời rượu đã đành nhưng phải có một điều kiện. Hoàng Diện Phong Cái nhảy nhổm người lên thè lưỡi nói: - Cái gì? Tiểu sư đệ muốn ăn hiếp lão sư ca này phải không? Liễu Tồn Trung đáp:

- Tiểu đệ đâu dám thế. Chỉ muốn xin lão sư ca hãy gặp gỡ Nạp Mộc Thượng Nhân trước rồi chúng ta sẽ đi nhậu nhẹt sau.

Hoàng Diện Phong Cái trợn mắt nói: - Con sâu rượu trong bụng lão sư ca đang ngọ nguậy. Mẹ kiếp Phải cho nó xơi hai hũ rượu mới được.

Liễu Tồn Trung nói:

- Đủ mười hũ, tiểu đệ cũng xin dâng đủ.

Hoàng Diện Phong Cái cười hi hí rờ bụng, đáp: - Vậy thì còn gì bằng. Lão sư ca ưng thuận điều kiện của tiểu sư đệ đấy.

Thiên Sơn thần ni hỏi:

- Thượng Nhân hiện ở đâu?

Huyền Huyền tử đáp:

- Phật giá của vị ấy đã di động tới Phiến Phàn tự để nghe ngóng tin tức.

Thiên Sơn thần ni cùng Hoàng Diện Phong Cái đều không biết Phiến Phàn tự ở đâu nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, liền theo sau mọi người đi ngay.

Liễu Tồn Trung với Hà Ngọc Trì đủng đỉnh theo sau, cách xa mọi người tới hơn mười trượng, vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ. Hà Ngọc Trì nói:

- Đại ca giỏi quá, đã đoán trúng tên nọ thế nào cũng tới tìm đại ca.

Liễu Tồn Trung hình như đang tư lự điều gì đó nên không hồi đáp. Hà Ngọc Trì lại tiếp:

- Hiện tại mọi người đều hay rõ mọi việc trước đây đại ca đều bị hàm oan hết.

Liễu Tồn Trung đáp:

- Đại ca bị hàm oan, đó là sự vinh nhục của cá nhân, không có gì đáng nói. Điều đáng ngại là kẻ địch mưu trí đa đoan, chuyên dùng thủ đoạn phân hoa rẽ liễu khiến giới hiệp nghĩa đạo chúng ta phải chia năm xẻ bảy không còn hòa hợp nhau được, làm suy yếu lực lượng chống đối người Kim. Ngọc muội đã rõ Hộ bộ thượng thư Viên Tôn Kiệt là một người ái quốc thương dân, bị bọn gian tà đố kỵ gán tội lên đầu ông ta, khiến toàn gia bị tru lục, tính mạng cũng suýt lâm nguy. Nếu chúng ta không khổ công theo đuổi cứu thoát ông ta, thì triều đình lại mất thêm một tay lương đống trung can.

Hà Ngọc Trì nghe nói, cảm thấy tâm thần rất trầm trọng, vội hỏi:

- Thế đại ca định đoạt mọi việc ra sao? Liễu Tồn Trung đáp:

- Đại ca tính giải quyết rất nhiều việc. Hà Ngọc Trì chỉ trông mong Liễu đại ca sẽ tâm sự với mình. Ngờ đâu Liễu Tồn Trung chỉ luôn luôn tâm sự an nguy của triều đình. Nàng lộ vẻ không vui, phụng phịu nói:

- Có việc gì đâu mà giải quyết lắm thế ?

Liễu Tồn Trung đáp: - Ngọc Trì muội làm sao rõ được việc đại sự quốc gia. Đại quân của người Kim đang xâm lấn khắp nơi, các văn quan trong triều đình đều chủ trương cắt đất cầu hòa. Hôm nay dâng cho địch năm thành, ngày mai lại mười thành. Thử hỏi nửa mảnh giang sơn gấm vóc của chúng ta sẽ còn lại được bao nhiêu? Chúng ta sinh làm người của Đại Tống, chẳng lẽ cứ trừng mắt đứng yên mà nhìn ngoại nhân tới xâm lăng quê cha đất tổ? Chẳng thà bị một thương, một mũi đao giết chết tại chiến trường còn hơn là sống trộm một cách tủi nhục.

Hà Ngọc Trì giậm chân, nói: - Tiểu muội không muốn đại ca chết. Một khi đại ca tử nạn, tiểu muội làm sao mà sống nổi?

Liễu Tồn Trung hơi sửng sốt, vì nghe ý nghĩa câu nói của Hà Ngọc Trì thì trong tâm của nàng đã sớm in sâu hình bóng của chàng.

Chàng cảm thấy vừa hân hoan, nhưng lại vừa khó nghĩ khôn tả. Vì thật ra cho tới bây giờ, thân thể của Liễu Tồn Trung rất mơ hồ. Từ nhỏ, chàng được bang chủ Lữ Di Hạo của Cái Bang nuôi dưỡng cho tới khi trưởng thành. Mà Lữ Di Hạo chưa từng thổ lộ cho Liễu Tồn Trung nửa câu về thân thế của chàng, chỉ giảng dạy việc đại nghĩa quốc gia dân tộc.

Vì vậy Liễu Tồn Trung với một bầu nhiệt huyết chỉ luôn nghĩ đến nhiệm vụ gánh vác giang sơn của người trai thời loạn, mà gạt bỏ chuyện cá nhân của mình sang một bên.

Lúc này chàng nghe thấy Hà Ngọc Trì nói như vậy bất giác thở dài đáp:

- Đại ca chỉ nói thí dụ vậy thôi, chứ làm sao mà chết được. Hà Ngọc Trì đi sát bên chàng. Liễu Tồn Trung cảm thấy mùi hương thơm như lan như xạ bay vào mũi, khiến chàng như ngất ngây, vội tĩnh tâm thần nói:

- Cái chết có khi nặng như núi Thái Sơn, có lúc nhẹ tựa lông hồng. Nhưng dù sao ai cũng phải chết một lần, có khác nhau là chọn cái chết có giá trị. Cái chết mà oanh oanh liệt liệt mới không hổ thẹn với tiền nhân.

Hà Ngọc Trì không vui, nói: - Thôi, đại ca đừng luôn miệng nói chết với chóc nữa. Họ đã đi xa lắm rồi đấy.

Liễu Tồn Trung đưa mắt nhìn, thấy lão sư ca theo sau mọi người khoảng mấy chục thước, vội đề khí đuổi theo.

Thì ra Phiến Phàn tự ở tận cùng của Thiên Bình cốc. Hình dáng của ngôi chùa chẳng khác gì một cánh buồm, diện tích rất nhỏ, lâu nay không có hương hỏa, đến cả hòa thượng trụ trì cũng chẳng thấy. Có lẽ là một ngôi chùa bỏ hoang phế từ lâu. Nhưng tấm bảng treo trước cửa đề ba chữ Phiến Phàn tự vẫn lờ mờ nhận ra được.

Nạp Mộc Thượng Nhân ngồi xếp bằng tròn trên một chiếc bồ đoàn. Hoàng Diện Phong Cái, Thiên Sơn thần ni, Nhất Điệp đạo nhân, Huyền Huyền tử, Liêu Vạn Lý các người đều lần lượt ngồi xuống.

Liêu Vạn Lý ngửng đầu lên, thấy Liễu Tồn Trung với Hà Ngọc Trì đã tới nơi, liền chắp tay, nói:

- Liễu đại hiệp, xin mời ngồi xuống đây. Liễu Tồn Trung vội chắp tay hoàn lễ, đáp không dám, đoạn chàng từ từ ngồi xuống.

Hà Ngọc Trì le lưỡi, nói: - Ôi chà ! Sao ở đây dơ dáy thế này! Thiên Sơn thần ni bỗng quát bảo:

- Ngọc Trì, trước mặt các vị tiền bối đây, sao mi cứ ăn nói bậy bạ hoài thế

Hà Ngọc Trì nghe sư phụ quát mắng, bảo các người có mặt tại đây đều là tiền bối, bất giác nàng bực mình nghĩ bụng:

“Hừ! Hừ! Sư phụ chẳng biết gì cả, những người này tuy nom đạo mạo ra dáng tiền bối lắm mà chỉ được nỗi ỷ chúng hiếp cô đánh Liễu đại ca đến thọ trọng thương”.

Nếu lại nghĩ đến tình cảnh ở trong bụi cỏ gặp con đại xà bất giác lại càng tức giận thêm. Nhưng vì có mặt sư phụ tại đó, nên nàng không dám nói năng gì nữa.

Nhất Điệp đạo nhân gượng cười nói: - Vị nữ hiệp đây là lệnh đồ của Thần Ni đấy ư? Thiên Sơn thần ni chắp tay đáp:

- Chính thế.

Huyền Huyền tử nói: - Lệnh đồ nom mặt rất quen, dường như mỗ đã gặp ở đau rồi thì

phải?

Hà Ngọc Trì nguýt đối phương một cái, tựa hồ như rất chán ghét. Liêu Vạn Lý bỗng vỗ thanh hậu bối đao, xen lời:

- Ồ ! Vị nữ hiệp hình như là vị thư sinh công tử đã đi cùng với Liễu đại hiệp vừa mới đây.

Hà Ngọc Trì không sao nhịn được, “hừ” nhạt đáp: - Còn phải nói nữa. Suýt tí nữa thì tôi đã bị táng mạng dưới thanh Hậu bối đao của lão già hung ác ngươi rồi.

Nhất Điệp đạo nhân bỗng tỉnh ngộ nói: - Đúng rồi. Chẳng trách thư sinh công tử nọ lại am hiểu Thiên Sơn khinh công. Thì ra là vị cô nương đây đã hóa trang.

Ngừng giây lát, lão bỗng cảm thấy ăn năn hối lỗi vô hạn, liền quay sang nói với Liễu Tồn Trung:

- Liễu đại hiệp chớ nên ghi nhớ tới chuyện đáng tiếc đã qua, nhất thời bần đạo quá phẫn nộ che lấp cả lý trí, nên mới có những hành động quá đáng ấy. Nhưng đó chỉ là một sư vô tâm, vậy đại hiệp chớ nên trách cứ.

Liêu Vạn Lý nói:

- Tuy gọi là vô tâm nhưng việc sai lầm vẫn đắc tội, Liễu đại hiệp phán đoán ra sao?

Liễu Tồn Trung chắp tay cười đáp:

- Việc quá khứ coi như là xong, chúng ta chớ nên đề cập tới nữa. Hoàng Diện Phong Cái bỗng trợn mắt quát lớn:

- Thiên hạ này làm gì có chuyện dễ dãi như vậy. Các người không phân rõ trắng đen, đả thương tiểu sư đệ của lão khiếu hóa mỗ. Dù cho tiểu sư đệ bằng lòng xí xóa, lão khiếu hóa này cũng không chịu.

Nghe lão ăn mày già nói như vậy, mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, không dám thốt một lời.

Liễu Tồn Trung chỉ mỉm cười, ngồi yên bất động. Thiên Sơn thần ni sợ Hoàng Diện Phong Cái sẽ phá hỏng cục diện, vội xen lời:

- Lão khiếu hóa, tiểu sư đệ của lão đã khoan nhân đại lượng, bằng lòng xí xóa hết mọi chuyện, sao lão lại có dạ nhỏ nhen như thế?

Hoàng Diện Phong Cái oang oang nói: - Không nhỏ sao được. Y cũng chả nhận tội là gì? Vừa nói, lão vừa đưa tay ra chỉ vào Liêu Vạn Lý.

Liêu Vạn Lý vội hỏi: - Thế theo ý lão khiếu hóa thì việc này bọn mỗ phải xử trí ra sao? Hoàng Diện Phong Cái trợn mắt quát:

- Còn phải nói nữa. Các người phải thỉnh tội với tiểu sư đệ mỗ bằng cách mời nhậu nhẹt. Lão khiếu hóa mỗ sẽ là người đứng làm trung gian hòa giải. Mẹ kiếp, chỉ tốn cho lão khoảng mười hũ rượu là cùng.

Hoàng Diện Phong Cái vừa dứt lời mọi người đều bật cười ha hả. Liêu Vạn Lý vỗ tay, cười đáp:

- Mỗ xin tán thành! Tán thành !

Thiên Sơn thần ni cũng thở hắt ra. Bà ta biết rõ Hoàng Diện Phong Cái không phải là người dễ chọc ghẹo. Nếu làm cho lão nổi giận thì mấy người đây không tránh được nếm mùi khổ sở.

Liễu Tồn Trung biết rõ sư ca chỉ hay đùa cợt thiên hạ, nên từ đấu chí cuối chàng chỉ đứng bên ngoài khoanh tay mỉm cười.

Lúc bấy giờ mọi vấn đề lại đặt trọng tâm vào nhân vật cao thủ giả mạo Liễu Tồn Trung. Người này là ai, sao lại có công lực thâm hậu nhường ấy?

Mọi người đều chỉ ước đoán mò chứ không ai dám xác định thân phận đối phương.

Liễu Tồn Trung thấy mọi người đã an tọa, liền chắp tay, vái khắp một vòng nói:

- Thưa các vị tiền bối, vãn bối lần này mạo muội tiến vào Thiên Bình cốc nguyên vì có một nhiệm vụ chuyển đạt tới chư vị. Vừa may lại có mặt cả Thần Ni tiền bối với lão sư ca, nên sự tình lại càng dễ dàng hơn.

Hoàng Diện Phong Cái hỏi: - Tiểu sư đệ, việc gì thế Có hệ trọng chăng? Liễu Tồn Trung thở dài, đáp:

- Cái Bang của chúng ta đã bị hủy diệt. Hoàng Diện Phong Cái giật mình thất kinh. Các người có mặt tại đó càng ngạc nhiên khôn tả.

Liêu Vạn Lý là người đầu tiên không sao nhịn nổi, liền hỏi:

- Ai hủy hoại Cái Bang?

Liễu Tồn Trung liền thuật rõ từ đầu chí đuôi một lượt rồi tiếp:

- Vãn bối được chỉ thị của Thi Huyền trưởng lão tới đây để thông tin cho các đại môn phái. Ngờ đâu kẻ địch lại đi trước một bước tàn phá Tôn Hán Điện với Cửu Chân cung vu oan giá họa cho vãn bối, khiến cho giới hiệp nghĩa đạo võ lâm nghi kỵ chia rẽ để chúng được hưởng lợi ngư ông.

Ngừng giây lát chàng lại nói tiếp: - Cho tới nay Mạc Nam lão ma, Tôn Kha Ba, Thiên Diện Yêu Hồ đều bị Thông Thiên Hiểu mua chuộc, nên thực lực của địch nhân chúng ta không thể xem thường.

Nhất Điệp đạo nhân, Huyền Huyền tử, Liêu Vạn Lý các người đều đưa mắt nhìn nhau, mặt lộ vẻ nghiêm trọng, không thốt một lời.

Hà Ngọc Trì vẫn còn căm hận chưởng môn Hành Sơn phái Huyền Huyền tử đã dùng kiếm đả thương Liễu đại ca, nên cố ý bêu xấu đối phương trước mặt mọi người, liền nói:

- Không riêng gì bọn Tôn Kha Ba, mà cả đệ nhất kiếm thủ Hành Sơn phái cũng bán mình cho Đông Doanh.

Hoàng Diện Phong Cái bỗng gõ thanh Đả cẩu bổng xuống mặt đất, trầm .giọng hỏi:

- Diệt nhi, việc này có thật không?

Hà Ngọc Trì đáp:

- Điệp nữ đâu dám nói ngoa.

Thế rồi nàng kể lại việc bọn Diêm Vương Kiếm Từ Cận, Thất Sát Thủ Túc Xá Ngô câu kiếm Tuyết Tiêm Phong tới hành thích Ngụy Thắng như thế nào cho mọi người nghe.

Hoàng Diện Phong Cái nói: - Ồ! huyền Huyền chưởng môn, đây là do lão không nên không phải. Thân làm chưởng môn sư huynh mà chằng dạy dỗ môn hạ chặt chẽ để Từ Cận dẫn đường cho chó nối giáo cho giặc.

Lão ăn mày cứ nhớ mình có cây trúc trượng đánh chó nên quen miệng hay dùng câu chó trong ngôn ngữ.

Mọi người tuy buồn cười thầm nhưng không ai dám để lộ ra ngoài mặt.

Hà Ngọc Trì không biết cấm kỵ gì cả, xen lời cười nói: - Bá bá khiếu hóa, dẫn đường cho hổ chứ đâu có phải dẫn đường cho chó?

Hoàng Diện Phong Cái cười hi hí, đáp: - Chó với hổ cũng thế thôi, có gì lạ đâu. Nạp Mộc Thượng Nhân từ đầu chí cuối vẫn chưa hề cất tiếng nói, lúc này thấy Huyền Huyền tử lâm vào tình cảnh khó khăn, liền chấp tay xen lời:

- A Di Đà Phật! Từ thí chủ chưa trút sạch nghiệp chướng đó là chuyện riêng của cá nhân. Nếu y tự biết ăn năn hối cải, bể khổ vô bờ, quay đầu lại sẽ thấy bến ngay.

Thiên Sơn thần ni nghe đồ đệ cưng đề cập tới chuyện Ngụy Thắng không biết tình hình sau đó ra sao liền hỏi:

- Rồi Ngụy Thắng được ai cứu giúp? Bà ta biết rõ với tài năng non nớt của đồ đệ quyết không thể nào cứu thoát được Ngụy Thắng. Hà Ngọc Trì đáp:

- Ông ta được một gã vệ binh mặt vàng cứu thoát.

Nàng vừa thốt xong câu ấy, mọi người đều kinh ngạc vô cùng, Nhất Điệp đạo nhân hỏi:

- Một gã vệ binh thì làm sao cứu nổi Ngụy Thắng?

Hà Ngọc Trì liền đem chuyện gã vệ binh mặt vàng chỉ một chưởng đã đánh chết Tuyết Tiêm Phong, dọa Từ Cận với Túc Xá phải bỏ chạy như thế nào.

Mọi người nghe xong đều thất kinh, đưa mắt nhìn nhau. Nạp Mộc Thượng Nhân động lòng, hỏi:

- Người đó là ai thế?

Mọi người ngồi thừ ra, không ai giải đáp được. Liễu Tồn Trung không dám chậm trễ, vội nói: - Theo suy đoán của vãn bối, thì trừ giáo chủ Tây Vực Hỏa Thần giáo, không ai có một công lực mạnh mẽ đến thế.

Chàng vừa nói dứt, bọn Nhất Điệp đạo nhân, Huyền Huyền tử, Liêu Vạn Lý không hẹn mà cùng thất thanh kêu ồ một tiếng.

Nạp Mộc Thượng Nhân cũng hơi sửng sốt, không còn bảo trì được sự trấn tĩnh như trước.

Vì ba chục năm trước đây, việc các nhân vật Trung Nguyên liên minh tới Tây Vực giáo nghiệm võ, ấn tượng như vẫn còn trước mắt. Hỏa Thẩn giáo chủ chưa hề lộ diện, mà các nhân vật Trung Nguyên đã bị thảm bại trở về.

Hồi ấy Nạp Mộc Thượng Nhân là trưởng lão giám viện thay mặt cho Thiếu Lâm tự, nên sau khi thất bại, ông ta cảm thấy ngoài trời có trời, người giỏi còn có người giỏi hơn, võ học thật bao la chẳng khác gì bể cả.

Vì vậy, ông ta tự cảm thấy bản lãnh của mình hãy còn rất thấp kém liền tu khổ luyện nội kình. Tuy ba chục năm nay, Nạp Mộc Thượng Nhân đã khác hấn khi xưa nhưng ông ta tiến bộ, đối phương cũng tinh tiến vượt mức.

Nếu quả thật Hỏa Thần giáo chủ lần này đích thân tới Trung Nguyên tất nhiên phải có mưu đồ gì rất trọng đại.

Thiên Sơn thần ni cũng cảm thấy việc này rất nghiêm trọng. Hoàng Diện Phong Cái thì đôi lông mày bạc nhíu lại, trái hấn với thái độ hay cười cợt hàng ngày, cất tiếng hỏi:

- Tiểu sư đệ vì sao lại đoán người nọ chính là Hỏa Thần giáo chủ? Liễu Tồn Trung đáp:

- Vì tiểu đệ đã gặp gỡ lão ở dưới Ma Trảo hàn đầm. Thiên Sơn thần ni bỗng tỉnh ngộ, nói:

- Lão khiếu hóa có nhớ lần ấy chúng ta tới hàn đầm, phá hoại việc vớt Bối Diệp kinh của Hỏa Thần giáo chủ không?

Hoàng Diện Phong Cái giơ tay gãi mái tóc rối bù nói: - Thì ra cả chiếc hàn đầm lợi hại ấy cũng không làm khó dễ nỗi Hỏa Thần giáo chủ.

Dứt lời lão lại hỏi: - Tiểu sư đệ hãy kể lại tình cảnh ở dưới hàn đầm như thế nào cho mọi người nghe đi?

Liễu Tồn Trung liền kể đại khái tình hình mình đã chỉ cho Hỏa Thần giáo chủ lấy Bối Diệp kinh, giao đấu với con Lục trảo hà mô rồi Hỏa Thần giáo chủ lén thoát khỏi hang động ra sao cho mọi người nghe.

Quần hùng nghe xong, Nạp Mộc Thượng Nhân miệng niệm Phật hiệu không ngừng.

Hoàng Diện Phong Cái cười híp mắt, nói: - Lão ni cô, có lẽ lão Hỏa Thần giáo chủ vào Trung Nguyên phen này để tìm chúng ta tiết hận cũng nên.

Thì ra ngày nọ Túy hòa thượng cùng Tiểu Hắc,Trần cô nương gặp

gỡ Hoàng Diện Phong Cái ở ngôi miếu đổ rồi Xuyên Địa Thử Trần Tứ cùng ghé lại đó báo cáo việc Liễu Tồn Trung tiểu sư tổ bị Tôn Kha Ba ném xuống hàn đầm, miếng Mặc Ngọc trong người bị Ngũ Hành Đội Hỏa Thần giáo cướp mất.

Hoàng Diện Phong Cái đau lòng khấn tả định kiếm Tôn Kha Ba trả thù. Sau Túy hòa thượng liền góp ý bảo việc tìm kiếm Tôn Kha Ba thanh toán cứ tạm dẹp sang bên cũng không muộn, hiện tại hãy nghĩ cách đối phó với Hỏa Thần giáo, một khi chúng có khối Mặc Ngọc trong tay.

Thế rồi ông ta liền đem chuyện ở trong Tuyết cốc gặp Bát Long Tôn Giả thọ trọng thương, trước khi chết có giao cho mình cuốn Bối Diệp kinh của Thiên Trúc.

Tôn Giả còn nói Hỏa Thần giáo chủ quyết chiếm được cuốn kinh thư ấy, và khuyên ông ta nên chú tâm nghiên cứu Sau khi mai táng Bát Long Tôn Giả, ông ta học hỏi được một chiêu công phu duy nhất của Bối Diệp kinh, thì tin tức đã bị loan truyền ra ngoài giang hồ. Hỏa Thần giáo chủ liền phái Lục Hỏa sứ giả với Ngũ Hành Đội tìm kiếm cướp đoạt. Rồi sau trận giáo đấu ở ven hàn đầm, Túy hòa thượng vì vượt qua hàn đầm, không ngờ lại đánh rơi cuốn Bối Diệp kinh xuống đáy nước. Vì vậy Túy hòa thượng mới đoán Hỏa Thần giáo chủ khổ công truy tầm. Mặc Ngọc, mục đích duy nhất là để xuống dưới hàn đầm kiếm cuốn Bối Diệp kinh. Nếu muốn ngăn trở Hỏa Thần giáo chủ chỉ còn cách tới hàn đầm ẩn phục sẵn đợi chờ. Đương thời hai người thương lượng kỹ lưỡng rồi tới rủ Thiên Sơn thần ni cùng đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK