• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tối hôm đó.

- Sao cơ? Anh sẽ đi Mỹ du học à? – Nó tròn mắt đầy ngạc nhiên khi nghe tin Minh Hoàng thông báo là ngày mai sẽ về nhà để chuẩn bị đi du học ở Mỹ cùng Minh Thảo. Lòng nó chợt cảm thấy trống trải. Chẳng lẽ từ nay Biệt thự Hoàng tử sẽ thiếu vắng một thành viên sao? Và cả bộ ba nữa, chẳng lẽ sẽ trở thành “Bộ hai” chắc?

- Đường đột quá vậy? Sao bây giờ cậu mới nói? – Nhất Bảo cũng không tránh được sự ngạc nhiên .

Riêng Thiên Vũ thì hắn không tỏ ra như nó hay là Bảo bởi vì hắn đã nghe bố hắn nói qua về chuyện này rồi .

- Nhưng tôi nghe Minh Thảo nói là cậu không đồng ý rồi cơ mà?

Minh Hoàng lặng lẽ cười , không đáp . Hắn nhấp một ngụm trà đắng rồi nói trong tiếng thở hắt :

- Tôi định không đi. Nhưng rồi thì tôi thấy không qua Mỹ sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt để học tập. Vậy nên hôm nay tôi mới vội vàng đưa ra quyết định này!

Nó gật gù :

-ừm! Việc đi du học đúng là tốt thật , nhưng mà anh nói gấp rút quá . Chưa chi mà mai đã đi rồi!

-Đi sớm chừng nào thì càng tốt chừng ấy! Ở đây đã không còn gì cho tôi lưu luyến nữa rồi… – Minh Hoàng chợt buột miệng nói khiến nó, đặc biệt là Vũ và Bảo sững lại một lát, sau đó cũng mau chóng đảo mắt xung quanh.

Nó lại suýt xoa , tỏ ra tiếc rẻ :

-Giá mà anh nói sớm hơn một chút thì hay rồi! Nhất định tui sẽ tổ chức một bữa tiệc để chia tay …

Hoàng liền đáp lại , lạnh băng :

-Không cần thiết đâu !

-Haizzz !!! Thế là “bộ ba” sẽ không còn là “bộ ba” nữa rồi! – Nhất Bảo nói bằng giọng chán nản , pha chút mệt mỏi.

Hoàng lại cười trừ , vỗ vai Bảo :

-Thôi! Đừng bàn về chuyện này nữa nhé . giờ tôi phải lên phòng chuẩn bị để mai về nhà. Có lẽ thứ 7 là phải lên máy bay rồi.

Nói xong hắn lại quay sang phía Thiên Vũ :

-Bây giờ lên sân thượng được chứ? Tôi có chuyện cần nói riêng với cậu .

-Ok ! – Vũ đáp gọn , sau đó cùng đi theo Minh Hoàng.

Còn nó thì ngồi lại tí tửng hỏi chuyện Nhất Bảo về cái vụ Ngọc Châu đang giận hắn. Thật đúng là khi yêu thì ghen là điều không thể tránh khỏi . Thậm chí , ghen mới biết là yêu nhau như thế nào ấy chứ!

_____________________________

Tại sân thượng .

Từng đợt gió nhẹ nhàng rít qua khiến cho hai con người cảm thấy thoải mái hơn trước cái ngột ngạt của sự im ắng.

Một lát sau , như không đợi thêm được nữa . Thiên Vũ liền cất tiếng :

-Cậu có gì muốn nói , thì nói đi!

Minh Hoàng xỏ tay vào túi , mắt vẫn không rời những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời . Sau đó chậm rãi đáp :

-Tôi muốn nhờ cậu một việc , đơn giản thôi và tôi rất mong cậu đồng ý !

-Được rồi ! Chỉ cần nằm trong tầm với của tôi thì ok ! – Vũ nói , khẽ tựa người vào lan can.

Hoàng mỉm cười chua xót , hắn chợt thấy nghẹn đắng nơi cuống họng và rồi lôi ra một chiếc hộp nho nhỏ hình trái tim đặt gọn vào lòng bàn tay của Thiên Vũ.

-Đây là sợi dây chuyền mà Thoại My đã đem đi cầm đồ lúc rời khỏi Biệt thự. Cậu có thể giúp tôi đưa nó cho cô ấy được không? Và cũng đừng nói là tôi đã đưa cho cậu, cứ bảo là cậu đến QQ và chuộc lại nó.

-Tưởng gì chứ chuyện này thì đơn giản. – Vũ cười xuề xòa đáp rồi chợt hỏi : - Sao cậu không đưa cho My , mà lại là tôi?

Hoàng cố ghìm lòng lại . Chết tiệt , từ trước đến nay chưa bao giờ hắn cảm thấy không thể làm chủ được cảm xúc như lúc này . Hắn cố hằn lấy từng tiếng:

-Rồi cậu sẽ biết tất cả . Nhưng không phải là bây giờ!

…………………………

Nó đang ngồi cặm cụi nghiền ngẫm mấy bài toán mà cô giao về nhà. Đúng thật là khó ưa làm sao , nó chã nghĩ được tí nào cả. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, nó là đứa có chỉ số IQ không mấy cao nếu không muốn nói là quá thấp . Đã thế lại còn bị hổng kiến thức từ cấp II nữa.

Giả dụ có một ngày nó trở thành “ Bộ trưởng của bộ Giáo dục và Đào tạo” thì chắc chắn nó sẽ đề nghị dẹp ngay cái bộ môn toán một cách không thương tiếc.

Đang “cao trào” suy nghĩ linh tinh thì nó chợt nghe tiếng gõ cửa nhẹ .

-Thoại My!

Nó liền chạy lại mở cửa , thì ra là Minh Hoàng.

-Đi dạo với tôi một lát, được chứ?

Nghe tới đi dạo , nó cũng thích lắm. Nhưng còn một mớ bòng bong chưa giải quyết nên nó cũng hơi lo lắng, phân vân một chút. Thôi mặc kệ, nó tự nhủ là có nghiên cứu mấy nữa thì cũng bó tay , hơn nữa ngày mai Minh Hoàng đi rồi. Sau này có muốn cũng không còn cơ hội nữa. Mỉm cười , nó gật đầu sau đó bước đi cùng hắn.

……….

Đường phố hôm nay vẫn nhộn nhịp như mọi khi, nhưng đượm trong đó một chút gì yên ắng, lặng lẽ rất khó tả.

Hai con người : nó và Minh Hoàng cũng dường như không có chuyện gì để nói. Họ cứ thế, nhẹ nhàng sánh bước , không ai nói với ai câu gì.

Đột nhiên , nó cảm thấy ớn lạnh , hoang mang ; liền quay sang phía Minh Hoàng :

-Minh Hoàng này , anh đi rồi … bỏ mặc tụi tui với Black Rose sao?

Nghe nó hỏi, hắn đáp liền . Có lẽ là vì hắn đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này rồi chăng?

-Tôi biết. Nhưng tôi tin vào khả năng của Thiên Vũ và Nhất Bảo.

-Nhưng dù gì thì cũng … - Nó đang định nói nhưng chưa hết câu thì đã quay sang hướng khác – Mà thôi, việc đi du học cũng tốt cho anh cơ mà.

Minh Hoàng cũng hơi hiểu ra vấn đề. Cả Thiên Vũ, Nhất Bảo và nó đều không muốn hắn đi. Và cũng ít ai biết rằng, hắn cũng thế - hắn cũng không muốn sang Mỹ một chút nào . Nhưng vì lí do đó – một lí do đặc biệt mà hắn không thể làm khác.

Bỗng , nó nhìn thấy một gian hàng bán kem ốc quế . Nó thích thú chạy đến thật nhanh thì… “oạch!” . Nó vấp phải cục đá.

Chưa kịp cảm nhận cái đau thì Minh Hoàng đã nhẹ nhàng như một cơn gió lướt đến bên nó , dịu dàng đỡ nó dậy:

-Có làm sao không?

Cứ tưởng rằng nó sẽ lắc đầu che dấu cảm xúc mà đáp: “ Không , tui không sao hết” . Nhưng nào ngờ , nó trả lời gọn ơ :

-Thế này mà không sao cho được ! Mà hình như tui bị trật chân rồi! Úi cha mẹ ơi , đau quá!!!

Minh Hoàng chợt bật cười vì thái độ trẻ con đáng yêu của nó. Liền quay lưng lại:

-Thôi , lên đây tôi cõng!

-Anh á? – Nó tròn mắt hỏi lại , miệng méo xệch.

-Không tôi thì là ai?

Nó cười chữa thẹn, sau đó theo phóc lên để hắn cõng.

“Ấm ghê!” Nó thầm nghĩ , thích thú gục đầu vào bờ vai của hắn.

Bất giác , nó cảm thấy cảnh tượng này sao thật quen. Dường như đã là một kí ức nào đó, từ rất lâu rồi. Nhưng tất cả xuất hiện trong đầu nó mờ ảo lắm, nó không tài nào có thể nghĩ thêm được điều gì hơn. Lạ thật!

Cả Minh Hoàng cũng vậy, bao kỉ niệm thuở xưa lại ùa về bên hắn. Lòng hắn se lại rồi bỗng dưng buột miệng nói:

-Thoại My này, từ nay cô hãy coi tôi như là một người anh trai , được chứ?

-Anh trai? Thế cũng được à?

-Uhm. Cô sẽ là em gái và tôi sẽ là anh của cô!

-Vui nhỉ? Tôi chỉ có chị gái, nay lại có thêm một người anh. Thế cũng tốt ! – Nó tươi cười nói đến đây thì đầu óc lại chợt đứng khựng lại . Hình như… nó đã từng có một người anh ...?!?

Nhẹ nhàng , đơn giản . Từ nay Minh Hoàng đã là “anh trai” của nó như vậy đấy. Tuy thế nhưng thời gian nó được ở bên anh chỉ còn là vài tiếng đồng hồ đếm ngược. Buồn.

__________________________________

Cũng vào lúc đó , tại Biệt thự nhà Cẩm Tú – Ngọc Châu.

Châu đang lặng yên ngồi thưởng thức bản nhạc mà mỗi lần buồn con bé lại hay nghe : “ Kiss the rain” . Lòng Châu cảm thấy xốn xang lạ thường , nó muốn khóc lên thật to để giải tỏa tất cả , để lòng nó thấy nhẹ nhàng hơn nhưng lí trí lại nhủ nó rằng : “ Không được khóc!”

Nếu là trước đây , khi Nhất Bảo chưa “là gì” của nó thì hắn mỉm cười đầy trìu mến như vậy thì nó cũng xem như là thường , là điều không cần phải “hao tâm” . Còn bây giờ thì lại khác , dù chỉ là một ánh mắt nhìn ai đó cũng đủ khiến nó phải dằn vặt , suy nghĩ nhiều.

Bỗng …

-Sao thế này? Cô em thân yêu của tôi nay sao lại đầy tâm trạng thế này?

Ngọc Châu giật mình , quay lưng lại thì đã thấy chị Cẩm Tú đứng ở đó.

-Chị ra ngoài đi! Chị là ai mà lại lại tự ý mở cửa phòng người khác cơ chứ? Đúng thật là…

Cẩm Tú chống hông , hất hàm đáp bằng giọng chắc nịch:

- Tao là chị mày!

Châu chau mày khó chịu. Lúc nào chị cũng đưa ra cái quyền làm “đàn chị” ra mà nói và mỗi lần như thế thì phần chìm luôn thuộc về nó , đương nhiên chị ta lại nắm giữ phần nổi. Nó vẫn một mực nằng nặc :

-Chị đi ra ngoài đi , bộ ba mẹ chưa dạy cho chị phép lịch sự tối thiểu à?

Nhắc đến hai chữ “bố mẹ” – Tú lại càng thêm phần tức tối, lòng cô khẽ quặn lại. Nếu bây giờ trên tay cô là một con dao thì biết đâu Châu đã gặp nguy hiểm lớn rồi. Sở dĩ như thế là vì từ nhỏ, ông bà Phạm vốn ít khi quan tâm đến cuộc sống gia đình, công việc đã vô tình quấn lấy họ. Khi có thời gian về thăm nhà, thăm con thì họ lại dành nhiều hơn cho Châu. Điều đó dần dần đã khiến trái tim cô tổn thương đến nặng nề và một phần quan hệ chị em không mấy tốt đẹp giữa cô và Ngọc Châu cũng là vì vậy mà nên. Ngọc Châu lại là một con bé vô tư nên không hề nghĩ ngợi gì những điều đó và sự thật thì nó vô tội.

Tuy thế thì giữa chị và em có cần phải ích kỉ , có cần phải nhỏ nhen , có cần phải hẹp hòi như vậy không?

-Tao không có cái lịch sự như mày. Nhưng ít nhất bây giờ, tao đang rất vui! Còn mày hả? Rầu rĩ như vậy thì chắc lại có chuyện với gã Nhất Bảo chứ gì? – Tú cố tình nói bằng giọng mỉa mai cốt để cho trái tim Châu càng tổn thương.

-….

Im lặng , Châu không đáp . Con bé chỉ đưa mắt sang phía cửa sổ để tránh sự soi mói từ Cẩm Tú.

-Dấu à? Không qua được mắt chị mày đâu! Nói đi, Nhất Bảo lại “đú đởn” với con nào à.

-….

Vẫn im lặng , con bé không lên tiếng .Nó không biết nói gì vì “nói sai” thì là nói dối còn “nói đúng” thì chẳng phải vừa ý chị ta sao?

- Thôi chị bảo này, đừng có buồn em gái ạ! Em nghĩ bộ 3 là ai chứ? Đẹp trai, hào hoa, giàu có. Nhất Bảo có thể ‘quỵ lụy” trước em được sao – một Phạm Ngọc Châu quá đỗi tầm thường?

Châu sầm mặt xuống, cố níu những giọt nước mắt đang chực tuôn rơi . Con bé không phủ nhận trước những lời nói của Cẩm Tú, chỉ là hơi buồn một chút, ngẫm lại bản thân một chút, trái tim khẽ nhói đau một chút. Chỉ thế thôi…

Đôi khi Châu cảm thấy mình thật hèn nhát. Trước Tú, ít khi nó có thể đứng lên để nói thẳng những suy nghĩ trong tận đáy lòng. Tại sao ư? Đơn giản vì chỉ cần nó có chút thái độ chống đối mà làm cho chị ta cảm thấy khó chịu thì … liên tiếp sau đó là đằng đẳng những lời mắng nhiếc, sỉ vả không thương tiếc. Thậm chí là một cái tát không nương tay.

Nhiều lần Châu cũng đã tự hỏi rằng chị ta có còn là chị của nó hay không? Và rồi sau đó dù có thế nào thì nó vẫn quan tâm ,vẫn ân cần với chị theo đúng nghĩa là một cô em gái.

______________________________

Sáng sớm hôm sau. Trời dịu mát , bình yên.

Một chiếc xe ô tô đen tuyền sang trọng đỗ trước cửa Biệt thự hoàng tử . Có lẽ họ đến đón Minh Hoàng đi – một sự ra đi quá đường đột. Nếu như fan của hắn mà biết chắc chắn sẽ phát điên phát khùng lên mất.

-Bây giờ anh về nhà bố mẹ , mấy ngày sau mới qua Mỹ hả? – Nó hỏi ,giọng nhỏ nhẹ.

-Ừhm ! Em ở lại cố giữ gìn sức khỏe nhé ! – Minh Hoàng nói rồi siết nhẹ lấy đôi bàn tay nó. Sau đó quay sang Thiên Vũ và Nhất Bảo : - Hai cậu cũng vậy nhé! Đặc biệt là phải cố gắng giải quyết nhanh chóng vụ Black Rose, càng để lâu càng nguy hiểm.

-Tôi hiểu. Thứ 7 cậu lên máy bay, bọn tôi sẽ tới tiễn.

-Không cần đâu! – Hoàng khách sáo đáp , khẽ nở một nụ cười.

Nghe vậy , nó liền chen vào ngay :

-Anh có nói gì đi nữa thì hôm đó em , Thiên Vũ và Nhất Bảo cũng sẽ tới. Biết bao giờ mới được gặp lại anh.

Minh Hoàng khẽ đưa tay lên nhìn đồng hồ, sau đó vẫy tay chào cả bọn:

-Thôi, tôi đi. Hai cậu gửi lời xin lỗi tới Fan Club hộ tôi nhé. Cảm ơn.

Dứt câu , cánh cửa xe ô tô được đẩy nhẹ ra. Hắn bước lên một cách nặng trĩu. Sau đó đưa mắt nhìn lại căn biệt thự lần nữa rồi mới đi.

Hoàng ra đi để lại nỗi buồn , nỗi nuối tiếc man mác trong lòng nhiều con người. Nhưng chẳng ai hay tại sao hắn lại ra đi quá đỗi nhanh chóng … tựa như một ngọn gió …

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK