• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Nha không thèmquan tâm, chỉ xoa xoa má mình, ánh mắt nhìn Long Viêm Dạ đầy ý cười nhạo và khinh bỉ. Cô đã dùng mọi thủ đoạn chỉ để trừng phạt người đàn ôngnày, đây là điều duy nhất cô muốn làm trong bao năm qua. Ngày Long ViêmDạ dùng thủ đoạn để chặn đường sống của cô thì anh phải biết sẽ có ngàyhôm nay chứ, cái này không thể trách cô nha, muốn trách thì phải tựtrách mình đã ra tay không chút nhân nhượng.

"Tôi rất muốn bóp chết cô. . . . . . . . . . . ."

Long Quân An xưa này đều rất dịu dàng nhưng bây giờ trên mặt anh hiện rõ sựtức giận, nghiến răng nghiến lợi muốn đánh chết người phụ nữ trước mặt.Long Viêm Dạ chỉ phẩy tay, anh không muốn mọi chuyện đến nông nỗi này,bây giờ Long Viêm Dạ chỉ có ước muốn là An Tiểu Yêu có thể quay về bêncạnh anh mà thôi.

"Nói cho tôi biết, cô còn nói dối tôi những gì nữa?"

"Nói dối ư? ! Ha ha ha, tôi chưa từng nói một câu thật lòng nào với anh cả. . . . . . . . . . . ."

Lâm Nha cười phá lên, đã đến nước này rồi thì cô còn quan tâm đến cái gìnữa chứ. Không còn cần thiết nữa rồi, dù sao thì cô và An Tiểu Yêu cũngthể quay lại như xưa, vả lại bây giờ cô còn mang trong minh căn bệnh thế kỷ nữa.

"Tiểu Dạ không phải con ruột của cô, đúng không?"

Long Viêm Dạ thật đáng thương, anh vẫn muốn chưa tìm hiểu rõ được điều này,nhưng An Tiểu Yêu thì lại hiểu. Nhìn ba người trước mặt, An Tiểu Yêu lại thấy buồn cười, giờ người ta nói gì cũng không còn quan trọng nữa. Chỉcần cô và Tiểu Dạ sống hạnh phúc là được rồi, giây phút này An Tiểu Yêunhư được giải thoát khỏi xiềng xích vậy.

"Tiểu Yêu, em định đi đâu?"

Thấy An Tiểu Yêu quay lưng bỏ đi, Long Viêm Dạ cuống quýt tít mù lên, khôngcòn muốn nghe câu trả lời của Lâm Nha, vội vàng kéo tay An Tiểu Yêu giữlại.

"Đi đâu ư? ! Đi đếnnơi tôi cần phải đến. Anh vẫn cảm thấy chưa đủ sao? Tôi đã mệt mỏi rồi.Long Viêm Dạ, dù vì nguyên nhân gì mà chúng ta chia tay nhưng quan trọng là do anh chưa đủ hiểu tôi, bao dung tôi, chưa toàn tâm toàn ý yêu tôi, khoảng cách giữa chúng ta đã quá lớn rồi."

"Tiểu Yêu, không phải vậy. Tất cả đều là vì Lâm Nha, vì. . . . . . . . . . . ."

"Không thể chỉ trách mỗi cô ấy được, nếu như giữa hai ta có sự tin tưởng nhauthì cô ấy không bao giờ có thể chia rẽ được chúng ta. Còn vấn đề liênquan tới Tiểu Dạ, bây giờ tôi sẽ nói rõ cho anh biết, Tiểu Dạ là do tôimang thai chín tháng mười ngày khó khăn lắm mới sinh được nó, Tiểu Dạ là máu mủ của tôi và anh, nói như vậy thì anh hiểu rồi chứ? Nhưng cả đờiTiểu Dạ sẽ mang họ An, là con cháu nhà họ An, Tiểu Dạ sẽ không mang họLong đâu."

"Tiểu Dạ là con của chúng ta. . . . . . . . . . . ."

Long Viêm Dạ hét to, trong lòng hối hận vô cùng. Chuyện vốn rõ ràng như vậymà anh lại còn nghi ngờ nữa chứ. Nhưng gì có nói gì đi nữa, lần này anhsẽ không buông tay Tiểu Yêu ra đâu, giờ mọi chuyện đã rõ ràng rồi, dùLâm Nha có tiếp tục làm gì đi nữa thì anh sẽ không từ bỏ Tiểu Yêu.

Long Viêm Dạ nắm chặt lấy tay Tiểu Yêu, dùng cách này để giữ lại người congái mình yêu, nhưng anh không biết một điều quan trọng, đó là trái timAn Tiểu Yêu đã đóng lại. Một mối tình đáng sợ như vậy thì trong lòngkhông phải hận mà là không còn muốn để ý tới nữa. Khi một cô gái đãkhông còn muốn quan tâm đến nữa thì e rằng trong tim cô ấy đã không còntồn tại người đàn ông đó nữa.

"Long Viêm Dạ, buông tay. . . . . . . . . . . ."

"Không bỏ! Anh sẽ không bỏ. . . . . . . . . . . ."

Ánh mặt trời chiếu sáng mọi nơi trên Thanh Vân Sơn, giây phút này giống như lúc hai người gặp nhau nhưng tâm trạng mỗi người đã khác. An Tiểu Yêudùng tay nhẹ nhàng gỡ tay Long Viêm Dạ ra.

"Buông ra đi, tôi tặng anh một câu, chờ đến lúc anh suy nghĩ kỹ thì hãy đếntìm tôi. Phải nhớ rằng, tình cảm cũng giống như kinh doanh, trước hếtcần nhìn nhận rõ vấn đề đã, vậy nên hãy buông tay ra. . . . . . . . . . . ."

"Tiểu Yêu. . . . . . . . . . . ."

Mặt Long Viêm Dạ trắng bệch, nghe những điều này hình như có chút hi vọng,nhưng không biết hi vọng vào cái gì. Về khoản sự nghiệp, người đàn ôngnày có thể ăn to nói lớn nhưng đối mặt với chuyện tình cảm thì lại thấtbại thảm hại, An Tiểu Yêu có suy nghĩ của mình nhưng đây là điều mà Long Viêm Dạ khó thực hiện được.

Cuối cùng thì Long Viêm Dạ vẫn chấp nhận buông tay ra, không phải là anh không muốn giữ An Tiểu Yêulại nữa mà vì anh nghĩ, nếu chỉ dùng lời nói thì chắc chắn bức tườnggiữa anh và Tiểu Yêu sẽ càng dày lên. An Tiểu Yêu nhìn Long Viêm Dạ rồinhìn quay sang nhìn Lâm Nha, khuôn mặt An Tiểu Yêu đã trở nên bình thản.

"Lâm Nha, bảo trọng."

Nói xong câu này hai người mới hiểu được, An Tiểu Yêu cũng không quay đầulại đi về phía trước. Mấy người được An Ba phái đến liền đi theo An Tiểu Yêu, An Tiểu Yêu dừng lại, đứng trước mặt chỉ huy của họ.

"Được rồi, tôi không sao. Hãy nói lại với cha tôi, mấy ngày nữa tôi sẽ về, nên cha hãy yên tâm."

Vì sợ An Ba hỏi cặn kẽ nên An Tiểu Yêu đành phải nhờ người khác nhắn lạicho cha biết. Cái thành phố này chứa quá nhiều nỗi đau nhưng cũng là nơi An Tiểu Yêu trưởng thành, lúc trước cô về đây vì vẫn còn lưu luyến,nhưng giờ cô ở lại với tâm trạng thoải mái hơn nhiều.

Cũngtại nơi này, An Tiểu Yêu và Tiểu Dạ lại một lần nữa biến mất. Long ViêmDạ gần như phát điên đi tìm khắp mọi nơi nhưng không có chút tin tứcnào. Long Viêm Dạ tức giận đập tay xuống bàn, anh rất hối hận vì lúc ấyanh đã thả tay ra. Trong phòng làm việc dù dùng điều hòa nhưng không khí trong phòng vẫn làm anh cảm thấy khó thở.

"Anh, tìm được, tìm được rồi. . . . . . . . . . . ."

Long Quân An vừa hét vừa chạy vào, miệng nở nụ cười vui sướng. Long Viêm Dạvội vàng đứng dậy, căng thẳng chờ thông tin mà người em trai tìm được.

"Ở đâu?"

"Hôm nay chuyến bay cuối cùng, trong danh sách hành khách có tên chị dâu."

"Anh biết ngay sẽ thế mà."

Long Viêm Dạ nói xong chạy ngay ra ngoài, Long Quân An ngồi trên ghế nhìnanh trai, trong lòng anh rất vui sướng. Long Viêm Dạ đã bỏ qua cho LâmNha, anh không tìm cách trả thù Lâm Nha, nhưng Long Quân An không hàilòng, công ty lão già bao nuôi Lâm Nha bị phá sản hai ngày sau đó, đâycũng coi như sự trừng phạt thích đáng, giờ chỉ cần anh trai anh đưa được Tiểu Yêu và Tiểu Dạ về thì mọi chuyện sẽ thật tốt đẹp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK