Mục lục
Tầm Thần Ký
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chuông cảnh báo vẫn còn vang dội khắp các ngóc ngách của Đoạn Tiên Thành, không những vậy mà càng lúc càng lớn, càng lúc càng cấp bách.
Dân chúng trong thành ai cũng đều hoảng sợ tột độ, hoặc là nhắm chặt cửa nhà không dám ra, hoặc là bôn tẩu khắp nơi, tình hình trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Trình Thiêm cùng với bốn đại gia chủ tức tốc chạy lên trên tường thành, từ trên cao nhìn ra phía xa, một mảnh đen nghìn nghịt.
Mặt đất rì rầm chấn động, âm thanh dồn dập liên hồi, dự báo thú triều càng ngày càng gần, số lượng còn không ít.
Sắc mặt Trình Thiêm phải dùng từ trắng bệch để hình dung, hắn quay sang quát lớn với tên thị vệ kia:
“Còn không mau đi thông tri thị vệ thủ thành, đứng đây chờ chết sao!”
Thị vệ cuống quýt, hấp tấp lui ra, hẳn là đi chuẩn bị người.
Nhưng mà, với tình hình như thế này, Trình Thiêm cảm thấy không quá khả quan, hiện tại mới chuẩn bị, còn kịp sao?
Yêu thú đại quân đã tiến đến địa bàn của hắn, hơn nữa còn chưa tới một ngàn mét.
Phong Sách dẫn đầu nhìn xuống phía dưới, hai tay để phía sau lưng khẽ nắm chặt, nhíu mày nói:
“Các ngươi không cảm thấy kì quái sao? Lần này thú triều vì sao tới đột ngột như thế?”
Ba người còn lại lâm vào trầm tư, ánh mắt dõi ra xa xa, đáy mắt hàm chứa bất an.
Gương mặt của gia chủ Lục Quyền khẽ nhăn lại, trầm trọng nói:
“Lẽ ra thú triều phải nửa năm mới đến một lần, nhưng ba tháng trước mới vừa trải qua một đợt, lần này lại đến, ta cảm thấy thú triều lần này không bình thường!”
Bốn người nhìn nhau, nét mặt ai cũng đầy lo lắng, Lăng Xích Vân run rẩy đặt tay để lên ngực, thầm thì:
“Ta… ta có cảm giác không ổn lắm… Giống như có chuyện gì đó muốn phát sinh!”
Hắn vừa dứt lời, phía dưới thành đã vang lên vô số tiếng còi.
Toe! Toe! Toe!
Tiếng vang liên hồi mà dồn dập.
Cửa thành mở ra.
Từng hàng mấy trăm người hoảng hoảng hốt hốt từ trong chạy ra, mỗi người trang bị sẵn áo giáp vũ khí, sắc mặt túc mục.
Trong những người này, không chỉ có thị vệ thủ thành, mà người dân bình thường, hơi biết chút võ công, cũng ôm vũ khí thô sơ ra chiến đấu.
Không chỉ có thanh thiếu niên, mà còn có phụ nữ, thậm chí là lão nhược bệnh tàn.
Vì bảo vệ cho mảnh gia viên an toàn, bọn họ ai cũng đều liều mạng.
Trình Thiêm đứng trên tường thành nhìn cảnh tượng này, không hiểu sao cảm giác sống mũi cay cay.
Những người này…
Nhưng không đợi hắn thương xuân thu buồn bao lâu, yêu thú đại quân cũng đã tới trước mắt.
Rầm rập! Rầm rập!
Rống!
Gào!
Từng tiếng yêu thú gào rống, xé tan không gian, truyền đến màng nhĩ của mỗi người, như tiếng trống vô hồi dồn dập, chĩa thẳng vào tâm can.
Trái tim mỗi người khẽ run lên, theo phút giây đối mặt đó, khủng hoảng có, sợ hãi có, tuyệt vọng có, chân đứng không vững, vũ khí cũng suýt chút thì rớt xuống đất.

Nhưng…
Vì người nhà, vì gia viên, vì sinh mệnh.
Những người chiến sĩ bỏ qua nỗi sợ, dốc hết can đảm tiến lên.

Không biết là ai mở đầu, một tiếng "sát!" cất cao vang lên, mọi người ùa ra.
Choang!
Vũ khí chạm vào!
Rống!
Roẹt!
A!
Rất nhiều âm thanh, phân không rõ đâu là tiếng của người, đâu là tiếng của yêu thú.
Trình Thiêm cùng bốn đại gia chủ đứng ở trên cao tường thành, quan sát hết toàn cảnh.
Yêu thú đại quân đông nghìn nghịt, yêu hầu chín đốt, dơi sáu cánh, bò cạp kim sắc, nhện độc bảy màu, rắn, hổ, cọp,…
Tất cả các loài yêu thú đều tụ tập, giữa trời đất này, chúng cùng rống lên một bản nhạc, một bản nhạc của chết chóc và phá hoại, của tuyệt vọng và thê thảm.
So với chúng nó, nhân loại nhỏ nhoi tựa như con kiến, nháy mắt đã bị yêu thú quân đoàn bao phủ.
Leng keng! Leng keng!
Các chiến sĩ đều đang chống chọi, dùng một trái tim nhiệt huyết cùng một đôi mắt thù hận, vượt qua năng lực và nỗi sợ hãi của bản thân, cùng yêu thú chém giết.
Ấy vậy mà, huyết nhục vẫn bay tứ tung, vũ khí rách nát tán loạn, âm thanh thảm thống tuyệt vọng chậm rãi lan tràn.
Ngoài này là chiến trường của địa ngục, bên trong cánh cửa kia chính là thiên đường nhân gian.

Vì một cánh cửa yên bình, con người ta có thể chấp nhận hi sinh cả mạng sống.
Mỗi một lần thú triều đến đều là như thế, thú chết hàng loạt, cũng không đuổi kịp số người ra đi.
Cho dù là nhìn quen rồi, năm người đứng ở trên cao, đều không hẹn mà cùng trầm tư, trong trái tim lan tràn một cổ nhức nhối.
Không phải nói bọn họ có bao nhiêu thương hại sinh linh, mà chỉ là một cảm giác bất lực bàng hoàng.
Đồng bào từ từ ngã xuống, rồi cũng sẽ có một ngày tới phiên bọn họ.
Lâm Kiêu nhìn nhìn, ánh mắt sắc lẹm:
“Thú triều lần này, so với dĩ vãng đều phải lợi hại! Ta cảm thấy nếu cứ tình hình này, Đoạn Tiên Thành không chống đỡ được bao lâu!”
Trình Thiêm nhịn không được liếc hắn, giận dữ nói:
“Có nghiêm trọng như vậy sao?”
Lâm Kiêu không để ý đến sự giận dữ của hắn, chậm rãi phân tích:
“Các ngươi không để ý sao, thú triều lần này đến rất có quy luật, từ cấp bậc thấp nhất, cho đến cao lên từ từ, hơn nữa quy mô còn có một loại vừa công vừa thủ, trí tuệ của yêu thú có thể làm được khả năng như vậy sao?”
Mọi người nghe vậy, giật mình nhìn xuống dưới, quả nhiên như thế.

Phía trước chỉ là con tốt, lợi hại đều ở phía sau, hơn nữa là từ bốn phương tụ tập lại, dự định cô lập chết Đoạn Tiên Thành.
Mọi người bất giác đổ mồ hôi lạnh.
Phong Sách trợn mắt, quát:
“Lâm lão đầu, có ý tứ gì? Ngươi mau nói rõ, đừng thừa nước đục thả câu!”
Ba người khác cũng nhìn về phía Lâm Kiêu.
Lâm Kiêu không nhìn bọn họ, mà nhìn ra phía ngoài, ánh mắt nặng nề sầu lo, nói ra ý nghĩ của bản thân:
“Ta chỉ đang hoài nghi, có người muốn vây chúng ta ở tại nơi này, dự định bắt ba ba trong rọ!”
Rầm!
Đùng!
Hắn thì thầm, nhưng bầu trời bỗng nhiên ầm vang một tiếng.
Không có bất kì một dấu hiệu nào, trời cứ thế đổ mưa tầm tã.
Cũng không biết là thế nào, cho dù là mưa lớn, yêu thú cũng không có lùi lại, ngược lại điên cuồng tiến công.
Bốn người Phong Sách, Lục Quyền, Lăng Xích Vân, Trình Thiêm nghe không rõ Lâm Kiêu nói cái gì, dự định hỏi lại.
Ngay lúc này.
Vút!
Hí!
Từ trong yêu thú đại quân bỗng nhiên toát ra rất nhiều loài chim, loài dơi yêu thú.
Chúng nó lấy tốc độ xé gió tập kích trên tường thành.
Phong Sách kinh hô:
“Mau! Cho người bảo hộ phía trên không, đừng cho chúng nó tới gần!”
Trình Thiêm hốt hoảng gọi người đi bố trí.
Nề hà, thú triều tới đột ngột, hắn lại không có chuẩn bị trước, bây giờ mới chuẩn bị, e là đã không còn kịp.
A!
Không trung vang lên một tiếng kêu thảm thiết, năm người giật nảy mình quay đầu, phát hiện đứng ở bên cạnh rìa tường thành, có một tên thị vệ đại đội trưởng bị một con chim thật lớn cắn đứt cổ, lôi đi.
Huyết vũ tung tóe, để lại trên tường thành một vũng vết máu dài, chảy sền sệt xuống tường thành.
Tên thị vệ kia đã tắt thở, thân thể mất đi ý thức khống chế, ngã xuống tường thành, rơi tan xương nát thịt.
Bóng đen đảo qua, thi thể đã bị một đoàn yêu thú phân thực.
Năm người, sắc mặt đồng thời trắng bệch một mảnh, khuôn mặt hiển lộ mỏi mệt.
Đến lúc này, bọn họ đã không thể chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Bầu trời từ phía xa, kéo đến một đạo bóng đen hình cung.

Năm người bọn họ, đều là một nhà chi chủ, tu vi sao có thể là bình thường, cho nên chỉ cần nhìn qua, là có thể thấy rõ.
Lục Quyền đảo hút một ngụm khí lạnh, lắp bắp kinh hãi:
“Trời ạ! Ta không có nhìn lầm đi, là Phong Vũ Thú!”
Sắc mặt của những người khác cũng trở nên ngưng trọng, Phong Sách nặng nề nói:
“Ngươi không nhìn lầm, chính là lục cấp yêu thú Phong Vũ thú!”
Nói đến Phong Vũ thú, chính là nỗi ác mộng của toàn bộ Hoang Vực giới.
Không vì cái gì khác, chính là trong truyền thuyết có đồn đại, Phong Vũ thú từng là yêu thú đỉnh cấp của thế giới này.

Cái gì nhện yêu, cái gì bò cạp, cái gì xà trùng chuột kiến, đều phải đối với Phong Vũ thú cúi đầu xưng thần.
Hơn nữa, nghe đồn Phong Vũ Thú từng là sủng vật của một vị tiên nhân, chỉ là không biết vì sao, cũng bị vứt bỏ tại thế giới này.

Khi ấy còn nghe nói, nó vì tâm sinh oán hận mà tàn sát bừa bãi nhân loại, các tiền bối của đại gia tộc miễn cưỡng lắm mới đem nó phong ấn, chỉ là không biết phong ấn ở nơi nào.
Mặt dù qua rất lâu rồi, nhưng truyền thuyết về nó, lại chưa từng làm người hết sợ hãi.
Phong Vũ Thú, có một tia huyết mạch từ thần thú Thanh Loan, quan hệ sâu xa với thần thú Phượng Hoàng, thiện với tốc độ như tia chớp, hơn nữa, còn có năng lực điều khiển thiên nhiên, làm mưa làm gió, cho nên mới có cái tên Phong Vũ.
Bốn vị gia chủ vừa rồi còn kì quái trời đang trong xanh, như thế nào nói mưa là mưa.
Hiện tại nhìn đến Phong Vũ thú, tất cả lý do kỳ quái đều có thể giải thích thông.
Chỉ là, hiện tại cũng không phải là lúc để bọn họ suy nghĩ kĩ lưỡng.
Bởi vì, Phong Vũ thú quân đoàn đã đến gần trước mắt.
Lâm Kiêu một bên vận lên lực lượng, híp mắt nhìn yêu thú nói:
“Không phải Phong Vũ Thú đã từng đỉnh cấp, có lẽ là hậu nhân của nó, bởi vì đoàn yêu thú này, cao nhất chỉ có lục cấp!”
Lăng Xích Vân lại nhíu mày, cười khổ nói:
“Mặc dù chỉ là hậu nhân, cũng không thể chủ quan khinh thường, rốt cuộc đều là huyết mạch cao quý!”
Yêu thú chỉ có lục cấp, nhưng đặc tính cùng nhân loại chính là khác một trời một vực, da dày thịt béo, cứng rắn như thiết, muốn thương tổn nó, cũng là phí công phu.
Lâm Kiêu lại có suy nghĩ khác, nhìn đoàn chim đang bay tới gần kia, trong mắt tràn ra dã tâm:
“Nếu có thể có Phong Vũ thú làm trợ lực, Can Mạch, có gì đáng để sợ hãi?”
Ba người còn lại trợn tròn mắt, Lục Quyền cười nhạo:
“Chúng ta đều biết ngươi cuồng ngạo lớn mật, nhưng không nghĩ ngươi lớn mật đến tận đây, Lâm Kiêu, Phong Vũ Thú mà ngươi cũng dám đánh chủ ý, thật là không muốn sống nữa!”
Ba người đều biết Lâm Kiêu muốn làm gì, còn không phải là nghĩ bắt một con tới khế ước, thu làm mình dùng.
Lâm Kiêu lại không để ý sự cười nhạo của ba người, ngẩng đầu, âm thanh quỷ quyệt nói:
“Làm người thì nên lớn mật chút, mới có thể tranh đua một phen ngoài ý muốn.

Không thử, làm sao biết là không được!”
Lăng Xích Vân lắc đầu, chung quy không dám để hắn mạo hiểm nói:
“Ý tưởng của ngươi, chú định là không thể thực hiện được!”
Ánh mắt Lâm Kiêu nhiễm hàn khí, trừng lên Lăng Xích Vân, gằn nhẹ hỏi:
“Tại sao?”
Lăng Xích Vân thở dài, năng lượng trong tay đánh tới bầu trời, đem một con Phong Vũ Thú nhỏ nhất đánh rớt, sắc mặt nghiêm chỉnh nói:

“Phong Vũ thú chính là tiên thú, không vì phàm nhân sử dụng, nó không có khả năng thần phục ngươi, ngươi cũng khế ước không được nó!”
Lâm Kiêu nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp.
“Huyết mạch lực lượng trong cơ thể nó, ngươi chịu không nổi, dung hợp không được, sẽ nổ tan xác mà chết!”
Lúc này, Lâm Kiêu mới từ bỏ tâm tư khế ước Phong Vũ thú.
Bốn người chuyên tâm đối phó với Phong Vũ thú, mặc dù chúng nó lợi hại, tốc độ nhanh nhạy, móng vuốt sắc bén, nhưng bốn người cũng không phải ăn chay.
Trong đó, cảnh giới của Phong Sách đã tiếp cận Tiên Thiên, cho nên bốn người hợp lực lại, vẫn có thể thảnh thơi bám trụ Phong Vũ thú trên bầu trời, ngăn cản nó thương tổn đến các chiến sĩ dưới thành.
Mà phía dưới cổng thành, cũng đánh đến khí thế ngất trời.
Đã qua hơn một ngày, thú triều cũng không có dấu hiệu lùi lại, ngược lại càng thêm hung hăng, chúng nó đông nghìn nghịt một mảnh, giống như thề phải phá vỡ phòng tuyến trước cổng thành mới bằng lòng bỏ qua.
Mà qua một ngày, nghe tin Đoạn Tiên thành bị vây công, nhân sĩ ở các nơi cũng đều cho người đến chi viện.
Người của tứ đại gia tộc đều đến, vây quanh đánh úp ở bên ngoài, rốt cuộc đem yêu thú quân đoàn từ trật tự đánh thành rối loạn.
Yêu thú ruồi nhặng không đầu, bắt đầu đánh lung tung.
Bốn vị gia chủ lúc này mới cảm thấy, đây mới là dáng vẻ mà thú triều bình thường nên có.
Phong Vũ thú đến cũng không nhiều, chỉ chừng mấy chục con, đều đã nhất nhất bị bốn người đánh bại.
Trên bầu trời lúc này đã không còn Phong Vũ thú.
Tất cả mọi người, ai cũng không biết là, từ lúc người của tứ đại gia tộc tiến đến vây công đánh úp từ bên ngoài, sâu trong rừng Hắc Thạch đột nhiên vang lên một đạo sóng âm vô hình, sóng âm này nhân loại nghe không hiểu, nhưng yêu thú lại hiểu.
Những yêu thú quân đoàn ở vòng ngoài chưa bị tứ đại gia tộc đánh úp nghe được mệnh lệnh, đều gấp rút lui lại.
Dư lại sở hữu yêu thú ở vòng trong đều tai ương, bị người của mấy phương thế lực, giết đến không còn một manh giáp.
Thẳng đến chiến trường không còn một con yêu thú, tất cả mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Đợt yêu thú này, đến cũng nhanh, mà đi cũng vội vàng, nhưng đánh đến ai cũng sức cùng lực kiệt.

So sánh với vô số thú triều từ xưa đến nay, tổn thất của đợt thú triều lần này là thảm thiết nhất.
Trình Thiêm phân phó người đi thu thập chiến trường, bản thân hắn cũng đi kiểm kê số lượng nhân khẩu, vì người chết, thân nhân an bài, bận đến túi bụi.
Bốn vị gia chủ cũng mạnh ai tự về nhà nấy.
Mà Trình Thiêm sau khi kiểm kê xong thì dọa hắn giật nảy mình.
Không vì cái gì, bởi vì hắn kiểm tra ra.
Thú triều lần này nhìn như kinh người, nhưng thú đan đến tay lại không đến năm ngàn viên.
Mà nhân số tử vong, lại vượt qua hai ngàn.
Trình Thiêm nhìn đến đây, sắc mặt trầm như mực nước.

Suýt chút thì cơ tim tắc nghẽn.
Người của tứ đại gia tộc chết không nhiều, ngược lại là hắn, tổn thất thảm trọng.
Cứ việc nghĩ đến đây là do yêu thú làm ra, nhưng Trình Thiêm lại có một ý tưởng hoang đường, nói cho hắn đây là cảnh cáo, là trả thù.
Vì sao bình thường cuộc sống của hắn khá yên ổn? Chỉ khi mời tứ đại gia tộc đến, thú triều cũng tùy theo mà đến, còn tai họa Đoạn Tiên Thành của hắn.
Hắn không chỉ ghi hận yêu thú, liên quan đến tứ đại gia tộc, hắn cũng ghi hận.
Mặc dù không làm gì được bọn họ, nhưng không ngại hắn hận.
Cục tức nghẹn khuất này, hắn như thế nào cũng nuốt không xuống được!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK