• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trác Thiệu căn bản không trộm tiền, Khuất Quế Hương nào có chứng cứ chứng minh Trác Thiệu trộm tiền?

Biểu tình của bà ta vô cùng mất tự nhiên, cơ hồ chính là chưa đánh đã khai.

Cảnh sát huyện Phúc Dương, đều là người địa phương huyện Phúc Dương, dưới tình huống bình thường, cho dù thật sự có người báo cảnh sát giả, bọn họ cũng sẽ không bắt người giam giữ phạt tiền, nhưng vừa rồi, thầy Dương cùng những cảnh sát này nói về một chút chuyện Khuất Quế Hương đã làm.

Lúc trước tai nạn xe cộ khiến cha mẹ Trác Thiệu song song qua đời, ở huyện Phúc Dương coi như là đại sự. Dân chúng bình thường có lẽ chỉ biết ở một nơi nào đó có một đôi vợ chồng bị đâm chết, những cảnh sát này lại nhớ rõ tình huống cụ thể của tai nạn xe cộ.

Hai vợ chồng kia có một chiếc xe, gia cảnh rõ ràng không kém, sau khi tài xế gây tai nạn đâm chết bọn họ cũng bồi thường năm vạn đồng, con của bọn họ, như thế nào cũng không đến mức đói bụng.

Dựa theo lời người thuê nhà ở đây nói, người phụ nữ này không làm việc, chồng bà ta làm việc vặt cũng không kiếm được mấy đồng tiền, căn nhà kia nói không chừng cũng là dùng tiền bồi thường của cha mẹ hai đứa nhỏ để mua, hiện tại bà ta không cho hai đứa nhỏ ăn cơm không nói, thế nhưng còn vu hãm Trác Thiệu trộm tiền...

Dù sao giam giữ cá nhân cũng không tốn chút công phu gì, những cảnh sát kia trực tiếp đem Khuất Quế Hương mang đi.

Khuất Quế Hương đời này ngoại trừ đổi chứng minh thư ra chưa bao giờ vào đồn cảnh sát, bị dọa sợ, lại muốn giở trò đồi bại trốn tránh, chỉ là người như bà ta, những cảnh sát này gặp nhiều rồi, tự nhiên là một chút cũng không sợ.

Bọn họ tùy ý hù dọa vài câu, nói nếu Khuất Quế Hương làm loạn, thời gian giam giữ sẽ kéo dài, tiền phạt cũng sẽ nhiều hơn, sau đó Khuất Quế Hương liền ngoan ngoãn giống như chim cút, cũng không dám gây chuyện nữa.

Lúc cảnh sát rời đi, một trong số đó còn rất trẻ, trên mặt mọc không ít mụn còn nói với Trác Thiệu: "Bạn nhỏ, sau này nếu bọn họ đánh cậu, cậu liền báo cảnh sát! Chú cảnh sát sẽ bắt họ đi!"

Trác Thiệu ngoan ngoãn gật gật đầu, tùy ý cảnh sát kiếp trước từng đuổi theo hắn chạy khắp đường cái muốn bắt hắn, sờ sờ đầu mình.

Hắn thậm chí còn không ghét.

Ngay từ đầu, hiệu trưởng trường trung học cơ sở Bắc Môn đối với Trác Thiệu rất có ý kiến, nhưng sau khi đi theo một vòng, ông đối với Trác Thiệu lại đồng tình.

Đứa bé này cũng quá xui xẻo...

"Trác Thiệu, có muốn trường học giúp em tổ chức một lần quyên góp không?" Trên đường trở về, hiệu trưởng hỏi.

"Hiệu trưởng, không cần." Trác Thiệu cự tuyệt.

Lúc này, trường học ở huyện Phúc Dương rất phổ biến quyên góp, trong trường hầu như mỗi năm đều tổ chức quyên góp một hai lần, nghe nói còn liên kết với một trường học miền núi nào đó...



Với tình huống của hắn, hoàn toàn có thể để cho trường tổ chức quyên góp cho hắn một lần, nhưng sau này thì sao?

Sau khi hắn tiếp nhận quyên góp, nói không chừng mua một phần thịt kho tàu đến ăn, đều sẽ bị người ta nghi ngờ có phải là tiêu loạn tiền quyên góp hay không.

Tương lai hắn có tiền, không có khả năng không tiêu, vì không tiêu mà bó tay bó chân, không bằng ngay từ đầu đừng tiếp nhận quyên góp.

"Hiệu trưởng, đứa nhỏ này da mặt mỏng." Dương Kiến Hoa nói.

Hiệu trưởng cũng hiểu được tâm tính của đứa nhỏ ở độ tuổi này, rốt cục không cưỡng cầu nữa, chỉ dặn dò Trác Thiệu vài câu, để Trác Thiệu học tập thật tốt.

Trác Thiệu đồng ý tất cả.

Lăn qua lăn lại như vậy, đã sớm đến giữa trưa tan học, Trác Thiệu đề nghị muốn đi đón em gái mình.

Thầy Dương gật gật đầu, lại nói: "Trác Thiệu, tôi cùng em đi đón em gái em, sau đó chúng ta trở về trường ăn cơm."

Tiền ăn của trường trung học cơ sở Bắc Môn một học kỳ nộp một lần, học sinh nộp tiền ăn, buổi trưa đều sẽ được sắp xếp đến lớp chuyên biệt ăn cơm, ở đó, đồ ăn đều được phân loại tốt, mỗi người một phần.

Đương nhiên, căng tin bên kia không có khả năng đem món ăn nấu vừa đủ, bình thường đều sẽ nấu nhiều hơn một chút.

Ví dụ như trường học ăn đùi gà, bọn họ khẳng định phải nấu thêm mười mấy hai mươi cái, miễn cho có đùi gà nấu nát không đủ.

Vì lý do này, giáo viên trường học muốn ăn, đôi khi một người có thể ăn vài cái đùi gà... Bây giờ muốn cho hai đứa nhỏ ăn cơm, tự nhiên không thành vấn đề.

Trác Thiệu nói lời cảm ơn với thầy Dương.

Hôm nay trường trung học cơ sở Bắc Môn ăn sườn lợn om và tảo bẹ luộc, các thầy cô ăn canh đậu phụ nấm và gà luộc.

Trác Thiệu và Trác Đình hai người đi theo những giáo viên kia, quả thực ăn một bữa ngon, sau đó thầy Dương còn dùng túi nilon đựng sườn lợn om cho Trác Thiệu.

Trác Thiệu nhận, lại nói lời cảm ơn.

Hắn bây giờ thực sự rất cần cái này.

Trác Thiệu cầm sườn lợn om, trước tiên đưa Trác Đình đến trường tiểu học, sau đó mới trở về trường học.

Từ sau khi cha mẹ Trác qua đời, hai người bọn họ ở nhà bác, Trác Đình vẫn một mình đi học tan học.

Lúc này ở huyện Phúc Dương, đứa nhỏ mười mấy tuổi đi học một mình là chuyện bình thường, nhưng Trác Thiệu từ tương lai tới, xem qua rất nhiều tin tức khiến người ta lo lắng, còn từng trơ mắt nhìn Trác Đình bị Trác Vinh Minh tổn thương, đương nhiên không có biện pháp yên lòng, nhất là dưới tình huống hắn đã cùng một nhà Trác Vinh Minh trở mặt.

Lúc Trác Thiệu vào lớp, tiết học đầu tiên sắp bắt đầu, mà Dương Kiến Hoa đang nói chuyện với bạn học trong lớp: "Chuyện lúc trước, cảnh sát đã điều tra qua, Trác Thiệu bị vu hãm..."

Dương Kiến Hoa nói đơn giản vài câu liền không nói nữa, chỉ là nhiều lần dặn dò các bạn trong lớp, bảo bọn họ không được để chuyện này ảnh hưởng đến việc học tập.

Các bạn trong lớp nhao nhao gật đầu, lúc nhìn về phía Trác Thiệu, trong mắt tràn đầy đồng tình.

Trác Thiệu cũng không cảm thấy mình cần đồng tình, nhưng cũng không chán ghét sự đồng tình như vậy.

Những người này thông cảm với hắn, vẫn tốt hơn đối xử với hắn một cách thờ ơ.



"Trác Trác Trác... Trác Thiệu, cậu có muốn ăn đùi gà không?" Sau khi Dương Kiến Hoa đi, Lương Thần liền cầm một cái đùi gà cho Trác Thiệu.

"Không cần." Trác Thiệu cự tuyệt cái đùi gà kia, buổi trưa hôm nay hắn ăn rất no, buổi tối cũng có đồ ăn, trên tay còn có tiền lấy được từ chỗ Trác Gia Bảo, tự nhiên cũng không cần đi chiếm tiện nghi của Lương Thần.

Lương Thần không thu đùi gà lại, muốn an ủi Trác Thiệu vài câu, lại không biết có thể nói cái gì, biểu tình cực kỳ rối rắm.

Trác Thiệu ngược lại cười cười: "Lúc trước cám ơn cậu."

"Không... Đừng cảm ơn!" Lương Thần lập tức nói.

"Sau này cậu có nguyện ý đi theo tôi lăn lộn hay không?" Trác Thiệu lại hỏi, ánh mắt dừng ở trên mặt Lương Thần, đem tất cả phản ứng của Lương Thần đều thu hết vào đáy mắt.

"A?" Lương Thần có chút khó hiểu.

"Đi theo tôi lăn lộn, làm đàn em của tôi, cậu có nguyện ý hay không?" Trác Thiệu lặp lại một lần.

Lương Thần có chút phản ứng không kịp.

Trác Thiệu vẫn luôn là thần tượng của cậu, trong mắt cậu, Trác Thiệu có thành tích tốt, quả thực cực kỳ hoàn mỹ, nhưng lúc này Trác Thiệu... Hoàn toàn khác với người mà cậu biết.

Cậu cho rằng Trác Thiệu hiện tại hẳn là rất thương tâm, nhưng trên thực tế, trong mắt Trác Thiệu một chút thương tâm cũng không có.

Thật giống như... Từ trước tới nay cậu ấy chỉ đang diễn kịch.

Nhưng mà Trác Thiệu như vậy, vẫn rất đẹp, trái tim Lương Thần nhịn không được liền "thình thịch thình thịch" kịch liệt nhảy lên, mặt cũng nóng lên: "Tớ nguyện ý."

Nếu làm đàn em cho Trác Thiệu, có thể đi theo Trác Thiệu? Cậu sao lại có thể không muốn!

Trác Thiệu nhìn thấy tiểu mập mạp kích động đỏ mặt, còn rất hài lòng: "Cậu làm đàn em cho tôi, sau này phải nghe lời tôi, biết không?"

Lương Thần gật đầu.

"Rất tốt, vậy sau này cậu chính là đàn em của tôi, nếu có người khi dễ cậu, cậu cứ việc nói với tôi, tôi sẽ bảo vệ cậu." Trác Thiệu nói.

Lương Thần lại gật đầu.

Đứa nhỏ này vừa nhìn là biết rất thiếu tình thương, tùy tiện lừa gạt vài câu, đã tin tưởng mình.

Trác Thiệu đưa tay vỗ vỗ đầu Lương Thần, quyết định tương lai nhất định phải giáo dục đứa nhỏ này thật tốt.

Kỳ thật hắn rất thích trẻ con, nhưng đời này hắn đã định không thể có con... Đối mặt với ánh mắt sùng bái của Lương Thần, hắn có chút muốn đem đứa nhỏ này nuôi như con trai mình.

Cảm thán trong chốc lát, Trác Thiệu nói: "Được rồi, cậu lấy bài tập về nhà ra trước, để tôi chép một chút."

Lương Thần gật gật đầu, lập tức đem bài tập của mình cung cấp cho lão đại mình vừa nhận.

Hôm nay sau khi tan học, mắt thấy Trác Thiệu thu thập cặp sách muốn đi, Lương Thần vội vàng thu thập túi xách của mình, sau đó đi theo.

"Cậu đi với tôi?" Trác Thiệu nhìn về phía Lương Thần.



Lương Thần gật gật đầu, lại thật cẩn thận hỏi: "Được không?"

"Đương nhiên có thể." Trác Thiệu đáp ứng, người này đi một mình nói không chừng sẽ bị khi dễ, đi cùng hắn cũng tốt: "Nhà cậu ở đâu?"

Lương Thần báo ra tên một tiểu khu, tiểu khu kia cũng là một tiểu khu khép kín, ngay bên cạnh trường tiểu học, cách trường trung học cơ sở Bắc Môn cũng gần, hoàn cảnh so với tiểu khu Trác Gia Bảo ở còn tốt hơn.

"Tôi đi đón em gái trước, sau đó lại đưa cậu về nhà." Trác Thiệu nói.

Lương Thần vui vẻ gật đầu, đã thật lâu không ai đưa cậu về nhà, Trác Thiệu nguyện ý đưa cậu về nhà, thật tốt!

Lúc Trác Thiệu đi đón Trác Đình, Trác Đình đã đợi thật lâu, đều đã làm xong bài tập.

Trác Thiệu giúp nó xách cặp, lại đưa Lương Thần đến cửa tiểu khu cậu ở, sau đó mới đi về nhà họ Trác.

Trác Vinh Minh và Trác Gia Bảo đều ở nhà họ Trác, nhìn thấy hai người bọn họ, Trác Gia Bảo liền nhảy dựng lên: "Trác Thiệu, mày đã làm cái gì? Mẹ tao đâu?"

"Bác gái bị cảnh sát bắt, anh không biết sao?" Trác Thiệu hỏi ngược lại.

"Mày còn có mặt mũi nói! Thằng nhóc thối, tất cả đều tại mày!" Trác Gia Bảo phẫn nộ nhìn Trác Thiệu, đưa tay muốn đánh Trác Thiệu.

Trác Thiệu lấy ra một cái kéo.

Trong trường học thường phải làm thủ công, hắn có kéo, kéo này rất nhỏ, Trác Thiệu nhìn một chút lực sát thương cũng không có, Trác Gia Bảo lại dừng bước.

Tay Trác Vinh Minh cũng run rẩy, bởi vì uống rượu mà mặt đỏ tai hồng đều chuyển sang trắng bệch.

Trác Thiệu cười nhạo một tiếng, lôi kéo Trác Đình vào phòng bếp, sau đó cầm lấy con dao trong phòng bếp, nặng nề chém vào thớt: "Trác Gia Bảo, trẻ vị thành niên giết người không cần đền mạng, anh biết không?"

Vừa dứt lời, Trác Thiệu lại nghe được tiếng Trác Gia Bảo và Trác Vinh Minh chạy ra ngoài, không lâu sau, Trác Gia Bảo còn dẫn theo vài người đến: "Trác Thiệu nó đối với chúng ta động đao! Nó không thể ở lại nhà tôi nữa!"

Đi theo Trác Gia Bảo tới đây, là mấy người hàng xóm có quan hệ không tồi với Khuất Quế Hương, các cô nghe Trác Gia Bảo nói như vậy, còn tưởng Trác Thiệu đã làm chuyện gì đó khó lường, kết quả...

Trác Thiệu đang ở trong phòng bếp nấu cơm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK