• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 17:


“Vương gia, đây không phải lời thật lòng của ngươi.” Liên Thành nhìn vào mắt Sở Tu Nhiên nói.

“Ngươi không để lộ đau khổ không có nghĩa là ngươi không đau khổ.”
Sở Tu Nhiên nựng cằm hắn: “Liên nhi còn có lúc nghĩ hộ cho bản vương cơ đấy, tiếc là bản vương phải phá tan suy nghĩ hão huyền này của ngươi.

Thành Nguyên chặt một cánh tay đối với ngươi thì rất thê thảm, nhưng bản vương lại cho rằng hắn đang đi một nước cờ vô cùng thông minh.

Thử nghĩ xem, hắn cả gan dám mưu đồ giết bản vương.

Nếu để đích thân bản vương trừng phạt, thứ hắn mất không chỉ là mạng của chính mình, còn là của toàn bộ gia quyến và thuộc hạ đi theo hắn.

Thế mà, bản vương cái gì cũng chưa kịp làm thì hắn đã chặt tay, đánh một đòn phủ đầu cho thiên hạ thấy hắn tạ lỗi rồi.

Dù bọn họ không biết hắn gây ra lỗi gì với bản vương nhưng sẽ nghĩ với một cánh tay thì lỗi gì cũng chuộc xong.

Bản vương nếu còn truy cứu chính là lòng dạ hẹp hòi, vô lý làm càn.

Thứ hắn muốn lấy là mạng của bản vương, lại chỉ trả cho bản vương một cánh tay.

Có người đệ đệ thông minh như vậy, hỏi sao bản vương không vui cho được?”
Liên Thành ngây ngốc ra.

Hắn vậy mà lại không nghĩ đến điều này.
“Vậy tiếp theo vương gia tính thế nào?”
“Ngươi có biết vì sao bản vương tồn tại được cho tới bây giờ không? Không phải vì bọn họ không muốn phế truất bản vương, mà bởi vì phế truất không nổi.

Nếu bản vương nhân từ mềm yếu như ngươi thì chắc có trăm mạng cũng không đủ cho bọn họ giết.

Hằng vương thì thôi đi, dù sao hắn cũng tàn phế rồi, nhưng vây cánh của hắn không thể không diệt.”
Liên Thành hít sâu rồi thở ra nặng nề: “Ta có lẽ không giỏi nhìn người như vương gia, cho nên về những người đó ta không hỏi tới nữa.

Ta sẽ chỉ hỏi chuyện liên quan đến ta.”
Sở Tu Nhiên nheo mắt: “Ý ngươi là sao?”
“Vương gia là Hỏa ca ca đúng không? Đêm đó ta nghe hết rồi.

Ngươi đã gọi ta là A Dao.”
Sở Tu Nhiên không hề ngạc nhiên nói: “Biết thì biết, cũng chẳng phải là bí mật gì ghê gớm.”

Liên Thành nghe Sở Tu Nhiên thừa nhận thì mừng rỡ hỏi: “Vậy sao bấy lâu ngươi không nhận lại ta?”
Sở Tu Nhiên cười nhạo hỏi lại: “Nhận ngươi? Chúng ta thân lắm sao? Ngươi chẳng phải còn chẳng nhớ được khuôn mặt ta?”
Liên Thành cho là Sở Tu Nhiên giận hắn nên gấp rút giải thích: “Không phải, ca ca.

Sau khi huynh đi, ta bị ốm một trận nặng.

Lúc tỉnh dậy thì có nhiều chuyện đã quên mất, ký ức còn lại rất mơ hồ.

Ta không cố tình quên đi huynh.

Ca ca, ta vẫn luôn chờ huynh quay lại tìm ta.”
Đã rất lâu rồi mới nghe lại Liên Thành gọi y hai tiếng ca ca, Sở Tu Nhiên chớp mắt một cái, sắc mặt bỗng trầm xuống lạ thường.
Không nghe Sở Tu Nhiên nói gì, Liên Thành lo lắng gọi: “Ca ca…”
Sở Tu Nhiên chỉnh hắn: “Gọi vương gia.”
Liên Thành cụp mắt xuống.

Hắn nhất thời cao hứng nên đã cạn nghĩ.

Bây giờ ở trước mặt hắn không còn là người nam nhân đơn thuần ở cùng hắn năm nào, mà là Kính vương khiến người người vừa nghe tên đã khiếp sợ đến vỡ mật, trong đó bao gồm cả hắn.
“Vâng, vương gia.” Liên Thành thu hồi lại nét cười trên khuôn mặt đáp trả Sở Tu Nhiên.

Sở Tu Nhiên lạnh lùng xoay lưng vào trong tường:
“Bản vương mệt rồi.”
Liên Thành nhìn tấm lưng rộng của y, muốn vươn tay chạm đến nhưng nửa chừng rút lại.

Rõ ràng là cùng một người, vậy thì tại sao lại cho hắn cảm giác xa lạ đến mức này?
Sáng sớm, Sở Tu Nhiên cùng với Thanh Vĩ lên bờ đi xử lý đám vây cánh của Sở Thành Nguyên.

Liên Thành mang một bụng khó chịu đi tìm Liêu Dung, định hỏi về chuyện của Sở Tu Nhiên, lại nghĩ Liêu Dung bình thường có ưa gì hắn đâu cho nên đến trước cửa rồi mà không dám gõ.

Khi Liên Thành định quay về, Liêu Dung đúng lúc mở cửa, xách theo một mớ dây xích làm hắn giật cả mình.

Liêu Dung trừng hắn: “Ngươi ở đây làm gì?”
“Có vài chuyện…à mà thôi, ta chờ Thanh Vĩ về hỏi cũng được.”
Liêu Dung lại trừng hắn mạnh bạo hơn, như sắp rớt cả tròng mắt ra ngoài: “Ngươi cứ bám lấy Thanh Vĩ làm gì? Ngươi còn không hiểu tính vương gia sao? Lỡ như người hiểu lầm ngươi và Thanh Vĩ có gì, ngươi sẽ hại chết y.” Liêu Dung đá cửa cái cạch cho nó mở rộng hơn: “Vào đi, có gì thì hỏi ta này.”
Liên Thành hồi hộp bước vào, nhìn đống dây xích đầy dè chừng.


Liêu Dung ngầm hiểu, thả hết xích xuống bàn nói: “Cái này không phải cho ngươi, khỏi phải sợ.

Ta dùng chúng luyện công.”
Liên Thành méo mặt không lời.

Liêu Dung ngồi gác một chân lên ghế nói: “Muốn hỏi gì thì hỏi mau.

Ta bận lắm.”
“Lần trước ta nghe Thanh Vĩ nói sau khi trở về từ trận chiến với người Khiết Nha, vương gia bị bệnh, là bệnh gì vậy?”
“Ngươi thử nằm giữa một rừng xác chết xem có bệnh hay không? Đương nhiên là tâm bệnh rồi.

Đám đại phu dở hơi gọi nó là gì ấy nhỉ?” Liêu Dung ngẫm nghĩ rồi nói.

“Hình như là chứng táo bạo khó kiềm nén.

Thế nhưng có ai vào sinh ra tử nhiều phen trên chiến trường lại không có vài chứng bệnh như thế, đúng là nói cũng bằng thừa.”
Liên Thành gật đầu, này thì cũng không sai.

Liêu Dung chướng mắt hắn nên lại cáu: “Ngươi gật cái gì mà gật? Ngươi hiểu được sao? Nếu không phải vì Mạnh Dã và ngươi, bệnh của vương gia cũng không trở nặng.”
“Hả???” Liên Thành kinh ngạc.

“Ta thì liên quan gì?”
“Rất liên quan là đằng khác.

Lúc vương gia bị giam trong ngục vẫn còn phái Thanh Vĩ đi truyền lời với ngươi rằng người không thể thực hiện lời hứa quay về thăm ngươi.

Ai mà biết lúc Thanh Vĩ đến, mẫu tử ngươi dọn quách đi nơi nào rồi.

Sau khi vương gia ra ngục, người vẫn tiếp tục đi tìm ngươi.

Mẹ nó, vậy mà khi tìm ra thì ngươi không nhận ra vương gia, còn đang bận nói chuyện yêu đương với Đoan vương.”
Liên Thành chưng hửng: “Là khi nào vậy?”
“Ở Thi Tương Trà Quán.

Khi đó vương gia nghe nói ngươi đi bình thơ với bạn học, cố tình đến gặp ngươi, nhưng ngươi không nhận ra người mà đi sớt qua luôn.

Ngươi tự nghĩ xem tâm trạng vương gia thế nào đi.”
“Ta…”
Liên Thành không biết nên trả lời thế nào, lại nghe Liêu Dung rít qua kẽ răng: “Bất quá dù sao ngươi vẫn còn đỡ khốn kiếp hơn Mạnh Dã.

Tên đó đúng là chó, chết ngàn vạn lần cũng đáng.

Trước đây ta nói với ngươi vương gia thích Mạnh Dã chỉ là muốn trêu tức ngươi thôi.

Loại hèn hạ như vậy thì vương gia đời nào lại yêu thích? Hắn hại vương gia còn chưa đủ thảm sao?”
“Mạnh Dã rốt cuộc đã làm gì?”
“Không nói được, cũng đừng nghĩ đến chuyện đi hỏi Thanh Vĩ.

Vương gia từng hạ lệnh ai dám nhắc đến chuyện này sẽ bị xử tử.

Ngươi có gan thì tự mà đi hỏi vương gia ấy.

Còn muốn hỏi gì không?”
Liên Thành lắc đầu.

Liêu Dung chỉ về phía cửa: “Thế thì không tiễn.”
Liên Thành bần thần đi ra, liền nghe Liêu Dung đóng cửa cái rầm.

Liên Thành nhìn lại dở khóc dở cười.

Liêu Dung này thực sự ghét hắn, nhưng mà có một lời hắn không thể không nhắc nhở y:
“Liêu Dung, ta cảm thấy tình cảm mà ngươi đối với Thanh Vĩ vô cùng đặc biệt.

Cái đó…nói sao ấy nhỉ, không phải là yêu thích mà người ta hay nói tới sao?”
Nói xong, Liên Thành xoay người đi.

Liêu Dung bấy giờ mới mở cửa, nhìn hắn hừ một tiếng rồi lại đóng cửa.
Sở Tu Nhiên và Thanh Vĩ đi đến tối khuya mới về, khi về trên người ai nấy đều thoang thoảng mùi máu tươi.

Liên Thành kinh hãi không dám hỏi.

Sở Tu Nhiên hạ lệnh xuống nhổ neo về kinh thành.
Sau khi tắm rửa xong, Sở Tu Nhiên đang được nha hoàn hầu hạ mặc y phục thì Liên Thành gõ cửa xin gặp.

Y cho nha hoàn lui đi hết, nói: “Khi nãy thấy ngươi chờ bản vương ở mũi thuyền đã lạ rồi, xảy ra chuyện gì?”
Liên Thành đi đến mấy bước, đột nhiên ôm chầm Sở Tu Nhiên từ sau lưng: “Ca ca!”
“Đã bảo ngươi gọi là vương gia.” Sở Tu Nhiên giọng nghiêm khắc nói.
“Vương gia, chỉ một đêm nay thôi, để ta gọi người là ca ca.”

Liên Thành càng ôm chặt hơn, nói: “Ca ca, ta xin lỗi.

Lẽ ra ta phải nhận ra huynh sớm hơn.”
Sở Tu Nhiên bất chợt xoay người, xô rạp Liên Thành vào cây cột màn phía sau.

Một tay y bóp lấy bả vai hắn, tay còn lại chống lên cây cột cười gằn hỏi: “Nhận ra thì thế nào? Ngươi vẫn sẽ cùng nam nhân khác nói chuyện yêu đương, không phải sao?”
Liên Thành ngây ngốc tại chỗ.

Việc hắn và y nhận nhau, cùng với việc hắn và Sở Mật Nhân yêu nhau lúc đó thì có liên quan gì?
Nhìn thấy sắc mặt này của hắn, Sở Tu Nhiên chỉ có thể đấm lên cây cột xả tức.
“Ca ca.”
“Bản vương mệt rồi.”
Sở Tu Nhiên bỏ người hắn ra đi lại phía giường.

Lại thế nữa.

Mỗi lần Sở Tu Nhiên không muốn nói tiếp thì y sẽ dùng câu này, hắn nghe đến phát chán.
Liên Thành đang định về phòng, chợt nghe Sở Tu Nhiên nói: “Ai cho phép ngươi đi? Đến đây.”
Sở Tu Nhiên ngồi xuống giường, chỉ vào hạ th4n của mình.

Liên Thành lập tức hiểu, đi đến quỳ bên giường, tìm lấy thứ đang bị đè nén bên dưới cho vào miệng.

Vừa m.út theo thói quen, hắn vừa phân tâm nghĩ đến một chuyện vô cùng nực cười.

Hắn tiêu tốn bao nhiêu thành ý cũng là vô ích.

Ngay từ đầu Sở Tu Nhiên căn bản đã không muốn nói chuyện, hoặc là nói, y không hứng thú ôn lại chuyện cũ nữa.
Ngay lúc này, Thanh Vĩ chợt đến gõ cửa bẩm báo: “Vương gia, kinh thành truyền tin đến nói Trương phu nhân bệnh nặng.”
Trương phu nhân chính là nhũ mẫu của Sở Tu Nhiên.

Liên Thành sống ở Kính vương phủ ba năm, nhận ra Sở Tu Nhiên đối với bà vô cùng tận tâm và yêu quý.

Trương phu nhân tuổi trẻ góa chồng, từng có một con trai nhưng không may cũng chết sớm.

Có lẽ vì vậy, khi được giao cho trông nom Sở Tu Nhiên, bà liền xem Sở Tu Nhiên như tính mạng của mình.

Bọn họ ngoài mặt là chủ bộc, nhưng bên trong tình cảm lại thân thiết không khác gì mẫu tử ruột.
Sở Tu Nhiên xuất ra trong miệng Liên Thành rồi nói: “Hạ lệnh xuống, trong vòng một ngày phải về tới kinh thành.”
Thanh Vĩ lui đi truyền lệnh.

Sở Tu Nhiên tâm trạng không tốt, không còn hứng thú làm gì nữa nên cũng cho Liên Thành lui ra..

Chương 18:

Chương 18:


Sau khi về đến kinh thành, Sở Tu Nhiên không ngồi kiệu mà đổi sang đi ngựa để tiết kiệm thời gian.


Lúc đoàn người ngựa có mặt ở trước cổng Kính vương phủ, Lạc quản gia đã dẫn theo một dàn nha hoàn nô bộc đứng chờ sẵn.


Trong ấn tượng của Liên Thành, Lạc quản gia này không phải người tốt lành gì cho cam.


Ông ta giỏi nhất là nịnh nọt kẻ trên, chèn ép kẻ dưới, bất quá làm việc khá kỹ lưỡng chu toàn, có lẽ vì thế mà chưa bị Sở Tu Nhiên đuổi đi.

Sở Tu Nhiên vừa xuống ngựa đã hỏi ngay Lạc quản gia: “Nhũ mẫu xảy ra chuyện gì?”

“Trương phu nhân bị ngã gãy chân, cộng thêm tuổi tác đã cao cho nên bệnh một trận, đến giờ vẫn chưa gượng dậy nổi.


Bất quá các đại phu nói không nguy hiểm đến tính mạng.”

Liên Thành, Thanh Vĩ, và Liêu Dung đều xuống ngựa.


Hai người kia thì bận bịu trông coi đám tùy tùng mang đồ đạc xuống, chỉ có Liên Thành đứng ngập ngừng ở giữa không biết nên làm gì.


Sở Tu Nhiên nhìn sang bên cạnh không thấy hắn, ngoái đầu lại phát hiện hắn vẫn còn đang ngẩn ngơ ở đằng xa nên giục: “Liên nhi, đi nhanh lên.”

Liên Thành gật đầu, chạy lại chỗ của Sở Tu Nhiên và đám người hầu.


Sở Tu Nhiên vừa đi vừa hỏi tiếp Lạc quản gia: “Tại sao nhũ mẫu lại ngã? Bình thường các ngươi chăm sóc thế nào hả?”

Lạc quản gia giật mình: “Vương gia, cái này bọn nô tài cũng thật hết cách.


Trương phu nhân có ý tốt mang ít hoa quả tươi đến chỗ vương phi.


Vương phi không nhận đã đành, còn mắng chửi vương gia, cho nên Trương phu nhân mới tức giận tát vương phi một cái.


Vương phi lao đến đẩy ngã phu nhân.


Sự việc xảy ra quá nhanh, bọn nô tài can ngăn không kịp.”

Sở Tu Nhiên nắm cổ áo Lạc quản gia sốc lên: “Can ngăn không kịp? Bản vương nuôi đám nô tài các ngươi không phải để nghe những từ này.


Ả tiện nhân đó lại nổi điên cái gì?”

Y buông cổ áo ông ta ra để ông ta nói tiếp: “Vương gia, đều là mấy từ không tốt lành cả thôi.”

Sở Tu Nhiên cho đám người hầu lui đi, chỉ để lại Lạc quản gia gặn hỏi: “Bản vương tha tội cho ngươi.


Nói!”

Lạc quản gia nghiêng người nói nhỏ: “Vương phi gọi vương gia là…là…nghiệt chủng.”

Liên Thành kinh ngạc.




Nghiệt chủng? Thông thường từ này chỉ dùng để nói những đứa con hoang thấp hèn ti tiện.


Sở Tu Nhiên xuất thân chính thống hoàng tộc, trên đời không có ai cao quý hơn thế nữa, sao có thể bị gọi là nghiệt chủng?

“Có bao nhiêu người nghe được từ này?”

Liên Thành nheo mắt lại.


Không ngờ Sở Tu Nhiên lại phi thường để tâm đến từ này.


Lẽ nào là có bí mật gì đó mà hắn không biết? Tuy nhiên, hắn nhanh chóng gạt đi suy nghĩ này.


Chắc là Sở Tu Nhiên chỉ không muốn nghe ai đó mắng chửi mình mà thôi.

“Vương gia yên tâm, đều đã xử lý cả rồi.”

Sở Tu Nhiên hài lòng.


Đến trước phòng của Trương phu nhân, Lạc quản gia vội vàng mở cửa ra mời Sở Tu Nhiên và Liên Thành nhưng không đi theo.

Lạc quản gia bỗng nhìn Liên Thành với chút ngỡ ngàng.


Có lẽ là do hắn rời phủ khá lâu, dáng vẻ thay đổi ít nhiều nên phải đến tận giờ ông mới nhận ra.


Khi xưa ông ta tự thân không làm gì đắc tội hắn, chỉ là đi theo nịnh bợ vương phi, mà vương phi rất thích gây khó dễ cho hắn, nên cũng có lúc sẽ gián tiếp khiến hắn chịu thiệt thòi.


Bất quá, vương phi là con nhà khuê các, mấy trò ghen tuông không có gì đặc sắc lắm.


Nếu không phải là mấy lời châm chọc mai mỉa, thì lại đem mấy đồ khó ăn đến mời hắn.


Lạc quản gia chính là người chịu trách nhiệm mang sang.

Nói về vương phi của Sở Tu Nhiên, nàng ta tên Văn Linh.


Hôn nhân giữa bọn họ tuyệt đối không phải là do Văn Linh bị ép gả, nói cho đúng thì nên là Sở Tu Nhiên bị ép lấy.


Đây là do thánh chỉ ban xuống.


Sở Tu Nhiên dù không thích cũng chẳng làm được gì.


Khi còn sống, Sở Uy Đế đối với Sở Tu Nhiên chẳng hề tốt lành gì.




Có thể nói y đã chịu không ít trái đắng.


Đến đời Sở Hạng Đế, tức ca ca của Sở Tu Nhiên, chiến loạn nổi lên tứ phía.


Sở Hạng Đế vừa không có chủ kiến, vừa không có tài quân sự, cho nên dần dần mọi quyền lực trong quân đội bị Sở Tu Nhiên thâu tóm hết.


Sở Hạng Đế lên ngôi chưa được ba năm đã qua đời, Sở Tu Nhiên trở thành nhiếp chính vương cho Sở Danh Đế, cũng chính là đương kim hoàng thượng bây giờ.


Có điều, bởi vì Sở Tu Nhiên thường ở ngoài chiến trận nhiều hơn, vậy nên cái danh nhiếp chính vương ít khi dùng đến.


Thiên hạ vẫn cứ quen miệng gọi là Kính vương, cũng có khi gọi là Hắc Kỳ vương gia, do thói quen dùng cờ đen khi ra trận của Sở Tu Nhiên.

Ở trong phòng, Trương phu nhân đang ngủ say.


Sở Tu Nhiên đưa tay miễn lễ cho toàn bộ nha hoàn, tránh kinh động đến giấc ngủ của bà.


Nha hoàn cận thân của Trương phu nhân là Tằng Ngân nhỏ giọng nói riêng với Sở Tu Nhiên và Liên Thành:

“Phu nhân vừa uống thuốc xong, bảo rằng hơi mệt nên nhắm mắt một chút.”

Sở Tu Nhiên đến bên giường Trương phu nhân cúi người, ân cần vén tay áo sờ lên trán bà rồi nhìn sang Tằng Ngân: “Vẫn còn sốt?”

Tằng Ngân gật đầu: “Nhưng không phải thường xuyên, thỉnh thoảng mới lên cơn sốt một lần.”

Trương phu nhân là người rất vui vẻ hòa nhã.


Đối với mỗi một người trong phủ, dù là nô bộc nha hoàn đi chăng nữa thì bà vẫn hết lòng quan tâm chiếu cố, luôn sẵn sàng giúp đỡ khi cần thiết.


Bà với Liên Thành tuy không thân thiết gì, nhưng khi hắn còn ở đây, hễ có đồ ngon vật lạ gì đều sẽ bảo người mang chia cho hắn một phần.


Trước kia hắn luôn tự hỏi người tốt như vậy, sao lại có thể nuôi dạy ra một Kính vương đáng sợ nhường ấy? Giờ đây hắn lại nghĩ, nếu không có những hồi mưa máu gió tanh và những trải nghiệm thương tâm từng trải qua, có lẽ Kính vương sẽ không thành ra như vậy.

Sở Tu Nhiên căn dặn Tằng Ngân chăm sóc Trương phu nhân cẩn thận rồi ra ngoài cho Lạc quản gia lui đi làm việc.


Y đi thẳng đến Phần Hương Viện, nơi ở riêng của mình, nửa chừng sực nhớ lại Liên Thành vẫn đang lặng lẽ theo sau nên ngừng lại, liếc mắt sang bất mãn: “Còn theo bản vương làm gì?”

Liên Thành ú ớ, hắn không đi theo y thì biết đi theo ai?

“Vương gia, vậy ta phải làm gì?”

Sở Tu Nhiên hờ hững nói: “Về chỗ cũ của ngươi.”

“À…” Liên Thành chợt hiểu ra.


Cái Mặc Nghiên Trai hắn từng ở hóa ra vẫn chưa bị Sở Tu Nhiên san bằng sao?


“Vậy…ta có cần đến thỉnh an vương phi?” Liên Thành lại hỏi.


Vương phủ này ngoại trừ Sở Tu Nhiên thì vẫn còn một vị vương phi làm chủ, mà vương phi này kể ra từng có lai lịch không nhỏ.

Văn Linh là con gái duy nhất Văn tiết độ sứ, trông coi việc vận chuyển muối và sắt.


Nói trắng ra, đây là chức quan mà tiền vào như nước.


Văn gia ỷ vào nguồn tài lực vô hạn, từng một thời dương dương tự đắc, coi trời bằng vung, chẳng biết sợ hãi bất kỳ ai.


Văn Linh lại là nghĩa muội của Mạnh tể tướng, từ nhỏ đã là hòn ngọc được người người nâng niu chiều chuộng, sinh ra tính khí ngoài hống hách thích ra oai thì chẳng biết gì khác.

Sau này Mạnh tể tướng bị tru di tam tộc, Văn Linh mang danh nghĩa muội nên không bị liên lụy, thế nhưng Sở Hạng Đế nghi kỵ Văn gia, liền rút lại hết những đặc ân từng ban trước đây.


Văn gia suy sụp, Văn Linh đương nhiên cũng mất dần chỗ dựa.


Lúc này, Liên Thành đã không còn ở Kính vương phủ, nhưng hắn đoán cuộc sống của nàng có lẽ chẳng dễ dàng gì mà qua được.


Dù sao, từ xưa đến nay, vinh hiển của gia tộc chính là thứ bảo đảm cho vinh hiển cả đời của một người.


Hậu phi trong cung cấm còn thế, thì phi tử của vương gia sao lại không thế?

Sẵn nhắc đến Mạnh tể tướng, người này trước nay vẫn là cái tên xa lạ đối với Liên Thành.


Hắn không biết y tên đầy đủ là gì.


Hắn chỉ từng nghe Văn Linh khoe khoang nghĩa huynh của nàng Mạnh tể tướng là bạn từ nhỏ của Sở Tu Nhiên.


Mối hôn sự giữa nàng và Sở Tu Nhiên là trời tạo lương duyên, thuận theo nguyện vọng của mọi người.


Giờ chân chân chính chính ngẫm lại, Mạnh tể tướng này hiển nhiên chính là Mạnh Dã.

Sở Tu Nhiên bật cười vì thấy thú vị.


Y tiến đến nâng cằm Liên Thành lên: “Thỉnh an vương phi? Ngươi đang nghĩ mình là thị thiếp của bản vương sao?”

Liên Thành bối rối.


Hắn đương nhiên không có ý đó.

“Vương gia, ta cáo từ trước.”

Liên Thành xoay nhanh người bỏ đi.

Sở Tu Nhiên thở dài: “Thật ngốc chết người.”

Liên Thành sáu năm rồi không về vương phủ, ở đây lại có nhiều thay đổi hơn xưa, có chỗ bị dở bỏ, có chỗ được xây thêm làm rối cả mắt hắn.


Hắn đi vòng vòng một hồi, không biết đường nào để đi nữa, vẫn may là nhằm lúc gặp được Thanh Vĩ ngang qua, bèn chạy theo y nhờ chỉ đường.

Thanh Vĩ mỉm cười, đích thân dẫn hắn đi đến Mặc Nghiên Trai.


Trước cổng, một đám nha hoàn đang rôm rả quét lá, cười nói rất thanh tao.




Bọn họ trông thấy Thanh Vĩ đến mới im bặt nhường đường.


Thanh Vĩ sẵn tiện giới thiệu một chút với đám người mới này:

“Liên công tử chính là chủ nhân sau này của các ngươi.


Hầu hạ cho tốt.”

Đám nha hoàn vâng dạ.


Thanh Vĩ lại đưa tay ra trước mời Liên Thành vào bên trong xem xét.


Hoa viên sạch sẽ, phòng ốc ngăn nắp.


Tuy nhiên, điều làm cho hắn ngạc nhiên hơn cả không phải là hắn đi lâu năm nhưng nơi này chẳng hề đọng lại hạt bụi nào, mà là mọi đồ đạc khi xưa của hắn vẫn còn đấy, tựa như trước giờ chưa từng có người di chuyển qua.


Vương phủ đã thay đổi rất nhiều, nhưng Mặc Nghiên Trai lại giống như là một vùng cổ địa, bất chấp năm tháng kiên định như cũ.

Thanh Vĩ lên tiếng: “Vương gia tin chắc có một ngày trạng nguyên gia sẽ quay trở về, vì vậy mọi thứ vẫn giữ y nguyên như ý thích của ngài năm xưa.


Không ngờ được thời gian qua nhanh vậy, chớp mắt đã sáu năm hơn.”

“Lúc ta vừa đi khỏi, vương gia thế nào?”

“Lúc đầu vốn cũng không có gì đặc biệt, chắc là vương gia nghĩ sẽ sớm tìm ra ngài thôi, nhưng một năm, hai năm rồi nhiều năm hơn nữa, vương gia bắt đầu giận dữ, có lúc còn uống rượu một mình.”

“Vương gia uống rượu vì ta sao?” Liên Thành không tin hỏi lại.

Thanh Vĩ thật sự bị câu hỏi này của Liên Thành làm cho dở khóc dở cười: “Trạng nguyên gia, đừng nói với ta đến giờ ngài vẫn không biết là vương gia…”

“Vương gia thế nào?” Liên Thành mở to mắt chăm chú lắng nghe Thanh Vĩ nói tiếp, nhưng Thanh Vĩ lại bị nghẹn lời: “Cái này…do chính ta nói có chút không thỏa đáng.”

“Thanh Vĩ, nếu có lời nào muốn nói thì ngươi cứ nói thẳng đi.


Lỡ như là lời khó nghe, ta cũng sẽ không học lại vương gia.


Ngươi úp mở thế này làm ta tò mò vô cùng, không thể khơi một chút rồi lại thôi.”

“Trạng nguyên gia, ngài vô cùng thông minh, nhưng sao nhắc đến chuyện tình cảm lại vụng về thế này? Ngài cứ nghĩ xem vương gia vì sao vẫn tìm kiếm ngài bấy lâu, vì sao không phá bỏ Mặc Nghiên Trai này, lại vì sao vào lúc hai người gặp nguy hiểm ở Hứa Đô, vốn dĩ có thể gọi tử sĩ ra bảo vệ nhưng vương gia lại không làm vậy? Ta thì không tin là vương gia quên được chuyện quan trọng như thế.


Ta chỉ nói tới đây thôi.”

Thanh Vĩ nói xong lui ra.


Liên Thành ở lại một mình trong phòng, ngồi xuống ghế thừ người ra.


Không phải là hắn chưa nghĩ qua loại khả năng đó, nhưng mà có đánh chết hắn thì hắn cũng không tin được, cho nên lý trí hắn từ sớm đã chọn lựa phủ nhận.


Bất quá, lúc này đây, khi nghe Thanh Vĩ hỏi những câu này, hắn đột nhiên thức tỉnh.

Phải, chỉ có thể là khả năng đó mà thôi.

Sở Tu Nhiên thích hắn..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK