Mục lục
Mở Mắt Thấy Thần Tài
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hướng dẫn: Để tìm đọc các bộ truyện hot khác, các bạn lên Google Search gõ tên truyện + truyen88 và chọn kết quả đầu tiên . Xin cảm ơn
**********


Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Chương 10.

sao có thể? Trên phố thương mại Klm Lăng, ngoài anh Phàm ra thì còn ai có khả năng lớn như vậy? Dương Huy, cậu nói là cậu à?” Bấy giờ, Hứa Nam cười khẩy.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Dương Huy hơi ngập ngừng: “Tôi không nói là tôi, tôi chỉ nói ra điều tôi nghỉ ngờ thôi, vừa nãy bạn Hiểu Nam, Nhất Phàm cùng với các bạn cùng ký túc xá của Nhất Phàm cũng đều gọi điện liên lạc với bạn bè. Ý của tôi là nhỡ như có bạn nào đó đã giúp chúng ta thì sao, chúng ta không biết cảm ơn người ta à?” “Có lýt” Ánh mắt Triệu Nhất Phàm bây giờ cũng chăm chú.

“Tớ thấy thế này đi, mọi người gọi điện lại cho người lúc nãy xác nhận thử xem, xem thứ là anh Phàm đã giúp chúng ta hay là bạn của mọi người đã giúp? Triệu Nhất Phàm đã gọi anh Phàm một cách thân mật rồi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nói xong thì mọi người bắt đầu bận rộn gọi điện xác nhận với bạn bè Trần Hạo ngồi một bên gượng gạo nhìn.

Rốt cuộc có nên nói thật mọi chuyện ra không? “rong lúc Trần Hạo còn ngây người thì mọi người đã xác nhận xong xuôi cả rồi Kết quả chính là bạn bè của họ không có.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

khả năng giúp giải quyết chuyện vừa nãy.

“Hứ, tớ đã nói rồi mà, chắc chản không phải ai khác, năng lực của anh Ninh Phàm, các cậu không tưởng tượng được đâu!” Hứa Nam lạnh lùng liếc đám người Dương Huy.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Được rồi, tớ thấy mọi người đừng đoán mò nữa. Bây giờ chắc là anh Phàm đã đợi chúng ta dưới cửa rồi đấy, đừng để anh ấy.

đợi lâu!” “Triệu Nhất Phàm liếc Dương Huy với Trần Hạo một cái.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“rong lòng hơi khinh bỉ, ‘Xem ra bọn họ ganh ghét Ninh Phàm người ta làm được việc nên mới nói như vậy.

Tất cả mọi người xuống đến cửa.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Quả nhiên.

Ninh Phàm và vài người bạn của anh ta đã dừng mấy chiếc xe sang trước cửa đợi bọn họ rồi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Hiểu Nam, rốt cuộc cậu có đi hay không?” Triệu Nhất Phàm kéo tay Mã Hiểu Nam.

“Nhất Phàm, mình không đi thật đấy, đợi sau này có cơ hội lại đi!” Mã Hiểu Nam thích con người thẳng thẳng, cô cứ cảm thấy Ninh Phàm hơi giả tạo, rất không thích anh ta.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

‘Về phần Triệu Nhất Phàm, cô ta thấy không thay đổi được gì nên chỉ đành đi trước cùng bạn bè của mình.

‘Sau đó thì tạm biệt nhau tại cửa ra vào.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

quán karaoke Đế Hoàng.

‘Sau khi bọn họ đi thì Trần Hạo nhìn sắc.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

mặt Mã Hiểu Nam và Dương Huy.

Có vẻ đều rất thất vọng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Anh nhìn ra bọn họ đều rất muốn đến xem.

thứ sơn trang giải trí núi suối nước nóng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nhưng vừa nãy bọn Dương Huy vì mình mà bị Ninh Phàm chặn họng.

Tâm trạng vô cùng tệt Trần Hạo thầm ghi chuyện này vào lòng, đợi tìm cơ hội khác dẫn bọn họ cùng đến sơn trang giải trí núi suối nước nóng thăm.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

thú.

Nửa tiếng sau.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Đoàn xe Ninh Phàm đã dừng trước cửa sơn trang giải trí núi suối nước nóng rồi Bọn người Triệu Nhất Phàm lần lượt xuống xe “Đứng lại, các cô cậu không được vào!’ Không ngờ chưa đến sảnh đã bị vài bảo vệ mặc vest đen được huấn luyện chỉnh tê cản lại “Ö? Anh Lý, em là Tiểu Phàm đây, anh không nhận ra em nữa à? Ba em là Ninh Cường! Hôm nay em dẫn máy đứa bạn đến đây chơi…

Ninh Phàm đút một tay vào túi quần, miệng cười mỉm, vừa nhìn thấy có vẻ rất được việc vậy.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Ha ha, cậu Ninh, cậu cũng thật vô tư quá đấy, nhà cậu xảy ra chuyện lớn như thế mà vẫn có tâm trạng ra ngoài chơi à? Đừng nói hôm nay sơn trang giải trí không thể cho cậu vào mà e rắng sau này cho dù có cho.

thì cậu cũng không dám vào!” Mấy tên vệ sĩ cười lạnh lùng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Bọn họ nhìn Ninh Phàm ngơ ngác thì vẻ mặt tràn đầy khinh bi.

‘Thậm chí là thương hại.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Đám người Triệu Nhất Phàm nhìn nhau không hiểu chuyện gì Hứa Nam vẫn là lần đầu bị người ta khinh thường, hơn nữa còn là vài tên vệ sĩ.

Anh ta lập tức gn giọng: “Đây là cậu Ninh Ninh Phàm đấy! Nhà hàng Minh Hoàng trên phố thương mại là của nhà cậu Ninh đấy!” “Ha ha, tôi biết, nhưng mà phải thêm chữ đã từng nữa mới đúng. Cậu Ninh, e rằng cậu chưa biết, từ hôm nay trở đi nhà hàng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Minh Hoàng không thuộc về nhà cậu nữa.

Hơn nữa tất cả những ngành kinh doanh khác của nhà cậu hôm nay cũng đồng loạt phá sản rồi, ba cậu bây giờ chắc đang bận rộn đối phó với cảnh sát, cục thương mại và người của ngân hàng đến sắp điên rồi kia Kiat” Mấy tên bảo vệ khoanh tay vừa cười vừa.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

nói.

Ninh Phàm nuốt một ngụm nước miếng: “Không thể nào, các người nói dối!” Nói xong thì anh ta vội rút điện thoại ra gọi cho cha mình.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Gọi đến mấy cuộc cha anh ta mới bắt máy.

Nghe tiếng ồn ào lộn xộn trong nhà, Ninh Phàm hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Sau đó.

Chí nhìn thấy sắc mặt Ninh Phàm trắng bệch trong chớp mắt, không còn chứt huyết sắc.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Không thể nào! Không thể! Sao có thể như thế được?!” Nghe xong thì điện thoại Ninh Phàm thoát chốc rơi xuống đất Tất cả những cửa tiệm nhà anh ta đều bị niêm phong do cha anh ta phạm pháp, Tất cả tài khoản ngân hàng cũng đều bị đóng bãng! Cũng chính là, chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, Ninh Phàm đã trắng tay! Đám người Triệu Nhất Phàm đứng bên cạnh cũng không ngờ gặp phải bước ngoặc.

thế này.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Bọn họ đứng bên cạnh thấy vô cùng lúng túng, “Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không.

thể nào!” Ninh Phàm ngồi bệch xuống đất, đôi mắt trở nên vô hồn.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Bây giờ mình biến thành một thäng nghèo mạt rệp rồi sao? Còn Triệu Nhất Phàm thấy lúc Ninh Phàm.

gặp chuyện thì bộ dạng trở thành thế này.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

nên trong lòng vô cùng thất vọng.

‘Vốn dĩ cô ta ngỡ rằng cuối cùng cũng tìm được một người đủ tư cách làm bạn trai của mình. Bảy giờ, xem ra mình nghĩ nhiều rồi! “Hứa Nam, chẳng phải ba em quen biết người cấp trên à? Có thể liên lạc nghĩ cách giúp nhà anh không?” Ninh Phàm nuốt một ngụm nước miếng, nghe tin dữ đã khiến anh ta hoàn toàn mất đi lập trường, I, nhà em thì có cách gì được!” Hứa Nam xua tay: ‘Tiểu Phàm, em thấy anh nên nhanh chóng về nhà xem thứ ba anh.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

sao đi đã. Chẳng trách ba em nói, ba anh làm cách đó thì sớm muộn cũng bóc lịch, đúng là linh nghiệm mà!” “Nhất Phàm, chúng ta làm thế nào?” Cả đám con gái cũng không biết phải thế nào, vốn dĩ muốn đến sơn trang giải trí để.

mở mang tầm mắt nhưng ai ngờ nhà Ninh Phàm lại phá sản ngay lúc này! “Ở lại đây cũng không giúp được gì, tớ thấy.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

hay về đi” Triệu Nhất Phòng nói xong thì lập tức bắt Xe trở Về.

Tất cả mọi người cũng lũ lượt kéo về.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Bấy giờ, Lý Chấn Quốc đang ngồi trên một tầng trong sơn trang giải trí nhìn hết cảnh.

này.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Sau đó, ông ấy gọi một cuộc điện thoại: *Chủ tịch Trần, trước đó cậu Trần chí nói muốn rút đầu tư cho nhà họ Ninh ở phố.

thương mại Kim Lăng thôi. Nhưng bây giờ, nhà họ đã bị cô làm cho phá sản, cả đời cũng không ngóc đầu dậy nổi nữa rồi!” “Ha ha, em trai tôi quá mềm lòng, đó đâu phải là phong cách làm việc của nhà họ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Trần chúng tôi. Nhân từ với kẻ địch như thế, tôi thật sự lo sau này nó kế thừa sự nhiệp nhà họ Trần… Haiz! Lý Chấn Quốc, tôi giao cho anh một nhiệm vụ, nhanh chóng tôi luyện cho em tôi thành một kẻ ăn chơi, một: kẻ giàu có biết cách ăn chơi!” Lý Chấn Quốc cung kính gật đầu.

‘©huyện nhà họ Ninh đương nhiên là do Trần Hiểu của nhà họ Trần một tay gây nên tồi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

‘Còn việc khiến Trần Hạo trở thành một kẻ.

ăn chơi không biết điểm dừng, không ai hiểu chuyện này hơn Lý Chấn Quốc. Thật ra cho dù Trần Hạo có ăn chơi trát táng cỡ nào, vung tay quá trán đến đâu thì cũng.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

không lung lay được căn cốt của nhà họ Trần! Vì nhà họ Trần sở hữu một phần ba tài sản toàn cầu! Người thường không thể nào tưởng tượng ra được! Lúc này, đám người Trần Hạo, Mã Hiểu Nam cũng đã về đến ký túc xá rồi.

Tâm trạng của đám người Dương Huy cũng không thoải mái lắm nên muốn ra quán net chơi cả đêm.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Yốn dĩ còn muốn gọi Trần Hạo đi đánh Liên Minh. Trần Hạo cũng thích trò chơi này lắm.

nhưng trước đây lo chuyện ăn uống không.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

đã đủ mệt rồi, làm gì có tiền mà đi chơi net nên anh không chơi mà chỉ xem diễn đàn thôi.

Thêm nữa bây giờ Trần Hạo đã khá mệt, muốn nghỉ ngơi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nhưng vừa đặt lưng xuống giường.

Thì điện thoại anh lại reo.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

‘Vừa nhìn thấy dãy số trên màn hình, tâm tình Trần Hạo trở nên phức tạp trong nháy.

mắt Là điện thoại của Dương Hạ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Suy nghĩ một lát rồi Trần Hạo bắt máy.

“Trần Hạo, sao anh không bắt máy ngay thế? Anh đang làm gì đấy?” Trong điện thoại là giọng nói giận dỗi của cô ta.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nghe thấy giọng nói này, anh lại nhớ về ngày xưa của hai người.

Gũng gọi điện như thế này.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Ừ, em có chuyện gì à?” Trần Hạo lạnh lùng nói, “Ừm, có chuyện. Em nhớ ra là lúc chúng ta chia tay, anh còn giữ một tấm ảnh của em.

Anh mang xuống trả em đi, em đợi anh ở bên hồ trong sân trường. Anh xuống đi. Em nói cho anh biết, anh mà không xuống thì em nhảy xuống hồ cho chết đuối luôn!”

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK