• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hoàng tử hạ cánh trên chiếc cơ giáp.
—— hiển nhiên, đây là một câu trần thuật đơn giản nhất.
Nhưng để miêu tả tỉ mỉ kỹ càng thì là: Hoàng tử điện hạ từ trên cao rơi xuống, bị nhóm cơ giáp Vũ Đạo bắn phá một đường, nhưng người thì không thấy mất một sợi tóc nào, mà tốc độ thì không ngừng tăng lên.
Khi vòng Tinh Cốt được triển khai trong 1/1000 giây, thời điểm nổ lớn đâm vào hai cánh cơ giáp, làm cho bên trong khoang điều khiển cũng phải chịu một lực đánh lớn không thua gì bị nhận một viên đạn pháp vào đỉnh đầu.
Về mặt s1nh lý, Khương Kiến Minh cảm thấy hai mắt trở nên tối sầm, hai tai bị ù đi, những tiếng nổ như đánh sâu vào ý thức, dòng máu trong lồ ng ngực như bị đảo lộn khiến cậu suýt chút nữa là hít thở không thông —— sau nhớ lại, cậu tin chắc lúc này không bị ngất xỉu là do cậu có một nghị lực vô cùng dẻo dai và kiên cường..
Sớm biết thế này vẫn nên đổi sang Tuyết Cừu càng cao cấp rồi mới chạy tới đây......!Khương Kiến Minh cắn vào đầu lưỡi ép mình tỉnh táo, hai mắt híp lại nhìn thân ảnh đứng trên cơ giáp.

Hiển nhiên điện hạ tôn quý cũng nhận một lượng xung kích ngang vậy, thậm chí đến cả vòng bảo hộ cũng không có, nhưng cả người thì lại như không có việc gì.

Mái tóc xoăn màu bạch kim bị gió thổi bay, hoàng tử Garcia thu hồi Tinh Cốt, giống như một vị chiến thần vô cùng anh tuấn.

Khương Kiến Minh lại lần nữa bất đắc dĩ cảm nhận được chênh giữa 2 chủng tộc......!Thậm chí cậu còn cảm thấy chênh lệch giữa Tàn tinh nhân và Tân tinh nhân so với nhân loại và tinh tinh ở kỷ nguyên cũ còn lớn hơn gấp mấy lần.

〈 khẩn cấp, khẩn cấp! Độ tổn hại của cơ giáp đạt tới 27%, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.....〉
Khương Kiến Minh nghiêng thân, tăng cao âm lượng hô một tiếng: "Điện hạ."
Biểu tình của cậu vẫn ôn hoà và tuỳ ý như cũ, chẳng sợ trí não đang điên cuồng phát cảnh báo.
—— chẳng sợ hoàng từ đang gần trong gang tấc kia, có một khuôn mặt giống Thái tử quá cố Ryan như đúc.
Chỉ là trưởng thành hơn một chút, giống như dung mạo trong trí nhớ kia cũng vượt qua thời gian 3 năm.

"Bay lên."
Garcia chỉ rũ mắt nhìn lướt qua người trẻ tuổi kỳ quái kia, khi mệnh lệnh hạ xuống kèm theo sự sắc bén, "Truy kích tàn nghiệt."
Trải qua chuyện vừa rồi, cơ giáp Dung Nham bị tổn thất không nhỏ, bọn chúng đã xếp hàng chuẩn bị rút lui.

Đám hải tặc vũ trụ này am hiểu nhất là đánh du kích, đánh xong một pháo là phủi mông đi chạy, có thể nói làm người ta tức đến điên người.

Khương Kiến Minh: "Điện hạ, chiếc cơ giáp này sắp chịu không nổi nữa rồi."

Garcia ngữ khí vô cùng đáng tin: "Nó sẽ không lại bị hư tổn nữa, bay lên."
Khương Kiến Minh lập tức hiểu ý tứ của hoàng tử: Bởi vì y tới, y đang đứng ở chỗ này, cho nên dù là ở giữa mưa bom bão đạn, chiếc cơ giáp này cũng sẽ không bị hư tổn.
......!Quá giống.
Ngay cả một tính cách lạnh lùng lại tràn ngập tính công kích và thái độ khinh cuồng như vậy......
Khương Kiến Minh thao túng cơ giáp bay lên, đáy mắt đen tối.
Nếu nói điểm khác biệt, thì có lẽ là Ryan trong trí nhớ của cậu sẽ không dùng ngữ khí cùng tư thái từ trên cao nhìn xuống kia để nói chuyện với cậu.

Cho dù là lần gặp mặt cuối cùng năm đó......
Một lần kia, tiểu điện hạ bất thường nói ra những câu lạnh lùng kia, sau đó kiên quyết rời đi.
Nhưng cho dù như thế, thì cũng chỉ là sự quyết liệt giữa người yêu với nhau, mà không phải là ra lệnh của cấp trên với cấp dưới.

〈 khẩn cấp, khẩn cấp! Cơ giáp tổn hại đạt tới 27%, mời hạ cánh ngay lập tức.......〉
Đoàn Vũ Đạo phụ trách cản trở ở phía sau không ngừng điên cuồng khai hỏa, nhưng Garcia lại lần nữa triển khai Tinh Cốt, giống như một đôi cánh thiên thần, đem cơ giáp M - kích điện 18 bị bắn phá đến rách nát này bảo vệ ở bên trong.

Bùm! Bang bang bang, bùm.
Tiếng nổ mạnh liên tiếp không ngừng, nhưng lại không có một viên đạn pháp nào có thể xuyên qua đôi cánh Tinh Cốt thật lớn kia.

Hoàng tử điện hạ nói được thì làm được, cư nhiên thật sự đều chặn lại tất cả.
"......"
Khương Kiến Minh trầm mặc.

Hắn nhớ rõ Tinh Cốt của Ryan, khi triển khai lại giống như cướp hết thảy tất cả ánh sáng của thế gian, cường hãn đến làm người sợ hãi, giống như trời sinh đã mang theo tính xâm lược vô cùng tàn nhẫn.

Đó là Tinh Cốt siêu cấp S có thể đếm được trên đầu ngón tay của đế quốc, cũng là Tinh Cốt cứng rắn đến độ không đạn pháp nào có thể phá vỡ, cũng như có thể tuỳ ý kéo dài thành bất kỳ hình dạng nào.

Cậu vốn tưởng cả đời này sẽ không được gặp lại nữa.

"Điều chỉnh phương hướng một giờ, góc nghiêng 16.3°, khai hoả."
Giọng nói hơi lạnh lùng của hoàng tử vang lên từ phía trên.
Khương Kiến Minh thực nghe lời mà bắn một phát pháo, phía xa hình như có một cơ giáp màu đen rơi xuống, rồi hình như là 2 cái......!Cái này không quan trọng.
Cậu nghe thấy tiếng tim đập trong lồ ng ngực mình, trong tai chỉ còn lại tiếng thình thịch thình thịch, huyết mạch cả người cũng theo từng nhịp đập mà từ lạnh băng trở nên càng nóng bỏng.

Dung mạo, thanh âm, tính cách, Tinh Cốt, tác phong.........!Cho dù có đôi chỗ vẫn khác biệt một chút xíu, nhưng cũng quá giống, giống đến nỗi như cùng là một người.
Khương Kiến Minh cắn chặt khớp hàm đang phát run.
Chuyến này cậu đã làm tất cả chuẩn bị rồi mới đi, kỳ thật chỉ là vì tám chữ: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Trong đó có rất nhiều khả năng, nhưng không có gì hơn ngoài: Cậu tìm được Ryan còn sống, hoặc cậu tìm được thi thể của Ryan, hoặc cậu tìm được anh ấy trước khi anh ấy trở thành một thi thể.

Nhưng tình huống hiện tại, hiển là không nằm vào trong bất kỳ một cái nào trong số đó.
—— Ngày đầu tiên cậu đi tới Viễn Tinh Tế, cậu liền gặp phải tiểu điện hạ lẽ ra đã chết ở sâu dưới đáy biển.
Tiểu điện hạ lại có tên và thân phận khác, hơn nữa hình như ngài chưa bao giờ quen biết cậu.

Thỉnh thoảng nhìn xuống, căn cứ Ngân Bắc Đẩu đã dần bị bỏ lại phía sau.
Khương Kiến Minh điều khiển cơ giáp giảm tốc độ xuống, mặc kệ đám cơ giáp Vũ Đạo của "Dung Nham" đang sổi nổi phá tan tầng mây và nhanh chóng biến mất.

Ánh mắt Garcia trầm xuống: "Ngươi đang làm gì?"
Khương Kiến Minh nhàn nhạt nói: "Điện hạ, chiếc cơ giáp này chỉ là một cơ giáp M- kích điện 18 nhỏ yếu đáng thương mà thôi, ngài không thể miễn cưỡng nó đuổi theo cơ giáp chuyên dụng của Dung Nham."
Garcia: "Ta nói rồi......"
"—— cũng không thể miễn cưỡng tôi." Khương Kiến Minh nâng cao khuôn mặt lạnh lùng, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng thần sắc lại rất nghiêm túc.
Cậu dựa lưng vào ghế lái và chỉ vào mình: "Dù sao, tôi cũng chỉ là một tân binh bình thường trong vô vàn tân binh khác, cho nên tôi không cách nào chịu được cường độ chiến đấu cơ giáp cao như vậy, nếu chờ lát nữa tôi đột nhiên phát cơn sốc dẫn tới cơ giáp rơi xuống, vậy thì không biết đế quốc còn có thể đưa ra một vị hoàng tử truyền kỳ thứ ba hay không."
Trên bầu trời cao, chiếc cơ giáp M- kích điện 18 bị hư tổn này dừng chuyển động, để gió thổi qua quanh thân nó.

Ngoài ý muốn, Garcia cũng không có bị lời nói có thể xưng là đại nghịch bất đạo này chọc giận.


Y chỉ không nhanh không chậm chuyển dời ánh mắt qua, lần đầu tiên tầm mắt y chú định trên người Khương Kiến Minh.
Đôi mắt màu ngọc lục bảo của hoàng tử sâu thẳm, y đột nhiên nghiêng người, một tay đặt lên mặt kính hợp kim bên ngoài buồng lái, năm ngón tay thon dài mơ hồ mang đến cảm giác áp bức.
"Trước trận kháng mệnh, vọng nghị hoàng tộc." Garcia trầm giọng mở miệng, "Năm nay, Ngân Bắc Đẩu thu được một tân binh có lá gan không nhỏ."
Khương Kiến Minh thấp giọng nói: "Kẻ hèn một tân binh, lá gan dù lớn hay nhỏ cũng không quan trọng.

Nhưng ngài là hoàng tử, cho dù là vì bảo hộ pháo đài, cũng không nên lấy thân ra mạo hiểm như vậy."
Garcia nhíu mày.
......!Sự khác biệt về hiệu suất của các cơ giáp giống như một con sông, là người thì đều biết không có khả năng đuổi theo.
Nhưng bây giờ pháo đài đang bị sinh vật ngoài hành tinh đe doạ, mà để cơ giáp có thể bay lên thì lại cần ít nhất nửa giờ nữa.

Chỉ cần Dung Nham ở trên trời khai một đợt hỏa, pháo đài liền phải thương vong một đám.
Vừa rồi y còn ngồi trên tháp canh cao nhất oanh tạc bừa bãi, đương nhiên không phải vì nơi đó gió mát, mà là vì thu hút hỏa lực của bọn Hải tặc không gian.
Bây giờ, sở dĩ y một tay đánh đuổi cơ giáp dung nham không phải vì lấy công thắng...mà là bởi vì, nếu y không dùng hết sức mình, bọn Hải tặc không gian nhất định sẽ quay đầu tiếp tục tấn công pháo đài.
Garcia nhìn Khương Kiến Minh một cái thật sâu, hơi ngạc nhiên khi một tân binh trẻ như vậy lại có thể thông thấu mọi việc.

Mắt thấy Dung Nham đã đi xa, hoàng tử cũng không có hứng thú đuổi giết, ngược lại cảm thấy người trước mắt càng có ý tứ hơn.
Y mở miệng hỏi: "Ai kêu ngươi một mình cưỡi cơ giáp xông qua?"
Khương Kiến Minh nói: "Không ai nói cả.

Trung tá Louis kêu chúng tôi đứng tại chỗ đợi lệnh, tôi là......!Giống như ngài nói, trước trận kháng mệnh."
Garcia không khỏi kinh ngạc nhiên mà cười khẽ lên, nhờ có trời ban cho dung mạo tráng lệ, khi hoàng tử cười, đuôi lông mày sắc bén dường như cũng toả sáng: "Vì cái gì?"
......!Tình hình đột nhiên trở nên hơi kỳ lạ.
Một hoàng tử cao quý của đế quốc, và một học viên quân sự mới đến Viễn Tinh Tế, cư nhiên ngay ở trên một cơ giáp bị hư tổn đang dừng ở trên không, câu được câu không mà trò chuyện.
Một người ngồi ở bên ngoài cơ giáp, một người ngồi ở trong khoang điều khiển, không khí cư nhiên rất hoà thuận, hoà thuận đến không giống mới quen, mà như là bạn cũ gặp nhau.

Khương Kiến Minh: "Tôi đã từng gặp một người có được Tinh Cốt màu vàng đỏ, vừa gặp liền khó quên......!Nhưng anh ấy chết rồi, ít nhất mọi người đều nói anh ấy đã chết."
Cậu hơi dừng một chút, chợt ngước mắt, "Điện hạ, có ai nói với ngài, nhìn ngài rất giống Thái tử Ryan hay không?"
"......"
Trong nháy mắt như vậy, Khương Kiến Minh nhìn thấy trong đấy mắt thâm thuý củ hoàng tử xẹt qua một tia lệ hỏa.
Răng rắc......!Năm ngón tay đang chạm vào buồng lái phía trước đột nhiên rụt lại, kính hợp kim vốn không thể dùng súng máy phá vỡ lại vỡ ra vài vết nứt.

Khương Kiến Minh híp híp mắt.
Cậu không khỏi nghĩ thầm: Người này tức giận cái gì?
Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, cỗ lệ khí kia đã bị hoàng tử khắc chế thu trở về —— giống như cách mà y thu Tinh Cốt vừa nguy hiểm vừa đẹp đẽ kia vào trong cơ thể.
"......!Trở về địa điểm xuất phát," Garcia bình tĩnh thu hồi tay, cư nhiên trực tiếp kiếm một tư thế thoải mái ngồi ở trên cơ giáp, khuỷu tay đặt ở trên đầu gối, "Quay về pháo đài."
Khương Kiến Minh đang tự hỏi vừa rồi Garcia tức giận cái gì, bây giờ nghe thấy hai chữ trở về điểm xuất phát, vẻ mặt cậu liền hơi thay đổi.

Cậu không thể trở về điểm xuất phát.

Cậu đã làm ra động tĩnh quá lớn, rất khó tránh khỏi chuyện quân đội thẩm tra, ấn theo kế hoạch của Khương Kiến Minh, thân phận "Goá phụ của Cố Hoàng Thái Tử" này ít nhất phải giấu được đến khi Ngân Bắc Đẩu bắt đầu ghi tên cậu vào hồ sơ.
Kỳ thật, nếu không phải nửa đường gặp được Ryan đang sống sờ sờ —— hoặc là nói Garcia, thì cậu hẳn là đã tìm cơ hội dùng Tuyết Cừu nhảy đến tinh cầu Alpha, hội hợp với nhóm Đường Trấn và Bối Mạn Nhi, lấy thân phận là học viên của trường quân đội Kaios để gia nhập pháo đài thứ nhất mới đúng.
Chính là hiện tại, kếhoạch đã bị phá vỡ hoàn toàn.
"Điện hạ," Khương Kiến Minh saukhi suy nghĩ, ngập ngừng nói, "Trung tá louis đến đón chúng tôi từ Tinh Thành Alborn đến nơi này có nói, bình thường ngài không ở lại pháo đài thứ hai quá lâu?"
Garcia gõgõ buồng lái bên ngoài thủy tinh, tùy ý nói: "Pháo đài đề nhị là hậu phương của Viễn Tinh tế, nếu không có chiến sự, mộtngười hữu dụng binh sĩ sớm muộn gì cũng sẽ bị đưa đến tiền tuyến......!Lặp lại lần nữa, trở về địa điểm xuất phát."
Lời này quá không khách khí, Khương Kiến Minh giống như thấy được một cái nồi đen úp lên đàu toàn bộ pháp đài thứ hai, phía trên viết hai chữ "Vô dụng".
Cậu bỗng thấy muốn cười, vội vàng ho một tiếng, cầm tay điều khiển, hỏi: "Vậy kế tiếp ngài muốn đi nơi nào?"
Garcia: "Tinh cầu Alpha, pháo đài thứ nhất, đêm mai liền xuất phát."
Giữa không trung, cơ giáp màu đen khẽ lay động một cái, vừa mới lay động một cái liền dừng lại.

—— xem ra, kếhoạch vẫn chưa bị phá vỡ hoàn toàn.
"?"Garcia nhíu mày cúi đầu.
Lại trông thấy thanh niên tóc đen ngẩng đầu, trong mắt có một ý cười thần bí, ngóntrỏ giơ lên ​​giữa bờ môi cong cong.

Vì thế đôi găng tay màu đen càng làm cho làn da trắng sáng tương phản càng thêm sáng rỡ.

Cậu nhẹ giọng đọc từng chữ: "Điện hạ, chúng ta vừa vặn tiện đường —— cho nên chúng ta đừng trở về điểm xuất phát nữa, tôi trực tiếp đưa ngài đến pháo đài thứ nhất, được không?"
Tác giả có lời muốn nói:
Sau mười chương, quá trình vượt tinh tế nhặt xác bước đầu có tiến triển.

Khương:......!Tôiđã thu thập được gì?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK