• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tại nhà Châu 14h...

- Hhahahaha....gã Mr.Boomba này hài thiệt đóa ... Chắc tớ cười đứt tuội mà chết mất Châu ơi....hahaha.. - Nó vừa nói , vừa ôm bụng cười ngặt nghẽo..

- Ừ.....hài kinh khủng .... tớ coi nhiều lần rồi...nhưng coi lại vẫn không thấy chán....há há há há..... - Châu đáp.

Chợt...Nó nhìn lên đồng hồ...

- Thôi chết rồi....đã 2h chiều rồi cơ đấy....tớ phải về đây !!

Châu nhìn nó bằng ánh mắt trách móc :

- Sao zậy...sao zề sớm zậy Thoại My...!! Ở lại chơi xí đã....

- Hok được....chiều nay tớ phải giặt đồ cho bộ 3... ! - Nó nhíu mày đáp.

- Săxx...chẳng lẽ mấy ảnh nghèo tới mức ko mua được cái máy giặt chắc ??... sao lại bắt cậu giặt đồ...?! - Châu bất bình.

Nó nhún vai kể lể một cách mệt mỏi :

- Bọn hắn kêu là giặt máy giặt là dễ bị nhăn và hư đồ áo...nên bắt phải giặt tay...giặt phải nhẹ nhàng...từ từ....

- Ừ...cũng phải thôi....mấy ảnh là bộ 3 bảnh bao đẹp trai mà....nên tất cả phải tỉ mỉ , cận thận là đúng thôi !!! - Châu gật gù nói.

- Hjx...thiệt là chán nhưng cũng phải chấp nhận thui...!! Tớ về nghen Châu !! Hôm sau qua coi Mr Boomba tiếp ^_~ - Nó tiếc nuối đáp.

- Uh !! Bữa sau há...!! Bye !!! - Châu nói rồi đưa nó ra ngoài cổng.

......

- Từ nhà tớ ra đến Prince Villa mà đi bộ cũng đủ đuối đó My...để tớ gọi bác tài.....

Châu mới nói đến đây thì nó đã vội cắt ngang :

- Không...không...lúc nãy rõ ràng cậu thấy tớ say xe mệt mỏi đến thế nào rồi đấy mà Châu !!!!!

Châu cười phá lên khi thấy nó đã bị mắc bẫy :

- hahahahaha...hahaha...ý tớ là nhờ bác tài lấy xe máy chở cậu về mà.....hahhaah.....

Nó lườm lườm Châu một cách đáng yêu :

- Này....cậu được đó Châu...!! Tính chơi xỏ tớ hả...??

- Kekeke...chọc cậu xí cho vui thôi mừ !!! - Châu cười tươi tắn nói rồi gọi điện cho bác tài tới đón nó..

____________________________

Tới biệt thự..

- Dạ vâng..cháu cảm ơn bác ạ..!!

Bác tài mỉm cười nhìn nó :

- Không có gì đâu cháu...cháu là bạn của tiểu thư mà...và bác thì có trách nhiệm và nghĩa vụ phải nghe theo lời tiểu thư...đó là công việc của bác mà !!!

- Dạ..cháu chào bác..!! - Nó lễ phép nói rồi bước vào biệt thự..

............

Nghe tiếng bước chân ...

Bộ 3 đều ngẩng mặt lên nhìn xem là ai...

Hoàng nghĩ thầm :" Thì ra là Thoại My.."

Còn Vũ :" Con nhỏ đáng ghét ấy đã về rồi.."

Về phần Bảo..Bảo mỉm cười chào nó :

- Chào Thoại My..về rồi đó hả...??

Nó gật gù lườm lườm :

- Chào anh ! Tôi phải về để làm việc mà...!! Không thì lại có 3 kẻ trời đánh bắt nạt thì khổ....!!!!

Vũ liền cất tiếng :

- Ý cô là ai bị trời đánh đấy ??

- Biết là tôi ám chỉ ai rồi còn bày đặt hỏi...!! Xì...!!! - Nó nhún vai nói rồi bước lên phòng.

Vũ nghiến chặt răng , tay vò nát tờ báo rồi quăng đi một xó..

Nó đang bước trên bậc thang nhưng vẫn khinh khỉnh nhìn Vũ và nói:

- Đừng có trút giận lên những vật vô tri vô giác...!!

- Cô....cô...về phòng đi !! Đừng có đứng ở đây mà nói nhiều nữa...!!! Đồ lắm mồm !!!!

Nó chớp chớp mắt cố tình chọc tức Vũ :

- Hơi bất lịch sự một tí đó à nha.....ấy chết....tôi lại quên rồi...tôi là người ... còn anh là....hihihi....

Nó nói rồi cười nhí nhố khiến Vũ như muốn điên lên - thế mà vẫn ko thể làm gì được nó.

Nó đắc chí bước lên phòng với niềm vui lâng lâng khi chọc tức được tên Thiên Vũ đáng ghét ấy ...

_____________________________

Nó mới nằm nghỉ được một lát thì.....

- Thoại My...! Xuống giặt đồ....!!!!!! - Tiếng quát tháo của tên Vũ làm nó giật mình sởn cả gai ốc..

- Được rồi !! Tui xuống đây !!! - Nó vọng ra rồi mở cửa bước ra khỏi phòng ..

.................

- ặc...cái gì chớ.... anh bắt tui giặt một đống đồ như thế này à ??? - Nó phát hoảng khi thấy một chậu quần áo to đùng hiện hữu trước mặt nó.

- Thế này mà nhiều á ?? - Vũ bĩu môi nói.

Nó lườm lườm Vũ :

- Quá nhiều chớ gì...?!! Mấy anh chưa giặt đồ mấy ngày rồi zậy ???

Vũ nhún vai :

- Đây là đồ của 3 bọn tôi ngày hôm qua và hôm nay ! Thực ra mỗi người chỉ có khoảng chục bộ gì đó..Có gì mà cô phát hoảng lên thế...??

Nó xụ mặt xuống :

- CHỈ CÓ...??? Chỉ có khoảng 10 bộ..??...... Cái đó gọi là "chỉ có" đấy hả...??

Vũ gật gù coi bộ có vẻ thật thà :

- Thiệt mà...!! Như bình thường chắc phải trên 10 bộ chứ chẳng chơi... - Nói đến đây , Vũ lại vươn vai mấy cái :

- Nhưng mà giờ khỏe rồi....có cô giặt ... thật là đỡ làm sao...!!

- Sao anh ko bỏ vào máy mà giặt quách cho rồi đi !!!!! - Nó gầm gừ một cách "đau đớn".

Vũ lăm le cảnh cáo :

- Tôi nói rồi mà...giặt máy là nhăn , hư hết đồ ..!! Mà nè..đây là nhiệm vụ của cô đó...không hoàn thành thì chết với tôi !!!

- Hừ...biết rồi...!! Nói nhiều quá...anh đi chỗ khác cho tui làm việc...!!! Grừ... grừ .. - Nó xua xua tay giận dữ nói ..

Vũ bước ra phòng khách , vừa đi vừa huýt sáo - trông cái điệu bộ đúng là đáng ghét như con người hắn.

Nó lè lưỡi :

- Đúng là cái loại con người....rõ ràng là tính chơi mình đây mà...!! Làm gì có người nào mặc cả chục bộ trong vòng chưa đầy 2 ngày chứ...!! Hứ...hứ....

Giặt đồ được một lát thì một người khẽ bước đến....

- Cô đang bị cảm cơ mà...??

Giật mình nó quay lại...

- Ơ...anh Hoàng.....

- Bị cảm mà vẫn giặt đồ ?? - Hoàng hỏi nó .. vẫn bằng một giọng nói rất lạnh lùng..

Nó nheo mắt đáp :

- Đó là nhiệm vụ của tui mà...bắt buộc !!!

- Thuốc có đầy đủ ở cái tủ gần phòng Thiên Vũ ... - Hoàng nói rồi bỏ đi khiến nó chưa kịp nói được điều gì...

Dù Hoàng ko nghe thấy...khẽ khàng...nó nói..

- Cảm ơn...cảm ơn anh...!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK