• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


~~~
Tầng ba, lớp 11.6.
Ủy viên Thể dục đang ở trên bục giảng giới thiệu chương trình môn Thể dục mới mở kỳ này, môn Thể dục ở Nhất Trung ngoài học sinh của lớp Thể dục học riêng, thì những học sinh còn lại đều có quyền tự do chọn chương trình học mình thích.
Kỳ này lớp 11 một tuần có hai tiết Thể dục, vào thứ hai và thứ tư.
Mỗi người có thể điền hai nguyện vọng, nếu vận khí không tốt trượt nguyện vọng 1 thì sẽ bị đẩy xuống nguyện vọng 2.
Thịnh Thanh Khê nhìn lướt qua, đều là những môn có cường độ vận động từ trung bình đến thấp.

Như Thái Cực quyền, aerobics, bóng bàn, cầu lông, bóng rổ,...!và những môn vận động phù hợp với học sinh.
Cô lấy bút viết xuống giấy hai lựa chọn: Thái Cực quyền, chạy bộ.
Thịnh Thanh Khê biết mình có khả năng cao sẽ bị đẩy đến nguyện vọng 2, bởi đa số mọi người đều không thích vận động ra mồ hôi.
Thời điểm ăn cơm trưa, Thịnh Thanh Khê và Tống Thi Mạn vừa hay nhắc đến chuyện này, Tống Thi Mạn thuận miệng hỏi một câu: "Tiểu Khê, cậu chọn môn gì? Lớp 12 bọn mình gần như không học tiết Thể dục."
Thịnh Thanh Khê ăn được nửa bát cơm liền buông đũa xuống: "Chọn Thái Cực quyền và chạy bộ, chắc mình sẽ bị phân đến chạy bộ đó.

Tiết Thể dục đầu tiên nên mình ăn ít một chút."
Tống Thi Mạn cúi đầu nhìn thịt kho tàu trong hộp cơm của mình, lại nhìn lướt qua đám rau xanh trước mặt Thịnh Thanh Khê, cô ấy yên lặng mà buông đũa xuống.
Ban đầu cô ấy cho rằng Thịnh Thanh Khê không nỡ tiêu tiền, cho đến một lần thấy trong thẻ cơm của Thịnh Thanh Khê có hơn 3000 tệ.

Khó trách ngày đó Thịnh Lan sau khi nghe cô ấy nói xong lại có biểu tình như vậy.
Tống Thi Mạn uống một ngụm nước trái cây hỏi dò: "Tiểu Khê, cậu không ăn thịt vì sợ béo sao?"
Thịnh Thanh Khê cụp mắt, cô yên lặng hồi lâu mới đáp: "Không phải, tạm thời mình...!Không muốn ăn thịt."
Sự kiện kia xảy ra đã hơn mười năm, trong ký ức đã dần dần trở nên mơ hồ nhưng cô cũng đã quen với việc không ăn thịt, thói quen này tạm thời cô vẫn không thay đổi được.
Tống Thi Mạn: "......"
Đây là trả lời kiểu gì? Cô suy nghĩ nửa ngày cũng không hiểu được ý tứ của Thịnh Thanh Khê.
Sau khi ăn xong Tống Thi Mạn kéo Thịnh Thanh Khê chậm rãi đi về phía khu dạy học, đi được nửa đường Tống Thi Mạn bỗng nhiên dừng bước, cô ấy như xác nhận hỏi: "Tiểu Khê, cậu vừa nói tiết đầu tiên là Thể dục sao? Môn Thể dục lớp các cậu là tiết đầu tiên của chiều thứ hai và thứ tư hàng tuần sao?"
Thịnh Thanh Khê thong thả chớp mắt: "Ừ"

Tống Thi Mạn sau khi nhận được đáp án khẳng định, lập tức nặng nề mà thở dài, cô ấy hữu khí vô lực nói: "Tiểu Khê, trước khi khai giảng lớp 12 một tuần, mình đã dậy sớm liên tục bảy ngày tắm rửa sạch sẽ rồi thành kính dâng hương, trông ngóng sau khi khai giảng có thể học chung tiết Thể dục với lớp Lâm Nhiên.

Nhưng không, mình quá thảm.

Cậu vừa mới chuyển tới đã có thể cùng Lâm Nhiên học chung ô ô ô, cậu ấy chơi bóng rổ siêu soái a a a!"
Nói đến đây Tống Thi Mạn lập tức lên tinh thần, hai mắt cô ấy sáng trưng nhìn Thịnh Thanh Khê: "Tiểu Khê, mình đưa điện thoại cho cậu! Cậu giúp mình chụp Lâm Nhiên, thế nào!"
Không đợi Thịnh Thanh Khê trả lời, Tống Thi Mạn đã bác bỏ nói: "Quên đi, lần trước có người chụp Lâm Nhiên làm cậu ấy không cao hứng, vài ngày sau cũng không đi chơi bóng.

Những người đó chụp lén thì thôi đi, trời tối om mà còn bật flash hướng thẳng mặt người ta."
Thịnh Thanh Khê do dự một lát nói: "...!Bằng không mình vẽ cho cậu?"
Tống Thi Mạn lập tức mong đợi mà nhìn cô: "Cậu có thể vẽ tranh sao?"
Thịnh Thanh Khê gật gật đầu: "Tối nay mình sẽ vẽ một bức, sáng mai sẽ đi tìm cậu."
Vẻ mặt Tống Thi Mạn cảm động mà ôm lấy Thịnh Thanh Khê, từ đáy lòng cảm thán nói: "Tiểu Khê, cậu là tình địch dễ ở chung nhất mình từng thấy.

Ô ô ô nếu không phải mình thích Lâm Nhiên, mình sẽ theo đuổi cậu!"
Thịnh Thanh Khê phối hợp mà vỗ vỗ đầu cô ấy.
Cửa sổ lớp 11.1, tầng ba.
Hà Mặc ngậm que kem với vẻ mặt anh da đen chấm hỏi mà nhìn hai nữ sinh thích Lâm Nhiên ở dưới tầng ôm nhau tương thân tương ái, cậu đạp một cái vào ghế dựa của Tạ Chân hàm hồ nói: "A Chân, mau lại xem."
Thân thể to lớn của Tạ Chân đi đến sát cửa sổ, cậu thò đầu thò cổ hỏi: "Ở đâu ở đâu? Nhìn cái gì?"
Hà Mặc hất hất cằm chỉ một hướng.
Tạ Chân vịn bệ cửa cúi đầu nhìn xuống, lúc cậu nhìn đến thì Tống Thi Mạn đã buông Thịnh Thanh Khê ra, cô ấy mặt như hoa nở kéo tiên nữ đi đến khu dạy học.

Ai cũng không nhìn ra được hai người đó là tình địch.
Tạ Chân hoàn toàn ngu người: "Tống Thi Mạn đang dùng cái chiến thuật gì? Cô ta không uy hiếp người nữa? Muốn dùng chân tình cảm hóa tình địch? Chiêu này hình như đáng tin cậy hơn một chút so với trước kia."
Hà Mặc: "Đáng tin cậy cái rắm."
Hà Mặc liếc liếc nhìn vị trí trống không của Lâm Nhiên: "Nhiên ca đâu? Chiều nay có phải muốn chơi bóng hay không?"

Tạ Chân về lại chỗ của mình, lôi ra một bịch khoa tây chiên nói: "Chắc là đi ăn cơm với Yên Yên rồi, gần đây không phải mỗi ngày Lâm Nhiên đều chạy theo sau tiểu nha đầu kia sao? Giống như vệ sĩ vậy."
Hà Mặc ném que gỗ nhỏ vào thùng rác, ngồi xuống nghiêm túc nói: "Trước đó không phải chúng ta cũng từng thắc mắc Yên Yên xảy ra chuyện gì sao, mình tìm người đến sơ trung hỏi thăm, tiểu nha đầu cũng không xảy ra chuyện gì."
Tạ Chân xua xua tay: "Đừng manh động, nếu Nhiên ca cần chúng ta hỗ trợ nhất định sẽ mở miệng."
Hà Mặc ưu sầu thở dài một hơi.

13 giờ 05 phút, tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên.
Trong phòng học một mảnh im ắng, hơn nửa học sinh còn ghé lên trên bàn ngủ.

Thịnh Thanh Khê buông bút xuống khẽ cử động ngón tay, từ trước tới nay cô không có thói quen ngủ trưa, thời gian này cô sẽ dùng để làm bài tập.
Khi còn nhỏ, toàn bộ các bạn nhỏ trong viện phúc lợi đều đang ngủ thì cô lại đá chăn chơi, Thịnh Lan không cho cô dậy chơi, cô đành phải trợn tròn mắt nằm trên giường ôm gấu bông.
Hiện giờ gấu bông đó còn nằm ở bên gối cô, tựa như khi cô còn nhỏ vậy, ở bên cạnh chăm sóc cô.
Chờ khi Trần Di tỉnh lại Thịnh Thanh Khê mới đi ra ngoài đi WC.

Cô siết chặt tay chậm rì rì đi tới lan can gần đó, lúc này trên hành lang rất vắng người, cô nhắm mắt cũng không sợ đụng vào người.
Lâm Nhiên bước lên bậc thang cuối cùng, mới vừa rẽ hướng đã nhìn thấy Thịnh Thanh Khê đang cúi đầu bước đi.
Ấn đường Lâm Nhiên hơi nhăn lại, nhưng ngay sau đó anh liền thu liễm thần sắc.
Anh đi đến chỗ ngoặt mà Thịnh Thanh Khê chắc chắn sẽ đi qua đứng đợi trong chốc lát, kết quả vật nhỏ này dường như không nhìn thấy anh, chỉ chăm chăm lo đi đến WC, phảng phất như anh là không khí.
Lâm Nhiên: "....."
Vật nhỏ này thật sự thích anh???
Lâm Nhiên cẩn thận tự hỏi xem dạo gần đây mình có đắc tội người nào hay không, có phải hay không có người cố ý tìm người tới chỉnh ảnh.

Dù nhìn thế nào cũng không giống như thích anh.
Trừ...!Trừ bỏ hai lần ôm anh kia.
Lâm Nhiên bực bội mà xoa xoa mái tóc đen, không quản cô, nâng bước chân đi vào lớp học.

Mười phút sau.
Thịnh Thanh Khê đứng cạnh Trần Di trên sân thể dục nghe thầy Thể dục lớp họ thông báo môn học của mỗi người, chờ đến lượt mình cô không có chút ngoài ý muốn nào mà nghe thầy cao giọng nói: "Thịnh Thanh Khê, chạy bộ!"
Trần Di bên cạnh kinh ngạc nhìn cô một cái, cô ấy nhỏ giọng nói: "Thịnh Thanh Khê, sao cậu lại chọn chạy bộ.

Hiện tại còn tốt, chờ đến khi trời nóng lên sẽ bị phơi chết, chọn môn học trong nhà sẽ tốt hơn chút."
Thịnh Thanh Khê cũng nhỏ giọng đáp lại cô ấy: "Không sao đâu, tôi thích chạy bộ."
Trần Di nhìn làn da trắng tuyết của Thịnh Thanh Khê, có chút đau lòng.

Làn da này mà phơi đen thì đến bao giờ mới dưỡng lại được.
Khi thầy dạy Thể dục phân tổ xong, Thịnh Thanh Khê phát hiện chỉ có mình cô là nữ sinh chọn chạy bộ, còn lại đều là nam sinh.

Cô yên lặng đi theo đám nam sinh đến chỗ thầy phụ trách đang đợi.
Thầy Thể dục lớp một thấy học sinh mới kỳ này mình dẫn dắt đang đi đến, liền phất phất tay với đám nhãi con kia: "Đều tự mình đi tìm thầy giáo đi, tìm không thấy thì hỏi lại tôi."
Hà Mặc nhìn lướt qua một cái đã thấy được Thịnh Thanh Khê đi giữa một đám nam sinh, tiên nữ lẫn trong đám người thật sự lóa mắt.
Hà Mặc đẩy đẩy Tạ Chân, Tạ Chân nhón chân nhìn thoáng qua mới tiểu tâm mà gọi: "Nhiên ca, nhìn xem.

Học sinh chuyển trường tới kìa."
Lâm Nhiên quay đầu nhìn lướt qua bên trái, trong đám người vừa đi đến đây Thịnh Thanh Khê giống như thiên nga lạc giữa đàn vịt hoang, quá dễ thấy.

Anh nghe được tiếng nghị luận của đám nam sinh.
"Fuck, kia có phải học sinh chuyển trường hay không?"
"Người thích Nhiên ca đó?"
"Thật mẹ nó đẹp."
"Đừng nói nữa, Nhiên ca còn ở đây."
"....."
Lâm Nhiên mím chặt môi, anh nghiêng đầu hỏi: "Năm nay lão Vương dạy cái gì?"
Tạ Chân: "Cái này em biết, lão Vương hình như là dạy bọn họ chạy bộ? Chạy đường dài hay chạy nước rút? Hay tùy tiện chạy nhỉ?"
Lâm Nhiên liếc nhìn đến thân thể yếu đuối mong manh của Thịnh Thanh Khê, nghĩ đến lực đạo khi cô cùng anh giằng co trong bóng tối đêm đó, một đêm kia cô như đã khắc chế.
Anh không nghĩ quá nhiều: "Đi chơi bóng."
Đám người Lâm Nhiên đi rồi lão Vương bắt đầu đếm người, xác nhận đủ quân số rồi mới mở miệng nói: "Tiết đầu tiên các em hoạt động tự do đi, chạy một vòng xong liền tự chơi.


Thầy đi chơi bóng đây!"
Nói xong thầy liền chạy theo đám người Lâm Nhiên vừa đi.
Để lại đám học sinh đứng tại chỗ, cậu nhìn tôi tôi nhìn cậu, có người bắt đầu vận động làm nóng cơ thể, có người thấy lão Vương không nhìn bọn họ liền bỏ chạy nhanh như chớp, cũng có người trực tiếp chạy trên đường.
Thịnh Thanh Khê vẫn như cũ làm nóng người, thể chất hiện tại của cô kém rất nhiều so với kiếp trước, chắc phải tốn một thời gian dài mới có thể khôi phục lại trạng thái trước đó.
Cũng may hiện tại tuổi cô còn rất trẻ.
Lâm Nhiên chỉ là trong lúc vô tình liếc mắt một cái liền thấy Thịnh Thanh Khê đang kéo dãn người, vạt áo theo động tác bay lên trên, lộ ra một đoạn eo nhỏ trắng đến lóa mắt.
Lâm Nhiên theo bản năng mà vuốt ve lòng bàn tay một chút, tựa như cảm xúc cảm trơn mượt đêm đó còn nằm trong lòng bàn tay anh.
Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc.
Bên này trong đám người làm nóng người có nam sinh nhịn không được mà nhìn Thịnh Thanh Khê.

Sắc mặt Lâm Nhiên trầm xuống, anh vươn tay về phía Tạ Chân, lạnh lùng nói: "A Chân, đưa bóng cho tôi."
Tạ Chân không chút nghĩ ngợi ném bóng tới.
Một tay Lâm Nhiên tiếp được bóng liền hung hăng ném về phía người đang nhìn kia.
Bóng rổ bay nhanh đến, đám người xôn xao.

Thịnh Thanh Khê tránh sang bên cạnh hai bước, mà nam sinh cách cô không xa lại không có may mắn như vậy, vai trái của cậu ta bị bóng rổ đập trúng.
Nam sinh ăn đau kêu lên một tiếng.
Lâm Nhiên đi đến chỗ nam sinh, anh mặc kệ quả bóng còn đang nảy trên mặt đất, chỉ đi đến gần nam sinh đó, lơ đi ánh mắt kinh sợ của người khác.
Nam sinh nhìn đến ánh mắt tàn nhẫn của Lâm Nhiên thì nuốt nước miếng nói: "Nhiên...!Nhiên ca."
Lâm Nhiên lôi kéo cổ áo cậu ta, thanh âm mang theo lệ khí đè thấp ở bên tai cậu ta gằn từng chữ: "Mày nếu còn dám nhìn cậu ấy nhiều thêm một cái, lần sau bóng rổ đập đến chính là đôi mắt mày."
Nam sinh vội gật đầu không ngừng: "Thực xin lỗi, tôi sẽ không nhìn nữa."
Lâm Nhiên lặng lẽ quét mắt nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh lùng, như là đã nhớ kỹ bộ dáng cậu ta.
Sau khi Lâm Nhiên buông nam sinh ra thì cúi người nhặt bóng rổ lên, một mạch đi về phía sân bóng rổ không quay đầu lại.
Từ đầu đến cuối anh chưa một lần nhìn đến Thịnh Thanh Khê, người khác cũng không biết anh đã nói cái gì với nam sinh kia.
_____
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Hỏa: Tôi không cao hứng!!!
~Hết đốt cháy 10~.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK