• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tần Thập Ngũ quyết định giả ngu tới cùng.

Tần Sơ lay lay cổ áo cậu hai cái, Tần Thập Ngũ vội vàng mở miệng “Lộ Đồng đâu? Sao ba không đi chung với ảnh chứ? Bỏ đó ảnh lại đi tìm Nhậm Viễn Dã nữa bây giờ, ba hào phóng ghê ha!”

Tần Sơ buông cổ áo cậu ra “Quay lại để xử lý mày đó”

Hai người đi về phía lối ra, chẳng ngờ, Lộ Đồng không đứng đấy chờ hắn.

Tuy rằng Tần Sơ không nói ra lý do phải chờ hắn, nhưng nhìn thấy anh lạnh lùng vô tình bỏ đi như vậy, tim hắn nghẹt lại một chút.

Tần Thập Ngũ chạy về phía cửa hàng bán nước bên phải, mua hai chai sữa bò Vượng Tử, sau khi mở một chai ra uống thì nghe thấy có người gọi cậu.

Hà Viện Viện với hai người bạn của cô chung một nhóm, ở đằng trước còn có mấy học sinh trung học có vẻ lưu manh mặc đồng phục Tứ Trung xộc xệch chắn lại.

“Douma! Vụ gì đây?” Tần Thập Ngũ quăng chai sữa bò uống xong vào thùng rác.

Hốc mắt Hà Viện Viện đỏ lên, bạn của cô lên tiếng cầu xin giúp đỡ nói “Tần Thập Ngũ, giúp với!”

Tần Thập Ngũ quay đầu nhìn đám học sinh Tứ Trung.

Xem ra có vẻ là học sinh lớp 11, tên thủ lĩnh mặt mày hung dữ, lỗ tai phải còn xỏ khuyên.

Hắn ta nhìn Tần Thập Ngũ, nói với Hà Viện Viện “Bạn trai cô à?”

Tần Thập Ngũ “Hiểu lầm rồi.

Cô xảy ra chuyện gì vậy?”

Nửa câu đầu là nói với đại ca xỏ khuyên, nửa câu sau là nới với Hà Viện Viện.

Đại ca xỏ khuyên thay Hạ Viện Viện trả lời “Mày đang giỡn mặt tụi tao đấy hả? Ở trước mặt tụi tao mà mày cười cái đéo gì?”

Tần Thập Ngũ không hiểu đầu cua tai nheo gì cả.

Cô bạn nói “Ai cười mấy người đâu!”

Đại ca xỏ khuyên đá cái ghế bên cạnh.

Học sinh trung học thời này đều thích làm màu như vậy đấy, không đá cái ghế, lật cái bàn thì không xem như là đang đánh nhau.

Tần Thập Ngũ cuối cùng sáng tỏ mọi việc.

Đại khái là lúc Hà Viện Viện với bạn của cô đi ngang qua, có giễu cợt đám người đại ca xỏ khuyên hai câu, bị bọn họ nghe thấy, tên đại ca bực tức gây chuyện.

Tần Thập Ngũ chẳng muốn bị dính vào cục diện rối rắm của đám người này, nhưng cậu cũng xem như là có quen biết Hà Viện Viện một chút, hơn nữa Tứ Trung lại tới gây sự với Nhất Trung, nếu giờ cậu bỏ đi thì mặt mũi của Nhất Trung để ở đâu, thế nên không thể để trường người ta lấn áp khí thế được.

Nhìn đại ca xỏ khuyên đang mang tư thế siết chặt nắm đấm, Tần Thập Ngũ liền chậc lưỡi hai cái.

Từ mười sáu năm trước xuyên đến đây, ở bên cạnh Lộ Đồng, cậu đã kiềm chế rất nhiều, gần như là không đánh nhau nữa…….chứ đừng nói là kéo bè kéo phái đi đánh nhau.

Bây giờ đối phương đã khiêu khích trước, khát vọng chiến đấu và chiến thắng từ trong xương tủy của Tần Thập Ngũ bắt đầu trỗi dậy.

Đại ca xỏ khuyên năm đánh một, thật không phải là hành vi của một anh hùng.

Hà Viện Viện hét lên một tiếng, vội vàng lùi về sau.

Tần Sơ đợi nửa ngày chẳng thấy tăm hơi của Tần Thập Ngũ đâu, tự cạn lời với bản thân.

…………….Làm gì có cái đạo lý nào là trước thì bà xã chạy mất, sau đó thì thằng con trai cũng bỏ đi luôn? Hôm nay ra đường quên coi ngày hay gì?

Tiếng thét chói tai của Hà Viện Viện đã thu hút sự chú ý của hắn.

Tần Thập Ngũ với đám người đánh nhau gây ra náo động rất ầm ĩ, lại ở trước phòng triển lãm sao trời người đến người đi.

Khách tham quan cố gắng tránh né, Tần Sơ đẩy vài người ra, nhìn thấy Tần Thập Ngũ đạp lên đầu đại ca xỏ khuyên chà chà trên mặt đất.

Bản thân cậu cũng không hẳn lành lặn gì, trên mặt bị đánh trầy da, khóe miệng còn hơi sưng.

Có điều, so với cái thằng gãy tay gãy chân nằm lăn lộn trên mặt đất thì chiến tích này của Tần Thập Ngũ cũng coi là huy hoàng rồi.

Đồng bọn của đại ca xỏ khuyên ngã trên mặt đất, đánh chính diện với Tần Thập Ngũ thì đánh không lại, chỉ có thể đánh lén.

Nhân lúc Tần Thập Ngũ không để ý, trực tiếp nhảy chồm lên cầm cây bút bi trong tay đâm vào mắt cậu.

Tần Sơ lúc này mới thay đổi sắc mặt, không hề nghĩ ngợi, liền đạp một chân đá vào ngực tên kia.

Tên đó bị hắn đá văng xa ha mét, cây bút bi thuận thế trượt một đường ở trên cánh tay Tần Sơ, kéo ra một vết xước lớn.

Sau khi thấy máu, Tần Sơ mới bắt đầu cảm thấy cơn đau nhức nhối từ trên miệng vết thương truyền đến.

Hắn nhìn chằm chằm vào vết thương trong chốc lát, phỉ nhổ nói: Bút khỉ gì mà nhọn dữ vậy không biết.

Còn bén nhọn hơn cây bút này là tiếng thét chói tai thứ hai của Hà Viện Viện.

Tần Thập Ngũ bị tiếng hét của cô làm cho bực bội “Còn cái gì nữa đây? Hét cái gì mà hét? Nó đánh cô chỗ nào à?”

Hà Viện Viện bịt miệng lại, nước mắt lưng tròng “Bảo vệ….

bảo vệ tới….”

Tần Sơ với Tần Thập Ngũ cùng quay đầu lại nhìn.

Hai nhân viên bảo vệ chạy tới và hét lên đầy tức giận “Ai đang đánh nhau! Ai dám ở đây đánh nhau hả! Bắt lại hết cho tôi!

Tần Thập Ngũ còn chưa kịp biện minh giải thích, đã bị tóm cổ đưa tới phòng bảo vệ ở lầu 4, cùng với ba cậu và mấy tên lưu manh Tứ Trung gây sự đang nằm bẹp trên mặt đất.

Mấy nhân viên bảo vệ nói là phải xem lại camera giám sát, sau đó giao từng người bọn họ cho trường học xử lý.

Lộ Đồng chỉ mới đi vệ sinh có một lúc, khi quay lại thì phòng triển lãm sao trời đã xôn xao nhốn nháo cả lên.

Xung quanh có người bàn tán xầm xì chuyện gì đó, Lộ Đồng tìm một vòng, không nhìn thấy Tần Sơ đâu.

Anh có chút buồn bực “Chạy đi đâu mất rồi?”

Lúc này, Hạ Niên từ lầu 3 lượn lên, nhìn thấy Lộ Đồng, vội vàng vẫy tay “Lộ Đồng, cậu cũng tới coi triển lãm sao trời à?”

Lộ Đồng đi thẳng vào vấn đề “Tôi tìm người”

Sau khi anh bị lạc mất Nhậm Viễn Dã, anh không nghĩ tới chuyện sẽ tìm Nhậm Viễn Dã trở về.

Nhưng khi anh để lạc mất Tần Sơ, trong lòng Lộ Đồng lại cảm thấy bất an, dù sao đem ra so sánh thì, tính cách của Tần Sơ có vẻ không đáng tin cậy, hắn cũng chỉ giống như một đứa trẻ con mà thôi.

Hạ Niên nói “Đừng nói là cậu đi tìm Tần Sơ nha?”

Lộ Đồng gật đầu “Cậu thấy hắn à?”

Hạ Niên “Không có, nhưng mà group của bọn tớ đang um sùm cả lên đây”

Lộ Đồng nhận thấy có gì đó không ổn.

Hạ Niên lấy điện thoại ra, lướt vài cái “Mấy cô nàng nói Tần Sơ đã đánh nhau với bọn Tứ Trung ở đây, sau đó bị bảo vệ bắt đi tới phòng bảo vệ rồi, bây giờ họ đang muốn liên lạc với giáo viên phụ trách, tớ nghĩ chắc hắn sẽ bị ăn phạt cho coi”

Tần Sơ ăn phạt là chuyện thường ngày ở huyện.

Từ hồi hắn vào trường tới giờ đã bị phạt không biết bao nhiêu lần rồi, chuyện này chưa hết lại tới chuyện khác.

Lộ Đồng ôm trán, nghiến răng nghiến lợi nghĩ: Mình mới đi có một lát mà hắn đã gây ra chuyện rồi.

“Phòng bảo vệ lầu 4 ở đâu vậy?”

Hạ Niên “Cậu muốn đi hóng chuyện à? Thôi đừng có đi, tớ nghĩ chắc giờ này có nhiều người bu đông ở phòng bảo vệ lắm, tới đó chắc bị chen chết mất”

Lộ Đồng nói “Tôi đi một chút sẽ về ngay”

Anh hạ quyết tâm muốn tự mình đến đó một chuyến.

Bên trong phòng bảo vệ, học sinh Tứ Trung ngay ngắn đứng xếp thành một hàng, bị giáo viên chủ nhiệm của Tứ Trung la mắng xối xả.

Trước đó bảo vệ đã trực tiếp mở đoạn băng ghi lại từ camera giám sát, có cả Hà Viện Viện và bạn của cô cùng tới làm chứng, sự thật đã chứng minh rằng là do bên Tứ Trung gây sự trước.

Chủ nhiệm của bọn họ ấn đầu mấy tên học sinh bắt xin lỗi Tần Sơ, sau đó lại giáo huấn học sinh của mình một trận nữa rồi mới lôi học sinh của mình rời đi.

Cô Triệu vẫn chưa kịp chạy tới thì Lộ Đồng đã đẩy cửa phòng bảo vệ ra trước.

Tần Thập Ngũ ngồi nghiêng nghiêng ngả ngả cứ y như ông chủ, ba cậu cũng chẳng thua kém gì cậu, giống như coi phòng bảo vệ là nhà mình vậy, hai tay cứ cầm điện thoại di động chơi liên tục, không quan tâm tới mọi thứ xung quanh.

Nhân viên bảo vệ tận tình khuyên bảo giáo dục, hắn nghe từ lỗ tai này lọt qua lỗ tai kia.

Lúc cửa bị đẩy ra, Tần Thập Ngũ liếc mắt nhìn sang bên ngoài một cái.

Nhìn thấy Lộ Đồng, cậu lập tức ngồi thẳng người dậy.

Bảo vệ nhìn thấy thái độ đàng hoàng của Tần Thập Ngũ, rất vui mừng, hết sức xúc động nói “Biết sai là tốt rồi, cho dù người ta có khiêu khích trước thì hai người các cậu cũng không nên quá khích như thế, tuổi các cậu còn trẻ, lỡ như xảy ra chuyện gì thì phải làm sao? Ăn nói sao với gia đình? Ăn nói sao với đất nước?”

Tần Sơ tỏ ra thờ ơ.

Tần Thập Ngũ bỗng kéo ống tay áo hắn, Tần Sơ vừa quay đầu lại, cũng nhìn thấy được Lộ Đồng.

Hắn ho khan một tiếng, từ trên ghế thả chân xuống.

“Sao anh lại tới đây?” Tần Sơ chột dạ.

“Tới xem cậu đã chết rồi hay chưa” Lộ Đồng lạnh nhạt nói, nhưng giọng điệu nghe vào là biết đang tức giận.

Nhân viên bảo vệ nhìn thấy cả hai người đều cùng lúc hoàn lương, ánh mắt hướng về phía Lộ Đồng.

Thầy giáo mà trẻ thế à?

Hình như không phải, còn đang mặc đồng phục mà.

Lúc Lộ Đồng nói dối mặt cũng không đỏ, trực tiếp mở miệng “Em là học sinh Nhất Trung, giáo viên chủ nhiệm của bọn em có việc không tới được nên cử em tới dẫn hai bạn này trở về”

Anh trời sinh mang khuôn mặt lịch sự hiền lành vô hại, vừa nhìn đã thấy có khí chất của học sinh ngoan, bảo vệ cũng không làm khó bọn họ nữa, liền thả người.

Lộ Đồng sắc mặt không vui kéo Tần Thập Ngũ đi, Tần Thập Ngũ không sợ ba cậu nổi giận, nhưng lại cực kỳ sợ Lộ Đồng quăng cho cậu vẻ mặt hung dữ, thở cũng không dám thở mạnh một tiếng, cẩn thận từng chút một để cho Lộ Đồng kéo đi ra ngoài thật xa.

Tần Sơ cũng chậm rãi đi theo sau.

Tới đại sảnh rồi, Tần Thập Ngũ không nhịn được mà lên tiếng “Lộ Đồng, em….”

“Cậu đừng gọi tôi” Lộ Đồng mở miệng, anh xoay người lại, liếc nhìn Tần Thập Ngũ, lui về phía sau một bước, đồng phục học sinh của thằng nhóc này bị cấu xé tới nhăn nhúm rách rưới, trên mặt có mấy vết bầm tím, khiến cho người ta nhìn mà tức giận.

Lộ Đồng lúc này cảm thấy trong lòng rất kỳ quái, anh rõ ràng biết Tần Thập Ngũ không có liên quan gì tới mình, cậu có làm gì cũng không tới lượt anh tức giận, thế nhưng chỉ vừa nhìn thấy dáng vẻ đáng thương này của cậu, anh lại giận tới sôi máu.

“Cậu làm ra vẻ anh hùng cái gì? Một chọi năm thì hãnh diện lắm sao? Sao cậu vẫn chưa bị đánh chết hả?” Anh cởi áo đồng phục của Tần Thập Ngũ ra một chút, nhìn thấy ở cổ cậu có vài vết tím đỏ, xem ra là lúc đánh nhau bị đối phương nhéo.

Càng nhìn càng thấy kinh hãi.

Tần Thập Ngũ mở miệng “Không có không có! Thật ra cũng còn đỡ, đánh nhau mà, kiểu gì mà chẳng bị thương một xíu.

Với lại lúc đó Hà Viện Viện cũng thảm lắm, em đâu thể nào trơ mắt nhìn cô ấy bị bắt nạt được, dù sao thì cô ấy cũng là con gái, yếu ớt hơn em nhiều!”

Lộ Đồng hừ lạnh một tiếng “Cậu cũng biết cô ấy là con gái, vậy cậu có biết mình là một Omega không?”

Đúng là quên mất.

Tiên Hiệp Hay

Tần Thập Ngũ chợt nghĩ lại.

Cậu đã làm Alpha lâu rồi, lúc xuyên qua lại trở thành Omega, đến giờ cậu vẫn chưa thích ứng lắm với thân phận mới của mình.

Lộ Đồng lẩm bẩm nói “Ở chỗ quỷ quái này thì đi đâu mua được thuốc cho cậu? Bị đau tới như vậy thì phải làm sao?”

Tần Thập Ngũ “Tối nay em ra ngoài mua, dù sao buổi tối cũng có nhiều thời gian mà”

Cậu trộm liếc mắt nhìn Tần Sơ, Lộ Đồng thấy, cảnh cáo nói “Cậu còn dám nhìn hắn”

Tần Sơ rốt cuộc lên tiếng “Liên quan gì tới tôi?”

Lộ Đồng “Nếu cậu ngăn cản nó thì nó còn đánh nhau nữa sao? Đã vậy cậu còn lao vào đánh nhau chung với nó nữa, tôi thấy cậu cũng giỏi lắm đấy”

Tần Sơ oan uổng bị mắng như vậy, cảm thấy chột dạ.

Lộ Đồng lúc nãy vừa đi vào phòng bảo vệ cũng đã lướt nhìn Tần Sơ một chút, không nhìn thấy trên người hắn có vết thương, tạm thời nhẹ nhàng thở ra.

Khúc Mộ Dao lững thững đi tới “Đánh nhau à?”

Thấy người tới không có ý tốt, Tần Sơ tức giận nói “Mày chạy tới đây làm gì?”

Khúc Mộ Dao “Rõ ràng, em tới cười vào mặt anh đấy.

Nghe nói anh đánh nhau với đám học sinh Tứ Trung rồi bị bắt đi à, cảm giác lúc ấy thế nào vậy? Chắc là lần đầu tiên được hưởng đãi ngộ này nhỉ?”

Tần Sơ “Mày rảnh quá hả, cút”

Đi cùng với Khúc Mộ Dao tới, còn có Cố Trì.

Cố Trì lên tiếng “Tôi tới để chuyển lời nhắn dùm cho cô Triệu, tại lúc cô tới phòng bảo vệ thì các cậu đã đi rồi”

Tần Sơ “Cô Triệu nói cái gì?”

Cố Trì “Phụng ý chỉ của Hoàng Thái Hậu, cô Triệu nói lát nữa trở về sẽ xử lý cậu”

Khúc Mộ Dao khẽ hất đầu “Tần Thập Ngũ, bạn gái nhỏ của cậu đang tìm cậu ở khắp nơi đó”

Tần Thập Ngũ phỉ nhổ nói “Tôi làm gì có bạn gái nào?”

Bây giờ cậu có được sinh ra đời không còn đang là một vấn đề, đừng nói tới chuyện tìm bạn gái, không phải là quá viễn vông sao?

Cố Trì “Đừng nghe cô ấy nói bậy, là Lâm Tiểu Miên đi tìm cậu đấy, vở với bút của cậu có phải để quên trên xe buýt rồi không?”

Tần Thập Ngũ lục lọi túi của mình, không có bút cũng không có vở.

Thực hành ngoại khóa yêu cầu phải ghi lại thông tin tư liệu liên quan.

Trong thời đại này không phải ai cũng được sử dụng điện thoại di động, đa số học sinh đi thực hành ngoại khóa đều dựa vào ghi chép chứ không phải dựa vào hình chụp.

Huống gì, nội quy ở Nhất Trung quy định rõ ràng không được sử dụng điện thoại di động, nếu lén lút sử dụng thì không sao, lỡ như bị giáo viên bắt quả tang sử dụng trong viện khoa học kỹ thuật thì tốt nhất, nên nói lời tạm biệt với cái điện thoại di động đi, sau khi ra tốt nghiệp thì gặp lại nó sau.

Tần Thập Ngũ lên tiếng nói “Tôi lấy vở, đi trước đây”

Lộ Đồng kéo cậu lại “Vết thương của cậu thì sao?”

Tần Thập Ngũ “Không sao hết! Em không đau, còn khỏe lắm”

Khúc Mộ Dao cười nói “Anh có vẻ quan tâm tới cậu ta quá ha? Sao không thấy anh hỏi han vết thương của Tần Sơ vậy?”

Lộ Đồng tự hỏi: Vết thương của Tần Sơ thì liên quan gì tới tôi? Hơn nữa, cậu ta đâu có bị thương.

Cố Trì cảm thấy bầu không khí nơi đây sóng ngầm mãnh liệt, thức thời mở miệng “Tôi đi trước đây”

Khúc Mộ Dao vẫn còn ở đấy chờ xem kịch hay, Cố Trì nhìn thấy, ôm trán, kéo Khúc Mộ Dao đi cùng “Bà cô à, lúc nào rồi mà cô còn ở đây xem kịch, có xem kịch cũng phải biết lựa người mà xem chứ? Bộ không cảm thấy không khí ở đây rất sai trái sao?”

Hai người vừa đi, ở tại chỗ chỉ còn lại mỗi Lộ Đồng với Tần Sơ.

Cơn giận của Lộ Đồng đi qua, lại cảm thấy buồn cười: Mình lại giận cái quái gì chứ?

Tần Sơ lên tiếng “Sao anh không thèm quan tâm gì đến tôi vậy?”

Lộ Đồng nói “Quan tâm cậu cái gì? Quan tâm tới vết thương của cậu sao?”

Anh liếc nhìn Tần Sơ từ trên xuống dưới một lượt, thật sự không nhìn ra Tần Sơ có chỗ nào đáng để quan tâm.

Vết thương trên cánh tay Tần Sơ được giấu ở trong áo đồng phục dài tay, bên ngoài không thể nhìn ra được.

Huống gì đó chỉ là một vết xước, tuy rằng có chảy máu nhưng cũng không chảy nhiều máu lắm.

Có điều, đau thì vẫn rất đau.

Lộ Đồng có chút ngượng ngùng không muốn đứng tại chỗ nữa “Tôi đi trước đây”

Tần Sơ “Anh đi đâu?”

Lộ Đồng lấy bút với vở ra “Đương nhiên đi ghi chép, chứ không đi đâu?”

Tần Sơ đầu óc linh động “Tôi đi với anh”

Hắn không hề nhắc lại chuyện tự mình đề cử làm bạn trai của Lộ Đồng ở bên trong phòng triển lãm sao trời lúc nãy, ngược lại tỏ ra hết sức ân cần.

Lộ Đồng kỳ quái nhìn hắn, không biết trong đầu hắn đang suy nghĩ cái gì, nhưng cũng không đuổi hắn đi, thời gian buổi chiều nhanh chóng qua đi.

Tới 5 giờ đúng, thời gian được tự do hoạt động bắt đầu.

Học sinh tự mình đi ra ngoài ăn bữa tối, sau đó đúng 8 giờ tập trung ở khách sạn.

Chủ nhiệm mỗi lớp chịu trách nhiệm điểm danh, gọi hết tất cả học sinh trở lại.

Hàng năm trường Nhất Trung đều có hoạt động ngoại khóa, cho nên mọi người đã quen với lịch trình này, vừa đúng 5 giờ, không cần giáo viên lên tiếng, mọi người lập tức giải tán tại chỗ.

Tần Thập Ngũ không ghi chép được gì nhiều, cả buổi chiều cậu toàn đi chép lại ghi chép của Lâm Tiểu Miên, chép vội chép vàng mà vẫn chưa chép xong.

Lâm Tiểu Miên cầm hai chai nước suối đến, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Tần Thập Ngũ “Hay là cậu mang về mà chép”

Tần Thập Ngũ “Không được!”

Buổi tối cậu còn chuyện lớn cần phải hoàn thành, làm sao có thể để bài tập làm vướng chân chứ?! Nghĩ tới chuyện Lộ Đồng phải ngủ chung với một Alpha xa lạ khác ngoài ba cậu là cậu lại thấy đau tim muốn chết!

Lâm Tiểu Miên “Cậu không định ăn cơm tối sao? Sau khi ăn xong thì mình chép giùm cậu, được chứ?”

Tần Thập Ngũ thả bút xuống, cử động ngón tay “Tôi sắp chép xong rồi, chép xong rồi đi ăn cũng được”

Lâm Tiểu Miên “Ừm” một tiếng, hơi do dự “Lần trước cậu giúp mình….”

Chuyện lúc trước Tần Thập Ngũ đã ra mặt giúp cô, dạy dỗ cho Cốc Khải Phi một bài học, Lâm Tiểu Miên vẫn luôn ghi tạc trong lòng, sẵn sàng tìm cơ hội để báo đáp cho sự giúp đỡ của Tần Thập Ngũ.

Tuy rằng ngày thường cô vẫn cho cậu chép bài tập, giúp đỡ cậu mấy thứ linh tinh, nhưng những điều này đều không xem như là trả ơn.

Lâm Tiểu Miên luôn muốn dùng một thứ vật chất gì đó để cảm ơn cậu.

Chẳng ngờ, lời nói vẫn chưa nói ra, thanh âm của cô đã bị cắt ngang.

Hà Viện Viện với bạn của cô ta đi tới tìm Tần Thập Ngũ, trong tay cầm hai ly trà sữa, Hà Viện Viện đặt một ly ở trên bàn, mỉm cười nói “Chuyện hôm nay thật cảm ơn cậu” (Jian: vận đào hoa của bé 15 tới rồi =))))))))

Lâm Tiểu Miên yên lặng nuốt lời của mình định nói ra vào trong.

Tần Thập Ngũ liếc nhìn trà sữa “Cho tôi à?”

Hà Viện Viện gật đầu.

Tần Thập Ngũ “Biết rồi”

Hà Viện Viện:?

Tần Thập Ngũ lại vùi đầu vào tập trung chép bài, được một lúc chợt ngẩng đầu lên nhìn Hà Viện Viện, kinh ngạc nói “Sao cô còn chưa đi?”

Hà Viện Viện hỏi cậu “Cậu ăn tối chưa? Tôi vẫn chưa ăn, hay là chúng ta đi ăn cùng nhau đi”

Tần Thập Ngũ đang bận chép bài, làm gì có thời gian mà cơm với nước, vội vàng xua tay “Không ăn, đang bận”

Lòng tốt của Hà Viện Viện lại bị cậu ngó lơ.

Tần Thập Ngũ am hiểu sâu sắc tâm tư của con gái, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng phiền phức.

Mười sáu năm sau, tuy rằng đánh nhau, trèo tường, trốn học, chuyện xấu gì cậu cũng đã làm hết, nhưng chỉ duy nhất cậu vẫn chưa tham gia vào cái sự nghiệp yêu sớm vĩ đại này.

Khuôn mặt nguyên bản của cậu cực kỳ giống Tần Sơ, tóc hơi xoăn một chút, làn da lại trắng tới phát sáng giống như Lộ Đồng, tóm lại là một khuôn mặt nhỏ khôi ngô tuấn tú đẹp tới mức chỉ cần nhìn qua một lần sẽ không thể nào quên.

Thế nên mười sáu năm sau, ở trường Nhất Trung, con gái hâm mộ cậu có thể xếp hàng vòng quanh sân thể dục.

Hà Viện Viện không bỏ đi mà ngồi xuống.

Lâm Tiểu Miên trái lo phải nghĩ, quyết định không tiếp tục ở đây làm bóng đèn phát sáng nữa, lọ cồn sát trùng ở trên tay cầm từ nãy tới giờ muốn nóng lên, đặt trên bàn, cô nhỏ giọng nói “Mình đi trước nha, lát nữa cậu chép xong thì cứ cầm đi, về trường trả lại cho mình cũng được.

Còn đây là cồn sát trùng, lát nữa cậu nhớ xử lý miệng vết thương một chút đó”

Hà Viện Viện cầm lọ cồn sát trùng trên bàn, mở miệng “Tôi bôi giúp cậu”

Lúc Lộ Đồng tìm được Tần Thập Ngũ, Hà Viện Viện đã giúp Tần Thập Ngũ sát khuẩn miệng vết thương trên tay cậu.

Trên tay anh mang theo một tuýp thuốc mỡ trị thương mua được ở bên ngoài.

Từ lúc qua lại với Tần Sơ và Tần Thập Ngũ, Lộ Đồng đã rất rành rọt các loại thuốc trị thương, giảm sưng nhanh chóng.

Tần Thập Ngũ nhìn thấy Lộ Đồng, vội vàng nói “Sao anh lại tới đây?”

Giữa Hà Viện Viện với Lộ Đồng vẫn còn có chút ngượng ngùng không rõ, nhìn thấy anh, lại nhìn thấy Tần Sơ từ phía sau đi tới, cô nhỏ giọng nói “Tôi đi trước đây.”

Tần Thập Ngũ không giữ cô lại.

Tần Sơ ngồi xuống “Sao mày lại ở cùng với cô ta? Lâm Tiểu Miên đâu rồi?”

Tần Thập Ngũ “Đi rồi, con đang giữ vở của cô ấy, lát nữa chép xong sẽ mang qua trả.

Mà sao ba biết con ở chung với Lâm Tiểu Miên?”

Tần Sơ “Mày còn có bạn nào khác à?”

……….Ờ thì, đúng là không có thật.

Sua khi Tần Thập Ngũ xuyên qua thì không quan tâm tới các mối quan hệ của mình, ngoại trừ ba mẹ cậu, cậu luôn liều chết bám đùi học bá Lâm Tiểu Miên này, tiện cho cậu chép bài tập với vượt qua các bài kiểm tra.

Lộ Đồng bôi thuốc mỡ lên vết thương cho cậu, sau đó dán băng cá nhân lên các vết thương.

Ba người trò chuyện mấy câu……chủ yếu là Tần Sơ nói chuyện với Tần Thập Ngũ, còn Lộ Đồng thì xử lý vết thương cho Tần Thập Ngũ, sau khi vết thương được xử lý tốt, cái bụng đói của Tần Thập Ngũ bắt đầu réo lên.

Lộ Đồng chọn một nhà ăn khá yên tĩnh, chuẩn bị đi ra khỏi viện khoa học kỹ thuật để ăn tối.

Bảo vệ ở viện khoa học kỹ thuật khá nghiêm nghị, lúc đi vào cửa phải kiểm tra đối chiếu thông tin trên chứng minh thư và thẻ học sinh.

Lúc đi ra ngoài lại phải kiểm tra đối chiếu thông tin một lần nữa.

Tần Thập Ngũ đưa chứng minh thư của mình ra, Lộ Đồng tinh mắt nhìn thấy được ngày sinh của cậu.

Tần Sơ liếc mắt một cái, thuận miệng nói “Hôm nay là sinh nhật mày à?”

“Hôm nay? Con hả?”

Sinh nhật Tần Thập Ngũ không nằm trong tháng 11.

Cậu sinh vào tháng 12, hôm đó là ngày tuyết rơi rất lớn, Tần Sơ thiếu chút nữa không thể từ trường học chạy tới.

(Jian: đúng là bé 15 sinh hồi ba mẹ còn đi học rồi =)))))

Ngày sinh hiển thị trên chứng minh thư của cậu, là của “Tần Thập Ngũ” kia.

“À à, sinh nhật của con, con quên mất” Tần Thập Ngũ vội vàng trả lời lại, cậu hỏi “Thì sao?”

Tần Sơ “Không sao cả, chưa nghe mày nhắc tới bao giờ”

Tần Thập Ngũ xua tay “Có gì hay đâu mà nhắc tới, dù sao thì sinh nhật cũng có gì vui đâu, ba mẹ con chưa tổ chức cho con bao giờ”

Tần Sơ rất ít khi nghe cậu nhắc tới ba mẹ cậu, giờ Tần Thập Ngũ nhắc tới, hắn lại nghĩ thầm thằng nhóc này lúc trước đã nói mình xuyên không từ mười sáu năm trước đến, khiến cho hắn thấy rất khó hiểu.

Lộ Đồng ở trước cổng gọi taxi, hỏi “Sao lại không tổ chức cho cậu?”

Tần Thập Ngũ ngập ngừng “Họ bận quá, hồi em còn nhỏ thì họ còn rảnh một chút, về sau em lớn rồi, họ càng không có thời gian”

Trong trí nhớ của cậu, trước khi cậu lên năm tuổi, Lộ Đồng vẫn còn ở nhà cùng cậu ăn sinh nhật.

Về sau anh chính thức bước chân vào giới giải trí, mới bắt đầu đã bận đến tối mắt tối mũi, nào là đóng phim điện ảnh, quay phim truyền hình, rồi tham gia show giải trí, làm gì còn thời gian mà để ý chăm sóc cậu nữa.

Hơn nữa, ngay lúc đầu, Lộ Đồng đi theo con đường thần tượng, tuy rằng không có định nghĩa rõ ràng, nhưng dựa vào gương mặt kia, rất nhanh đã ngồi lên vị trí đỉnh lưu.

Đã ngồi lên được vị trí này, mỗi lời nói, mỗi hành đồng đều bị các fan theo dõi sát sao.

Tần Thập Ngũ nhớ rõ fan tư sinh của Lộ Đồng vô cùng điên cuồng, chạy theo xe của anh, gắn máy nghe lén vào xe của anh, đáng sợ nhất đó là, thiếu chút nữa đã tìm được tới nhà của anh.

Ở trong giới giải trí, có không ít người muốn nhấn chìm Lộ Đồng xuống nước, mỗi cử chỉ hành động của anh đều bị mọi người theo dõi sát sao.

Hơn nữa, tập đoàn của ba cậu còn phát sinh một lần biến động nhân sự, xảy ra khá nhiều ồn ào rắc rối.

Trong trí nhớ mơ hồ của Tần Thập Ngũ, có một lần cậu còn bị người ta bắt cóc.

Bởi vì nhiều lý do khác nhau mà Tần Thập Ngũ gần như bị che giấu đi thật kỹ.

Chẳng qua bởi vì ký ức quá xa xôi nên cậu đã sớm không còn nhớ rõ nữa.

Cũng từ lần đó, Tần Thập Ngũ muốn bước ra khỏi cửa càng khó khăn hơn.

Vừa ra khỏi cửa, trước sau đều là vệ sĩ.

Tần Thập Ngũ thở dài, buồn bã một lát, lại phấn chấn lên.

Lúc này, đã ăn xong bữa tối.

Ba người mỗi người mang một suy nghĩ trở về khách sạn, Tần Thập Ngũ đẩy cửa ra, nằm ở trên giường.

Vừa đúng 8 giờ, sau khi giáo viên chủ nhiệm điểm danh xong, bỗng nhiên mở miệng “Các em buổi tối không được trốn ra ngoài, hôm nay nhiệt độ giảm xuống, khả năng sẽ có tuyết rơi”

Tần Thập Ngũ như cá muối ở trên giường, không quan tâm, nghĩ thầm: Tuyết rơi, mới tháng 11 đã có tuyết rơi, vậy tới tháng 12 thì rơi cái gì, mưa đá à?

Lúc đang miên man suy nghĩ, màn hình điện thoại sáng lên.

Đây là điện thoại Tần Thập Ngũ mua sau để liên hệ với Tần Sơ và mọi người.

Kết quả, người gửi tin nhắn cho cậu không phải là Tần Sơ mà là Lộ Đồng.

Tần Thập Ngũ từ trên giường ngổi nhỏm dậy, vội vàng cầm điện thoại di động lên: Mặt trời mọc đằng Tây à, đây là lần đầu tiên Lộ Đồng chủ động liên lạc với mình đó.

Bên trong tin nhắn cũng không nói gì nhiều, chỉ bảo cậu mặc thêm quần áo vào rồi đi xuống lầu tới đại sảnh của khách sạn.

Tần Thập Ngũ vội vàng nhét mình vào trong đồng phục học sinh mùa đông, một bước ba bước chạy xuống dưới lầu.

Lộ Đồng có vẻ đứng chờ đã lâu, mang theo cái mũ, đứng bên cạnh anh là một thiếu niên dáng người cao gầy, chính là Tần Sơ.

Hai người cùng nhau xuất hiện ở dưới lầu, còn ngồi ở đại sảnh khách sạn, khiến cho ánh mắt của các học sinh ít nhiều đều nhìn lại đây.

Tần Thập Ngũ ăn mặc như một quả bóng cao su nhỏ, vừa đến đã hỏi “Có chuyện gì á? Trốn học chơi game à?”

Lộ Đồng “Dẫn cậu tới một chỗ”

Tần Thập Ngũ đầu óc mơ hồ.

Lộ Đồng “Có đi không?”

“Đi chứ!” Cậu đưa mắt nhìn ra bên ngoài khách sạn, gió lạnh thổi không ngừng, khiến cậu vô thức rùng mình một cái.

Chỗ Lộ Đồng muốn dẫn cậu đi cách khách sạn không xa, đi đường khoảng 500 mét là tới nơi.

Tần Thập Ngũ càng đi càng thấy tối, không khỏi dựa gần Lộ Đồng một chút, mãi đến khi đèn đường cũng không còn chiếu tới nữa, lúc bật cái đèn pin trên tay lên, cậu run bần bật hỏi “Anh định đi đâu vậy?”

Nếu không phải tin tưởng con người Lộ Đồng, suýt chút nữa cậu đã cho rằng Lộ Đồng nhân lúc ban đêm gió lớn mà ra tay giết người rồi.

Lộ Đồng ở phía trước dừng bước chân lại “Tới rồi”

Tần Thập Ngũ nheo mắt nhìn một đám cỏ dại “Tới đây làm gì thế?”

Hẹn hò hả?

Khùng à, chỗ này thích hợp để hẹn hò sao? Bảo tới đây làm phép có khi còn nghe được!

Lại nói, hẹn hò thì dẫn mình Tần Sơ đi là được rồi, dẫn cậu đi làm bóng đèn hay gì?

Lộ Đồng đi tới bên cạnh hai bước, sờ sờ tìm tới một cái công tắc điện.

Tần Sơ bắt lấy tay anh “Để tôi”

Hắn nhìn thấy dáng vẻ mù lòa của Lộ Đồng sờ sờ tìm kiếm, lo lắng anh sờ trúng chỗ nào đó không được sờ sẽ bị điện giật.

Tần Sơ hỏi anh “Nhấn chỗ nào?”

Lộ Đồng “Công tắc tổng, nằm ở bên phải, cậu kéo nó lên đi”

Tần Thập Ngũ nghe mà như lọt vào trong màn sương mù, vẫn còn đang ngây người thì nghe thấy một tiếng cạch, giống như công tắc nào đó được mở ra.

Ngay sau đó, một luồng ánh sáng mạnh từ phía trước chiếu vào, cả ba người đều phải giơ tay áo lên để che mắt, chờ tới khi luồng ánh sáng mạnh biến mất, xuất hiện ở trước mắt ba người, là một công viên giải trí có phần hoang vắng.

Tuy nhỏ, nhưng các thiết bị vẫn hoạt động bình thường.

Khi bật công tắc tổng lên, vòng quay ngựa gỗ bắt đầu chuyển động vòng quanh và phát ra tiếng hát leng keng.

Tần Thập Ngũ trợn mắt há hốc mồm “Đây là gì chứ?”

Lộ Đồng “Căn cứ bí mật”

Tần Thập Ngũ “Của anh hả?”

Sắc mặt Lộ Đồng có chút đỏ lên, dù sao cũng đã học lên cấp ba rồi, lại còn có “căn cứ bí mật” như mấy đứa con nít nữa “Của tôi”

Trái tim Tần Thập Ngũ nhảy dựng lên.

Cậu giống như đặt chân vào một thế giới mà cậu chưa từng biết tới của Lộ Đồng, chạm được vào quá khứ của Lộ Đồng.

Tần Sơ cũng sửng sốt, kinh ngạc nói “Sao anh biết bên cạnh khách sạn có một cái công viên cũ?”

Lộ Đồng thở dài “Đây là một dự án mà anh họ của tôi làm, còn chưa bắt đầu đã gặp phải rất nhiều sự cố, về sau cấp trên không để anh ấy tiếp tục thực hiện nữa, thế nên nó đã bị bỏ hoang ở đây.

Hồi còn nhỏ, anh ấy có dẫn tôi tới đây chơi vài lần nên tôi vẫn còn nhớ rõ đường.”

Tần Sơ “Vậy mà vẫn còn được cấp điện, thật khó tưởng tượng”

Lộ Đồng “Nó sử dụng chung hệ thống điện với khách sạn, chỉ cần khách sạn không ngắt điện, đường dây điện ở đây không bị hư hỏng, thì nơi này sẽ luôn có điện.

Có điều, đa số mọi người đều không để ý tới công viên hoang phế này.”

Bởi vậy, nơi này gần như trở thành một thế giới nho nhỏ của Lộ Đồng.

Anh vẫn luôn giấu nó đi cho riêng mình, chưa từng mang bất cứ ai đến nơi đây, mãi đến hôm nay, cuối cùng cũng mở nó ra.

Tần Thập Ngũ hít sâu một hơi, niềm vui sướng quá bất ngờ khiến cậu chưa dám tin “Có chơi được không?”

Lộ Đồng “Được.

Cậu muốn chơi cái gì? Ngoại trừ tàu lượn siêu tốc”

Tần Thập Ngũ vô cùng hào hứng “Em muốn chơi xe đụng!”

Tần Sơ mở miệng “Trước khi chơi thì thổi nến đã”

Tần Thập Ngũ lại ngây ngẩn cả người.

Mãi tới khi Tần Sơ đưa chiếc bánh kem đến, Tần Thập Ngũ gần như có thể dùng từ “trợn mắt há hốc mồm” để hình dung vẻ mặt của cậu lúc này.

“Đây là gì?!!!” Tần Thập Ngũ kinh hoảng.

“Thì mày thấy đó, đây là một cái bánh kem” Tần Sơ mặt không biến sắc “Sinh nhật vui vẻ”

Tần Thập Ngũ “Đây là gì bánh kem sao? Đây không phải là bánh mì nhỏ kiểu Pháp à?”

Tần Sơ “Chứ sao, điều kiện có hạn, đi đâu mà mua bánh kem cho mày ăn? Có ăn là may lắm rồi”

Tần Thập Ngũ “Đồ ăn vặt trong phòng khách sạn hôm nay cũng là bánh này! Cái này rõ ràng là khách sạn đưa cho mà!”

Tần Sơ “Đưa cho tao thì là của tao, tao tặng cho mày không được à?”

Tần Thập Ngũ ôm tia hy vọng cuối cùng “Còn nến đâu?”

Tần Sơ lại lấy ra một ngọn nến.

Là một cây nến màu đỏ thẫm, dài khoảng 20cm, là một cái nến cưới long phượng.

Tần Thập Ngũ trầm mặc “Đây là nến hả?”

Tần Sơ “Đúng thế, một danh nhân đã nói, nến sinh nhật càng dày thì tuổi thọ càng dài.”

Tần Thập Ngũ “Danh nhân nào nói vậy?”

Tần Sơ “Danh nhân này là tao.”

Tần Thập Ngũ phát điên nói “Ba có lộn không đó!!!”

Lộ Đồng lên tiếng “Diễn hài xong chưa?”

Anh vừa dứt lời, công viên giải trí lại có người tới.

Khúc Mộ Dao từ trên xe motor xoay người bước xuống dưới, trong tay mang theo một cái bánh kem, Cố Trì ngồi ở đằng sau, miệng đã sùi bọt mép.

Khúc Mộ Dao cởi nón bảo hiểm ra, dựa vào trên xe, cười hì hì nói “Ca, xe của anh đúng là xịn xò đấy”

Tần Thập Ngũ kinh ngạc nói “Cô nhỏ……..Dao?”

Khúc Mộ Dao kéo Cố Trì hôn siêu phách lạc đi về phía trước “Cô nhỏ là cô nhỏ, cô nhỏ Dao là cái gì? Cậu đã gọi Tần Sơ là ba rồi thì sao không gọi tôi là cô nhỏ chứ?”

Tần Thập Ngũ sờ sờ cái mũi “Tôi gọi chơi thôi, cô không cần coi là thật”

Tần Sơ cười nhạo một tiếng.

Tần Thập Ngũ “Sao hai người lại tới đây vậy?”

Khúc Mộ Dao “Còn không phải là Tần Sơ gọi tới, nói hôm nay là sinh nhật cậu, nên bảo bạn bè tới chúc mừng sinh nhật cậu đó”

“Tần Thập Ngũ………” Một giọng nữ mềm mại rụt rè chen vào.

Khúc Mộ Dao quay đầu lại nhìn, cười nói “Sao cậu tới trễ thế?”

Lâm Tiểu Miên đỏ mặt lên “Mình không tìm thấy chỗ”

Đi phía sau cô là mấy người bạn có quan hệ khá tốt với Tần Thập Ngũ: Kỷ Nhượng, Hổ Tứ, còn có cả Cốc Khải Phi không đánh không quen.

(Jian: thiếu thằng ku đầu vỏ dưa lâu rồi không thấy =)))))))

Kỷ Nhượng kêu lên “Douma! Đông dữ! Tần Sơ, có mình mày thôi đó, buổi tối tổ chức sinh nhật ở khách sạn không phải tốt hơn sao?”

Cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy công viên giải trí này, cảm khái một chút “Có điều tổ chức bên ngoài như vậy cũng không phải là tệ lắm”

Lâm Tiểu Miên xoa xoa khuôn mặt bị đông lạnh tới đỏ bừng “Thổi nến trước đi”

Bánh kem mà Khúc Mộ Dao mang đến là bánh kem mới được làm xong, cực kỳ tinh xảo.

Lộ Đồng đẩy nhẹ Tần Thập Ngũ một cái “Sao còn ngây người vậy, không được như mong muốn sao?”

Tần Thập Ngũ vẫn còn thất thần, nhìn Lộ Đồng với Tần Sơ, có chút mờ mịt nói “Mong muốn của em dường như đã được thực hiện rồi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK