• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


***
Tần Đông Loan không cảm thấy bản thân là người thay thế.
Đúng là anh và người bạn tốt nghiệp cùng trường đại học với Kiều Diên kia khá giống nhau, nhưng xét ở góc cạnh của Kiều Diên mà nói, thời gian Kiều Diên biết anh so với người bạn kia còn sớm hơn.

Nếu nói Kiều Diên thích đàn ông, còn là thích kiểu như anh, thì tất nhiền cũng là thích anh, coi người bạn kia thành thế thân của anh.
Nhưng Kiều Diên có thích anh không?
Tần Đông Loan nhìn cánh tay của Kiều Diên bị chiếc áo phông giam lại, nửa thân trên nhỏ gầy, màu da nhợt nhạt, anh không quá tán thành với kết luận của Trần Cảnh Vũ.
Từ khi anh và Kiều Diên gặp lại, cậu chưa từng làm chuyện gì quá mức thân thiết hay khiến anh phải nghi ngờ, thậm chí vừa rồi ở dưới tầng, bởi vì chỉ có một chiếc ô, Kiều Diên thấy không tự nhiên, bèn dứt khoát đội mưa chạy về.

Về đến nhà, cậu lại đứng ngay ban công, coi như bên cạnh không có người mà cởi áo, chẳng mảy may để ý đến sự tồn tại của anh.
Nếu cậu thật sự có thứ tình cảm này với anh, thì cậu không thể nào làm hết thảy những điều này một cách bình thường mà thuần thục như thế.
Sau khi anh hỏi ra câu đó, Kiều Diên rõ ràng cũng ngây ngẩn cả người.

Động tác cởi áo dừng lại, cậu đứng ở đó, cách một lớp kính mắt phủ sương mờ nhìn về phía anh.

Cặp kính mờ kia khiến cậu nhìn càng ngốc nghếch và chậm chạp hơn, cậu nhìn anh, đáp một tiếng.
"A?"
Tần Đông Loan khẽ mím môi.
Kiều Diên vẫn đứng ngây tại chỗ, Tần Đông Loan thu lại suy nghĩ, nhìn cơ thể nửa để trần của cậu, u ám trong mắt chuyển về sáng trong, thu lại ánh mắt, nói.

"Thay quần áo trước đi đã."
Tần Đông Loan nói xong, xoay người đi vào bếp nhà Kiều Diên.
Phòng khách một lần nữa quay về trạng thái trống trải, Kiều Diên đứng ở ban công, không có động tác tiếp theo.

Cánh tay bị chiếc áo quấn lấy, còn có ngón tay nắm trên đó mạnh mẽ siết chặt.

Sau khi Tần Đông Loan rời khỏi tầm mắt, những ngón tay siết chặt kia mới hơi thả lỏng, máu huyết bị tắc lại một lần nữa chạy về tim, nhịp tim trong một chớp mắt vừa ngừng lại của Kiều Diên, sau khi máu huyết được lưu thông, một lần nữa nặng nề gõ lên lồ ng ngực cậu.

Thậm chí tại một khắc đó, cơ thể của Kiều Diên có một nháy mắt cứng đờ, run rẩy, cậu như đang đứng trên mặt băng mỏng, hốt hoảng chờ đợi mặt băng vỡ ra, sau đó, cậu sẽ cứ thế mà rơi vào khe nứt đó.

Thế nào mà cuối cùng, nước trên mặt băng bị rút hết, cậu rơi vào một lòng sông khô cạn.
Xung quanh Kiều Diên là lạnh lẽo khô ráo, cậu mờ mịt nhìn bốn phía, máu huyết lưu thông trong cơ thể khiến cơ thể cậu một lần nữa ấm lên, lúc này cậu mới như chầm chậm sống lại.
Kiều Diên cúi đầu nhìn giỏ quần áo bẩn, ánh mắt dừng trên chiếc áo khoác ướt sũng mình vừa ném vào, tiếng tim đập bên tai cứ như sắp chọc thủng màng nhĩ.

Kiều Diên nhớ lại câu hỏi vừa rồi của Tần Đông Loan, nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc.
Cậu nghe thấy rất rõ ràng câu hỏi của Tần Đông Loan, phản ứng đầu tiên khi đó là sững sờ.

Mà phản ứng này vừa hay đã giải quyết nghi vấn của Tần Đông Loan.


Có thể anh cũng chỉ mới nảy sinh một xíu hoài nghi, thử hỏi cậu một câu.

Hỏi xong rồi, nhìn thấy phản ứng của cậu, tự biết bản thân mình đã quá lời, thế là không đợi cậu trả lời đã kết thúc chủ đề này.
Kiều Diên không biết vì sao Tần Đông Loan lại có nghi ngờ đó.

Từ khi hai người kết bạn, cậu tự cho là mình đã đủ cẩn thận, không hề để lộ bất cứ tình cảm gì với Tần Đông Loan.

Nhưng Tần Đông Loan lại vẫn biết.
Cũng may là bản thân Tần Đông Loan cũng cảm thấy chuyện này khó tin, sau khi thấy cậu không trả lời đã nhanh chóng kết thúc chủ đề này ở đây.
Kiều Diên cứ ngỡ đã rơi vào vực sâu, không ngờ nửa đường lại được kéo về.

Nhịp tim điên cuồng sau khi sống sót khỏi tai nạn khiến cậu đứng sững ngoài ban công nửa ngày.

Cuối cùng, bởi vì sợ Tần Đông Loan lại nổi lên hoài nghi, cậu nhanh chóng cởi áo phông trắng ra, thay sang một bộ khác, sau đó vào bếp giúp Tần Đông Loan lấy đồ.
Hai người lại trở về trạng thái bạn bè như ngày thường, lấy đồ xong, mưa cũng sắp tạnh, Tần Đông Loan và Kiều Diên xách thuốc bổ ra ngoài.
Bởi vì trời mưa, còn phải lấy thuốc bổ nên hai người bị trì hoãn không ít thời gian.

Chờ mang đồ về đến nhà Tần Đông Loan, Kiều Diên đã không kịp ăn cơm nữa.
Hôm nay cậu còn một tiết tự học buổi tối, bèn nói với dì giúp việc một tiếng, đặt đồ xuống rồi đi thẳng về trường.


Bên này Tần Đông Loan sẽ ăn cơm trước, chờ cậu xong tiết tự học lại quay về nhà của Tần Đông Loan ăn tối sau.
Tiết tự học buổi tối dù sao cũng là công việc, so sánh ra, bữa tối vẫn tự do về mặt thời gian hơn.

Kiều Diên sắp xếp như thế, Tần Đông Loan cũng không có ý kiến gì, chỉ hỏi cậu có cần anh đưa đi không.
Đoạn đối thoại lúc hai người ở nhà cậu kia, tuy chỉ giống như một đoạn nhạc đệm không lưu lại bất cứ dấu vết gì, nhưng Kiều Diên nghĩ tới vẫn còn sợ hãi.

Trước mắt cậu cần phải tách ra khỏi Tần Đông Loan, chờ khôi phục lại bình tĩnh và tâm tình hoảng loạn vừa rồi của bản thân mới tính tiếp.
Kiều Diên từ chối, Tần Đông Loan cũng không kiên trì.

Cứ như thế, sau khi đưa đồ xong, Kiều Diên rời khỏi nhà Tần Đông Loan, ra trạm dừng chờ xe buýt.
Trong thời gian đi đi về về vận chuyển thuốc bố, mưa đã tạnh.

Bầu không khí có hơi ẩm trôi lơ lửng, trời đã hoàn toàn tối đen, phóng mắt nhìn cũng chỉ thấy một khoảng không tối mịt, không có lấy một ngôi sao.

Bởi vì trời vừa mưa xong nên nhiệt độ không khí buổi tối giảm mạnh, Kiều Diên đứng ở trạm dừng xe buýt, nhìn trời đêm.
Không lâu sau, xe buýt dừng lại, Kiều Diên lên xe.
Kiều Diên ngây người hết một buổi tự học buổi tối.
May là tự học thì không cần đứng giảng, học sinh tự ôn luyện phần của mình, giáo viên chỉ cần ngồi trông, nếu có học sinh nào không hiểu vấn đề gì thì mới lên hỏi trực tiếp.
Tiết học buổi tối hôm nay cũng có mấy học sinh lên hỏi bài, nhưng phần lớn thời gian vẫn là Kiều Diên ngồi tại chỗ ngẩn người.

Cậu ngồi ở bàn giáo viên, nhìn cuốn giáo án trên tay, hồn đã sớm bay lên chín tầng mây.

Kiều Diên đến bây giờ vẫn còn nghĩ mà sợ.
Thích một người vốn là không sai.

Sai ở chỗ đối phương không biết cậu thích anh, mà cậu lại hèn hạ lợi dụng lòng tốt của anh, thỏa mãn tham niệm của chính mình.
Cậu không làm gì vượt quá giới hạn, chỉ càng ngày càng trầm mê vào những ngày tháng được ở bên cạnh anh.

Nhưng dù là vậy, Kiều Diên vẫn giống như một đứa trẻ có tâm tư bất chính, trong lúc lén lút tới gần muốn trộm lấy quả của đối phương, bị đối phương thình lình chất vấn, dọa cho kinh hồn lạc phách.
Thậm chí hết một tiết tự học rồi mà cậu vẫn không thể lấy lại bình tĩnh.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, học sinh ra về, Kiều Diên từ bầu không khí ồn ào trong lớp học hồi thần.

Cậu quét mắt qua phòng học, qua những học sinh hồn nhiên trong sáng, phục hồi tinh thần thu dọn sách vở của mình, chuẩn bị ra về.
Kiều Diên rời khỏi tòa dạy học, đến văn phòng cất giáo án.
Vốn là sau khi cất giáo án, cậu sẽ rời trường đến nhà của Tần Đông Loan ăn cơm.

Nhưng cậu lại không có dũng khí.
Cậu sợ bản thân vẫn chưa thu xếp xong tâm tình của bản thân, đứng trước mặt Tần Đông Loan lộ ra gì đó.

Nhưng nếu cậu không đi, Tần Đông Loan lại hỏi cậu đang né tránh vì anh hỏi một câu kia hay không, thì thế nào cũng có hơi giống như đang giấu đầu lòi đuôi.
Kiều Diên nghĩ đến đây, rời khỏi văn phòng đi về phía cổng.

Trời đã lạnh hơn, Kiều Diên đi giữa sân trường trống trải lạnh lẽo, cuối cùng vẫn ngồi xe buýt đến nhà Tần Đông Loan..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK