• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm sau, tatừ từ tỉnh dậy trong tiếng chim hót.

Trước mắt nào còn có tinh hải trong mộng, chân trời đã nổi lên màu trắng như bụng cá, mặt trời phía đông cũng lộ ra cái đầu.

Ta tỉnh táo ngay lập tức. Tối hôm qua cùng Tịnh Linh nói chuyện tới khi nào, cư nhiên ở trên nóc nhà bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Ta vội vàng nhìn về phía bên người, Tịnh Linh còn đang ngủ say, kề sát ở bên người ta co thành một đoàn, không tự giác rùng mình.

Ta đưa tay chạm vào làn da trên cánh trần trụi trong không khí của nàng, lạnh lẽo một mảnh, vội vàng ôm nàng trở về trong cung, dùng chăn bọc kín nàng.

Một lát sau, Tịnh Linh mới ngừng phát run, mày nhíu chặt cũng chậm rãi giãn ra.

Một trận buồn ngủ vọt tới, ta ngáp một cái, lại từ cửa sổ nhảy ra ngoài, trở về Thừa Minh cung ngủ bù.

Một giấc này ta ngủ chính là hôn thiên ám địa, ngay cả Tô Phất trước khi đi đặc biệt có việc tới tìm ta, ta cũng không tỉnh lại. Thúy Nhi nhận ra không đúng, tiến lên sờ trán ta, lúc này mới phát hiện ta cư nhiên phát sốt.

Khoác một cái áo khoác mỏng manh ở trên nóc nhà lộ thiên ngủ một đêm, cho dù là thân thể ta có tốt hơn nữa cũng chống đỡ không được.

Đồng dạng, Tịnh Linh cũng sốt cao không dậy nổi, nhưng thể chất nàng không bằng ta. Ta ở trong cung nằm hai ngày là có thể xuống giường đi lại, nàng thì là ước chừng nằm bốn ngày, cũng đem Thái hậu cho dọa đến không nhẹ.

Tịnh Linh bệnh này có một nửa là lỗi của ta, ta vừa có thể xuống giường đi lại, liền ngựa không dừng vó chạy đến trong cung nhìn nàng. Ta bệnh nặng chưa khỏi, nàng bệnh tật quấn thân, hai cái ma bệnh nhìn nhau không nói gì, trầm mặc chịu đựng cả ngày.

Sau khi ta trở về, Thúy Nhi sợ ta đang bệnh lại ở bên cạnh Tịnh Linh cũng đang bệnh nặng như thế khiến bệnh tình cả hai sẽ càng thêm nặng, không cho phép ta lại đi ra ngoài nữa.

Ta ở trong cung ngây ngốc lại qua ba ngày, bệnh lúc này mới khỏi bảy tám phần.

Bệnh của Tịnh Linh cũng đỡ không ít, Thúy Nhi lúc này mới cho phép ta đi tìm nàng. Vừa được Thúy Nhi cho đi, ta liền cao hứng nhảy nhót đi tìm Tịnh Linh.

Kết quả vừa chạy đến cửa cung điện, liền đụng phải Thái hậu đang chiếu cố Tịnh Linh trong phòng.

Bước chân vui vẻ của ta lập tức dừng lại, có chút không biết làm sao.

Tịnh Linh vừa mới uống thuốc chợp mắt được một lát, Thái hậu ý bảo ta theo bà đến thiên phòng.

Đến thiên phòng, đối mặt với Thái hậu, cả người ta đều hiếm thấy thập phần co rút bất an.

Cũng không phải bởi vì khí tràng của Thái hậu mạnh bao nhiêu. Trên thực tế vừa vặn tương phản, Thái hậu dung mạo dịu dàng, mặt mày cùng Tịnh Linh cùng Tô Phất rất giống, làm cho ta cảm giác hết sức thân thiết.

Chỉ là mẹ ta đi sớm, dẫn đến ta từ nhỏ đã không biết nên ở chung với nữ trưởng bối lớn tuổi như thế nào. Huống chi, đây chính là mẫu hậu của Tịnh Linh cùng Tô Phất, ta sợ lưu lại ấn tượng không tốt cho bà, nhất cử nhất động đều rất câu nệ.

Sau khi hành lễ cứng nhắc xong, Thái hậu bảo ta ngồi xuống. Bà nhìn ta gần như cùng tay cùng chân đi tới trên ghế ngồi xuống, trong con ngươi mang theo ý cười nhàn nhạt.

Sau khi ngồi xuống, Thái hậu cẩn thận quan sát mặt mày của ta, một lúc lâu sau lắc đầu cười nói: "Không giống, bộ dạng thật sự không giống nàng, ngươi vẫn giống cha ngươi hơn một chút.”

Ta nghe như lọt vào trong sương mù, chẳng lẽ Thái hậu biết cha mẹ ta?

“Tuy rằng dáng dấp không giống, nhưng tính cách của ngươi quả thực giống nàng như đúc." Thái hậu cười dài:" Lúc nàng khẩn trương cũng như vậy, cứng ngắc giống như người giả, vừa nhìn đã biết.”

Ta có chút ngượng ngùng, theo bản năng liền gãi gãi mặt, sau khi ý thức được không ổn lập tức đem bàn tay không an phận kia thả xuống.

Thái hậu bị ta chọc cười: "Đứa nhỏ này, sao lại câu nệ như thế. Ai gia và mẫu thân ngươi là người quen cũ, nơi này chỉ có hai người chúng ta, ngươi có thể không cần coi ai gia là Thái hậu, cứ coi như trưởng bối của ngươi là được.”

Thái hậu hiền hòa làm cho ta ngoài ý muốn, ta không tự giác thả lỏng không ít, có chút ngượng ngùng mở miệng: "Thái hậu nương nương, ngài quen biết mẫu thân ta sao?"

Thái hậu gật đầu: "Cha ngươi chưa từng đề cập với ngươi sao?”

Cha ta vẫn luôn nhớ tới mẫu thân ta, nhắc tới chuyện có liên quan đến mẫu thân hắn đều thương tâm.

Ta đến bây giờ đều nhớ rõ, khi còn bé đồng ngôn vô kỵ, ầm ĩ đòi cha đòi mẫu thân, Đại tướng quân ở trên người khoét một đao cũng mặt không đổi sắc cư nhiên lại ở trước mặt ta khóc không thành tiếng.

Ta thích chọc giận cha ta, nhưng ta cũng không hy vọng hắn thật sự thương tâm. Cho nên từ đó về sau chuyện về mẫu thân ta ngậm miệng không nói, thế cho nên nhiều năm như vậy, ta ngoại trừ từ trên bức họa biết được dung nhan mẫu thân ra, những thứ khác một mực không biết gì.

Thái hậu nhìn thần sắc của ta, tựa hồ đoán được nguyên nhân. Bà cảm khái nói: "Cha ngươi tuy rằng làm việc dễ chọc người giận, nhưng đối với mẫu thân ngươi lại là một mảnh chân tâm thật ý. Năm đó mẫu thân ngươi gả đi, cũng không tính là ủy khuất.

Ta càng nghe càng không thích hợp, nghe ngữ khí này của Thái hậu, cùng mẫu thân ta phảng phất không chỉ là quen biết đơn giản như vậy.

Không cần ta hỏi nữa, Thái hậu liền tự mình nói: "Mẫu thân ngươi tên là Mạc Tranh, ngươi cũng biết chứ?”

Ta gật đầu.

Mạc Tranh, Mạc Tranh. Ngụ ý rõ ràng, làm cho ta rất buồn bực cha ta loại người hiếu thắng rất mạnh như thế nào lại nguyện ý cưới nữ tử tên như vậy.

Thái hậu tựa hồ là thật lâu không cùng người khác nói đến chuyện này, đột nhiên đề cập tới thành ra càng nói càng nhanh: "Mẫu thân ngươi người cũng như tên, không màng danh lợi, từ nhỏ đi theo bên cạnh ta, đối với nam hoan nữ ái vốn là không hề có hứng thú, cũng không nghĩ tới, nửa đường đánh tới cha ngươi.”

Tựa hồ là nhớ tới chuyện gì thú vị, trên mặt Thái hậu lộ ra nụ cười hoài niệm: "Cha ngươi là người không có một bộ dáng tốt, tính cách lại làm cho người ta dở khóc dở cười. Năm đó bởi vì chút chuyện nhỏ, lại ghi hận mẫu thân ngươi, mỗi ngày tìm mẫu thân ngươi gây sự.”

“Khi đó mẫu thân ngươi rất ghét hắn, hai người mỗi ngày đối chọi gay gắt, đánh qua đánh lại tới nỗi hận không thể san bằng phạm vi trăm dặm.”

"Ta lúc ấy đã nghĩ khuyên can thế nào cho bọn họ, ngược lại là không nghĩ tới, này đối với hoan hỉ oan gia đánh nhau, rõ ràng đánh tới vừa mắt lẫn nhau!"

Trong thanh âm Thái hậu không kiềm chế được xen lẫn ý cười, thậm chí ngay cả tự xưng thay đổi cũng không biết. Ta nghe cũng hiểu ý cười một tiếng, hình tượng hư vô mờ mịt của mẫu thân trong lòng dần dần bắt đầu thực hóa.

“Chỉ là sau đó, cha ngươi làm việc quá xúc động, gặp phải chút chuyện. Mẫu thân ngươi lúc ấy rất lo lắng, hai ta mất rất nhiều công phu mới rửa sạch oan khuất cho cha ngươi.”

"Cha ngươi lúc ấy cứ quấn quít lấy ta nói muốn báo ân, làm phiền ta, ta liền nói với ông ấy, chỉ cần ông ấy cưới Tranh nhi, chính là báo ân lớn nhất đối với ta!"

Thái hậu cười có chút không thở nổi: "Hiện tại ngẫm lại năm đó tình cảnh đều thú vị, cha ngươi thật là quá thú vị..."

Thái hậu càng cười càng vui vẻ, nhưng ta lại không cười nổi nữa.

Vì phụ họa Thái hậu, ta cố gắng kéo ra một cái cười: "Thái hậu nương nương, ngài nói, ngài đã từng giúp cha ta, cha ta còn nói qua muốn báo ân?"

“Đúng vậy.” Thái hậu tựa hồ ý thức được mình cười có chút thất thố, vội vàng khắc chế:" Kiều lão tướng quân trọng tình nghĩa nhất, mấy năm nay luôn nghĩ làm sao trả ơn, trước kia Tranh nhi đến cung thăm ai gia, cũng không ít lần nhắc tới chuyện này.”

“Tranh Nhi đối với hắn cũng có tình cảm sâu đậm, rõ ràng tình trạng sức khỏe của mình không thích hợp mang thai, nhưng vẫn vì hắn, ôi......”

Phía sau Thái hậu lại lải nhải nói cái gì đó, ta không chú ý nghe tiếp.

Cha ta trọng tình nghĩa nhất, ta đương nhiên biết.

Trên từ đường Kiều gia, có một bảng hiệu tổ huấn khắc ba chữ, ba chữ này phân biệt là "Trung, Nghĩa, Dũng".

Hai chữ "trung dũng", Kiều gia đời đời vì nước chinh chiến sa trường, đã thuyết minh. Mà chữ "Nghĩa" này, cha ta cũng thuyết minh phi thường tốt.

Cha ta nhớ tất cả những người tốt với ông. Từ nhỏ đến lớn, ông đem những cái tên này cùng hai huynh muội chúng ta nhắc tới không hết, người nào đối với hắn có ân ta đều rõ như lòng bàn tay.

Nhưng ta chưa từng nghe nói qua hắn cùng đương triều thái hậu từng có quan hệ gì.

Theo lý mà nói, Thái hậu từng giúp hắn rửa sạch oan khuất lấy lại thanh danh, ân tình như thế có thể nói là vượt qua tuyệt đại bộ phận ân nhân trong miệng ông nhắc tới.

Nhưng vì sao ông chưa bao giờ nhắc tới?

Hay là nói, ông đang cố ý giấu diếm ta?

Không biết tại sao, ta đột nhiên nhớ tới ngày đó trong ngự thư phòng, Tô Phất nhìn ta muốn nói lại thôi.

Còn có ban đêm trước khi đi, ca ca ta ở trong phòng ta trầm thấp thở dài.

Nhớ lại khoảng thời gian khi trước, ta lại nhớ tới đêm mưa kia, phụ thân luôn luôn cương trực công chính, cư nhiên để cho ta buông tha cho cái danh hào tướng quân mà ta dùng tính mạng liều mình đoạt tới, tiến cung tranh sủng.

Những hình ảnh này lần lượt hiện lên trong đầu ta, lộn xộn lộ ra.

Trông giữa bọn họ rõ ràng nhìn như không có bất kỳ liên hệ nào, nhưng ta lại mơ hồ cảm giác, có một bí mật chôn vùi ở dưới này, một bí mật dường như chỉ có ta không biết.

“...... Minh quý phi...... Từ Từ? Ngươi làm sao vậy?”

Thanh âm Thái hậu đột nhiên phóng đại bên tai ta, ta đột nhiên từ trong suy nghĩ gần như giật mình bừng tỉnh, ánh mắt hơi kinh hoảng lập tức đụng phải Thái hậu.

Trong mắt Thái hậu tràn đầy quan tâm: "Đứa nhỏ này, bệnh còn chưa khỏi sao lại chạy loạn khắp nơi, ngươi xem sắc mặt bây giờ kém quá rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”

Ta sờ sờ mặt, cố gắng không suy nghĩ những thứ phiền toái kia nữa, vừa định mở miệng cảm tạ thái hậu quan tâm, một người không có bất kỳ bẩm báo nào liền xông vào.

Người này tuổi không lớn lắm, mặc triều phục, thần sắc kích động. Ta nhớ rõ hắn, hắn cũng được cho là một quan văn do một tay Tô Phất đề bạt lên, cũng là một trong số ít người tận tâm phụ tá Tô Phất.

Người nọ quỳ gối trước mặt Thái hậu, thanh âm có chút run rẩy: "Khởi bẩm Thái hậu nương nương, Bắc cảnh truyền đến tin tức, mấy ngày trước, đột nhiên xuất hiện một nhóm cường đạo kỷ luật nghiêm minh, nhân số đông đảo, đội hộ tống Hoàng thượng phục kích bất ngờ không kịp đề phòng, tổn thương nặng nề.”

“Hoàng thượng...... Hoàng thượng mất tích, tính cả cận vệ, tung tích không rõ......”

Nụ cười như ẩn như hiện trên mặt thái hậu hoàn toàn biến mất.

Ta đột nhiên đứng dậy, trong đầu lại trống rỗng.

"Bùm" một tiếng, ta theo bản năng nhìn lại, Tịnh Linh mặc nội y, xõa tung tóc, sắc mặt tái nhợt, dựa vào lan can cửa ngã ngồi dưới đất, trong mắt tràn đầy không thể tin.

Ta vào cung hơn nửa năm, mặc dù không thể nói mỗi ngày đều khoái khoái lạc lạc, nhưng tuyệt đối vẫn vô ưu vô lự.

Tuy rằng không thể đóng ở biên cương bảo vệ quốc gia, nhưng ta luôn an ủi chính mình, không có việc gì, từ từ sẽ đến, sẽ quen thôi.

Thâm cung lãng phí thời gian năm tháng của vô số hồng nhan trở thành nơi ta nghỉ dưỡng, chỉ vì ta biết Tô Phất sẽ luôn bảo vệ ta.

Ta từng cho rằng, chắp tay nhường danh tướng quân là bất bình lớn nhất trong đời ta, nhưng hiện tại ta mới phát hiện, Tô Phất mất tích mới thật sự là kiếp nạn.

Bỏ qua giao tình cá nhân giữa ta và hắn, Tô Phất thật sự là một hoàng đế tốt.

Bởi vì năm xưa không được sủng ái bị điều ra biên tái ma luyện, hắn có thể đối với bách tính khó khăn cảm động thương cảm yêu dân.

Đúng như những văn thần kia nói, hắn không tinh thông đạo trị quốc, nhưng hắn vẫn luôn cố gắng học, hai năm qua ta chưa từng thấy vành mắt thâm quầng của hắn biến mất.

Tuy rằng mới kế vị hai năm, nhưng danh tiếng của hắn trong dân gian khá tốt, rất có xu thế vượt qua tiên hoàng.

Ta không rõ, hoàng đế tốt như vậy vì sao luôn có người muốn hại hắn.

Sau khi biết được tin tức Tô Phất mất tích, ta cùng Tịnh Linh đều choáng váng, chỉ có thái hậu đã trải qua sóng to gió lớn là phản ứng đầu tiên.

Bà hạ lệnh phong tỏa tin tức, để tránh trên triều đình phát sinh rung chuyển, đồng thời an bài một đội quân tinh anh, nhanh chóng đi về phía bắc tham gia tìm kiếm tung tích Hoàng Thượng.

Nhưng ta và thái hậu đều rõ ràng, tin tức này không giấu được bao lâu.

Quả nhiên, khoảng cách Tô Phất hồi kinh còn có một đoạn thời gian, đã có tin tức Hoàng Thượng mất tích tiết lộ ra ngoài.

Trước khi Tô Phất rời cung ta đã từng lo lắng qua có thể có người muốn thừa dịp này hành thích hay không, nhưng ta lúc ấy bỏ đi băn khoăn này, bởi vì Tô Phất nói như thế nào cũng là hoàng đế, hơn nữa bên cạnh hắn có Kiều Khuynh Trác, cho dù gặp phải hành thích cũng sẽ hữu kinh vô hiểm.

Nhưng ta trăm triệu lần không nghĩ tới, hắn gặp phải không phải hành thích, mà là bạo động, còn là bạo động có kỷ luật nghiêm minh.

Ta không tin đây là một tai nạn, đây tuyệt đối là có người âm mưu gây nên.

Về phần là ai cũng không khó đoán, trên triều đình này có can đảm cũng có thực lực có thể ngang nhiên khiêu chiến với Tô Phất, cũng chỉ có tiền thái tử - - Thụy Vương Tô Thụy.

Sau khi Tô Phất kế vị, ta và hắn cách xa nhau hai năm, lấy thư từ lui tới. Hắn luôn dùng ngữ khí thoải mái nhất kể cho ta nghe vấn đề khó khăn gặp phải ở triều đình, nhưng mỗi lần đều hời hợt nhắc qua, trong đó chỉ riêng có liên quan đến Thụy vương đã đề cập qua vài lần.

Thẳng đến sau khi ta tiến cung mới biết được, Thụy vương cùng Tô Phất quan hệ sâu xa không chỉ bằng dưới ngòi bút tự thuật của hắn "Chỉ có nửa điểm bất hòa".

Khi tiên hoàng chưa băng hà, Thụy vương đã ngoài sáng trong tối vẫn luôn sắp đặt chướng ngại vật cho Tô Phất. Sau khi Tô Phất trực tiếp vượt qua Thái tử để kế vị, dã tâm lang sói hai năm nay của Thụy vương lại càng rõ ràng.

Tô Phất luôn bảo ta không cần lo lắng thay hắn, cũng không nghĩ tới cuối cùng lại rơi vào con đường này.

Quả nhiên, đang lúc tin tức truyền đi ồn ào huyên náo, Tô Thụy chủ động dâng tấu thư, lấy lý do tấu chương tồn đọng rất nhiều, thỉnh cầu nhiếp chính.

Tô Thụy lần này dâng thư, chiếm được một nửa văn quan trong triều ủng hộ. Đại diện triều chính là Hữu thừa tướng nghiêng về Tô Phất, nhưng dưới sự ép buộc này cũng bất lực.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, Thái hậu ra mặt. Bà từ chối yêu cầu của Thuỵ vương và tự mình nhiếp chính để ổn định tình hình.

Nữ tử nhiếp chính vốn là tối kỵ, nhưng Thái hậu lại là một ngoại lệ. Bởi vì khi ở tiên hoàng, nàng đã từng có kinh nghiệm tương tự như vậy, cũng được tiên hoàng cho phép, làm tựa hồ còn rất tốt.

Thái hậu ở sâu trong nhà giản dị tự mình ra mặt trấn tràng, đem miệng Tô Thụy cùng một đám quan văn toàn bộ bịt chặt, giải quyết nguy cơ Tô Thụy nhiếp chính.

Nhưng đây cũng chỉ là tạm thời, bây giờ quan trọng nhất vẫn là mau chóng tìm được Tô Phất.

Sau khi Thái hậu nhiếp chính, chúng ta đều thở phào nhẹ nhõm. Lúc này ta mới bi ai phát hiện, không phải Kiều tướng quân ta chỉ là Minh quý phi, ở những chuyện này nửa điểm cũng không giúp được.

Cho đến một ngày, ta nhận được mật thư cha gửi cho ta.

Hắn bảo ta phải bảo vệ tốt Thái hậu nương nương.

Sau khi đọc xong, ta đem bức thư lên ngọn nến đốt cháy hết.

Hiện giờ Thái hậu chấp chính, Tô Thụy không biết sẽ làm gì với bà.

Ta không thể bảo vệ tốt Tô Phất, vô luận như thế nào cũng phải thay hắn bảo vệ tốt Thái hậu nương nương.

Từ đó về sau, thương hàn của Minh quý phi tái phát, đóng cửa tĩnh dưỡng.

Mà ta thì che đi khuôn mặt, thiếp thân bảo vệ thái hậu.

Thái hậu biết tình cảnh của mình, cũng hiểu đây là ý chỉ của Kiều lão tướng quân, im lặng đồng ý.

Tô Phất không chỉ có một ám vệ là Kiều Khuynh Trác, ta vốn tưởng rằng lần này hắn xuất hành đã mang theo toàn bộ bọn họ, không ngờ hắn còn để lại một người.

Ám vệ này xếp thứ sáu, ta cùng hắn cơ hồ không có trao đổi, cũng không biết tục danh của hắn, tạm thời gọi là A Lục.

Ta cùng A Lục luân phiên luân phiên một tháng, ước chừng gặp phải năm vụ án mưu hại Thái hậu nương nương, đầu độc, hành thích, đủ loại, nối gót tới.

Thái hậu nương nương hữu kinh vô hiểm tránh thoát năm lần mưu hại, lại phân phó đem những này điệu thấp xử lý, không hề truy tra.

Ta biết bà là tạm thời không dám cùng Tô Thụy chính diện đối kháng, mà Tô Thụy rõ ràng vẫn là muốn danh chính ngôn thuận đi lên ngôi vị hoàng đế, cũng sẽ không cùng Thái hậu trở mặt.

Cứ như vậy nhìn như gió êm sóng lặng lại qua nửa tháng, Tô Thụy chung quy là không chịu nổi tính tình ra tay.

Hắn ở trên triều đình an bài tử sĩ hành thích, trước mắt bao người, tử sĩ tự sát, mà hắn ra mặt trấn an, đề nghị để cho thái hậu chấn kinh hảo hảo tu dưỡng, cũng nhân cơ hội lần nữa tự tiến cử.

Một đám quan văn trên triều đình phụ họa, tình cảnh có chút mất khống chế.

Thái hậu cố ý tránh không nói, sớm xuống triều tĩnh dưỡng.

Tô Thụy đã không kiên nhẫn, hắn nóng lòng cầu thành như thế, thoạt nhìn vì đạt được ngôi vị hoàng đế đã không quá để ý có danh chính ngôn thuận hay không.

Nhưng cũng có thể từ hành động này của hắn đoán được, Tô Phất tuy rằng mất tích, nhưng hẳn là không ở trong tay hắn, bằng không hắn sẽ không bất an như thế.

Nhưng Bắc cảnh bên kia đến nay cũng chưa từng truyền đến tin tức về Tô Phất, tình thế như cũ thập phần hỏng bét.

Tô Thụy từng bước ép sát, Thái hậu lần này nếu là lần nữa cự tuyệt, không khó tưởng tượng sẽ có dạng bịa đặt gì, từng bước ép Thái hậu giao ra chính quyền.

Nếu là đồng ý, vậy liền cùng đem ngôi vị hoàng đế trực tiếp đưa cho Tô Thụy không có gì khác nhau.

Hết đường xoay xở, Thúy Nhi đột nhiên nói cho ta biết, Tịnh Linh tới tìm ta nhiều lần, bảo ta cần phải cùng nàng gặp mặt một lần.

Hiện tại chính là cục diện bế tắc, ta cũng không giúp được gì, tính ra cùng Tịnh Linh cũng có gần hai tháng không gặp, nghĩ đến nàng hẳn là đối với tình huống hiện tại cũng là thập phần lo lắng.

Sau khi chào hỏi A Lục, tôi quyết định đi gặp nàng ấy một lần.

Vừa vào cung của Tịnh Linh, Thúy Nhi liền đóng chặt cửa điện, ý bảo ta nhanh chóng vào trong.

Ta đầy bụng nghi hoặc bước vào trong phòng, trong nháy mắt phảng phất như bị sét đánh.

Ta thiếu chút nữa tưởng rằng nhìn thấy Tô Phất! Nhưng ta nhanh chóng nhận ra rằng đó không thể là Tô Phất.

“Giống không? "Tịnh Linh kéo ra nửa mặt dưới che sa.

Tịnh Linh cùng Tô Phất ngũ quan vốn là lớn lên bảy phần tương tự, nhất là cặp mắt kia, quả thực giống nhau như đúc.

Dĩ vãng loại tương tự này cũng sẽ không làm cho người ta phát hiện, nhưng bệnh nặng qua đi, các loại ngoài ý muốn liên tiếp phát sinh, thế cho nên Tịnh Linh cực nhanh gầy gò xuống, khuôn mặt vốn tròn trịa biến thành mặt trái xoan, ngược lại càng làm nổi bật những điểm tương tự Tô Phất.

Chỉ lộ ra một đôi mắt, Tịnh Linh cùng Tô Phất quả thực giống nhau như đúc.

Mơ hồ, ta đoán được Tịnh Linh muốn làm gì.

“Tình huống hiện tại ta đã biết. Hiện tại trừ phi hoàng huynh trở về, nếu không căn bản không thể ngăn cản Tô Thụy lòng lang dạ sói.”

Tịnh Linh đi tới trước mặt ta, khẩn thiết nói: "Từ Từ, giúp ta thuyết phục mẫu hậu, để Hoàng thượng" trở về ", đây là biện pháp duy nhất trước mắt.”

Ta không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, cái này quá nguy hiểm, ta nửa điểm cũng không muốn Tịnh Linh mạo hiểm đi làm cái việc nguy hiểm này.

“Từ Từ......”

Tịnh Linh bắt lấy tay áo của ta, ta theo bản năng hất ra: "Nàng biết cái này có bao nhiêu nguy hiểm không? Việc này nếu bại lộ nàng tất phải chet không nghi ngờ!!!”

Do ta quá sốt ruột, cộng thêm áp lực cho tới nay, cư nhiên gầm lên với Tịnh Linh.

Tịnh Linh ngây ngẩn cả người, ta cũng ngây ngẩn cả người.

Ta cho rằng Tịnh Linh sẽ tức giận, sẽ hét trở về với ta, nhưng nàng ấy chỉ rút tay về kéo áo, co quắp cúi đầu.

Tim ta đau nhói. Tịnh Linh không ầm ĩ không nháo, cúi đầu nhẹ giọng nói: "Ta biết, ta biết rất nguy hiểm, nhưng là, trừ cái đó ra ta cái gì cũng không thể giúp được..."

“Các ngươi đều dùng hết toàn lực đi ngăn cản, nhưng ta tựa như phế vật, ngoại trừ chờ đợi, cái gì cũng không làm được.”

“Cho tới nay đều là hoàng huynh tại bảo hộ ta, hiện tại hắn đã xảy ra chuyện, ta cũng muốn giúp hắn bảo trụ ngôi vị hoàng đế!"

Cảm giác đau đớn trong lòng ta càng ngày càng mãnh liệt, loại cảm giác vô lực này của Tịnh Linh ta làm sao lại không biết.

Ta tự trách cắn cắn môi dưới, nhẹ nhàng đem Tịnh Linh ôm vào trong lòng: "Ta hiểu, ta hiểu cảm giác hiện tại của nàng.”

“Ta không phải cố ý to tiếng với nàng...... Ta, ta sẽ đi khuyên Thái hậu nương nương đồng ý.”

“Nàng yên tâm, cho dù có nguy hiểm, ta cũng sẽ bảo vệ nàng.”

“Ta tuyệt đối sẽ không để cho nàng xảy ra chuyện.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK