• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Meg
Tiếng giã thuốc đương vang lên không ngừng, bởi đang ở trong phòng nên Ninh Hoàn chỉ mặc một bộ y phục hơi mỏng có chút rộng, dưới ống tay áo dài là cổ tay trắng nõn như tuyết, dường như có thể nhìn được cả mạch máu xanh nhạt dưới lớp da.

Cả người y chỗ nào trông cũng trắng.

Tâm trạng Mộ Cẩm Ngọc có phần nóng nảy, không khỏi nghĩ xem cảm giác khi được chạm vào cổ tay trắng trẻo ấy sẽ như thế nào.

Lúc nhận ra bản thân đang nghĩ gì, Mộ Cẩm Ngọc lại lần nữa giật mình tỉnh táo, cả người cứ như vừa bị sét đánh.

Sao hắn có thể ôm suy nghĩ như thế chứ?

Từ nhỏ tính cách hắn và Hoàng đế đã không hợp nhau, lão ta mê mẩn sắc đẹp của Hoàng hậu, vì nữ nhân mà hành thích vua tạo phản khiến Mộ Cẩm Ngọc vô cùng khinh thường. Cũng vì thế cho nên Mộ Cẩm Ngọc ghét nhất là loại nam nhân sống phóng túng buông thả chỉ biết trầm mê sắc dục, dù bản thân hắn đã qua nhược quán từ lâu, song cũng không muốn đụng chạm những thị thiếp do đám người khác đưa tới.

Những lời đồn đãi về Ninh Hoàn hắn có biết, hơn nữa trước khi thành thân cũng đã chứng kiến được bộ mặt thật của nàng ta, làm sao có thể bị sắc đẹp mê hoặc mà đánh mất sơ tâm được?

Do tay phải vừa bị thương nên Mộ Cẩm Ngọc đổi ly trà sang tay trái, sắc mặt cứ lúc xanh lúc trắng, thậm chí Ninh Hoàn giã thuốc xong cũng không biết.

Ninh Hoàn biết khoảng thời gian này đầu óc Mộ Cẩm Ngọc có chút vấn đề, đại khái là đang trong giai đoạn phải đối mặt với những khó khăn trắc trở, phía trước còn rất nhiều hố bẫy chờ hắn ngã xuống, vì thế nên tính khí mới vui giận thất thường, tâm trạng lên lên xuống xuống cũng là chuyện dễ hiểu.

Nhưng hiện tại người này đang đội trên đầu danh hiệu “Phu quân” của Ninh Hoàn, là bạn lữ trên danh nghĩa của y, nhớ lại điều này khiến cảm xúc y vô cùng phức tạp.

“Thái tử điện hạ.” Thanh âm như gió mát của Ninh Hoàn vang lên, “Đừng khiến tay trái ngài cũng bị thương nốt, còn bóp nữa ly trà của ta sẽ vỡ mất.”

Mộ Cẩm Ngọc hừ lạnh, buông ly trà xuống: “Cô muốn dùng bữa, ngươi cho hạ nhân chuẩn bị đi.”

Cả đám người ở Lê Tuyết Đường đều đã bị Thái tử phi dạy dỗ đến ngoan ngoãn dễ bảo, cho dù có là Mộ Cẩm Ngọc ra lệnh thì bọn họ cũng phải bẩm báo với Thái tử phi một tiếng trước.

Thu chi trong phủ vẫn chưa đến tay Ninh Hoàn quản lý mà do quản sự cùng thái giám của Mộ Cẩm Ngọc phụ trách. Bởi các chi phí để giao du bắc nối quan hệ của hắn đều ở trong đó, không thể dễ dàng giao cho Ninh Hoàn được.

Ninh Hoàn hỏi: “Mỗi tháng ta được lấy bao nhiêu bạc?”

Mộ Cẩm Ngọc nói: “Dựa theo quy định của phủ Nội Vụ, ngoại trừ vải vóc cùng vật dụng cần thiết hàng ngày, mỗi tháng ba mươi lượng.”

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà không chỉ áo trong Ninh Hoàn dính máu, giặt kiểu gì cũng không sạch, mà ngay cả tấm thảm dưới chân cũng bị thuốc mỡ làm bẩn, ly trà cũng suýt nữa đi đời trong tay Mộ Cẩm Ngọc.

Cứ theo cái tính tình thích lên cơn của vị đại gia này mà xem xét, Ninh Hoàn đoán chắc tương lai sẽ có không ít tổn thất.

Ninh Hoàn lại nói: “Nếu thái tử điện hạ định thường xuyên qua đây dùng bữa thì đưa ta năm mươi lượng mỗi tháng đi.”

Thường xuyên? Còn không phải mỗi ngày đều qua sao?

Sắc mặt Mộ Cẩm Ngọc thay đổi liên tục: “Hừ! A Hỉ, đi lấy một ngàn hai trăm ngân phiếu tới đây, cô trả trước một năm, sau này ngày nào cũng qua đây dùng bữa.”

A Hỉ: “… Nô tài tuân lệnh.”

Ninh Hoàn hơi nâng mắt: “Hửm?”

Mộ Cẩm Ngọc đưa tay bóp chiếc cằm nhọn của y: “Ngươi định dùng chiêu này để lôi kéo sự chú ý của cô ư?”

Ninh Hoàn sửng sốt.

Y không đi theo con đường học vấn, cũng không muốn làm quan, trước đã từng tới Quốc Tử Giám đọc sách vài tháng nhưng vì cơ thể ốm yếu, lại cộng thêm việc y vốn lười nên hàng ngày đều trong trạng thái không xuống giường nổi, tổ mẫu thương y mệt mỏi nên về sau cũng không cho đi nữa. Thi thư kinh luân[1] có đọc một chút, mấy thứ linh tinh cũng xem qua không ít. Nhiều lúc rảnh rỗi phát chán y còn đi mượn thoại bản của các Hoàng tử để đọc, có Hoàng tử còn nuôi hẳn một vị tiên sinh chuyên viết sách trong phủ, tác phẩm viết xong đọc qua cũng rất thú vị, khiến người ta muốn dừng mà không được.

[1]

Loại sách mà các Hoàng tử thích xem đương nhiên không phải kiểu thư sinh nghèo cùng tiểu thư gì gì đó, quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là tài tử cùng giai nhân, có đổi cũng chỉ là đổi thân phận chút thôi. Nhân vật chính đại khái đều là bậc đế vương hoặc tướng quân, một bên thu phục thiên hạ, một bên gặt hái mỹ nhân.

Phần lớn kiểu nhân vật chính bá đạo ấy đều giống Mộ Cẩm Ngọc hiện tại, tay nắm cằm mỹ nhân rồi lạnh lùng chất vấn đối phương, có phải đang lạt mềm buộc chặt hay không…

Ánh mắt Ninh Hoàn nhìn Mộ Cẩm Ngọc lại bắt đầu phức tạp.

Không hổ là nhân vật trong sách… Hành động đúng y như sách viết luôn…

Ninh Hoàn giơ tay đè tay Mộ Cẩm Ngọc xuống, khoảng cách giữa cả hai gần đến mức Mộ Cẩm Ngọc có thể cảm nhận được hơi lạnh từ lòng bàn tay Ninh Hoàn, làn da y cũng không quá mềm mại.

Y đột nhiên nhếch môi cười: “Ồ? Nãy giờ điện hạ nghĩ như vậy sao?”

Mộ Cẩm Ngọc nhìn qua thì có vẻ bệnh tật gầy yếu nhưng thật ra sức lực không nhỏ, bởi dù sao thì hắn cũng là một nam nhân vóc người cao lớn, có thể yếu ớt tới mức nào chứ.

Thế nên cằm Ninh Hoàn bị hắn bóp đến mức hằn ra dấu, da y vốn đã trắng, phần da thịt ở mặt lại càng mềm mại mỏng manh, thoạt nhìn còn tưởng y vừa bị người cưỡng bức.

Ngón tay y lướt qua cổ tay Mộ Cẩm Ngọc: “Điện hạ làm ơn buông tay.”

Tai Mộ Cẩm Ngọc không hiểu sao hơi nóng lên, bàn tay lập tức thả lỏng.

Chỗ bị hắn bóp nhanh chóng xuất hiện vết đỏ, Ninh Hoàn vừa đưa tay xoa nhẹ vừa nói với hạ nhân: “Đi chuẩn bị bữa tối đi, cũng không còn sớm nữa nên làm một chén mì khoai mỡ là được, thay thịt cừu bằng thịt gà, không cho nước gừng.”

Bình thường Mộ Cẩm Ngọc chưa bao giờ ăn uống thanh đạm như vậy, nhưng hiện giờ trên người hắn đang có vết thương, cần phải kiêng kị nhiều thứ. Trước đây không kiêng là vì không có ai quản thúc, bây giờ tính tình Ninh Hoàn quái dị như vậy, nể tình đối phương là Thái tử phi, Mộ Cẩm Ngọc hắn làm trượng phu cũng sẽ không so đo tranh chấp.

Chưa đến nửa canh giờ sau mì khoai mỡ đã được bưng lên, đi kèm còn có vài đĩa đồ chua.

Sợi mì và nước canh cũng không trong như Mộ Cẩm Ngọc nghĩ. Khoai mỡ bổ tỳ dưỡng vị, có thể bù lại nguyên khí bị hao tổn, rất thích hợp với cơ thể ốm yếu của Mộ Cẩm Ngọc. Khoai sau khi luộc chín thì được nghiền thành sợi mì, mì lại được thả vào canh gà, hương thơm đậm đà chứ không hề nhạt nhẽo vô vị. Đồ ăn kèm được trộn với dầu mè và một chút giấm, vừa thanh mát lại ngon miệng.

Vốn Mộ Cẩm Ngọc lúc đầu còn không muốn ăn, song cuối cùng lại ăn sạch hết một chén, nước dùng cũng uống hết, đồ ăn kèm cũng giải quyết sạch sẽ.

Thân là Thái tử, hắn đã quen nhìn sơn hào hải vị từ lâu, song đồ ăn chỗ Ninh Hoàn lại rất khác.

Ninh Hoàn vẫn đang ngồi pha trà đối diện hắn, lá trà chìm chìm nổi nổi trong nước, y ngước mắt nhìn Mộ Cẩm Ngọc một cái rồi đẩy ly trà vừa pha xong đến trước mặt hắn: “Nước tắm chuẩn bị xong rồi, điện hạ uống chút trà rồi đi ngâm mình đi.”

Mộ Cẩm Ngọc nhớ lại nước thuốc mà hôm nay Ninh Hoàn pha cho hắn. Trên người y vẫn còn hương thảo dược thoang thoảng, trước giờ Mộ Cẩm Ngọc luôn cảm thấy mùi thuốc vừa đắng vừa gay mũi, nhưng khi y phục Ninh Hoàn dính chút mùi đấy hắn lại thấy có vài phần khiêu khích, khiến người ta bỗng dưng có hứng uống thuốc.

Nghĩ xong hắn cũng hơi trông ngóng được ngâm mình, bèn nhanh chóng làm mấy hơi hết ly trà. Đến khi uống xong rồi mới thấy trà này rất ngon, còn đọng lại dư vị thơm mát nhẹ nhàng, đáng nhẽ lúc nãy hắn nên từ từ nhâm nhi mới phải.

Mộ Cẩm Ngọc đứng dậy: “Cô đi tắm.”

Tới lúc vào phòng tắm, hắn mới nhìn thấy chậu nước thuốc đen đặc như mực, còn đang tỏa ra mùi đắng chát, ngửi một chút đã phải nhíu mày. Hoàn toàn không hề giống mùi hương trên người Ninh Hoàn.

Sắc mặt Mộ Cẩm Ngọc đen sì: “Cô phải ngâm cái thứ này?”

Điệp Thanh lên tiếng: “Vâng ạ.”

A Hỉ đã quay về viện của Mộ Cẩm Ngọc để lấy y phục, hắn phất tay cho Điệp Thanh lui xuống: “Cô không cần người hầu hạ, ngươi lui đi.”

Điệp Thanh đáp: “Thái tử phi nói điện hạ phải ngâm ít nhất là nửa canh giờ, khi nào nước nguội ngài hãy gọi nô tì một tiếng, nô tì sẽ vào đun lại nước.”

Mộ Cẩm Ngọc cởi y phục ra, bình thường nhìn qua hắn có vẻ rất mảnh khảnh yếu ớt, song cởi đồ ra mới thấy được thân mình cao lớn rắn chắc, cơ bắp tuy mỏng nhưng cân đối đẹp mắt, đường cong rõ ràng, chỉ có phần ngực là hơi chướng mắt, trên đó ngự một vết sẹo dài trải xuống tận bụng, màu sắc thâm đen dữ tợn, rất giống một con sâu dài.

Mộ Cẩm Ngọc cảm thấy nước thuốc này quả thực giống hệt đống dược hắn phải uống từ trước tới giờ, song cuối cùng hắn vẫn bước vào ngâm mình.

Hơi nóng bốc lên rất dễ khiến con người ta buồn ngủ, một lúc sau Mộ Cẩm Ngọc đã ngủ gật. Hắn cũng không hề biết ngoài trời đã đang đổ tuyết, từng bông tuyết mịn phủ đầy mặt đất, có vẻ như mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn nhiều so với những năm trước.

Nhưng ở trong một gian phòng kín đáo không một khe hở, toàn thân còn được dòng nước ấm áp bao quanh, khiến cho mùi thảo dược làm con người ta buồn nôn dường như cũng không khó ngửi như trước nữa, ngũ quan sắc bén dọa người của hắn dần dần giãn ra, tạo cảm giác hiền hòa hơn, khí chất tàn bạo cũng từ từ biến mất.

Cho dù giấc ngủ này rất nông, song Mộ Cẩm Ngọc vẫn nằm mơ. Trong giác mơ ấy, chiếc cằm nhọn của Ninh Hoàn bị hắn dùng tay giữ chặt, đôi môi y bị ép mở ra, trong lòng Mộ Cẩm Ngọc nhanh chóng xuất hiện vài suy nghĩ tàn nhẫn bạo ngược.

Hắn muốn cắn xuống khóe môi Ninh Hoàn, muốn che kín hai mắt y, bẻ gãy xương cốt y, cũng muốn ném y vào thùng tắm, để nước thuốc đen đặc bao phủ y, làn da trắng muốt của y sẽ làm nổi bật sự tương phản với màu đen đúa của dược liệu, chắc chắn sẽ càng trắng như thể trong suốt..

“Điện hạ!”

A Hỉ mang theo một luồng khí lạnh đột ngột tiến vào, hắn đặt y phục của Mộ Cẩm Ngọc sang một bên: “Ngoài trời tuyết lại rơi rồi đấy ạ, năm nay thật sự lạnh quá đi mất.”

Mộ Cẩm Ngọc chợt bừng tỉnh, chẳng mất bao lâu hắn cũng đã ý thức được vừa rồi bản thân đã có những suy nghĩ thiếu đạo đức đến mức nào, quả thực không hề giống một người lương thiện.

Song chốc lát sau hắn lại tự sửa lại, bởi bản thân vốn cũng không phải là người tốt.

Đôi mắt hẹp dài kia từ từ mở ra, để lộ hai tròng mắt trống rỗng không có tiêu cự.

A Hỉ nói: “Điệp Thanh cô nương ở bên ngoài nhờ nô tài hỏi điện hạ, ngài có cần đun lại nước không ạ?”

“Không cần.” Mộ Cẩm Ngọc lên tiếng, “Ngươi ra ngoài đi.”

Hắn ngâm mình thêm một lúc, đến khi thấy cơ thể bắt đầu có dấu hiệu nóng lên mới đứng dậy mặc y phục rồi đi qua phòng ngủ Ninh Hoàn, lại thấy y còn đang viết lách gì đó dưới ánh nến.

Bút lông thấm chút mực nước di chuyển trên mặt giấy, bên cạnh y còn để vài cái lục lạc, nhìn có vẻ là được làm bằng bạc, trông rất tinh xảo.

Hắn hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”

Ninh Hoàn đáp: “Cây cối trong viện nhìn trơ trọi quá, ta định treo vài thứ lên.”

Mộ Cẩm Ngọc hừ lạnh: “Chẳng được việc gì đàng hoàng.”

Trên Ninh Hoàn có có mấy vị huynh trưởng, gia nghiệp có các huynh kế thừa, bản thân y cũng không có chí tiến thủ, tất nhiên sẽ chẳng làm việc gì đàng hoàng. Song ít ra y cũng không phải cậu ấm thích nuôi luyến đồng, thích dạo kỹ viện, thích chơi bời lêu lổng, bản thân y không hứng thú với những cái đó, chỉ muốn yên tĩnh làm chút việc nhỏ mà thôi.

Ninh Hoàn nói: “Hôm nay điện hạ vẫn ngủ ở chỗ ta sao? Nửa đêm ngài lại ho khan ồn ào, ta ngủ không được đâu.”

“Thân là Thái tử phi, ngươi nên học cách chịu đựng đi.” Mộ Cẩm Ngọc nhướng mày, “Một hai năm là quen.”

“Hẳn là không ho được lâu tới vậy đâu.” Ninh Hoàn nói tiếp, “Điện hạ có sợ châm kim lên người không? Ngày mai cho mời đại phu giúp ngài châm cứu một chút. Còn nữa, sau khi ngâm nước thuốc vết sẹo của ngài sẽ tiếp tục mưng mủ, khi nào miệng vết thương vỡ ra ta sẽ giúp ngài bôi thuốc, qua lần này là có thể khỏi hẳn.”

Tuy đang nói chuyện nhưng Ninh Hoàn vẫn không ngẩng đầu lên, y cầm kéo bạc cắt giấy thiêm[2] rồi dùng một sợi dây đỏ xỏ qua.

[2]

Mặt trên tờ giấy là những chữ rồng bay phượng múa được viết theo kiểu chữ thảo, tất cả đều là lời ước nguyện, y còn rất có tài viết chữ, kiểu chữ Khải theo lối thảo thư[3] mà y cũng có thể viết đến mức vô cùng dễ nhìn, thoạt nhìn còn giống như một bức họa.

[3]

Đống lục lạc kia chắc hẳn là được lấy từ một bộ trang sức, nhìn sơ qua khoảng hơn hai mươi cái.

Ngày mai là ngày hưu mộc[4] nên Mộ Cẩm Ngọc không phải vào triều, dĩ nhiên cũng không cần dậy sớm, hắn bèn ngồi bên cạnh nhìn Ninh Hoàn loay hoay làm mấy thứ này.

[4]

Một canh giờ sau Ninh Hoàn mới làm xong, hiện tại đêm cũng đã khuya, nha hoàn ở Lê Tuyết Đường không cần canh đêm nên đều đã đi ngủ, A Hỉ cũng bị Mộ Cẩm Ngọc đuổi đi mất.

Ninh Hoàn lên tiếng: “Thái tử điện hạ không thể bị cảm lạnh được, ngài mau khoác thêm áo lông chồn vào rồi ra ngoài với ta.”

Mộ Cẩm Ngọc thấy y quan tâm người khác mà cũng thẳng thắn trực tiếp như vậy thì hơi nhướng mày, lấy áo lông chồn khoác vào.

Đến khi ra ngoài rồi hắn mới biết Ninh Hoàn muốn dẫm lên người mình để trèo lên cây.

Mấy cây lê trong Lê Tuyết Đường cũng không thấp, đông đến khiến cả cây trụi lủi không một chiếc lá, song các cành cây vươn dài trông vẫn rất đẹp.

Ninh Hoàn muốn treo giấy ước nguyện cùng lục lạc lên cành cây.

Mộ Cẩm Ngọc cảm thấy bản thân thật sự là bị điên rồi mới có thể hơn nửa đêm cùng y làm cái việc vô ích này.

Hắn có chút khó chịu: “Thân thể cô trúng độc, yếu ớt đến mức thịt cừu cũng không ăn được mà ngươi còn muốn cô ngồi xổm để ngươi dẫm lên à?”

“Ta không nặng.” Ninh Hoàn đáp, “Điện hạ yên tâm đi, làm vậy không sao đâu.”

Mộ Cẩm Ngọc ngồi xổm xuống, Ninh Hoàn trèo lên người hắn với lấy cành cây, treo một nửa giấy ước nguyện và lục lạc lên. Lúc sau Mộ Cẩm Ngọc tiếp tục trưng ra gương mặt đen sì cõng Ninh Hoàn đi treo thêm hai cành nữa.

Ngoài trời vẫn đang đổ tuyết, nhìn tình hình có xu thế rơi càng lúc càng lớn, bấy giờ cả hai mới quay về viện, Mộ Cẩm Ngọc đứng từ xa nhìn cây cối trong sân, ánh sáng từ đèn lồng không rõ lắm, chỉ thấy hàng ngàn bông tuyết đang bay ào ạt, giấy ước nguyện cùng lục lạc treo trên cành cây trụi lủi thì bị gió thổi, tuyết cũng bị gió cuốn bay mất, từng tiếng lục lạc leng keng vang lên trong gió tuyết, phát ra âm thanh trong trẻo.

Ngày mai là sinh thần của tổ mẫu Ninh Hoàn, y tới nơi xa lạ này e là sẽ chẳng về được nữa.

“Lục lạc chiêu âm.” Mộ Cẩm Ngọc phủi tuyết trên người, “Ngươi nửa đêm còn treo cái này, có khả năng sẽ gọi tới mấy thứ không tốt.”

Vài bông tuyết dính trên lông mi Ninh Hoàn đã sắp tan thành nước, dường như chỉ giây sau là sẽ rơi xuống: “Không đâu.”

Y viết giấy ước, lục lạc kêu vang có lẽ sẽ giúp y truyền âm đến nơi y không tới được. Y muốn nói với người thân rằng hiện giờ mình vẫn sống rất tốt.

Ninh Hoàn ngẩng mặt lên nhìn Mộ Cẩm Ngọc một cái: “Khuya rồi, chúng ta đi ngủ thôi. Miệng vết thương điện hạ vừa thấm dược nên sẽ ngứa, ngài không được cào, sẽ cào chảy máu mất.”

Ninh Hoàn không muốn chăn của y cũng bị bẩn nốt.

Mộ Cẩm Ngọc nói: “Ngươi yên tâm, cô tuyệt đối không cào.”

Nhưng Ninh Hoàn không yên tâm nổi. Nửa đêm Mộ Cẩm Ngọc lại tiếp tục ho khan, hơn nữa hắn còn vô thức đưa tay cào vết thương, y thật sự không có cách nào bèn phải giữ tay Mộ Cẩm Ngọc lúc ngủ.

Khi Mộ Cẩm Ngọc tỉnh dậy, lần thứ hai phát hiện mình lại nằm ngủ đối mặt với Ninh Hoàn, người nọ còn vì lo hắn sẽ cào miệng vết thương mà nửa đêm tỉnh dậy cầm tay Mộ Cẩm Ngọc ôm vào ngực.

Chỗ ấy đúng là rất phẳng, song trên người Ninh Hoàn thì lại vô cùng thơm.

Mộ Cẩm Ngọc nhìn chằm chằm gương mặt say ngủ của Ninh Hoàn hết nửa ngày, cuối cùng cũng không rút tay về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK