• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Mạn Điệp cầm lấy kiếm của Tống Phù Dung, hướng về Đỗ Thanh Sương, chấp tay nói, “Xin được chỉ giáo.”

Vẻ lãnh liệt trên người Bạch Mạn Điệp, phảng phất tạo thành một vầng hào quang vây quanh nàng. Đỗ Thanh Sương từng gặp qua vô số đối đối thủ, nhưng chưa gặp qua đối thủ nào đáng sợ thế này. Nàng cũng giống như mọi người, không khỏi vô thức lùi về sau mấy bước. Nàng vẫn cho rằng Bạch Ngâm căn bản không có võ công, tối đa chỉ là phường tiểu thư khuê các, chưa từng nghĩ qua Bạch Ngâm lại thâm tàng bất lộ thế này. (thâm tàng bất lộ: có tài nhưng không thể hiện ra.)

Bạch Mạn Điệp cắn chặt lọn tóc, cười lạnh một tiếng, “Đỗ cô nương, đắc tội.” Vừa dứt lời, kiếm đã đến trước mặt Đỗ Thanh Sương, Đỗ Thanh Sương kinh hãi, liên tục lùi ra sau mấy bước. Còn chưa kịp xuất thủ, thậm chí còn chưa đứng vững, kiếm của Bạch Mạn Điệp đã trượt qua cổ nàng, trên cái cổ trắng ngần như tuyết vẽ ra một đường màu hồng tinh tế. Vừa thoáng thấy Bạch Mạn Điệp, Đỗ Thanh Sương chỉ thấy khóe môi nàng giương ra một tia cười nhạt. Lòng Đỗ Thanh Sương có chút nặng nề, đối thủ mà nàng gặp phải tuyệt đối chính là một đối thủ vô cùng đáng sợ. Một kiếm ban nãy hoàn toàn có thể lấy mạng của nàng, là Bạch Ngâm thủ hạ lưu tình. Nàng không tin, không ai có thể có tốc độ nhanh đến như vậy. Nàng đã gặp qua vô số võ lâm cao thủ, kiếm thuật danh gia, tốc độ của bọn họ thậm chí không bằng một nửa Bạch Ngâm. Bạch Ngâm rốt cuộc là ai? Từ đâu tới?

Một kiếm kia khiến hai người lướt qua nhau, trao đổi vị trí, hai người mặt đối mặt, Đỗ Thanh Sương đã đổ đầy mồ hôi lạnh. Bàn tay nắm chặt ngân tiên đang run lên không ngừng.

“Đỗ cô nương, đắc tội.” Chỉ nghe thấy Bạch Mạn Điệp cười nhạt một tiếng, một kiếm đã bay đến đứng vững trước cổ họng Đỗ Thanh Sương. Kiếm vừa trượt qua, vẽ nên một đường máu. Đỗ Thanh Sương không coi ai ra gì, vết tích này, xem như giáo huấn nàng.

Nguyên bản đoàn người đang rất ồn ào nhất thời tĩnh lặng như tờ, đôi mắt nhìn chằm chằm Bạch Mạn Điệp. Không ai thấy rõ nàng ra tay thế nào, chỉ nhìn thấy một cái bóng mơ mơ hồ hồ. Nàng rốt cuộc có phải người hay không? Nếu là người, ai lại có tốc độ nhanh đến như vậy?

Đỗ Thanh Sương không dám nói câu nào, mặc cho kiếm của Bạch Mạn Điệp vẽ một đường trên người nàng. Nàng từng nhục nhã người ta, lúc này chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Bạch Mạn Điệp nhả lọn tóc trong miệng ra, kiếm thu về, nắm ở trong tay. Tất cả đều trở lại yên tĩnh như lúc ban đầu, tựa như chưa từng phát sinh chuyện gì cả.

Bạch Mạn Điệp nhảy xuống lôi đài, đem kiếm trong tay giao cho nha hoàn bên cạnh Tống Phù Dung, “Tống cô nương, đa tạ kiếm của cô.” Bạch Mạn Điệp cũng không rõ mình vừa rồi đã ra tay thế nào, chỉ biết trong lòng ngập tràn phẫn nộ, trong vô thức đoạt lấy kiến của Tống Phù Dung, trong vô thức đánh bại Đỗ Thanh Sương. Tất cả mọi người từ trong lòng đều đổ mồ hôi, bao gồm cả Bạch Mạn Điệp, thứ không giống với mọi người chính là, nàng chỉ sợ hãi trước khi xuất thủ. Nàng trong vô thức bước lên lôi đài, căn bản không nghĩ tới trong vòng ba chiêu có thể đánh bại Đỗ Thanh Sương. Nàng ở hiện đại cũng học qua võ công, thế nhưng cùng lắm là ngang tài ngang sức với Đỗ Thanh Sương. Đến khi nàng xuất thủ, tất cả mọi thứ đều không tự chủ được. Đến khi nàng có thể khống chế được bản thân mình thì Đỗ Thanh Sương sớm đã đại bại rồi.

“Bạch cô nương khách khí.” Tống Phù Dung mãnh liệt nuốt nước bọt, không dám nhìn nàng. Bạch Mạn Điệp lúc này như ánh dương quang sáng lạn, cùng với vẻ hung ác nham hiểm lạnh lùng ban nãy hoàn toàn khác nhau. Không cần nói tới võ công, chỉ luận công phu biến đổi sắc mặt, nàng đã có thể xem là thiên hạ đệ nhất rồi.

“Lưu Ly, đi.” Bạch Mạn Điệp cố ý liếc nhìn Phương phu nhân một cái, Phương phu nhân lập tức nắm chặt y phục Phương Kình lui về phía sau. Trong lòng vô cùng ảo não, nàng thực sự đã đắc tội với ai đây?

“Tiểu thư, tính sao với bà ta bây giờ?” Lưu Ly không phục chỉ vào Phương phu nhân, dựa vào tính tình của tiểu thư trước đây, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bà.

“Đi, đừng nhiều lời vô ích.” Bạch Mạn ĐIệp kéo kéo y phục Lưu Ly.

“Tiểu thư, nô tỳ phụng mệnh chăm sóc ngài, nếu như nhị tiểu thư, tam tiểu thư biết ngài bị tát một cái, nô tỳ lại dám không báo lại, nhị tiểu thư, tam tiểu thư nhất định lột da nô tỳ.”

Bạch Mạn Điệp trợn mắt, “Lưu Ly, ngươi rốt cuộc là nha hoàn của ai?” Tuy nàng mất đi trí nhớ, Lưu Ly cũng không cần phải lúc nào cũng nghe lời hai vị tiểu thư kia vậy chứ?

“Tiểu thư, em đương nhiên nghe lời ngài. Thế nhưng nhị tiểu thư, tam tiểu thư đã căn dặn nô tỳ nhất định phải chăm sóc ngài thật tốt, ngài hôm nay chịu nhục như vậy, nô tỳ làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn.”

Bạch Mạn Điệp cười gian trá, “Ta thấy Tiểu Sai, Phỉ Thúy cũng không tệ, nếu không ngươi đi hầu hạ nhị tiểu thư, tam tiểu thư đi, ta đổi với hai muội ấy.”

Lưu Ly nhanh chóng lắc đầu, “Không không không, tiểu thư ngài nói thế nào thì làm thế đó.” Tiểu thư dù sao cũng là lão đại của Tam la sát, làm nha hoàn của tiểu thư so với nha hoàn của người khác có địa vị hơn nhiều. Cho dù đến Linh Các làm khách, cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ như tiểu thư.

Bạch Mạn Điệp trừng mắt nhìn nàng, “Vậy không phải tốt hơn sao, nhớ kỹ, ngươi là nha hoàn của ta.”

“Vâng, nô tỳ biết sai rồi.”

“Đi thôi.” Mọi người đều rất thức thời nhường đường cho nàng.

“Bạch cô nương, khoan đã.” Phương Kình vội vàng đuổi theo.

“Phương lão gia, chuyện gì?” Bạch Mạn Điệp biểu tình rất lãnh đạm.

“Nếu Bạch cô nương đã áp đảo quần hương, nên gả cho khuyển tử làm vợ.” Nếu như Phương gia có được một cao thủ như vậy, danh vọng nhất định tăng lên gấp bội a.

Bạch Mạn Điệp nhún vai, “Xin lỗi, ta không muốn làm Phương thiếu phu nhân, trận tỷ thí này đều do tôn phu nhân và Đỗ cô nương ép buộc.”

“Bạch cô nương, ta biết khuyển tử luôn có tình ý với cô nương, thực tình không dám giấu diếm, khuyển tử thập phần bài xích trận luận võ chiêu thân này. Hắn sở dĩ đáp ứng, hoàn toàn là vì cô nương.”

“Ta?” Bạch Mạn Điệp thật sự muốn cười to, chưa thấy qua nam nhân nào tự mình đa tình như vậy.

“Không sai, lão phu đã hứa với hắn, mặc kệ người thắng là ai, đều cho phép hắn thú cô nương vào cửa. Đồng thời tiến vào, không phân lớn nhỏ. Nếu cô nương đã thắng trong luận võ, đương nhiên chỉ thú một mình cô nương.”

Lưu Ly xì cười ra một tiếng, châm chọc nói, “Phương lão gia, ông cho rằng đại tiểu thư nhà ta sẽ đồng ý sao?” Còn cái gì đồng thời tiến vào, không phân lớn nhỏ, quả là nực cười.

Bạch Mạn Điệp cũng cười cười, “Phương lão gia, lúc đó trong thư phòng chúng ta đã nói chuyện gì với nhau, chẳng lẽ ông đã quên rồi? Lúc đó ông nói, ta chỉ xứng làm thiếp thôi mà, sao bây giờ lại thay đổi chủ ý.” Bạch Mạn Điệp ngữ khí rất nhẹ nhàng, nhưng trong đó lại hàm chứa một cổ ý tứ cường ngạnh.

Phương Kình mặt mày lúc đỏ lúc trắng, miễn cưỡng nói, “Bạch cô nương, lúc đầu cô nương nói mình không có võ công, Phương gia ta là võ lâm đệ nhất thế gia, làm Phương phu nhân, nhất định phải biết võ công.”

Bạch Mạn Điệp cười càng châm chọc hơn, “Ta nói là ta không biết hồi nào? Ta nhớ là ông hỏi ta có biết hay không, ta hỏi ngược ông nghĩ thế nào? Là ông tự theo ý mình nhận định ta là kẻ dễ hiếp đáp thôi.” Ba chữ “dễ hiếp đáp” được nhấn rất mạnh.

“Ngâm nhi.” Trong đám người đột nhiên xuất hiện một nam tử trung niên lạ lẫm.

Bạch Mạn Điệp khẽ liếc nhìn hắn, “Ngươi là ai?” Cái tên xa lạ này cư nhiên dám gọi thân mật như vậy.

Hắn cười cười, xé bỏ mặt nạ, lộ ra khuôn mặt vô cùng quen thuộc. Có người đầu tiên hét ầm lên, “Lãnh Tâm Công Tử.”

“Là ngươi a?” Bạch Mạn Điệp lãnh đạm nói một câu.

“Nhìn thấy ta không vui à.” Họ Phương kia, ngươi đừng có như khổng tước xòe đuôi có được không? Ai vui khi gặp ngươi chứ?

“Không phải, ta vì có việc mới đến nhà tìm ngươi.”

“Nàng đã thắng trong luận võ, đương nhiên là thê tử của ta, có gì có thể từ từ nói.” Hắn vì không muốn bị nhận ra, nên dịch dung đến hiện trường luận võ xem xét, không ngờ Bạch Ngâm lại giữa đường xuất hiện. Hắn cũng sớm muốn xuất hiện, không ngờ lại thấy nàng thi triển khinh công, cho rằng nàng cố tình đến tham gia luận võ, nên đứng một bên im lặng quan sát. Bạch Mạn Điệp có võ công, chuyện này đúng là muốn hù chết hắn.

Bạch Mạn Điệp le lưỡi, cười nói, “Ai là thê tử của ngươi?” Nàng chỉ tay vào Đỗ Thanh Sương còn đứng trên lôi đài, “Kia mới là thê tử của ngươi.” Chức vị Phương phu nhân này, nàng không có hứng thú.

“Ngâm nhi, nàng là vị hôn thê của ta, hiện tại còn thắng trong luận võ, muốn hồi hôn sao?” Xem như hắn đê tiện, vì giữ giai nhân lại, đem việc này ra áp chế nàng.

“Ai là vị hôn thê của ngươi?” Nhắc tới việc này, cơn tức trong lòng Bạch Mạn Điệp vẫn chưa nguôi hết. Họ Phương kia chẳng những không giúp nàng tìm người, còn để nàng n lần bị khi dễ.

“Ta đã mang nàng về bái kiến cha mẹ, nàng còn không thừa nhận sao?”

Bạch Mạn Điệp bước tới gần hắn, nhỏ giọng nói, “Ngươi đừng được một tấc lại tiến thêm một thước, chúng ta lúc đó là diễn kịch, ngươi hiểu rõ mà.”

Hắn ngưng lại vẻ tươi cười, chăm chú nói, “Kịch giả thành thật đi.” Sau khi nàng bỏ đi, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảm của mình đối với nàng.

Bọn họ hai người âm thầm nói với nhau cái gì, mọi người đều suy đoán.

“Lãnh Tâm Công Tử, tiểu thư nhà ta đã lập gia đình rồi.” Lưu Ly thấy tiểu thư tức đến nghiến răng nghiến lợi, đứng chắn trước mặt Phương Chấn Hiên, trịnh trọng tuyên bố. Tiểu thư thật sự quá hồ đồ rồi, đã gả cho Đông Phương Vũ, còn cùng tên này thiết lập quan hệ. Họ Phương này hay tự ý xông vào Linh Các, nàng đã nghe Phỉ Thúy nói qua nhiều lần, đối với tên tự cao tự đại này hoàn toàn không có cái gì gọi là hảo cảm.

Phương Chấn Hiên cười cười, “Vậy sao? Nàng nói ta biết đi, Ngâm Ngâm.” Hắn mới không tin nha hoàn kia bịa chuyện ma quỷ.

Bạch Mạn Điệp vừa định nói gì, chợt nghe có người nói, “Lãnh Tâm Công Tử, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi cùng thê tử ta đứng gần nhau quá.”

Bạch Mạn Điệp cả kinh, hắn sao lại tới đây.

Vừa dứt lời, Sáo Ngọc Công Tử đã từ trong đám người bước tới. Trên mặt mang theo một nửa ngân sắc mặt nạ, tay phải chắp ra sau, tay còn lại đương nhiên cầm theo sáo ngọc.

Bạch Mạn Điệp cười gượng vài tiếng, “Tướng công, sao chàng lại tới đây? Chàng không phải đi kinh thành rồi sao?” Bạch Mạn Điệp có cảm giác như mình là thê tử đang hồng hạnh xuất tường thì bị bắt quả tang.

Sáo Ngọc Công Tử một tay bắt lấy Bạch Mạn Điệp kéo về bên người, hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải ta trở về đúng lúc, nàng thật sự muốn gả cho hắn?” Thấy Tiểu Điệp của hắn cùng tên kia ở chung một chỗ, hắn thập phần khó chịu. Đương nhiên, lấy tính tình cao ngạo của mình, hắn tuyệt đối sẽ không nghi ngờ là bản thân mình đang ghen. Lại càng không chú ý tới bản thân đã thừa nhận Bạch Mạn Điệp là thê tử của hắn, không phải chỉ là một nữ nhân hắn phải chịu trách nhiệm.

“Ắc, cái này… Chàng nghe ta giải thích, chủ yếu là ta buồn bực đến phát hoảng lên rồi, cho nên mới tìm bằng hữu ôn lại chuyện xưa. Ta xin thề, ta tuyệt đối không muốn tham gia luận võ, chưa từng nghĩ là sẽ gả cho Phương Chấn Hiên. Ta cùng Phương Chấn là chỗ quen biết cũ, là bằng hữu rất thuần khiết, thật sự rất thuần khiết.” Nàng chột dạ cái gì? Nhân cơ hội này thoát khỏi hắn không phải tốt hơn sao.

Phương Chấn Hiên khóe môi giương lên một tia cười nhạt, “Sáo Ngọc Công Tử, ngưỡng mộ đã lâu.” Danh tiếng võ công so ra kém Sáo Ngọc Công Tử thì thôi, hôm nay tên này còn đoạt nữ nhân yêu mến của hắn, đồng dạng là võ lâm Tam công tử, nhưng khác biệt thật sự quá lớn.

“Không phải chứ? Hắn chính là Sáo Ngọc Công Tử trong truyền thuyết?” Lần này thu hoạch thật sự ghê gớm, không chỉ gặp được Lãnh Tâm Công Tử, còn có thể đứng gần thế này nhìn Sáo Ngọc Công Tử.”

“Có thấy cây sáo trên tay hắn không, là độc nhất vô nhị.”

“Phu nhân của Sáo Ngọc Công Tử sao lại là vị hôn thê của Lãnh Tâm Công Tử?”

“Thì ra là phu nhân của Sáo Ngọc Công Tử đệ nhất thiên hạ, chả trách võ công lại cao đến như vậy.”

“Ai nói Sáo Ngọc Công Tử là thiên hạ đệ nhất? Còn không bài danh trong võ lâm thập đại cao thủ.”

“Ngươi mới ra giang hồ chứ gì? Tuy rằng không có bài danh, nhưng rất nhiều người nhất trí cho rằng võ công của Sáo Ngọc Công Tử xuất thần nhập hóa, hoàn toàn xứng danh thiên hạ đệ nhất.”

“Vị Bạch cô nương này là ai? Có thể làm thê tử của Sáo Ngọc Công Tử, tuyệt đối không phải người thường.”

“Lúc nàng trị liệu cho Tống cô nương dễ như trở bàn tay, chẳng lẽ nàng là… Độc Nương Tử.”

“Có thể là Vô Ảnh La Sát không, kiếm của nàng thật sự quá nhanh.”

“Là Thiên Diện Tu La chứ? Bạch cô nương nhất định là tuyệt sắc giai nhân, dịch dung thành như vậy?” Nếu tư sắc bình thường, Sáo Ngọc Công Tử cũng không thèm nhìn tới.

“Chỉ cần bắt được một trong ba người họ, giá trị ba vạn lượng hoàng kim phải không?” Bộ dáng ham tiền hiện lên rõ ràng.

“Võ công của Bạch cô nương ngươi đã thấy rồi, ngươi nghĩ mình tiếp được mấy chiêu củ nàng, càng không cần nói tới Sáo Ngọc Công Tử bên cạnh.” Quên đi, tánh mạng quan trọng, ba vạn lượng hoàng kim kia mơ tới không nổi rồi.

“Đi.” Sáo Ngọc Công Tử không để ý tới những kẻ khác, lôi kéo Bạch Mạn Điệp chạy đi.

“Tiểu thư.” Lưu Ly đuổi theo, kinh ngạc đánh giá Sáo Ngọc Công Tử. Hai người này lúc nào ở chung một chỗ, hơn nữa tiểu thư còn gả cho hắn? Tiểu thư đã thành thân rồi, sao có thể tái giá chứ?

“Ai đây?” Sáo Ngọc Công Tử nhìn Lưu Ly.

“Ắc… Đó là nha hoàn của ta.”

“Nàng không cần nha hoàn.” Sáo Ngọc Công Tử bá đạo kháng nghị.

“Đại cô gia, ta từ nhỏ đã theo bên người tiểu thư, hầu hạ tiểu thư là chuyện phải làm.” Nghe đồn Sáo Ngọc Công Tử lạnh lùng, quả nhiên là thật. Gặp phải nam nhân bá đạo như vậy, chỉ có tiểu thư mới chịu nổi.

Sáo Ngọc Công Tử lạnh lùng nhìn Lưu Ly, “Về ngốc ở nhà đi, ta tự mình chăm sóc nàng.” Nữ nhân của hắn để hắn tự mình chăm sóc.

“Ê, chàng chăm sóc ta, chàng chăm sóc ta khi nào? Hình như toàn là ta chăm sóc chàng thì phải?”

“Ngâm Ngâm.” Phương Chấn Hiên đuổi theo, kéo tay Bạch Mạn Điệp. Hắn không cam tâm a, không cam tâm cứ như vậy đem nàng nhường cho kẻ khác.

“Bỏ móng vuốt ra.” Sáo Ngọc Công Tử không chút phong độ dùng sáo ngọc đánh vào tay Phương Chấn Hiên. Người này sao lại có thể khinh bạc đại tẩu, đều nói vợ của bạn, không được ghẹo, đại tẩu càng không thể ghẹo.

Bạch Mạn Điệp nhìn thấy biểu tình buồn cười của hắn, xì cười ra một tiếng, “Sáo Ngọc Công Tử, chàng chính là một thùng giấm chua rất lớn a.” Sáo Ngọc Công Tử vì nàng mà ghen, Bạch Mạn Điệp nàng thật có mặt mũi.

Phương Chấn Hiên thấy Bạch Mạn Điệp cười nói với Sáo Ngọc Công Tử, trong lòng vô cùng khó chịu. Bát tự của hắn cùng Sáo Ngọc Công Tử thật sự là không hợp nhau, đoạt danh tiếng thì thôi, hôm nay còn đoạt luôn lão bà.

“Lão phu ngưỡng mộ đại danh Sáo Ngọc Công Tử đã lâu, hiện nay sắc trời đã tối, thỉnh công tử cùng phu nhân đến nhà ở một đêm, lão phu rất mong được đón tiếp hai vị.” Sáo Ngọc Công Tử dù sao cũng rất có tiếng tăm, tuy rằng nằm trong hắc đạo, cũng được mệnh danh hiệp nghĩa, Phương Kình rất tôn trọng hắn.

“Không cần.” Tốt nhất đừng đi, thân phận bị vạch trần thì phiền phức lắm.

“Tướng công, ta mệt chết đi a.” Bạch Mạn Điệp chỉ chỉ gương mặt, “Chàng xem, ta bị đánh đó, hiện tại còn bị thương, chàng không nên mang ta chạy đi vậy chứ, đến Thiên Sơn cũng không cần gấp.”

“Là ai đánh.” Thấy Bạch Mạn Điệp bị đánh, Sáo Ngọc Công Tử không hiểu tại sao lại cảm thấy tức giận. Nàng là nữ nhân của hắn, thế nào có thể tùy tiện bị đánh chứ.

“Ắc…. chuyện này quên đi, ta nghỉ ngơi một chút là được rồi. Đúng rồi, ta còn có chuyện muốn nói với chàng.” Bạch Mạn Điệp cảm thấy rất mâu thuẫn, nàng vừa muốn theo Sáo Ngọc Công Tử, lại vừa không muốn đi cùng hắn. Mơ hồ mơ hồ, mâu thuẫn quá.

“Không có lần sau.” Thấy Bạch Mạn Điệp bị đánh thành như vậy, hắn cũng rất đau lòng. Nếu nàng đã cố chấp như vậy thì cứ ở lại một đêm.

“Công tử, thỉnh.” Phương Kình nhiệt tình bắt chuyện, mà Phương phu nhân chỉ dám cúi đầu. Nếu như Bạch Mạn Điệp thật sự là một trong Tam la sát, cái mạng nhỏ này của nàng khó mà giữ được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK