• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dinh thự Knole, điền trang của công tước Gilner.

Ngày 18 tháng 06 năm 1784

Villiers không bao giờ dậy sớm. Finchley, người hầu của anh, biết rõ là đừng nên xuất hiện ở cửa phòng anh trước mười một giờ. Một ngày lý tưởng của anh bao gồm chơi cờ vua phần lớn buổi chiều và rồi làm tình phần lớn buổi tối. Anh chẳng bao giờ tới thăm ai, và từ trẻ anh đã khám phá ra rằng tài năng cờ vua giải thích cho khả năng giải quyết số liệu, anh gặp viên quản lý điền trang của mình một tiếng đồng hồ hằng tuần, và sau vài năm tài sản của anh đã lớn nhất nhì Anh quốc.

Anh giật mình tỉnh giấc với ý nghĩ rằng có người đang đập cửa, nhưng rồi lờ mờ cho rằng mưa đang trút xối xả vào cửa sổ. Một thoáng sau anh nhận ra rằng chỉ mưa thôi thì không thể tạo ra thứ ầm ĩ đó. Cửa sổ dường như sắp vỡ vụn.

Nhất định là mưa đá. Cơn bão mưa đá khủng khiếp nhất trút xuống nước Anh trong nhiều năm qua.

Villiers lật chăn ra, lần mò đi qua màn trướng, và lảo đảo rời khỏi giường.

Một loạt mưa đá nữa trút xuống cửa sổ, khiến cửa sổ lung lay dữ dội đến mức tấm rèm rung cành cạch. Anh đi tới âu đựng nước có sẵn và úp mặt mình vào trong. Rồi anh đứng thẳng dậy và lắc người, những giọt nước lạnh bắn tứ tung. Cuối cùng anh kéo rèm ra, đón chờ bầu trời u ám.

Nhưng thay vào đó là ánh nắng ngập tràn. Anh nhắm mắt lại và cào tay qua tóc. Không có mưa đá. Điều đó có nghĩa…

Anh cầm khăn tắm và quấn nó quanh eo, mở then cửa, đẩy cửa và bước ra ban công đá nhìn xuống vườn.

Một cậu bé mười ba tuổi đang đứng trên bãi cỏ phía dưới, mắt sáng rực.

“Vì chúa”, Villiers càu nhàu, nheo mắt nhìn xuống Tobias. “Mấy giờ rồi?”

“Muộn”, Tobias nói vui tươi, “Cha không mặc quần áo”. Anh dựa vào lan can và trừng mắt nhìn con trai mình.

“Con nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?”

“Đánh thức cha dậy”

“Làm sao con biết cửa sổ nào là của ta?”

“Lisette đã bảo con”

“Lisette? Tiểu thư Lisette đã bảo con phải ném đá vào cửa sổ nào à? Con có thể làm vỡ kính đấy.”

“Thật ra thì cô ấy cũng đã ném tương đối nhiều”. Tobias thú nhận. “Cô ấy vừa vòng sang cạnh nhà.”

“Chuyện gì đang diễn ra ngoài này vậy?”, một giọng nói khàn khàn cất lên.

Anh giật mình. Eleanor lững thững đi từ cửa sổ của cô ra nơi mà giờ anh đã hiểu là ban công chung, có vẻ như phòng cô ở cạnh phòng anh. Không giống anh, cô đang mặc một cái áo choàng dày cộp phủ kín từ xương quai xanh tới các ngón chân.

Tuy vậy quần áo của cô chẳng quan trọng. Ở cô có một điều gì đó khiến anh muốn nhấm nháp từ đầu tới chân. Hẳn là vẻ hấp dẫn phóng đãng của cô. Tóc cô xõa xuống vai, không có những lọn xoăn nhỏ xinh xắn nhưng rối bù một cách hoang dại theo kiểu khiến đàn ông muốn thấy chúng trùm xuống mặt mình khi anh ta đâm lên và…

Villiers gạt vội suy nghĩ đó đi, đột nhiên nhận thức được khăn tắm của anh đã thành cái lều ở phía trước.

Giờ thì Eleanor cũng đã khám phá ra rằng họ có chung ban công. Cô chẳng động đẩy lấy một sợi tóc trước ý nghĩ anh gần như khỏa thân. Không đỏ mặt. Khóe miệng nhếch lên và cô nhìn anh từ đầu tới chân, nhanh đến mức anh hẳn sẽ không chú ý tới nếu không phải vào đúng thời điểm ấy bản thân cũng đang quan sát cô.

Villiers không thấy phiền gì khi bị ngắm nghía. Anh không ảo tưởng gì về vẻ đẹp của mặt mình. Tước vị và tiền của anh đưa phụ nữ lên giường nhưng cơ thể anh giữ chân họ.

Nhưng Eleanor quay đi như thể anh chẳng có gì thú vị hơn một con châu chấu và hét lên với Tobias. “Cháu điên rồi nên mới nghĩ một người như công tước đây có thể dậy sớm như thế này.”

Tobias mỉm cười, hơi e thẹn. “Bọn cháu đã nghĩ…”

“Bọn cháu?”, Eleanor hỏi, thẳng người dậy.

“Tiểu thư Lisette nghĩ là công tước có thể sẽ thích cưỡi ngựa.”, Tobias nói.

“Cháu có thể tưởng tượng ra công tước lên ngựa mà không phủ ren vàng từ đầu tới chân không?”, Eleanor châm biếm. Cô liếc nhìn anh đúng một phần nghìn giây, nhưng anh cảm thấy nó như một cái vuốt ve âu yếm. “Cha cháu tốn nhiều thời gian mặc quần áo đến mức mà khi ngài ấy ra khỏi phòng thì mặt trời đã bắt đầu đi xuống rồi.”

Cô đã lựa rất đúng điều để nói. Villiers nhìn Tobias cười toét miệng. Anh có là đồ ngốc thì mới hy vọng rằng cái từ cha cháu khiến cậu nhóc nở nụ cười. Tobias quá nghiêm túc.

Anh lại dựa lưng vào lan can và cố tình khoanh tay lại, bởi vì tư thế đó làm các cơ bắp trông càng lớn hơn và anh có cảm giác là Eleanor thích cơ bắp. Tạ ơn Chúa, Tobias không đời nào có thể nhận thấy cái lều ở khăn tắm của anh từ dưới kia.

Anh hơi dạng chân ra, đề phòng trường hợp cô muốn nhìn lại lần nữa. Rõ ràng là không gì có thể làm người phụ nữ này sốc.

“Có phải nên hiểu câu nói đó là cô nghĩ tôi không thể ăn vận chỉnh chu trong khoảng thời gian ngắn hơn cô sao?” anh hỏi.

Cô không nhìn anh. “Lisette đâu?”, cô gọi với xuống Tobias.

Villiers rời người khỏi mép ban công. Anh không ngại lộ chút da thịt cho Eleanor xem. Nhưng Lisette là một quý cô gia giáo, với một sự ngây thơ khiến mắt cô sáng lên vẻ trong trắng thuần khiết.

Eleanor cũng đang rướn người qua ban công, đùa cợt với Tobias. Mông cô hết sức tròn trịa dưới cái áo choàng dày. Cô là phản đề của sự ngây thơ. Eleanor khiến cho một người đàn ông phải khao khát muốn đánh thức cô dậy thật sớm để có thể bước ra ban công khi tia sáng đầu tiên…

Anh lấy lại tâm trí và chỉnh lại khăn tắm của mình. Tình hình của nó đang trở nên xấu đi rồi đây. Khá là hấp dẫn khi tưởng tượng xem làm sao Eleanor lại trở thành người phụ nữ như bây giờ khi xét đến cái cách mẹ cô gần như là kết hôn với quy tắc xã hội.

Trong khi Lisette, người mà dường như sống mà không có người đi kèm, rõ ràng là không bị những đam mê bản năng của cơ thể sờ tới.

“Phụ nữ mất nhiều thời gian để mặc quần áo hơn đàn ông”, anh bảo Eleanor, quyết định là anh phải cho cô thêm một cơ hội để ngắm cơ thể mình trước khi về phòng.

“Ngài không giống phần lớn cánh đàn ông”, cô nói thẳng thừng. Cô có quay sang nhìn anh, nhưng mắt cô nằm nguyên trên mặt anh chứ không hạ xuống thấp hơn. Chỉ thấp thoáng có chút ủng hồng trên má cô. Tốt.

Anh lại đang rộng chân, thách cô nhìn xuống. “Cô nói đúng. Tôi không giống những người đàn ông khác”, anh nói.

Eleanor nghẹn cười. “Bởi vì cảm giác về tầm quan trọng của bản thân ngài lớn hơn.”

“Và những phần còn lại của tôi cũng vậy”, anh nói, tự hỏi có phải mình đã mất trí. Công tước Villiers không bao giờ đùa cợt tục tĩu trên ban công. Anh chưa bao giờ – chưa từng ve vãn.

“Điều đó thì còn phải xem xét đã”, Eleanor nói xấc xược.

Anh kìm lại một nụ cười. Công tước Villiers không mỉm cười vào buổi sáng. Anh nheo mắt nhìn lên trời. “Mà mấy giờ rồi.”

“Đừng có vẻ sợ sệt thế. Tôi đảm bảo với ngài là mặt trời không được làm từ phô mai xanh đâu”, cô nói với anh. “Tôi đoán là tầm tám giờ.”

“Tám giờ”, anh rùng mình.

“Leopold”, một giọng trong trẻo vang lên dưới bãi cỏ. “Ngài có muốn cùng chúng tôi đi dạo không?”

Villiers cẩn trọng ngó qua ban công, cố gắng giữ cơ thể mình ngoài tầm mắt. Lisette là bức tranh một quý cô Anh quốc hoàn hảo. Những lọn tóc xoăn nhấp nhô trên đầu cô như một con sóng sủi bọt; mắt cô sáng rực rỡ; cô đang mặc một bộ đồ cưỡi ngựa quyến rũ.

“Xin chào!”, cô gọi, vẫy tay với anh. “Đến giờ dậy và tỏa sáng rồi, Leopold!”

“Phải rồi, Leopold”, Eleanor nói bằng giọng trầm, nhạo báng. “Làm ơn hãy tỏa sáng đi. Tôi nghĩ dậy thì mình nhìn thấy rồi nhưng rõ ràng là đã nhỡ mất phần tỏa sáng.”

“Như cô đã nói, tôi còn nhiều thứ phải xem xét lắm”, anh nói mượt mà, vô cùng thích cuộc so năng bằng mồm của họ.

Dù cho anh chưa từng tham dự vào một hành động thấp kém như ve vãn.

“Tôi sợ là không thể đi cùng cô được rồi”, anh nói, cao giọng lên khi đáp lại Lisette.

“Tôi định tới thăm nhà trẻ mồ côi ở Sevenoaks ngay khi tôi mặc xong đồ”

Mồm cô ta tạo thành một nụ hồng tuyệt đẹp. Một nụ hồng bối rối. “Vì sao ngài cần làm thế chứ? Chiều nay lũ trẻ mồ côi sẽ quay lại, tôi bảo đảm với ngài đấy. Mỗi buổi chiều một nhóm trẻ sẽ đến để chuẩn bị cho vở kịch, dù bây giờ chúng ta đã chuyển nó thành một cuộc truy lùng kho báu rồi”.

Người ta không thể không ngưỡng mộ sự tận tụy cô dành cho lũ trẻ mồ côi đó. Nhưng thực tế là hai trong số đó có thể là con mình khiến Villiers không yên. Tuy vậy, anh không thể nghĩ ra cách trả lời.

Eleanor xen vào. “Công tước đang nghĩ đến việc viện trợ cho trại mồ côi”, cô lên tiếng trả lời Lisette. “Ngài ấy khá là hảo tâm, chị biết đấy. Em đã nghe nói ngài ấy còn cấp dưỡng cho trại mồ côi của riêng mình nữa kia.”

Tobias khịt mũi, nhưng nụ cười của Lisette không hề giảm bớt. “Tôi cũng đang nghĩ đến việc làm vậy”, cô ta nói một cách sốt sắng. “Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ lũ trẻ mồ côi quá gầy và tự hỏi chúng có được chăm sóc tử tế hay không. Nhưng người ta trấn an tôi rằng chúng ăn đủ thức ăn. Nếu có trại mồ côi của riêng mình thì tôi sẽ bảo đảm rằng lũ trẻ sẽ được ăn những gì mà chúng thích.”

“Vậy nên sáng nay tôi sẽ đi thăm trại mồ côi”, Villiers nói.

“Bọn tôi sẽ đi cùng ngài”, Lisette nói, vỗ tay. “Ngài có biết là tôi chưa từng đi xem trại mồ côi không? Lũ trẻ đến đây bất kỳ khi nào tôi yêu cầu. Tôi muốn xem những chiếc giường bé nhỏ thân yêu của chúng.”

“Tuyệt vời”, Eleanor nói. “Sáng nay tất cả chúng ta đều sẽ đi xem trại mồ côi. Chào Lisette…. Tobias”. Cô quay vào phòng mà không chào tạm biệt Villiers, điều đó làm anh thấy khó chịu.

Anh cau có và thậm chí còn chẳng nhận ra là Lisette đang hớn hở bảo mình đến gặp cô ta tại phòng ăn sáng cho tới khi Eleanor đã bỏ đi. Ít nhất Lisette cũng hiểu rằng người ta không được phép bỏ mặc một công tước.

Anh quay người rồi đi về phòng.

“Này!”

Này? Có phải là ai đó đang gọi anh như thế không? Anh quay lại, một cách miễn cưỡng. Sau cùng thì anh cũng nhận ra giọng nói đó.

“Cha có muốn con đi tới trại mồ côi và sục sạo quanh đó không?”

“Sục sạo?”, anh nói, trừng mắt nhìn Tobias. “Con sẽ tìm kiếm cái gì quanh đó chứ?”

“Con có thể quan sát xem nó như thế nào. Con từng nghe nhiều câu chuyện về cái nơi đó rồi.”

“Những câu chuyện về trại mồ côi sao?”, quai hàm Villiers nghiến chặt nhưng anh gạt ý nghĩ đó đi. Tất nhiên là các con anh vẫn ổn. Thứ nhất là Lisette đã tự mình lo liệu vấn đề phúc lợi của lũ trẻ. Nhưng Tobias mang một vẻ háo hức kỳ cục như thể cậu là một con chó đang bị xích. “Được rồi”, anh nói.

Tobias gật đầu thật nhanh và bắt đầu đi.

“Chờ đã”, Villiers rống lên. Và rồi cảm thấy kỳ cục khi nói ra điều này, anh hỏi, “Con đã ăn sáng chưa?”

Tobias liếc nhìn anh hết sức cau có. “con đang ở phòng trẻ mà”, cậu nói. “Sáu giờ sáng nay con đã bị bắt ăn bột”

“Bột? Họ bắt con ăn bột sao?”

Cậu phá ra cười ngặt nghẽo. “Con không ăn thứ đó! Người hầu đã mang cho con một cái bánh kẹp thịt”

“Ta hy vọng con đã thưởng tiền cho anh chàng đó.” Villiers ngừng lại “Con có tiền không?”

“Không phải nhờ cha”; Tobias nói, nhưng không có vẻ tức giận “Ông Ashmole đã cho con một ít. Con đi đây”, rồi cậu đi mất.

Villiers trầm ngâm mặc đồ, nhưng thật nhanh. Trong tháng vừa rồi anh đã thu được đôi chút kinh nghiệm đối phó với lớp người chăm sóc lũ trẻ nghèo khổ. Với mục đích khiến người ta phải tôn kính, nếu không muốn nói là sợ sệt, anh chọn một bộ đồ cưỡi ngựa có màu đỏ đun, với các khuyết áo được thêu chỉ vàng. Quần ống bó được thắt nút bó sát hai bên đầu gối, đôi bốt của anh sáng bóng, và quan trọng hơn, mỗi chiếc được tô điểm với một cái núm tua-rua bằng lụa Pháp. Anh túm tóc và buộc lại bằng một sợi ruy-băng màu đỏ. Cuối cùng anh đeo chiếc nhẫn huy nặng trịch của mình vào, rồi đeo cây gật giấu kiếm vào thắt lưng.

Vài phút sau, Lisette ngồi cạnh anh trong xe, trò chuyện liên hồi về lũ trẻ, về cuộc truy lùng kho báu và về bà Minchem, người điều hành trại mồ cô.

“Bà Minchem sao?” Eleanor hỏi. “Em không thích cái tên đó”

Villiers cũng không thích nó lắm.

Lisette phá ra cười. “Eleanor ngớ ngẩn, em không thể xét đoán người khác qua tên họ!”, cô nói. “Nghĩ mà xem nếu chúng ta xét đoán em dựa trên cái tên Eleanor thì thế nào?”

“Nó làm sao?”, Eleanor nói, nhướng một bên mày lên.

Nhưng Lisette nói nhanh. “Em biết ý chị là gì mà”, cô kêu lên. “Nó là một cái tên nặng nề, không phải sao? Ngài không nghĩ thế ư, Leopold?”

“Nó là tên của một nữ hoàng”, anh nói. “Một cái tên trinh bạch”, anh không nhìn Eleanor “Phải tôi nghĩ nó nghe giống như một vị nữ hoàng bị nhốt trong tháp và không bao giờ được yêu đương”

“Thật buồn”, Lisette nó, miệng rũ xuống.

“Trong khi cái tên Lisette cũng xinh đẹp như cô vậy”, anh nói.

Mắt Eleanor nheo lại và nhận ra một cách muộn màng là mình vừa vô tình ngụ ý rằng Lisette xinh đẹp hơn Lisette. Lisette xinh đẹp hơn Eleanor thật, nhưng vì Eleanor có vẻ ngoài quyến rũ bốc lửa, bất kể một người đàn ông máu nóng nào ở gần họ đều sẽ muốn Eleanor chứ không phải Lisette, Eleanor đẹp mê hồn.

Dù vậy, anh khó mà có thể nói ra điều đó nên chỉ rướm người về phía trước khi cỗ xe phanh lại và quan sát mặt tiền của trại mồ côi. Nó to, nhưng trông như một lăng mộ. Anh đã đến khá nhiều trại mồ côi và trại tế bần cho trẻ em trong hai tháng vừa rồi vậy mà chưa từng thấy một nơi nào mà mình muốn sống bên trong đó cả.

Dù rằng câu hỏi đó cũng không mấy quan trọng. Anh là một công tước. Trước đây anh thậm chí còn chưa từng chú ý đến hàng trăm nơi khác mà bản thân cũng không muốn sống bên trong, vậy vì sao bây giờ anh lại phải nghĩ ngợi về vấn đề đó cơ chứ.

Anh vẫn đang nghĩ đến vô số những sự kiện bất hạnh mà những công tước chẳng bao giờ dự tính cho tới khi người hầu loan tin họ đã đến cho hiệu trưởng trại mồ côi biết.

Bà Minchem, không may thay, phù hợp với cái tên gợi lên nhiều liên tưởng về mình. Bà ta trông như một phụ nữ bủn xỉn, hận đời, kiểu phụ nữ có cái miệng nhỏ tới mức chiều dọc còn hơn cả chiều ngang. Trông bà ta như một loài gậm nhấm hay nổi nóng. Nhưng bà ta mỉm cười với bọn họ khoe ra từng cái răng một.

“Chào đức ngài”, bà ta nói, nhún mình xuống khiến cho mọi chiếc chìa khóa trên dây đeo kêu loảng xoảng. “Và tiểu thư Lisette, thật vinh dự khi được chào đón hai vị tới Breckehurst Hall. Thưa tiểu thư Eleanor, đây đúng là một vinh dự to lớn”, các sợi ruy-băng trên chớm mũ bà ta rung lên với từng lời nói rõ ràng ấy.

Nhưng Villiers hồ nghi khi nhìn cái miệng mím chặt của bà ta. Anh quyết định không nhắc đến các con mình vội.

“Bọn tôi muốn đi thăm quan tòa nhà của bà”, anh hỏi với nụ cười quyến rũ nhất của mình.

Bà Minchem không ngu ngốc, bà ta lùi lại. Hẳn là do điều gì đó trong nụ cười của anh, công tước nghĩ, không được tốt bụng như lẽ ra nó nên thể hiện

“Bà thu nhận cả con trai lẫn con gái à?”. Eleanor hỏi xen vào

Bà Minchem bật ra câu trả lời như thể đang bị thẩm vấn bởi đội Cảnh vệ. “Không, thực là không, thưa tiểu thư! Không có đứa bé trai nào hết. Không bao giờ. Trại trẻ mồ côi này được điều hành bởi hội đồng của các quý bà, và chúng tôi chỉ chấp nhận những đứa trẻ mồ côi giới tính nữ.”

Villiers ngay lập tức cảm thấy mình đàn ông gấp đôi so với cách đây một giây. Lisette đang đi dạo quanh phòng khẽ ngân nga, ngắm nghía vài bức tranh màu nước tả cảnh thung lũng nhìn khá u ám. “Các đứa trẻ mồ côi ở đây sẽ làm gì khi chúng rời khỏi ngôi nhà này?”, anh hỏi.

“Không phải thứ đó!”, bà Minchem nói. “Chúng sẽ trở thành những phụ nữ tốt”

Elanor bước lên trước một bước. “Bà Minchem thân mến, công tước Villiers đang xem xét việc thành lập một trại mồ côi của chính mình. Ngài ấy đã được nghe nhiều điều tốt đẹp về Brocklehurst Hall từ tiểu thư Lisette tới mức mà nhất định phải tới đây ngay sáng nay.”

“Bây giờ còn hơi sớm”, bà Minchem chấp nhận, bớt vẻ băng giá.

“Lũ trẻ mồ côi chưa dậy sao?”, Villiers hỏi.

“Tất nhiên là rồi! Chúng phải dậy lúc bốn rưỡi sáng, thưa đức ngài, với đúng một tiếng đồng hồ cầu nguyện để sống tốt hơn trước khi bắt đầu ngày mới.”

“Bốn rưỡi. Chúa tôi”, Eleanor nói. “Và trọn một tiếng cầu nguyện trước bữa sáng?”

“Tất nhiên. Trẻ con học hỏi tốt hơn khi dạ dày trống rỗng”, bà Minchem hách dịch nói. “Sau khi được cho ăn, chúng sẽ chẳng làm được cái gì và sẽ ngủ gục ngay lập tức”

Cá là khả năng bởi vì chúng phải dậy lúc bốn rưỡi sáng, Villiers nghĩ một cách chán ghét. Anh bắt đầu có cảm giác rất xấu. Và Eleanor cũng vậy, bởi vì mắt họ nhìn nhau và có gì đó nghiêm nghị trong mắt cô.

“Chúng tôi muốn thấy tất cả mọi thứ”, Eleanor nói, quay sang nhìn bà Minchem và mỉm cười như người điên. Có vẻ như cô nghĩ càng quyến rũ thì càng dễ được cho phép.

Cũng rõ ràng là bà Minchem không hề bị quyến rũ, “Tôi không cảm thấy thoải mái cho lắm khi thiếu sự đồng ý của hội đồng các phu nhân”, bà ta nói, đung đưa cái vòng chìa khóa khổng lồ. “Họ chưa từng ủy quyền cho tôi chấp nhận các chuyến thăm quan.”

Lisette lướt đến từ bên kia phòng. “Không cần phải lo về điều đó, bà Minchem”, cô nói. “Tôi ở trong hội đồng đây. Bà không nhớ rằng mình không muốn các bé mồ côi tới thăm tôi cho tới khi tôi gia nhập hội đồng sao?”

Cô quay sang nhìn Villiers. “Bà Minchem là một hiệu trưởng hết sức tuyệt vời với các bé. Bà ấy che chở chúng một cách dữ dội, mà hiển nhiên là bà ấy cần phải như vậy”

“Tôi thích được thông báo trước khi dẫn người lạ tham quan theo kiểu này”, bà Minchem tuyên bố.

Nhưng Eleanor có thể bảo bà ta rằng không ai có thể cãi lại Lisette khi cô ta đã quyết định. “Bà Minchem thân mến”, Lisette kêu lên. “Bà biết là hội đồng đã trao nhiệm vụ cho tôi đi thăm bốn lần một năm. Và bởi vì bản thân rất vui khi các em bé mồ côi tới nhà mình chơi nên tôi đã không đến thăm chỗ bà trong… ba năm rồi.”

“Em tưởng chị đã nói là chưa từng tới thăm Brocklehurst Hall”, Eleanor nói.

“Đúng vậy”, Eleanor nói. “Càng thêm lý do để chúng ta tuyệt đối phải đi thăm trong hôm nay. Ngay bây giờ”

Trông bà Minchem vẫn muốn than phiền, nên Villiers chen vào. “Chắc chắn là bà không muốn ai đó nghĩ rằng có chuyện không hay đang xảy ra với những đứa bé mồ côi tại đây đâu nhỉ”, anh nói thật êm ái. “Thật phiền phức… cuộc điều tra…”

Lông mi bà Minchem run rẩy, và bà ta phản đối về vẻ khổ sở nghe rất thật. “Nhưng giường chưa được thu dọn. Ngôi nhà sẽ…”

“Chúng tôi biết chính xác nó sẽ như thế nào.”, Lisette nói, đặt tay lên cánh tay người phụ nữ đó. “Giờ thì bà chỉ cần dẫn bọn tôi đi xem những chiếc giường nhỏ đáng yêu của chúng mà thôi, bà Minchem. Chúng tôi không ngại nếu giường chưa được dọn đâu. Chúng tôi biết là các cô bé phải học cách tự chăm sóc bản thân và chắc chắn rằng vài đứa khá lười”

“Đúng là vậy”. Bà Minchem nói gay gắt. Bà gật đầu với người hầu đang đứng cạnh cửa phòng khách đằng xa, nơi nằm đối diện cánh cửa họ đi vào, và bà ta mở nó ra.

Cửa mở ra một hành lang hoàn toàn bình thường, hai bên là các dãy cửa. Có vẻ như giờ bà Minchem đã cam chịu, và bà ta mở cánh cửa đầu tiên bên tay phải. “Các cô gái này đang học khâu”, bà ta nói, đứng tránh sang một bên. “Chúng bắt đầu học khâu chăn và sẽ học tới khâu áo nam trước khi rời đi.”

Villiers đi theo Eleanor và Lisette vào phòng. Một nhóm bé gái mặc váy yếm màu trắng trơn đang ngồi quây thành nửa vòng tròn trên ghế đẩu trước một ô cửa sổ, cần cù khâu vá. Khi cửa mở chúng bật dậy và xếp thành hàng.

Khi đứa lớn nhất ra dấu, cả hàng nhún người chào cùng một thời điểm thật chính xác.

Lisette bật cười khúc khích. “Thật đáng yêu biết mấy!” cô kêu lên, vỗ tay. “Làm ơn làm lại xem nào.”

Với cái gật đầu từ bà Minchem, các cô gái nhún mình cúi chào thêm lần nữa, và lại lần nữa.

“Chúng không nhún chào một cách riêng lẻ”, Eleanor nói sau lần thứ ba. “Chúng nhún mình với khoảng cách tới sàn bằng nhau, bất kể chiều cao thế nào. Làm sao chúng làm được vậy?”

“Chúng được dạy bằng thước kẻ”, bà Minchem nói ngắn gọn, xoay người định đi.

“Không, không”, Lisette nói. “Chúng phải làm thêm lần nữa đã”, cô vỗ tay. “Nào các cô gái, nhún nào!”

Villiers cảm thấy hơi buồn nôn. Các cô bé từ năm tới khoảng mười bốn tuổi. Mỗi đứa đều dán chặt mắt vào bà Minchem, như thể không hề có khách trong phòng.

Bà Minchem gật đầu.

Tất cả cùng nhún xuống một khoảng cách chính xác và lại đứng dậy.

“Nó giống như một màn trình diễn của loài chó mà chị từng xem ở hội chợ Bartholomew”, Villiers nghe Lisette nói với Eleanor khi họ rời khỏi phòng. Đó không phải là một điều sáng suốt để nói.

Anh là người cuối cùng rời đi. Không có cô bé sinh đôi nào trong hàng, anh chắc chắn về điều đó. Mặc dù tất nhiên là cặp sinh đôi có thể bị tách ra.

Anh nên hỏi thẳng bà Minchem cho rồi. Nhưng Eleanor đang lao tới trước, lưng thẳng đờ với sự tức giận cho thấy cô không thích thú gì với màn biểu diễn như loài chó ấy.

Bà Minchem mở cánh cửa kế tiếp. Có vẻ như bà ta nghĩ rằng mọi thứ đang diễn ra hết sức tốt đẹp và có vẻ như thư giãn hơn. “Nhóm kế tiếp gồm các học sinh nội trú của tôi, có thể nói là thế.”

Bà ta khúc khích, nhưng khi không có người đáp lại, bà ta giải thích. “Mấy cô bé này không hẳn là trẻ mồ côi. Tức là chúng trở thành trẻ mồ côi vì gia đình không thể chăm lo cho con cái, nhưng chúng đến đây với một số tiền nhỏ làm trợ cấp.”

“Làm sao có thể là trẻ mồ côi nếu chúng còn gia đình chứ?” Lisette hỏi, nhíu mày một cách xinh xắn.

Bà Minchem liếc cô rồi nói, “Tôi sẽ không làm nhơ nhuốc tai cô bằng cách kể ra câu chuyện đó, thưa tiểu thư. Tôi chỉ nói rằng trong rất nhiều trường hợp cha lũ trẻ đã đưa chúng đến với một ít tiền để nuôi nấng con mình”.

“Rất tốt!”Lisette nói.

“Các cô gái khác kiếm tiền ăn ở bằng cách làm khuy áo và tóc giả”. Bà Minchem nói. “Nhưng các cô gái này được đào tạo để trở thành những cô hầu tốt nhất của các quý bà, nên chúng học cách làm người Pháp”.

“Gì cơ?”, Eleanor hỏi. “Bà vừa nói rằng chúng đang học cách làm người Pháp sao?”

“Chính xác”, bà Minchem nói.

“Đây là một trong những ý tưởng của tôi”, Lisette kêu lên, lại vỗ tay. Villiers nhận ra rằng anh sẽ khá là hạnh phúc nếu Lisette không bao giờ vỗ tay nữa. “Mọi cô hầu tốt nhất đều là người Pháp, đúng không? Nên tôi đã bảo bà Minchem rằng nhất định phải biến vài cô bé thành mademoiselle (1)”

1 (mademoiselle [Tiếng Pháp]: Tiểu thư)

“Nó tốn khá nhiều công sức”, bà Minchem nói nghiêm túc. “Nhưng giờ chúng đã học được, tôi nghĩ chúng sẽ tìm được những chỗ tử tế. Tất nhiên, chúng ta sẽ phải đặt cho chúng những cái tên hoa mỹ”, bà ta mở cửa ra.

Có sáu cô gái, cũng mặc váy trắng và ngồi thành vòng tròn, nhưng thay vì khâu vá, rõ ràng là chúng đang dự tiệc trà. Khi cửa mở, chúng nhổm dậy, xếp hàng, và nhún gối một cách đồng bộ.

“Nào các cô gái”, bà Minchem nói rõ rằng. “Hãy chứng minh bản thân đi.”

Cô gái cao nhất bước lên trước và nhún gối trước Lisette. “Bonjour, Mademoiselle. Comment allez-vous? Votre coiffe est très élegante (2)”

2 (Dịch: Xin chào tiểu thư. Cô có khỏe không ạ? Bộ váy của cô thật thanh nhã [Tiếng Pháp])

“Chúng tôi tập trung vào ba thứ”, bà Minchem nói. “Dùng tiếng Pháp thành thạo, nâng cao khả năng phát âm thích hợp khi nói tiếng Pháp, và điệu bộ kiểu Pháp”

“Điệu bộ kiểu Pháp”, Eleanor hỏi. “Làm sao người ta đo đạc được một thứ như thế?”

“Tính cách chung cả người Pháp là phù phiếm”, bà Minchem tuyên bố. “Do sự phi thực tế của mình mà họ không thịnh vượng. Dẫu sao đi nữa, họ rất giỏi trong vấn đề tóc tai quần áo. Chúng tôi dạy các cô gái phải thanh thoát, dễ kích động, và dễ bị đam mê trói buộc. Mô tả đi”

Khi học sinh lớn nhất gật đầu, hai cô bé bước lên trước.

“Je m’appelle Lisette-Aimee (3)”, một cô bé nói.

3 (Tên tôi là Lisette-Aimee[Tiếng Pháp])

“Je m’appelle Lisette-Fleury (4)”, cô bé kia nói.

4 (Tên tôi là Lisette-Fleury[Tiếng Pháp])

“Thật đáng yêu”, Lisette kêu lên. “Cả hai đều mang tên của tôi”

“Tất cả bọn chúng đều dùng cái tên Lisette”, bà Minchem nói để trả lời cái liếc mắt dò hỏi của Eleanor. “Như thế sẽ dễ dàng hơn cho các nhân viên”

“Madame! Vos souliers son salis. Permettez-moi de les mettoyer pour vous (5)”, cô bé đầu tiên nói bằng giọng Pháp liến thoáng.

5 (Thưa cô! Giày của cô bẩn rồi. Hãy để tôi lau sạch cho cô [Tiếng Pháp]).

“Medame! S’il vous plait, attendez. Vous ne pouvez etre vue ainsi! Votre tenue est en complet desordre! (6)”, cô bé còn lại nói, giọng cao vút.

6 (Thưa cô! Xin cô đợi đã. Cô không thể ra ngoài như thế. Trông cô lôi thôi quá [Tiếng Pháp])

“Pardounnez (7)”, cô bé đầu tiên kêu lên, giục người trong vòng tay của cô thứ hai.

7 (Xin hãy thứ lỗi [Tiếng Pháp])

“Đủ rồi”, bà Minchem nói.

Hai cô bé vội vàng tách ra và nhún gối chào y hệt nhau.

“Các cô bé này sẽ tăng thêm uy tín cho ngôi trường”, bà Minchem nói, mở cửa. “Chúng tôi sẽ đưa chúng đến chỗ các phụ nữ quý tộc trong vài tháng tới.”

“Ở bà Minchem có vẻ gì đó hết sức kỳ dị”, Eleanor khẽ nói với Villiers khi họ theo hai người kia ra hành lang.

“Cô có nghĩ là hai cô bé Lisette ở cuối hàng trông giống nhau không?”, Villiers hỏi.

“Chúng giống hệt nhau và chắc chắn lớn tuổi hơn các con ngài, không phải sao?”

“Rõ ràng là các con tôi giống hệt nhau”

“Vậy thì chúng chưa bị biến thành phụ nữ Pháp”

“Cảm tạ Chúa vì ơn huệ nhỏ nhoi đó”, Villiers nói. Anh bắt đầu có cảm giác bất an, giận dữ.

Trước mặt họ, Lisette rõ ràng là đã chán nghe bà Minchem lải nhải về công dụng của việc giặt là. Cô đột ngột quay phắt sang bên cạnh và đặt một tay lên nắm cửa.

“Xin cô nhất định phải để tôi dẫn đường”, Bà Minchem quát lên.

Villiers quan sát hai người phụ nữ. Bà Minchem có đôi mắt nảy lửa và giọng nói của một người giới thiệu xiếc. Nhưng anh có đặt cược vào Lisette. Càng quan sát cô nhiều, anh lại càng thấy cô có vẻ giống một thế lực tự nhiên hơn.

Hẳn là vậy, với một nụ cười quyến rũ hoàn toàn phớt lờ đôi má tím ngắt của bà Minchem, Lisette xoay tay nắm cửa và đi thẳng vào trong.

“Ôi!”, Eleanor nói và vội vã lao tới.

Villiers nhân cơ hội đó mở một cánh cửa khác, cánh cửa gần anh nhất, và đi qua nó. Bên trong, một đám bé gái ngồi thành nửa vòng tròn trước cửa sổ, đầu cúi xuống làm việc. Anh dừng lại, cảm thấy thật ngu ngốc. Các cô bé bật dậy, nhưng do không có bà Minchem ở đó nên rõ ràng là chúng không biết phải nhìn đi đâu, có nên nhún gối chào hay không.

“Chào buổi sáng”, anh nói, đóng cửa sau lưng lại.

“Chào buổi sáng”, chúng đồng thanh, sau khi cô gái cao nhất gật đầu. Rồi chúng cùng nhún chào theo một kiểu cách chính xác đến lạ thường.

“Các cháu đang làm gì đấy?”, anh hỏi một cách khó khăn. Theo như anh thấy thì không có cặp sinh đôi nào trong nhóm trẻ này hết.

Tất cả im lặng. “Khuy thưa ngài”, cuối cùng cô gái cao nhất nói.

Người ta đều nghĩ khuy áo nhất định phải được làm ở đâu đó, nhưng Villiers chưa từng hình dung rằng chúng đến từ các trại mồ côi.

“Có cặp sinh đôi nào trong trại mồ côi này không?” anh đột ngột hỏi.

Một lần nữa, tất cả chớp mắt nhìn anh, cho tới khi cô bé cao nhất nói. “Jane-Lucinda và Jane-Phyllinda được sinh cùng ngày, thưa ngài”

“Chúng có cùng mẹ không?”

Tất cả cùng gật đầu.

“Chúng đâu rồi?”

“Phyllinda lại hỗn và họ bị…”, cô bé nhỏ nhất nói to và đột ngột im bặt khi phải chịu ánh mắt dữ tợn từ cô bé cao nhất.

“Cháu chắc chắn là bọn cháu không biết, thưa ngài”, cô bé nói điềm tĩnh. “Bọn cháu là ốc sên và Jane-Lucinda và Jane-Phyllinda là nút vàng”

“Ốc sên!”

Cô bé không cười, “Bọn cháu đang làm nút ốc sên, viền nút thắt kiểu Pháp. Thỉnh thoảng còn được gọi là nút chết”, cô bé thêm vào.

Villiers nhìn xuống một hàng những khuôn mặt nghiêm nghị. “Các cháu gọi mình là ốc sên sao?”

“Bọn cháu làm nút ốc sên”

Anh gật đầu. “Và tên các cháu là?”

“Mary-Alice, Mary-Bertha, Mary..”, và có cứ thế tiếp tục. Có sáu Mary.

Villiers cúi chào. “Ta có thể tìm các cô Jane ở đâu?”

Tất cả im lặng. “Hai cánh cửa nữa bên trái, thưa ngài”, cuối cùng cô gái nói.

“Nhưng ngài sẽ không…”, cô gái nhỏ nói và dừng lại.

Trong hành lang mọi thứ đều im ắng. Đi thêm hai cánh cửa nữa ở bên trái, anh thấy một đám bé gái đang ngồi vòng tròn. Sự khác biệt duy nhất là các cô bé này đang mặc váy yếm màu nâu bên ngoài váy trắng. “Các cháu là Jane à?”, anh hỏi.

Chúng bật dậy, xếp hàng, và nhún chào. Anh nhìn đi nhìn lại cả hàng nhưng chẳng có khuôn mặt nào tương tự mình cả.

“Jane-Lucinda và Jane-Phyllinda đâu?”, anh hỏi.

Cô gái bé nhất trong hàng đút tay vào miệng nhưng ngoài ra không một ai nhúc nhích hết. “Bọn cháu thật sự không thể nói, thưa ngài”, cuối cùng cô bé cao nhất nói.

Nghe có vẻ không khó bằng nút vàng bện. Villiers sải bước tới trước như thể anh luôn dắt một bé gái trong tay và có một bé khác đi sau lưng.

Eleanor quay phắt lại. Mắt cô âm ĩ cháy, nhưng không mang vẻ phóng tình. Mà trông cô giống một thùng pháo hoa sắp phát nổ hơn. “Villiers, ngài sẽ không tin được cái cách lũ trẻ này bị đối xử đâu.”

Rõ ràng là cô đã phát nổi.

Không may thay, bà Minchem cũng là một quả pháo đang phải nổ. Bà ta rống lên bằng cái giọng chói tai đến mức anh không hiểu được mấy.

Anh buông tay Milinda, rồi anh cầm bàn tay đó để rút kiếm của mình ra khỏi gậy. Nó trượt khỏi vỏ với tiếng so… oạt.

Tất cả im lặng ngay lập tức.

Đến là hài lòng.

“Bây giờ thì ta đã có được sự chú ý của mọi người rồi”, anh nói. “Ta có một câu hỏi. Phòng phạt ở đâu, bà Minchem? Hay ta nên nói, chuồng lợn ở đâu?”

Eleanor hút vào một hơi, nhưng điều thật sự làm anh hứng thú là cái cách bà Minchem phồng ngực lên. Nó là một bộ ngực vĩ đại. Nó chìa ra phía trước người bà ta như mũi một con thuyền cập bến vùng đất mới.

“Cái ngài đang can thiệp vào các phương pháp dạy dỗ của tôi”, bà ta quát lên. “Vì sao lũ Jane lại bỏ việc?”, bà ta đối mặt với cô bé Jane lớn nhất. “Sao cô dám, Jane-Jolinda? Cô sẽ không hoàn thành chỉ tiêu được đâu!”

Melinda ép sát vào chân Villiers.

“Các cô bé Jane sẽ không bao giờ làm một cái nút vàng nào nữa”, anh bảo bà ta. Anh khẽ khàng chống mũi kiếm xuống đất. Mắt tất cả mọi người dõi theo bề mặt sáng bóng của nó.

Bà Minchem không chút run sợ. Thay vào đó bà ta bước lên một bước. “Ngài dám dọa nạt tôi sao? Tôi, người chăm lo đến những đứa trẻ mồ côi bị ruồng bỏ của nước Anh? Tôi, người dành từng giờ từng phút khi thức để uốn nắn lũ trẻ bị kết án này thành một người mà xã hội có thể thấy hữu dụng? Tôi sao?”, bà ta không còn rít lên nữa. Giọng bà ta chuyển sang tông trầm vang như một phu khuân vác ở bến tàu.

“Phải, chính bà đấy”, Villiers tuyên bố.

Bà ta cười anh. “Tôi làm công việc mà không ai khác muốn làm. Các cô gái của tôi sẽ không trở thành con mồi cho những kẻ như ngài. Chúng sẽ có nghề khi rời khỏi tôi. Ngài nghĩ mình có thể vào đây và lên mặt dạy dỗ, nhưng ngài thì có đạo đức gì cơ chứ?”, bà ta quát lên.

Anh xoay xở để không chùn bước.

“Tôi thấy rằng ngài nghĩ mình bước vào đây như một hiệp sĩ mặc áo giáp sáng lóa, để cứu những đứa trẻ mồ côi tội nghiệp. Ngài thật ngu ngốc, ngu ngốc! Ngài có biết tôi tốn bao nhiêu công sức mới dạy được cho chúng biết một nghề và sống có mục đích không? Và ngày… là một trong số những kẻ đó.”

“Những kẻ đó?”, anh hỏi. Giờ đây Minlida đang túm chặt lấy ống quần anh, nên anh chuyển thanh gươm sang tay trái và đặt tay phải lên vai cô bé.

Mắt bà Minchem đã trở nên cuồng loạn. “Ngài là một trong số những tên đàn ông hoang dâm vô độ đã lấp kín mảnh đất này và đống con cái sinh ra từ những cuộc giao hoan trái phép, ghê tởm!”

Villiers kìm lại thôi thúc muốn bịt tai Melinda lại. Đáng tiếc là bà Minchem nói cũng đúng.

Eleanor xông tới để đối đầu với bà Minchem. “Huyết thống của những đứa bé này không thể biện minh cho cách đối xử của bà được”, giọng cô vừa mềm mại và vừa ghê gớm, nó cắt đứt giọng nói đinh tai của bà ta như một con dao. “Bà đã sai khi đối xử với chúng như vậy, sai.”

“Cô thì biết gì về lũ nhóc này”, bà Minchem rít lên. “Nếu tôi không khắt khe với chúng, bắt chúng làm việc, chúng sẽ phản bội nguồi gốc của mình. Chúng sẽ thành những ả đứng đường, giống mẹ chúng”

“Tôi sẽ không nói gì với bà nữa”, Eleanor nói và giọng cô mang theo vẻ dứt khoát đầy hủy diệt. “Leopold, triệu người hầu của ngài đi. Bà Minchem sẽ rời ngôi nhà này và ba ta có thể cần người tháp tùng.”

Chỉ dùng một phần nghìn giây để thưởng ngoạn sự thật là cô vừa gọi tên chứ không phải gọi tước hiệu của anh.

Villiers quay sang nhìn cô bé Jane lớn nhất. “Người đánh xe của ta đang đợi ở sân, hãy gọi một người hầu nam đến đây”, cô bé chạy đi sau khi nhìn bà Minchem, bà ta đang run bần bật, như bề mặt một ngọn núi lửa đang sôi trào.

“Ngài… ngài…”

“Im đi”, Eleanor nói, cắt ngang lời nói của bà tay. “Bà có thể biện hộ trước tòa. Các cô bé này đã nghe đủ rồi và cả tôi cũng vậy.”

Villiers nghĩ đến việc đồng thuận, và quyết định là thế sẽ mất oai.

“Lisette”, Eleanor nói, không hề cao giọng.

Lisette nhảy lon ton tới, trẻ con bám chặt lấy hai tay cô.

“Chúng ta cần một phụ nữ tốt để đảm bảo những đứa trẻ này được yêu thương, ăn mặc đầy đủ, và vết thương của chúng cũng được chăm sóc. Chị có biết ai đó như thế trong làng hay trong nhà mình không?”

“Tôi chưa từng đối xử kém ân cần yêu thương với lũ nhóc này”, bà Minchem kêu lên.

Villiers trừng mắt nhìn làm bà ta lắp bắp dừng lại. “Ta đoán là các con của mình đang ở trong chuồng lợn, thưa bà. Bà có muốn chỉ đường không?”

“Các con ngài…”

“Con của ta”, anh xác nhận. “Sinh đôi. Hiện giờ mang tên Jane-Lucinda và Jane-Phyllinda. Hai con gái của ta, những đứa bé rõ ràng là đang bị nhốt trong chuồng”

“Ngài có con sống ở đây sao?”, Lisette kêu lên.

“Chuồng!”, Eleanor nói. “Tức là chỗ ở của lũ lợn sao?”

Lần đầu tiên bà Minchem trông thấp thoáng run sợ. Bà ta hổn hển hít vào như một con rắn cố nuốt một con chim lớn. “Hai đứa bé đó phải bị tách khỏi những đứa khác vì chúng gây ra ảnh hưởng xấu”, quai hàm bà ta đang cắn lại và bà ta khoác lên mình vẻ thách thức. “Chúng xấu xa, đặc biệt là Jane-Lucinda, và bất kỳ ai biết chúng đều đồng ý với tôi.”

“Con ta là ác quỷ”, Villiers nói một cách khôi hài. “Phải, có vẻ đúng rồi đấy. Giờ thì hãy giúp ta biết phải tìm chuồng lợn ở chỗ nào?”, anh ngừng lại. “Ta không cần phải nói thêm là bản thân thật lòng hy vọng, vì muốn tốt cho bà, là cả hai cô bé đều khỏe mạnh.”

Bà ta lóe lên ánh mắt cố tỏ ra sao cho giống một cái búa tạ nhưng không làm được.

“Nó nằm sau chuồng bò”, một cô bé Sarah lớn đột nhiên nói, bước bên trước. “Cháu mới chỉ đến đó một lần”

“Và ngài thấy con bé khỏe khoắn thế nào rồi đấy”, bà Minchem nói một cách ương ngạch.

“Bà ấy luôn nói…”, Melinda nói ra, rồi ỉu xỉu dừng lại sau khi bị bà Minchem trừng mắt.

“Sao, Melinda?”, Villiers hỏi, nhìn xuống cô bé đang bám chặt vào chân anh.

“Bà ấy đã nói lũ lợn sẽ ăn thịt bọn cháu nếu bọn cháu ngủ”, Milinda nói, và càng ép chặt vào đùi Villiers hơn. “Và bà ấy bỏ Lucinda và Phyllinda ở trong đó suốt buổi tối”, cô bé hít thở thật mạnh. “Có khi họ đã bị ăn thịt mất rồi”

Villiers nhìn bà Minchem và bà ta rúm hẳn người lại. “Có thể bà muốn dành vài phút tới cầu nguyện là lũ lợn của bà không khoái các bé gái đấy”, anh gợi ý.

Anh chờ tới khi ra ngoài tầm nghe mới trấn an Melinda rằng lợn ăn chay. Nhưng khi anh và Eleanor, theo sau là nhiều đứa trẻ mồ côi khác, mở cái móc khổng lồ rỉ sét khóa cánh cửa dẫn vào chuồng lợn, và thò đầu vào trong nơi tối om hôi thối đó, anh cảm thấy vô cùng lo sợ.

Không có ai trong chuồng trừ ba con lợn to khổng lồ và một ổ lợn con. Con lợn nái lặc lè đứng dậy với ánh mắt giết người trong đôi đôi mắt nhỏ tí xíu.

Giữa đống rơm bẩn thỉu là một chiếc giầy nhỏ.

“Đó là giày của Jane-Lucinda”, cô bé Jane lớn nhất nói, òa ra khóc ầm ĩ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK