• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Đan Mộc

Thiên tân vạn khổ rốt cuộc tìm được đường về nhà, Bass ngồi xổm cách đó không xa nhìn tẩm cung Pharaoh, có chút sợ hãi.

Bass ôm đuôi, nghiêm túc hỏi: Ngươi nói xem, Jofar không chỉ là đàn ông mà còn là Pharaoh Ai Cập, nếu hắn biết vương hậu và vương phi tương lai đồng thời ngoại tình đeo nón xanh cho mình thì hắn có khó chịu hay không, lòng tự trọng bị tổn thương nghiêm trọng đó...

Đuôi nhỏ lắc lắc, biểu thị ta con mẹ nó nghe không hiểu than đen đang nói cái gì.

Bass meo meo than thở: Dù sao hắn cũng từng giúp ta, còn là sen hót cớt của ta, ta đương nhiên sợ sẽ xúc phạm tới hắn a, bằng không ta gợi ý cho hắn một chút thì sao?

Đuôi nhỏ tiếp tục mù lay.

Bass phảng phất nghe thấy nó nói chuyện, gật đầu: "Tốt! Quyết định vậy đi!"

...

Một bên khác, gương mặt tuấn mỹ khiến nữ thần say mê bị mây mù che phủ, chủ nhân Ai Cập ngồi trên đệm mềm cầm một đống báo cáo của các đại thần trong tay, nhưng hắn không đọc mà đem lực chú ý dồn hết vào cửa.

Thị nữ, thân vệ và Nefes tự thân sắp xếp kiểm tra suốt một ngày, rốt cục xác định miu nhà hắn đã sớm chạy đi đâu chơi mất, đem tất cả mọi người xem là đứa ngốc, làm bọn họ mù mờ sờ thảm lâu như vậy!

"Xem ra ngài cũng bị Bast chơi một vố rồi nhỉ~" Lúc Nefes đỡ eo đi ra ngoài, từ trong kẽ răng nặn ra một câu giễu cợt, sau đó không quay đầu lại xin nghỉ về nhà nằm.

Để lại Jofar với biểu cảm đáng sợ.

Trong lúc các thị nữ run lẩy bẩy cho rằng vương sẽ xử tử nhóc mèo kia rồi đem bọn họ ra trút giận, không nghĩ tới Jofar chỉ ra lệnh cho bọn họ thay tất cả thảm lông trải sàn trong tẩm cung thành màu trắng.

Đám thị nữ kiếm về một mạng vội vã đi đổi, mà Jofar chỉ ngồi trên đệm đối diện cửa, nhìn chăm chú một buổi trưa.

Nhóm người hầu không dám lên tiếng, đầu cúi thấp, hận chính mình tại sao không thể giấu vào trong khe hở giả bộ như không tồn tại.

Đến tận đêm khuya, một quả cầu lông đen thùi đính hai quả nho xanh ngập ngừng vươn móng vuốt bước vào tẩm cung.

"Bỏ về được? Nhóc con."

Jofar liếc mắt liền nhìn thấy Bass, hắn tiện tay đem số giấy không động tới giấy để lại bàn, dáng dấp âm trầm lạnh lùng rút đi, nhướng mày cười như không cười đứng lên, sải chân dài đi tới chỗ Bass.

Bởi vì hắn đi chân trần trên thảm lông, lông trắng từ kẽ chân hắn ló đầu ra, theo từng bước đi lưu lại một dấu ấn mờ nhạt.

Các thân vệ phi thường hiểu ý đóng cửa, mà các thị nữ cũng tay chân lanh lẹ đóng cửa sổ lại, thậm chí chia nhau đứng trước cửa sổ, phòng bị cực kì kín kẽ!

Bass hoàn toàn không biết chuyện gì đang phát sinh còn đồng tình nhìn Jofar đang bước tới.

"Meo... meo meo meo..." Sen ơi nghe ta nói này, ngươi có biết hay không... Ồ? Ngươi xách gáy ta làm gì? Ngươi quên ngươi bị dị ứng hả! Mau thả ta ra!

Jofar nhìn con mèo nhỏ giãy dụa trong tay mình.

Nó rất nhẹ, mắt mèo xanh biếc mang theo kinh hoảng và bất an, ngoài đồng tử rất nhanh hiện lên một tầng nước mắt, miệng nhỏ há ra, hàm răng rất sắc bén, chính là quá nhỏ. Nó vội vàng meo meo meo kêu, vừa đáng thương vừa đáng yêu nhìn hắn.

Nó đang giãy dụa, đuôi duỗi thẳng, hai tai cụp về phía sau, bốn móng vuốt ngốc nghếch câu tay hắn, lộ ra đệm thịt hoa mai trắng trẻo mũm mĩm dưới móng vuốt đen, lại rất cẩn thận không duỗi móc câu ra.

Tại sao giãy dụa, bởi vì đau à?

Nhưng ngươi chọc ta tức giận, ta sẽ không dễ dàng tha thứ ngươi, nhóc con thối tha.

Jofar nói trong lòng, nhưng chỉ xách nó như vậy, nhìn nó, trái tim bị lửa giận và bất mãn dày vò mềm mại hơn nửa, thậm chí hắn nhíu mày -- không phải là vì tức giận, mà do nó kêu quá lớn, khiến Jofar hoài nghi mình có phải là dùng sức quá mạnh hay không.

... Thôi.

Jofar mặc kệ vết sưng tấy lập tức xuất hiện trên tay, tránh đuôi đỡ mông nó, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng. Nhờ vào việc ngươi lấy lòng ta ở phòng nghị sự hôm nay...

"Sau này không được biến mất trước mặt ta, Bast." Jofar cúi đầu nói với nó, khóe miệng hơi lõm, "Ta đã sai người chuẩn bị ổ mèo mới cho ngươi, bốn góc bện bông xuyến đá quý, ngươi có thể nhào chơi, vui vẻ sao?"

"Meo?" A?

Bass nghiêng đầu mịt mờ vài giây, lúc này mới nhớ tới ổ mèo của mình bị bưng, nhưng Bass không phải người thù dai nên rất nhanh đã quên mất chuyện này, hơn nữa hiện tại nó có chuyện quan trọng hơn muốn nói!

Bass lo lắng đứng lên, hai chân khoát lên vai Jofar, mặt mèo nghiêm túc đến buồn cười, Jofar quả thật cũng bị nó chọc cười, không chê mũi nó ướt nhẹp, hôn một cái.

Giọng điệu Jofar dịu đi: "Ta tha thứ ngươi, tên nhóc ưa làm nũng"

Bass: "..." Tha thứ cái quỷ! Cười cười cười chỉ biết cười thôi, sau này cũng có lúc ngươi khóc cho xem.

"Meo meo --" nhanh thả ta xuống, ngươi đang dị ứng kìa! Hơn nữa ta đã nói với ngươi, ạch, ngươi nghe xong không nên kích động, cái kia, ngươi biết nón xanh là cái gì sao? Ở Ai Cập có từ như nón xanh à...

Jofar mò đầu mèo: "Cái gì?"

Bass: "..." Quả nhiên không có.

Meo đại gia thở dài, sau đó thông minh tăng cao meo meo meo một trận.

Bass: Xanh đó! Ngươi biết cái gì gọi là xanh sao?!

Jofar: "..."

Bass gian nan uyển chuyển giải thích: Chính là đỉnh đầu ngươi vốn dĩ không có gì cả, thế nhưng ngày hôm nay nó đột nhiên bởi vì ai kia của ngươi cùng người khác làm cái gì kia, kết quả ngươi liền gì đó! Hiểu không? (Giải thích dễ hiểu quá con ơi)

Jofar: "...?"

Bass (kiệt sức.jpg): Kao hận không thể nói tiếng người!

Nó hít một hơi, dùng chân nhỏ khua khoắng loạn xạ trước mặt Jofar.

Meo oa -- so sánh như này nhé, chính là nếu bạn gái của một người lừa dối anh ta, thì dùng từ xanh rồi để miêu tả, ừm... Sau đó, vì vậy...

Jofar nhăn mày, tuy mèo nhỏ trước mặt là Miêu Thần, thiên phú Thần dụ rất xuất sắc cũng không thể làm người ta nghe hiểu toàn bộ những lời nó nói, nghe lời đoán ý cũng chỉ hiểu đại khái, nhưng hắn nhìn biểu tình của nhóc con không đúng lắm, vẫn kiên nhẫn nghe tiếp.

Ai... Bass đồng tình vỗ vỗ vai Jofar: Tối nay chúng ta ăn một bữa tiệc lớn đi, tất cả đều là màu xanh lá ý.

Jofar - chỉ nghe hiểu câu này: "...Được."

Bass mừng như điên, tưởng hắn hiểu hết rồi: "Meo!" Không hổ là sen của trẫm, xem này biểu cảm bình tĩnh này đi! Trâu bò!

Nửa giờ sau, bọn họ thật sự ăn một bữa tối toàn món chay.

Cục than đen nhảy lên bàn, xòe móc câu dưới chân, hung hăng gắp đồ ăn vào bát con sen nhà nó.

Xanh lá? Gắp!

Có chút xanh lá? Cũng gắp!

Ai da trời đựu cái này xanh quá đi, đây là cái gì? Không quản không quản, gắp!

Oa! Cái này càng xanh hơn!

Còn có cái này!

Gắp gắp!

Bận rộn nửa ngày, cuối cùng đem tất cả đồ màu xanh trên bàn đều gắp vào bát Jofar, Bass ngồi xổm trong tay hắn, ngửa đầu từ ái dùng móng vuốt vỗ vỗ tay hắn: Sững sờ làm gì? Ăn đi.

"......"

Tầm mắt Jofar từ trên người cục cưng đáng yêu của mình dời đi, trầm mặc nhìn chằm chằm một đống đồ ăn màu xanh chất cao như núi trong bát -- trong đó còn bao gồm một chùm nho và lá sen trang trí thịt nướng.

Sau đó vị vương trẻ tuổi anh tuấn, dũng mãnh thiện chiến, thông minh hơn người bỗng nhiên hiểu ra gì đó...

Bass: Huynh đệ, kiên cường!

Jofar:... A.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK