• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Đây là cái gì?!" trong căn phòng sâu trong sơn cốc, bạch miêu liếc mắt nhìn cái bát màu trắng, lạnh giọng nói.

"Bát Thanh Linh" Phàn Thiện trả lời.

"Đây chính là cái mà ngươi gọi là thay ta chữa thương à?!" Câu Nguyệt cố nén kích động dùng móng vuốt vẽ hoa lên gương mặt lãnh mỹ kia, tư thế ngồi xổm: "Cũng đừng nói cho ta biết là ngươi muốn nhét vào trong đó"
Nữ tử bên cạnh phảng phất không chút quan tâm đến nàng đang giận dỗi, tay vẽ chữ điểm nhẹ lên món pháp khí kia một cái, vừa nói: "Đây là bảo vật rất nhiều người mong mà không có được, có thể dùng để chữa thương"
"Vậy thì sao!" tiểu bạch miêu ngữ khí bất thiện "Tốt xấu gì ta ở Ma giới cũng là nhân vật có uy tín, bây giờ lại để ta cúi người ở trong cái bát đầt, quả thật là mất mặt"
"Là bát Thanh Linh" Phàn Thiện kiên trì sửa lại, liếc mặt nhìn tiểu bạch đoàn một chút: "Thân thể ngươi bị tổn thương, mỗi đêm vào đó nghỉ ngơi có thể bồi dưỡng kinh mạch, thông suốt linh lực, được nhiều lợi ích.

Về dài mượn nó tu luyện còn có thể nhanh chóng làm sạch lệ khí và ma tính trong cơ thể"
...Ngoại trừ cơ mặt co quắp cùng giọng điệu nhạt nhẽo, nghe sao cũng giống như là bọn giang hồ bịp bợm bán thuốc lề đường.

Câu Nguyệt trầm tĩnh liếc nàng, đuôi phía sau quét qua mấy lần "Ngươi chịu giúp ta, rồi lại muốn bắt nhốt ra, cuối cùng ngươi muốn thế nào.

Ta chỉ là tiểu yêu, cho dù là vợ chưa cưới của Ma Táp vương tử cũng không đáng giá để ngươi hao tâm tổn phí nhiều như vậy"
Động tác trong tay Phàn Thiện chậm môt chút, vì câu nói của Câu Nguyệt mà hơi ngẩn ra.

Trong giây lát, dường như cảm giác có gì đó xẹt qua trong lòng, lại nhanh đến khó có thể phân biệt được.

Nói đến đây, tựa hồ nàng cũng không rõ ràng lắm, tại sao mình lại muốn dẫn con mèo này về.

Là bởi vì...!cảm thấy hợp ý? Nàng âm thầm cười khổ một cái, Hay chỉ là vì tình cảnh lúc ấy vừa vặn giống với mấy trăm năm trước, nàng và người kia lần đầu gặp nhau.

Lấy lại tinh thần, nàng nhẹ giọng nói: "Vô luận như thế nào, nếu tiện đường cứu ngươi về thì nên có trách nhiệm với ngươi, giúp ngươi chống lại phản ứng ngược lại của ma nguyên, làm sạch ma tính trong cơ thể ngươi"
"Đúng là tự tìm phiền phức!" Câu Nguyệt đạp đạp chân, tứ chi bị cái nóng hừng hực làm đau nhức đến rất buồn bực, không vui nói: "Hơn nữa ta vốn là Ma tộc, cái gì mà làm sạch ma tính"
"Trong mắt ngươi Ma tộc là cái gì?" Phàn Thiện hỏi ngược lại, giọng nói không chút rung động, sâu trong ánh mắt hiện ra ánh sáng.

Nàng vừa dùng ngón tay vẽ ra một lá bùa phức tạp trên thành bát, vừa nói tiếp: "Cáu kính dễ tức giận, tính khát máu thích lạm sát kẻ vô tội? Hay là không có tình cảm, mất hết tính người, hung ác tàn khốc khiến mọi người sợ sệt, sau đó ngay cả tâm mình cũng đánh mất, giống như những người đó chỉ có biết giết chết cái xác không hồn?"
Giọng nói trầm lành lạnh lại nhu thuận bay vào trong tai, làm chấn động gợn sóng nơi nhỏ bé nào đó ở đáy lòng.


Bạch miêu ngồi xổm trên bàn sửng sốt một chút, phản bác: "Cũng không có xấu như vậy"
"Có thể ngươi nếu như vẫn mặc kệ, không tinh lọc, không học được cách khống chế, sớm muộn cũng có một ngày sẽ như vậy" Phàn Thiện liếc mắt nhìn nàng.

Câu Nguyệt hừ lạnh, trên mặt không phản đối, nhưung trong lòng đã có chút thả lỏng.

Lời đối lhương nói là thật, bản thân nàng cũng đã từng lo lắng như vậy.

Trong Ma giới người có thể khống chế ma nguyên không ít, nhưng có thể tu luyện, cuối cùng vượt qua cửa ải kia cũng không nhiều.

Cho nên mới có nhiều tà ma ác quỷ thích giết chóc xuất hiện như vậy, thật ra đều là bị phản ứng ngược lại của ma tính, đánh mất tâm chính mình thôi.

Mấy năm trước lúc ma nguyên hình thành trong cơ thể, nàng đã bắt đầu cố gắng thử nghiệm hoà hợp, nhưng vẫn không tìm được biện pháp tu luyện lâu dài mà dần dần mất kiên trì.

Hiện tại nếu như cái bát này thật sự có công hiệu đó...!
Cả Nguyệt hơi nheo lại con mắt hẹp dài, ánh mắt liếc nhìn cái bát ngọc đang phát sáng ở gần người kai.

Lúc này Phàn Thiện cũng vừa vặn vẽ xong bùa chú, thu tay lại, nhẹ giọng nói với nàng: "Được rồi, vào thử xem"
Vẻ mặt bạch miêu trên bàn trầm xuống, do dự một chút, vẫn là đứng dậy đến gần một bước.

Nó chậm rãi đuỗi móng vuốt lông xù ra, tiếp cận một chút.

Tiểu thịt mềm vừa mới chạm đến cái bát này lập tức có một cỗ Thanh Linh Chi Khí chảy dọc quanh người.

Một hồi sau, nàng vẫn chưa kịp phản ứng thì cảm giác được thân thể của mình trong nháy mắt thu nhỏ lại, trước mắt loé lên hình ảnh, đến khi nhìn kĩ lại thì chính mình đã ở trong một nơi màu thiên thanh mênh mông.

Trên đỉnh đầu mây ráng chiều che lấp, tứ phía trống rỗng không thấy giới hạn, sương mù thanh ngọc óng ả, bóng mượt phủ trên mặt đất, lòng bàn chân lành lạnh.

——Không để ý, nàng thật sự đã đi vào cái bát của nữ nhân kia.

Phàn Thiện rủ mắt, thấy bên trong bát là tiểu bạch miêu cuộn thành một đoàn, dựng thẳng lỗ tai, chôn đầu trong bộ lông của mình như đang ảo não chuyện gì.


Nàng không khỏi cong mooi, lộ ra chút ý cười.

Cứ như Đàm Hoa Nhất Hiện*, trong chớp mắt không thấy được vẻ khuynh thành, nhưung tiếng cười mềm mại trầm ấm trong phút ngắn ngủi lại bị tiểu bạch miêu trong bát nghe được rõ ràng.

*Phù dung sớm nở tối tàn
Không phải ảo giác chứ? Có thể nghe thấy âm thanh bên ngoài nữa! Hơn nữa...!người kia đang cười sao?! Câu Nguyệt vểnh tai lên, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời nơi thưa thớt mây.

Giờ khắc này nàng thấy kinh dị, nữ tử lạnh lùng này nguyên lai cũng sẽ cười, trong lòng càng thêm hối hận, giận dữ và xấu hổ.

Nàng vậy mà lại ngoan ngoãn nghe lời đi vào, thật là không có khí phách...!bạch miêu nào đó cúi đầu cắn cắn tiểu thịt mềm lông xù của mình.

Mặc dù là thế, nhưng cũng không thể không thừa nhận, nơi này thật kì diệu, chỗ nàng đang đứng không ngực có một cỗ linh lực trong suốt ngấm vào cơ thể, chuyển động quanh thân, hơn nữa trong thời gian ngắn ngủi đã sinh ra rất nhiều sự thoải mái, cảm giác rất thư thích.

Cái bát này không chừng là bảo bối hiếm trên đời.

Có điều...!có thể giữ nhiều bảo vật như vậy, lại còn không chút keo kiệt lấy ra dùng trên người nàng, nữ nhân Phàn Thiện này rốt cuộc có lai lịch gì?
Xem ra, lọt vào tay nữ nhân này, thật không biết khi nào mới có thể thoát thân...!sớm biết chính mình có ngày hôm nay, lúc trước nàng nên ở lại trong vương cung trộm mấy thứ phân gì đó rồi.

Ôi, chỉ tự trách mình không hiểu được thế đạo gian nan, lòng người hiểm ác...!
Nghĩ như vậy, tiểu bạch miêu bắt đầu mệt rã rời.

Ở tại chỗ giẫm đạp mấy lần, tìm được tư thế thoái quỳ xuống, vẫy vẫy lỗ tai, đóng mí mắt lại.

Sau đó điều động linh lực, ở trong người chậm rãi vận hành mấy 周天..

Cảm giác như ngủ rất ngon.


Đợi đến khi nàng bị mùi thơm của đồ ăn dụ dỗ đến tỉnh lại thì thời gian đã qua một nén hương.

Lười biếng duỗi người, nhất thời cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều thoải mái hơn rất nhiều, trên người vốn mệt mỏi đau nhức cũng biết mất hoàn toà, hầu như không còn nữa.

Cảm giác giống như thay da đổi thịt vậy.

Tiểu bạch miêu ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhón chân cố gắng ngồi thẳng lên, phát hiện cả người theo động tác này mà từ từ lớn lên đến khi hai tay có thể chạm đến thành bát.

Nàng dùng móng vuốt bám lấy hai bên thành bát làm thế đỡ, ló đầu ra nhìn về phía bên ngoài, thấy Phàn Thiện đã thay một thân trang phục vàng nhạt, trong tay cầm hai cái đĩa nhỏ, đang đặt xuống bàn.

Ánh mắt của nàng sáng ngời, nhẹ nhàng từ trong bát Thanh Linh nhảy ra, ngồi xổm ở bàn bên cạnh hỏi: "Đây là cái gì?"
"Cơm tối"
Phàn Thiện sau khi đem mấy món ăn ra, mang ra một cái đĩa nhỏ hơn một chút đặt trước mặt Câu Nguyệt, sau đó đẩy chén canh qua: "Còn nóng, ăn thử đi" nói xong liền ngồi xuống ghế cách rất gần Câu Nguyệt, lẳng lặng nhìn nàng.

Tiểu bạch miêu quả thực thụ sủng nhược kinh.

Nàng kinh ngạc nhìn cái bát trước mặt, do dự nói: "Đây là một cái...!bát bình thường sao?" có phải pháp khí gì có thể thu phục yêu không? Có phải là đồ đã nuôi qua mấy thứ khác như nhền nhện hay dế không...!
"Mua ở dưới chân núi" Phàn Thiện nói: "Bình thường, đồ đựng thức ăn"
"Nha..." bạch miêu nào đó đã yên tâm hơn nhiều, lại hỏi: "Đây là ngươi tự mình nấu à?" chẳng lẽ đây là lần đầu tiên nấu cơm? Tay nghề thế nào, có ăn được không, có trúng độc không?
Tiên cô đại nhân nhàn nhạt mím môi, không nói gì.

Câu Nguyệt nhát mắt mấy cái, thức thời ngậm miệng không hỏi cái gì nữa.

Nàng cúi thấp đầu để sát vào cái bát nhỏ màu trắng hoa văn xanh kia ngửi một cái, ừm, rất thơm, sau đó lại đưa đầu lưỡi phấn hồng ra liếm liếm.

"Oa, trù nghệ của ngươi rất tốt nha!" trong mắt tiểu bạch miêu mang vẻ vui mừng: "Ngon lắm"
Phàn Thiện cầm đũa lên, nhẹ giọng hỏi nàng: "Muốn ăn cái gì?"
Hả? Có ý gì? Đây là muốn gắp đồ ăn cho ta, hầu hạ ta dùng bữa sao? Con mèo nào đó ngớ ngẩn, nhưng cúi đầu xuống nhìn thấy một đôi móng vuốt lông mềm mại, liền không chút khách khí, thuận tay nhấc lên, chỉ vào một cái đĩa trên bàn: "Ta muốn ăn cái đó"
Phàn Thiện vén tay áo, đưa đũa qua gắp lên một miếng măng, đưa tới trong bát của nàng.

Bạch miêu cúi đầu chậm rãi thưởng thức, lại chép miệng hỏi một câu: "Ngươi không ăn sao?"
"Ta bây giờ không cần ăn uống gì"
Nói đúng hơn chính là đặc biệt chuyên tâm hầu hạ ta ăn thôi sao? Tiểu bạch miêu rất thoả mãn, nhún nhảy cái đuôi một hồi, lần thứ hai lười biếng nâng móng vuốt lên chọn món ăn: "Ầy, ta muốn ăn thịt"
Một bữa cơm trôi qua, bạch miêu được ăn thoả sức, mà tiên cô đại nhân cũng kiên trì hầu hạ.


Câu Nguyệt sau khi ăn xong lại chậm rãi uống một chén trà, nhất thời cảm giác như tìm lại cuộc sống trong nhung lụa ở Ma giới.

Tâm tình đang tốt, nàng liền rộng lượng không so đo hiềm khích lúc trước, tạm thời tha thứ cho các hành động của Phàn Thiện đối với nàng.

Ánh mắt của nàng nhìn đến vị tiên cô đại nhân đã nhu hoà.

Lúc nàng uống trà thì Phàn Thiện đang khom lưng dọn bàn.

Mỹ nhân bộ dạng phục tùng cúi đầu, tóc dài tới eo, dáng vẻ tao nhã thành thạo lao bàn rất đẹp mắt.

Câu Nguyệt trầm thấp nở nụ cười, cảm thấy đối phương không chịu lãng phí linh lực, thích tự thân làm việc nhà như vậy, đúng là rất có phong độ của hiền thê lương mẫu.

Sau đó nàng lại nhìn sang bốn cái đĩa nhỏ sạch sẽ bên cạnh, thoáng nhớ lại, lúc này mới chú ý tới bữa cơm tối hôm nay măng là món chính.

"Hoá ra ngươi thích măng à?" nàng ngẩng đầu hỏi, sau đó còn lầm bầm một câu: "Khó trách..."
Phàn Thiện không hiểu chuyện gì.

Tiểu bạch miêu bỗng nhiên hắng giọng một cái, học theo nàng giả giọng điệu vờ nghiêm túc nói: "Ngươi có thể bảo vệ rừng tre để nó tiếp tục sinh sôi nảy nở không?" nói xong còn phồng má lên liếc mắt: "Ừm...!mọi việc đều phải có chừng có mực mới có thể duy trì lâu dài"
Đây là nàng học được khi nói chuyện cùng mộng ma lúc ở Triệu gia.

Nhưng những từ ngữ đàng hoàng trịnh trọng này phát ra từ con từ trong miệng con mèo nào đó quả thực rất đường hoàng.

Phàn đại mỹ nhân lạnh mắt: "Khôi phục sức lực rồi à?"
"Hừ hừ" con mèo nào đó ném phong tình mị nhãn cho người nọ.

"Được rồi, đem ngươi ra ngoài tản bộ tiêu cơm, hoạt động gân cốt"
"Cái gì?!" Tản bộ? Trong một khắc tiểu bạch miêu còn đang như mùa xuân nhất thời xù lông, trợn to hai mắt ồn ào: "Không muốn tản bộ!!" hoạt động gân cốt cái gì, lại đi nữa gân cốt sẽ bị tổn thương!
Phàn Thiện ngoảnh mặt làm ngơ, chốc chốc lau khô tay, nghiêng người đến.

Câu Nguyệt lập tức lui về phía sau, hoảng sợ lắc đầu, hốc mắt ngấn nước.

Nghĩ tới điều gì đó, nàng giơ móng vuốt nhỏ lên chỉ vào cái bát Thanh Linh bên cạnh nói: "Ta...!ta muốn vào trong bát!"
Tiên cô đại nhân cong môi, ôn nhu nắm lấy gáy bạch miêu, đem một đoàn lông xù này ra cửa..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK