• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Đan Mộc

Trong khoảng sân đổ nát, đôi nam nữ quần áo xộc xệch ôm nhau thở hổn hển nằm trên nền đất phủ đầy lá, hai mắt mơ hồ, gò má ửng hồng, hưởng thụ dư vị tình ái.

Bọn họ không biết trên đỉnh đầu mình có một nhóc quái vật nhỏ hòa làm một thể với đêm đen, tao nhã ngồi xổm trên núi giả.

Đuôi nó cuộn quanh thân, bàn chân vỗ vỗ theo nhịp điệu không rõ, mắt xanh khẽ híp, mặt mèo dài nhỏ, lạnh lùng rũ mắt nhìn kỹ đôi nam nữ đang vụng trộm phía dưới.

Nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Ai Cập chênh lệch rất nhiều, ban đêm vẫn tương đối lạnh, cô gái trẻ mặt mày kiêu căng, lười biếng chắc cũng hơi lạnh, nàng đẩy cánh tay to khỏe của nam nhân ra, không chút ngượng ngùng kéo kéo lụa mỏng trong suốt sớm bị xé rách trên người mình, xé một góc đứng lên lau khô vết bẩn trên đùi và lá rụng đi.

Bởi từng lăn trên đất, tóc dài bôi dầu vừng cùng những trang sức ngổn ngang quấn lấy nhau bết thành miếng, từng sợi từng sợi dính chặt sau lưng lẫn trước ngực.

Thân hình mười bảy, mười tám tuổi, trẻ tuổi linh lung thích thú, da dẻ nhẵn nhụi đường nét dụ người, nam nhân nằm trên đất híp mắt thưởng thức một lát rồi cười nhạo một tiếng, từ dưới đất bò dậy tới gần, bàn tay không thành thật dán ở trên tìm tòi.

"Được rồi." Đệ Nhị công chúa Bartrana thiếu kiên nhẫn đẩy hắn ra, quay đầu liếc nam nhân một cái, ánh mắt có chút sắc bén khiển trách, "Tại sao vừa nãy ngươi lại gọi tên ta, ta nói rồi, cho dù xung quanh không có ai cũng không nên khinh thường, lẽ nào ngươi nghe không hiểu à."

Nam nhân căn bản không sợ nàng, lơ đễnh nói: "Nơi này bỏ hoang đã bao lâu, ngài sợ cái gì? Huống hồ bên ngoài có bạn bè của ta và thị nữ của ngài trông coi... Đừng mặc quần áo nhanh thế, để ta..."

"Đáng ghét! Con trâu đực phát * nhà ngươi!"

"Nhưng ngài yêu thích không phải sao, ha ha..."

Nam nhân cười ôm nàng dính chung một chỗ, Bartrana giãy giụa mấy lần, hai người lảo đảo đập trúng núi giả, rất nhanh, đỏ ửng trên má vừa giảm xuống lại một lần nữa ửng lên, mặt mày sắc bén bị tình dục đổ đầy, dùng sức hôn nam nhân.

Trong bóng tối vang lên âm thanh không dành cho trẻ em.

Bass ngồi xổm ở trên núi giả, khóe miệng run rẩy.

... Đậu móa, các người còn chưa xong nữa hả?!

Nếu không phải vì chủ nhân biến thái ta mới lười nghe lén, hai người các ngươi đã tàn khốc làm ô nhiễm tâm linh thuần khiết của meo meo ngu ngốc rồi biết không!

Cảm giác núi giả dưới mông sắp bị đẩy ngã, Bass thầm mắng trong lòng, thẳng lưng làm bộ chính mình không ngại chút nào, cố nén dục vọng quay đầu bỏ chạy ngửa đầu đếm sao.

Rốt cục chờ nó đếm tới viên thứ bảy trăm, hai người mới yên tĩnh.

Bass lập tức thở phào, nhanh chóng cúi đầu nhìn xuống.

Nam nhân cường tráng đã thoả mãn, không tiếp tục dây dưa Bartrana, hắn nhặt quần áo dưới đất lên rũ rũ, trên làn da nâu nhạt như xức dầu cao, lúc dùng sức cơ nhục phồng lên sáng bóng.

Nam nhân tiện tay cột chặc tóc lộ ra ngũ quan anh tuấn cương nghị, tràn ngập hormone nam tính, Bass đang nhìn lén chép miệng một cái, phát hiện tên khốn gian phu này lớn lên còn rất đẹp trai.

Nam nhân một bên buộc chặt thắt lưng, chỉnh lý bội kiếm của mình, một bên huýt sáo với Bartrana đang vô lực thất thần dựa vào núi giả.

Phong lưu nhưng không hèn mọn mà chế nhạo: "Sao rồi, công chúa điện hạ thân mến, mùi vị trâu đực thế nào?"

"Xì ~" Bartrana lấy lại tinh thần hừ cười, có chút mệt mỏi kéo kéo nửa chiếc váy lụa còn lại, "Trâu đực trên thế giới còn nhiều, là do ngươi vừa vặn được nuôi ở trong cung mà thôi, đừng quá đề cao bản thân Saya à, trêu chọc ta? Ngươi xứng sao?"

"Ồ?"

Nụ cười trên khóe môi nam nhân lạnh hơn, trong khi Bartrana cúi đầu sửa váy, đôi mắt màu nâu nhạt của gã chợt lóe, nhưng rất nhanh, gã nhướng mày ra vẻ ghen tị, nói:

"Đúng, ngài là công chúa mà ta là người hầu, huống hồ ngài sắp trở thành vương hậu, chắc đây là lần cuối cùng chúng ta làm. Ha... Sớm biết vậy thì ta đã ra sức hơn mới đúng, ha ha... Bằng không sau này ngài nhớ ta thì phải làm sao bây giờ?"

Bartrana nghe xong lời này, trên mặt không có một tia vui mừng, thậm chí lập tức ảm đạm xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm mặt Saya thấp giọng nói nhanh: "Ngậm miệng! Ta không cần làm vương hậu của tên sát nhân cuồng biến thái kia!"

"Hắn là tên ác ma, hắn căn bản không phải là con người!... Năm đó nếu không phải ta và Nertal (một vị công chúa khác) không có tham gia sự kiện kia, hắn căn bản sẽ không bỏ qua chúng ta... Lão nhân trong cung nào không biết, người này vừa trốn thoát liền dùng tay bóp nát đầu phụ vương và vương hậu! Người bình thường căn bản không làm được —— hắn chính là ma quỷ!"

Bass đang ngồi trên núi giả ngẩn ra.

Bartrana nhớ chuyện quá khứ, khuôn mặt hung hăng diễm lệ có chút sợ hãi co rúm lại, vô thức ôm lấy mình, khi Saya tiến lên ôm nàng an ủi lại bị nàng che lại.

"Được được, không sao rồi công chúa thân mến của ta." Saya vỗ vỗ lưng nàng.

"Saya..."

"Nhưng dù người không muốn làm thì cũng hết cách rồi, Nertal cũng có chung suy nghĩ với ngài, nàng đã sai thị nữ lén lút chuẩn bị một loại hương liệu nào đó, mùi vị đó là thứ mèo ghét nhất, Miêu Thần không sẽ chọn nàng."

"Cái gì?! Nertal, ả tiện nhân này!" Nghe vậy mặt Bartrana lập tức trở nên dữ tợn, sau khi chửi bới một tràng, nàng cầm chặt ngực áo Saya, gắt gao nhìn chằm chằm gã: "Saya, ngươi phải giúp ta..."

"Chuyện này..." Trên khuôn mặt anh tuấn của Saya lộ ra vẻ khó khăn.

"Giúp ta Saya!" Bartrana thay đổi thái độ thô bạo, hai mắt ướt át điềm đạm đáng yêu, dùng bộ phận kiêu ngạo của mình thân cận gã, "Lẽ nào ngươi thích Nertal hơn ta sao?"

"Đương nhiên không, nàng không xinh đẹp như ngài, Bartrana mỹ lệ của ta —— "

"Nhưng ngươi là người hầu của nó, ngươi còn lên giường với nó rồi!"

"Đó chỉ là mong muốn đơn phương của nàng ta, dung mạo của nàng ta xấu xí như vậy, còn không bằng một phần ngàn của ngài. Có điều nàng ta là công chúa, ta chỉ là người hầu, không thể từ chối nàng ta mà thôi."

"Ta biết trái tim ngươi chỉ thuộc về ta..."

Bartrana kích động, chủ động trao một nụ hôn cho Saya, cuối cùng sốt ruột nói: " Một ngày trước khi tuyển hậu, ngươi lén đổi hương liệu của Nertal giao cho ta, được chứ Saya?"

Saya bất đắc dĩ nhìn người con gái trước mặt, cưng chiều gật đầu.

"Ta biết rồi."

"Cám ơn ngươi Saya! Ta yêu ngươi!"

"..."

Hai người vành tai và tóc mai chạm nhau một lát, mới lưu luyến không rời mỗi người mỗi hướng rời khỏi khoảnh sân hoang vu.

Hai người bọn họ đi rất tiêu sái, mèo đen bị bỏ lại trực tiếp hoá đá tại chỗ.

Bass biểu tình phức tạp: Lúc đầu ta chỉ muốn giúp sen bắt gian thôi, mà sau đó ta không nghĩ tới, thứ như nón xanh này mịa nó còn mua một tặng một, mở nắp có thưởng tặng thêm một chai!

U là trời——!

Ổn... Nón xanh này ổn... Không chỉ ổn mà còn hai cái cùng khóa!

Bass như thấy được tóc dài bạch kim xinh đẹp mượt mà của Jofar trong nháy mắt mọc một đồng cỏ xanh xanh, hắn còn tao nhã xoa một cái rồi nói: Bast, ta muốn đem thứ này nhuộm xanh.

Bass:......

Nhuộm cái chân giò bà nội ngươi!!!

Chẳng lẽ vầng sáng sát thủ tình yêu của kao mạnh mẽ như vậy?! Dù biến thành mèo vẫn khắc Jofar thành như thế???

Không được!

Ta phải nhanh nói sen không được cưới bà cô này! Lỡ đổ vỏ cho người ta thì phải làm sao... Meo đại gia lo muốn chết, lăn lộn từ trên núi giả lao xuống, như một làn khói chạy về hướng có ánh sáng.

ĐMộc: Hôm nay bận nên đăng trễ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK