Mục lục
Thế Vai
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chung Trì Tân từ trên xe xuống dưới, nhìn chiếc xe màu đen thương vụ kia nghênh ngang mà đi, có chút hoảng hốt.

Hắn hát gần mười năm, mở vô số buổi biểu diễn, cho tới nay được xem là sát thủ già trẻ trai gái, bất luận mặc thành dạng gì đi đến đâu đều bị người nhận ra tới, cho nên hôm nay mới quán tính cho rằng đối phương là fan cuồng, tìm mọi cách để vào xe của mình, loại việc này trong vòng không phải chưa từng xảy ra.

Ai biết được lại là hắn lên nhầm xe, cuối cùng còn bị đuổi xuống dưới.

Chung Trì Tân đứng ở tại chỗ một lúc lâu sau mới nhớ tới ánh mắt xa lạ của đối phương nhìn về phía mình, nhàn nhạt tự giễu một tiếng: Vẫn là hắn xem mình quá cao.

Thời điểm Kế Thiên Kiệt tới nhìn đến cảnh tượng đó là người đàn ông đang lười biếng dựa vào thân cây, đầu ngón tay đang kẹp một điểm đỏ thuốc lá, rõ rang là động tác cực lười nhác, sống lưng lại vẫn như một gốc cây thanh tùng thẳng tắp.

"Anh Tân, anh...... Hút thuốc không tốt cho họng." Nhiều năm như vậy, Kế Thiên Kiệt lần đầu tiên thấy Chung Trì Tân hút thuốc, giấu đi dự cảm không tốt trong lòng, cậu miễn cưỡng cười nói.

Chung Trì Tân búng búng tàn thuốc, cuối cùng ném vào thùng rác bên cạnh: "Không hút." Chỉ là đốt xem thế nào.

Ca sĩ đường này giọng nói quý giá, hút thuốc uống rượu đều là tự tìm chết, Chung Trì Tân còn không có chán ghét đến loại tình trạng này.

Kế Thiên Kiệt nói sang chuyện khác: "Vừa rồi xe đột nhiên thủng lốp, ngượng ngùng làm anh Tân chờ lâu như vậy."

"Ân." Chung Trì Tân nhàn nhạt lên tiếng, liền đi vào trong xe thương vụ.

Chẳng qua lần này ánh mắt hắn dừng ở biển số xe nhiều vài giây.

......

Khương Diệp đem xe chạy ổn định đến cửa kịch xã cửa, không hề đem chuyện vừa rồi để ở trong lòng, một người qua đường lên nhầm xe mà thôi.

Trong lòng cô chỉ có biểu diễn!

"Xã trưởng đâu, sao lại làm cô lái xe lại đây?" Xã viên cùng nâng cái rương hỏi.

"Tạm thời có việc, nên để tôi lái xe mang đồ lại đây."

Xã viên gật đầu: "Nga, tính tính ngày thì chắc là hôm nay."

Thấy Khương Diệp nhìn hắn, liền mở miệng giải thích: "Phía trước xã trưởng nói hắn mời mấy người bạn đến xem diễn kịch."

Nhân viên kịch xã " xốc vác ", xã viên không chỉ muốn biểu diễn, việc vặt vãnh đều phải chính mình làm. Bởi vì Khương Diệp kỹ thuật hoá trang tốt, từ khi cô tiến vào kịch xã, thân phận chuyên viên trang điểm liền đến trên đầu cô.

"Đây vẫn là lần đầu tiên có người chính thức tới xem chúng ta biểu diễn, đột nhiên có chút khẩn trương." Đợi lát nữa muốn sắm vai diễn vở << Macbeth >> nam xã viên cười trêu ghẹo.

"Không biết bọn họ sẽ xem bao lâu."

Kịch xã thuê phòng ở gần một con phố còn tính phồn hoa, thậm chí trang hoàng đến ra dáng ra hình, ngày thường thứ bảy khi tập luyện biểu diễn cửa lớn thường mở, có đôi khi sẽ có người tò mò tiến vào xem. Nhưng mà tò mò về tò mò, rất ít có người xem xong bọn họ toàn bộ biểu diễn, kịch bản rốt cuộc không phải đại chúng, đa số người cảm thấy khoa trương lại nhạt nhẽo.

Khương Diệp cho mọi người hóa trang xong, chính mình liền đi đổi trang phục, cô hôm nay muốn diễn phu nhân Macbeth.

"Hiện tại người trẻ tuổi dinh dưỡng thật tốt." Xã viên nhìn Khương Diệp ra tới cảm thán.

Xã viên của kịch xã Tầm Chân tuổi hầu hết đều ở trên dưới 40, trừ bỏ một người phương Bắc vừa cao vừa to, còn lại cả trai lẫn gái đều là thân cao bình thường, Khương Diệp là một cô gái mà cao 1m76 nếu đi thêm giày cao gót thì ở kịch xã sẽ là chiều cao không đối thủ.

Chờ mọi người hóa trang mặc trang phục diễn xong, chuẩn bị lên đài diễn thử liền nghe một trận tiếng xe máy ầm vang, một đàn anh chị tuổi trung niên bao ngầu ăn mặc quần áo da màu đen mang theo mũ bảo hiểm nghênh ngang đi vào kịch xã.

"Nha, nhìn còn khá chuyên nghiệp."

"Sao không có người xem, đặt bao hết sao?"

Người của kịch xã nào gặp qua trường hợp này, chợt vừa thấy còn tưởng rằng là xã hội đen tiến vào đập quán, trong lúc hoang mang rối loạn, đã có người móc di động ra, chuẩn bị tùy thời báo công an.

"Cũng không phải là kịch xã chuyên nghiệp chính thức bán vé vào cửa, người thường không có người xem, các cậu tùy ý ngồi đi." Thanh âm xã trưởng đột nhiên truyền đến từ trong đám người quần áo da đen.

Hóa ra là bạn của xã trưởng...... Làm bảo bảo sợ muốn chớt.

Trên đài mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn về phía dưới đài khốc đại ca khốc đại tỷ, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên hiền lành.

Xã trưởng dàn xếp các bạn bè đàn trung niên " băng đua xe " của mình xong, liền lên đài giải thích cùng người của kịch xã.

"Mấy người kia là bạn của tôi, bọn họ mang theo đoàn xe lại đây cổ động cho chúng ta."

Macbeth diễn viên nuốt nuốt nước miếng: "Xã trưởng, những người bạn này của ông còn rất...... Rất thời thượng."

Xã trưởng cười cười, trên mặt nếp gấp càng rõ ràng: "Đều cùng chúng ta giống nhau, chính là cái yêu thích, có lớn có nhỏ, sao có thể thật đua xe."

Vấn đề yêu thích này có thể hấp dẫn mọi  người ở các ngành nghề tụ tập đến cùng nhau, giống như kịch xã của bọn họ, xã trưởng là công ty cổ đông, xã viên có rất nhiều làm giáo viên, có mở siêu thị nhỏ, nghề nghiệp gì cũng có.

Người xem cũng đến đông đủ, mọi người chuẩn bị đâu vào đấy bắt đầu biểu diễn.

《 Macbeth 》 bắt đầu với việc tiên đoán của ba vu nữ, Macbeth cùng phu nhân hợp mưu giết hại quốc vương, trải qua đủ các loại hành động, bởi vì sợ hãi cùng ngờ vực, Macbeth cuối cùng rơi vào cái kết chặt đầu.

Khương Diệp thích nhân vật phu nhân Macbeth này, cô cảm thấy rất có ý tứ.

Người này dã tâm bừng bừng, đối hoàng quyền có khát vọng rất, nàng xúi giục Macbeth soán vị, so với Macbeth càng ngoan độc lãnh khốc, nàng thậm chí thỉnh cầu ma quỷ mang đi tính cách yếu đuối của phụ nữ, nhưng cuối cùng lại bởi vị cảm giác tội lỗi cùng cô độc tịch mịch sinh ra vấn đề tinh thần.

"Ta đã cho con bú sữa mẹ, biết một người mẹ sẽ yêu thương đứa bé bú sữa của mình như thế nào... Nếu là ta cũng sẽ giống ngươi, đã từng lập lời thề độc như vậy." (đây là lời kịch trong vở diễn, ko cần quá quan tâm)

Ánh đèn chiếu lên người Khương Diệp, cô đứng ở giữa sân khấu cúi đầu nói ra lời kịch.

Kịch bản bất đồng với phim ảnh TV, nó là tức thời hiện ra cho người xem, yêu cầu diễn viên có bản lĩnh thâm hậu đối với lời kịch, câu chữ rõ ràng, chứa đầy tình cảm.

Đã từng có người cho rằng kịch nói lỗi thời

Rõ ràng ở trong mắt người không có hứng thú, kịch bản quá mức nhạt nhẽo, độc thoại dài dòng, bối cảnh đơn sơ đều rất khó hấp dẫn người, nhưng giờ phút này dưới đài an tĩnh dị thường, ánh mắt mọi người đều dừng ở trên cô gái dưới ánh đèn kia lãnh khốc ác độc lại hoảng hốt.

......

Đến thời điểm chào bế mạc, vỗ tay như sấm dậy, mấy khốc đại ca ghé vào cùng nhau, đối xã trưởng cảm thán: "Không nghĩ tới, còn rất có ý tứ, đều có thể bán vé vào cửa, làm chuyên nghiệp kịch xã."

Xã trưởng lắc đầu: "Liền chúng ta những người này? Không được. Các cậu là nhìn Diệp Tử biểu diễn, cô bé diễn đặc biệt có sức dãn, chúng ta những người này không được, liền ngày thường chính mình chơi chơi."

Chờ Khương Diệp tẩy trang xong ra tới, đàn trung niên cả người mặc đồ da màu đen trừng lớn đôi mắt: "Nơi này của cậu còn có người trẻ tuổi?" Vừa rồi Khương Diệp hóa trang thành một phu nhân thành thục.

Mặc kệ là đoàn xe vẫn là kịch xã, cả trai lẫn gái đều là ngươì tuổi trung niên, tự nhiên lọt vào Khương Diệp mới hơn hai mươi, thành ra vô cùng bắt mắt, nháy mắt thành trung tâm đề tài của mọi người.

"Cô là người vừa diễn vai phu nhân Mac gì kia?"

"Diễn tốt như vậy tại sao không đi làm diễn viên. Cô gái nhỏ lớn lên cũng đẹp."

"Cái gì, không quen biết ai? Tôi nhớ rõ đứa bé nhà lão trần học đạo diễn, nơi này liền có cái hạt giống tốt, chạy nhanh giới thiệu a!"

Ở một trận binh hoang mã loạn, ồn ào ầm ĩ vây công, Khương Diệp đương trường được đến một số điện thoại, hơn nữa cùng đối phương hẹn thứ hai tuần sau gặp mặt.

......

Studio được dựng tạm thời ở nhà xưởng bỏ đi, giờ phút này mọi người chen chúc nhau, nhân viên cẩn thận điều chỉnh ánh sáng, nhưng  không thể dời ánh mắt dừng ở người đàn ông đang ngồi trên ghế.

Nếu hắn có thể có được chỉ cần một nửa diện mạo khí chất của người kia, cũng không cần ở cái  studio này làm công việc khổ sai điều chỉnh ánh sáng, đã sớm lăn lộn vào giới giải trí, nhất định có thể làm nên một phen sự nghiệp, lôi kéo được một đám lớn fans hô " anh ơi em có thể".

"Trì Tân, cười một cái." Nhiếp ảnh gia nửa quỳ trên sàn nhà hô.

Dưới bức tường xám sơn loang lổ, một chiếc ghế dựa cũ xưa, lưng ghế vắt một miếng vải màu đỏ thẩm bóng loáng, buông xuống thẳng tắp tiến vào nước bẩn trên mặt đất. Chung Trì Tân áo trắng quần đen tùy ý ngồi xuống, sống lưng hư hư dựa vào, chân sau thả lỏng duỗi dài.

Hắn nghe thấy nhiếp ảnh gia nói, liền giơ giơ lên môi, chẳng qua...... Ý cười vẫn chưa đến đáy mắt.

Sau khi thay đổi mấy cái cảnh tượng cùng đạo cụ, nhiếp ảnh gia lại nhắm ngay Chung Trì Tân chụp mấy chục tấm mới tính kết thúc.

Chờ Chung Trì Tân thay quần áo của mình ra tới, bên phía nhiếp ảnh gia đã vây đầy người, đều đang xem ảnh chụp của hắn.

"Ảnh này đẹp."

"Ảnh này cũng khá tốt."

Nhiếp ảnh gia ngẩng đầu thấy Chung Trì Tân liền gọi: "Trì Tân, câụ đến xem chọn bức ảnh nào."

Trang bìa tạp chí đều nói đến tháng chín vàng tháng mười bạc, mỗi năm các tuần lễ thời trang lớn cùng cuộc họp báo đưa sản phẩm mới ra thị trường đều tập trung tại hai tháng này, trong khoảng thời gian này ảnh bìa tạp chí thường thường có các nghệ sĩ ngôi sao lớn tới tranh đoạt.

Tạp chí nhà này bản thân chính là báo loại ba, lại là giữa tháng mười hai quay chụp bìa mặt, có thể mời được Chung Trì Tân hoàn toàn là bởi vì hắn cùng nhiếp ảnh gia ký hợp đồng nhà tạp chí này nhận thức nhiều năm.

"Các anh tự chọn." Chung Trì Tân không để ý.

Rất nhiều ngôi sao nghệ sĩ hơi nổi danh chút, khi quay chụp tạp chí luôn muốn chọn bức ảnh mình thích làm trang bìa, đặc biệt là không phải tạp chí lớn luôn sẽ bị áp chế. Chung Trì Tân không để bụng mình trong ảnh như thế nào, từ trước đến nay đều giao cho nhiếp ảnh gia cùng tập chí.

Nhiếp ảnh gia biết thói quen của Chung Trì Tân, vừa rồi cũng chỉ là hỏi câu lễ phép, liền quay đầu thương lượng với tổng biên tập.

Cuối cùng chọn một ảnh Chung Trì Tân ngồi ở trên ghế, cùng với ảnh hắn ngửa đầu cầm công cụ đứng ở máy móc bị che kín rỉ sắt.

Trước khi rời đi, nhiếp ảnh gia giữ chặt Chung Trì Tân đến bên cạnh nói nói mấy câu.

"Lần này trang bìa tạp chí nhất định sẽ khiến cho oanh động, cậu luôn luôn ở trước màn ảnh biểu hiện lực công kích rõ ràng, có thể hấp dẫn ánh mắt mọi người." Nhiếp ảnh gia cùng Chung Trì Tân hợp tác nhiều năm, rất rõ ràng ưu thế của hắn.

Chung Trì Tân dựa vào mặt tường nhìn nhiếp ảnh gia không có mở miệng, thực hiển nhiên hắn còn có chuyện muốn nói.

Quả nhiên, nhiếp ảnh gia ngừng lại lại nói: "Nhưng là nhiều năm như vậy, có lẽ cậu có thể thử thể hiện ra một thứ mới."

"thứ mới?" Chung Trì Tân hơi hơi híp mắt, đứng thẳng thân thể, trên mặt hiện lên một tia sắc bén  nhưng lại không tự biết.

"Ví dụ ngẫu nhiên cúi đầu nhìn xem chung quanh." Nhiếp ảnh nhiều ít cũng cùng nghệ thuật dính dáng, nhiếp ảnh gia nói chuyện mang theo điểm thần bí mà lại bí ẩn, "Một lưỡi dao thẳng tắp, tuy là sắc bén vô song, nhưng thu liễm quang mang cũng chưa chắc không phải một loại kinh sợ."

Chung Trì Tân không tỏ ý kiến.

Thấy hắn vẫn như cũ không ngôn ngữ, nhiếp ảnh gia đảo mắt nở nụ cười: "Trừ bỏ ca hát soạn nhạc, cậu có thích việc gì khác không hoặc là...... Người?"

Lần này Chung Trì Tân cực nhanh đáp lại: "Không có."

Nhiếp ảnh gia trong mắt mang theo điểm quan tâm: "Có đôi khi có thể đi thử xem chuyện khác."

Thấy Chung Trì Tân lại lâm vào trầm mặc, nhiếp ảnh gia xoay cái đề tài: "Lần này quay chụp cảm ơn."

"Không cần."

......

Kế Thiên Kiệt hướng nhiếp ảnh gia muốn sở hữu ảnh chụp, trên đường trở về cùng Chung Trì Tân thương lượng: "Anh Tân, đợi lát nữa em giúp anh đăng mấy ảnh lên Weibo, đã lâu không kinh doanh, fans đều ở hô."

Chung Trì Tân nhíu mày: "Tôi không phải ngôi sao lưu lượng." Hắn là ca sĩ, chỉ phụ trách ca hát, trừ bỏ công ty yêu cầu đại ngôn cùng nhiệm vụ quay chụp, không làm hoạt động khác kinh doanh fans.

Kế Thiên Kiệt cứng họng, ngoại trừ khuôn mặt, Chung Trì Tân xác thật là chính thức dựa vào thực lực ca hát đỏ, thậm chí hiện tại trong vòng ngoài vòng đều đã phong thần, cái gọi là lưu lượng ở trước mặt Chung Trì Tân cũng là hoàn toàn không thể so sánh.

"Cũng không phải vì lưu lượng." Kế Thiên Kiệt quay đầu đối Chung Trì Tân nói, "Anh Tân, Weibo của anh hơn nửa năm không có trạng thái mới, chị nói phải kinh doanh một chút, hiện tại đều chuộng cái này."

"Tùy cậu." Chung Trì Tân cũng không thường xuyên chơi Weibo, thậm chí liền Weibo mật mã đều không nhớ rõ.

Lời này chính là ý tứ cho phép, Kế Thiên Kiệt lập tức quay người lại, cúi đầu lộc cộc ấn di động, tải lên chín tấm ảnh chụp mười phần thành ý.

Chờ Chung Trì Tân đến công ty, người đại diện Lý Cẩm Hồng đã chờ ở văn phòng, thấy hắn lại đây cười đứng dậy: "Quay chụp thế nào?"

Kế Thiên Kiệt từ Chung Trì Tân phía sau đi ra: "Tổng biên tập của tạp chí xã bên kia cực kỳ vừa lòng."

Lý Cẩm Hồng hừ lạnh một tiếng: "Còn dám không hài lòng? Lần này tiện nghi bọn họ, Trì Tân khi nào chụp quá tạp chí loại ba."

Lý Cẩm Hồng lăn lộn trong cái vòng này mấy chục năm, trước khi mang Chung Trì Tân cũng đã là người đại diện có tiếng có thủ đoạn, muốn chị tới xử lý, phải lột một tầng da của nhà tạp chí này xuống, đáng tiếc Chung Trì Tân chính mình kiên trì phải cho nhiếp ảnh gia ân tình này.

Hôm nay chị cùng Chung Trì Tân không nói chuyện này.

"Trì Tân, album chuẩn bị thế nào?" Lý Cẩm Hồng tự mình cấp Chung Trì Tân đổ ly nước ấm, sau đó ngồi xuống hỏi.

Chung Trì Tân nhìn chằm chằm vào cái ly nước gợn dần dần bình tĩnh mới mở miệng: "Không chuẩn bị."

"Có ý tứ gì?" Lý Cẩm Hồng ngạc nhiên, thực mau giấu đi trên mặt kinh ngạc, "Là ra cái gì vấn đề sao? Cậu cùng chị nói."

"Không có." Chung Trì Tân rũ mắt nhàn nhạt nói, "Tôi tưởng lui vòng."

Không chút nào phát hiện sau khi hắn nói xong, trong văn phòng hai người khác trong mắt đầy ngạc nhiên hoảng hốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK