Mục lục
Thế Vai
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kế Thiên Kiệt thay Chung Trì Tân đặt một chiếc xe phòng, nguyên bản công ty phân cho anh một chiếc, nhưng xe trước kia đã có người dùng qua, Chung Trì Tân không cần.
“Công ty phân cho chiếc xe phòng mấy trăm vạn kia được bảo dưỡng rất tốt, không khác gì xe mới, làm gì phải lãng phí tiền, cũng chỉ có hắn tuỳ hứng như thế.” Lý Cẩm Hồng nghe chuyện liền lắc đầu.

Truyền thông Hạo Thiên có không ít xe phòng, mấy chục đến mấy trăm vạn đều có, Chung Trì Tân yêu cầu, công ty tất nhiên sẽ đưa chiếc tốt nhất, kết quả anh còn không nhận, nhất định tự mình mua một chiếc, thật sự thừa tiền.
“Chị Hồng, nều không còn việc gì em đi trước.” Kế Thiên Kiệt lên tiếng chào rời đi.
“Đi đi.”

Kế Thiên Kiệt đi ra công ty, khóe miệng không tự giác hạ xuống: Một chiếc xe phòng mà thôi, anh cậu mỗi năm tài chính thu vào nhiều như vậy, tại sao phải uỷ khuất mình. Lại nói chút ngôi sao hơi đỏ một chút, người nào mà không có xe riêng của mình, hơn nữa anh cậu lại không xin tiền công ty, cũng không hiểu chị Hồng nghĩ gì.
“Chung Trì Tân bá đạo như vậy?”
“Còn không phải sao, tài nguyên tốt nhất của bộ điện ảnh bên kia đều bị hắn cầm đi, hắn muốn đóng phim liền đóng phim, còn đoạt mất chén cơm của những người khác, quá đáng.”
“Tôi nghe nói bộ điện ảnh bên kia mấy nghệ sĩ tuyến một bắt đầu liên hợp lại, chuẩn bị đối phó Chung Trì Tân.”
“Chung Trì Tân có giám đốc Lâm duy trì, ai dám làm cái gì?”
“Thế cô không biết rồi.”
……
Kế Thiên Kiệt xuống lầu quẹo vào WC một chuyến, đang chuẩn bị đi ra ngoài, kết quả nghe được một đám người nghị luận ở bên ngoài.
Tình huống gì đây?
Anh cậu chỉ chọn kịch bản của đạo diễn Tào Khôn, vẫn chỉ là vai phụ, sao lại thành đoạt bát cơm của người khác?

Hôm nay tới công ty liền không có một chuyện tốt, Kế Thiên Kiệt nhíu mày gửi tin nhắn cho bạn ở bộ điện ảnh, hẹn gặp ở quán cà phê bên cạnh công ty.
“Sao lại rảnh hẹn tôi thế này?” Một cô gái hơi béo cầm một túi LV đi đến, thuận tay sờ soạng mặt Kế Thiên Kiệt một phen, “Làn da lại tốt hơn không ít.”
Kế Thiên Kiệt vẻ mặt nghiêm túc: “Bên kia các cô truyền chuyện gì liên quan anh tôi?”
Cô gái sửng sốt: “Cậu đã biết? Tôi định mấy ngày tới chuẩn bị nói chuyện này cho cậu biết.”
“Nói cái gì?”

“Chung Trì Tân cướp đi vài cái kịch bản, người của bộ điện ảnh chúng ta đều điên rồi.”
Dĩ vãng rất nhiều người trên dưới ở công ty đều rất thích Chung Trì Tân, mọi người đều thích bài hát của anh, chỉ là lần này có người bị liên luỵ đến bát kiếm cơm thì không còn suy nghĩ đấy nữa.
Cô gái lắc đầu: “Điện ảnh của anh Vương đạo diễn, năm trước bộ điện ảnh tranh nhau đến vỡ đầu chảy máu, kết quả năm sau anh cậu từ trên trời giáng xuống đoạt đi rồi, cậu nói như thế có khiến người hận hay không? Phải biết rằng đoạn tiền tài của người giống như giất cha mẹ người ta.”

“Nói hươu nói vượn!” Kế Thiên Kiệt đen mặt, “Anh tôi chỉ lấy đúng một vai diễn phụ, sao lại biến thành vài cái rồi?”
Cô gái á một tiếng, rồi sau đó chợt nhận ra: “Người đại diện của các cậu đủ tàn nhẫn, vậy mà lấy Chung Trì Tân làm mũi sung dùng.”
Kế Thiên Kiệt trong lòng lộp bộp: “Có ý tứ gì?”

Cô gái này là người đại diện của nghệ sĩ bên bộ điện ảnh, ngày thường mang mấy nghệ sĩ tên tuổi nhỏ, cũng lăn lộn được ngày qua không tệ, nhưng bên trong cong cong vòng vòng biết không ít: “Từ lúc bắt đầu người bên bộ điện ảnh chỉ biết Chung Trì Tân muốn đóng phim, là anh ấy tới muốn kịch bản, rốt cuộc mọi người đều biết Lý Cẩm Hồng là người đại diện của anh ấy, Lý Cẩm Hồng liền đại biểu Chung Trì Tân.”

“Cho nên?”
“Nghe tôi nói xong, năm trước công ty chúng ta tiến vào một đám nghệ sĩ, có mấy người điều kiện tốt nhất được chọn đi, tôi nghe được tin là có người đi làm nghệ sĩ dưới tay Lý Cẩm Hồng.”
Kế Thiên Kiệt nháy mắt phản ứng lại: “Ý tứ của cô là chị Hồng lấy danh nghĩa của anh tôi đoạt tài nguyên từ bộ điện ảnh, sau đó lại đem tài nguyên đưa cho nghệ sĩ dưới tay của chị ta?”

“Có lẽ vậy.” Cô gái nhún vai, đứng dậy nghiêm túc nói, “Tôi đi đây, trong khoàng thời gian này hướng gió trong công ty có chút không đúng, chính cậu để ý một chút, qua mấy tháng sau tôi sẽ trở về quê.”
Kế Thiên Kiệt ngồi phát ngốc một lúc lâu, mãi cho đến lúc Chung Trì Tân gọi điện thoại cho cậu.
“Ngày mai đi đoàn phim, hành lý tôi đặt ở ngay cửa, buổi sáng có thể trực tiếp lấy lên xe.”
“Em biết rồi, anh Tân.”
Ngày hôm sau, sang sớm Kế Thiên Kiệt đã tới biệt thự, kết quả ở cạnh cửa chỉ có một vali 24 inch rất nhỏ.

“Anh Tân, ở đây chỉ có một cái vali.” Kế Thiên Kiệt nói vọng lên trên lầu, “Đồ cần mang đi đủ rồi sao?”
Một lát sau, trên lầu mới truyền đến thanh âm: “Cậu kiểm tra một chút.”
“Vâng.”

Kế Thiên Kiệt mở vali ra, bên trong có mấy bộ quần áo để tắm rửa thay giặt, còn có một túi mỹ phẩm dưỡng da cho nam, hai đôi giày, thậm chí còn không chứa đầy cái vali.
Anh cậu ngày thường nhìn cao quý mong manh, kỳ thật thật đúng là không có cái giá của ngôi sao, cũng chỉ là ngày thường trầm mê âm nhạc, không quá thích nói chuyện.
Lần đầu đi đóng phim, Kế Thiên Kiệt so Chung Trì Tân càng khẩn trương, trước đó cậu đi khắp nơi hỏi thăm. hỏi các nghệ sĩ bình thường đóng phim cần chuẩn bị cái gì, ghi chép đầy đủ, ghi chú trong điện thoại ước chừng phải có hai mươi mấy cái.

Đóng phim yêu cầu chuẩn bị cái gì đều mua hết một lượt, cuối cùng nhét đầy hai rương hành lý lớn, hiện tại đạtt ở bên trong xe phòng.
“Còn thiếu cái gì không?” Chung Trì Tân từ lầu hai đi xuống, anh mặc một cái áo hoodie màu đen có mũ, so với bình thường mặc chính trang thêm vài phần tuổi trẻ , cả người cũng bớt lạnh lùng, nhìn giống như nam sinh mới tốt nghiệp đại học.
“Không có, đồ khác em mang theo rồi.” Kế Thiên Kiệt mang theo một cái áo khoác màu xanh lục quân, để ngừa nhiệt độ giảm đột ngột, thậm chí còn các loại quạt điện cầm tay, sợ quay phim quá nóng.
……
Đạo diễn Tào Khôn vì bộ điện ảnh này, mất nhiều năm công sức ở tỉnh Y dựng lên một toà thành cổ, thời điểm Khương Diệp đến đây, ngẩng đầu lên nhìn toà cổ thành này, không khỏi có chút rung động.

Lúc trước đạo diễn Ô Bán Tuyết phát một câu trong vòng bạn bè, tìm được một cái nhân vật cho Khương Diệp, còn cảnh cáo đừng mất thời gian ở trên người mấy cái nhân vật quần chúng, nên tìm quan hệ tìm quan hệ, nếu không có thì tới tìm chị.
Trên đường tới Khương Diệp nhìn thấy tin nhắn đàn trưởng Chu ( Chu đàn đầu mình sửa lại một chút) gửi tới, có cảm giác đã qua mấy đời, rõ ràng mới qua chưa bao lâu, cô đã đóng vào mấy đoàn phim của của các đạo diễn lớn.

Đàn trưởng Chu: Có suất diễn? Đó là chuyện tốt, muốn tôi nói cô làm diễn viên quần chúng thật sự mai một đương diễn viên quần chúng xác thật mai một.
Khương Diệp: Vâng, cảm ơn Chu đàn lúc trước giúp đỡ.
Đàn trưởng Chu: Không có việc gì, à nói với cô một tiếng, bộ phim internet lúc trước quay ở Tinh Hải đã phát ở kênh online Hoả Lê, cô có thể lên nhìn xem.
Khương Diệp: Được, tôi sẽ lên xem.

Cổ thành một năm liền dựng xong, thời gian còn lại thì chờ đợi vách tường cùng đường phố mọc ra rêu xanh đốm đen, như vậy sẽ có dấu vết phong sương, Tào Khôn mới triệu tập đoàn phim bắt đầu quay.
Khương Diệp đến đoàn phim báo danh, tổng quản lý nhìn cô một cái: “Khương Diệp? Cô qua chỗ Tào đạo bên kia.”
Tổng quản lý chỉ phương hướng cho cô.

Khương Diệp đi vào lều, bên trong có mấy người đàn ông trung niên đang nói chuyện, điều chỉnh thử máy móc.
“Tào đạo?” Khương Diệp hô một tiếng.
Tào Khôn nghe thấy thanh âm quay đầu lại, nhìn đến Khương Diệp, đôi mắt dao động một chút, theo sau nở nụ cười: “Không hổ là người Ô đạo đề cử.”
“Ngồi đi.” Tào Khôn kéo băng ghế dài bên cạnh qua, “Đợi lát nữa còn có người lại đây, hai người cần nói chuyện một chút về kịch bản.”

Nói xong, ông lại bắt đầu kiểm tra máy móc.
Khoảng chừng hơn mười phút qua đi, bên ngoài lều truyền đến một đạo giọng nam: “Tào đạo.”
Tào Khôn nha một tiếng: “Tới.”
Ông đi ra ngoài, mang người tiến vào: “Lần trước có chút việc chưa nói rõ ràng với cậu, vừa vặn sấn hiện tại còn không có bắt đầu quay nói trước cho xong.”
“Vâng.” Chung Trì Tân đi theo Tào Khôn cùng nhau đi vào trong lều, lại không ngờ thấy người quen thuộc.
Là cô ấy!

“Giới thiệu với cậu một chút, vị này sẽ đóng vai là thị nữ bên người cậu. Khương Diệp, Chung Trì Tân cô biết đi, cậu ấy diễn Vương gia.” Tào Khôn dẫn hai người ngồi xuống, sau đó đi đến lấy trong rương đồ ra một cái kịch bản.
“Kịch bản của vương gia cùng thị nữ thiếp thân hơi cải biến một chút, hai người nhìn xem có thể diễn hay không.” Tào Khôn kỳ thật chủ yếu là nói với Chung Trì Tân, Chung Trì Tân ở trong vòng tuyệt đối là một cái tồn tại đặc biệt.

Chỉ ca hát, không tham gia bất luận hoạt động đại ngôn gì, càng không có bất luận tai tiếng nào, như thể anh ở trong vòng chỉ vì phát hành ca khúc và tổ chức buổi biểu diễn.
Kịch bản có mấy cảnh tượng tương đối thân mật, Tào Khôn lo lắng Chung Trì Tân không thể tiếp thu, không nói rõ ràng đến lúc đó lại phiền toái lâm thời cải biến.
Chung Trì Tân nhìn kịch bản đánh dấu đỏ, một chữ cũng chưa xem đi vào, chỉ nghĩ một sự kiện: Hoá ra cô ấy tên này.

“Là ba chấm thuỷ giang sao?” Chung Trì Tân quay đầu nhìn về phía Khương Diệp.
Khương Diệp ngẩn người, phản ứng lại: “Kết cấu trên dưới, chữ nữ bên dưới.”
Chung Trì Tân trong lòng lặp lại một lần, lại hỏi: “Diệp trong sương diệp?”
Khương Diệp gật đầu ‘ Ừ ’ một tiếng.
“Cô là diễn viên?”
“Xem như.”

Đạo diễn Tào Khôn đứng ở đối diện: “?” Hình như ông cho hai người bọn họ thảo luận kịch bản đi.
Chẳng qua Khương Diệp này cũng là người có định lực, gần gũi đối mặt Chung Trì Tân như vậy, vậy mà không nửa điểm phản ứng. Ông một cái đàn ông trung niên, lần trước cùng Chung Trì Tân cùng nhau ăn cơm, đều đần độn cả buổi.
Chung Trì Tân cúi đầu phiên phiên kịch bản: “Tào đạo, kịch bản làm sao vậy?”
Tào Khôn khụ một tiếng: “Vì để cho tình tiết càng phong phú, biên kịch thêm mấy tràng diễn Vương gia cùng thị nữ thiếp thân hỗ động, nếu hai người có thể tiếp thu, vậy kịch bản liền không thay đổi.”

“Tôi không có vấn đề.” Chung Trì Tân đem kịch bản đưa cho Khương Diệp, “Cô nhìn xem.”
“Tôi cũng không vấn đề, diễn như thế nào đều được.”
Khương Diệp tự nhiên cái gì đều có thể, có thể đóng phim là được, làm gì còn kén chọn nhiều như vậy, chẳng qua cô vẫn cầm lấy nhìn xem.
Chung Trì Tân ở bên cạnh do dự nghĩ, rốt cuộc vẫn là nói ra miệng: “Tóc cô dài thật nhanh.”
Chưa đến hai tháng, cô từ đầu đinh đã biến thành tóc dài.

Khương Diệp a một tiếng, khép lại kịch bản, giơ tay kéo tóc xuống: “Đây là tóc giả.”
Đối diện đạo diễn Tào Khôn dọa nhảy dựng, còn tưởng rằng Khương Diệp đem da đầu mình cũng kéo xuống, nhìn kỹ lại, phát hiện là tóc giả, tâm tình biến đổi vài phần.
Mặc cho ai phát hiện một cô gái xinh xinh đẹp đẹp đột nhiên kéo tóc dài xuống, bên dưới là đầu đinh, trong lúc nhất thời ai cũng không tiếp thu được.
Tào Khôn nhớ tới sở thích gần đây của người trẻ tuổi, nhìn chằm chằm mặt Khương Diệp kinh nghi bất định (nghi ngờ không chắc chắn, không rõ) : “Cái kia Khương Diệp…… Cô không phải là nam chứ?”

Tào đạo diễn theo kịp trào lưu thời thượng giới trẻ, cũng không xa lạ ‘ nam giả nữ trang ’.
“Tôi không phải nam.” Khương Diệp một lần nữa đem tóc giả đội xong, nghiêm túc nói.
Nếu thật tính lên, tựa hồ Khương Diệp dùng một đầu tóc đẹp đổi lấy cơ hội tham gia diễn mấy bộ điện ảnh.
Nếu không phải cô cạo rụng tóc tranh thủ đến nhân vật của đạo diễn Lưu Ích Dương, phía sau cũng không được ông đề cử, đến đoàn phim Bốn mùa, càng sẽ không quen biết anh Triệu, được đến vai cảnh sát hình sự, lại có Ô Bán Tuyết trợ giúp, cuối cùng tới đoàn phim của đạo diễn Tào Khôn.

Tào Khôn nuốt nuốt nước miếng, hiện tại lại nhìn mặt Khương Diệp, luôn cảm thấy anh khí nhiều hơn.
“Nếu hai người đều đồng ý, thế cứ như vậy.” Tào Khôn phất tay cho hai người rời đi.
Không thể không nói, hai người này đi cùng một chỗ hình thành chấn động thị giác cũng đủ lớn, chung quanh bắt đầu rơi vào im lặng.
Kế Thiên Kiệt ban đầu chờ ở phụ cận, thuận tiện cùng người đoàn phim kết giao bạn bè, về sau dễ làm việc.

Kết quả người đối diện đang nói nói liền miệng há to sững sờ tại chỗ, tình huống này không hiếm thấy, hẳn là anh Tân của cậu đi lại đây.
Kế Thiên Kiệt trong lòng thầm nghĩ, bình tĩnh quay đầu nhìn lại, đợi nhìn thấy rõ hai người đi tới, theo sau: Ngọa tào!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK