• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc trước Trịnh Gia Hòa có nói với Cố Ngôn Tử hắn thích nam nhân, cũng không phải là nói dối.

Hắn đã sớm phát hiện tính hướng của mình từ rất sớm, lúc ở nước ngoài du học, còn quen một người bạn trai, đáng tiếc sau đó cũng bởi vì đủ loại nguyên nhân mà chia tay.

Sau khi về nước, hắn liền vào tập đoàn Minh Lợi, sau đó… bởi vì công ty có nhiều chuyện làm hắn bận rộn, hắn liền không có thời gian lo lắng cho cuộc sống tình cảm của mình.

Hiện giờ đột nhiên toát ra một cái phán đoán như vậy, Trịnh Gia Hoa hơi buồn rầu.

Hắn có ấn tượng rất tốt với Cố Ngôn Tử, thậm chí thực cảm kích Cố Ngôn Tử.

Dù sao… Cố Ngôn Tử cũng từng giúp đỡ hắn.

Đừng nhìn thân hình hiện tại cao lớn của hắn, thân thể cũng tốt, trước đây kỳ thật rất là ốm yếu.

Thân thể mẹ hắn không tốt, lúc có hắn thì tuổi cũng không nhỏ, thiếu chút nữa không giữ được hắn, sau đó tuy rằng bảo vệ được, nhưng hắn sinh non.

Kỳ thật sinh non cũng không phải là chuyện gì lớn, dưỡng mấy tháng là được rồi, nhưng cha mẹ hắn vì vậy mà cảm thấy thân thể hắn ốm yếu, lúc nuôi hắn…. còn có chút hơi cẩn thận…

Lúc đứa nhỏ nhà người khác bắt đầu đi đường, hắn cũng chưa chạm chân xuống đất một lần nào.

Hơn nữa mẹ hắn rất lo lắng cho hắn, chỉ cần hắn ho khan một tiếng, đều sẽ dẫn hắn đi bệnh viện… vì thế, mọi người vẫn cảm thấy thân thể hắn không tốt.

Có đôi khi, khi tất cả mọi người cảm thấy thân thể bạn không khỏe, thì chính bản thân mình cũng sẽ cảm thấy như vậy.

Tính tình hắn trầm tĩnh, vốn không thích vận động chỉ thích đọc sách, hơn nữa tất cả mọi người cảm thấy thân thể hắn không tốt… khi đó, tiết thể dục hắn không hề tham gia, cũng không ở trường học ăn cơm, còn không tham gia hoạt động lớp….

Điều này vẫn làm cho hắn không có bạn cùng tuổi.

Đương nhiên, ngay lúc đó hắn cũng không để ý… khi đó hắn chướng mắt bạn nhỏ ngây thơ cùng tuổi.

Ban đầu không có vấn đề gì, hắn mặc dù có thanh danh “thân thể không tốt”, nhưng trên thực tế thân thể không có vấn đề gì, cứ như vậy mãi, nhiều nhất sau này lớn lên sẽ thành một nam nhân nho nhã yếu đuối.

Thế nhưng lúc hắn mười lăm tuổi, bị ngã gãy chân. Mẹ hắn lo lắng muốn khóc, bắt hắn nằm trên giường dưỡng thương đến ba tháng.

Cũng kỳ quái, hắn mỗi ngày nằm như vậy, thế nhưng không béo lên lại gầy đi, khiến mình nắm đến mức phế đi.

Cũng chính là lúc này, ông ngoại hắn nhìn không được, mang hắn đến thành phố S.

Nhà ông ngoại hắn ở bên cạnh Cố gia, mà hắn tại một ngày nào đó, nằm trên ghế ở ban công đọc sách, nhìn thấy Cố Ngôn Tử chui qua bụi cây ở giữa hai biệt, tìm chó nhà ông ngoại hắn nuôi chơi.

Lúc ấy là nghỉ hè, cha mẹ Cố Ngôn Tử mời rất nhiều gia sư cho hắn, đem thời gian của hắn sắp đầy, hắn chỉ có thể ăn xong sau đó có hai giờ nghỉ trưa.

Sau đó, tiểu tử kia giả bộ muốn đi ngủ trưa, trên thực tế là chạy đi chơi.

Có thể là một người chơi thì thấy chán, tiểu tử kia trong lúc vô tình nhìn thấy hắn, còn quấn quít lấy hắn cùng nhau chơi.

Lại bởi vì mặc kệ là chơi cờ hay đánh bài, hoặc là chơi trò chơi khác, cũng bởi vì nguyên nhân chơi đùa, bặt đầu giựt dây hắn đi bơi lội, đi chơi bóng cao su, đi đánh cầu lông, đi theo chơi với chó…

Hắn cảm thấy những cái này thật nhàm chán, nhưng ông ngoại hắn bắt buộc, cũng chỉ có thể đi theo, sau đó ở các mặt đều thắng tiểu tử kia.

Vận động một kỳ nghỉ hè, hắn vừa đen vừa béo, còn phát hiện thân thể mình tốt hơn trước, cũng không còn leo cầu thang mà thở dốc nữa.

Chính hắn cũng không biết, khi đó hắn sao có thể cùng một đứa nhỏ chơi vui tới như vậy, nhưng tồn tại của Cố Ngôn Tử, làm cho hắn phát hiện kỳ thật thân thể mình không hề có vấn đề gì, thậm chí yêu thích vận động, thay đổi cuộc sống… đây là khẳng định.

Cũng bởi vì như vậy, ở khách sạn An Hòa nhìn thấy Cố Ngôn Tử, hắn không chút do dự ra tay giúp đỡ.

Nhưng Cố Ngôn Tử thích hắn…

Hắn với Cố Ngôn Tử tuy rằng kém vai vế, nhưng cũng không kém nhau nhiều tuổi, hắn cũng không thể thật sự xem Cố Ngôn Tử là vãn bối của mình… nhưng lúc trước, hắn vẫn xem Cố Ngôn Tử là em trai của mình!

“Chú Trịnh, ngâm chân!” Cố Ngôn Tử sau khi nhìn một vòng, liền chuẩn bị nước ngâm chân cho Trịnh Gia Hòa, vừa đưa sách mấy ngày nay Trịnh Gia Hòa đang xem cho Trịnh Gia Hòa.

Ngay sau đó, hắn từ trong nhà bếp lấy ra một đĩa hoa quả đã cắt tốt.

“Chú Trịnh, hoa quả này là cháu nhờ trợ lý Chu mua, chú có muốn ăn một chút hay không?” Cố Ngôn Tử cười đem hoa quả đặt trước mặt Trịnh Gia Hòa.

Trịnh Gia Hòa nhìn nụ cười ân cần của Cố Ngôn Tử, cứ cảm thấy chỉ cần mình nói một tiếng, Cố Ngôn Tử có thể đem hoa quả đút vào miệng hắn.

Hắn đột nhiên hơi không tự nhiên: “Cậu không phải rất bận rộn sao? Đi làm việc của cậu đi.”

Cố Ngôn Tử quả thật rất bận rộn, Trịnh Gia Hòa vừa nói như vậy, hắn lập tức ôm máy tính của mình đi vào thư phòng, sau đó tập trung gõ chữ.

Hiện tại Cố Ngôn Tử đang viết kịch bản, tên là <Giang Sơn>, nói về một đoạn lịch sử của triều đại Nam Tống.

Năm tập mở đầu của kịch bản là hắn tự mình gõ và sửa chữa, đã sớm giao cho công ty điện ảnh và truyền hình, để công ty điện ảnh và truyền hình tuyển diễn viên, hiện tại vừa viết vừa sửa chữa, chủ yếu là những tập sau của kịch bản.

Cố Ngôn Tử đối với phần mở đầu mình viết rất vừa lòng, dựa vào phản hồi của đời trước, phần mở đầu của bộ phim truyền hình này, rất hấp dẫn, chính là phía sau…

Hiện tại, hắn phá lệ dụng tâm sửa chữa mặt sau của nội dung vở kịch, cổ gắng để kịch bản ăn khớp với nhau hoàn toàn không thành vấn đề gì.

Đầu năm nay, đại bài minh tinh diễn phim điện ảnh phim truyền hình, yêu cầu sửa kịch bản không ít, thế nhưng công ty điện ảnh và truyền hình này là công ty có nhãn hiệu lâu đời, chuyện sửa kịch bản cũng chưa bao giờ xảy ra….

Mặc dù khi đó hắn viết kỳ thật cũng không tốt.

Kịch bản và tiểu thuyết hoàn toàn không giống nhau, khi đọc cảm giác cũng không tốt.

Ví dụ như trong bộ phim này, một màn hoàng hậu dạy dỗ cung phi, viết trong tiểu thuyết có thể khiến cho người ta đọc thật đã nghiền, nhưng trong kịch bản có vẻ khô cằn, bên trong ghi rõ ràng đây là nội cảnh, phải quay ở nơi nào không nói, kết tiếp cũng chỉ có đối thoại… bên trong không cần có ngôn ngữ miêu tả màu sắc đẹp đẽ, cũng không cần miêu tả tâm lý, sẽ khiến cho những người xem quen tiểu thuyết chịu không được.

So với việc viết kịch bản, Cố Ngôn Tử càng thích viết tiểu thuyết hơn, tuy rằng mở phòng làm việc, nhưng hắn làm chủ yếu, là cung cấp ý tưởng, cung cấp đại cương cùng với kiểm định.

Lúc này, hắn đang xem lại những bài viết nhóm người Triệu Điền Dã hôm nay gửi tới, thuận tiện sửa chữa một chút, cho đến khi đồng hồ báo thức của mình vang lên, mới phát hiện đã mười giờ rưỡi tối, mới dừng lại đứng lên, đóng máy tính rửa mặt lên giường.

Buổi sàng ngày mai hắn còn chuyện phải làm, hôm nay phải đi ngủ sớm một chút.

Lúc chuyển nhà, Cố Ngôn Tử kêu trợ lý Chu đi mua một ít đồ ăn để vào trong tủ lạnh, sáng sớm ngày hôm sau, hắn liền thức dậy, tính toán làm bữa sáng cho Trịnh Gia Hòa…. Bữa sáng bên ngoài không tốt bằng tự mình làm, ít nhất dầu cũng không phải là dầu ô liu hắn dùng.

Bỏ nhà ra đi ở bên ngoài nhiều năm, Cố Ngôn Tử đã sớm học được một thân trù nghệ, muốn làm ra món giống như đầu bếp ở trong khách sạn thì không thể, nhưng những món ăn gia đình thì hắn vẫn làm ra được.

Dùng nối áp suất nấu cháo, chiên hai quả trứng gà và hai miếng thịt bò, lại xào hai đĩa đồ ăn…

“Chú Trịnh, đến ăn bữa sáng đi!” Cố Ngôn Tử đứng lên tiếp đón: “Cháu vốn định làm thịt xông khói, thế nhưng thịt xông khói không tốt cho sức khỏe, nên cháu làm bò bít-tết… Chú Trịnh chú nếm thử xem, nếu không thích lần sau cháu làm cái khác!”

Hắn làm bữa sáng kết hợp theo kiểu Trung Quốc và phương tây, dinh dưỡng phong phú, lại dựa theo sở thích của Trịnh Gia Hòa mà làm, Trịnh Gia Hòa hẳn là không ghét?

Trịnh Gia Hòa đã sớm chú ý tới Cố Ngôn Tử làm bữa sáng, hắn kỳ thật cũng không trông cậy Cố Ngôn Tử làm ra món gì ngon, kết quả….

Bữa sáng phong phú, có hơi vượt ngoài dự kiến của hắn.

“Tôi không kiêng ăn.” Trịnh Gia Hòa cười cười, ngồi xuống ăn sáng.

Trù nghệ của Cố Ngôn Tử cũng bình thường, nhưng Trịnh Gia Hòa cảm thấy hương vị ngon đến không ngờ.

Thanh niên ngồi đối diện hắn bộ dạng nhìn rất được, lúc cười lên khiến người ta nhịn không được muốn cười theo hắn… Bánh Tĩnh Hoằng kia thế nhưng có thể cãi nhau rồi bỏ rơi Cố Ngôn Tử đi đính hôn với người khác. Trịnh Gia Hòa không thể nào hiểu nổi.

Đồng thời, hắn càng tin tưởng hơn, Cố Ngôn Tử hẳn là đang theo đuổi mình.

Trịnh Gia Hòa ăn hết không còn một miếng.

Cố Ngôn Tử nhìn thấy, tâm tình càng tốt hơn.

Kỳ thật hắn thích nấu cơm, thế nhưng trước kia Bành Tĩnh Hoằng rất kén ăn, lần đầu tiên hắn nấu cơm cho Bành Tĩnh Hoằng ăn, bị Bành Tĩnh Hoằng ghét bỏ, hắn cũng không vui không muốn làm đồ ăn cho Bành Tĩnh Hoằng nữa, bọn họ cơ bản đều ra bên ngoài ăn.

Hiện tại Trịnh Gia Hòa thích ăn, hắn có thể làm mỗi ngày, dù sao mình cũng muốn ăn.

Cố Ngôn Tử tuy rằng tự lấy cho mình một cái cớ, nhưng buổi trưa Trịnh Gia Hòa không ở nhà, hắn liền làm tương đối đơn giản, tùy tiện làm một tô mì ăn liền xong.

Nhưng buổi tối, hắn lại làm vài món ít dầu ít muối, những món này tuyệt đối khỏe mạnh.

Trịnh Gia Hòa về nhà, đã ngửi thấy mùi đồ ăn, cũng nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Cố Ngôn Tử.

Hắn đột nhiên cảm thấy, mình hơi không kháng cự được sự theo đuổi của Cố Ngôn Tử.

Người bên ngoài cũng không biết tính hướng của hắn, thế cho nên mấy năm nay nữ nhân yêu thương nhung nhớ hắn không ít, nhưng nam nhân theo đuổi hắn chỉ có một người, người này còn đối với hắn rất tốt…

“Cậu thật thích nấu cơm sao?” lúc Trịnh Gia Hòa ăn cơm liền hỏi.

“Đúng vậy.” Cố Ngôn Tử nói.

“Trước kia cậu ở cùng với Bành Tĩnh Hoằng, cũng nấu cơm mỗi ngày cho hắn sao?” Trịnh Gia Hòa lại hỏi.

Hắn hỏi rất trực tiếp, sau đó liền nhìn chằm chằm Cố Ngôn Tử, quan sát vẻ mặt của Cố Ngôn Tử.

“Sao có thể được.” Cố Ngôn Tử nhắc tới Bành Tĩnh Hoằng, còn hơi ghét bỏ: “Cháu không có nhiều thời gian rảnh như vậy.”

Cố Ngôn Tử nhắc tới Bành Tĩnh Hoằng, một chút khác thường cũng không có, nhìn giống như là thật sự đã buông xuống… Trịnh Gia Hòa cảm thấy hương vị đồ ăn rất ngon.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK