• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong khoảng thời gian ngắn, Hà Húc không biết mình nên nói gì.

Đỗ Minh Vũ muốn kết hôn, một nhà ba người bọn họ lại tới tìm cậu lấy tiền sính lễ? Thật sự là nực cười, con mẹ nó ở trên đời còn có chuyện hoang đường như vậy, hoang đường đến cực điểm.

Hà Húc không tỏ thái độ, Đỗ Nguyên Giang liền nói tiếp: "Nhà gái ngại điều kiện gia đình bình thường, không quá nguyện ý hôn sự này, nói phải có phòng trong thành phố, hơn nữa phải có lễ hỏi năm mươi vạn.

Mỗi chữ Đỗ Nguyên Giang nói Hà Húc đều nghe, nhưng ý tứ trong đó cậu dường như nghe không hiểu. Hà Húc ngồi đó ngay cả nụ cười trào phúng cũng lười bày ra, trong đầu cậu thậm chí cướp đoạt không ra từ ngữ có thể hình dung mấy người này.

Hà Húc vẫn không lên tiếng, thần thái dường như cũng rời rạc ở nơi khác, sắc mặt Đỗ Nguyên Giang có chút âm trầm, nhưng dù sao tiền ở trong tay Hà Húc, nên ông ta nhẫn nhịn không tức giận.

Quan sát vẻ mặt của Hà Húc, Đỗ Nguyên Giang cho rằng Hà Húc bị những yêu cầu này dọa sợ, hoặc là năng lực thật sự có hạn, vì vậy "hiểu lòng người" lui một bước, ông ta nhìn chung quanh phòng của Hà Húc, rộng lượng nói: "Ta thấy phòng này của con cũng không tệ, mua nhà có khó khăn, liền đem phòng này tân trang lại một chút làm phòng tân hôn cũng được, như vậy con chỉ trả tiền sính lễ và tiệc rượu là được."

Đỗ Minh Vũ vừa nghe ông ta nói như vậy, nhất thời nóng nảy, vội vàng xen vào: "Cha, nhà anh ta ở qua sao có thể làm phòng tân hôn được?"

Đỗ Nguyên Giang lập tức trừng mắt nhìn cậu ta, ý bảo mau câm miệng, "Con thì biết cái gì, đứng sang một bên!"

Đỗ Minh Vũ chỉ có thể phẫn nộ câm miệng, không tình nguyện lui đến bên cạnh Từ Phượng Chi. Từ Phượng Chi không đành lòng nhìn cậu ta bị răn dạy, túm lấy cậu ta thấp người ghé vào bên tai, nói nhỏ: "Đứa nhỏ ngốc, sao con không hiểu ý của ba con chứ? Lấy xong nhà là có thể bán đi. Sau đó muốn mua nhà gì cũng không thành vấn đề!"

Nghe nói như thế, Đỗ Minh Vũ trong nháy mắt vui vẻ ra mặt, liên tục gật đầu ngồi bên cạnh Từ Phượng Chi.

Mặc dù Từ Phượng Chi hạ thấp giọng, nhưng Hà Húc thật sự còn muốn nói, thanh âm cũng quá lớn rồi, cậu không muốn nghe cũng không được.

Mặt khác cậu cũng bội phục trình độ vô sỉ cùng ngây thơ của ba người này, phòng này nếu là của cậu, cậu không phải đã sớm bán trả nợ sao?

Thật sự không muốn nghe bọn họ nói nhảm nữa, Hà Húc cười khẽ cắt đứt ảo tưởng của một nhà ba người, "Ý tưởng không tệ, nhưng tôi không có tiền, nhà cũng không phải của tôi."

Lời này vừa nói ra, sắc mặt ba người bằng mắt thường có thể thấy được suy sụp.

"Mày làm sao có thể không có tiền? Mày bám vào kim chủ đừng tưởng rằng chúng ta không biết! Họ Tạ có tiền như vậy, làm sao có thể bạc đãi mày? Tao thấy mày chính là không muốn bỏ tiền! "Đỗ Minh Vũ kích động nói.

"Đúng vậy, Tạ tổng rất có tiền." Hà Húc khoanh hai tay làm một cử chỉ vô tội:" Nhưng tiền của anh ta thì có quan hệ gì với tôi? Tiền của anh ta lại không có đưa cho tôi."

"Anh ít giả bộ đi, tôi thấy anh chính là cố ý phá tôi, để cho tôi không thể kết hôn!"

"Tùy cậu nghĩ như thế nào cũng được. Ngoài ra, tôi cũng khuyên cậu, thay vì gấp gáp kết hôn như vậy, không bằng đi học thêm vài năm, nếu không giống như cái bao cỏ, ngoại trừ kêu ma goi quỷ cái gì cũng không biết chỉ biết la hét thôi, thật mất mặt."

Hà Húc nói xong, liền đứng dậy rời đi, không cho Đỗ Minh Vũ cơ hội nói tiếp.

*Wattpad: LinhLam1301*

Phía sau không có ai đuổi theo, nhưng trong lòng Hà Húc biết rõ, với mức độ cố chấp của ba người kia, chuyện này sẽ không dễ dàng kết thúc.

Không đạt được kết quả hài lòng, Đỗ Nguyên Giang cho dù thành kẻ vô lại cũng sẽ không buông tha cậu.

Trên đường về khách sạn, Hà Húc mua một cái thẻ điện thoại mới, lấy thẻ cũ bỏ vào hộp đựng đồ trên xe, dùng số mới gửi tin nhắn cho mấy người thường xuyên liên lạc.

Ngoại trừ Tạ Thanh Dao.

Để làm nổi bật sự khác biệt về địa vị của Tạ Thanh Dao trong những người này, Hà Húc tự mình gọi điện thoại, nhưng cậu gọi vài lần, đều bị Tạ Thanh Dao trực tiếp cúp máy.

Bất quá điều này cũng không kỳ quái, bình thường số điện thoại xa lạ gọi điện thoại cho Tạ Thanh Dao, hắn đều không tiếp, lần này cũng không ngoại lệ.

Hà Húc cúi đầu nhìn thời gian, còn chưa tới giờ nghỉ trưa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra Tạ Thanh Dao hẳn là ở công ty, tự mình đi một chuyến không chừng còn có thể cùng Tạ Thanh Dao ăn cơm trưa.

Nhưng để tránh đi một chuyến tay không, Hà Húc vẫn gọi điện thoại cho Tiết Lạc xác nhận hành trình của Tạ Thanh Dao, xác định lúc này Tạ Thanh Dao còn đang họp ở công ty, Hà Húc liền không chậm trễ vội vàng lái xe qua.

Vừa vào công ty, văn phòng cách đó không xa liền truyền đến một tiếng mắng chửi.

Quả nhiên, Eva lại mắng chửi người, cảnh tượng này quả thực đã nhanh chóng trở thành văn hóa trong công ty của bọn họ.

Hà Húc vừa đi vào bên trong vừa nghĩ lại là người mới đáng thương nào đây, chẳng qua còn chưa lo lắng hơn hai giây, thân ảnh của cậu đã bị Ava phát hiện.

"Hà Húc!"

"Xong đời rồi, haiz"

Hà Hú thở dài một hơi, nhận mệnh bước vào văn phòng Ava.

"Chị Ava." Cậu tươi cười, chỉ hy vọng một lát đối phương có thể thủ hạ lưu tình, đừng mắng quá ác.

Dư quang nhìn đến người mới bị mắng đỏ mắt bên cạnh, Hà Húc nhịn không được cảm khái vận mệnh chính là trùng hợp như thế, lần trước được cậu xuất hiện giải cứu, hình như cũng là đứa nhỏ này.

Cũng giống như lần trước, cậu vừa xuất hiện, Ava liền dời đi lực chú ý, người mới bị mắng giống như lần trước gật đầu thăm hỏi, sau đó lau nước mắt vội vàng rời đi.

Hà Húc hy vọng mình cũng có thể thoát khỏi nơi này như người mới, nhưng cậu không thể.

"Cậu bây giờ càng ngày càng to gan a Hà Húc, số điện thoại di động nói đổi là đổi, gửi tin nhắn coi như thông báo cho tôi?"

Hà Hú yên lặng thở dài, cái này không phải hơi quá rồi sao, lý do mắng cậu cho tới bây giờ cũng không cần chuẩn bị trước, cậu ngay cả thở cũng có thể bị mắng.

Cũng may đầu óc Hà Húc xoay chuyển rất nhanh, cậu mau chóng nặn ra một khuôn mặt tươi cười ngốc nghếch, sau đó xin lỗi Eva: "Chị đừng giận, chị Ava, em đây chẳng phải cũng cảm thấy chỉ gửi tin nhắn cho chị là không ổn sao, liền nhanh chóng tới đây tự mình nói rõ với chị đây."

"Chỉ lựa lời dễ nghe để nói, vậy sao vừa rồi không thấy cậu vào tìm tôi?"

"Em đây không phải là thấy chị bận rộn, suy nghĩ chờ chị bận xong mới vào mà."

Thái độ nhận sai của Hà Húc tương đối khá, hơn nữa lúc trước Tạ Thanh Dao cố ý dặn dò cô sau này đối xử tốt với Hà Húc một chút, Ava không nói thêm gì nữa, mắng nhẹ một tiếng "Chỉ biết viện cớ", liền đuổi cậu đi.

Đồng nghiệp chờ xem náo nhiệt ở cửa cũng không nghĩ tới nội dung vở kịch sẽ là hướng này, thấy cậu đi ra thì nhao nhao tản về bốn phía, không kịp né tránh chỉ có thể xấu hổ cùng cậu chào hỏi.

Hà Húc lơ đãng ứng phó, lập tức tìm đến khu nghỉ ngơi của Tiết Lạc, ngồi cùng anh ta chờ Tạ Thanh Dao đi ra.

Hà Húc nghịch điện thoại di động, cảm thấy có hai con mắt luôn đi tới đi lui trên người cậu, vì thế nhịn không được mở miệng: "Anh cứ nhìn chằm chằm như vậy, lát nữa ông chủ của anh sẽ ghen."

Nhìn trộm bị phát hiện, Tiết Lạc có chút xấu hổ, nhanh chóng thu hồi tầm mắt.

Nhưng lúc này ngược lại Hà Húc có chút hiếu kỳ, cậu đặt điện thoại xuống quay đầu hỏi Tiết Lạc: "Anh có thể nói cho tôi biết, Tề Nhạc rốt cuộc là người như thế nào không?"

"Dù sao cũng là người cậu không thể so sánh được. "Tiết Lạc lãnh đạm nói.

"Cái này tôi biết, cho nên anh ấy rốt cuộc là người như thế nào?

Tiết Lạc trước mặt không mở miệng, nhưng Hà Húc lại nghe được câu trả lời.

"Y là người cậu không nên hỏi."

*Wattpad: LinhLam1301*

Hôm nay tính hông đăng nhưng mà thôi kệ đi, bê đi đâu thì bê chuyện thường ngày ở huyện mà chứ biết sao được giờ hen!

Dui dẻ dui dẻ:)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK