• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Mạn Điệp theo Phương lão đầu vào đến thư phòng, trong lỏng thấp thỏm không yên. Trong hồ lô của vị “công công” (1) này bán thuốc gì a? Không phải muốn đánh nàng chứ? Trách nàng lừa gạt nhi tử lão sao? Ắc, người bị hại chính là Bạch Mạn Điệp nàng đó, có được hay không.

“Bạch cô nương, ngồi đi.” Phương lão đầu trước tiên tự mình ngồi xuống, sau đó mới nhớ tới Bạch Mạn Điệp.

Bạch Mạn Điệp không nói được lời nào, ngược lại tuân mệnh.

“Bạch cô nương, Chấn Hiên luôn bất hòa với nương hắn, để cô nương chê cười rồi.”

“Bá phụ khách khí, không cần xem Ngâm nhi như người ngoài.” Nàng trực tiếp chứng thực thân phận.

“Bạch cô nương, cô nương biết võ công không?” Theo Phương lão đầu quan sát, nàng là một tiểu thư khuê các tiêu chuẩn, thế nhưng võ công có biết hay không còn phải suy xét lại. Nàng hô hấp hỗn lộn, nhưng cước bộ luôn luôn trầm ổn, rốt cuộc là có hay không?

“Bá phụ nghĩ sao?” Nàng rất thích đảo ngược thái cực. (hỏi ngược người khác)

“Biết.” Kỳ thực trong lòng hắn cũng không dám khẳng định.

Nàng mỉm cười, “Tại sao?”

“Bạch cô nương nói mình bốn bể là nhà, chẳng lẽ lại không biết võ công.” Nếu không có bản lĩnh, sao lại dám kiêu ngạo vậy chứ?

Bạch Mạn Điệp thản nhiên nói, “Những người phiêu bạt khắp nơi đều nhất định phải có võ công sao?” Nàng không phải nói bản thân mình, có được hay không.

“Bạch cô nương, cô nương có biết Phương gia trong chốn giang hồ rất có địa vị không?” Nàng hẳn là đã biết, nói thế nào cũng là “vị hôn thê” của nhi tử.

Bạch Mạn Điệp trong mắt có chút khinh thường, “Không biết, ta xuất thân là con nhà thương nhân, không rõ chuyện trong giang hồ.” Vô Ảnh La Sát nàng mà không rõ mới là lạ.

“Bạch cô nương, tuy rằng ta nói hôn sự của nhi tử, hắn có thể tự chủ, thế nhưng… Võ lâm đệ nhất mỹ nữ Đỗ Thanh Sương ngưỡng mộ hắn đã lâu.” Phương Kình ám chỉ cho nàng.

Bạch Mạn Điệp tỏ ra có chút khó chịu, “Không liên quan đến chuyện của ta.” Làm gì? Thị uy a. Nàng đối với lão đầu chết tiệt này, một chút hảo cảm cũng không có, không phải, đúng hơn là đối với trên dưới Phương gia cũng không có chút hảo cảm nào.

“Đỗ gia cũng là một trong võ lâm bát đại thế gia, cô mẫu của Thanh Sương cũng là thê tử của ta, hai đứa từ nhỏ lớn lên bên nhau, thanh mai trúc mã, lão phu có ý định thú Thanh Sương vào cửa cho nhi tử. Bạch cô nương là tiểu thư khuê các, hẳn biết rõ tri thư đáp lễ. Nếu cô nương không chê, có thể làm thiếp thất.” Có thể hắn không chú ý, mỗi một câu hắn nói đều khiến sắc mặt Bạch Mạn Điệp xấu đi vài phần. Hắn cũng không phải cố ý khinh thường Bạch Mạn Điệp mà là quá yêu thương Thanh Sương, chỉ cần là người có hai con mắt đều biết tên bất hiếu tử của hắn đã lọt vào mắt xanh của Đỗ Thanh Sương rồi. Người ta đường đường là võ lâm đệ nhất mỹ nữ, không danh không phận ở lại Phương gia, thực sự là không thích hợp. Hơn nữa, Phương phu nhân cứ lấy nước mắt làm vũ khí tấn công, hắn đành phải hi sinh nhi tử.

Bạch Mạn Điệp siết chặt nắm tay, nói không thành lời. Không phải là nói không được, mà nàng sợ nói ra sẽ bộc lộ bản tính của mình, nàng quả thực đang có một loại xung động muốn giết chết Phương Kình.

Phương Kình lại cho rằng nàng đang cam chịu, tiếp tục nói, “Bạch cô nương, ta biết cô nương trong lòng hắn thật sự rất quan trọng, hi vọng cô nương có thể khuyên nhủ hắn. Nếu làm được việc này, Thanh Sương chắc chắn rất cảm kích cô. Ắc… Đến lúc đó, hai người đồng loạt vào cửa, không phân biệt lớn nhỏ.” Không phân biệt lớn nhỏ, nàng cười nhạt, lão cho rằng cần lắm sao?

“Ba” một tiếng, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh. Phương Kình ngẩn người, nhìn Bạch Mạn Điệp đang nổi giận đùng đùng. Bạch Mạn Điệp đột nhiên đập bàn một cái, đứng lên, lạnh lùng nói, “Bá phụ, xin lỗi, thứ lỗi ta không thể đáp ứng yêu cầu của người. Bạch Ngâm tuy rằng xuất thân không tốt, cũng không đến mức phải đi làm thiếp. Nếu như bá phụ không thích ta, ta có thể đi. Bá phụ thích Đỗ cô nương, có thể để nhi tử thú nàng, ta không có kiến. Ta là người ngoài, chuyện nhà các người, ta không muốn dính dáng.” Từng lời châu ngọc của Bạch Mạn Điệp, khí thế đến bức người. Khinh người quá đáng, đừng tưởng rằng nàng dễ bị khi dễ.

“Bạch cô nương, đừng kích động quá.” Phương Kình trấn an nói, “Bạch cô nương, ta không phải có ý khinh thường cô nương, Phương gia là võ lâm đệ nhất thế gia, thiếu phu nhân Phương gia tất nhiên phải xuất thân danh môn…”

“Đúng vậy, Bạch Ngâm xuất thân là nữ nhi của một thương nhân sa sút, thật sự không xứng với lệnh công tử, cáo từ.” Bạch Mạn Điệp nói xong phẩy tay áo một cái, bỏ Phương Kình ở lại phía sau.

Phương Kình lập tức há hốc mồm, cứ tưởng Bạch cô nương là một cô gái đơn thuần dễ bị hiếp đáp, ai ngờ nàng khắp người toàn là gai.

Bạch Mạn Điệp cố nén xung động muốn giết người, chạy thẳng về phía cửa lớn. Cuộc giao dịch này nàng mặc kệ, thật sự là khinh người quá đáng mà. Phương gia thì có gì tốt chứ, thông đồng khi dễ nàng. May mà nàng không phải thực sự gả vào Phương gia, bằng không nhất định tức chết. Không phải đi tìm tên Đông Phương Vũ đáng ghét kia sao? Tự nàng đi tìm. Dựa vào Vô Ảnh La Sát nàng, chẳng lẽ đến năng lực tìm người cũng không có. Suốt mấy ngày này, đây là lần đầu tiên nàng hối hận đã nhận cái giao dịch buồn cười này. Nàng không phải người có xuất thân tốt đẹp, cần gì đả kích nàng như vậy chứ? Xuất thân có thể đại biểu cho tất cả mọi thứ sao? Xuất thân có thể mang lại hạnh phúc sao? Hôn nhân môn đăng hộ đối có đúng là đem lại hạnh phúc không? Để lão cổ hũ kia đi chết đi, để nhi tử hắn mỗi ngày oán giận. Thực sự là một kẻ bảo thủ quá mà, tàn phế là đáng đời lắm.

Nàng một đường chạy như điên, chạy khỏi cửa lớn, trong lòng có một tư vị nói không thành lời.

Nàng chỉ biết chạy là chạy, không phân phương hướng, không có mục tiêu. Đến khi dừng lại, người đã ở nơi hoang dã rồi. Cách đó không xa có mấy gian nhà lá, rách nát kinh khủng, vừa nhìn đã biết lâu ngày không có ai ở rồi.

Trời đã xế chiều, Bạch Mạn Điệp toàn thân uể oải, chui vào trong. Nàng mệt chết đi được, không còn khí lực để quay về thành, chi bằng tìm một chỗ nghỉ ngơi trước đi. Huống chi, nàng cũng không muốn trở về. Bằng trực giác, nàng đoán được Phương Chấn Hiên hẳn sẽ tìm nàng. Không biết tại sao, nàng vô duyên vô cớ tín nhiệm hắn.

Trong nhà tranh xác thực đã lâu không có người ở, khắp nơi đều vướng đầy bụi bặm. Trong góc tường có mấy đôi cỏ khô, hẳn là người qua đường lúc ngủ ở đây để lại. Nàng chỉnh sửa lại một chút, vô lực ngả xuống, tựa người trên vách nhắm mắt dưỡng thần. Chỉ một cái nhắm mắt này, nàng cư nhiên ngủ quên…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK