• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


~~~
Trăng bạc như lưỡi dao.
Bảy giờ tối, Quang Niên.
Quang Niên là tên cửa hàng xe nhà Tạ Chân, nhưng Quang Niên nổi tiếng không phải vì nhà bọn họ bán các dòng xe moto cao cấp, mà nhà họ mở một trường đua xe, cũng gọi là Quang Niên.
Trường đua Quang Niên ngay sát vách với cửa hàng xe.
Trường đua được trang hoàng bao bọc bởi kim loại nặng, ở đại sảnh trên tầng hai một chiếc sofa màu đỏ, sự tương phản về màu sắc mạnh mẽ.
Lâm Nhiên ngồi trên ghế nghịch bật lửa, câu được câu không mà trò chuyện, tầm mắt anh thi thoảng lại nhìn về phía phòng nghỉ đối diện.
Theo hướng này anh có thể nhìn thấy mọi tình huống trong phòng nghỉ.
Lâm Yên Yên đang ở bên trong làm bài tập.
Thời điểm Hà Mặc tắm xong đi xuống, thấy Lâm Nhiên còn chưa thay quần áo thì ngơ ngác.
Cậu vươn chân đạp ghế sofa cạnh Tạ Chân, xoay người thấp giọng hỏi: "Sao Nhiên ca còn không thay quần áo, trận đấu không phải sắp bắt đầu rồi à?"
Tạ Chân đang đeo tai nghe nghe nhạc điên cuồng giật đầu, không hề chú ý đến Hà Mặc đã xuống, dù cậu ấy đạp ghế sofa như vậy cũng không hề lay chuyển được thân mình to lớn của Tạ Chân.
Hà Mặc không nhịn được giật lấy tai nghe của Tạ Chân: "Hỏi cậu đấy! Cậu thật sự nên giảm béo, nặng như núi rồi đấy."
Tạ Chân trừng mắt nhìn cậu ấy một cái, cướp lại dây tai nghe của mình: "Tình cha như núi, cậu biết không?"
Hà Mặc trợn trắng mắt: "Tình cha như núi cái con khỉ! Nhúc nhích cũng không nhúc nhích được! Tôi không có ngươi cha như vậy."
Hai người náo loạn một hồi, lát sau mới nghiêm túc bàn luận chuyện Lâm Nhiên rốt cuộc có tham gia trận đấu hau không, dù sao đến Sơ Thành đêm nay là đoàn xe "Thượng Ẩn".
Đoàn xe này cảm thấy hứng thú với Lâm Nhiên, nghe nói đêm nay họ là đích thân đến xem Lâm Nhiên.
Tạ Chân liếc mắt nhìn Lâm Nhiên một cái, nói thầm: "Dã ngồi đây một tiếng không xê dịch, nếu bình thường hẳn anh ấy đã đi chăm sóc con xe bảo bối rồi.

Hiện tại nó vẫn còn nằm trong gara kìa."
Hà Mặt vẻ mặt căng thẳng nói: "Nhiên ca gần đây thật sự rất cổ quái.

nhất định có chuyện chúng ta không biết."
Tạ Chân đau đầu: "Cậu dám hỏi liền đi hỏi."
Hà Mặc: "Hỏi thì hỏi!"
Xem thường ai chứ.
Hà Mặc đứng thẳng dậy, cậu đi đến nhìn lướt qua Lâm Nhiên, sau đó lớn giọng ho khan một tiếng, ánh mắt đảo quanh không dám đối diện với anh: "Nhiên ca, đêm nay chúng ta sắp xếp thế nào?"
Động tác nghịch bật lửa của Lâm Nhiên dừng lại, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi: "Cậu làm bài tập xong rồi sao?"

Hà Mặc: "Ha."
Tạ Chân: "......"
Hà Mặc và Tạ Chân chỉ cần tan học thì chưa bao giờ có quan hệ gì với cái gọi là bài tập.
Lúc về nhà, có thời điểm bọn họ còn tìm không thấy cả cặp sách, sao có thể biết đến bài tập là cái gì.
Trước khi Hà Mặc và Tạ Chân tìm ra được cái khác để hỏi, Lâm nhiên đã tiện tay nhét chiếc bật lửa vào bên trong áo, anh đứng dậy đi ra trường đua, lúc này anh vẫn mặc đồng phục Nhất Trung.
Hà Mặc thấy Lâm Nhiên vẫn không thay quần áo, biết rằng có lẽ đêm nay anh sẽ không đua.
Tạ Chân buồn bã nhìn theo bóng dáng Lâm Nhiên, rõ ràng lúc đầu năm Lâm Nhiên còn có chủ ý muốn gia nhập vào đoàn xe, không biết từ khi nào mà Lâm Nhiên bỗng trở nên kỳ lạ.
Đột ngột thay đổi.

Tống Thi Mạn nhăn mày ngồi ở sau xe, cô ấy lén lút nhìn thoáng qua Thịnh Thanh Khê ngồi bên cạnh một cái.
Ánh sáng ngoài cửa xe lúc sáng lúc tối, hơn nửa người Thịnh Thanh Khê đều chìm trong bóng tối, nhưng vẫn có thể nhìn ra đôi mắt xinh đẹp kia của cô, cô nghiêng mặt không chút tiếng động mà nhìn ra bên ngoài cửa xe.
Trầm tĩnh mà xinh đẹp.
Tống Thi Mạn cảm giác như Thịnh Thanh Khê như đồ sứ cao cấp nhất, tinh xảo nhất, nhưng cũng mỏng manh nhất.
Trong lòng cô ấy ảo não mắng mình một câu, tại sao bản thân nhất thời mềm lòng mà dẫn Thịnh Thanh Khê đến đây.
Tống Thi Mạn ẩn ẩn phát hiện mình có điểm lạ.
Cô ấy cảm thấy được mình quả thực có bệnh, làm bạn cùng tình địch, lại còn làm đến nghiện.
Cô ấy gọi lái xe tới thuận tiện mang cho họ hai bộ đồ, không thể đến trường đua mà mặc còn đồng phục học sinh, thật mất mặt.
Tống Thi Mạn muốn trưởng thành nhanh một chút, trưởng thành rồi sẽ có càng nhiều tự do.
Xe dừng lại trước cửa trường đua Quang Niên, sau khi xuống xe Tống Thi Mạn quen cửa quen nẻo lôi Thịnh Thanh Khê vào phòng thay đồ nữ.
Tống Thi Mạn là hội viên, cũng là khách quen ở đây, nhân viên đều nhận ra cô ấy.
Cả đường đi của họ đều thông thuận.
Trong túi là hai bộ đồ JK, là bộ sưu tập mà Tống Thi Mạn vô cùng yêu quý, cho đến bây giờ chưa từng cho người khác mặc qua.
Một bộ màu lam, bộ còn lại là màu hồng nhạt.
Tống Thi Mạn chớp mắt chọn hồi lâu, vô cùng tâm cơ mà đưa cho Thịnh Thanh Khê bộ màu hồng nhạt, bởi vì năm ngoái có một nữ sinh mang một phong thư màu hồng nhạt đến tỏ tình Lâm Nhiên, lúc ấy Lâm Nhiên đã từ chối nữ sinh kia, lý do là anh không thích màu hồng nhạt.
Thịnh Thanh Khê lặng lẽ nhận quần áo Tống Thi Mạn đưa đến: "Thật ra mình cũng không cần thay quần áo, mặc đồng phục cũng không sao cả."
Tống Thi Mạn: "Không được, nếu cậu mặc đồng phục, mình sẽ không đi cùng cậu đâu!"
Thịnh Thanh Khê: "......"
Thịnh Thanh Khê lần đầu mặc kiểu đồ như vậy, chờ thay xong quần áo cô mới phát hiện mình không hợp với bộ đồ này, áo có chỗ đặc biệt căng, phần eo váy thì rộng thùng thình.

Còn rất ngắn.
Thịnh Thanh Khê nắm lấy váy kéo xuống một chút.
Cô không hẳn có thể thích ứng với chiều dài này của váy.
Khi cô còn nhỏ thỉnh thoảng có mặc váy, Thịnh Lan rất thích cho cô ăn mặc giống búp bê.

Nhưng đến khi cô bắt đầu đi học, đa phần cô đều mặc đồng phục, đi đâu cũng thích hợp.

Về sau lúc làm việc, do hoàn cảnh công việc nên cơ bản cô cũng không mua váy.
Tống Thi Mạn ngồi ở sofa chờ Thịnh Thanh Khê, nghe thấy tiếng động liền theo bản năng ngẩng đầu lên liếc nhìn một cái.
Một cái liếc mắt này làm cô ấy không thể rời mắt.
Ánh mắt.Tống Thi Mạn như có như không nhìn lướt qua ngực của Thịnh Thanh Khê một, rồi lại cúi đầu nhìn đến chính mình.
Tống Thi Mạn: "......"
Hận.

Rõ ràng là đêm tối, vậy mà trong trường đua lại sáng như ban ngày.
Lâm Nhiên thản nhiên mặc đồng phục Nhất Trung đứng trên khán đài, như sợ người khác không biết anh còn là học sinh.
Bên dưới trường đua không ít người đang đứng, những chiếc moto bên người như mãnh thú ngủ đông, bất cứ lúc nào cũng có thể lao đến nghênh chiến.
Lâm Nhiên từ trên khán đài nhìn xuống đám người.

Người đàn ông cao lớn đứng giữa đám người, mái tóc màu nâu ngắn sáng bóng, anh ta có đôi mắt hổ phách hẹp dài, khi cưởi rộ lên cặp mắt màu hổ phách đó hơi hơi híp lại, nụ cười thật ôn nhu.
Nhưng nam nhân thoạt nhìn tao nhã đó lại chính là đội trưởng của "Thượng Ẩn"- Tống Hành Ngu.
Lâm Nhiên biết, đây chẳng qua chỉ là bộ dáng bên ngoài của Tống Hành Ngu.
Ngày này kiếp trước, Tống Hành Ngu mời Lâm Nhiên gia nhập "Thượng Ẩn".

Một tháng sau, người trong "Thượng Ẩn" và đoàn xe "Độc" của Sơ Thành có trận đấu, trận đấu đó Lâm Nhiên đã giành chiến thắng đẹp mắt, đem đối thủ bỏ xa phía sau.
Lâm Nhiên trẻ tuổi ngông cuồng không hề để ý đến ánh mắt của đối thủ, âm lãnh như rắn độc.


Hoặc là anh đã thấy được nhưng cũng không để ý tới, dù sao cũng chỉ là thủ hạ bại tướng mà thôi.
Ngày hôm ấy Lâm Yên Yên cũng ở đó, bọn họ không gây khó dễ được với Lâm Nhiên, nên đã hèn hạ mà đánh chủ ý lên người Lâm Yên Yên.
Sở dĩ Lâm Yên Yên gặp chuyện đều là do anh gây ra.
Hai tay Lâm Nhiên không tự chủ được mà nắm thành quyền, dùng sức đến mức xương ngón tay đều trắng bệch.
Những việc đã phát sinh ở kiếp trước như ác mộng liên tục quấn quanh anh, đôi khi anh cảm thấy những chuyện kia cũng chỉ là giấc mơ mà thôi, tất cả đều do anh ảo tưởng, việc này kỳ thật sẽ không xảy ra.
Lâm Nhiên không dám đánh cược, anh sợ chuyện như vậy sẽ tái diễn, cho nên hôm nay anh sẽ không tái gia nhập "Thượng Ẩn"
Hiện giờ đối với Lâm Nhiên mà nói, Lâm Yên Yên là quan trọng nhất.
Cách đó không xa.
Tống Thi Mạn trốn ở sau một cây cột lén nhìn Lâm Nhiên, ánh mắt cô ấy dính chặt trên người anh.
Một lát sau mới quay đầu nhìn Thịnh Thanh Khê, lo lắng dùng hết sức lực nói: "Tiểu Khê, cậu cũng biết là mình thích Lâm Nhiên đi."
Thịnh Thanh Khê mặt không đổi sắc nói: "Mình biết."
Tống Thi Mạn: "......"
Phản ứng như vậy...!mẹ nó muốn cô ấy phải đỡ thế nào đây?
Toàn bộ lời nói Tống Thi Mạn chuẩn bị nửa ngày đều bị nuốt về lại trong bụng, vừa nãy cô ấy còn tưởng tượng ra đoạn đối thoại của mình với Thịnh Thanh Khê, không nghĩ tới mới mở đầu đã chết yểu.
Tầm mắt Thịnh Thanh Khê lướt qua Tống Thi Mạn và cái cột, dừng lại trên người Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên như vậy với Lâm Nhiên trong ký ức của cô có chút khác nhau.

Lâm Nhiên trong ký ức của cô giống một thanh kiếm sắc bén, nguy hiểm mà nổi bật, anh chưa bao giờ che giấu hào quang của chính mình.
Mà Lâm Nhiên lúc này, anh tựa như, thu mình vào trong vỏ kiếm.
Thịnh Thanh Khê bỗng nhiên muốn biết anh đang nhìn cái gì.
Bên cạnh Tống Thi Mạn có không ít bạn bè, Thịnh Thanh Khê nói với Tống Thi Mạn một câu liền đứng dậy đi về phía khán đài.

Cô không chú ý đến trên khán đài hơn nửa số ánh mắt dừng trên người anh.
Thịnh Thanh Khê quét mắt nhìn sân thi đấu một lượt, nhìn đến Tống Hành Ngu ánh mắt cô chợt dừng lại.
Cô bỗng nhớ tới một sự kiện.
Ở kiếp trước, sau khi thích thầm Lâm Nhiên, cô đã đi tìm kiếm các bài đăng về Lâm Nhiên trên trang của Nhất Trung, phần lớn đều là thảo luận về diện mạo và gia thế của Lâm Nhiên, hoặc ai lại tỏ tình với anh.
Chỉ có duy nhất một bài viết nhắc qua về chuyện Lâm Nhiên suýt nữa bị đuổi học vào giữa kì hai lớp 11, chủ post nói Lâm Nhiên đánh vài người vào bệnh viện, còn đổ máu.
Khi đó Thịnh Thanh Khê không rõ Lâm Nhiên gặp phải chuyện gì.

Phải rất lâu về sau, từ Lâm Yên Yên cô mới biết được, tháng ba năm đó, Lâm Yên Yên thiếu chút nữa bị mấy tên lưu manh khi dễ.
Nguyên nhân chính là do đoàn xe, Lâm Nhiên không khống chế được bản thân, anh luôn một mực trách chính mình.
Mặc dù Lâm Yên Yên đã nói giảm nói tránh, nhưng Thịnh Thanh Khê cũng hiểu được hàm nghĩa của hai chữ "khi dễ".

Thịnh Thanh Khê mím môi, cô sẽ không để chuyện như vậy xảy ra một lần nữa.

Lúc này trận đấu còn chưa bắt đầu, người của "Thượng Ẩn" biết hôm nay mục đích lão đại họ đến Quang Niên là để xem Lâm Nhiên, nhưng bọn họ đợi nửa ngày cũng không thấy Lâm Nhiên xuống dưới.
Một người trong số đó nhìn lên khán đài, thấy một cậu thiếu niên mặc đồng phục học sinh, liền huýt một tiếng sáo lên khán đài.
Mọi người bên dưới đều nhìn về phía Lâm Nhiên.
Sắc mặt Lâm Nhiên hơi trầm xuống, chuyện phát sinh trên người Lâm Yên Yên một đời trước một lần lại một lần lăng trì trái tim anh.

Một ngọn lửa lớn bỗng nhiên xông ra, anh xoay người bước đi.
Người phía dưới nghĩ Lâm Nhiên chuẩn bị xuống sân đấu, hô hào khán đài vang dội.
Ngay lúc đám người phía dưới sắp rơi vào trạng thái cuồng hoan, trường đua vốn sáng như ban ngày lại đột ngột bị bao trùm trong bóng tối.
Cúp điện.
Nhân viên công tác vội vã cầm loa thông báo: "Mọi người không cần lo lắng, chỉ là sập cầu dao, trong hai phút sẽ bình thường trở lại.

Đề nghị mọi người giữ nguyên vị trí."
Trong bóng đêm Lâm Nhiên đi lại tự nhiên, ở đời trước cũng xảy ra chuyện cúp điện này.
Anh bỗng nhiên khẽ cười một tiếng.
Năng lực nhìn tối của Thịnh Thanh Khê vô cùng tốt, cô vừa rồi đã nhận ra đêm nay trạng thái của Lâm Nhiên không tốt lắm.

Cô do dự một chút, vẫn đuổi theo sau.
Lúc Lâm Nhiên xuống khỏi khán đài, cũng không đi đâu xa, anh thậm chí không đợi quay về xe mà liền dừng lại đá một cước mạnh lên tường.

Một cước này anh dùng toàn lực, hung ác tàn nhẫn, nhưng anh lại như thể không có cảm giác đau đớn- anh tiếp tục nhấc chân lên muốn đá tiếp một cước.
Đằng sau vang lên tiếng bước chân chạy chậm, Lâm Nhiên mắt điếc tai ngơ.
Nhưng mà, giây tiếp theo, anh bị người ta ôm lấy từ phía sau.
Xúc cảm mềm mại từ sau lưng truyền đến, mùi hương thanh khiết thơm mát quấn lấy hơi thở của anh, kéo anh ra khỏi những suy nghĩ bức bối, tiêu cực.

Cô gái dùng giọng nói trong trẻo mềm mại giống với ngày hôm đó, gọi tên anh: "Lâm Nhiên."
Lâm Nhiên, cậu đừng sợ.
_____
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Hỏa: Lần thứ hai, mẹ nó lại không thấy rõ mặt.
~Hết đốt cháy 7~.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK