• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Khương Kiến Minh khẽ nhíu mày: "Cậu không đi Tây Galaxy với Bối Mạn Nhi.....!Cậu vẫn luôn đứng ở chỗ này chờ tớ?"
Đường Trấn chẳng hề để ý bắt đầu vặn eo: "Ờ, tớ sợ bên quân đội trực tiếp phái chiến hạm đến đem cậu đi, chúng ta làm bạn cùng phòng 5 năm, nếu ngay cả lời từ biệt cũng không được thấy mặt thì chẳng phải là quá nghẹn khuất sao?"
Hai người đi về hướng ký túc xá, bóng của bọn họ xuyên qua con đường ngoằn ngoèo của học viện quân sự Kaios, gió thổi lá cây xào xạc, bên đường đèn đường đều đặn tỏa sáng dịu dàng.
Hai tay Đường Chấn ôm sau đầu, uể oải nói: "Để tớ đoán coi, tiểu thiên thần của chúng ta có phải muốn đi Ngân Bắc Đẩu đúng không? Vừa đúng lúc, tớ cũng muốn đi quân viễn chinh, nói không chừng chúng ta có thể từ bạn cùng phòng thăng cấp lên thành đồng đội."
Khương Kiến Minh bình tĩnh nói: "Đừng giỡn."
Đường Trấn nói: "Ai nói giỡn với cậu?"
......!Tí tách.
Một giọt mưa lạnh rơi xuống cổ Khương Kiến Minh, cậu nhắm mắt lại.
Bầu trời vừa mới âm u lúc nãy bây giờ đã đổ mưa.

Đèn cảm ứng hai bên đường vẫn loé sáng, màn che màu xanh bị mưa rơi phát ra từng tiếng "lộp bộp", che chắn cho cách 2 học viên tốt nghiệp khỏi màn mưa.

Sườn mặt Khương Kiến Minh bị ánh sáng xanh chiếu vào càng thêm thanh tú: "Tớ chỉ là một Tàn tinh nhân, lên chiến trường làm gì chứ......!Kỳ thật cậu đoán cũng không sai, là có người muốn kéo tớ đi, nhưng tớ mới vừa từ chối."
Đường Trấn sắc mặt tối sầm, nhíu mày tặc lưỡi, thay đổi tư thế ôm tay đánh giá cậu từ trên xuống: "Hừ, tớ thấy cậu đang giả bộ cho tớ coi thì đúng hơn! Không phải cậu ——"
Hắn đè thấp thanh âm, đôi mắt nhìn chằm chằm Khương Kiến Minh: "Không phải 3 năm trước đây Hoàng Thái Tử điện hạ......!Đã bỏ mình ở chiến trường Viễn Tinh Tế sao, cậu không đi Ngân Bắc Đẩu? Chỉ mình cậu, sao có thể không muốn đi Ngân Bắc Đẩu!"
Mưa không ngớt khiến khung cảnh có chút mơ hồ, xa xa đã có thể nhìn thấy đường nét của tòa ký túc xá.

Xung quanh đây không có ai nên khá yên tĩnh.
Khương Kiến Minh nhấc chân và đi về phía trước, nói với Đường Trấn đi phía sau một câu: "Đường tiểu thiếu gia, chế độ tuấn táng đã là chuyện xưa xửa xừa xưa của thời đại kỷ nguyên xanh rồi, cậu nhanh chóng tỉnh táo lại đi."
Trận mưa ngày càng nặng hai, chờ đến khi hai người trở lại ký túc xa, ngoài trời đã hoàn toàn tối đen, hạt mưa theo gió đập vào cây cối cùng các tòa nhà, kêu lanh canh.
Khương Kiến Minh sờ s0ạng bật đèn, thình lình nghe thấy tiếng nói của Đường Trấn ở phía sau: "......!Tớ nói này Tiểu Khương, tuy cậu là cô nhi, nhưng cha nuôi của cậu là một sĩ quan đã hy sinh được truy tặng danh hiệu liệt sĩ, đế quốc phân phối trợ cấp theo số tiền cao nhất, một tháng ít nhất cũng phải đến 3000, phải không?"
Khương Kiến Minh trầm mặc một lúc nói, "ừ".
"Học bổng trường quân đội mỗi kỳ là 5000, cộng với số tiền trợ cấp nữa, coi như không thể tính là giàu có, nhưng ít ra cũng không phải là quá nghèo khổ."
Đường Trấn dừng lại, đột nhiên nổi giận đùng đùng tiến lên hai bước đem Khương Kiến Minh đẩy qua, đáy mắt hắn như có một đốm lửa: "—— nhưng con mẹ nó tớ chưa từng thấy học sinh nào có thể sống đến nghèo đói như cậu! Đến ngay cả nước trái cây an thần cũng mua không nổi, cậu nói xem tiền mỗi tháng cậu tiêu đi chỗ nào rồi?"
Khương Kiến Minh lảo đảo bước một bước, lưng đập vào bệ cửa sổ.

Tiếng mưa tí tách lọt vào tai cậu, cậu khó xử thấp giọng nói: "Đường Trấn, đừng như vậy."
Đường Trấn lại không chịu bỏ qua, hắn tới gần hai bước: "Những môn chiến đấu của Nhất viện, từ 3 năm trước cậu mỗi kỳ đều khăng khăng đi theo bọn họ học, sau mỗi lần học nếu không phải ngất trên sân huấn luyện thì là tớ qua đón cậu vào phòng y tế, hiện tại cậu lại nói với tớ cậu không muốn lên chiến trường?"
Khương Kiến Minh khe khẽ thở dài.
Cậu nâng mí mắt lên, bất đắc dĩ nói: "Đường thiếu, cậu đang tức giận cái gì vậy?"
"Cậu còn dám hỏi tớ tức giận cái gì?" Đường Trấn tức đến bật cười, hắn duỗi tay ra —— kéo balo mà Khương Kiến Minh đặt trên đầu giường mở ra, lại hung hăng đổ xuống mặt đất!
Khương Kiến Minh sắc mặt hơi thay đổi: "Đường Trấn!"
Nhưng thứ bên trong rơi ra, lăn xuống bên chân Khương Kiến Minh.
Trong khoảng khắc đó một tia chớp nổ ra, xuyên qua bầu trời tạo thành một vệt sáng trên mặt đất.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ ký túc xá, phản chiếu rõ ràng khuôn mặt căng thẳng của hai người trẻ tuổi, ánh mắt họ giằng co ——

Trên sàn nhà, là một khẩu súng lục màu bạc đang nằm an tĩnh ở đó,trên họng súng có ánh sáng lạnh lẽo, tỏa ra một màu sắc đẹp đẽ và nguy hiểm.
Ngoài ra còn có các loại thuốc an thần có độ tinh khiết vô cùng cao của quân đội, với đầy đủ mười hai kim tiêm, được sắp xếp ngay ngắn trong hộp.

Mấy quyển sách bằng giấy có thể coi là khá hiếm ở thời đại này, trên sách viết một hàng chữ xinh đẹp: 《 điều tra sinh vật ngoài hành tinh 》, 《 cấu tạo cơ bản của pháo đài Ngân Bắc Đẩu 》, 《 Bản đồ 3d Viễn Tinh Tế》......
"Khương Kiến Minh, cậu coi tớ là đồ ngốc đấy à?" Đường Trấn tức giận đến mức run run, nhặt lên một quyển sách vứt lên giường, "Chuyện lớn như này cậu còn giấu, con mẹ nó cậu có còn coi tớ là bạn nữa không!?"
Đùng đùng đùng......
Tiếng sấm giống như truyền đến từ nơi rất xa.

Khương Kiến Minh rũ mắt, sắc mặt tái nhợt nhìn đồ vật dưới chân mà không nói lời nào.

Vẻ mặt của cậu vẫn bình tình như cũ, nhưng không hiểu sao lại có vẻ rất cô đơn và buồn bã.
Cậu nói rất khẽ, gióng nói giống như bọt biển mờ mịt sắp tan biến: "......!Đường Trấn, cậu thật ngốc."
"Cậu biết thì thế nào, chẳng lẽ lại muốn cùng tớ lên chiến trường làm chiến hữu sao? Hay là muốn lên chiến trường Viễn Tinh Tế bảo vệ tớ?"
Khương Kiến Minh cong lưng, rũ mắt nhặt lên chuôi súng lục màu xám bạc.

Lúc cầm lên bàn tay tái nhợt khẽ siết chặt, kim loại lạnh lẽo thấm vào da thịt, khiến cho thần kinh cũng vì vậy mà run lên.
Cậu đỡ đầu gối chậm rãi ngồi dậy, cánh tay đột nhiên xoay tròn, họng súng không tiếng động dừng ở trên trán Đường Trấn.
Khương Kiến Minh thần sắc lạnh lùng, trầmgiọng nói: "Chiến trường không phải trò đùa.

Ở chỗ đó mang theo một goá phụ Tàn tinh nhân, cậu sẽ chết."
=
Từ rất lâu trước kia, Đường Trấn liền biết cậu bạn cùng phòng nhìn qua mảnh khảnh lại tái nhợt này không đơn giản chút nào.

Ở trên lớp chiến đấu mô phỏng hắn bị cậu bạn Tàn tinh nhân này đè x uống đất đánh, chưa có một lần nào hắn thắng, vì vậy hắn cảm thấy người này không đơn giản.

Trong ký túc xá, khi nhìn tên này từ Thư viện Quốc gia Aslan mang về một đống sách mà hắn ngay cả tên cũng xem không hiểu, mà người này thì lại say sưa đọc, hắn liền cảm thấy tên này không đơn giản.

—— nhưng Đường tiểu thiếu gia thực nhanh ý thức được, hắn vẫn là quá ngây thơ rồi.
Cái ngày hắn thấy càng thêm "Không đơn giản" kia là vào một buổi chiều.

Hắn và Khương Kiến Minh cùng nhau học môn tự chọn, vừa tan học liền nghe thấy người xung quanh nói bạn cùng phòng xảy ra chuyện.

Cậu bạn này thì hay rồi, cư nhiên trốn học, trộm chạy qua Nhị viện đi bàng thính toạ đàm của một vị giáo sư, chủ đề toạ đàm là nghiên cứu thành quả thao túng tinh thần cơ giáp.
Kết quả trăm triệu không nghĩ tới, lúc giáo sư giảng bài có làm mẫu phóng thích Tinh Cốt —— kỳ thật ấn theo pháp luật đế quốc, nếu chưa qua kiểm duyệt đã phóng thích Tinh Cốt ở nơi công cộng, nếu gây ra sự cố có thể sẽ phải ngồi tù nửa năm.

Nhưng giáo sư cũng thật sự là quá oan uổng, thời đại này lĩnh vực điều khiển cơ giáp, thao túng Tinh Cốt đã được phổ biến và thay thế thao túc bằng tay.


Mà chủ đề chính của buổi toạ đàm lại là điều khiển cơ giáp, học sinh xuất sắc bên Tân tinh nhân cũng chưa có mấy người nghe hiểu được, ai có thể nghĩ đến sẽ có Tàn tinh nhân tới nghe?
Kết quả thực thảm khốc, bạn học Khương trà trộn vào nghe lại còn dám cọ ngồi ở hàng ghế trước, vì vậy hộc máu hôn mê tại chỗ, nhanh chóng bị đưa tới phòng y tế tiêm thuốc an thần.

Nhưng bạn học Khương lại còn khen ngược, lúc tỉnh lại còn lễ phép cảm ơn hộ sĩ, ngồi ở trên giường bệnh hỏi: "Xin hỏi toạ đàm kết thúc chưa?......!Hiện tại trở về tiếp tục nghe còn kịp không?"
Cũng chính buổi chiều hôm đó, lúc Đường Trấn trở về ký túc xá, phát hiện trong phòng nhiều thêm một người.

Khoảnh khắc mở cửa kia, Đường tiểu thiếu gia cho rằng chính mình đang nằm mơ.
Người ngồi trên giường bạn cùng phòng kia là người mà hắn từng gặp vô số lần trên TV, hơn nữa cũng giống như mỗi người trên đế quốc, đều vì phong thái như thần kia mà kính phục.

—— Thái tử trẻ tuổi của đế quốc, Hoàng thái tử điện hạ Ryan Kaios.
Không phải trên màn hình.
Là người thật.
Điện hạ Ryan mặc một bộ quần áo màu đen sẩm, ở hai bên có hàng khuy áo màu vàng, là bộ mà quần chúng nhân dân thường hay thấy trên TV; mái tóc vàng rực rõ như thác nước buông xuống, trên khuôn mặt tuấn mỹ đang tràn đầy lo lắng ——
À không, nếu cho phép hắn dùng từ không mấy tôn trọng để hình dung, biểu tình bây giờ của điện hạ có lẽ càng giống......!Sứt đầu mẻ trán.
Ngài ấy lấy một tư thế hận không thể đem Khương Kiến Minh trên giường cuốn vào trong lồ ng ngực, hay tay gắt gao ôm chặt khuôn mặt của người trên giường, không ngừng nhẹ giọng dồn dập nói cái gì đó.
Mà vị bạn cùng phòng của hắn thì đang nằm dựa nửa người trên giường, ngón tay cầm lấy mái tóc quăn của Hoàng Thái Tử điện hạ, vừa trả lời vừa cầm chơi.

"Được, đã biết......!Lần sau nhất định sẽ cẩn thận, ừ ừ......!Lần sau nhất định.

Hôm nay tiểu điện hạ không bận gì sao? Chính vụ đều......!A? Đương nhiên là em vẫn đang nghe!"
Trên môi Khương Kiến Minh tái nhợt không chút máu, biểu tình lại rất rời rạc, thậm chí có chút lười biếng.

Cậu gật đầu từng cái, lời nói bên miệng thì vô cùng ôn hoà cũng an ủi vô cùng có lệ, hiển nhiên vẫn chưa chịu tiếp thu, "Được được được, lần sau nhất định cẩn thận......!Cho nên ngài lại vứt chính sự chạy ra khỏi Bạch Phỉ Thúy Cung sao? Lễ phục cũng chưa thay nữa, ngài thật là......"
Thái tử tôn quý đỏ khóe mắt —— quả nhiên là lại bị chọc cho tức giận, vì nén giận mà cả người run lên, lời nói qua kẽ răng như lưỡi dao mỏng: "Là ai ép ta phải làm như vậy."
Khương Kiến Minh thành thật nhận sai, khóe miệng lại còn mang theo ý cười: "Là em là em, thực xin lỗi, nhưng mà thật sự không sao......"
Đột nhiên, điện hạ Ryan nhận thấy được hơi thở của người khác ngoài cửa, đôi mắt xanh như lục bảo chuyển sang lạnh lùng, bên trong đôi mắt có ánh sáng bức người.

Đường Trấn sửngsốt hồi lâu, hai chân mềm nhũn, quỳ ở nơi đó...
Sau này hắn mới biết, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, bạn cùng phòng của hắn chính là Thái tử phi tương lai, thậm chí là tương lai Hoàng hậu.
Sau đó, chuyện ngoài ý muốn thật sự xảy ra.
Ngày này ba năm trước rất giống hôm nay, trời cũng mưa to vào buổi tối, kèm theo gió và sấm sét.
Không biết Khương Kiến Minh làm sao nhìn ra được manh mối từ việc tuần tra quân đội thay đồng phục, cư nhiên bất chấp giông bão xông vào Bạch Ngọc Cung, khi trở về thì cả người ướt sũng, sắc mặt tái nhợt.

Những hạt mưa không ngừng rơi xuống từ mái tóc đen của cậu, cậu hướng Đường Trấn trầm mặc nửa giờ, mới khàn giọng mà nói một câu: Tiểu điện hạ băng hà.

Cậu nói xong câu này, lại nắm tay Đường Trấn dặn dò "Đừng gọi bác sĩ", sau đó liền ngất đi.

Trận mưa to này mãi đến ngày thứ hai mới dừng lại, mà người vừa mất đi người yêu thì lại sốt cao không lùi, trong lúc hôn mê cậu vẫn luôn gọi tên điện hạ, giãy giụa trằn trọc, không ngừng rơi nước mắt......!Bình thường luôn là người điềm đạm trấn tĩnh, giờ phút này lại yếu ớt đến mức một ngón tay đụng vào cũng có thể tan vỡ.
—— không còn gì lưu luyến, đây là điều mà Đường tiểu thiếu gia vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh bàn cùng phòng lo sợ bất an cả đêm, kết hợp với những "kịch bản" ngược luyến trong tiểu thuyết mà hắn não bổ ra thì càng thêm sợ hãi.

Trên thực tế, sáng sớm hôm sau trời tạnh mưa, mà Khương Kiến Minh cũng liền tỉnh lại từ rất sớm, lúc rời giường trên mặt không nhìn ra được bất cứ đau thương và tuyệt vọng nào.

Cậu mở cửa sổ và nhắm mắt lại để gió thổi một lúc, sau đó, nhân lúc Đường Trấn đang ngẩn người, nhanh chóng thu thập đồ đạc.

Đầu tiên, bạn học Khương lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc máy bay gấp màu trắng như tuyết, ấn vào đâuđó hai lần, chiếc máy nhanh chóng co lại thậm chí còn nhỏ hơn nữa, biến thành mộtchiếc vòng tay pha lê màu trắng tinh xảo.
—— Đường Trấn lảo đảo một bước, ngơ ngác há to miệng.

Hắn nhận ra đó là cơ giáp mini kiểu mới gây chấn động nửa năm trước "S- Tuyết Cừu", nghe nói mới bắt đầu dùng thử ở trong quân đội.
Ngay sau đó, bạn học Khương lại từ trên giường lấy ra một cây súng lục màu xám bạc, đặt ở bên cạnh cơ giáp.
—— Đường Trấn loạng choạng ngồi bệt xuống đất, hắn lại nhận ra, đây là "Đôi cánh của thần Vệ nữ", một khẩu súng lục được đại sư Bội La thiết kế riêng cho hoàng tộc, thuộc loại vũ khí mới.
Còn chưa hết, bạn học Khương từ kệ sách rút ra một cái hộp được ngụy trang thành gáy sách, mở ra, bên trong là thuốc an thần có độ tinh khiết cao nhất, ngoài ra còn có ống tiêm khắc huy chương Kim Nhật Luân.
—— Đường Trấn choáng váng rồi, hắn nhớ rõ tàng tư vật phẩm quân dụng, nếu bị phát hiện sẽ bị phạt ít nhất 8 năm tù.......
Cuối cùng, bạn cùng phòng tốt của hắn đem những thứ này chồng lên nhau, đặt lên lồ ng ngực Đường thiếu: "Giúp tôi giữ mấy ngày, cảm ơn."
Đường Trấn trợn tròn mắt, nghe Khương Kiến Minh nói: "Điện hạ đã xảy ra chuyện, tôi chỉ là một bình dân có hôn ước với hoàng gia, vì vậy rất nhanh phía quân đội sẽ tìm đến.

Cũng không đến mức là bỏ đá xuống giếng, nhưng mấy thứ này......!Nếu bị phát hiện sẽ bị tịch thu công quỹ."
Đường Trấn đầu óc rối bời, trong lòng điên cuồng gào thét, cái này không phải là nói bậy sao? Cho dù có là Thái tử phi có thân phận môn đăng hộ đối, cũng không có khả năng lấy được những đồ vật này!!
Khương Kiến Minh: "Hôm qua tôi chạy tới Bạch Phỉ Thúy Cung hẳn là chưa bị phát hiện, nếu cả một đêm mà vẫn chưa có ai tìm tới cửa, điều đó nghĩa là phía thượng tầng vẫn chưa biết tin dữ.

Hiện tại đem đồ giấu đi vẫn còn kịp."
Đường Trấn càng suy sụp hơn, nghĩ rằng rốt cuộc cậu còn muốn sống nữa không vậy.

Trước kia có điện hạ chống đỡ thì mới giữ được những thứ này, bây giờ điện hạ đã chết, cậu lại muốn chơi tâm kế với quân đội đế quốc, lỡ bị phát hiện là toi mạng luôn đó!!
Nhưng hắn nuốt một ngụm nước miếng, run rẩy nói: "Tớ......!Tớ để chỗ nào mới được!?"
Khương Kiến Minh không chút khách khí: "Để nhà cậu đi."
Đường Trấn: "Hả!?"
Khương Kiến Minh vừa nói chuyện vừa chuyên tâm thu dọn đồ đạc, cậu nhanh chóng xé những cái nhãn trên con chip nhỏ bằng móng tay xuống, bỏ con chip vào hộp, miệng nói: "Đường gia là quý tộc đế đô, người quân đội không có khả năng đi lục soát nhà cậu, mà họ cũng không nghĩ tới phải đi đến đó để lục soát đâu, cho nên nơi đó là an toàn nhất."
Những cái nhãn được xé cuống tất cả đều là mấy thứ linh tinh như "kỷlục về cuộc tập trận chiến thuật quy mô lớn liên hợp quân sự lần thứ X", "Video thăm dò một năm, một tháng của Ngân Bắc Đẩu", vừa thấy liền biết không phải thứ mà người thường có thể tiếp xúc.
Đường Trấn thấy sống lưng phát lạnh, hai chân tê dại, chỉ vào hộp chíp, giọng điệu thay đổ: "Cậu, Cậu......!Mấy cái này đã coi như là cơ mật quân đội rồi mà!?"
"Cơ giáp với súng ống coi như thôi đi, tại sao điện hạ lại còn cho cậu xem cái này!?"
Khương Kiến Minh nghiêm túc nói: "Điện hạ trước đây rất thích cùng tôi xem những trận đại chiến quan trọng, nhưng ngài ấy bận việc, vì vậy liền đem con chip ném tới chỗ tôi, có mấy cái còn chưa có thời gian xem...!Hiện tại chúng ta phải giấu đi, nếu không sẽ bị tịch thu."
"Cậu muốn như thế nào ——"
"Trước tiên cứ nặc danh quyên tặng cho thư viện Aslan, qua mấy ngày thì nói gửi nhầm phải lấy lại."
Khương Kiến Minh lạch cạch khép hộp chip lại, bình tĩnh nâng mặt, "Quản lý thường kiểm tra nội dung quyên tặng mỗi tháng vào ngày 25 đến 29, vẫn kịp để tới lấy lại."
"Còn có không ít thứ nữa, nhưng tôi có thể nghĩ cách xử lý —— cậu giúp tôi xử lý 3 thứ này là được.

Phải nhanh một chút, chúng ta không có quá nhiều thời gian đâu."

......
Về sau quả nhiên quan viên cấp cao và phía quân đội có tới vài lần, đám người kia cơ hồ muốn lật tung ký túc xá, thậm chí còn cho người theo dõi Khương Kiến Minh mấy ngày, nhưng hoàn toàn không có thu hoạch.

Lúc này, Đường tiểu thiếu gia mới chân chính biết được, bạn cùng phòng của hắn quả nhiên không phải là người bình thường.

Người này nhìn như một Tàn tinh nhân nhu nhược, nhưng cậu lại có thể giấu trời lấp biển, lại cũng có thể trộm đổi ngày đêm.

Sâu bên trong đôi mắt đạm mạc ấy, lại cất chứa một sự to gan lớn mật.

Cho dù là hoàng thất nơi cai quản và thống trị toàn nhân loại, hay là vinh quang và uy nghiêm của đế quốc......
Cũng đừng mơ tưởng, từ trong tay cậu lấy được bất cứ thứ gì liên quan đến người cậu yêu cho dù là thứ nhỏ bé nhất.
=
Ngoài cửa sổ đổ cơn mưa lớn, bóng tối cũng quay trở lại.

Chỉ giằng co yên tĩnh một giây, sau đó trong ký túc xá truyền đến một tiếng cười nhạo lười biếng.

"Ồ, chịu nói thật rồi?"
Đường Trấn chậm rãi ngẩng mặt, khóe miệng mang theo một nụ cười ngông cuồng, "Năm đó còn dám đem cơ giáp quân dụng đưa cho tớ, thì bây giờ có chuyện gì mà không dám làm chứ?"
Trong bóng đêm, đôi mắt thanh niên sáng kinh người, bang một tiếng, hắn nâng tay lên hung hăng cầm họng súng trên trán: "Đừng có xem thường tớ —— nếu còn sợ chết, thì đi Viễn Tinh Tế làm gì."
Khương Kiến Minh nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, chậm rãi buông súng xuống.
Cậu nhàn nhạt nói: "Tiểu thiếu gia, cậu làm rơi vãi đồ của tớ, vì vậy mời cậu dọn dẹp lại cho sạch sẽ."
Đường Trấn thật sự ngồi xổm xuống bắt đầu nhặt đồ, hỏi: "Tại sao lại từ chối?"
"......!Người tới chính là đại nguyên soái Trần Hán Khắc, ông ấy kêu tớ đến hậu cần làm văn chức."
Khương Kiến Minh lắc lắc đầu, "Lão nguyên soái vẫn luôn rất thương tớ, nếu thật sự đi cùng ông ấy, cả đời này tớ sẽ bị ông ấy bảo vệ đến chặt chẽ."
Đường Trấn sửng sốt: "Cậu......"
"Tình huống ở Viễn Tinh Tế vô cùng phức tạp.

Nếu tớ thật sự muốn đi tìm điện hạ Ryan, vậy cần phải......!Tự mình ra tiền tuyến."
Khương Kiến Minh sờ s0ạng hộp chip trong ngực, thấp giọng nói, "Khóa này quân đội tuyển binh, phía nhà trường lại chỉ chọn Tân tinh nhân để đưa đi, nhưng tớ vừa lấy được điều lệnh đặc cấp của Ngân Bắc Đẩu, có thể dựa vào con đường này tiến vào Viễn Tinh Tế, sau đó lại trà trộn vào quân đội."
"!?"
Đường Trấn nghẹn đến nói không nên lời, tuy đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng giờ phút này vẫn phải trợn tròn hai mắt, "Tớ con mẹ nó trực tiếp lạy cậu luôn, cậu cậu cậu —— cậu dám lừa lấy điều lệnh từ trong tay Trần lão nguyên soái!?"
Khương Kiến Minh mặt vô biểu tình, từ tốn nói: "Không có lừa, là ông ấy chủ động đưa cho."
"Huống chi, tớ cũng đã xin lỗi ông ấy rồi."
Tác giả có lời muốn nói:
Khương chương trước: Năm đó quân đội đế quốc hoài nghi tôi có đồ không nên có.
Khương chương sau: Hiển nhiên bọn họ đã đúng.
Khương chương trước: Cháu xin lỗi.
Khương chương sau: Bởi vì cháu lừa ngài.
Khương chương trước: Tôi chỉ là một Tàn tinh nhân bình dân nhỏ yếu lại bất lực.
Khương chương sau: Nhưng việc tôi lên tiền tuyến thì có liên quan gì đâu?
......!Ăn ngay nói thật, quả thực có thể hù chết người..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK