• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đến khi trời sáng sương sớm như thể một cái lọng lớn bao trùm lấy cả thôn Nguyên Hoàn, nhưng điều kì lạ là mọi người trong thôn này ít nhất cũng vài chục nhân khẩu nhưng mặt trời đã điểm vẫn không có ai bước ra khỏi cửa.

Tôi đem thắc mắc trong lòng hỏi ông:" ông nội người dân ở đây không thích ra đường vào lúc trời sáng sao?
Ông không vội trả lời chỉ đứng nhìn về phía con gà trống đang đứng trên đống rơm, nó như thể bị mất phương hướng lúc quay vào nhà đôi khi lại quay ra cửa nó cứ lặp đi lặp lại rất nhiều lần.

Ban đầu tôi còn nghĩ con gà này nhất thời bị mất phương hướng nhưng đến khi nó lặp lại động tác đó nhiều lần tôi đã biết chắc chắn có điềm báo không lành gì đó.

Thời khắc này đôi mắt ông nội hằn lên những tia máu rõ rệt, ông nhanh chóng bảo tôi gọi lão mù và Tô Nhi đến:" gọi 2 người họ tới đây nhanh "
Chưa đợi tôi phản ứng kịp hai người họ đã ra đến cửa từ lúc nào mà chính tôi cũng không hay biết, Lão Mù không nói chỉ lặng lẽ đứng đó còn Tô Nhi thì nhanh trí chỉ tay về phía cửa nói lớn:" Ông Chung nhìn xem mặt trời không lên nữa, sương mù càng ngày càng dày đặc hơn, chuyện này là thế nào?"
Ông nội như hiểu ra điều gì đó mà buộc miệng thốt lên:" Kim Kê Vô Hướng, Nhật Nguyệt đảo lộn"
Lão Mù cũng tiếp lời ông nội bằng cách lắc đầu thở dài:" Oán Khí quá nặng"

Tôi cơ hồ không thể hiểu nổi lời nói của hai người họ nên liền hỏi ông:" Kim Kê Vô Hướng, Nhật Nguyệt đảo lộn là gì hả ông?"
Ông nội nhìn tôi một cái xong quay về hướng cửa nói:" Kim Kê Vô Hướng, Nhật Nguyệt đảo lộn là một dị tượng từ thời xa xưa, người ta truyền tai nhau ở đâu có người chết oan tích tụ Oán Khí cực nặng họ sẽ có khả năng Đảo lộn Nhật Nguyệt làm cho gà trống mất đi phương hướng lâu dần sẽ hút hết dương khí vốn có ở đây khiến cho Âm Dương mất cân bằng.

Người làm ra chuyện này chắc chắn oán khí rất nặng, và còn ở rất gần chúng ta".

Lão Mù vừa phì phà điếu thuốc vừa nói:" Trong thôn này chỉ có một người chết gần với thời gian xuất hiện dị tượng là Dược sư phụ, rất có khả năng đây là oán khí của lão Dược"
Ông nội trầm ngâm rất lâu sau lời nói của Lão Mù:" là ông ấy tích tụ oán khí, nhưng nếu nói về thời gian trong vòng 3 ngày mà có thể tích tụ oán khí mạnh đến vậy, chắc hẳn không đơn giản như chúng ta nghĩ đâu"
Lão Mù vùi điếu thuốc đang cháy phân nữa vào đất và nói:" chúng ta đến mộ phần ông ấy một chuyến, đợi khi mặt trăng vừa lên là có thể đi rồi"
Tôi và Tô Nhi cũng nhất trí sẽ đi theo Ông nội và Lão Mù, tuy bản thân tôi có chút sợ hãi nhưng vì cứu Châu thiếu gia và làm rõ việc Ngân Hương xuất hiện cứu tôi trước đó dù có sợ hãi đến tột độ tôi cũng sẽ đi cùng họ.

Hiện tại tôi cũng có khác gì một Quỷ Hồn, bán Quỷ như tôi có gì phải sợ chứ?
Chúng tôi nhanh chóng thu dọn những vật dụng cần thiết rồi lên đường đến mộ phần của Dược sư phụ.

Phải nói thời khắc này hai bên vệ đường như dị cảnh nhân gian nếu như người khác lần đầu gặp phải cảnh này chắc chắn sẽ bị doạ đến hồn siêu phách tán, Từng hàng cây hai bên đường đều treo một loại lồng đèn trắng kèm theo đó là những hình nhân kì quái cứ theo gió mà đung đưa lâu lâu lại có vài con quạ hét lên như đang xé nát bầu không khí ma mị này.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại chúng không kêu lên thì thôi một khi đã kêu như thể có vô số oan hồn đang kéo đến chỗ chúng tôi vậy, từng đợt gió lạnh cứ lần lượt thổi khiến tôi đôi lúc phải rùng mình một trận.

Đi được một đoạn đường rất xa cuối cùng cũng đến mộ phần của Dược sư phụ.


Vừa đến nơi tôi không khỏi hốt hoảng vì bia mộ của Dược sư phụ đã bị người khác lật ngược lại, việc này không phải là đang tụ oán khí đó chứ? Một khi bia mộ bị lật ngược người nằm trong một phần sẽ khó mà thoát ra ngoài cũng vì đó mà tụ oán khí sâu nặng.

Ông nội lấy từ trong túi đồ ra một nắm đậu đỏ và chu sa đã được trộn lại từ trước rồi đem chúng rải quanh mộ Dược sư phụ, ông nội vừa đi vừa lẩm bẩm:" Càn Khôn Ninh Địa Chi Can Tức"
Sau khi đi xong một vòng ông nội trực tiếp hớp một ngụm rượu đã chuẩn bị trước, quay mặt về hướng Đông đọc thầm câu thần chú của đạo gia:
" Hách Hách Âm Dương
Nhật Xuất Đông Phương
Ngô Sắc Thư Phù
Phổ Tào Bất Tường
Khẩn Thổ Tam Muội Chi Hoả
Nhỡn Phóng Như Nhựt Chi Quang
Kim Cang Gián Phục
Tróc Trừ Yêu Quái
Hoá Vi Cát Tường
Tả Thiên Thiên Lực Sĩ

Hữu Vạn Vạn Tinh Binh
Cấp Cấp Như Luật Lệnh
Sau khi đọc xong ông nội quay sang dặn dò tôi và Tô Nhi:" Hai đứa trước tiên rời khỏi đây trước, cứ về phía cánh rừng đợi ta và Lão Mù, nhớ cho kỹ dù có âm thanh gì phát ra ở phía này cũng không được phép lại gần nghe chưa? Nhất là Tử Lăng không thể để thêm bất cứ thứ gì làm độc Âm Dương cương thi trong người con thêm mạnh nữa biết chưa?"
Ông nội nói với chúng tôi bằng giọng điệu nghiêm khắc nhất có thể khiến tôi cũng không khỏi bất an trong lòng, không biết trong quá trình điều tra việc của Dược sư phụ có khiến ông nội bị gì không nữa?
Chưa kịp để tôi suy nghĩ lâu ông liền lên tiếng hối thúc:" đi nhanh đi, đợi đến khi trăng lên đỉnh đầu chúng ta đều sẽ nguy hiểm đó"
Lão Mù cười khinh một tiếng rồi tiếp lời ông nội:" lão già sợ hãi hai đứa nhỏ nguy hiểm nhưng lại muốn kéo một tên mù như ta vào nguy hiểm, ông cũng tính toán kỹ càng lắm đó"
Ông nội bỏ qua lời nói của Lão Mù, một lần nữa hối thúc tôi:" nhanh đi về phía cánh rừng đi"
Tuy tôi có chút không nỡ để ông ở lại nhưng vì vẻ mặt kiên định không chút lung lay của ông đã khiến tôi phải khuất phục mệnh lệnh.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK