• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tề Dĩ Phạm cầm điện thoại của Kiều Diên, đi đến bên cửa sổ nghe điện thoại của Tần Đông Loan.

Thiếu niên đứng bên cửa sổ, ánh chiều tà xuyên qua tấm kính thủy tinh chiếu lên người, khiến khuôn mặt ương bướng phần nào trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cậu ta cầm điện thoại của Kiều Diên, cúi đầu nghe Tần Đông Loan bên kia dặn dò.

Trong lúc đối phương nói, cậu ta ngoan ngoãn lắng nghe, thi thoảng còn nhỏ giọng đáp một tiếng.
Tề Dĩ Phạm nghe máy không lâu, khoảng chừng hai phút, sau đó xoay người, đi về phía này đưa điện thoại cho Kiều Diên.
"Cậu muốn nói chuyện với thầy." Tề Dĩ Phạm nói.
Kiều Diên nhận lấy điện thoại.
"A lô."
"Đến rồi?" Tần Đông Loan hỏi.
Đây rõ ràng là điện thoại của Kiều Diên, nhưng vì phải nói chuyện với Tề Dĩ Phạm nên bây giờ Tần Đông Loan mới có thời gian trò chuyện với cậu.
"Ừm."
"Đi bằng gì?" Tần Đông Loan hỏi.
"Gọi xe." Kiều Diên đáp.
"Mấy giờ tan học?"
Hôm qua nói chuyện dạy kèm đúng là chưa nói mấy giờ thì kết thúc.

Tần Đông Loan hỏi xong, Kiều Diên đáp: "Sáu giờ."
Tề Dĩ Phạm đứng một bên: "..."
"Tầm đó tôi cũng về đến nơi.

Cậu đừng về gấp, chờ tôi về rồi chúng ta cùng đi ăn cơm." Tần Đông Loan nói.
Từ hôm qua sau khi hai người nói đến chuyện này, Tần Đông Loan cũng bắt đầu nghĩ tới việc tăng tần suất mời Kiều Diên ăn cơm.
Anh quả thật làm đúng như mình đã hứa, chỉ cần có thời gian thì hai người có thể lại cùng nhau đi ăn.
Kiều Diên thấp giọng đáp một tiếng.
"Ừm."
"Vậy cậu dạy đi.


Bên này tôi còn công việc cần xử lý, cúp trước nhé."
Kiều Diên đáp một tiếng, nói với anh "tạm biệt."
Tần Đông Loan cũng đáp lại "tạm biệt", rồi kết thúc trò chuyện.

Bên tai không còn giọng nói của Tần Đông Loan nữa, Kiều Diên nhất thời quên mất phải bỏ điện thoại xuống.
Trong lúc hai người trò chuyện, Tề Dĩ Phạm đứng bên cạnh căng thẳng theo dõi.

Tần Đông Loan cũng không nói gì với thầy giáo, chỉ là trò chuyện bình thường, nhưng không hiểu sao Tề Dĩ Phạm vẫn căng thẳng.
Trong lúc cậu ta nhìn Kiều Diên, Kiều Diên cũng chậm rãi từ trong cuộc trò chuyện với Tần Đông Loan hồi thần.

Cậu bỏ điện thoại xuống, nhìn Tề Dĩ Phạm đứng chờ bên cạnh.
Thấy Kiều Diên nhìn về phía này, Tề Dĩ Phạm lập tức nhe răng cười một cái đầy lấy lòng.
Kiều Diên: "..."
"Chúng ta bắt đầu học đi." Lần này không đợi Kiều Diên nói gì, Tề Dĩ Phạm đã chủ động ngồi xuống lấy sách giáo khoa ra, sau đó nói với Kiều Diên.
"Nhưng có thể sẽ phải học lại từ đầu đấy ạ."
"Bởi vì từ lúc lên lớp 11, em hầu như không nghe thầy giảng bài."
Kiều Diên: "..."
-
Sau khi nghe điện thoại của Tần Đông Loan, Tề Dĩ Phạm bỗng nhiên trở nên cực kỳ ngoan ngoãn.
Kiều Diên dựa theo lời của cậu ta, bắt đầu dạy lại từ đầu.

Tề Dĩ Phạm không thích học, nhưng cũng không đần độn.

Kiều Diên bắt đầu giảng, Tề Dĩ Phạm nghe là hiểu ngay, bởi vậy mà tiến độ không quá chậm.
Kiều Diên vừa vào giảng bài là sẽ mất khái niệm về thời gian.

Bình thường ở trường còn có tiếng chuông báo hiệu, nhưng hôm nay chỉ có cậu và Tề Dĩ Phạm trong phòng, Kiều Diên giảng đến mức không hề nhìn ra dấu hiệu kết thúc.
Tuy sau khi nghe điện thoại của cậu mình Tề Dĩ Phạm trở nên nghe lời hơn hẳn, nhưng nếu học quá lâu thì cậu ta vẫn sẽ không chịu nổi.

Cuối cùng, sau một tiếng, thấy Kiều Diên còn muốn tiếp tục giảng, Tề Dĩ Phạm lập tức bày ra dáng vẻ đáng thương mà xin phép Kiều Diên.
"Thầy ơi, em đi vệ sinh tí được không ạ?"
Kiều Diên: "..."
Tề Dĩ Phạm vừa mở miệng, Kiều Diên mới hồi thần, gật đầu đáp: "Được."
"Chúng ta nghỉ ngơi 20 phút." Kiều Diên nói.
Kiều Diên vừa mở miệng nói vậy, Tề Dĩ Phạm nhanh như một tia chớp đứng lên, phóng cái "vèo" vào nhà vệ sinh.
Thiếu niên chạy đi như bay, Kiều Diên nhìn bóng dáng cậu ta biến mất sau cánh cửa, khẽ chớp mắt một cái.
Tề Dĩ Phạm thật sự sắp nhịn hết nổi rồi, ở trong nhà vệ sinh một lát mới ra.

Lúc sau đi ra, Tề Dĩ Phạm ngồi xuống ghế, hỏi Kiều Diên bên cạnh.
"Thầy không đi ạ?"
Kiều Diên đáp: "Thầy không cần."
Kiều Diên đã nói không cần, Tề Dĩ Phạm cũng không tiếp tục khách sáo nữa, nói: "Vậy thời gian nghỉ ngơi của chúng ta vẫn chưa hết đúng không ạ?"
"Ừm." Kiều Diên trả lời.
Có câu nói xác nhận của cậu rồi, tề Dĩ Phạm lại "vèo" một cái đứng dậy, chạy đến nhặt quá bóng rổ bị cậu ta ném trên đất lên, nhắm rổ mà ném tới.
Thành công ném vào rổ rồi, Tề Dĩ Phạm tiếp tục đập bóng, hoàn toàn không còn dáng vẻ uể oải như vừa rồi phải ngồi học, rất nhanh trở nên hoạt bát đầy sức sống trở lại.

Cậu ta vừa đập bóng vừa lùi về vị trí ba điểm, tiếp tục cầm bóng ném đi, vào rổ rồi, Tề Dĩ Phạm rất đắc ý mà tự khen một câu.
"Soái!"
Kiều Diên ngồi ở bàn học, nhìn Tề Dĩ Phạm sức sống đầy mình, trước mắt chợt lướt qua một bóng dáng cao ngất.
Kiều Diên nhìn Tề Dĩ Phạm, không biết là đang nhìn Tề Dĩ Phạm hay là thông qua Tề Dĩ Phạm nhìn tới một người khác.

Cậu nhìn đến mức hơi xuất thần, thậm chí lúc Tề Dĩ Phạm nhìn về phía này cũng không nhận ra.
Tề Dĩ Phạm vừa đập bóng vừa nhìn Kiều Diên ngồi ở đó.

Hôm nay Kiều Diên mặc áo khoác gió sẫm màu kết hợp với quần dài thể thao.


Kiều Diên có thân hình khá gầy, tuy mặc đồ thể thao, nhưng nhìn qua là biết ngày thường không hay vận động, mặc thế này có lẽ chỉ là vì đơn giản thuận tiện.
Tề Dĩ Phạm quan sát thầy giáo dạy toán của mình, đến bây giờ vẫn không hiểu nổi vì sao cậu mình lại là bạn học với Kiều Diên, thậm chí quan hệ còn khá tốt nữa.
Trong lúc nghĩ như vậy, Tề Dĩ Phạm chợt gọi "thầy", rồi sau khi Kiều Diên hoàn hồn nhìn về phía này, Tề Dĩ Phạm cầm bóng rổ ném qua.

Tốc độ của Tề Dĩ Phạm không nhanh, nhưng Kiều Diên dường như vẫn không phản ứng lại, hơi giật mình nâng tay đỡ quả bóng.

Cuối cùng, quả bóng đập vào bàn tay cậu, dọc theo cánh tay rơi xuống đất.
Tề Dĩ Phạm: "..."
Thấy Kiều Diên bị bóng rổ đập trúng, Tề Dĩ Phạm luống cuống chạy tới, hỏi: "Thầy có sao không?"
Kiều Diên cũng chỉ không tiếp được bóng, không đến mức bị bóng đập vào người.

Lúc Tề Dĩ Phạm chạy tới, cậu đã cúi đầu nhặt bóng rổ dưới đất lên đưa cho Tề Dĩ Phạm, đáp.
"Không sao."
Tề Dĩ Phạm nhìn khuôn mặt trắng đến nhợt nhạt và gọng kính màu bạc của Kiều Diên, cũng thấy mình đúng là dở người mới chuyền bóng cho Kiều Diên.

Vị thầy giáo này nhìn qua hoàn toàn là tạo hình mọt sách, bình thường luôn chậm chạp, sao có thể tiếp được bóng rổ.
Nghĩ đến đây, Tề Dĩ Phạm nhận lấy bóng rổ, xoay tròn một cái trong tay, hỏi Kiều Diên.
"Thầy với cậu em hồi cấp ba thân nhau lắm ạ?"
Kiều Diên ngẩng đầu, Tề Dĩ Phạm chuyển bóng rổ sang tay khác, còn không quên quan sát sắc mặt của Kiều Diên.
"Bình thường."
"Bình thường thế nào? Là bạn học bình thường?" Tề Dĩ Phạm hỏi.
Kiều Diên suy nghĩ, nói: "Đại khái là như vậy.

Chưa bao giờ nói chuyện với nhau."
"Chưa bao giờ nói chuyện với nhau, thế sao cậu của em lại đối tốt với thầy như thế?" Tề Dĩ Phạm khó hiểu hỏi.
Kiều Diên vốn đang cúi đầu không khỏi vì câu nói này mà ngẩng lên.

Tề Dĩ Phạm cũng lập tức nhận ra bản thân nhanh mồm nhanh miệng, bị Kiều Diên dùng ánh mắt đó nhìn tới, không khỏi chột dạ thu mắt về, nhìn quả bóng trong tay mình.
"Thì là, hai người sau nhiều năm như thế gặp lại, cậu em lập tức đưa thầy cùng đi ăn cơm.

Còn có lần này, thầy đến dạy kèm cho em, cậu còn gọi điện..."
Nói đến gọi điện thoại, Tề Dĩ Phạm hơi dừng, trộm nhìn Kiều Diên một cái, nói tiếp: "Em chưa thấy cậu đối xử với ai như thế bao giờ.

Mấy người chú Trần chơi thân với cậu em lâu nay thì không nói, không giống với thầy.


Nhưng trước khi cậu em đi họp phụ huynh vẫn không hề biết thầy là thầy giáo của em."
Kiều Diên ngồi một bên, im lặng không đáp.
Đúng là Tần Đông Loan đối xử với cậu khá tốt.

Hai người gặp lại sau nhiều năm, anh có thể lập tức nhận ra cậu, sau khi nhận ra, còn dẫn cậu cùng đi ăn.

Biết dạ dày cậu không tốt thì mua thuốc cho cậu, còn không để cậu phải uống rượu.

Biết cậu không có cảm giác an toàn với quan hệ của hai người, bèn nói thẳng, để cậu lúc nào cũng có thể liên lạc với anh, để anh mời cậu ăn.
Những điều này đều khiến trái tim Kiều Diên ấm áp, cảm động cực kỳ.
Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, không thể khiến cậu vì những chuyện Tần Đông Loan làm cho mình mà sinh ra mong đợi hay suy nghĩ nào khác.
Tề Dĩ Phạm nói xong, vẫn ngồi một bên chờ Kiều Diên trả lời.

Kiều Diên ngồi đó, trầm mặc một lát, nói.
"Cậu ấy đối với ai cũng như vậy."
Chính là nói không chỉ với cậu.

Tần Đông Loan gặp được những bạn học khác, nếu những chuyện này cũng xảy ra trên người bọn họ, Tần Đông Loan cũng sẽ làm thế.
Bởi vậy, không thể nói là quan hệ giữa cậu và Tần Đông Loan tốt, chỉ có thể nói rõ là Tần Đông Loan đối xử với người khác rất tốt.
Tề Dĩ Phạm trầm ngâm một lát, cảm thấy lời Kiều Diên cũng có lý.

Tuy Tần Đông Loan có toát ra khí chất cao không thể với tới, nhưng nếu người khác gặp chuyện gì, anh đều sẽ ra tay giúp đỡ.
Anh là một sự tồn tại vừa đặc biệt vừa chói mắt.

Không chỉ hiện tại, trước đây cũng thế.
Nghĩ đến đây, Tề Dĩ Phạm bỗng nổi lên lòng hiếu kỳ, dừng hẳn động tác xoay bóng, ôm quả bóng rổ trong lòng, đi đến bên cạnh Kiều Diên.
Ánh mắt của Tề Dĩ Phạm hừng hực lửa cháy, ánh lửa nhảy nhót toát ra sự tha thiết trông mong.

Cậu ta nhìn Kiều Diên, nói.
"Thầy à, cậu em vừa đẹp trai vừa ưu tú như thế, chắc là hồi cấp ba được nhiều bạn nữ thích lắm nhỉ?"
Tề Dĩ Phạm hớn hở hỏi, Kiều Diên khẽ chớp mắt, nhìn cậu ta..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK