• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trịnh Gia Hòa ăn cơm xong cũng không trở về công ty, nhưng cũng không đi bệnh viện.

Cha gửi tin nhắn cho hắn, kêu hắn không cần tới bệnh viện, hắn cũng sẽ không đi qua để bị chướng mắt…. hắn mang theo Cố Ngôn Tử, trở về nhà sớm.

Hai người cùng nhất chí không nói tới Trương Đình Nghiêm, Cố Ngôn Tử nói: “Em đánh đàn cho anh nghe?”

Trịnh Gia Hòa gật đầu.

Lúc trước Trịnh Gia Hòa đưa đàn dương cầm cho Cố Ngôn Tử, nhưng Cố Ngôn Tử cũng bận rộn, kỳ thật cũng không đàn được bao nhiêu lần.

Hiện tại, hắn ngồi ở trước đàn dương cầm, còn nghiêm túc đàn lên.

Hắn không đàn những khúc khó, mà đàn một khúc lúc hắn mới vừa học luyện tập qua vô số lần.

Khúc đàn này lúc luyện tập làn điệu rất vui vẻ, khiến cho tâm tình người nghe sung sướng… Cố Ngôn Tử đàn, lòng mình liền yên tĩnh lại, trên mặt Trịnh Gia Hòa, cũng lộ ra ý cười.

Chờ Cố Ngôn Tử đàn xong, Trịnh Gia Hòa nói: “anh cũng đàn cho em một khúc?”

Cố Ngôn Tử đồng ý, Trịnh Gia Hòa ngồi trước đàn dương cầm, đàn một bản thật khó.

Cố Ngôn Tử: “…” trình độ của Trịnh Gia Hòa, cao hơn hắn!

Một khúc chấm dứt, Cố Ngôn Tử nói: “Không nghĩ tới anh lại có thể đàn tốt như vậy….”

“Mẹ anh rất thích đàn dương cầm, anh từ nhỏ đã theo bà học, cũng học được một chút.” Trịnh Gia Hòa nói.

“Bác gái thật là đa tài đa nghệ.”

“Đúng vậy….” Trịnh Gia Hòa hít sâu một hơi, đột nhiên liền bình thường trở lại.

Lúc hắn mới biết được thân phận của Trương Đình Nghiêm, ít nhiều cũng không được tự nhiên, hiện tại cũng đã bình thường trở lại.

“Chúng ta đi tắm rửa?” Cố Ngôn Tử nhìn thấy Trịnh Gia Hòa tươi cười, ở khóe miệng Trịnh Gia Hòa hôn một cái.

Có đôi khi lăn giường một chút, tâm tình lập tức sẽ tốt lên.

Đương nhiên, hắn nói như vậy, chủ yếu là bởi vì tươi cười của Trịnh Gia Hòa thật mê hoặc….

“Được.” Trịnh Gia Hòa cười đồng ý, từ từ đi vào phòng tắm…. thế nhưng chờ hai người lên giường rồi, hắn lập tức cũng sáp lại….

Trịnh Kiến Quân đột nhiên gặp chuyện không may, điều này làm cho quản lý cấp cao của tập đoàn Minh Lợi lo lắng, nhưng bọn họ cũng không lo lắng lâu lắm.

Ngày hôm sau, Trịnh Gia Hòa liền theo lẽ thường vào công ty.

Hôm nay mười lăm tháng giêng, cổ đông của công ty được mời dự họp, Trịnh Kiến Quân tinh thần phấn chấn tham dự, sau đó liền đem tất cả cổ phần của công ty cho Trịnh Gia Hòa.

Việc này ngày hôm sau liền lên tin tức, Cố Ngôn Tử liên quan cũng bị nhắc tới liên tục, trên QQ lại có thêm rất nhiều fan, dù sao hiện tại tất cả mọi người đều biết hắn là bạn đời của Trịnh Gia Hòa.

Đại cương kịch bản mới của hắn đã xong liền gửi cho nhân viên của mình viết, mà chính hắn…. bộ phim hắn hợp tác với Chu đạo sắp quay, hắn rất bận rộn.

Bởi vì tin nhắn và bình luận rất nhiều, sau đó, Cố Ngôn Tử liền lười xem QQ, mà bận rộn chuyện của mình.

Lúc năm mới, Chu đạo cùng người đại diện của hắn Kim Uân đi nước ngoài, sang năm mới mới trở về, sau khi về, Kim Uân liền gọi điện thoại giải thích với Cố Ngôn Tử, nói chuyện trên mạng lúc trước, hắn cũng thấy, nhưng bởi vì lo lắng tình huống của Chu đạo sẽ chuyến biến xấu, hắn không để cho Chu đạo biết, cũng không giúp Cố Ngôn Tử nói chuyện.

Cố Ngôn Tử cũng không cảm thấy sao cả.

Lúc ấy hắn cũng không cần người khác giúp đỡ, Kim Uân cũng không giúp hắn được cái gì, hơn nữa tình huống của Chu đạo… quả thật cũng không thể để cho Chu đạo tiếp xúc quá nhiều với cảm xúc tiêu cực.

Lúc trước đoàn phim đã chuẩn bị, cũng đã có đủ tài chính, lại có bảng hiệu của Chu đạo và Cố Ngôn Tử, rất nhanh liền chuẩn bị xong, kết tiếp là chọn diễn viên.

Cũng chính là lúc này, Cố Ngôn Tử rốt cục một lần nữa gặp mặt được Chu đạo.

Chu đạo ở trên mạng lời lẽ sắc bén lúc nhìn thấy Cố Ngôn Tử có hơi ngơ ngác, qua hồi lâu, mới nói một câu: “Chúc mừng.”

“Cùng vui cùng vui.” Cố Ngôn Tử cười nói, hắn biết Chu đạo chúc mừng chính là chuyện mình và Trịnh Gia Hòa ở bên nhau: “sắc mặt của Chu đạo rất tốt, ở nước ngoài chơi rất vui vẻ phải không?”

Chu đạo nghe vậy, thế nhưng cười cười.

Trước khi chọn diễn viên, Cố Ngôn Tử kỳ thật lo lắng, sợ vấn đề tâm lý chướng ngại xã giao nghiêm trọng của Chu đạo khiến hắn không thể chọn được diễn viên, nhưng sự thật chứng mình Cố Ngôn Tử lo lắng nhiều.

Lần này chọn diễn viên không phải công khai, mà là thông báo cho mấy công ty điện ảnh và truyền hình, để cho bọn họ đề cử một ít người tới đây, bởi vậy người tới cũng không nhiều, đồng thời chất lượng rất tốt.

Chu đạo ngồi ở ghế giữa, trước mặt để một cái camera thông với camera ngoài sảnh và một cái máy tính, hắn vừa nhìn camera để xem những hành vi của các diễn viên đợi ở bên ngoài, vừa nhìn những diễn viên này diễn.

Lúc trước ấn tượng của hắn cho Cố Ngôn Tử, là hơi hướng nội, nhưng khi xem những diễn viên này diễn, vẻ mặt hắn lập tức liền thay đổi… hắn ngẩng đầu, trên người không hề sợ hãi, ánh mắt lại hơi sắc bén.

Hắn cũng không nói chuyện xẩu hổ nữa… hắn nói chém đinh chặt sắt muốn diễn viên diễn một đoạn hắn muốn, còn cho thí sinh một ít đánh giá.

Đương nhiên, hắn đánh giá phá lệ lời ít mà ý nhiều, còn… hơi không khách khí: “Khí chất không đúng.”

“Trong mắt không diễn.”

“Diện mạo không phù hợp.”

…..

Đến ngay cả một diễn viên trẻ rất nổi danh, ở trong giới thanh danh cũng rất tốt sau khi diễn thử một đoạn, hắn cũng không lưu tình chút nào nói: “Lời kịch quá kém.”

“Chu đạo, lời kịch không phải là có thể tìm diễn viên phối âm là được sao?” nữ diễn viên kia nhịn không được nói.

Đầu năm nay, có rất nhiều diễn viên sau khi quay xong, sẽ tìm diễn viên phối âm đến phối âm, thế cho nên trong vài bộ phim truyền hình sẽ xuất hiện trường hợp, tính cách diện mạo của nữ diễn viên không đồng nhất với thanh âm.

“Tôi không tìm phối âm.” Chu đạo nói, sau đó không để ý tới người này, tiếp tục nhìn máy tính ở trước mặt mình.

Nữ diễn viên kia tỏ vẻ điểm đạm đáng yêu nhìn về người đầu tư Cố Ngôn Tử, đột nhiên lại ý thức được Cố Ngôn Tử thích nam nhân, vẻ mặt lập tức cứng lại, phẩy tay áo bỏ đi.

Cố Ngôn Tử xem như hiểu được, vì sao lúc trước mình ở trong giới tìm người hỏi thăm Chu đạo, hỏi không ra được cái gì.

Chu đạo như vậy, mọi người sẽ rất khó có giao tình với hắn.

Cuối cùng Chu đạo chọn nữ chính, là một tiểu minh tinh tuyến mười tám, người này ban đầu là tới thử một vai phụ, không nghĩ tới lại có một cái bánh từ trên trời rớt xuống, thế nhưng được diễn vai chính.

Chu đạo nhìn cô gái kia diễn vài đoạn xong, liền quyết định chọn người, cùng người đại diện của cô ký hợp đồng, thế cho nên khi tiểu minh tinh kia đi ra ngoài vẻ mặt hoảng hốt, thiếu chút nữa trượt chân té ngã.

Chu đạo chọn diễn viên rất mạnh mẽ vang dội, ngày đầu tiên hắn đã chọn được nữ chính, sau đó, lại tốn thêm hai ngày, đem tất cả các vai phụ chọn xong.

Mà chờ tất cả diễn viên được chọn tốt, bộ phim này lập tức được quay.

Lần này Cố Ngôn Tử là muốn theo đoàn phim, tuy rằng hắn không cần vẫn ở đoàn phim, nhưng những ngày ban đầu, khẳng định phải đi theo đoàn phim, để điều chỉnh kịch bản một chút.

Trước khi rời đi một ngày, hắn tự mình dọn vali, lại làm một chút đồ ăn ngon cho Trịnh Gia Hòa, sau đó liền mang theo vali, đi tới đoàn phim.

Biểu hiện của Chu đạo ở đoàn phim, cùng với thời điểm hắn chọn diễn viên cũng không khác nhau mấy.

Hắn rất ít tức giận, nhưng mặt vẫn trầm như nước ngồi ở phía sau camera, còn có thể nói trúng vào vấn đề của người khác, không lưu tình chút nào. Mà nếu quay không hài lòng, liền quay đi quay lại nhiều lần, rất là nghiêm khắc.

Mọi người trong đoàn phim rất sợ Chu đạo, thế cho nên không ai phát hiện… một khi thoát khỏi thân phận đạo diễn, Chu đạo lập tức sẽ biến thành một người rất là thẹn thùng và hướng nội.

Sau khi quay xong, hắn ngay cả nói cũng không nói, mỗi lần đều cúi đầu nhanh chóng quay về khách sạn, sau đó… phải đợi tới ngày hôm sau bắt đầu quay chụp, hắn mới đồng ý từ trong phòng khách sạn đi ra.

Đạo diễn rất là nghiêm khắc còn không thích nói chuyện, bầu không khí của đoàn phim cũng liền khác với nơi khác.

Chu đạo ở trong đoàn phim, mặc kệ là công việc của đoàn phim hay là diễn viên, không ai dám nhàn hạ, tất cả mọi người đều vùi đầu cố gắng làm việc, làm việc xong, cũng không đi ra ngoài chơi, học Chu đạo ở trong phòng khách sạn.

Có chút người ở trong đoàn phim không thích ứng được cuộc sống như vậy, nhưng thật ra Cố Ngôn Tử rất thích ứng.

Lại nói tiếp, thân phận của hắn đã được tiết lộ, người muốn nịnh bợ hắn ngày càng nhiều, lúc trước quyết định đi theo đoàn phim, hắn còn hơi lo lắng, sợ tới bên này không lâu sẽ có người yêu thương nhung nhớ hắn….

Kết quả, bởi vì Chu đạo nghiêm khắc, hắn lại luôn ngồi bên người Chu đạo, người đoàn phim không ai dám có suy nghĩ khác với hắn.

Cố Ngôn Tử rất vừa lòng với điều này, thẳng đến một ngày vô tình nghe thấy hai người làm việc trong đoàn phim nói chuyện phiếm.

“Đoàn phim của chúng ta, không khí thật là tốt, thế mà một chút chuyện lộn xộn cũng không có.”

“Có thể không tốt sao? Cũng không nhìn xem là ai đang ở đây!”

“Cậu là nói Chu đạo sao? Hắn thực nghiêm khắc, nghe nói trước kia lúc hắn quay phim, còn có nữ chính không chịu nổi yêu cầu của hắn, mới vài ngày liền chạy trốn mất dép.”

“Tôi không nói Chu đạo!”

“Vậy cậu nói là ai?”

« Đương nhiên là Cố Ngôn Tử ! tôi từng làm việc với Chu đạo, trước kia cho dù hắn nghiêm khắc, cũng không như vậy… lần này khẳng định là trong đoàn phim có đại phật lớn, mới có thể như vậy ! Chu đạo là muốn làm cho Cố Ngôn Tử xem đi ! »

« Thì ra là như vậy ? lại nói tiếp…. trong đoàn phim có một đại phật lớn như vậy, mà không có ai động tâm…. »

« Ai dám động tâm tư ? Cố Ngôn Tử là ai, hắn là bạn trai của Trịnh Gia Hòa ! đối hắn có tâm tư, ngại mình chết còn không đủ mau sao ? »

…..

Cố Ngôn Tử : « …. »

Cố Ngôn Tử tính toán ở đoàn phim nửa tháng, kết quả đợi được bảy ngày, còn hơi chịu không nổi.

Trước kia còn chưa xác định quan hệ với Trịnh Gia Hòa, bọn họ tách ra hai tháng, lúc ấy hắn tuy rằng nhớ Trịnh Gia Hòa, nhưng cũng không cảm thấy khó chịu bao nhiêu, nhưng hiện tại….

Mỗi ngày buổi tối gọi điện video với Trịnh Gia Hòa, thật sự là không đủ.

Nhất là… Chu đạo và Kim Uân, còn ở trước mặt hắn tú ân ái, buổi sáng ở tiệc búp phê của khách sạn khi ăn trứng gà toàn là một người ăn lòng đỏ một người ăn lòng trắng trứng.

Nhìn thấy Kim Uân chăm sóc Chu đạo, nhìn thấy Chu đạo không để ý người khác, cả ngày kề cận Kim Uân, hắn càng nhớ Trịnh Gia Hòa hơn.

Cố Ngôn Tử quyết định cho mình nghỉ ngơi hai ngày.

Làm người đầu tư, hắn có quyền kêu đạo diễn cho biên kịch nghỉ hai ngày.

Chu đạo cho ngày nghỉ, nhưng hai ngày này Cố Ngôn Tử còn chưa dùng tới, Trịnh Gia Hòa đã tới rồi, tới tham ban.

Cùng đi với Trịnh Gia Hòa là trợ lý Chu còn mang tới rất nhiều đồ ăn, vừa vào đoàn phim, đã đem chia cho tất cả mọi người, mà Trịnh Gia Hòa, trực tiếp đi tới chỗ Cố Ngôn Tử.

« Sao anh lại tới đây ? » Cố Ngôn Tử vui vẻ hỏi.

« Tới nhìn em. » Trịnh Gia Hòa cười nói.

« Thật trùng hợp, em đang muốn nhìn thấy anh… » Cố Ngôn Tử cười nói.

Nếu đã xin nghỉ, Cố Ngôn Tử đương nhiên không muốn từ bỏ, ngày hôm sau, hắn trực tiếp đi theo Trịnh Gia Hòa rời đi, chờ thêm hai ngày, mới lại quay về đoàn phim.

Lại ở đoàn phim một tuần, xác định kịch bản không có vấn đề gì lớn, có vấn đề cũng có thể ở trên mạng sửa lại, hắn liền trực tiếp rời đoàn.

Hiện tại, hắn là người có gia đình, cũng không thể một mực ở đoàn phim được !

Bộ phim này quay thật sự rất chậm.

Chu đạo là đạo diễn đã tốt còn muốn tốt hơn, động một tí sẽ kêu người khác chụp lại, còn thu âm tại hiện trường …. Phải qua mùa hè, bộ phim này mới quay xong, bắt đầu tiền hành chế tác hậu kỳ.

Mà lúc này, bộ phim của Giang đạo, đã bắt đầu bước vào giai đoạn tuyên truyền.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK