Mục lục
Hắc Phong Thành Chiến Ký
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhược Lam

Beta: Fin

(*) Phượng Hoàng vô sắc

Hạ Nhất Hàng đưa cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nội dung của kế hoạch, hai người thân mang trọng trách, tối nay thực thi.

Rất nhanh, đêm dần khuya… Vô số thiên đăng(26) đang phiêu tán trên bầu trời đêm của Bình Chung Sơn.

(26) Thiên đăng hay còn gọi là đèn Khổng Minh, được làm bằng giấy, sau khi đốt đèn thì thả lên bầu trời với hi vọng mong cho cuộc sống bình an, đốt vào dịp Nguyên Tiêu thì được coi là xua đuổi tà ma, đèn do Gia Cát Lượng sáng chế nên mới được gọi là Khổng Minh đăng.

image

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi vào trong tiểu viện, ngước mặt lên nhìn bầu trời sao…

Bên ngoài cửa viện, Lan Khắc Di tiến vào.

Triển Chiêu hỏi hắn, “Sao lại thả thiên đăng?”

Lan Khắc Di ngẩng đầu nhìn một chút rồi nói, “Đó không phải là thiên đăng của Trung Nguyên các ngươi, là ‘Bình Chung’.”

“‘Bình Chung?"” Triển Chiêu không hiểu.

“Dùng giấy quấn thành hình cái chai, nếu nhìn sơ qua thì gần giống như cái chuông. Do tập tục ở núi Bình Chung nên mới có cái tên như vậy.” Lan Khắc Di nói, “Bình Chung về cơ bản không khác thiên đăng là mấy, chỉ là người Trung Nguyên dùng nó để cầu nguyện, còn chúng ta dùng thiên đăng để đưa tang.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lần nữa ngẩng đầu ngắm… Lúc này, trên bầu trời xuất hiện một cái đèn thật dài, tựa như ngân hà rực rỡ, càng lúc càng xa…

“Đêm nay, ngàn cân áp sẽ được hạ xuống, nếu như cha ta thật sự mất, như vậy linh hồn của người tối nay sẽ bay lên trời.” Lan Khắc Di nói, “Những Bình Chung này sẽ chiếu sáng đường đi cho linh hồn của người, người sẽ một mạch lên trời phù hộ chúng ta.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đồng thời gật đầu, bầu không khí vừa mới tốt lên thì Lan Khắc Di lại đột nhiên nói một câu, “Sắp tới giờ Tý rồi, hai người chuẩn bị đến đâu rồi?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều thở dài, thật là một đứa trẻ biết phá hỏng bầu không khí!

Bọn họ bất đắc dĩ quay sang nhìn hắn, Lan Khắc Di thật sự lo lắng, “Hai người có thể mở được cửa ở mộ thất sao? Nếu như mở không được, vậy thì cha của ta chết chắc rồi…”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn Lan Khắc Di, đã áp lực muốn chết mà ngươi còn đổ dầu vào lửa à…

Lúc này, Công Tôn từ trong viện đi ra, trên tay cầm một cái hòm thuốc.

“Chuẩn bị sao rồi?” Lan Khắc Di hỏi Công Tôn.

Công Tôn khoát tay, “Trước mắt cứ thử một lần đã.”

Trong lúc nói chuyện thì phía xa lại truyền đến tiếng chuông trầm ổn… Là tiếng chuông báo hiệu giờ Tý đã đến.

“Đến lúc rồi…” Lan Khắc Di phóng mắt nhìn ra xa, “Ngàn cân áp hạ xuống…”

Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi hắn, “Ngươi không đi cùng?”

Lan Khắc Di kinh ngạc nhìn Bạch Ngọc Đường.

“Có lẽ nhiệm vụ của bọn ta sẽ thất bại, mà cho dù có thành công cũng chưa chắc có thể cứu sống được cha ngươi.” Ngữ khí của Bạch Ngọc Đường vẫn cứ lãnh đạm như vậy, trực tiếp nói thẳng, “Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để ngươi nhìn mặt cha ngươi lần cuối, không tới nhìn một lần sao?”

Thần sắc Lan Khắc Di có chút buồn bã, cứ đờ ra nhìn chằm chằm mặt đất. Hắn là đang ngây ngẩn cái gì đây? Trong trí nhớ của hắn, Lan Khắc Tĩnh Đạc vô cùng hiền từ, khi còn nhỏ thường cùng hắn cưỡi ngựa săn bắn, thế nhưng dần dần… Người phụ thân mà hắn thật sự tín nhiệm lại chỉ tin vào tà môn ma đạo, đại khái là kể từ khi mẫu thân hắn qua đời.

Cho tới bây giờ, phụ hoàng cùng với vị phụ thân hiền từ trong ký ức kia đã không còn là một người nữa rồi…

Lan Khắc Di có thật sự muốn cha hắn được cứu hay không? Dĩ nhiên là muốn! Thế nhưng thứ mà hắn tưởng niệm là sự săn sóc của nhiều năm trước chứ không phải là một Bình Chung Vương, tên hôn quân mê tín, sùng bái vu cổ, nhẹ dạ mà nghe theo bọn nịnh thần kia. Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cho dù võ công có tốt đến đâu, Công Tôn y thuật như thần tới mức nào cũng đâu có cách đảo ngược lại thời gian?

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, nhìn gương mặt buồn bã của Lan Khắc Di, thiếu niên này trưởng thành sớm như vậy hẳn là có quan hệ với việc sau khi Lan Khắc Tĩnh Đạc trở thành hôn quân.

Triển Chiêu vỗ vỗ vai hắn, Lan Khắc Di giật mình, giương mắt nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu mỉm cười, “Chớ đăm chiêu ủ dột, đại ca của ngươi phải che chở cho tính mạng của bách tính, dù sao ngươi cũng là hoàng tử, nhất định phải giúp hắn một tay!”

Lan Khắc Di lập tức nghiêm túc gật đầu, “Ừ! Ta biết!”

Công Tôn cười khẽ, lòng nghĩ Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng thật có ý tứ, Bạch Ngọc Đường có thói quen đem tình huống xấu nhất nói ra, mà ngay tại lúc người khác bị lời của Bạch Ngọc Đường làm cho suy sụp thì Triển Chiêu lại vỗ vỗ bả vai người, nói với hắn – Tỉnh táo lại đi! Còn có mặt tốt mà.

Lúc này, Hạ Nhất Hàng từ bên ngoài đi tới.

“Lính canh ẩn nấp đã được giải quyết rồi?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Lan Khắc Minh đã thu hút phần lớn sự chú ý, lát nữa ta phụ trách dẫn đi số còn lại.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều thắc mắc – Phải dẫn đi như thế nào?

Hạ Nhất Hàng hỏi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, “Đã chuẩn bị xong rồi?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng nhau nhướng mày.

Hạ Nhất Hàng mỉm cười, trong lòng thỏa mãn – Không hổ là những người từng trải, sự việc càng tới gần thì lại càng bình tĩnh, rất có phong thái của đại tướng nha.

Sau đó hắn lại quay sang nhìn Công Tôn.

Công Tôn huơ huơ hòm thuốc trong tay, Lan Khắc Di khẩn trương nhìn y.

Công Tôn mỉm cười, nói, “Chỉ cần hắn còn một hơi thở, ta đảm bảo hắn sẽ không chết!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật gật đầu.

Hạ Nhất Hàng trong lòng càng thêm thỏa mãn – Quả nhiên là người mà nguyên soái nhà hắn nhìn trúng, có khí phách!

Lúc này tại Hắc Phong Thành, phía trên cổng thành phía Bắc, Triệu Phổ tựa vào lan can, nhìn bầu trời đêm.

Xung quanh hết sức yên tĩnh, xa xa có một dải màu vô cùng sặc sỡ, hẳn là bách tính Bình Chung Sơn thả Bình Chung đèn.

Sau đó lại ngẩng đầu nhìn canh giờ, Triệu Phổ nhăn mặt cau mày.

Chợt nghe trên nóc nhà có người hỏi hắn, “Thời gian không sai biệt lắm, nên bắt đầu chưa?”

Triệu Phổ gật đầu, “Ừ, bắt đầu đi.”

Trên nóc nhà, Lâm Dạ Hỏa dựa người vào Yêu Yêu, lấy từ trong lồng ngực ra một quả tên lệnh, giơ tay ném lên.

Theo động tác của hắn, chỉ thấy trước hàng tiền tuyến của Triệu gia quân, quả tên lệnh bay lên bầu trời đêm, khoảnh khắc nổ tung trong nháy mắt sáng như ban ngày, kế đó, một màu trắng bạc rực rỡ lan ra, tạo thành chín con rồng nối tiếp nhau trên bầu trời đêm.

Bên trong thành Bình Chung một mảnh đại loạn.

Lúc ngàn cân áp được hạ xuống, Lan Khắc Minh nghẹn ngào nức nở, dường như khó có thể đứng vững, về phía Lan Khắc Di, nghe nói hắn âm thầm nhốt mình ờ trong phòng, không chịu ra ngoài gặp người khác.

Pháp sư Tư Minh còn phải tiếp đãi một đoàn sứ giả, đám quan viên còn lại cố gắng rơi nước mắt.

Trong thành đã quá mức rối ren vậy mà bầu trời đêm phía Tây Nam lại đột nhiên sáng lên tên lệnh tập hợp binh mã của Triệu gia quân.

Lúc tên lệnh nổ tung, chín con rồng bạc xuất hiện… Đừng nói Bình Chung Sơn, ngay cả Hoàng cung Liêu Quốc và Tây Hạ ở phía xa cũng hỗn loạn, binh mã quân doanh vội vã tập kết, tiếng chuông cảnh báo trong triều vang vọng khắp nơi…

Ở Tây Bắc không ai không biết Triệu Phổ mang theo đại quân trở về Hắc Phong Thành, bọn họ cũng biết hôm nay là ngày an táng Lan Khắc Tĩnh Đạc.

Lan Khắc Tĩnh Đạc vừa mới chết, Triệu phổ hơn nửa đêm phóng Cửu Long lệnh lên trời là muốn làm gì? Tên lệnh Triệu gia quân, Cửu Long lệnh mệnh lệnh triệu tập binh mã tối cao, Triệu Phổ nửa đêm tập hợp trăm vạn binh mã là muốn làm gì? Có phải điên rồi không!

Xét thấy, Triệu Phổ từ trước tới nay chính tà không rõ, ai cũng không đoán được hắn đích xác muốn làm cái gì, có trời mới biết hắn thật sự đơn giản chỉ muốn đoạt Bình Chung Sơn? Các nước Tây Vực vội vàng phái trinh sát đi tìm hiểu.

Những sứ giả của các quốc gia Bình Chung Sơn đứng ngồi không yên, đều đi tìm Hạ Nhất Hàng.

Thế nhưng Hạ Nhất Hàng lại không có ở đó.

Lan Khắc Minh ý chí mạnh mẽ, vội vàng cấp tốc triệu tập văn võ trong triều tiến hành nghị sự.

Vừa rồi ở đại điện còn có quan binh đến bẩm báo, hình như có kẻ thấy qua Hạ Nhất Hàng và Phong Khiếu Thiên rời khỏi thành.

Lan Khắc Minh vội vã cho binh lính ra khỏi thành đuổi theo họ, ngàn vạn lần muốn bắt sống Hạ Nhất Hàng về.

Mà trên thực tế… Hạ Nhất Hàng còn đang ở trong phòng Lan Khắc Minh uống trà nghỉ ngơi.

Trong triều một đống hỗn loạn, xung quanh mộ thất trừ bỏ mấy thủ vệ ở ngoài hoàn toàn không còn ai khác.

Lúc này Lan Khắc Di đáy mắt phiếm hồng đi tới, phân phó bọn thủ vệ lui ra, hắn phải ở cửa trông giữ cho cha.

Bọn thủ vệ lui ra, mấy ảnh vệ mà Hạ Nhất Hàng mang đến đáp xuống xung quanh mặt sân, phụ trách canh giữ.

Bạch Ngọc Đường cùng Công Tôn từ trong viện đi đến.

Lan Khắc Di nhìn đỉnh của mộ thất nguy nga, đang tính hỏi hắn có cần dùng dây thừng để leo lên không thì trông thấy Bạch Ngọc Đường một tay đem trường đao dắt ở sau lưng, tay còn lại nắm lấy cánh tay của Công Tôn, nhún người một cái…

Lan Khắc Di ngửa đầu lui lại vài bước, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đạp lên bức tường phía ngoài cung điện, tựa như đám mây nhẹ nhàng bay lên.

Nhị hoàng tử giờ khắc này không dám chớp mắt, chỉ sợ nháy mắt sẽ lạc mất bóng trắng kia.

Mà một khắc này, vị thị vệ lớn tuổi vẫn luôn đi theo Lan Khắc Di đã dẫn Triển Chiêu tới trước sân của bốn tòa cung điện kia.

Vị này chính là thị vệ thiếp thân của Lan Khắc Di – Cáp Cổ.

Vào thời điểm Lan Khắc Di vừa mới sinh ra, Cáp Cổ đã đi theo bảo hộ cho hắn, gần gống như một người cha, đối với Lan Khắc Di là trung thành và tận tâm.

Cáp Cổ công phu không tồi, hắn hiểu rõ Triển Chiêu là một cao thủ thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy y một cước nhảy lên, giống như con diều hâu chỉ cần ba bước liền bay lên đỉnh của mộ thất, vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt – Võ học Trung Nguyên bác đại tinh thâm, có thể được ca tụng là đệ nhất khinh công Yến Tử Phi quả nhiên là danh bất hư truyền!

Nóc nhà thật sự không làm khó được Triển Chiêu, bất cứ con mèo nào trên đời cũng có thể trèo lên nóc nhà.

Lên tới được nóc nhà, Triển Chiêu nhìn sang phía đối diện vừa vặn thấy được Bạch Ngọc Đường đang đứng ở đỉnh của tòa cung điện.

Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường nhìn mình rồi gật đầu, vì thế y ngồi xổm xuống.

Công Tôn nghiêm mặt liếc Bạch Ngọc Đường, “Y vậy mà có thể nhìn thấy ngươi đang gật đầu với y? Như vậy mà cũng nhìn thấy à?”

Bạch Ngọc Đường trừng mắt nhìn, thành thật mà nói, Triển Chiêu không nhìn thấy hắn gật đầu, chỉ có thể nói y là biết! Cũng giống như lúc này Triển Chiêu mà gật đầu, hắn nhất định cũng sẽ biết… Hẳn là không có đạo lý!

Triển Chiêu kéo ra cửa nhỏ ở đỉnh của tòa mộ thất thứ nhất… Quả nhiên liền thấy một vật giống la bàn, bên trên kim đồng hồ có một ký hiệu.

Thời điểm nhìn đến cái ký hiệu kia, Triển hộ vệ thiếu chút nữa cười không ra tiếng. Triển Chiêu là người nhã nhặn, trên cơ bản y không quen chửi thề – Nhưng lúc này y lại nhớ tới giọng điệu của Âu Dương Thiếu Chinh khi nói một câu – Đây con mẹ nó là đang làm trò gì?!

Bên trên đỉnh của tòa cung điện thứ ba, Giao Giao cũng đã tới, tuy nhiên ngoại trừ Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu không ai có thể thấy nó.

Lan Khắc Di sốt ruột chờ ở bên dưới, cuối cùng nhịn không được, liền trèo lên sườn núi cách đó không xa.

Đúng lúc Phong Khiếu Thiên vừa vặn đuổi tới, hai người đứng trên đỉnh của một tòa nhà lớn phía trên sườn núi, vừa khéo có thể nhìn thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường.

“Xa như vậy?” Đứng ở trên cao nhìn thoáng qua, Lan Khắc Di mới hiểu được khoảng cách đến tột cùng xa tới mức nào. Xa như vậy nhìn động tác của đối phương sẽ rất khó khăn, phải làm sao mới khai thông?

“Triển Chiêu cách xa như vậy liệu có thể báo cho Bạch Ngọc Đường biết hắn nhìn thấy kí hiệu gì không?” Lan Khắc Di hỏi Phong Khiếu Thiên.

Phong Khiếu Thiên khoanh tay, nói thật là hắn cũng không hiểu quá nhiều ảo diệu trong đó, “Đại hòa thượng vẫn thường nói, có đôi khi nhìn cũng không nhất định phải dùng đến ánh mắt.”

Lan Khắc Di nghiêng đầu nửa hiểu nửa không, “Cái này…”

Triển Chiêu nhìn qua kí hiệu, tâm tình muốn chửi người không dừng lại chút nào… Điều đầu tiên y làm chính là xoay người bay đến tòa cung điện thứ hai.

Lan Khắc Di kinh ngạc, “Cứ trực tiếp bay qua như vậy…”

Phong Khiếu Thiên cũng há to miệng, “Bay giữa không trung mà không mượn lực còn không phải sẽ ngã chết sao?”

Triển Chiêu thật sự không mượn lực, mà cho dù y ở giữa không trung mượn lực bọn họ cũng không nhìn rõ… Chỉ biết rằng Triển Chiêu cứ như một chú chim lướt qua đỉnh của tòa mộ thất thứ hai.

Lan Khắc Di há to miệng, “Là bay thật đó!”

Phong Khiếu Thiên gật đầu, “Thì chính là bay mà.”

Lan Khắc Di còn đang làu bàu, “Triệu Phổ không những có rồng có hổ, còn có cả người biết bay nữa!”

Thời điểm Triển Chiêu đáp xuống đỉnh của tòa mộ thất thứ hai, vừa vặn cửa nhỏ thứ hai cũng mở ra.

Triển Chiêu nhìn thấy hình vẽ thứ hai. Y đứng lên, khoát tay về phía Bạch Ngọc Đường.

Người ở phía đối diện vẫn đang chờ vừa mới ngẩng đầu lên. Theo ngón tay Triển Chiêu mà nhìn theo hướng trước đó.

Lan Khắc Di cùng Phong Khiếu Thiên theo bản năng cũng nhìn theo phương hướng Triển Chiêu vừa chỉ – Triển Chiêu thật ra chưa chỉ gì cả, y chỉ đang chỉ bầu trời đêm mà thôi.

Lúc này, Giao Giao ở tại đỉnh của tòa mộ thất thứ ba mở ra cửa nhỏ, Giao Giao sau khi nhìn thấy kí tự thứ ba thì xoay người lại, bay về phía tòa mộ thứ tư.

Thời điểm Giao Giao bay đến thì Triển Chiêu đồng thời vươn ra tay trái, xua tay với Bạch Ngọc Đường.

Lan Khắc Di cùng Phong Khiếu Thiên nghiêng đầu – Ý gì đây? Là muốn hắn đừng nhúc nhích hay là cái gì khác? Nhưng mà dáng vẻ xua tay của Triển Chiêu hình như có quy luật…

Vừa khéo, cửa nhỏ tòa mộ thất thứ tư mở ra, Giao Giao bay đến liền thấy được kí hiệu thứ tư.

Công Tôn chỉ thấy Bạch Ngọc Đường ngồi xổm xuống.

Rất nhanh sau đó, đĩa quay trước mặt Bạch Ngọc Đường được mở ra.

Công Tôn vừa nhìn thấy cái đĩa kí hiệu kia vừa được xoay thì trợn tròn mắt!

Vì sao lại há hốc miệng?

Bởi vì cái kí hiệu này căn bản không có quy tắc, không phải con số, cũng không phải sao trăng, càng không phải hoa cỏ cây cối hay chó chó mèo mèo gì mà là giống như bức tranh của một đứa nhỏ ba tuổi tiện tay vẽ lung tung mà thôi, chuyện này… Giao Giao chứng kiến Bạch Ngọc Đường vậy mà có thể hiểu được, Công Tôn thì còn có có thể lí giải nhưng Triển Chiêu chỉ một ngón tay lên bầu trời đêm sau đó lại khoát tay, Bạch Ngọc Đường hiểu như thế nào hay vậy?

Ngay tại thời điểm Công Tôn còn đang vò đầu, Ngũ gia đã nhanh chóng chuyển động đĩa quay. Nhìn theo ngón tay Bạch Ngọc Đường xoay xoay bốn kí hiệu, chợt nghe “cạch cạch” một tiếng.

Thanh âm “lạch cạch lạch cạch” không ngừng vang lên từ đỉnh mộ thất xuống tận dưới đáy, theo đó chỉ thấy cái đĩa quay chậm rãi đi xuống, một cái lỗ thủng tựa như đóa hoa xuất hiện, mở ra từ hai phía, ánh sáng từ đèn chong lập tức hắt lên phía trên.

Công Tôn sợ tới mức ngây người, vừa quay đầu lại đã thấy Triển Chiêu gần bay tới nơi.

Công Tôn mím môi nhìn khoảng cách phía trước – Xa như vậy mà cũng có thể bay tới được hả?

Y còn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra thì Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường một trái một phải nắm lấy tay y kéo vào đại mộ.

Xa xa là Phong Khiếu Thiên cùng Lan Khắc Di vẫn duy trì bộ dáng há hốc miệng mà liếc nhìn nhau một cái – Vậy mà cũng thành công! Thật không biết nên khoa trương gọi Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường là thần hay là khen Hạ Nhất Hàng và Triệu Phổ thật sự là thần khi mời được hai người tới làm việc cho bọn họ.

Trên không Hắc Phong Thành, chín con rồng bạc ở trong không trung lần lượt tiêu tán.

Lâm Dạ Hỏa hỏi Triệu Phổ, “Bước đầu tiên như vậy đã thành công chưa?”

“Chắc là thành công.” Triệu Phổ nói, “Đối thoại của hai người bọn họ, không có cái đạo lí nào có thể giải thích nổi!”

“Vậy thì bước tiếp theo cũng nên thực hiện.” Lâm Dạ Hỏa lại sờ lớp vảy màu trắng xinh đẹp của Yêu Yêu.

Triệu Phổ gật đầu, “Bước thứ hai phải dựa vào thư ngốc nhà ta rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK