• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khương Kiến Minh trầm tư một giây, mở khoang điều khiển ra.
Không phải bởi vì cậu ngoan ngoãn nghe lời, đương nhiên cũng không phải bởi vì y có khuôn mặt giống "Người chồng đã chết" kia của cậu ——
Chủ yếu là lấy hiểu biết của cậu với Ryan, nếu bây giờ cậu không mở cho y, thì ngay sau đó y sẽ dùng Tinh cốt phá vỡ nắp khoang điều khiển, dù sao y cũng không ý thức được nếu làm như vậy sẽ có gì không ổn.

Hiện tại tạm thời nhận định Garcia chính là Ryan, vậy thì cớ gì cậu phải làm ra việc mạo hiểm như vậy.

Vì thế Khương Kiến Minh từ khoang điều khiển nhô đầu ra, thành khẩn đặt câu hỏi: "Ngài có việc gì sao?"
"Súng." Garcia liếc mắt nhìn cậu, duỗi tay ra, nhẹ nhàng cong ngón trỏ, "Lấy cây súng lục kia ra đi."
Ánh mắt Khương Kiến Minh hơi trầm xuống, biết là "đôi cánh của Venus" đã bị nhận ra.

Cậu không có động đậy.
Garcia đã nhận ra cậu kháng cự, khẽ nhướng mi.

Ngay sau đó, Khương Kiến Minh thấy dây xích vàng lóe qua khóe mắt, cái súng mà cậu cài bên hông đã không còn.

Tinh Cốt được ngưng tụ rất linh động, trực tiếp bọc lấy cò súng rút súng lục ra!
Đôi cánh của Venus có màu xám bạc lay chuyển giữa không trung rồi ngoãn ngoãn rơi vào lòng bàn tay của Garcia.
Khương Kiến Minh: "......"
Cậu biết ngay mà! Tính tình của y thiệt sự là....!
Garcia đem "Đôi cánh của Venus" đùa nghịch ở trong tay, lại nhìn lướt qua cơ giáp Tuyết Cưu, "Cơ giáp cùng súng lục đều được cải tạo lại, là do cậu làm sao?"
Khương Kiến Minh nhẹ nhàng thở dài, dở khóc dở cười mà mở miệng nói: "Điện hạ, kỳ thật chúng ta còn đang trong thời gian tính giờ......"
Ý tứ rất rõ ràng, ngài có thể hay không đừng chọn thời gian mà tôi đang phải dành giật từng giây để đi đánh lộn rồi lôi kéo tôi đến nói chuyện phiếm được hay không.

Không nghĩ tới Garcia khẽ hừ một tiếng.

Tay trái y nắm lấy "Đôi cánh của Venus", tay phải không nhanh không chậm mà lấy ra một thứ.
Là một vỏ viên đạn màu đồng thau.

Vỏ đạn bị hoàng tử kẹp ở giữa hai ngón tay vô cùng thon dài, quơ quơ ngay trước mặt Khương Kiến Minh.
Khương Kiến Minh nghẹn một chút.
Ánh mắt cậu trở nên bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói: "Sao ngài còn giữ thứ này vậy."
Đương nhiên cậu còn nhớ rõ khi ở tinh cầu Beta đã nã một phát sống vào Tinh Cốt của Garcia, chỉ là không nghĩ tới đường đường là hoàng tử còn có hứng thú đem vỏ đạn không nhặt lên, lại còn giữ ở trong túi vài ngày.

Đến cuối cùng thì ghi thù dai đến mức nào vậy......
Vấn đề là khi đó cậu căn bản không dùng viên đạn mới, mà y rõ ràng cũng không đau không ngứa, thật sự cần phải như vậy sao??
"Tập kích hoàng tữ, là tội chết." Hoàng tử thu liễm thần sắc, mặt không biểu tình mà nhướng mày.
"Nhưng mà cậu đã lập công ở pháo đài thứ hai, coi như ưu khuyết bù trừ."
Garcia dừng một chút, nâng đôi mắt thâm thúy trong sang lên, "Ta có thể không truy cứu viên đạn này, súng cũng sẽ trả cho cậu.

Nhưng cậu phải nói cho ta......!Cậu là ai, và người nào cho cậu cây súng lục này."
"Đôi cánh của Venus là binh khí chuyên dụng mới của hoàng quyền, cậu có quan hệ với hoàng thất?"
Khương Kiến Minh mím môi.
Xem ra là muốn bại lộ.
Kỳ thực cậu biết chuyện này không giấu được bao lâu, trước tiên không nói đến sự đặc thù của cây súng, chỉ riêng quan hệ năm đó giữa cậu và Ryan, vốn dĩ cũng không có ý định dấu đến lúc chết, ngay đã Đường Trấn cũng đã biết rồi.


Cho dù Garcia có lai lịch gì, nếu thân phận bên ngoài của y chính là Nhị hoàng tử của đế quốc, thì không có lý do gì mà y không được biết "Hoàng huynh" của y có một người yêu.

Quả nhiên, Garcia mới ép hỏi xong câu này, trên sắc mặt liền có chút dao động.

Dường như y nghĩ tới cái gì đó, rồi có chút ngoài ý muốn mà đánh giá Khương Kiến Minh một lần nữa: "Chẳng lẽ cậu chính là......"
......!Thôi, cũng không có biện pháp.

Ít nhất cậu đã được ghi vào quân tịch của Ngân Bắc Đẩu, coi như đã đạt được mục tiêu.
Khương Kiến Minh suy nghĩ: Một khi đã như vậy, bị người trước mặt là người đầu tiên vạch trần cũng không tồi.

Vì thế thanh niên tóc đen bình tĩnh cười rộ lên, nhẹ nhàng thừa nhận: "Đúng vậy, chính như những gì mà ngài đang nghĩ."
Cùng lúc đó, điện hạ Garcia cũng trầm giọng nói ra phỏng đoán của y ——
"Là con nuôi mà bệ hạ mới thu, là vị thái tử được điều tới Ngân Bắc Đẩu để tích cóp kinh nghiệm?"
"...?"
Nụ cười bình tĩnh trên mặt Khương Kiến Minh có chút cứng đờ.
Từ từ.
Ngài không thích hợp.
—— cái vị thái tử kia không phải là bản thân ngài sao??
Khương Kiến Minh hỏng mất hỏi: "......!Vì cái gì?"
Garcia nhíu mày: "Không phải?"
Khương Kiến Minh quả thực không thể tin tưởng, cơ hồ là ngay lập tức gõ lên huyệt thái dương của mình buột miệng thốt ra "Có phải nơi này của ngài có vấn đề hay không vậy?".
Nhưng ngay sau đó, trong lòng cậu liền hiểu rõ, cư nhiên sự lý giải của Garcia vi diệu đến vậy.
Bởi vì......!Cậu nhớ rõ, hoàng đại đế khai quốc của Kaios và đương kim nữ hoàng Lâm Ca bệ hạ, tuy là quân thần cùng nghĩa tử nhưng cũng không có quan hệ huyết thông chân chính.

Mà Ryan kế thừa dòng họ Kaios, y mới chính là con ruột của đại đế và Hoàng Thái Hậu Silvia, là huyết thống chân chính.

Nghe nói năm đó khi điện hạ Ryan sinh hạ là ngay trong chiến hỏa, do thân thể trẻ con bị bại lộ dưới nồng đậm Hạt tinh thể mà suýt chút nữa chết nôn, vô số lần bị đóng băng khẩn cấp, cuối cùng sau vài thập niên khi kỹ thuật chữa bệnh xuất hiện sự đột phá như hiện nay mới được cứu sống, vì vậy ngay khi còn nhỏ đã được nữ hoàng phong là thái tử.

Theo lý mà nói, ngôi vị hoàng đế hẳn phải trở lại trong tay của người có huyết thống chân chính của Kaios.
Nhưng......! Đương kim nữ hoàng đế Lâm Ca bệ hạ là một nhân vật vô cùng bưu hãn, năm đó khi đơn thương độc mã cưỡi cơ giáp đuổi theo mấy ngàn tàn binh của đám hải tặc Vũ Đoàn Dung Nham hơn năm tinh hệ, cuối cùng thành công đem kiếm laser đâm thẳng vào cổ họng của đoàn trưởng Vũ đoàn Dung Nham mới bỏ qua.

Lúc điện hạ Ryan còn sống đa từng nhận được tất cả sủng ái của bệ hạ, nhưng sau khi điện hạ chết, hoàng đế luôn giữ thái độ ái muội không rõ ràng về vấn đề thái tử.

Nếu Garcia biết chuyện gì đó, lại luôn chắc chắn là y sẽ không được công nhận thành thái tử......
Mà trùng hợp thay sau ba năm tang kỳ của Ryan, lại xuất hiện một người trẻ tuổi cầm Đôi cánh của Venus trong tay.
Chuyện này, thật đúng là rất vi diệu.
Mà nếu thật sự cứ như vậy mà suy nghĩ sâu thêm.

Cu
Hành động xông lên của cậu khi thấy Garcia giống y hệt Ryan lúc ở pháo đài thứ hai có thể giải thích thành "Người được chọn là tân Thái tử vì nhìn thấy người giống cố Hoàng Thái Tử xuất hiện nên đại kinh thất sắc, lo lắng địa vị của mình khó có thể giữ được nên vội vàng tiến lên xác nhận".
Cứ tưởng tượng như vậy liền càng ngày càng thấy có logic, cuối cùng cũng hiểu rõ ràng được mọi chuyện!
Khương Kiến Minh chậm chạp không nói lời nào, Garcia lại nhìn cậu một cái thật sâu, lạnh giọng nói: "Yên tâm, tôi không có hứng thú với cái vị trí kia."
"Còn ngày đó khi cậu nhắc tới......!hoàng huynh Ryan Kaios của ta thì ta không phải anh ấy."
Trái tim Khương Kiến Minh đập thình thịch, gió lạnh từ rừng rậm bỗng nhiên thổi qua, thổi đến cả người cậu lạnh đến tận xương cốt.

Cậu ngẩng đầu lên, tóc đen bị gió thổi bay tán loạn: "Ngài nói cái gì?"

Garcia: "......!Đừng giả vờ, tôi biết cậu đang nghĩ gì.

Cũng không phải một mình cậu, có rất nhiều người đều cho rằng tôi chính là Ryan xác chết vùng dậy, hoặc là......"
Giọng nói trầm trầm của y khẽ dừng lại một chút, sau đó lắc đầu: "......!Nhưng, cho dù mọi người có cho là thế nào đi nữa, thì tôi cũng không phải là Ryan Kaios."
Nói xong y liền nhìn thoáng qua hai chiếc cơ giáp, cơ giáp kích điện vẫn đè chặt Tuyết Cưu trên cây như cũ.
Garcia lấy ánh mắt ý bảo: "Hẳn là cậu phải biết......!Vị thái tử mà cậu nói, vị trữ quân ưu nhã mà khéo léo kia, sẽ không làm hành động như này."
Khương Kiến Minh bất động thanh sắc gật đầu: "Đúng vậy."
Trong lòng lại nói: —— vớ vẩn.
Năm đó khi tiểu điện hạ Ryan trong đêm khuya từ hoàng cung chuồn êm ra tới tìm cậu, thời điểm gõ cửa sổ của ký túc xá trường quân đội nói "Mở cửa", ngữ điệu và thần thái của hai người giống y như đúc.

Cậu âm thầm buồn cười: Cư nhiên nói ra câu "Ưu nhã và khéo léo", có thể thấy được vị điện hạ Garcia này tuyệt đối không hiểu Ryan.
Mà khả năng cao hơn nữa chính là, y chưa từng gặp mặt hoàng huynh Ryan người thật.

Cứ tưởng tượng như vậy, Khương Kiến Minh đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, như thể những phỏng đoán xoay quanh tâm trí cậu trong nhiều ngày qua đã nhận được bằng chứng cực kỳ chắc chắn.
Cậu lẳng lặng mà nghĩ: Cũng đúng, dù sao tiểu điện hạ mất trí nhớ không nhận ra cậu, so với chết không thấy xác đúng là tốt hơn nhiều.

Một người sống sờ sờ mang một bóc lớn bị ẩn làm cậu suy nghĩ đến sứt đầu mẻ trán, so với một khối thi thể xuất hiện trước mặt cậu làm cậu hoàn toàn hết hy vọng vẫn tốt hơn.

Một ánh sáng bạc lóe lên trước mắt, Đôi cánh của Venus bị Garcia vứt vào trong lòng ngực cậu.
Khương Kiến Minh hoàn hồn, giờ tay tiếp được.

Chỉ thấy hoàng tử xoay người hướng bên kích điện đi tới, rồi nhàn nhạt giơ tay vẫy vẫy: "Đi đây."
Khương Kiến Minh: "Ngài chỉ là tới để xác nhận cây súng lục này?"
Garcia không quay đầu lại: "Cũng là để xác nhận cậu."
Khương Kiến Minh nhìn y, ánh mắt hơi tối, một cảm xúc không cách nào để diễn tả bỗng sinh sôi điên cuống trong lòng cậu.
Cậu không muốn thấy người này xoay người rời đi, cho nên liền mở miệng nói: "Điện hạ, ngài có biết đã làm chậm trễ bao nhiêu thời gian của tôi không......!Tôi nói rồi, chúng ta đang trong thời gian tính giờ."
Garcia dừng chân, nghiêng đầu trầm mặc một giây.
Một giây sau y đưa ra phán đoán: "Đó chỉ là việc nhỏ."
"Không phải việc nhỏ." Khương Kiến Minh đột nhiên từ khoang điều khiển đứng dậy, cậu ngồi dậy quá nhanh, cho nên tim trong lồ ng ngực đập nhanh đến khó chịu.
Nhưng cậu không thèm để ý, mà là đuổi kịp trước hai bước, bắt lấy tay Garcia, "Cho nên hẳn là ngài phải đền bù cho tôi......"
—— xích.
Ngón tay Khương Kiến Minh tê rần.
Cậu ngơ ngẩn mà nhìn vào chỗ cánh tay Garcia đang mọc ra tinh thể màu đỏ vàng đâm vào ngón tay của mình.

Tinh Cốt nhanh chóng thu hồi, Garcia quay đầu nhìn cậu một cái, nhẹ giọng giải thích một câu: "Không phải cố ý."
Khương Kiến Minh rũ mắt xuống, chậm rãi thu hồi tay: "Không......!Là tôi đường đột.

Tinh Cốt cấp cao thường sẽ có bản năng phòng ngự, tôi biết mà."
Đúng vậy, cậu biết rõ.
Chỉ là trước kia Ryan chưa bao giờ bố trí phòng vệ với cậu, cũng tuyệt đối không phóng thích Tinh Cốt ra công kích ngay trước mặt cậu, cho nên cậu mới nhất thời quên mất.
Garcia: "Còn chuyện gì sao?"
Khương Kiến Minh miễn cưỡng ổn định tâm tình, đem những lời muốn nói ban đầu nuốt vào bụng, nhẹ giọng nói: "Nếu ưu khuyết bù trừ, vậy hẳn ngài phải đem chứng cứ phạm tội trả lại cho tôi......!Chính là vỏ viên đạn kia."
Garcia tạm dừng một cái chớp mắt, lấy vỏ đạn ra.
Có lẽ là bởi vì vỏ đạn quá nhỏ, mà gió nơi này lại quá lớn, nếu ném qua thì rất khó để tìm......!Cho nên Hoàng tử điện hạ tự mình đi trở về.

Garcia nói: "Duỗi tay."
Khương Kiến Minh đưa tay phải, lòng bàn tay bằng phẳng.
Garcia rũ mắt xuống, nhéo vỏ đạn một cái, rồi mới đặt nó vào lòng bàn tay của Khương Kiến Minh.
Vỏ màu đồng thau lăn một chút, mép phản chiếu ánh nắng, rất chói mắt.
Khương Kiến Minh bị chút ánh sáng này chiếu đến trước mắt thấy choáng váng.

Những bệnh trạng này như không muốn thuận theo cũng không chịu buông tha cho cậu mà tìm tới, làm cho cậu cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, trái tim cũng đang nhảy loạn.
Cậu bỗng khổ sở lại mịt mờ mà nghĩ: Chính là tiểu điện hạ hiện tại không cho cậu chạm vào.
Năm ngón tay dùng sức ấn ngực, Khương Kiến Minh hơi hơi nhăn lại đôi mi thon dài, sự thống khổ như chỉ chợt lóe mà qua.
Garcia đột nhiên giương mắt nhìn cậu: "Cậu......?"
Khương Kiến Minh chống đỡ cơ giáp, khó khăn nói: "Khụ......!Xin lỗi.

Hôm nay thân thể không tốt lắm."
Cậu trở lại khoang điều khiển Tuyết Cưu, hơi hòa hoãn hơi thở, rồi hướng Garcia gật đầu ý bảo không ngại: "Điện hạ mời trở về đi."
Garcia nhịn không được liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt kia một cái.

Cuối cùng y vân xoay người, rảo bước tiến lên khoang điều khiển kích điện.
Vài giây sau, kích điện bay lên không.
Rất nhanh cơ giáp biến mất trong tầng mây bên cạnh.

Khương Kiến Minh vẫn luôn ngửa đầu nhìn theo, mãi đến khi cơ giáp xanh đen kia không còn nhìn thấy bóng dáng thì cậu mới không nhìn nữa.

Hãy nhìn bầu trời xanh bao la và vô tận này, đây là bầu trời xanh của những ngôi sao ngoài hành tinh.
Đột nhiên, cậu nhớ ra điều gì đó, vội vàng tháo găng tay ra, lại cầm vỏ đạn trong tay.
Nhưng đã không còn nhiệt độ do Garcia lưu lại, vỏ đạn kia cũng lạnh băng giống như da thịt của cậu vậy.

Khí hậu ở tinh cầu Alpha quá lạnh, độ ấm của nhân loại tiêu tán đến quá nhanh.
Khương Kiến Minh xuất thần mà nhìn vỏ đạn màu đồng thau.

Tròng mắt đen của cậu quá yên tĩnh, giống như trong vũ trụ mất đi những vì sao không còn chút ánh sáng.

Ba năm, từ khi tin tức điện hạ Ryan hy sinh truyền khắp đế quốc, rồi đến khi cậu quyết định sau khi tốt nghiệp phải gia nhập Ngân Bắc Đẩu......
Trong hơn một ngàn ngày đêm mà cậu đa trải qua, cũng chỉ còn dư lại một việc này.
Cậu đã vì chuyện này mà giao phó cả quãng đời còn lại của chính mình.
Mà hiện tại, Khương Kiến Minh bỗng nhiên ý thức được, cậu cũng giống như cái vỏ đạn trống rỗng này.

Bề ngoài còn có thể phản quang chút ánh sáng, thân xác vẫn còn phảng phất chút cứng rắn; nhưng bên trong đã bị thiêu đốt đến không còn một mảnh, sau khi làm lạnh thì sẽ trở thành trạng thái hỏng không cách nào sửa chữa.

Cậu đã......
〈 tích ————〉
Trong cơ giáp truyền đến thanh âm nhắc nhở.

Đây là lúc trước Khương Kiến Minh đã đặt hẹn giờ, cũng đồng nghĩa với việc thời gian kết thúc thử thách đang đến gần.

Cuối cùng cậu chỉ lấy được nam khối Chân Tinh quặng, cái thành tích này xác định là lót đáy, nói không chừng còn là đệ nhất đếm ngược.

Trận đánh cuộc kia, đương nhiên cũng định sẵn là thua rồi.

Khương Kiến Minh bỗng dưng mím chặt môi, đáy mắt cậu lạnh đến giống như kết một tầng băng sương, hàm răng cắn chặt, hơi thở nhẹ nhàng mà hổn hển.
Vốn dĩ không nên như vậy, vốn dĩ kế hoạch của cậu vô cùng ổn thỏa và hoàn mỹ đến như vậy.

Giống như......!Giống như khi cha nuôi của cậu rời đi, cũng như cậu từng vì nhân sinh của mình mà lập ra kế hoạch.


Có thể lấy được giấy báo trúng tuyển từ trường quân đội Kaios là vinh quang ban đầu, sau này nhân sinh sẽ bước lên một con đường rộng thênh thang.

Chờ đến khi tốt nghiệp, cậu có thể đi dạy học, hoặc là tìm một công việc văn chức ở đế quốc, tiền lương cũng vô cùng ổn định.

Tinh thành Aslan không giống Viễn Tinh Tế, ở đây đại đa số tình huống, Tàn tinh nhân sẽ không bị kỳ thị mà ngược lại sẽ được chiếu cố vô cùng tốt, huống chi mấy năm gần đây các cuộc biểu tình vận động càng ngày càng nhiều.

Lấy xuất thân là sinh viên tốt nghiệp từ trường quân đội Kaios của cậu, ngày sau sẽ có không ít người tôn kính mà kêu cậu một tiếng "Khương tiên sinh", thậm chí là "Khương các hạ".
Cậu có lẽ sẽ giống như những gì đã từng nói với Trần lão nguyên soái, nuôi một con chó hoặc nhận nuôi một bé gái, rồi chờ tích góp đủ tiền liền dọn đến một vùng lãnh thổ tự trị để dưỡng lão.

Có lẽ còn có thể tìm được một người yêu bình thường nhưng lại có một sinh hoạt vô cùng ổn định, người kia cũng sẽ đối tốt với cậu.

Nhưng là.
Nhưng là tiểu điện hạ của cậu......!Luôn không hề có một chút dấu hiệu mà xuất hiện, lại vô cùng lưu loát và sạch sẽ mà rời đi, giống như một trận gió vô cùng kiêu ngạo, luôn luôn quấy rầy đến cậu rồi lưu lại trên mặt đất một trận hỗn độn.

......
Tuyết Cưu biến về hình dạng phi hành rồi bay ra khỏi chỗ sâu trong cánh rừng, Khương Kiến Minh đi tìm chiếc cơ giáp Kích điện kia của cậu.

Tầng tầng thảm thực vật bị ném lại phía sau, tầm nhìn cũng dần sáng sủa hơn, mãi đến khi Tuyết Cưu Xuyên qua rừng rậm, đến một con đường lớn ——
Khương Kiến Minh đột nhiên dừng cơ giáp lại!
Cậu kinh ngạc mà nhìn cảnh tượng trước mặt.
Trước mắt là một mảng màu đỏ đậm, vô số sâu lông chết nằm ngổn ngang ở chỗ này, giống như một đàn rắn bị người nào đó dẫn tới chỗ này, rồi chịu một trận tàn sát vô cùng thảm thiết.
Bóng câu phía trên chiếu xuống một cách loang lổ, hình như trên mỗi xác rắn đều bị một kim xích sắc bén đâm xuyên qua đầu, một kích trí mạng.
Nơi xác rắn nằm chồng lên nhau là chỗ mà cơ giáp Kích điện của cậu đang đỗ.
Khương Kiến Minh nhớ tới ngữ khí vô cùng khẳng định của Garcia.
"Đó là việc nhỏ."
Thực nhẹ nhàng là có thể giúp cậu giải quyết việc nhỏ.
Hoàng tử điện hạ quá mức săn sóc, trên mỗi xác rắn đều đã được chiếu xạ hóa, từng khối quặng Chân Tinh dừng ở trên thi thể rắn.

Dưới ánh mặt trời, hình thành một mảnh đỏ trắng vô cùng lóa mắt.
Khương Kiến Minh giật mình đứng tại chỗ, một mảng đỏ trắng này như đem cậu vây quanh lại, những hạt tinh thể giao động như một gợn sóng đang nhộn nhạo.

Vài giây sau, cậu giống như đã chấp nhận tình cảnh trước mắt, đột nhiên nhắm lại hai mắt, nhịn không được thấp giọng ho khan.
Cậu nghĩ sai rồi.
Người kia rõ ràng......
Mỗi lần đi đều không lưu loát sạch sẽ.

Tay phải cậu càng nắm chặt vỏ đạn trống rỗng, dường như muốn đem độ nóng đốt cháy lòng bàn tay.
Hồi lâu, Khương Kiến Minh nâng tay lên, rồi khẽ cúi người xuống ——
Cậu cong eo, rồi đem tay phải đang nắm chặt đặt lên môi.

Tóc đen rơi xuống, che khuất gương mặt tái nhợt.
Đây là một cái hôn sâu đầy ẩn nhẫn.
Tác giả có lời muốn nói:
Vế trên: Hoàng Thái Tử ưu nhã khéo léo
Vế dưới: Thái Tử Phi luôn luôn rất bình thường
Hoành phi: Vớ vẩn
Đoạn kịch nhỏ: Sau này
Sau này, vào giờ ngọ tại Bạch Phỉ Thúy Cung nào đó.

Khương thống soái lười biếng hỏi hoàng đế bệ hạ: Năm đó khi ngài đến xác nhận em......!Là xác nhận cái gì?
Hoàng đế rơi vào hồi ức một giây, trầm giọng nói: Xác nhận em có ăn thịt người hay không.
Thống soái:?.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK