Mục lục
Thế Vai
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Màn kết này của《 hạc 》, Lưu Ích Dương quay liên tục năm ngày, đến tận khi tinh thần toàn bộ đoàn phim càng ngày càng thấp, mới tính vừa lòng.

"Được rồi, tạm dừng ở đây, buổi chiều Khinh Y vất vả chút, còn có một màn diễn muốn chuẩn bị." Lưu Ích Dương đi đến trước mặt Tô Khinh Y, "Tôi muốn quay màn khó nhất đã qua, tiếp theo sẽ nhẹ nhàng một chút."

Tô Khinh Y nhợt nhạt cười cười, sắc mặt có chút tái nhợt, mấy ngày nay tự tin của cô đều thiếu chút nữa bị Lưu Ích Dương phá hủy, buổi tối mỗi ngày trở về đều suy nghĩ kỹ thuật diễn của mình có phải cực kỳ kém hay không, chỉ có một cảnh quay như vậy mà quay mãi không xong.

"Lưu đạo, đây là tôi nên làm."

"Đi nghỉ ngơi ăn cơm trước." Lưu Ích Dương tuy rằng lăn lộn nhiều ngày, nhưng Tô Khinh Y dễ nói chuyện, lại tôn trọng người, ông cũng vừa lòng.

Bởi vì không biết khi nào đến lượt mình diễn, một màn này Tô Khinh Y chụp năm ngày, Khương Diệp liền đợi ở chỗ này năm ngày.

Tuy rằng không diễn kịch, nhưng cơm hộp vẫn có thể nhận, Khương Diệp thậm chí còn tự chuẩn bị cải muối, đã ngồi xổm bên cạnh ăn cơm.

"Này, cô có liên hệ với đạo diễn Hồ Lỗi không?"

Khương Diệp ngồi xổm trong một góc, đột nhiên bị bóng đen ngăn trở ánh sáng, vừa nâng đầu thấy Lưu đạo cầm hộp cơm đứng trước mặt cô.

"Thêm bạn tốt." Khương Diệp ăn mấy miếng cơm, đứng lên, "Ông ấy hỏi tôi có phải là người vì quay phim đều đem đầu cạo hay không, tôi trả lời phải, ông ấy liền không nhắn lại."

"Ân." Lưu Ích Dương liếc mắt nhìn hộp cơm của Khương Diệp một cái, mũi giật giật: " Hộp cơm của cô có cái gì? Nghe thơm thế."

"Vậy sao?" Khương Diệp gắp một đũa bỏ vào trong miệng nhai, "Quả thật ăn khá ngon."

Sách!

Người này không có mắt nhìn.

"Cho tôi nếm thử." Lưu Ích Dương nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, mấy ngày nay trong miệng ông đều nhạt ra điểu.

Lưu Ích Dương ăn cơm hộp là đoàn phim phát cho mỗi người như nhau, như Tô Khinh Y diễn viên hơi có danh tiếng một chút đều cos người chuẩn bị cơm riêng, ở trên xe riêng nghỉ ngơi ăn cơm. Ông vì tránh điều tiếng không hay sẽ không đi bên diễn viên chính kia.

Khương Diệp chợt dừng, nhìn Lưu Ích Dương, đảo đầu đũa trong tay, lại cẩn thận chọn từ hộp cơm của mình, cuối cùng gắp đầy một đũa cho ông.

"Vừa mới cho hết vào, chỉ còn lại có này đó."

Lưu Ích Dương cứng họng, cầm chiếc đũa chỉ chỉ Khương Diệp: "Nói cô ngốc có đôi khi còn rất chủ động."

Ông gắp miếng cải bẹ muối ăn cùng cơm trắng một mồm to: "Ngon miệng, cải muối này của hiệu gì, mua giúp tôi một ít."

"Cái này là bạn học của tôi tự trồng, dung đất dinh dưỡng kiểu mới, mới sản xuẩt trong phòng thí nghiệm sản lượng không nhiều lắm."

Lưu Ích Dương hồi tưởng lại lý lịch sơ lược của Khương Diệp, không khỏi lắc đầu lấy làm lạ: "Đại học A các cô đúng là không như bình thường, cải muối đều cao cấp hơn người khác."

Khương Diệp giải thích: "Bạn tôi chỉ là yêu thích cá nhân, hạng mục nghiên cứu của phòng thí nghiệm không trồng cải bẹ chẳng qua thấy cải bẹ trồng ra ăn ngon hơn so với thị trường, hắn quyết định sản xuất số lượng lớn, gần đây đang tìm đầu tư, nói không chừng qua năm, ngài là có thể mua được ở trên thị trường."

Lưu Ích Dương: "...... Chẳng lẽ ngày mai cô không mang cho tôi được một ít?"

Khương Diệp nghĩ nghĩ nói: "Cũng đúng, nếu ngày mai còn tới, tôi đây liền mang cho ngài." Cha Triệu Dương ít suất diễn, nếu không có vấn đề, một buổi trưa hoàn toàn có thể quay xong.

Lưu Ích Dương mặt đen: "Hiện tại tôi là đạo diễn, cô một vai phụ nhỏ, phía trước còn giới thiệu đạo diễn Hồ Lỗi cho cô, cô không nên lấy đồ vật cảm ơn tôi sao? Dùng cách khác thì dễ gây hiểu lầm!"

"Vậy...... ngày mai tôi nhất định mang cho Lưu đạo." Khương Diệp chỉ là không nghĩ tới Lưu Ích Dương sẽ yêu cầu mình muốn cải bẹ, rốt cuộc ông thật sự không giống như là đạo diễn sẽ chịu người nịnh bợ.

"Được rồi, phim của tôi chụp cho tốt xong, bên phía đạo diễn Hồ Lỗi tôi hỏi một chút tình huống như thế nào, còn cần người hay không." Lưu Ích Dương vài miếng đem cơm hộp cải bẹ ăn xong, "Đợi lát nữa chạy nhanh đi tìm chuyên viên trang điểm đem mặt còn có quần áo chuẩn bị cho tốt."

Hai người đứng ở trong một góc ăn cơm hộp, vừa vặn bị trợ lý Tô Khinh Y thấy, cô ta cầm một ly cà phê đi đến phòng xe của Tô Khinh Y: "Tô Tô, em vừa rồi thấy người kêu Khương Diệp nói chuyện cùng Lưu đạo."

Tô Khinh Y trước mặt bày tam món thức ăn một canh, cô tùy ý chọn chọn: "Vậy sao? Khả năng Lưu đạo muốn dặn dò cô ta cái gì."

Trợ lý vẻ mặt khinh thường: "Khương Diệp kia còn nịnh bợ Lưu đạo cơ, gắp đồ ăn từ hộp cơm của mình cho Lưu đạo, cười chết người, cũng không xem cơm đều là thức ăn gì."

Tô Khinh Y đũa gắp chợt dừng, quay đầu đi xem trợ lý: "Lưu đạo để cho cô ta gắp thức ăn bỏ vào cơm của mình?"

Trợ lý đem cà phê trong tay đặt ở trên bàn: "Em lúc ấy đi tới, không biết Lưu đạo có cự tuyệt hay không."

Tô Khinh Y như suy tư gì, ngày thường thời điểm Lưu đạo ăn cơm đều là một người hoặc là cùng mấy nhân viên tổ công tác ngồi ở cùng nhau, sẽ không tới chỗ diễn viên.

......

"Đợi lát nữa muốn quay cha Triệu Dương tìm nữ chủ nói chuyện ở đêm trước tốt nghiệp, lúc này Khinh Y cô còn nhỏ, không giữ được bình tĩnh, trong mắt muốn mang theo ngây ngô." Lưu Ích Dương đứng ở giữamTô Khinh Y cùng Khương Diệp, "Còn cô thì cứ biểu hiện như trước là được."

Tô Khinh Y nhẹ nhàng gật đầu với Khương Diệp, ánh mắt ở trên mặt cô hơi chút dừng lại, không thể không nói hiện tại kỹ thuật của chuyên viên trang điểm đã đạt tới cấp bậc thuật dịch dung, hoàn toàn nhìn không ra nguyên lai bộ dáng.

Hai người dựa theo vị trí máy quay chuẩn bị sẵn sàng, Khương Diệp duỗi tay sờ sờ hầu kết của mình, ho khan vài tiếng, đem tiếng nói điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất.

Nữ chủ cùng cha Triệu Dương hẹn ở địa phương chính là nhà ăn vợ Triệu Dương cùng nữ chủ hẹn trong tương lai, nơi này có âm thầm hô ứng hương vị. "Hiện tại tình huống trong nước không tốt lắm." Cha Triệu Dương vừa ngồi xuống, liền cởi bỏ nút thắt tây trang, "Nhà chúng ta chuẩn bị xuất ngoại, về sau không trở lại."

Tô Khinh Y khẽ nhếch đầu, mặt trắng nõn xinh đẹp ở dưới ánh đèn càng thêm có vẻ thanh thuần, đôi tay cô nắm chặt: "A Dương anh ấy, anh ấy không nói chuyện này với cháu."

"À, việc này......" Trong mắt cha Triệu Dương mang theo một chút đồng tình, càng nhiều lại là cao cao tại thượng, "Quên nói với Dương nhi, nó ấy mà, tính tình từ trước đến nay quật cường. Chẳng qua, không theo ý nó."

"Ngài tìm tới cháu có ý gì?" Tô Khinh Y lông mi run rẩy, theo sau trên mặt lộ ra thần sắc kiên định, "Có chuyện gì cháu chờ A Dương chính miệng nói với cháu."

Cha Triệu Dương không nói, nhưng ánh mắt của những người ngồi trên làm Tô Khinh Y mới vừa tốt nghiệp áp lực tăng gấp bội, ngón giữa của ông không nhanh không chậm gõ trên mặt bàn đá cẩm thạch, cuối cùng rốt cuộc mở miệng: "Cô có biết một món ăn của nhà ăn này rẻ nhất bao nhiêu tiền không?"

Tô Khinh Y theo bản năng nhìn về phía thực đơn còn chưa mở ra, trầm mặc.

"Một tháng tiền lương của cô ở chỗ này chưa chắc có thể gọi một món." Cha Triệu Dương cười cười, ánh mắt di chuyển ở trên người Tô Khinh Y, như đánh giá một kiện hàng hóa, "Thành tích của cô không tồi, mặt tính thượng đẳng, đáng tiếc...... Cô biết môn không đăng hộ không đối, cuối cùng chỉ biết thành oán ngẫu*." (* không biết giải thích ntn, oán ngẫu ngược của giai ngẫu. Giai ngẫu chỉ cặp vợ chồng đẹp đôi hạnh phúc, oán ngẫu ngược lại)

"Đây là chuyện của cháu cùng A Dương." Tô Khinh Y thân mình lung lay, vẫn kiên định như cũ nói.

"Ân." Cha Triệu Dương không tức giận, " A Dương của cô chi phí ăn mặc đều dựa vào tôi, đừng nói việc cô và nó sẽ cùng nhau nỗ lực, chỉ cần tôi không vui, cho cô và nó đều không thể ở được trên mảnh đất này. Trên đời này ấy mà, dày vò người nhất chính là củi gạo mắm muối, nghèo, làm cái gì đều là sai."

"Tôi biết cô từ cấp ba vẫn luôn ở bên cạnh Dương nhi, tình cảm sâu đậm. Nếu muốn tốt cho nó, buông tha nó, để nó ra nước ngoài phát triển. Cô cũng không phải người thấy tiền sáng mắt, cảnh tượng lấy chi phiếu chia tay con tôi như trong phim truyền hình Triệu mỗ sẽ không làm, tự cô ngẫm xem nếu vẫn ở trong nước Dương nhi có thể có được cái tiền đồ gì." Cha Triệu Dương nói xong mở ra thực đơn, đưa cho cô, "Tôi thanh toán, hôm nay nếm thử tất cả đồ ăn ở đây...... Khó được."

Phó đạo diễn đứng ở bên cạnh máy theo dõi xem đến cắn nắm tay: "Này cũng thật quá đáng!"

Lưu Ích Dương quay đầu nhìn ông, tức giận: "Làm gì vậy, ông còn nhập diễn?"

Phó đạo diễn chỉ vào Khương Diệp: "Đây tiền cũng không cho, trước khi đi còn vũ nhục một trận, cha Triệu Dương không khỏi quá đáng."

Lưu Ích Dương đuổi ông đứng dậy: "Khương Diệp ra tới, Khinh Y cô còn muốn quay lại mấy cái màn ảnh, vừa rồi tổ nhiếp ảnh có chỗ chưa làm tốt, chờ bọn họ chỉnh lại ánh sáng tối một chút."

Chờ tổ nhiếp ảnh, Tô Khinh Y hít sâu một lần, miễn cưỡng đem cảm xúc đuổi đi, ánh mắt cô ta nhìn về phía Khương Diệp có chút biến hóa.

Một là cảm xúc bị vũ nhục còn tàn lưu, hai là không nghĩ tới Khương Diệp này còn có chút bản lĩnh, bất kể là giả âm thanh vẫn là ánh mắt đều rất tốt, không giống những người hay được nhét vào đoàn phim.

"Cô diễn không tồi." Tô Khinh Y tới gần Khương Diệp, cười nhạt nói, "Vừa rồi đều bị cô mang nhập diễn."

Thị hậu khích lệ mình, Khương Diệp có chút vui sướng: "Tôi cũng là diễn linh tinh, ngài diễn mới tốt, vừa rồi lung lay người đến cực kỳ tốt!"

Tô Khinh Y nhanh chóng chớp mắt vài lần, mới khống chế được biểu tình trên mặt mình: "...... Lung lay?"

Khương Diệp gật đầu: "Cha Triệu Dương cuối cùng nói xong đem thực đơn đưa cho ngài, ngài lung lay một cái kia thể hiện đầy đủ hoàn mỹ ra cảm xúc lúc ấy của nữ chủ, một cái động tác nhỏ đơn giản lại có thể phản ứng rất nhiều."

Tô Khinh Y: "......"

"Đừng nói chuyện nữa, Khinh Y cô qua đi, Khương Diệp đi thay quần áo, đợi lát nữa cùng Triệu Dương còn có một cảnh quay." Lưu Ích Dương trở lại máy theo dõi, dùng loa nói.

Buổi chiều diễn đều quay rất thuận lợi, buổi tối người một nhà nam chủ còn có cảnh quay, Khương Diệp quay xong cảnh cùng nam chủ Triệu Dương liền tiếp tục chờ ở một bên.

"Quyển tạp chí kia cậu tranh được không?"

"Tạp chí gì?"

Bên cạnh Khương Diệp tới mấy người tổ trang trí, các cô mới vừa ngồi xuống liền bắt đầu nhỏ giọng nói chuyện.

"《 xuân 》 đó, buổi chiều trang weibo official đã phát thông tin cùng link, Weibo Chung thần mới vừa chuyển phát, tớ liền đặt đơn, bản điện tử cũng mua." Một người khác cười, "Weibo Official đều tê liệt, hiện tại đang khẩn cấp sửa gấp."

"Chung thần?! Hắn chụp tạp chí ra tới?"

"《 xuân 》 làm tạp chí phát hành đầu năm, một tháng mùng một đút đúng giờ bán ra, một tram người đầu tiên có ký tên tự tay viết."

"Trời ạ, tớ vậy mà quên mất!"

"Không có việc gì, bản điển tàng còn chưa ra."

Khương Diệp ở bên cạnh nghe được cái biết cái không, cô lấy di động, đăng nhập Weibo không quá thuần thục. Cô trước kia không cần cái này, chỉ tập trung làm việc của mình, nhưng là gần nhất ở hiểu biết giới giải trí, có cái gì cũng phát lên Weibo, vì phương tiện, cô cũng chỉ có thể đăng ký một cái tài khoản.

Mới vừa đi vào, một chữ "hot" đỏ đen liền xuất hiện ở phía trên cùng, tiêu đề: Chung Trì Tân 《 xuân 》

Mới vừa nghe bên cạnh người ta nói xong, liền thấy này tin tức, Khương Diệp vươn ra ngón tay điểm đi vào.

Chín tấm ảnh chất lượng cao lập tức hiện ra trên màn hình, tất cả đều là cùng một người.

Tấm đầu tiên bối cảnh dơ bẩn sắc xám, vải vụn cũ màu đỏ rũ xuống, người đàn ông tùy ý dựa vào trên ghế, chân dài hơi gấp, không cần click mở phóng đại đều có thể cảm nhận được hormone tràn ra màn hình. Ảnh thứ hai người đàn ông đứng ở trong nhà xưởng bỏ hoang, bối cảnh có chút giống khoa học viễn tưỏng tận thế, ngón tay thon dài cầm một thanh đao, đường cong sườn mặt rõ rang, hầu kết hơi nhô ra mang theo gợi cảm không dứt.

Khương Diệp: Đừng nói, người này lớn lên rất không tồi, lại còn quen mắt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK