• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thì giờ đã hết. Avery vừa định đi tìm John Paul,

thì anh mở cửa xe. Cô không nghe anh đi đến.

- Monk không ở gần đây. Có thể hắn đang trên

đường đến đây, nhưng bây giờ chưa thấy tới.

- Chúng ta đi bộ xuống hay đi xe?

- Để tôi lái đi.

Cô lết về chỗ ngồi bên phải, đầu gối va vào bảng

đồng hồ. Anh lên xe, nổ máy:

- Làm sao anh biết hắn không nấp trong gốc cây

hay bụi rậm nào?

- Vì tôi quan sát thấy không có dấu hiệu cho

thấy có hắn.

- Anh muốn gặp chúng à?

- Dĩ nhiên tôi muốn gặp chúng.

Sự kiêu ngạo của anh làm cô yên tâm.

– Vậy thì tốt.

- Có một toa xe phía sau cửa hàng chừng 30

mét về phía Nam, và tiếp theo toa xe là chiếc xe

tải cũ tả tơi. Không có ai trong toa xe hết.

- Anh vào trong quán à?

Anh không trả lời, một lát mới đáp:

- Trong quán có một người đàn ông và một phụ

nữ. Người phụ nữ ở phía sau quán đang nói

điện thoại, còn người đàn ông ở trước quán, làm

việc nơi quầy. Hắn cứ nhìn ra ngoài cửa sổ như

đang trông ngóng ai. Trong lúc tôi ở đấy, có

chiếc xe tải chở sữa chạy vào, một tên khác

bưng những thùng bia vào quán. Có ba hay bốn

người khách trong quán.

Anh lái xe ra đường, chạy dốc xuống. Khẩu súng

để trong lòng.

- Cô có thấy gã đàn ông đang nhìn chúng ta

không? – Anh hỏi. Hắn đứng bên phải cánh cửa.

Họ thấy cặp vợ chồng trẻ dẫn hai đứa con nhỏ

bước ra khỏi cửa trước, rồi thấy gã đàn ông

đóng mạnh cửa lại.

Khi gã đàn ông lật ngược tấm biển trong cửa sổ

xuống, John Paul nói:

- Làm quái gì thế? Đóng cửa tiệm rồi à?

Anh đậu xe sát một bên hông quán để khi cô

bước ra được kín đáo. Anh tắt máy, nhét chìa

khóa xe vào túi quần dzin, và khi anh đi quành

trước đầu xe, cô thấy anh nhét khẩu súng vào

hông quần.

Một chiếc xe hơi chạy vào chỗ đậu xe, họ nghe

nhạc trỗi lên oang oang. John Paul đến nép

mình bên góc quán, nhìn ra phía trước. Bốn

thanh niên tuổi chừng 17 đôi mươi từ trong xe

nhào ra, đứng vừa cười vừa nốc bia. Trên chiếc

Chery cũ, hai chiếc thuyền nhỏ buộc vào góc xe.

John Paul ra dấu cho Avery ngồi yên tại chỗ, anh

đi trở lui, nói với cô:

- Tôi đi kiểm tra lại phía sau xem sao.

Anh để cho gã đàn ông nơi cửa sổ thấy anh đi

vào rừng, rồi đi vòng lui, nép theo lan can đẩy

cửa sau, nhìn vào trong. Người đàn bà ngồi cúi

người trên bàn vẫn nghe điện thoại.

Mặc dù chị ta còn rất trẻ, nhưng chị làm cho

anh nhớ đến nhân vật Ma Kettle trong những bộ

phim cũ anh thường xem trên truyền hình khi

còn nhỏ. Mặc áo quần lao động nhớp nhúa với

cái áo sơ mi bằng vải nỉ màu nhạt, hai tay áo

xắn cao, chị ta nói tía lia những con số vào trong

máy khi lật trong tập danh mục Sharper Image.

Chị ta không biết anh đang nhìn chị. Anh bước

lui khi cánh cửa quay bật mở. Gã đàn ông thò

đầu vào phòng, đưa tay chống cánh cửa để nó

khỏi đập vào gã.

- Chrystal, chúng ta gặp khó khăn rồi. -- Gã nói

bằng giọng miền núi nặng trịch. – Hiện giờ ở

ngoài có hai chiếc xe hơi. Bốn thằng say vừa từ

trong một chiếc bước ra. Anh đoán chắc chúng

ghé lại để mua thêm bia, nhưng anh lo cô gái

ngồi trong xe kia. Chắc cô ta sắp vào gõ cửa

trước rồi đấy. Anh nghĩ có lẽ cô thấy anh nhìn cô

qua cửa sổ vì xe cô đến đậu một bên hông

quán. Em có tin chính là cô ta không?

- Xin ngài đợi cho một chút được không? –

Chrystal nói vào điện thoại rồi xoay ghế, cau

mày nhìn gã đàn ông tóc đen. – Rất có thể chính

là cô ta, nhưng em chưa nói xong chuyện về tập

danh mục này, và anh đã hứa với em rằng em

có thể…

Gã cắt ngang:

- Có thể cô ta không phải là người ấy. Có thể cô

ta chỉ cần sử dụng phòng vệ sinh thôi. Có một

thằng to con đi với cô ta, nhưng hắn đi vào rừng

để tìm chỗ phóng uế rồi, anh đoán thế, giống

như bốn thằng nhóc say. Một thằng đái ngay

trên bồn hoa.

- Kenny, anh không thấy em bận hay sao? Nếu

cô kia muốn dùng nhà vệ sinh, anh bắt cô ta

mua cái gì trước đã, và đừng để cô ta đi ra sau

này. Em vẫn còn 10 trang trong danh mục phải

làm việc nữa.

- Không hiểu tại sao em không lo làm chuyện

này sớm hơn. Tại sao đợi đến giờ này mới làm?

John Paul quay lại cửa trước, và khi Kenny mở

chốt cửa, anh liền có mặt ở đấy.

Avery đi quanh góc quán đến đứng một bên

anh. Anh đẩy cô ra phía sau. Anh che chở cho

cô, nhưng cô không cần. Cô quá sợ họ đến

không đúng chỗ nên cô không suy nghĩ gì hết.

Gã đàn ông nói:

- Các người không thấy tấm biển à? Chúng tôi

đóng cửa tiệm rồi?

Avery bước lên bên cạnh John Paul. Cô nói:

- Có chuyện khẩn cấp.

- Vậy thì cô phải mua cái gì đã.

- Xin lỗi ông nói sao?

- Tôi nói rồi. Cô phải mua cái gì trước đã, và sau

khi đã trả tiền xong tôi sẽ để cô dùng nhà vệ

sinh.

Kenny nói với cô giọng gầm gừ như con chó

đang tấn công. Trông gã rất khó ưa, mái tóc

nhuộm đen đậm, cặp lông mày nhuộm màu

nâu. Bụng gã phệ chảy xuống đến thắt lưng.

- Cô có nghe tôi không? – Gã nói khi không thấy

cô trả lời. – Chỉ khi nào cô bằng lòng tôi mới

tránh đường cho cô vào.

Nhưng khi thấy John Paul bước tới thì gã thay

đổi ý kiến. Kenny nghĩ nếu gã không tránh

đường, anh chàng to con này sẽ xô gã mà đi.

Khi đến gần, John Paul thấy gã trẻ hơn anh nghĩ

rất nhiều. Gã chỉ khoảng 35 hay 40 tuổi là cùng.

Gã cũng còn nhanh nhẹn. Gã lo sợ nhìn John

Paul, rồi vội vã chạy ra sau quầy như thể mặt

quầy là rào cản bảo vệ an toàn cho gã.

Gã để hai bàn tay to tướng lên mặt quầy, chồm

người tới trước, nhìn Avery và cười. Một cái răng

nanh ở hàm trên có bịt vàng sáng lấp lánh trong

ánh mặt trời chiếu qua khung cửa sổ nhớp

nhúa.

- Thôi được rồi, thưa cô. Tôi nói lại cho cô hay

như thế này. Vì cô quá đẹp, cho nên tôi phá luật

lệ cho cô. Cô khỏi phải mua gì hết. Không mua

gì hết. Phòng tắm ở phía kia kìa. -- Gã nói vừa

đưa tay chỉ cánh cửa ở phía góc nhà đằng xa.

Cô lắc đầu nói:

- Tôi là Avery Delaney và đây là John Paul

Renard. Có ai vào đây hỏi chúng tôi không?

- Không. -- Gã vội đáp, hơi nhanh quá.

Gã nói láo, dấu hiệu nói láo còn hiện rõ nơi

người gã. Gã không nhìn thẳng vào mắt cô,và

càng lúc gã càng trở nên luống cuống. Nét mặt

thù hằn nữa. Gã cứ nhìn John Paul, hai chân

thay nhau nhúc nhích liên hồi.

Cánh cửa bỗng bật mở đánh mạnh vào vách.

Avery và Kenny đều quay mắt nhìn ai vào,

nhưng John Paul vẫn chăm chú nhìn vào Kenny.

Anh không tin thằng con hoang này chút nào

hết.

Ba thằng trong số bốn thằng con trai ùa vào

phòng rồi bỗng loạng choạng dừng lại khi chúng

thấy Avery. Cô nghĩ đứa thứ tư ở ngoài. Nó tựa

trên lan can cửa để nôn mửa.

- Xin chào. -- Một đứa nói lớn. Đứa khác cố huýt

gió, nhưng nó không cất môi lên nổi. Thay vì

huýt gió, nó mửa thốc mửa tháo ra hết.

Hai thằng này rõ ràng là anh em, vì chúng trông

giống nhau và đều có xâm hình con chim ó giống

nhau trên tay. Đứa có vẻ lớn tuổi nhất trong

nhóm có bộ râu để lởm chởm và xâu chiếc vòng

bạc trên một bên chân mày.

- Cửa tiệm đóng cửa rồi. -- Kenny hét to.

- Không, chưa đóng. -- Thằng râu dê nói. – Ông

để cho họ vào. -- Hắn nói thêm vừa chỉ tay vào

Avery và John Paul. -- Chúng tôi chỉ mua bia

thôi.

- Vâng, mua bia. -- Một đứa trong cặp anh em

phụ họa.

Chúng loạng choạng đi đến cái tủ lạnh kê sát

tường sau. Một đứa lôi một khay bia, vấp tay

khiến những lon bia vương vãi tứ tung. Thằng

râu dê cho thế là vui thú.

Kenny không vui. Trông như thể gã muốn giết

chết người nào cho hả dạ.

- Các cậu lượm hết lên và để vào chỗ cũ cho tôi.

Các cậu nghe không?

Một thằng trong cặp anh em cười khúc khích

trong khi thằng râu dê chỉ ngón tay vào Kenny.

Kenny hét lớn:

- Cút ra hết khỏi cửa hàng của tôi. – Gã quay

sang Avery, giận dữ nói tiếp. -- Nếu cô không

dùng phòng vệ sinh, và không mua gì hết, thì

xin mời các người ra ngoài.

- Gọi điện thoại được không? – Cô hỏi, giọng

nghe rất tha thiết. – Có ai gọi cho tôi không?

- Không.

Một đứa trong cặp hai anh em đang đứng ở chỗ

cách Avery chừng một mét quay qua nhìn cô

đăm đăm. Ánh mắt của hắn rất đáng sợ.

- Đừng nhìn tao như thế.

Hắn cười ngốc nghếch với cô, rồi giang rộng hai

tay như muốn ôm ghì cô vào lòng.

John Paul định kéo Avery sang phía mình, nhưng

cô đã ra tay rồi. Cô phóng cho thằng say một cú

đá thật nhanh và không mấy khó khăn. Chân cô

đá vào bụng hắn, khiến hắn bay vào tường. Hắn

va vào tường đánh bịch, trượt xuống, ngồi bệt

trên nền nhà.

Cô chỉ ngón tay vào hắn.

- Mày ngồi yên ở đấy.

Tuy nhiên, nụ cười ngu ngốc vẫn còn trên môi

thằng say. Hắn quá say đến nỗi không thấy đau

đớn gì hết.

Cô quay sang Kenny và hỏi gã:

- Xin phép dùng điện thoại của anh được không?

-- Cô liếc mắt nhìn thằng râu dê và thằng kia

trong cặp anh em đi đến góc phòng. Mỗi đứa bê

hai thùng sáu lon bia và bao nước đá. Cô thẳng

thừng nói với chúng:

- Cả hai đến ngồi đây. Ngồi xuống bên cạnh bạn

tụi bay, yên lặng cho đến khi tao xong việc.

Thằng râu dê lắc đầu nói:

- Cô không thể sai khiến tôi được, người đẹp ơi.

- Chúng tôi không có điện thoại. – Kenny nói

tiếp sau lời thằng râu dê.

- Dĩ nhiên là anh có. -- John Paul lên tiếng vừa

đi đến phía Kenny.

- Chuyện gì thế, Mark? -- Thằng trong cặp hai

anh em kia hỏi.

Thằng râu dê đi tới, hắn nghĩ hắn có thể đi chen

vào giữa Avery và

John Paul.

- Phiên tôi. -- John Paul lề rề rồi ngay tức khắc

anh đấm hắn một quả vào đầu khiến hắn bay

vào tường. Hắn thả thùng bia và nước đá lên

đầu Mark rồi gục xuống bên cạnh bạn.

Họ không biểu thằng sau thứ ba đến với các bạn

chúng. Hắn loạng choạng đi đến, để thùng bia

xuống và ngồi dựa lưng vào tường, hắn mở một

lon bia, tu một hơi thật dài.

Kenny nhận ra John Paul đang nhìn máy điện

thoại ở trên quầy.

- Dĩ nhiên là chúng tôi có máy điện thoại, nhưng

nó không hoạt động được. Đường dây bị hỏng

và phải nhiều tuần nữa mới có thợ đến đây để

sữa chữa. Chắc quí vị không chú ý đấy thôi, chứ

ở đây là chốn khỉ ho cò gáy, một nơi hoang vu

vắng vẻ. – Gã nói rất nhanh đến nỗi lời gã nói

ra chẳng có câu cú gì hết.

Kenny thấy John Paul có vẻ không tin lời mình,

gã bèn quay qua Avery. Gã nở nụ cười giả tạo.

- Ông nhà cô có chuyện gì rắc rối à? – Gã vẫn

cười với Avery vừa từ từ đưa tay xuống dưới

quầy.

Gã nhìn xuống và nhận thấy quá trễ rồi, đáng ra

gã không nên rời mắt khỏi John Paul mới phải.

Gã nghe tiếng cách vang lên và giật mình khi

thấy nòng súng của John Paul chĩa vào trán gã.

- Thế thôi. Khỏi cần cái này. -- Kenny lắp bắp

nói.

- John Paul, chúng ta cần anh này hợp tác, -

Avery nói.

- Và đây là cách chúng ta cần. -- Anh đáp. –

Kenny, bây giờ anh quay lưng lại, để hai tay lên

tường.

Cô đi vào sau quầy, thấy ngay khẩu Magnum

nằm trên kệ ở dưới quầy. Cô lấy lên, kiểm tra

xem. Súng có đầy đạn và đã lên nòng. Cô mở

khóa an toàn, lấy hộp đạn ra. Cô bỏ cả hai vào

cái bao nhựa có hình con sóc ngoài bao. Cô hỏi

Kenny:

- Anh làm gì với khẩu Magnum này? Anh có giấy

phép không?

- Việc này chẳng quan hệ gì đến cô, đừng chõ

mũi vào.

Vẻ mặt thật thà của gã biến mất. Chân tướng

của gã lộ ra ngoài. Mặt Kenny nhăn nhó vì tức

giận, và gã nói:

- Tôi không muốn làm việc cho ai đấy là quyền

của tôi, và nếu tôi muốn có khẩu súng nạp đạp

ở trong nhà, tôi có quyền giữ nó. Bây giờ tôi có

thể quay lại chứ? Cổ tôi bị tê cứng. Quí vị có thể

dùng điện thoại của tôi. Tôi chỉ sợ…quí vị gọi đi

xa, ông anh họ George của tôi, ổng là chủ nhân

quán này, khi thấy hóa đơn thế nào ổng cũng

nói, "Kenny, chú trả món tiền này đi".

- George ở đâu rồi? – Avery hỏi.

- Ông bị con gấu nâu già tấn công. Ông không

biết có nó đến cho đến khi ông thấy con của nó.

Bây giờ tôi có thể quay người lại, bỏ hai tay

xuống được không? Quí vị thấy tôi đã hợp tác,

và quí vị đã lấy súng của tôi rồi.

- Thôi được rồi. -- John Paul đáp.

Avery đang đi đến máy điện thoại, thì bỗng cô

liếc mắt nhìn thấy cái ví đựng tiền của đàn bà

nằm thòi ra giữa hai tờ phiếu ghi tiền buôn bán

ở trong sọt rác, để bên cạnh quầy thu ngân. Cô

cúi xuống lượm lên. Bỗng cô nín thở, cái ví mới

màu đen của hãng Prada. Carrie dùng các thứ

do Prada sản xuất.

Kenny nhìn John Paul.

- Nếu anh định ăn cướp của tôi, thì xin nói cho

anh biết là tôi không có nhiều tiền mặt đâu. Có

lẽ chỉ có chừng hai tờ 100 đô la và 40 đồng tiền

lẻ thôi.

- Anh nhận các tờ 100 đôla ở đâu? John Paul

hỏi.

- Của khách.

- Tôi không đến đây để ăn cướp của anh đâu. –

Avery nói. Cô mở cái ví ra, thấy trong ví không

có gì hết, cô đưa cho John Paul thấy. – Tôi tin là

cái ví này của dì tôi.

Kenny chụp lấy cô từ phía sau. Gã ôm cứng

quanh người cô, nâng bổng cô lên để làm tấm

chắn che chở. Hai cánh tay gã cứng như sắt,

nhưng ngực gã thì mềm, hầu như nhão nhoẹt.

- Thả tao ra, - cô ra lệnh. – Tao không có thì giờ

đâu nhé.

Kenny cúi người xuống phía dưới Avery để John

Paul không bắn trúng.

- Chừng nào cái ông của cô hạ súng xuống tôi

mới thả.

John Paul ngạc nhiên khi thấy Avery không sợ

hãi gì hết. Anh nghĩ nếu cô sợ thế nào cũng để

lộ sự sợ hãi ra ngoài chứ. Anh nói:

- Không có chuyện ấy đâu. Avery, chắc cô phải

thay quần áo rồi đấy.

Cô ngạc nhiên khi nghe anh nói. Cô đứng yên và

hỏi:

- Tại sao?

- Vì khi tôi bắn thằng chó này, máu sẽ lấm vào

người cô.

- Không. -- Cô đáp. – Này Kenny, tao biết cái ví

là của dì tao, tao không thèm để ý đến việc mày

lấy tiền. Nhưng mày phải nói cho tao biết mày

lấy cái ví này ở đâu. Bây giờ thả tao ra.

- Không thả. -- Gã gầm gừ bên tai cô và ôm cô

chặt cứng.

Mười ngón tay gã đan vào nhau quanh eo cô.

Cô nắm hai ngón tay út của gã giật mạnh ra

sau. Rồi đồng thời cô cúi cằm xuống rồi đánh

mạnh phía sau đầu vào mặt gã. Cô nghe tiếng

răng rắc, gã liền há hốc mồm vì đau đớn và thả

cô ra.

- Úi dà. -- Cô nói nho nhỏ. Mẹ kiếp, đau thật.

Cô bước đi khỏi Kenny, vừa đi đến phía John

Paul vừa thoa sau đầu. Cô nghĩ, không đơn giản

như trong xinê. Bài học để đời.

Cô thấy vẻ ngạc nhiên hiện ra trên mặt John

Paul. Cô hỏi:

- Sao?

Anh cười thoải mái.

- Không tệ.

Cô mở to mắt vẻ chán nản, nhìn Kenny, gã

đang dựa người vào quầy.

- Tao muốn biết mày lấy cái ví ấy ở đâu.

- Cái ví của vợ tôi, Chrystal. Cô ta không thích

nữa nên ném vào sọt rác.

- Đừng nói láo. Đây là vấn đề sinh tử. -- Cô nói

giọng hằn học. – Tao không cần biết số tiền mày

lấy trong ví bao nhiêu. -- Cô lặp lại. -- Nhưng

tao cần biết mày lấy cái ví ở đâu.

- Tôi đã nói với cô rồi.

Gã sẽ không nhận tội. Khi Avery lấy cái ví, sự lo

sợ ban đầu của cô tiêu tan, và cô biết cô đã vào

đúng chỗ. Tuy nhiên, cô vẫn còn cảm thấy đau

trong ngực, và cảm thấy tức giận vì gã ta không

chịu hợp tác.

Lỗ mũi của Kenny chảy máu. Gã áp tờ khăn giấy

vào mũi và liếc nhìn cô, rồi nói:

- Đồ đĩ, tôi sẽ kiện cô. Tôi sẽ kiện cô cho mà

xem.

- John Paul. -- Cô nói. -- Tôi nghĩ anh phải bắn

hắn thôi.

Kenny có vẻ không sợ sệt cho đến khi John Paul

hỏi Avery:

- Bắn vào xương bánh chè được không?

- Thôi, được rồi. Sáng nay khi tôi mở cửa, tôi và

Chrystal thấy có cái gói với tên cô ấy trên gói. –

Gã chỉ vào Avery. – Cái gói nằm trên quầy, cho

nên Chrystal muốn xem có gì trong gói.

- Rồi sao? – Avery giục.

- Trong gói chỉ có cái khăn quàng đỏ. Khăn có

mùi nước hoa Chrystal không thích, nên cô ấy

tộng vào gói và ném vào sọt rác.

- Làm sao anh có được cái ví? – Cô hỏi.

- Tôi nhặt được thôi,. -- Gã nói, giọng hằn học.

-- Cách đây một hồi, có một người đàn bà vào

đây. Chị ta đưa tờ 100 đôla mới keng để được

để cái gói có chiếc khăn quàng ở đây. Dĩ nhiên

chúng tôi bằng lòng. Rồi chị ta lấy cái bao dầy

khác trên kệ của chúng tôi. Chỉ để đựng cái gì

đấy của chị ta. Chị ta quay lưng để chúng tôi

không thấy chị ta làm gì và bỏ cái ví vào trong

bì. Sau khi đã dán phong bì, chị ta viết tên của

cô lên trên rồi nói với chúng tôi rằng chị ta sẽ

cho chúng tôi 100 đôla nữa nếu chúng tôi hứa

sẽ nói với cô rằng chị ta sẽ gọi điện thoại đến,

và dặn cô cứ ở lại đây cho đến khi chị ta gọi.

- Nhưng khi chị ta đi rồi, anh mở phong bì phải

không? -- John Paul hỏi.

- Không, không mở ngay. Nhưng Chrystal hiếu

kỳ. Cô ấy chỉ muốn nhìn xem bên trong có gì, và

khi thấy chiếc ví có đầy tiền, cô ta lấy luôn. Ai

mà không làm như thế.

Avery không thèm bỏ công bàn chuyện đạo đức

với gã.

- Người đàn bà đã cho anh tiền đã nói gì? – Cô

hỏi.

- Tôi đã nói chị ta nói gì rồi.

- Nói lại cho cô ấy nghe. -- John Paul nói.

- Chị ta nói chị ta sẽ gọi cho cô. Chị ta nói chị ta

biết hai người sẽ đến đây vào lúc nào và dặn

hai người phải đợi ở đây cho đến khi chị ta gọi.

- Nhưng anh không nói cho chúng tôi biết

chuyện ấy phải không? – John Paul nói. – Anh

định đuổi chúng tôi đi và không nói gì về cái ví

tiền hay về người đàn bà.

Kenny không đáp một lát. Hắn nhún vai rồi nói:

- Trong ví không có nhiều tiền. Chỉ một số tiền

giấy 20 đôla.

- Không đáng để cho anh bị dập mũi phải

không? – John Paul hỏi.

- Đáng ra tôi phải nói cho quí vị biết, bây giờ tôi

ân hận vì đã không nói. -- Kenny nói. –Khi vợ

tôi nói xong điện thoại, tôi tin chắc bà kia sẽ gọi.

Quí vị phải đợi thôi.

- Vợ anh ở đâu? – Avery hỏi.

- Ở phòng sau. – John Paul đáp.

Khi cô đi ra phía sau, anh nắm tay cô, hỏi:

- Cô biết cách dùng súng chứ?

Cô vùng ra khỏi anh, đi nhanh về phía sau.

- Tôi sẽ không bắn ai đâu, John Paul.

- Hãy cẩn thận nhé. -- Anh dặn.

Cô ghi nhớ lời anh dặn. Khi cô đến cánh cửa

sau, cô từ từ đẩy ra nhìn vào trong. Một người

đàn bà ngồi quay lưng phía cửa. Khi Avery lặng

lẽ đi tới, chị ta ngồi cúi người, ống nghe áp sát

vào tai. Cô nghe chị ta nói:

- Không, tôi muốn 5 cái. Đúng. Năm. Bây giờ cái

cuối cùng mang số A3491. Máy hát màu bạc có

đầy đủ giá giữ đĩa CD. Tôi muốn 8 cái. Không,

gửi đến 10 cái đi. Đúng thế, thưa ông. Ông đã

biết số thẻ tín dụng của tôi rồi chứ? Sao? Ồ, tôi

tên là Salvetti. Tôi sẽ dùng thẻ American Express

của tôi để thanh toán tất cả số hàng hóa này,

nhưng tôi muốn hàng được chở đến nhà tôi ở

Arkansas.

Avery nổi giận. Cô đến sau lưng chị ta, giật cái

máy điện thoại ở tay chị. Chrystal loạng choạng

nhào ra khỏi ghế, hất cái ghế văng vào tường.

Chị ta thốt lên:

- Mày là ai…

Mắt vẫn liếc nhìn Chrystal, Avery nói vào trong

máy điện thoại.

– Hủy đơn đặt hàng đi. Chị ta dùng thẻ tín dụng

ăn cắp.

- Không. -- Chrystal hét to khi Avery cúp điện

thoại. -- Mày không có quyền chạy vào đây.

Không có quyền. Đây là phòng riêng của tao.

Đưa điện thoại lại cho tao.

- Chị và Kenny sẽ đi tù.

- Đừng hòng. Chúng tôi không làm gì sai trái

hết.

Cặp mắt Chrystal sát vào nhau và bộ mặt tròn

vành vạnh nhăn lại vì tức giận. Xấu xí, Avery

nghĩ vừa chăm chú nhìn chị ta bước tới với vẻ

hùng hổ. Cặp mắt nâu của chị nhìn láo liên như

con chuột bị mắc bẫy, chị ta nói tiếp:

- Không có lý do gì để gọi cảnh sát hết.

Chị đàn bà cau có hơn Avery nhiều. Nhìn anh

mắt sáng lonh lanh của chị ta, Avery biết chị ta

nghĩ rằng chị ta có lợi thế hơn vì thân hình to

lớn hơn.

- Đừng nghĩ đến chuyện ấy. -- Avery nói.

- Đây là phòng riêng của tôi. -- Chrystal nói lớn

rồi nhào đến. Avery chẳng cần đánh trả. Cô chỉ

né qua bên trái là chị ta nhào lên mặt bàn. Tập

danh mục quí báu rách toang, văng tung tóe lên

nền nhà.

Vụng về thay.

- Hãy biết điều đi. -- Avery mắng như người giáo

viên dạy học trò phải cẩn thận. -- Bây giờ đứng

lên đi ra ngoài quán. Mau lên. -- Cô hét lớn khi

thấy Chrystal không nhúc nhích.

Bằng lái xe của Carrie và tất cả thẻ tín dụng của

cô đều nằm trên bàn ngoại trừ thẻ American

Express. Cô thấy Chrystal chuồi cái thẻ vào trong

túi.

- Chị vẫn không chừa hả? Đưa cái thẻ đây!

Chrystal ném cái thẻ cho cô. Avery chụp cái thẻ

trên không rồi lại hất đầu về phía cửa xoay.

Chrystal đẩy cửa mở, rồi bước ra trước. Chị ta

cố đẩy cánh cửa vào mặt Avery, nhưng cô đã

đưa chân chặn cánh cửa lại.

- Đồ đĩ. -- Chrystal gầm gừ. Bỗng chị ta thấy

Kenny và trút cơn thịnh nộ lên đầu gã. – Tôi đã

nói chúng ta sẽ bị rắc rối, thế mà anh không

chịu nghe.

John Paul nhét khẩu súng vào sau quần Jean rồi

nhìn Avery, đợi cô giải thích. Cô bước đến gần

anh và nói:

- Chrystal dùng thẻ tín dụng American Express

của dì tôi để mua sắm đồ Giáng sing cho sớm.

- Hai đứa cùng một cặp cân rồi, phải không?

- Nếu không cân thì chắc chúng đã không lấy

nhau. -- Cô đáp.

- Tôi thấy chẳng cần gọi cảnh sát đến làm gì. --

Chrystal nói.

- Ai nói chuyện gọi cảnh sát đấy, Chrystal. –

Kenny hỏi. – Tại sao cô phải mời họ đến đây?

- Tôi không mời, đồ dê già. Cô tóc vàng nói, chị

ta vừa nói vừa chỉ Avery. – Mà chuyện này là do

lỗi của anh, Kenny à. Nếu có ai vào tù thì chính

anh đấy. Anh đâu có chịu nghe lời tôi. Tôi đã nói

anh đừng mở cái gói ra phải không? Tôi có nói

không? – Chị ta thét lên như con gà mái tức

giận. – Anh biểu tôi mở ra.

- Câm mồm lại! – Kenny nói.

Cuối cùng Chrystal thấy chồng bị thương tích. Gã

ngồi nơi quầy, đu đưa hai chân, tay giữ miếng

giấy bị rách nơi mũi. Chị cũng bắt đầu để ý đến

John Paul. Chị hỏi:

- Anh ta là ai thế? Tại sao anh bị thủng lỗ mũi

thế?

- Tôi không bị thủng cái gì hết. Cô gái sau lưng

em đã làm dập lỗ mũi tôi. Tôi sẽ tìm luật sư để

kiện cô.

- Kiện để khỏi vào tù à? – Chrystal hét lớn – Anh

là đồ bá láp. Anh không kiện được ai đâu.

John Paul cứ tưởng họ là cặp vợ chồng hạnh

phúc. Anh đi đến cửa trước đứng bên cửa nhìn

ra ngoài. Thằng con trai vị thành niên nôn mửa

hồi nãy, nay nằm chèo queo nơi hành lang ngủ

ngáy khò khò.

- Đừng cãi nhau nữa. -- Avery yêu cầu. Cô hơi

ngạc nhiên khi thấy Kenny và Chrystal đã vâng

lời cô.

- Khỏi cần nạt nộ chúng tôi, cô ơi. Cô thấy chúng

tôi hợp tác rồi đấy. -- Chrystal nói.

- Tốt. Chị đã hợp tác. Cái phong bì đâu rồi?

- Cái phong bì đựng chiếc ví phải không? –

Chrystal hỏi.

- Phải.

- Tôi ném vào thùng rác gần nhà vệ sinh rồi.

Trong phong bì chỉ có cái ví thôi, nhưng tôi đi lấy

cho cô xem.

Chi ta đi nhanh qua quán, và một phút sau,

quay lại với chiếc phong bì màu vàng. Chị ta

ném cho Avery và nói:

- Đấy, xem đi. Không có gì trong ấy hết.

Lỗ mũi của Kenny đã hết chảy máu, gã ném

miếng giấy vào sọt rác phía sau lưng gã, nhưng

ném hụt.

- Tôi đã nói cho biết những gì chị ta đã nói với

tôi, nhưng chị ta nói tầm phào với Chrystal rất

nhiều.

- Đúng, chị ta nói nhiều. Chị ta nói quí vị đang

đi săn lùng kho tàng. Chơi trò này xưa rồi phải

không?

Avery giận dữ gần muốn lôi tóc chị ta. Hai vợ

chồng này làm cô điên tiết.

- Khi chị ấy đi vào đây, các người có thấy xe hơi

của chị ta không? Có ai ngồi đợi trong xe không?

- Chị ta đi chiếc Mercesdes mới thật đẹp. --

Kenny nói. – Nhưng không có ai trong xe hết.

Chỉ có chị ta thôi.

- Chị ta có bảo sẽ chỉ cho chúng tôi đi đâu

không?

Thấy cô lo lắng, Chrystal bèn làm mặt quan

trọng. Chị ta nói với giọng lưu manh.

- Còn tùy.

- Tùy cái gì? – Avery hỏi.

Chrystal thoa hai tay vào nhau, dấu hiệu phổ

quát đòi tiền. Avery không đủ kiên nhẫn để

thương lượng.

- Chị ta còn dặn dò kỹ lưỡng nữa, nhưng Kenny

và tôi sẽ không nói cho đến khi cô trả công cho

chúng tôi.

- Thôi, John Paul. Chúng ta phải dùng biện pháp

của anh thôi. Anh có thể bắn một trong hai

người. Có thế người kia mới nói.

Anh thích biện pháp cô nghĩ ra. Súng được rút

ra, lên cò ngay lập tức.

- Thích bắn ở đây? – Anh hỏi.

Chrystal đưa cao hai tay.

- Thôi đủ rồi. Không cần phải dùng bạo lực,

Kenny và tôi đều là người yêu chuộng hoầ bình,

phải không Kenny? Tôi sẽ nói những gì cô muốn

biết. Người đàn bà ấy nói sẽ có người đến đây.

Chị ta nói tên người ấy là Avery. – Quay qua

phía cô, chị ta hỏi. – Có phải người ấy là cô

không? Chắc đúng là cô.

- Phải. Chị ta nói cái gì?

- Nói rằng chị ta sẽ gọi và chắc cô sẽ đi gấp

nhưng chị ta chắc đã lầm rồi, phải không? Vì cô

còn ở đây.

Kenny lầu bầu nói.

- Họ không thể ra đi gấp được nếu chị ta chưa

gọi, em là đồ đần.

- Avery, tôi rất muốn bắn bỏ mấy người này.

Cho họ hết khốn khổ. -- John Paul nói.

Cô hiểu trò tâm lý của anh. Cô đáp:

- John Paul, cất súng đi.

Khi anh hạ súng xuống, Chrystal vui vẻ và mỉm

cười.

- Kenny, họ cần nhu yếu phẩm để đem theo

đến chỗ họ đến. Anh mang những thứ họ cần ra

xe cho họ trong khi họ tính nhẩm số tiền. – Chị

ta quay qua Avery và hỏi. -- Cô có tiền mặt

chứ?

- Chúng tôi không cần nhu yếu phẩm. -- Cô đáp.

- Cô muốn biết những lời chỉ dẫn để đến nơi chị

ta dặn chứ?

Avery hiểu. Nói tóm lại, cứ mua nhu yếu phẩm.

- Muốn. -- Cô đáp.

- Chrystal, cứ khấu trừ hẳn hoi cho họ. Và không

thanh toán bằng thẻ tín dụng. Những người này

không sống lâu để cho ta dùng biên lai thanh

toán sau.

Chrystal gật đầu.

- Chị đàn bà dẫn cô đến một thác lớn.

Lạy Chúa, những người này nói chuyện quái gì

thế nhỉ? Rồi Kenny nói:

- Không biết cô có cách qua được sông hay

không. Vì bây giờ chúng ta đang ở vào mùa

xuân, chỉ có bọn điên mới nghĩ đến chuyện đi

bè qua sông. Cô sẽ chết đuối trước khi qua được

cái thác thứ nhất. – Chuyện có thể chết đuối

chắc làm cho gã khoái chí, nên gã cười khúc

khích. – Cho dù cô có bơi lội giỏi bao nhiêu cũng

không thành vấn đề.

- Đúng đấy, cô à. -- Chrystal nói. – Cô sẽ chết

đuối thôi, thật đấy. Chị đàn bà kia nói cô sẽ

thấy một tấm biển có viết chữ trên đó, cô sẽ

thấy người chỉ dẫn đường đi cho cô.

- Chị ta có nói trên tấm biển có viết gì không?

- Viết chữ Coward's Crossing. Chỗ sang sông của

Đồ Hèn Nhát. Dân địa phương cũng dùng từ

này, vì tại chỗ nhỏ hẹp này mà nhìn xuống sông

ai cũng sợ không dám qua. Cách đây nhiều

năm, ở đây có cái cầu treo, vì thế mà người ta

gọi là chỗ sang sông.

- Quí vị phải leo núi đi bộ mới đến đó được. --

Kenny nói. – Tôi biết địa thế ở đấy vì hồi nhỏ tôi

thường lên đấy, không có đường xá gì hết.

Chrystal không đồng ý, chị ta cãi vã với chồng.

Avery đưa tay lấy điện thoại, nhưng bỗng cô

dừng lại. Cô nghĩ, gọi về cho Margo, nói cho cô

ấy biết cô đang ở đâu, việc đang xảy ra như thế

nào. Có nên làm thế không?

Cuối cùng Kenny thắng cuộc tranh cãi, và trong

khi Chrystal hờn dỗi, gã nói cho Avery những lời

chỉ dẫn đầy đủ chi tiết đến Coward's Crossing.

Cô lôi cái bản đồ trong túi ra, yêu cầu Kenny

làm dấu khu vực ấy.

John Paul xách hai cái bao nhựa chứa đầy nước

đóng chai và thực phẩm. Anh lấy thêm hai thỏi

đồ ăn có chất đạm nữa, tộng vào trong cái xách

nhỏ hơn, rồi đi ra xe. Kenny nhảy ra khỏi quầy,

đuổi theo anh để bắt anh trả tiền trước khi lái

xe đi.

Avery lấy giấy viết số điện thoại của Margo.

- Chrystal, tôi muốn chị lái xe đến chỗ nào có

máy điện thoại gọi số này cho tôi. Nói với bất kỳ

ai trả lời điện thoại rằng tôi hiện ở đây và nơi

tôi sắp đến. Nếu chị gọi được, chị sẽ có nhiều

tiền. – Cô hứa. – Nhưng đừng dùng điện thoại

này.

- Bao nhiêu tiền?

- Năm ngàn đôla. – Cô nói con số đầu tiên hiện

ra trong óc cô. -- Và khi chúng tôi bắt được tên

đàn ông chúng tôi đang đuổi theo, thì số tiền

cho chị sẽ gấp đôi, chị sẽ nhận tất cả.

- Đích xác là bao nhiêu?

- Mười ngàn. – Chuyện nói láo dễ thật.

Chrystal có vẻ nghi ngờ.

- Làm sao tôi biết cô sẽ không lấy hết số tiền

ấy?

- Vì tôi là nhân viên FBI. -- Cô đáp. – Thẻ chứng

minh của tôi ở trong xe. Chị muốn tôi đi lấy cho

chị xem không?

- Lẽ ra tôi nên nghĩ đến điều này mới phải, - chị

ta càu nhàu nói. – Trông cô hách dịch đủ thứ.

Cô khỏi cần đưa cho tôi xem huy hiệu. Tôi tin

cô. Cô có cái vẻ của nhân viên FBI, và cú né

tránh của môn võ Karate tài tình cô dùng trong

phòng của tôi đã làm cho tôi nghi ngờ rồi. Đáng

ra tôi phải chú ý đến những điều tôi nghi ngờ

mới đúng.

Chị ta nói cô né tránh tài tình à? Avery nhớ cô

đã bước sang một bên để tránh chị ta thôi.

- Chị là người rất láu lỉnh. -- Cô nói châm biếm.

- Bây giờ cô hãy nói cho tôi nghe về số tiền ấy

đi. Có phải sẽ có tất cả đúng 15 ngàn không?

- Đúng.

Chrystal liếc mắt nhìn Avery.

- Và cô nói tôi chỉ cần gọi số điện thoại ấy thôi.

- Phải, và cô phải…

Chrystal cắt ngang lời cô. Chị ta nhìn số điện

thoại trên tờ giấy rồi nói:

- Khoan đã. Số này là gọi đường dài rồi. Tôi có

được trả lại tiền cước không?

- Được.

- Được rồi, tôi sẽ gọi, nhưng thú thực với cô, tôi

vẫn không hiểu được chuyện này. Cô có thể

dùng điện thoại ở đây. -- Chị ta nói vừa chỉ vào

quầy. – Có gì không ổn sao?

Cô không để mất thì giờ nói cho Chrystal biết

rằng có thể đường dây của máy điện thoại này

đã bị gắn máy nghe lén. Cô đáp:

- Chị không được dùng điện thoại này. Đợi

chừng hai mươi phút nữa, chị hãy lái chiếc xe

tải nhỏ của chị đến nơi nào có điện thoại gần

nhất để gọi.

- Cô sẽ trả tiền xăng chứ?

Avery muốn hét lên. Cô đáp:

- Phải.

John Paul vừa bước vào quán thì chuông điện

thoại reo. Avery nghe chuông reo, cô khựng

người.

- Có lẽ chị ấy đấy. -- Chrystal nói. – Từ khi

chúng tôi mở lại cửa tiệm vào sáng nay, chúng

tôi không nhận được cuốc điện thoại nào, cho

nên cuốc này chắc chắn là của chị ấy. Muốn tôi

trả lời không?

Avery nhấc máy điện thoại trả lời lúc chuông reo

lần hai.

- Cô trễ rồi! – Người gọi điện lên tiếng.

- Không, chúng tôi không trễ. Chúng tôi đến

đúng giờ. Người đàn bà mà chị gởi cái gói đang

dùng điện thoại khi chúng tôi đến.

- Phải, đúng thế.

Thế là Avery biết chị ta đã giám sát đường dây

nói. Thật nhờ trời, cô đã không gọi về cho

Margo.

- Cô đã được hướng dẫn để được hướng dẫn đi

đến chỗ tôi hẹn rồi chứ?

- Rồi. Tôi muốn nói chuyện với Carrie.

- Không. Không thể nói được.

- Vậy thì làm sao tôi biết bà ấy còn sống?

- Carrie còn sống…hiện giờ còn sống. Tùy thái độ

của cô mà dì cô và các bạn bà ấy còn sống hay

không.

- Tại sao chị làm việc này?

- Đừng hỏi nữa. -- Chị ta rít lên. – Nếu không tôi

cúp máy ngay bây giờ. Cô có hiểu tôi không?

- Vâng, hiểu.

- Các người trên đường đi săn kho báu, và khi

các người đi, các người mới mong tìm được báu

vật. Báu vật đó là Carrie. Cô muốn gặp lại bà ấy

phải không?

- Phải.

- Thế thì tốt. – Chị ta cười. -- Cô trả lời rất hăng

hái. Tốt hơn là cô nên đi nhanh lên, Avery.

- Bao lâu…

- Bây giờ nhanh lên.

Chị ta cắt máy. Tim Avery đập thình thịch. Cô để

máy xuống, Chrystal liền hỏi:

- Có phải chị ta không?

- Phải. -- Cô đáp. – Chrystal, chị miêu tả chị ta

cho tôi nghe?

- Cô muốn biết chị ta trông như thế nào chứ gì?

- Phải.

- Chị ta trông già hơn cô, nhưng không già bằng

tôi, chị ta không nặng nề như tôi. Kenny ơi? –

Chị ta hét lớn. – Theo anh thì chị ta bao nhiêu

tuổi?

Kenny bước vào. Gã vừa gãi cái hàm xai lởm

chởm râu vừa suy nghĩ rồi đáp:

- Tôi không biết, không thể nào đoán chính xác

được tuổi tác của người ta. Nhưng, chị tả rất

hấp dẫn.

Chrystal gật đầu.

- Tóc chị ta vàng, và thật tức cười khi nghe cô

hỏi chị ta trông như thế nào?

- Tại sao thế? – Avery hỏi.

- À… là vì… -- Chrystal nhún vai. – Chị ta trông

giống như cô vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK