• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Lộ Đồng, anh có nghe thấy mùi gì không?”

“Mùi gì chứ?”

Lộ Đồng quay đầu lại nhìn hắn, tin tức tố của Omega đột nhiên biến mất.

Tần Sơ tiếp tục câu nói ban nãy “Tin tức tố của Omega”

Lộ Đồng dừng lại một chút “Cậu đang phát tình đấy à?”

Tần Sơ trừng mắt nhìn anh một cái rồi quay đầu đi.

Lộ Đồng thấy hắn không có hứng thú tiếp tục nói về đề tài này nữa, lén lau mồ hôi đổ ra đầy lòng bàn tay.

“Mũi con chó con này thính thật” Trong lòng anh phỉ nhổ nói “Bỏ đi, dạy nốt hôm nay thôi bữa sau không dạy nữa, ra sao thì ra.”

Trong lòng anh vẫn còn thấy sợ hãi, không tự giác sờ sờ sau gáy mình.

Nơi này là vị trí của tuyến thể, cũng là nơi nhạy cảm nhất khắp thân thể của Lộ Đồng, bị chạm vào một chút thôi anh cũng không thể chịu nổi, thậm chí ngay cả thở vào cũng không được.

Thật ra thì bị người khác phát hiện ra mình là Omega cũng không có gì ghê gớm, cùng lắm là gây nên một trận bàn tán xôn xao thôi.

Bản thân Lộ Đồng đứng ở giữa đám đông vốn dĩ luôn là điểm sáng, cũng không sợ bị người khác bàn tán.

Chỉ là bị Tần Sơ phát hiện ra thì thật quá mất mặt.

Nếu cả hai người đều là Alpha thì còn có thể xem là ngang tài ngang sức.

Nếu anh phải thừa nhận bản thân mình là Omega thì chẳng khác nào thừa nhận mình thua cuộc trước Tần Sơ, vô duyên vô cớ khí thế bị thấp đi một đoạn, Lộ Đồng không muốn!

Cả hai người đều bị mất tập trung.

Tần Sơ cầm bài thi kéo dài thời gian, Lộ Đồng bởi vì phát ra tin tức tố mà có chút chột dạ, không tiếp tục nhìn chằm chằm vào Tần Sơ tránh gây chuyện với hắn, chỉ chuyên tâm vào bản thân mình.

Triệu Yến ở tầng dưới gọt hoa quả, Tiểu Niếp để cho dì Vương trông giữ bò loạn khắp nhà, chuông cửa biệt thự nhỏ lần thứ hai ấn vang lên.

“Tới đây”

Cô đi ra mở cửa, đứng trước cửa là một thiếu niên, Triệu Yến vô cùng kinh ngạc “Tần Thập Ngũ?”

Tần Thập Ngũ mặc một chiếc áo sơmi màu đen ngắn tay, bên trong là một cái áo màu đen khác dài tay cổ cao.

Quần là loại quần ống thẳng lưng cao, thắt lưng khá rộng, vừa vặn siết gọn eo cậu lại, chân mang một đôi giày thể thao, cái băng đô thể thao hất phần tóc mái lên.

Không đeo kính mà đeo lens, lộ ra khuôn mặt thanh tú chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Chẳng trách lúc Triệu Yến nhìn thấy cậu đã phải kinh ngạc sửng sốt mất một lúc, bình thường trông Tần Thập Ngũ vừa lôi thôi vừa quê mùa, mặc quần cũng mặc loại quần ống loe to đùng, trên mặt lúc nào cũng đeo cặp mắt kính gọng đen dày cộp nặng nề, so với mỹ thiếu niên ăn mặc giống như idol sắp debut này hoàn toàn là hai người khác nhau!

“Cô Triệu” Tần Thập Ngũ nở nụ cười.

Thân thể nguyên bản của cậu rất giống với Tần Sơ, ngay cả vị trí của chiếc răng nanh nhỏ trong miệng cũng giống nhau, lúc nở nụ cười đặc biệt lừa tình, đối với đa số những phụ nữ từ 20-35 tuổi cực kỳ có tính sát thương, khiến cho các cô sinh ra tâm lý người mẹ, là một cái máy hút các thể loại fan tỷ tỷ, fan a di, fan mama.

Chỉ tiếc là thân thể bây giờ của Tần Thập Ngũ hơi kém hơn một chút, nhưng lực sát thương khi nở nụ cười vẫn còn rất mạnh.

Triệu Yến nhớ tới Tần Thập Ngũ, nhưng trí nhớ của cô về cậu học sinh này không rõ ràng lắm.

Nguyên nhân là do bản thân Tần Thập Ngũ “trước kia” ở trong lớp không có tiếng nói gì, quá nhỏ bé, quá mờ nhạt, giống như người vô hình, dẫn đến việc bị bắt nạt suốt mấy tháng trời, mà Triệu Yến thì không nhận ra có gì khác thường.

Cô chỉ biết ở trong lớp của mình có một học sinh như vậy, ít khi nói chuyện với cô, không biết làm sao lại tìm được địa chỉ nhà cô, bây giờ còn chạy tới đây luôn.

Triệu Yến hỏi “Tần Thập Ngũ, em tới tìm cô sao?”

Tần Thập Ngũ nói “Không phải, cô Triệu, em tới tìm Tần Sơ”

Trong lời nói của cậu có vài phần nghiến răng nghiến lợi.

Tối hôm đó, sau khi tiết tự học buổi tối kết thúc, Tần Thập Ngũ rốt cuộc không kết bạn được với cái người tên “QC” này, lúc nhận được thông báo hồi đáp mới phát hiện mình bị report.

Lý nào lại như thế chứ, Tần Thập Ngũ ở Nhất Trung lăn lộn nhiều năm như vậy, ai nhìn thấy cậu mà không mau chạy đến hết lời nịnh hót, đây là lần đầu tiên có người dám từ chối cậu.

Đã từ chối cậu rồi thì thôi đi, lại còn kéo cậu vào blacklist.

Thế nên, trở về từ hôm tối thứ sáu tới suốt cả ngày nghỉ, Tần Thập Ngũ vẫn luôn trong trạng thái bực bội.

Trở về mười sáu năm trước, Tần Thập Ngũ đã gặp phải sự uy hiếp sinh mạng lớn nhất từ trước tới nay, mỗi ngày đều nhìn thấy những tin đồn về Lộ Đồng và Tần Sơ ở trong trường bay đầy trời, cái gì mà “Hai nam tranh một nữ”, “Cả hai đều thấy ngứa mắt nhau”, “Gặp nhau là đánh nhau”, đủ các đề tài, thiếu chút nữa đã triệt để hạ gục Tần Thập Ngũ.

Cậu tu hú chiếm tổ chim khách, ở trong nhà của “Tần Thập Ngũ” nguyên bản khổ sở suy nghĩ đối sách.

Làm sao để Tần Sơ yêu Lộ Đồng? Hoặc là làm sao để Lộ Đồng yêu Tần Sơ? Đây đúng là bài toán hóc búa của Tần Thập Ngũ.

Hai vấn đề khó khăn như vậy, cho dù có sắp xếp hay kết hợp như thế nào đi chăng nữa thì xem ra cũng chỉ là nằm mơ giữa ban ngày.

Vụ lập group fan CP thất bại, ba mẹ cậu lại bị cả thế giới nghĩ là đối thủ không đội trời chung, hiện tại cậu với ba ruột lại không có liên hệ gì với nhau……… chủ yếu là do cha con chưa thể nhận nhau.

Tần Thập Ngũ ôm gối suy nghĩ tự hỏi: Tạm thời có thể không lập nhóm chat, chuyện ba mẹ bị nghĩ là đối thủ không đội trời chung tạm thời cũng không có cách nào giải quyết, các vấn đề lớn cuối cùng còn lại một cái, làm sao để cha con nhận nhau với Tần Sơ đây?

Điều này dường như là nguyên nhân của tất cả mọi vấn đề, chỉ cần Tần Sơ đồng ý tin tưởng chuyện cậu đến từ mười sáu năm sau thì hết thảy mọi việc đều có thể giải quyết dễ dàng.

Cả đêm Tần Thập Ngũ trằn trọc không thể chợp mắt, sáng sớm hôm sau mặc vào quần áo tử tế, ở trong group “Căn cứ học tập của nữ sinh cao trung thanh thuần” mới gia nhập, bỏ ra một số tiền lớn mua được địa chỉ nhà của Tần Sơ.

Sau khi đến được địa chỉ cần tìm thì vô cùng kinh ngạc, Tần Thập Ngũ không ngờ tới hóa ra Tần Sơ lại giống cậu, là một “trẻ mồ côi”, không có cha mẹ chăm sóc.

Có điều so với Tần Sơ thì Tần Thập Ngũ đỡ hơn một chút, tuy rằng Tần Sơ và Lộ Đồng không quản giáo cậu, nhưng ít ra thì cậu vẫn có nhà để ở, còn Tần Sơ ngay cả nhà cũng không có để ở, bây giờ chỉ có thể làm một con ốc mượn hồn đi ở nhờ nhà người khác.

Triệu Yến nghi hoặc nói “Em tìm Tần Sơ sao? Em ấy đang học thêm, có chuyện gì à?”

Nghe khẩu khí nói chuyện của cô, người bình thường sẽ lập tức nghe ra được ý từ chối trong đó.

Ở thời đại này, chỉ cần đứa trẻ đang ở nhà học bài là tuyệt đối không thể để cho đứa trẻ khác rủ nó ra ngoài đi chơi.

Tần Thập Ngũ “Em có việc gấp gần gặp Tần Sơ, chỉ cần 10 phút thôi, em sẽ nói ở ngoài cửa.”

Triệu Yến liếc nhìn đồng hồ “Em chờ chút, cô đi gọi nó”

Ở tầng hai, Tần Sơ đang câu giờ, Lộ Đồng cũng không để ý đến hắn nữa, hai người ở trong phòng ai làm việc nấy, bầu không khí nhất thời rất cứng ngắc.

Triệu Yến đẩy cửa ra “Tần Sơ, có người tìm em”

Tần Sơ cũng không ngẩng đầu lên “Là nữ thì không gặp”

Lộ Đồng sau khi nghe xong, thầm nghĩ “Tinh tướng lắm sẽ bị sét đánh”

Triệu Yến “Không phải nữ, là Tần Thập Ngũ lớp mình”

Lộ Đồng nghe cái tên này cảm thấy có hơi quen tai.

Tần Sơ nhớ lại một lúc, hình như đã nhớ ra được Tần Thập Ngũ là ai.

Thằng này không phải là cái thằng học cùng lớp đi quấy rầy Hà Viện Viện sau đó bị mình cho ăn hành hay sao?

Nhắc tới chuyện này, Tần Sơ vẫn còn thấy bực mình.

Hắn dạy dỗ Tần Thập Ngũ một trận dĩ nhiên không phải vì muốn ra mặt giúp cho Hà Viện Viện.

Là cái đứa con gái tên Trần An Kỳ kia làm hắn thấy phiền chết đi được.

Người theo đuổi Tần Sơ rất đông, nhưng hắn chưa từng gặp đứa con gái nào can đảm không biết sợ là gì như cô ta, từ chối cô ta trước mặt mọi người cũng không ăn thua.

Tần Sơ bị Trần An Kỳ theo đuổi sát sao như vậy cảm thấy rất phiền, mà hắn lại không thể ra tay đánh con gái, thế nên Hổ Tứ đã nghĩ ra cho hắn một kế sách dỏm, bảo hắn dứt khoát dùng Hà Viện Viện làm bia đỡ đạn, để cho Trần An Kỳ phải tạm thời ngưng tay.

Tần Sơ cảm thấy ý kiến này không tồi, vừa lúc nhận được tin nhắn của Hà Viện Viện ám chỉ Tần Thập Ngũ đang quấy rầy cô, Tần Sơ thuận nước đẩy thuyền, đập cho Tần Thập Ngũ một trận.

Vụ việc này qua đi, quả nhiên Trần An Kỳ đã ngưng tay một thời gian.

Tần Sơ cũng cảm thấy cách làm này khá được, nhưng thằng nhãi Tần Thập Ngũ này sau khi bị đánh giống như não nhúng nước, há mồm gọi hắn là ba.

Vốn dĩ hắn đã quên béng chuyện này, Tần Thập Ngũ lại nhảy đến trước mặt hắn chắp tay làm cho Tần Sơ lại nhớ tới cậu.

Hơn nữa, hiện tại Tần Sơ phải cùng Lộ Đồng hô hấp chung một bầu không khí khiến cho hắn cảm thấy toàn thân đều không thoải mái, nghe được câu nói này, ngay lập tức liền đi xuống lầu.

Không phải trong lòng hắn cảm thấy không thoải mái, mà thật sự ngay cả về mặt sinh lý cũng không thoải mái.

Loại cảm giác kỳ lạ này đã xuất hiện một lần trước đây.

Đó là khi hắn vừa mới phân hóa lại ở chung phòng với một Omega.

Khi đó, Tần Sơ không có cách nào khống chế được tin tức tố của bản thân, đối với tin tức tố của Omega cũng khó có thể chống đỡ được.

Nhưng bây giờ thì đừng nói là một Omega, cho dù có đến mười Omega vây quanh hắn thì hắn cũng đều không có cảm giác gì.

Thế nhưng khi cùng Lộ Đồng ở chung một phòng khiến cho thân thể hắn cảm thấy nôn nóng một cách khó hiểu, tâm tình cũng trở nên kích động hơn so với ngày thường, kỳ quái thực sự!

Hắn liếc mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bầu trời mây đen giăng kín, vừa buồn chán lại vừa nóng nực, Tần Sơ cởi bỏ bớt hai cái nút áo sơmi ở trên cùng, cái thời tiết quỷ quái này làm người ta thấy khát nước quá.

Hắn đi xuống lầu, vừa mới đi tới sân liền nhìn thấy Tần Thập Ngũ đứng ở trước cổng lớn.

Tần Thập Ngũ vừa nhìn thấy hắn, giống y như cún con gặp ba ruột, hai lỗ tai dựng cao lên, cái đuôi vẫy vẫy “Ba! Ba! Ba!”

Tần Sơ:………..

Hắn lui ra phía sau một bước, quyết đoán nhanh chóng, định đóng cửa lại!

Tần Thập Ngũ tay mắt lanh lẹ, gấp gáp ngăn Tần Sơ lại, vội vội vàng vàng nói “Ba! ba nghe con nói cái đã! Thật ra mục đích chính con tới đây là để nhận người thân, mặc dù chuyện này nói ra nghe có vẻ hư cấu, nhưng mà ba tin con đi, ba thật sự là ba ruột của con, là người đã sinh ra con.

Lần trước gặp ba vội quá không kịp nói, bây giờ con có thể giải thích cho ba hiểu, sự thật này sẽ khiến cho ba phải mở rộng tầm mắt đó!

Tần Sơ nhìn cậu giống như đang nhìn tên ngáo đá, nhìn chằm chằm vào cậu mở miệng nói “Não mày bị nhúng nước à?”

Tần Thập Ngũ bất đắc dĩ nói “Ba, trước tiên mở cửa cho con đi, ba ra đây nói chuyện với con.”

Tần Sơ có chút do dự, đánh giá Tần Thập Ngũ một hồi, thân thể nhỏ gầy này của đối phương không bõ để hắn đập cho một trận, vậy nên đã mở cửa ra.

Tần Thập Ngũ tay chân luống cuống mà giải thích “Ba nghe con đi, ba đúng là ba của con.

Con thật sự là con trai của ba.

Ba tin con đi mà!”

Tần Sơ khoanh tay lại, vừa cạn lời vừa mắc cười nhìn Tần Thập Ngũ đang lên cơn.

Tần Thập Ngũ chắp tay trước ngực, cung kính mở miệng nói “Con xuyên không từ mười sáu năm sau đến, ba biết xuyên không là gì không?”

Cậu tha thiết nhìn Tần Sơ

Tần Sơ gật đầu.

Tần Thập Ngũ vỗ đùi “Đúng đúng đúng, chính là như thế đó.

Con xuyên không tới đây, con là con trai ruột của ba, còn thật hơn cả chữ thật!”

Tần Sơ không muốn trở lại nhìn mặt Lộ Đồng nên cứ đứng ở dưới nghe Tần Thập Ngũ lảm nhảm vô nghĩa “Mày xuyên không à? Vậy làm sao mày xuyên không được?”

Tần Thập Ngũ nói “Là như này, con chỉ nói ngắn gọn thôi.

Con mười sáu năm sau…..

tư duy có chút vấn đề nhưng năng lực hành động cực kỳ mạnh.

Tại vì có người đã sỉ nhục nhân cách của con cho nên con nhất thời không nhịn được đã đánh cho nó một trận! Sau đó giáo viên chủ nhiệm của con đã mời ba với mẹ con, hai người cùng nhau đến dự họp phụ huynh, định làm công tác giáo dục tư tưởng cho con.

Nhưng lúc đó con còn bồng bột không biết trời cao đất dày, không biết bản thân sắp tới sẽ phải đối mặt với một chuyến xuyên không, thế nên con đã cãi nhau với mẹ một trận, sau đó con chạy ra khỏi văn phòng, kết quả không cẩn thận bị người ta đánh lén, con té ngã vào hồ ước nguyện, tới lúc con ngẩng đầu lên thì con thấy ba đang đánh con.”

Cậu một hơi nói xong, ngước mắt nhìn Tần Sơ “Ba có điều gì muốn hỏi không?”

Tần Sơ lãnh đạm nói ra một câu “Mẹ mày là ai?”

Get thẳng trọng điểm….

không hổ là ba mình!

Tần Thập Ngũ hít hà một hơi, trong lòng hạ quyết tâm: Nhất định không thể khai ra Lộ Đồng!

Với tình trạng hiện tại của hai người bọn họ, nếu sau khi cậu thành thật khai ra hết tất cả, lỡ như làm thay đổi quỹ đạo lịch sử thì phải làm sao bây giờ?

Rồi Tần Thập Ngũ cậu sẽ phải chui từ cái tảng đá nào ra đây?.

truyện kiếm hiệp hay

Huống gì, bây giờ Lộ Đồng đang dã man như vậy, dám ở trong trường Nhất Trung là một Omega giả làm Alpha, cậu không thể đem bí mật này của Lộ Đồng cung cấp cho “đối thủ không đội trời chung” của anh.

“Con không thể nói” Tần Thập Ngũ ủ rũ cụp đuôi xuống, bỗng nhiên, cậu lại đột ngột ngẩng đầu lên “Nhưng mà! Ba, ba nghe con nói, mẹ của con tuyệt đối không phải là Hà Viện Viện đâu.

Ba mau chia tay với Hà Viện Viện đi!”

Nói xong, hiện trường bầu không khí trầm mặc trong chốc lát.

Tần Thập Ngũ và Tần Sơ nhìn nhau, nhìn hết nửa ngày, sau đó Tần Thập Ngũ đọc được trong ánh mắt của Tần Sơ được ba chữ hết sức rõ ràng: Bệnh thần kinh!

Tần Thập Ngũ:………..

“Ba, chắc ba sẽ không nghĩ là, bởi vì con thích Hà Viện Viện cho nên mới chạy tới đây bịa ra một câu chuyện tiểu thuyết ly kỳ để chia rẽ uyên ương chứ?”

Tần Sơ vô cùng lạnh lùng hỏi ngược lại “Chẳng lẽ không phải?”

“Không phải!!!”

Tần Thập Ngũ sắp nổi điên lên.

“Con không có thích Hà Viện Viện! Hơn nữa hai người cũng không phải uyên ương!!”

Trời đất ơi!!!

Tần Thập Ngũ thật sự suy sụp, đồng thời lại thầm nghĩ có lẽ bản thân mình lúc này ở trong mắt Tần Sơ không khác gì con chó ngu ngốc yêu đương không được nên thần kinh trở nên rung rinh điên loạn.

Cậu tức giận hung hăng đá bay cục đá trên mặt đất.

Không cẩn thận, cục đá kia lại đáp xuống trên cẳng chân của Tần Sơ.

Trên trời bỗng nhiên bổ xuống một tia sét, xuyên thủng cả tầng mây.

Tần Thập Ngũ sợ ngây người.

Tần Sơ vẫn còn chưa ra tay đánh Tần Thập Ngũ thì Tần Thập Ngũ đã gào toáng lên “Ba! Ba thấy thật chưa! Con đánh cha ruột là đứa con bất hiếu, sẽ bị thiên lôi đánh đó! Tới ông trời cũng tin con! Điều này còn không đủ chứng minh ba là ba của con à?!”

Tác giả có lời muốn nói:

Tần Thập Ngũ: Dùng mê tín để nhận người thân.

Tiểu kịch trường:

Tần Thập Ngũ tìm Tần Sơ giống như mèo con tìm mèo con, một con mèo con ở bên ngoài kêu “meo meo”, một con mèo con khác ở bên trong cũng kêu “meo meo”, bọn họ đều muốn được đi chơi.

thế nhưng chủ nhân Lộ Đồng lại tóm lấy yết hầu sinh mạng của Tần Sơ, lãnh khốc vô tình nói: Làm bài xong mới được đi chơi với con trai.

Mèo Tần Sơ cảm thấy bà xã có vẻ quan trọng hơn, liền liếm liếm mặt Lộ Đồng, thỏa hiệp.

Mèo Tần Thập Ngũ bị phản bội: Meo!!~ [kêu gào thảm thiết].

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK