• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Trần Kiết Nhiên bị dọa sợ, khoảnh khắc tiến vào lòng Cố Quỳnh, nàng giống như con bạch tuộc quấn trên người cô, dùng cả tay lẫn chân, nói cái gì không bao giờ xuống.
Cả người nàng giống như chim cút bị đông lạnh run rẩy, tâm Cố Quỳnh theo đó loạn tung tùng phèo, ngực nàng đau đớn, trái tim như bị vò nát.
Sống mũi Cố Quỳnh chua chua, ở bên tai nàng thở ra nhiệt khí: "Không sao rồi, A Nhiên, không sao rồi...!Dưới đất lạnh lắm, chúng ta về nhà trước đi."
Cô muốn đỡ Trần Kiết Nhiên đứng lên, mới đụng tới khuỷu tay, muốn đẩy nàng ra một chút mới nâng nàng dậy, nhưng cảm nhận rõ ràng, thân thể Trần Kiết Nhiên cứng đờ.
Cố Quỳnh không còn cách nào, đành vòng tay xuống đầu gối Trần Kiết Nhiên, dùng sức ôm nàng lên, cùng nhau trở về ký túc xá.
Trần Kiết Nhiên thấp bé, lại gầy gò, ôm vào cảm thấy như ôm bộ xương, nhẹ nhàng đâm vào tay cô, rất đau, nhưng trong lòng càng đau hơn, cẩn thận đặt nàng xuống cái giường đơn sơ, Trần Kiết Nhiên vẫn như cũ không chịu buông tay.
Trần Kiết Nhiên khe khẽ lắc đầu, xin Cố Quỳnh đừng đi.
"Mình không đi." Cố Quỳnh nhẹ giọng nói: "A Nhiên, vất vả lắm mới tìm được cậu, mới có thể bên cạnh cậu, làm sao mình đi đâu được chứ? Cho dù cậu cầm gậy đánh mình, mình cũng không đi."
Trần Kiết Nhiên không tin, ngón tay nhỏ gầy vẫn nắm chặt góc áo Cố Quỳnh.
"Mình thật sự không đi." Cố Quỳnh kiên nhẫn động viên nàng: "Mình chỉ đi lấy nước nóng, giúp cậu tháo băng dán xuống."
Trần Kiết Nhiên ngẩng đầu, dùng đôi mắt đỏ ngầu đáng thương nhìn Cố Quỳnh, trong mắt đều là ỷ lại, làm tâm Cố Quỳnh hòa tan, ngữ khí ôn nhu khiến người ta muốn chết chìm trong đó: "Trực tiếp xé ra sẽ rất đau, nói không chừng còn bị dị ứng."
Ánh mắt Trần Kiết Nhiên nóng bỏng cứ dính chặt trên người Cố Quỳnh, do dự một lúc, kéo kéo góc áo cô, bước xuống giường.
"Cậu muốn đi với mình?" Cố Quỳnh hỏi dò.
Trần Kiết Nhiên gật đầu.
Cố Quỳnh nở nụ cười, kéo tay Trần Kiết Nhiên đang nắm chặt góc áo mình, cùng nàng mười ngón tương khấu: "Vậy nắm tay như này, cậu chịu không? Nắm tay cậu, mình cũng yên tâm."

Viền mắt Trần Kiết Nhiên ướt át chớp chớp hai lần, dùng sức gật đầu.
Dùng nước ấm thấm ướt băng keo, nhẹ nhàng kéo xuống.

Dính quá lâu, cho dù Cố Quỳnh cẩn thận tới mức nào thì khóe miệng Trần Kiết Nhiên vẫn ửng đỏ, nàng mới mở miệng nói chuyện lại lần nữa ôm chặt Cố Quỳnh, giống như trẻ nhỏ nức nở, một bên gào khóc, một bên nói gì đó mơ hồ không nghe được.
Cố Quỳnh không hiểu, nhưng ngũ tạng lục phủ chua xót vì tiếng khóc của Trần Kiết Nhiên, vỗ lưng nàng, cùng ngữ khí dỗ dành con nít hống nàng: "A Nhiên, đừng khóc, mình ở đây."
"Cậu...!Không cho cậu đi đâu..." Trần Kiết Nhiên vừa khóc vừa lôi kéo áo Cố Quỳnh: "Cố Quỳnh, mình từng quyết định không bao giờ ở bên cậu, nhưng cậu bất chấp chạy tới đây...!Nếu cậu đã đến, thì dù Thiên Vương lão tử đến, mình cũng không cho cậu đi...!Ô..." Nói được vài câu, đâm trúng chỗ thương tâm, càng nghẹn ngào hơn.
Cố Quỳnh nghe thanh âm Trần Kiết Nhiên phát ách, đến đây lại oa oa kêu gào, đau lòng không thôi cũng lại thấy buồn cười, cau mày ôm nàng như ôm bảo bối, hỏi ngược lại: "Ai nói mình muốn đi? Nếu mình đã đến, nhất quyết không quay đầu, mình sẽ không bao giờ đi."
"Ba cậu..

Mẹ cậu...!Sớm muộn gì người của Cố gia cũng kéo tới, sớm muộn gì họ cũng bắt cậu đi!" Hai mắt Trần Kiết Nhiên sưng lên, giống như hột đào dính trên mặt, vốn mắt nàng là một mí, giờ lại như vậy, không còn thấy được hai tròng mắt, lúc này còn nhíu mày bày ra vẻ hung ác: "Ai tới cũng không được cướp cậu đi! Cậu là của mình, sau này do mình quản!"
"Do cậu quản, một mình cậu quản!" Khóe miệng Cố Quỳnh kéo tận mang tai.
Trần Kiết Nhiên năn nỉ: "Cố Quỳnh, cậu đừng đi, đừng bỏ mình lại một mình..."
"Như thế không phải mình rất đáng thương sao?"
"Mình không thể không có cậu..."
Từng câu từng câu kèm theo tiếng khóc nức nở, mạnh mẽ đánh vào lòng Cố Quỳnh, môi cô run lên, nói cũng lắp bắp: "A Nhiên, cậu...!Cậu nói gì?"

"Cố Quỳnh, mình không thể không không có cậu..."
Trần Kiết Nhiên chưa nói xong đã bị Cố Quỳnh ôm lên đặt lên giường, đè nàng hôn xuống, một tay nắm cổ tay nàng bên gối, một tay cẩn thận từng li bảo vệ đầu nàng.
Tường gạch đỏ trọc lốc, đụng vào cũng đau, trán Trần Kiết Nhiên vẫn còn sưng, Cố Quỳnh nhìn mà chua xót.
Trần Kiết Nhiên nâng cổ cao hơn, chủ động để Cố Quỳnh hôn mình, khi răng môi đang dây dưa thì giọt lệ nóng bỏng nhỏ xuống mặt Trần Kiết Nhiên, Cố Quỳnh nghẹn ngào đáp lại nàng: "Mình không đi.

A Nhiên, mình sẽ bảo vệ cậu."
Cố Quỳnh chờ đợi thời khắc này quá lâu, lúc này đây có chút không khống chế được tâm tình kích động, nước mắt lưng tròng hôn Trần Kiết Nhiên, hai người như trẻ sinh đôi ôm cùng một chỗ, chen chúc trên cái giường đơn nhỏ hẹp, nghe nhịp tim của đối phương, Cố Quỳnh còn nhẹ nhàng hôn lên mí mắt Trần Kiết Nhiên, chóp mũi, tai...
Trần Kiết Nhiên nhìn mắt Cố Quỳnh cũng đỏ, má còn vương nước mắt, thì xì xì vui vẻ: "Sao cậu cũng khóc?"
"Lòng mình cảm thấy khó chịu." Cố Quỳnh nắm tay Trần Kiết Nhiên đặt lên ngực mình: "A Nhiên, chỗ này của mình vừa đau vừa ngứa, khổ sở nhưng lại cao hứng, khó chịu sắp chết rồi."
"Đừng khó chịu." Trần Kiết Nhiên nhích tới hôn ngực Cố Quỳnh: "Mình không đau cũng không bị thương, cậu đừng khó chịu, cậu chỉ cần vui vẻ là được, cậu thế này lòng mình cũng đau lắm."
Nếu là Trần Kiết Nhiên trước đây sẽ không bao giờ nói những lời này, tối nay hai người đã mở lòng với đối phương, vì vậy nàng cứ đem những lời trong tim nói thẳng: "Cố Quỳnh, mình không muốn thấy cậu khổ sở, mình...!Mình yêu cậu."
"Cố Quỳnh, mình yêu cậu."
Đột nhiên có luồng sóng nhiệt đánh úp vào người Cố Quỳnh, đấu đá lung tung, truyền khắp toàn thân, đầu ngón tay cũng theo đó nóng lên, Cố Quỳnh chớp mắt hai lần, ôm chặt Trần Kiết Nhiên, vùi hai mắt vào vai nàng, nước mắt cũng ào ào tuôn ra.
Chân thành và kiên định, trời không phụ người có lòng, Cố Quỳnh kiên trì lâu như vậy, nỗ lực nhiều như vậy, chờ đợi lâu như vậy, rốt cuộc đã thu được rất nhiều quả ngọt.

"Mình cũng yêu cậu, A Nhiên, mình cũng yêu cậu, mình không thể rời bỏ cậu, cậu biết không, không nhìn thấy cậu, tâm mình liền bất an, chỉ cần ở bên cạnh cậu, bảo vệ cậu, mình mới yên tâm được."
Hai người liều chết ôm nhau đến nửa đêm, nước mắt đứt quãng nhưng không ngừng, cũng không biết nước mắt ở đâu mà nhiều như vậy, vất vả lắm mới kìm nén, nhưng khi hai người liếc mắt nhìn nhau, nước mắt lại lặng lẽ tuôn, cảm giác khổ tận cam lai thật khó dùng lời để diễn tả được, nghĩ thầm cứ khóc đi, chỉ khóc hôm nay thôi, đem tất cả buồn khổ xoắn xuýt giải tỏa hết, sau này hai người ở cùng một chỗ chính là chuỗi ngày hạnh phúc, các nàng mới ba mươi tuổi, tháng ngày mỹ mãn còn dài lắm.
Quá khó khăn, cùng nhau trải qua bao nhiêu trắc trở gập gềnh, từng làm đối phương tổn thương, từng vứt bỏ đối phương, cũng còn may Cố Quỳnh biết quay đầu, các nàng mới có thể ôm nhau thế này.
Trần Kiết Nhiên không muốn một mình ngủ ở ký túc xá, nằm lì trên giường Cố Quỳnh không chịu đi, Cố Quỳnh lau khô nước mắt cười cười, đi lấy chậu nước nóng đến, giặt khăn giúp nàng lau mặt, cởi áo bông lớn, và áo len dày, cuối cùng còn lại áo kiểu cũ quê mùa, bởi vì mặc nhiều năm, chất liệu đã sờn rách.

Cố Quỳnh kéo tay áo lên cao, lau cho nàng, khăn nóng đi đến đâu thì chỗ đó ngứa ngứa, Trần Kiết Nhiên nằm nghiêng nhìn cô, hai mắt cong lên, cười khanh khách.
Cố Quỳnh lau lau, nhìn nàng cười mà ngực rối loạn, cuối cùng bỏ khăn vào chậu nước, bỏ giày leo lên giường, đè nàng ra hôn.
Trong cơn hỗn loạn mau mau cởi áo khoác, ném xuống đất, chỉ chốc lát, y phục dưới đất dần chồng lên nhau, sau đó nhấc tay lên kéo chăn.
Trần Kiết Nhiên ngửa cô ra sau, lông mi trong không khí run rẩy, bấu chặt vai Cố Quỳnh, lưu lại năm dấu ngón tay.
Cố Quỳnh cắn lỗ tai nàng, âm thanh khiến người ta say rồi tự bốc hơi thành nhiệt khí, hỏi nàng: "A Nhiên, còn nhớ mình từng nói gì không?"
Trần Kiết Nhiên mở miệng, yết hầu khẽ nhúc nhích: "Nói cái gì?"
"Chờ cậu làm lão sư chúng ta sẽ ở bên nhau." Cố Quỳnh nhếch khóe miệng: "Bây giờ là lúc thực hiện lời hứa."
Hai mắt Trần Kiết Nhiên hoàn toàn mờ mịt, cố gắng mở ra, nhìn mặt Cố Quỳnh, cũng nở nụ cười: "Vậy đến đây đi."
Mười năm chưa làm chuyện thân mật, Cố Quỳnh rất cẩn thận, chỉ sợ làm Trần Kiết Nhiên đau, khiến lòng Trần Kiết Nhiên như mèo cào, chủ động ôm lấy cô, nháo lên muốn Cố Quỳnh trước.
Cố Quỳnh thoải mái hưởng thụ, cô thường nghe người ta nói, kẻ sĩ ba ngày không gặp sẽ có lúc hoàn toàn thay đổi, không thể ngờ Trần Kiết Nhiên sẽ đánh bạo uy cô ăn no căng bụng thế này.
Tiếp theo Cố Quỳnh đặt tâm tư qua một bên, áp Trần Kiết Nhiên dưới thân, khiến nàng kêu rên không ngừng.
Lúc này Trần Kiết Nhiên nhớ lại Cố Quỳnh năm mười tám tuổi lợi hại thế nào, nàng nhỏ giọng nức nở, cắn vai cô, híp mắt mông lung năn nỉ xin tha, thân thể cong thành con tôm, ngón chân cũng co quắp.

Thêm một lần bị Cố Quỳnh triển khai.
Cố Quỳnh cười cười, liếm dái tai nàng, trầm thấp nói: "Muộn rồi!"
Dằn vặt một đêm không ngủ, chu vi trường học không có người, ký túc xá chỉ có hai người họ, nên có ầm ĩ thế nào cũng không sợ bị nghe thấy, rạng sáng bốn năm giờ, rốt cuộc Cố Quỳnh cũng buôn tha Trần Kiết Nhiên, thỏa mãn liếm liếm khóe miệng, ôm nàng vào lòng.
Trần Kiết Nhiên cảm nhận nhiệt độ trên cơ thể Cố Quỳnh, mí mắt nặng như treo cục tạ nhưng vẫn không nỡ ngủ, dựa vào bờ vai Cố Quỳnh, mơ mơ màng màng nói chuyện với cô.
"Cố Quỳnh, mình nói cậu nghe một bí mật."
Yết hầu Cố Quỳnh giật giật, chơi đùa loạn tóc của Trần Kiết Nhiên: "Bí mật gì?"
"Hôm nay lúc bị nhốt trong ngăn tủ, mình không hề sợ, một chút cũng không sợ."
"Lợi hại như vậy?" Cố Quỳnh cười hống nàng: "Tại sao không sợ?"
"Bởi vì chỉ cần nghĩ tới cậu sẽ nhìn thấy ánh sáng, bóng tối liền xua tan." Trần Kiết Nhiên cười ngây ngô: "Cố Quỳnh, mình biết chắc chắn cậu sẽ đến." Đang nói nói, rốt cuộc không chống lại được cơn buồn ngủ, ngáp dài.
Cố Quỳnh nâng mặt Trần Kiết Nhiên lên hôn một cái, ôm nàng ngủ.
- --------------------
Tác giả có lời muốn nói
Cảm tạ tại 2020-11-14 02:05:32~2020-11-15 22:13:03 trong lúc vì ta ném ra Bá Vương phiếu hoặc tưới dịch dinh dưỡng tiểu thiên sứ nha ~
Cảm tạ ném ra mìn tiểu thiên sứ: DetectiveLi, Anna, xuyên hoa áo Đại thúc, louisezhong 1 cái;
Cảm tạ tưới dịch dinh dưỡng tiểu thiên sứ: Sơn có mộc hề mộc có cành 8 bình; du Tần 7 bình; Sương Sương, Tam Nguyệt Đồ Đằng hôm nay chương mới ư 3 bình; lão tài xế mang mang ta, không làm to ca thật nhiều năm 1 bình;
Phi thường cảm tạ đại gia đối với ta ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK