• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


~~~
Thịnh Thanh Khê nhìn chính mình ở trong mơ.
Rõ ràng đó chỉ là một giấc mơ, nhưng ngay cả ngày tháng cũng rõ ràng.
Tờ lịch đặt trên bàn làm việc có một ngày được khoanh tròn bằng bút đỏ, ngày 1 tháng 6 năm 2020.
Trời lúc này đã vào hè, trong mơ cô mặc một chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt, đây hẳn là món quà mà Thịnh Lan tặng cho cô vào lễ trưởng thành.
Thịnh Lan đã từng nói mỗi cô gái đều nên có một chiếc váy hoa đẹp cho riêng mình.
Vầng trăng khuyết cong cong treo trên ngọn cây, làn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Thịnh Thanh Khê ngắm mình trong gương, trừ đồng phục thì cô rất ít khi vặc váy.
Thiếu nữ tóc dài đen nhánh, khuôn mặt to bằng lòng bàn tay ẩn ẩn cảm xúc khác hẳn ngày thường, trong đáy mắt xuất hiện cảm giác có hơi chút e lệ.
Cô cong cong môi nhìn thiếu nữ trong gương.
Người trong gương cũng cười lại với cô.
Thịnh Thanh Khê đi đến ngăn tủ trước mặt, lấy ra chiếc áo khoác gió màu đen được cô cất giấu đã hơn nửa năm, đầu ngón tay trắng nõn tinh tế vuốt ve lớp vải dệt, phía trên dường như vẫn còn lưu lại hương vị mát lạnh của thiếu niên.
Cô cầm áo bỏ vào túi giấy sạch sẽ.
Thịnh Thanh Khê cầm túi giấy ra ngoài, chào hỏi với Thịnh Lan đang tất bật tắm rửa cho đám nhỏ một tiếng: "Mẹ Thịnh, con ra ngoài một lát, trước 10 giờ tối con sẽ trở về."
Thịnh Lan tay chân bận bịu, bà vội giữ chặt đứa nhỏ còn đang nghịch ngợm, dặn dò nói: "Chú ý an toàn! Có việc gì phải gọi điện ngay cho mẹ!"
"Đã rõ!"
Âm cuối của thiếu nữ mang theo một tia hân hoan, tiếng bước chân đi xa dần.
Thịnh Lan nghiêng đầu nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng mà gấp gáp của cô, sau đó cười cười lắc đầu, cũng không biết nha đầu này đi đâu.

Hiếm khi thấy cô vui vẻ như vậy.
Thịnh Thanh Khê lên xe bus, ngồi xuống vị trí gần cửa sổ, cô gắt gao ôm chiếc áo trong lồng ngực.
Ngoài cửa sổ xe bóng cây loang lổ, ánh trăng sáng nhàn nhạt chiếu trên mặt đất, gió đêm nhẹ thổi qua mang theo cái nóng bức của mùa hè.
Cô muốn đến hoa viên Nam thành, nhà của Lâm Nhiên ở nơi đó.
Một năm trước Thịnh Thanh Khê đã đi qua nhà Lâm Nhiên.
Ngày đó là buổi tối Đêm Giáng Sinh, tuyết rơi đầy trời.

Lâm Nhiên cứu cô ra khỏi một đám lưu manh, chiếc áo gió có dính vết bẩn và vết máu bị anh tùy ý ném qua một bên, cô chợt rơi vào vòng tay của anh.
Vòng tay ấm áp mà mát mẻ.
Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã ở trong nhà anh.

Ngay lúc Thịnh Thanh Khê còn đang mơ màng suy nghĩ, giọng nói thông báo của chuyến xe bus 290 vang lên: "Quý hành khách thân mến, điểm đến Hoa viên Nam thành ở phía trước.

Hành khách vui lòng xuống xe từ cửa sau..."
Thịnh Thanh Khê vội vàng đứng lên đi tới cửa sau.
Nhà ở Hoa viên Nam thành là kiểu biệt thự nhà vườn mới được xây dựng hai năm trở lại đây, được bao bọc bởi núi sông, là một tiểu khu xinh đẹp thanh tịnh.

Thường thì tiểu khu như vậy sẽ rất yên tĩnh, nhưng tình huống đêm nay có vẻ khác lạ.
Người đứng vây đầy trước cửa tiểu khu, mọi người vây quanh phòng an ninh nói cái gì đó, bọn họ thường thường quay đầu chỉ về một hướng nào đó.

Sắc mặt thoạt nhìn đều không tốt lắm.
Thịnh Thanh Khê đến gần nghe được vài câu.
"Sao đột nhiên lại có lửa lớn như vậy?"
"Ở chỗ chúng ta có phải cũng nguy hiểm như vậy hay không?"
"Tôi nghe nói căn nhà bị cháy kia chỉ có hai anh em, thật đáng thương."
"Đội chữa cháy đã đến rồi, không biết người có còn sống hay không?"
Thịnh Thanh Khê ngẩn người, bất tri bất giác quay người lại nhìn về hướng khói đen tràn ngập phía sau.

Cô cuống quít chen qua đám người, giống như người điên mà lao vào phía trong.
Ngọn lửa trước mắt vẫn hừng hực như cũ, biệt thự xinh đẹp bị thiêu đã sớm nhìn không ra hình dáng.
Bên ngoài biệt thự đầy người, nhưng bọn họ chỉ đứng xa xa nhìn, không một ai dám tới gần.
Thịnh Thanh Khê thở hổn hển chạy đến cửa biệt thự liền có người ngăn cô lại, có tiếng người bên tai liên tục hỏi: "Cô muốn tìm ai? Cô quen người trong nhà này sao?"
Anh lính cứu hỏa nhìn cô gái lệ rơi đầy mặt trong lòng, cô chỉ ngơ ngẩn mà nhìn cảnh tượng địa ngục trước mặt, đã không còn nghe được anh ta đang cái nói gì.

Anh ta đành phải lớn tiếng lặp lại nói: "Cô bé đã được xe cứu thương đưa đi bệnh viện, người còn lại bên trong vẫn đang được chúng tôi tìm kiếm."
Nhưng cuối cùng điều Thịnh Thanh Khê chờ đợi được lại chính là thi thể của Lâm Nhiên bị thiêu đến biến dạng, cô chỉ kịp thoáng nhìn anh một cái, thì cơ thể của anh đã bị phủ lên tấm vải trắng.
Lâm Nhiên đã chết.
Không biết qua bao lâu Thịnh Thanh Khê mới khôi phục lại tinh thần, lửa lớn lúc này đã được dập tắt, biệt thự trước mắt đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn.

Đám người vây xem cũng đã sớm rời đi, chỉ còn lại một mình cô ngồi quỳ trên mặt đất.

Thịnh Thanh Khê như mất hết sức lực bò vào bên trong, bãi cỏ trước cửa đã bị thiêu rụi, có một con gấu bông nhỏ nằm lăn lóc ở một góc cách đó không xa, một bên tai của nó bị hơi lửa hun cháy thành màu xám tro.
Cô hốt hoảng nhìn mọi thứ trước mắt.
Hôm nay là ngày mùng 1 tháng 6, cách kỳ thi đại học chỉ còn 6 ngày.
Thịnh Thanh Khê biết có thể sau này cô và Lâm Nhiên sẽ không bao giờ gặp lại nhau, cho nên ngày này cô muốn đến tỏ tình với Lâm Nhiên, cô mang theo tất cả niềm vui cùng với sự thận trọng của bản thân để đến gặp anh.
Vậy mà cô không thể nói với anh dù chỉ một chữ.
Rõ ràng ngọn lửa trước mắt đã được dập tắt nhưng Thịnh Thanh Khê lại cảm thấy lửa lớn dường như vẫn đang bừng bừng lan tràn.
...
"Lâm Nhiên ——"
Thịnh Thanh Khê bỗng nhiên ngồi bật dậy từ trên giường, cô ngây người một lúc lâu mới định thần lại.
Cô lại gặp ác mộng.
Cơn ác mộng này đã đi theo cô suốt mười năm, cho đến tận lúc cô chết bất đắc kỳ tử trong một lần hành động.

Lúc đó suy nghĩ duy nhất trong đầu cô là cuối cùng cũng đã được giải thoát rồi.
Vào thời điểm cô sắp mất đi ý thức, có một giọng nói vang lên hỏi cô: "Cô có muốn trở về quá khứ không? Tôi có thể giúp cô quay trở lại, quay lại thời điểm mà mọi thứ còn chưa bắt đầu."
Thịnh Thanh Khê đã trả lời như thế nào?
Cô nhớ rõ chính mình đã nói: "Tôi không muốn quay lại nữa, tôi chỉ muốn anh ấy sống lại."
Đợi đến khi cô tỉnh lại, cô đã quay về 10 năm trước.
Trở lại thời điểm Lâm Nhiên vẫn còn sống, thời điểm mà mọi thứ còn chưa bắt đầu.
- --
7 giờ rưỡi sáng.
Cổng trường Nhất Trung Sơ thành, Thịnh Thanh Khê uống một ngụm sữa bò mà sáng nay Thịnh Lan nhét vào cặp cô.
Thời gian vào học quy định của trường bọn họ là 7 giờ 45 phút, Thịnh Thanh Khê có thói quen đến trước giờ học nửa tiếng.
Hôm nay cô đã ngồi ở bảng tin này được 20 phút rồi.
Cô đang đợi Lâm Nhiên, cô muốn nhìn anh một cái.
Khi Hà Mặc và Tạ Chân khoác vai nhau bước đến gần cổng trường, ngay lập tức đã chú ý đến Thinh Thanh Khê đang ngồi ở trên ghế, cô vẫn luôn nghiêng đầu sang một bên nhìn hướng về phía đường lớn, đó là con đường Lâm Nhiên thường đi.
Hà Mặc liếc nhìn Thịnh Thanh Khê một cái, nói thầm: "A Chân, cậu nói xem tiên nữ ngồi chỗ đó làm gì vậy?"
Tạ Chân sờ soạng cái bụng đã đói đến xẹp lép của mình một phen và thều thào một cách yếu ớt: "Không biết, giờ tôi chỉ biết tôi sắp chết đói rồi.


Hôm qua tôi không có hẹn hò cùng bữa khuya, thật xin lỗi nó, thực xin lỗi người tôi yêu."
Hà Mặc không nhịn được mà trợn trắng mắt: "Ăn ăn ăn, cả ngày chỉ biết ăn! Bài tập ngày hôm qua đã làm chưa?"
Tạ Chân mờ mịt nói: "Hả? Ngày đầu tiên khai giảng đã có bài tập rồi? Buổi sáng ngày hôm qua lão tử mới chép xong hết bài tập đợt nghỉ đông thôi đó, tay đều muốn đứt luôn rồi đây."
Hà Mặc mắng: "Cậu thì biết cái rắm gì.

Cái gì cậu cũng không biết!".

Truyện Khác
Trong lúc hai người còn đang nói chuyện thì tiếng xe máy ầm ầm vang lên, Hà Mặc và Tạ Chân cùng nhau nhìn về hướng phát ra cái âm thanh quen thuộc này.
Lâm Nhiên cực kỳ kiêu ngạo lái chiếc xe máy xinh đẹp của anh đi về phía cổng trường.

Có không ít phụ huynh còn chưa rời đi đều ngẩng đầu lên xem, có người thấy nhiều nên đã quá quen với cảnh tượng này, nhưng cũng có người lần đầu thấy, biểu tình cực kỳ ngạc nhiên.
Hà Mặc thở dài: "Aizz, cái tiếng động cơ xe này của Nhiên ca, nếu một ngày nó không vang lên, thì toàn trường đều sẽ biết anh ấy trốn học."
Tạ Chân bỗng nhiên "Ui" một tiếng: "Cậu nhìn kìa, tiên nữ đứng lên.

Mẹ kiếp, cô ấy có phải đang đi về phía Nhiên ca không?"
Hà Mặc biểu tình cứng đơ, Tạ Chân vẻ mặt khiếp sợ.
Cổng trường.
Lâm Nhiên động tác tự nhiên mà giúp Lâm Yên Yên cởi mũ bảo hiểm, lại tiện tay xách cô bé xuống đất.

Chờ sau khi Lâm Yên Yên đứng vững, Lâm Nhiên vỗ vỗ balo nhỏ của cô bé, ý bảo mau mau chạy đi học đi.
Sau khi chân chạm đất, Lâm Yên Yên không nhịn được đứng tại chỗ nhảy nhót hai cái, tốc độ lái xe của Lâm Nhiên quá nhanh, cô bé luôn có cảm giác cả người sắp văng ra ngoài đến nơi rồi.
Sau khi một lần nữa cảm nhận được lực hút của Trái Đất, cô bé mới ngoan ngoãn vẫy vẫy tay với Lâm Nhiên: "Anh trai, hẹn gặp lại sau."
Lâm Nhiên biểu tình nhàn nhạt gật đầu, nhìn tiểu nha đầu nhảy nhót chạy về phía khu dạy học.
Lâm Yên Yên bây giờ vẫn ngây thơ trong sáng như trước, nhưng anh vẫn không nhịn được mà nhớ đến bộ dạng nổi điên vừa khóc lóc vừa la hét sau này của cô bé.

Ở thời điểm một tháng sau, em gái anh thiếu chút nữa đã bị ma quỷ cướp đi.
Nghĩ đến đây, Lâm Nhiên khẽ trùng mắt thu liễm lại thần sắc tối tăm nơi đáy mắt.

Đời này, anh sẽ không để mấy tên súc sinh kia tiếp cận Lâm Yên Yên một lần nữa.
Lâm Nhiên xoay người, anh vừa định lên xe thì cảm giác được góc áo của mình bị ai đó nhẹ nhàng kéo lấy.

Lực đạo rất nhẹ, rất giống với Lâm Yên Yên ngày thường hay lôi kéo anh, thậm chí sức lực còn không lớn bằng tiểu nha đầu kia.
Lâm Nhiên theo bản năng mà nhíu mày, ngay sau đó anh cúi đầu nhìn xuống.

Một bàn tay nhỏ trắng nõn đang nhẹ nhàng lôi kéo góc áo đồng phục anh, đầu ngón tay nhỏ nhắn tinh tế.
Cách đó không xa, Hà Mặc cùng Tạ Chân trợn mắt há hốc mồm nhìn Thịnh Thanh Khê, cô...!cô ấy cứ như vậy mà đi đến lôi kéo Lâm Nhiên.

Cảnh tượng này không khỏi khiến những người xung quanh phải tăng nhanh bước chân tiến vào trường.
Bọn họ cũng không muốn xem cảnh Lâm Nhiên đánh người ngay tại chỗ.
Ngay khi Lâm Nhiên vừa nhíu mày, Hà Mặc và Tạ Chân đều đồng thời lùi về sau một bước.
Hà Mặc không đành lòng mà nhắm mắt lại, Tạ Chân và đống thịt của cậu đều đang run rẩy, do dự không biết có nên tiến tới ngăn cản Lâm Nhiên hay không.
Câu nói "Buông ra." lạnh như băng của Lâm Nhiên còn chưa kịp thốt ra, lời còn kẹt trong cổ họng thì chủ nhân đôi tay này lại thấp giọng hỏi anh: "Lâm Nhiên, có thể hay không, ôm một chút?"
Lâm Nhiên:???
Chẳng lẽ hôm nay anh còn chưa tỉnh ngủ?
Anh nhìn về phía cô gái đang rũ mắt kia, nhất thời hoài nghi chính mình có phải gần đây do áp lực quá lớn mà đã xuất hiện ảo giác rồi không? Nhưng còn không đợi anh nhìn rõ bộ dáng của cô, cái vật nhỏ trắng tuyết này đã bổ nhào vào trong lòng anh.
Động tác nhanh đến mức khiến anh không kịp trở tay.
Lâm Nhiên chợt ngẩn ngơ, cảm giác mềm mềm âm ấm chạm vào cơ thể anh, hơi thở ngọt ngào của thiếu nữ như đang dần xâm nhập vào hơi thở của anh.
Cô vừa nhỏ nhắn vừa mềm mại, hệt như cái bánh kem vị anh đào.
Nhưng trong chớp mắt, vật nhỏ này liền buông anh ra rồi chạy trốn không thấy bóng dáng.
Chỉ để lại Lâm Nhiên thần sắc phức tạp đứng đờ tại chỗ.
Đối với Lâm Nhiên cảm giác này vô cùng kì lạ, từ trước đến nay chưa từng có người nào dám gần gũi với anh như vậy.

Không có lý do nào khác, chỉ vì tính tình của anh quá tệ, ngay cả tiểu nha đầu Lâm Yên Yên kia cũng chỉ khi ngồi trên xe mới dám ôm anh.
Tạ Chân: "Mẹ kiếp!!!!!"
Hạ Mặc: "Mẹ nó!!!!!"
Thịnh Thanh Khê nhanh như chớp chạy đi, càng chạy càng nhanh, gió đem tóc cô thổi bay, nhưng biểu cảm trên mặt cô lại trở nên nhẹ nhàng, trái tim trong lồng ngực cô bắt đầu đập trở lại.
Lâm Nhiên ấm áp, anh ấy vẫn còn sống.
Đã qua mười năm không gặp anh, đến tận giờ khắc này cô mới có cảm giác Lâm Nhiên tồn tại một cách chân thực.
Lâm Nhiên vẫn đang đứng đờ tại chỗ, duỗi tay sờ soạng lớp vải dệt trước ngực mình, vật nhỏ vừa nãy hình như còn nhẹ nhàng cọ cọ một chút, sức lực ôm eo anh thế nhưng không hề giống khi kéo áo anh.
Sức lực lớn như sợ anh chạy mất vậy.
Lâm Nhiên ánh mắt tối tăm không rõ nhìn theo bóng dáng của Thịnh Thanh Khê.
Nếu để cho anh biết là ai, anh thế nào cũng phải bắt người này lại giáo dục thật tốt một phen.

Rốt cuộc trời còn chưa lạnh, Vương thị cũng chưa phá sản, Lâm Nhiên anh đây không có khả năng để một cô gái không duyên không cớ ôm như vậy được.
_____
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Khê: Ôm xong liền chạy.
~Hết đốt cháy 3~.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK