• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lộ Đồng rất nhanh đã đứng không vững nữa.

Sau khi phân hóa lần hai thành Omega, đây là lần đầu tiên anh đến kỳ phát tình.

Tần Sơ một tay cầm cơm hộp, tay còn lại bị Lộ Đồng nắm chặt lấy, tin tức tố Alpha trên người hắn lúc này chính là lực hấp dẫn chí mạng nhất, đầu óc Lộ Đồng mơ mơ hồ hồ theo bản năng mà sát gần lại hắn.

Tần Sơ đành phải đặt cơm hộp sang một bên, cả hai tay đều dùng để đỡ lấy anh.

Thân thể Lộ Đồng dày đặc những giọt mồ hôi li ti, làn da của anh trắng đến đáng sợ, hơi nóng hầm hập bốc lên khiến cho toàn thân giống như một con tôm được luộc chín.

Tần Sơ vốn dĩ muốn hỏi một câu có thể đi được không, vừa cúi đầu xuống nhìn thấy khuôn mặt này của Lộ Đồng, cũng lười hỏi nữa.

Hắn vốn dĩ định kiếm chuyện, bây giờ lại tự rước phiền phức vào cho mình.

Lộ Đồng dựa vào người hắn, thân thể bỗng nhẹ hẫng đi, bị người ta ôm eo bế lên.

Phòng thí nghiệm lớp 11-1 vẫn chưa đến đủ người, những người tới trước cũng lục tục đi ra khỏi lớp học, trong lớp chỉ còn lại Hạ Niên đang làm bài tập, thách thức với quyền uy của môn Vật Lý.

Đột nhiên, trước bàn của cậu xuất hiện một người.

Nói đúng hơn là một người đang ôm lấy một người khác.

“Lộ Đồng ngồi chỗ nào?” Tần Sơ từ trên cao nhìn xuống Hạ Niên.

Hạ Niên bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ ngây người, hoang mang chỉ về phía bên phải của mình.

Tần Sơ ra lệnh nói “Tìm thử xem trong cặp anh ta có thuốc ức chế không?”

Hạ Niên hoàn hồn lại, theo bản năng làm theo lời Tần Sơ nói.

Trong cặp sách của Lộ Đồng, quả nhiên là có một bình phun thuốc ức chế, vừa mới được mở ra không lâu.

Hạ Niên “Cậu….”

Tân Sơ “Anh xin nghỉ cho Lộ Đồng đi, chiều nay anh ta không đến”

Nói xong, hắn ôm Lộ Đồng đi đến phòng y tế.

Hạ Niên ngơ ngẩn ngồi ở tại chỗ, dụi dụi mắt: Gặp quỷ rồi….

sao hôm nay mình lại nhìn thấy Tần Sơ hỏi mình thuốc ức chế chứ.

kỳ phát tình của Lộ Đồng đến đột ngột, chỉ sợ chính anh cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng.

Tin tức tố như băng sương trên người anh quấn lấy Tần Sơ, khiến cho đoạn đường từ phòng học tới phòng y tế của Tần Sơ vô cùng khó khăn.

Cửa phòng y tế mở ra, Tần Sơ trực tiếp ôm người đưa vào giường bệnh.

Giáo viên y tế thứ hai mới đi làm, hiện tại trong phòng y tế chỉ có hai người bọn họ.

Tần Sơ chưa từng gặp qua Omega trong kỳ phát tình, hắn học môn sinh lý rất kém, những hiểu biết về kỳ phát tình cũng chỉ có mỗi hai loại thuốc ức chế và thuốc ngăn mùi.

Thuốc ức chế của Lộ Đồng không có mùi, Tần Sơ nghiên cứu cả nửa ngày mới mở được nắp ra, hết sức cẩn thận phun một ít lên người Lộ Đồng.

“Như vậy đã đủ chưa?” Hắn tự nói với mình.

Tin tức tố của Tần Sơ và Lộ Đồng có độ phù hợp rất cao, cao đến mức không cần phải đi kiểm tra, tự hắn cũng có thể cảm nhận được.

Trước đây trong trường học cũng có một Omega tính sai kỳ phát tình của mình mà đột ngột phát tình, Tần Sơ đối mặt với tin tức tố của bọn họ có thể ‘Thái Sơn băng vu tiền nhi diện bất cải sắc’ (Núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mặt cũng không đổi sắc, ý chỉ cực kỳ bình tĩnh).

Nhưng đối mặt với Lộ Đồng thì lại không thể.

Tần Sơ bị tin tức tố trong trẻo ngọt lạnh này khiến cho mặt có chút ửng đỏ, nhìn thuốc ức chế trong tay, hắn hơi do dự: Hay là tự phun cho mình một ít?

Lộ Đồng ở trên giường trở mình, Tần Sơ nghĩ rằng anh đã tỉnh lại, hỏi “Lộ Đồng, anh muốn dùng bao nhiêu thuốc ức chế?”

Ai ngờ, Lộ Đồng vẫn chưa tỉnh lại mà chỉ khó chịu trở mình một cái, cuộn tròn người lại thành một cục, cả người đều đang run rẩy, tin tức tố lạnh ngọt xâm chiếm không gian chật hẹp trong phòng y tế.

Tần Sơ đứng lên cách xa anh một chút, hắn đi về bên trái hai bước, thô bạo mở ngăn tủ khóa ra, ở bên trong lục tung một hồi, tìm thấy được ống tiêm và bình thuốc ức chế.

Tiêm thuốc để ức chế kỳ phát tình có hiệu quả hơn là dùng bình phun.

Tần Sơ liếc nhìn cách sử dụng ống tiêm, trực tiếp mở thuốc ức chế ra, đổ chất lỏng vào trong ống tiêm.

Hắn đến gần Lộ Đồng, Lộ Đồng vô thức dán lên.

Tần Sơ bị anh quấn đến không biết phải làm sao, kéo tay của anh ra, chân của đối phương đã quấn lấy eo của hắn, dính người cứ như một con mèo nhỏ, kéo như nào cũng không kéo ra được.

Tần Sơ không nghĩ tới tên học trưởng luôn luôn cao lãnh đến kỳ phát tình lại trở nên dính người như vậy, hắn phải hao tốn nhiều sức lực lắm mới có thể tiêm được thuốc ức chế vào cánh tay của anh.

Thuốc ức chế được tiêm vào nhanh chóng phát huy tác dụng trong cơ thể Lộ Đồng, sau hai, ba phút, Lộ Đồng rốt cuộc cũng an tĩnh lại, nằm ở trên giường không có động tĩnh gì.

Tần Sơ đứng lên, phát hiện ở phía sau lưng mình ướt đẫm mồ hôi.

Hắn sờ áo mình một cái, trong lòng than thở: Ý chí nhẫn nại của mình có thể đi tranh giải Nobel được luôn rồi.

Lộ Đồng nửa tiếng sau mới tỉnh lại, cả người không còn chút sức lực nào, tỉnh lại vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Tần Sơ ngồi trên ghế cách đó không xa, hai chân bắt chéo, nhìn anh không có ý tốt.

Nếu chỉ nhìn mỗi khuôn mặt, Tần Sơ có thể nói là đẹp đẽ kinh người, ngũ quan sắc bén, đẹp đến chói lóa, tính xâm lược cực mạnh, làm cho người khác nhìn mà khó quên.

Nhưng Lộ Đồng không quan tâm đến mặt của hắn, chỉ nhìn trên bàn, bên trên có ống tiêm và thuốc ức chế đã dùng xong, kim tiêm đã bị bẻ cong vất đi rồi, trong phòng tràn ngập tin tức tố của bản thân anh, còn có một chút hương hoa của Alpha tiết ra.

Phân tích từ bất kỳ góc độ nào thì Tần Sơ chắc hẳn đã biết giới tính thứ hai của anh rồi.

Lộ Đồng do dự một chút “Cảm ơn.”

Tần Sơ gật đầu “Chỉ nói một câu cảm ơn như vậy là xong sao? Anh là Omega? Vì sao không báo với trường?”

Nể tình vừa rồi Tần Sơ đã giúp anh một chuyện lớn, Lộ Đồng tạm thời buông bỏ thù hận xuống, không chấp nhặt với hắn.

“Phân hóa lần hai, chưa kịp báo với trường” Lộ Đồng ngưng lại một chút, nhìn khoảng cách Tần Sơ với anh cách nhau 3 mét, anh cạn lời “Cậu ngồi xa như vậy làm gì?”

Tần Sơ nói “Dĩ nhiên rồi, bản thân tôi là một Alpha anh tuấn bức người.

Sợ anh nhân cơ hội mưu đồ quấy rồi tôi, tôi phải bảo vệ chính mình.”

Lộ Đồng “Tôi không có khẩu vị nặng như thế”

Tần Sơ kéo dài giọng “Phải không….”

Lộ Đồng có một dự cảm không lành.

Tần Sơ “Người lúc nãy vừa kéo vừa ôm tôi không phải là anh à? Lợi dụng kỳ phát tình sàm sỡ tôi.” 

Lộ Đồng:……

Anh không còn nhớ rõ ban nãy đã xảy ra chuyện gì nữa, nhưng bị Tần Sơ nhắc lại như vậy, anh nhớ lại, bản thân mình thật sự đã ngửi thấy một mùi tin tức tố rất dễ ngửi, hơn nữa cũng đã thật sự sáp đến dính chặt lấy.

Lộ Đồng da mặt mỏng, hơi hơi ửng đỏ lên “Lần đầu làm Omega, nghiệp vụ không được thành thạo lắm.” 

Tần Sơ nói khoác không biết ngượng “Tôi thấy lúc anh kéo tôi thành thạo lắm mà.”

Lộ Đồng dứt khoát lọ mẻ rồi cho vỡ luôn “Cậu có ý gì?”

Tần Sơ dựa lưng vào ghế “Anh thấy sao?”

Lộ Đồng nghĩ kĩ một lát, nghiêm túc nói “Tôi cảm thấy giúp đỡ bạn học nên là vô tư cống hiến, không cầu hồi báo, chứ không phải là sau khi giúp đỡ bạn học thì có ý đồ nhân cơ hội bắt được điểm yếu của người ta, sau này dùng để khống chế người ta.

Tần Sơ, cậu chắc không phải là loại người sau, thấy lợi quên nghĩa, tham món lợi nhỏ đấy chứ.”

Tần Sơ nghe anh huyên thuyên vô nghĩa một hồi, quyết đoán mở miệng “Tôi vậy đấy”

Lộ Đồng thấy thương lượng thất bại, lộ ra vẻ mặt hung ác, lập tức xé bỏ ngụy trang cao lãnh ngày thường, giương nanh múa vuốt giống một con mèo sữa hung dữ “Cậu vô liêm sỉ!”

Tần Sơ lướt điện thoại, thong thả ung dung “Che giấu giới tính không báo… vi phạm điều thứ 36 nội quy trường học, đáng phải chịu xử phạt nghiêm trọng…”

Lộ Đồng trượt xuống giường, đi rót nước cho hắn, không đổi sắc mặt, bình tĩnh thong dong “Anh Tần, có cái gì mà không thể ngồi xuống nói chuyện bình thường được chứ, hà tất phải chuyện bé xé to.

Cậu không muốn, tôi cũng không muốn vậy.”

“Anh” cũng gọi luôn rồi.

Co được dãn được, đúng là nam tử hán đại trượng phu.

Chỉ là tốc độ cái “co” này quá nhanh rồi.

Tần Sơ nhướng mày “Không cứng đầu nữa à?”

Lộ Đồng ngoài cười nhưng trong không cười “Nào dám.”

Tần Sơ mở miệng “Thi giữa kỳ phải giúp tôi gian lận”

Lộ Đồng “Cho dù là lớp 10 và lớp 11 thi cùng lúc đi chăng nữa thì chỗ ngồi của chúng ta cũng sẽ không được xếp cùng nhau, làm sao giúp cậu gian lận được? Không bằng cậu tranh thủ ôm chân Phật học thêm mấy ngày, còn có hiệu quả rõ ràng hơn.”

(Ôm chân Phật: Từ câu Ngày thường không thắp hương, cuống lên mới ôm chân Phật.

Bình thường không liên hệ, lúc cần lại đến cầu khẩn.

Bình thường không chịu chuẩn bị trước, có việc mới cuống quýt đối phó, tương tự câu Nước tới chân mới nhảy)

Tần Sơ mở diễn đàn trường học ra, nhập tiêu đề bài đăng: Có ai muốn biết giới tính thứ hai của Lộ Đồng lớp 11-1… (Jian: mất nết thật sự =)))))

Lộ Đồng tay mắt lanh lẹ mà bắt lấy cánh tay hắn, cản lại hai tay đang gõ chữ của hắn “Nghĩ kỹ lại thì cũng không phải là không thể.

Chỉ cần ở cùng một tầng lầu là được.

Cậu định gian lận những môn nào đây?”

Tần Sơ “Toàn bộ chín môn.”

Lộ Đồng khóe miệng hơi run rẩy “Ngài không hề có ý định tự mình học bất kỳ một môn nào sao?”

Tần Sơ “Nếu đã muốn gian lận thì đương nhiên phải kích thích một chút, sao chép hết chín môn luôn.”

Tần Sơ vỗ vỗ vai anh “Lộ lão sư, tôi tin tưởng anh.

Đã làm thầy người ta thì anh cũng không thể thấy chết không cứu với học sinh của anh chứ.”

Lộ Đồng đưa tay ra “Trả điện thoại lại cho tôi.”

Tần Sơ lần này không trêu chọc anh nữa, dứt khoát lưu loát trả điện thoại lại cho Lộ Đồng, sau đó một mình rời đi.

Lộ Đồng ở trong phòng y tế ngồi nửa tiếng, đợi thuốc ức chế trong người triệt để phát huy tác dụng, tin tức tố Omega trên người rút đi sạch sẽ rồi mới trở về lại phòng học.

Lúc này đã bắt đầu vào tiết thứ hai buổi trưa.

Khi Lộ Đồng trở lại là vào giữa giờ, trong phòng học loạn hết cả lên, không ai để ý đến anh đi vào từ cửa sau.

Hạ Niên thấy anh đi vào, tiếng chuông cảnh báo vang lên, vội vàng kéo anh lại bên cạnh mình, vẻ mặt sững sờ “Cậu là Omega?”

Tần Sơ không biết chỗ ngồi của Lộ Đồng nhưng lại tìm được bình phun ức chế của Lộ Đồng, lúc đó anh cũng đã đoán được Tần Sơ có thể đã hỏi bạn học ở trong lớp, vậy nhất định đã có người biết được giới tính thứ hai của anh rồi.

Có điều, hỏi Hạ Niên thì vấn đề không lớn.

“Phân hóa lần hai, còn chưa kịp báo lên với trường.

Bộ dạng muốn ăn thịt người này của cậu là sao?”

Hạ Niên chỉ vào chính mình “Tớ mà là muốn ăn thịt người sao? Tớ là kinh ngạc đến ngây người đấy! Cậu nghe thử xem xung quanh có tiếng gì không? Là tiếng giấc mộng của tớ tan vỡ đấy!”

Lộ Đồng thuận miệng hỏi “Giấc mộng của cậu là gì?”

Hạ Niên nói “Tình yêu vườn trường lãng mạn cùng với giáo thảo thời cao trung”

Lộ Đồng chỉ chỉ chính mình “Giáo thảo?”

Hạ Niên thẹn thùng gật đầu “Lúc trước cậu là Alpha, lại là giáo thảo, lại còn ngồi ở bên cạnh tớ, còn không cho tớ tưởng tượng một chút sao?” 

Lộ Đồng chỉ vào cửa sau “Tự mình biến hay để tôi mời”

Hạ Niên sáp lại gần “Đừng có vô tình vậy mà.

Cậu được Tần Sơ ôm đi ra ngoài đó cậu biết chứ, làm sao cậu quen biết được hắn vậy?”

Tay Lộ Đồng đang mở bài tập run lên một chút “Tình cờ quen biết.

Cậu hỏi làm gì?”

Hạ Niên nói “Sợ cậu thành thiếu niên sa đọa.

Trước đây cậu là Alpha thì không nói, giờ nếu cậu đã là Omega thì nên giữ khoảng cách với Tần Sơ một chút, đám con gái yêu thích hắn xếp hàng từ trường chúng ta đến Tứ Trung kìa.”

Lộ Đồng “Cậu không phải là một trong số đó sao? Tôi còn tưởng hận của cậu là vì yêu sinh hận, hiện tại là hận thật sự à?” 

Hạ Niên lời lẽ chính đáng “Tớ yêu hắn chỗ nào? Tớ yêu cậu mà, tiếng giấc mộng tan vỡ vừa nãy cậu không nghe thấy sao? Tiếng còn không đủ vang sao?”

Lộ Động nhếch khóe miệng “Trừ khi não tôi bị cửa kẹp, nếu không tôi không thể nào thích hắn được.”

Hạ Niên hỏi “Quan hệ giữa cậu với hắn kém đến vậy à? Có lấy chuyện này ra để uy hiếp cậu không? Tớ nghe nói tính tình của Tần Sơ rất xấu, hắn là giáo bá đó cậu biết không, là loại đánh người không thấy máu, có thể đánh cho người ta tàn phế luôn đấy.”

Lộ Đồng nhớ lại sự uy hiếp của Tần Sơ, cau mày.

“Có.

Hắn muốn tôi giúp hắn gian lận trong kỳ thi giữa kỳ.”

Hạ Niên kinh ngạc nói “Gian lận? Lẽ nào không phải là làm tình sao?”

Lộ Đồng đột nhiên rút cuốn sách ra đập lên người Hạ Niên ba cái “Não cậu có bệnh à? Hắn ta bao nhiêu tuổi? Năm nay đã đủ mười sáu chưa? Một thằng nhóc con như thế, đầu óc của cậu có thể trong sáng hơn một chút được không!”

“Không phải sao, tớ đọc trong tiểu thuyết đều viết như vậy cả mà.

Cậu cũng đến kỳ phát tình rồi, gặp phải loại tiểu lưu manh này, nhất định phải bị uy hiếp thế này thế nọ thế lọ thế chai, chứ chỉ giúp gian lận thôi thì quá tầm thường rồi.” Hạ Niên ôm đầu “Hơn nữa một đại mỹ nhân như cậu, trước kia là Alpha thì không nói, bây giờ đã là Omega, thằng trẻ trâu nào nhìn thấy mà không động lòng cơ chứ?”

Lộ Đồng thu xếp lại cặp sách “Lười nói nhảm với cậu”

Anh lấy điện thoại mất đi tìm lại được trong túi ra, đang định mở ra xem thời gian một chút.

Màn hình vừa sáng lên, một tấm hình selfie có một không hai của Tần Sơ hiện lên trên màn hình, bên trên còn có một hàng chữ do hắn dùng app Meitu Xiuxiu viết lên: Chúc Lộ lão sư ngày Nhà giáo vui vẻ.

Ngày mốt hình như là ngày Nhà giáo.

Lộ Đồng: …

Hạ Niên: “Đù!!! Cậu còn nói là cậu không thích hắn!!!”

Lộ Đồng siết chặt điện thoại di động: Chó con!!! Dám đổi màn hình khóa của mình!!!

Tác giả có lời muốn nói:

Vậy tui cũng chúc luôn Lộ lão sư và Tiểu Tần sáu năm sau tân hôn hạnh phúc!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK