• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Bạch Mạn Điệp trở về phòng, Đông Phương Vũ đang ngồi trước bàn, đưa lưng về phía nàng, “Chúng ta tâm sự đi.”

“Hả?” Bạch Mạn Điệp ngây cả người, tự nhiên sao lại muốn nói chuyện với nàng? Tối nay có nhiều người mất ngủ lắm hay sao, sao ai cũng tìm nàng nói chuyện phiếm hết vậy.

“Ngồi đi.” Hắn chỉ chỉ vị trí trước mặt.

Bạch Mạn Điệp ngồi xuống, nghi hoặc nhìn hắn, “Đông Phương Vũ, muốn nói cái gì?”

“Tiểu Điệp, ta là thật sự thích nàng.” Trong giọng nói của hắn còn hàm chứa một chút gì đó bất đắc dĩ. Tại sao nàng không rõ tình cảm của hắn chứ?

Bạch Mạn Điệp xòe tay, “Không cần thiết.” Nếu như hắn thật lòng thích nàng, tại sao nàng không thể quay về hiện đại?

Đông Phương Vũ nói giọng chắc chắn, “Tiểu Điệp, ta nhất định lấy nàng.”

Bạch Mạn Điệp cúi đầu cười ra, “Trước tiên phải nói rõ ràng, ta không muốn đi theo ngươi.” Hiện đại mới là nhà của nàng, nàng tại sao phải ở lại đây chứ?

Hắn thở dài một tiếng, “Tiểu Điệp, theo ta đi, xác định rõ tình cảm của nàng.” Hắn thích nàng, sớm đã thích nàng đến khắc cốt ghi tâm. Mà nàng lại nói, không biết cảm giác của nàng với hắn là gì.

Á! Hắn có phải đã nghe được gì không?

Nàng ngây cả người, “Ngươi… nghe được ta cùng Phương Chấn Hiên nói chuyện?”

“Không phải ta cố tình.” Ai kêu hắn nhĩ lực tốt như vậy.

Bạch Mạn Điệp ngu ngốc “a” một tiếng, còn nói không phải cố ý, chẳng phải đã nghe hết rồi sao?

Nàng lắc đầu, “Ta… ta còn phải suy nghĩ một chút.”

“Ta muốn hỏi nàng…” Đông Phương Vũ rốt cuộc đem hết dũng khí hỏi, “Vị cô nương kia là người như thế nào?” Vị cô nương mà hắn nói, đương nhiên là thê tử hắn rồi. Cũng khó trách sau khi Bạch Mạn Điệp biết được thân phận thật sự của hắn lại kinh ngạc như vậy, thì ra là nàng quen biết lão bà hắn.

“Nàng a…” Bạch Mạn Điệp cười cười, “Nói thật, ta cũng không biết. Nàng nghe nói ngươi cùng Ngọc Phượng cô nương bỏ đi, tức giận muốn chết. Còn thề nhất định đem ngươi trở lại, sau đó khiến ngươi khăng khăng nhất mực yêu nàng.”

“Là ta có lỗi với nàng.” Kỳ thực hắn cũng biết mình có lỗi với người ta.

Thấy biểu tình xấu hổ của Đông Phương Vũ, Bạch Mạn Điệp cũng khó tránh hổ thẹn vài phần. Thế nhưng hổ thẹn thì hổ thẹn, nàng cũng không nói ra thân phận thật sự của mình. Tên kia cư nhiên không biết đến tên lão bà mình, thậm chí trong lòng còn có một nữ nhân khác, ắc, còn tùy tiện nói chịu trách nhiệm với một nữ nhân. Đông Phương Vũ thật sự là một trượng phu thất bại, làm lão bà đương nhiệm của hắn, nàng quyết định phải chơi đùa với hắn thật tốt.

“Không có, hiện tại nàng cũng không trách ngươi. Nếu như biết chúng ta ở chung một chỗ, nàng nhất định hai tay tán thành.” Vì không để bản thân xấu hổ, nàng tìm một cách nói tương đối uyển chuyển.

“Tại sao?” Có nữ nhân nào lại hào phóng như vậy?

“Bởi vì nàng không thích ngươi. Hơn nữa, nàng đã từng muốn hợp tác cho hai chúng ta, nàng nói chúng ta đều là người trong giang hồ, rất hợp.” Nàng dùng ngữ khí so với trân châu còn thật hơn, khiến kẻ khác tin tưởng. Cặp mắt ma quỷ đầy tội ác của nàng a, không biết còn muốn lừa dối bao nhiêu người.

“Phải không? Nàng không phải muốn bắt ta trở về, khiến ta khăng khăng một mực yêu nàng?”

Bạch Mạn Điệp xòe tay, “Đó là do nàng không cam tâm, ai lại chịu được trượng phu của mình ngay đêm tân hôn lại bỏ trốn? Nàng không rộng lượng đến như vậy?” Nàng tuyệt đối nhớ rõ lúc đó mình đã tức giận đến mức nào. Nếu như lúc đó hắn dám xuất hiện trước mặt nàng, nàng nhất định trước tiên cho hắn ăn vài cái tát.

Nàng đứng lên, đi thẳng tới bên giường, “Đi ngủ sớm chút đi.” Nàng thật sự cần suy xét cho cẩn thận.

Trải qua một đêm suy nghĩ, Bạch Mạn Điệp quyết định đi theo Đông Phương Vũ. Vì hoàn thành nhiệm vụ quay về hiện đại, cũng vì khảo nghiệm tình cảm của mình.

Đông Phương Vũ luôn miệng nói yêu nàng, nàng xác thực cũng có cảm nhận được một chút tình cảm của hắn. Thế nhưng nàng vẫn chưa quay về hiện đại được, cho thấy thời cơ chưa tới. Hắn rốt cuộc yêu nàng được bao nhiêu phần, còn cần phải kiểm chứng. Nàng nghĩ mình cũng có một chút thích hắn, chỉ là bây giờ chưa tới mức độ yêu mà thôi. Nàng muốn đi theo bên cạnh hắn, gần quan được ban lộc, nắm bắt lòng của hắn. Nếu đến cuối cùng nàng vẫn không yêu hắn, nàng có thể tiêu sái quay về hiện đại, còn nếu yêu hắn, xin bà ngoại giúp đỡ ở lại đây có thể chứ? Ắc, nàng làm vậy có phải rất ích kỷ không, ai kêu bản chất của nhiệm vụ này là tình cảm chứ, nàng cũng không còn cách nào. (Khục, nữ chính có phải rất xấu xa không?)

Sáng sớm hôm sau, nàng dùng hai mắt gấu mèo, đem Lưu Ly từ trong ổ chăn đào ra.

Mới sáng sớm, không ngủ được quả thực là lãng phí!

Lưu Ly vẻ mặt đau khổ ngồi ở trong chăn, “Tiểu thư, có gì sai khiến.” Bây giờ vừa mới hừng đông, tiểu thư nhà nàng rốt cuộc muốn làm gì a?

Bạch Mạn Điệp lắc lắc vai nàng, “Ngươi nghe đây, ta muốn theo Sáo Ngọc Công Tử đến Thiên Sơn, ngươi đến chỗ tam tiểu thư đi. Thuận tiện nói muội ấy biết, ta không tìm Đông Phương Vũ nữa.” Tốt nhất là đừng tìm ra tên kia, tra ra hắn có hai thân phận thì sẽ phiền phức lắm.

Lưu Ly có chút tỉnh táo trở lại, “Tiểu thư, ngài thực sự muốn đi theo hắn?” Tiểu thư đã thành thân rồi, không phải quên rồi chứ?

Bạch Mạn Điệp trịnh trọng gật đầu, “Phải, ta muốn theo hắn đi Thiên Sơn.” Đi thực hiện kế hoạch vĩ đại mà độc ác của nàng.

“Nhưng mà… ngài đã thành thân.”

Bạch Mạn Điệp trợn mắt, “Ta mặc kệ.” Dù sao đi nữa cũng là gả cho tên kia mà.

“Tiểu thư, em không muốn đến chỗ của tam tiểu thư.” Chỗ của tam tiểu thư khắp nơi đều là độc, nàng không muốn đi. Chỉ cần không cẩn thận một chút, liền có thể trở thành công cụ thí nghiệm.

Bạch Mạn Điệp hừ lạnh, ”Tùy tiện, đi đến chỗ nhị tiểu thư ở nhờ cũng được. Về nhà cũng được, tới chỗ chúng ta ở ngày xưa cũng được, xin lỗi, ta không biết là ở đâu. Được rồi, ngươi nếu không muốn làm nha hoàn, muốn đi đâu thì đi.” Ngay cả nhà mình ở đâu cũng không biết, người như vậy thật đúng là ngoại tộc.

Lưu Ly bất đắc dĩ lầm bầm, “Lúc đó em đã bảo ngài đừng gả mà, bây giờ hối hận rồi chứ gì.”

“Đi đi đi, không biết thì đừng nói lung tung.” Cổ nhân cùng người hiện đại thật sự khó hiểu nhau quá, khác biệt quá nghiêm trọng. Bất quá… chuyện này đâu có liên quan tới khác biệt hay không đâu?

“Tiểu thư, thật sự muốn đi?” Lưu Ly vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi lại một lần.

“Vô nghĩa.” Bạch Mạn Điệp suy nghĩ một chút, “Ắc… nói với hai muội ấy, nửa tháng dùng bồ câu đưa thư cho ta một lần.” Nàng không biết làm sao dùng tiểu bồ câu đưa thư, chỉ đành trông cậy người khác liên hệ với nàng. Tủy thời bảo trì liên hệ với hai vị muội muội lợi hại, lỡ có chuyện gì cũng có người giúp đỡ.

Lưu Ly lười nhác gật đầu, “Nô tỳ tuân mệnh.”

“Được rồi, ngươi xem ngươi như vậy, giống nô tỳ sao?” Nàng thấy Lưu Ly càng giống tiểu thư hơn.

Lưu Ly le lưỡi, “Tiểu thư, ngài bảo trọng a.” Sáo Ngọc Công Tử cùng Vô Ảnh La Sát dắt tay đi dạo giang hồ, thật là một câu chuyện khiến mọi người ca tụng. Bọn họ cũng không phải người bình thường, võ công cao đến dọa người ta, nàng căn bản không cần lo lắng. Ai, điểm không được hoàn mỹ chính là tiểu thư đã lập gia đình rồi, như vậy có tính là hồng hạnh xuất tường không?

Bạch Mạn Điệp vỗ vỗ đầu Lưu Ly, “Nha đầu ngốc, yên tâm đi, lấy nhân phẩm của ta thì có thể xảy ra chuyện gì? Được rồi, bảo nhị tiểu thư, tam tiểu thư bảo trọng.” Hai nha đầu kia quá tàn nhẫn, một ngày nào đó nhất định gặp thiết bản. Đương nhiên, nàng cũng không biết vị nhị muội tinh linh cổ quái, dã man kiêu ngạo của mình đã thích một cây thiết bản rất lớn rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK