• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

_Áh, xin lỗi cô không sao chứ?- Giọng một chàng trai vang lên. Bình thường thì tôi luôn là người xin lỗi, hôm nay lại có người xin lỗi tôi. Tôi thấy vui sao ấy. Ngẩng mặt lên:

_Tôi…tôi…không sao- Tôi như nghẹn lời vậy áh. Bởi vì người đứng trước mặt tôi hiện giờ như một thiên thần. Phải nói người này trông rất dễ thương như con gái vậy áh nhưng lại là con trai.

_Thật tình xin lỗi, tôi không cố ý- Cậu ta nhỏ giọng nói dễ thương đầy hối lỗi.

_Không sao đâu, tôi không có việc gì mà….Đừng đưa ra cái vẻ mặt như tôi đang ăn hiếp cậu như thế chứ- Tôi nói.

_Thật xin lỗi..- Cậu ta lại giọng điệu đó rồi.

_Tôi không sao mà. Thôi tôi đi đây- Tôi dịu giọng nói.

_Nè….cô gì ơi- Cậu ta gọi tôi lại.

_Có chuyện gì thế- Tôi hỏi.

_Nếu cô có chấn thương hay bị gì thì cứ gọi cho tôi nha- Cậu ta nói rồi đưa cho tôi một tờ giấy có ghi sđt.

_Cậu không cần phải như vậy đâu- Tôi nói.

_Không được cô cứ cầm đi- Nói rồi cậu ta nhét tờ giấy vào tay tôi rồi bỏ chạy. Đúng là người dễ thương mà.

Cầm tờ giấy nhét vào trong túi sách đi về. Đúng vào giờ tôi đã nấu xong món bò hầm, dọn ra bàn chuẩn bị ăn thì:

Cốc..cốc…Tôi ra mở cửa:

_Ai..- Chưa nói xong thì đã biết là ai rồi.

_Sếp- Tôi nói.

_Là tôi đây- Boss mỉm cười nói- Không định mời tôi vô nhà hả- Boss nói.

_Áh…dạ sếp vô nhà đi ạ- Tôi gãi đầu nói.

Bước vô nhà như ngửi được mùi thơm:

_Hình như em đang định ăn cơm- Boss hỏi.

_Dạ vâng…Anh có muốn ăn chung không ạh- tôi đề nghị.

_Nếu được cho phép- Boss trả lời.

_Vậy anh vào ngồi đi ạh, em đi lấy chén đã- Tôi vào phòng bếp lấy them một cái chén, một đôi đũa.

Chúng tôi ăn rất vui vẻ, Boss lại khen tôi nấu ăn ngon sứng đáng làm bà nội trợ nữa chứ. Hắc…hắc nhưng tôi đâu biết rằng lời nói có chủ ý cả. Tác giả nói cho: “ A hèm….Em rất xứng đáng là bà nội trợ của anh, suốt đời anh sẽ không bị đói rồi ”. Sauk hi ăn xong mà Boss vẫn chưa có ý định về thì phải:

_Khuya rồi anh không về nàh àh- Tôi e dè nói.

_Bộ em muốn đuổi tôi đi sao- Boss nheo mắt hỏi tôi.

_Dạ không phải…chỉ là em sợ gia đình anh lo khi không thấy anh về thôi ạh- Tôi ngượng ngùng nói.

_Vậy được rồi, chắc tối nay có thể tôi sẽ ở lại- Boss nhẹ nhàng nói nhưng ngữ nghĩa lại không nhẹ nhàng chút nào cả.

_Hả?- Tôi á khẩu nói không được luôn.

_Mà sao em ngồi coi tivi cách xa thế lại đây ngồi nè- Boss nói rồi chỉ vào chỗ bên cạnh boss.

_Dạ thôi em ngồi đây được rồi- Tôi ngại ngùng nói. Ngồi gần trai đẹp sợ rằng tôi chịu hem nổi mất.

_Em không ngồi vậy tôi qua ngồi với em vậy- Boss đại nhân cười đểu nói.

_Ơ…thôi em qua đó ngồi cũng được- Tôi đành làm vậy thôi.

Ngồi mà tôi có tâm trí coi tivi đâu cứ ngó sang Boss thôi ách…phải nói rằng nhìn gần càng đẹp trai hơn nữa.

_Nè, em muốn ngắm tôi phải trả tiền đó- boss true chọc tôi.

_Dạ đâu có- Tôi đỏ mặt nói. Giống đi ăn vụng bị bắt tại trận vậy.

Không biết ngồi đến bao lâu mà cơn buồn ngủ chợt kéo đến lúc nào không biết. Dựa vào vai Boss ngủ luôn, làm cho ai kia cười tươi dịu đàng không dám nhúc nhích sợ người nào đó tỉnh giấc.

Tôi không biết ngủ đến bao giờ mà chỉ biết được rằng khi tôi mở mắt thì trời đã sáng rồi. Vươn vai thức dậy, thật là không biết làm sao tôi phát hiện mình đang ở trong phòng ngủ của mình nữa.

_Ủa, mình nhớ là mình cùng Boss coi tivi mà sao giờ này mình ở đây ta- Tôi thắc mắc.(T/g: Haiz, không biết đề phòng gì hết. ).

Bước ra ngoài phòng tắm để đánh răng, rửa mặt, tắm vào buổi sáng chuẩn bị đi làm. Vì phòng tắm nằm gần bếp mà không cần đi ngang qua phòng khách nên tôi không biết rằng có một người đang nằm ngủ trên ghế salon nhà tôi. Đang tắm thì tôi chợt nhớ quần áo đi làm không có mang theo, quấn khăn lông bước ra thì ặc…ặc…. phát hiện thấy Boss đang…đang đứng gần đó rót nước, thấy tôi đang…không mặc gì chỉ có mỗi cái khăn đang quấn quanh người thì đang uống nước phụt ra gần hết:

_Em..em- Boss nói không nên lời. Tôi cũng đần người ra luôn áh. 1 phút đứng hình, tôi mới tỉnh ngộ xấu hổ chạy vào phòng ngủ với tốc độ tên bay. Thay đồ xong mà cũng không dám ra ngoài, tôi thật sự ngu ngốc mà. Không chịu quan sát tình hình mà làm vậy giờ biết đối mặt làm sao với Boss đây. Suy nghĩ của tôi là vậy còn Boss hả đang đỏ mặt đứng ngoài cửa phòng ngủ của tôi muốn gõ cửa mà ngại ngùng kai kia. Cứ dây dưa vậy không phải là cách nên tôi quyết định mở cửa đối diện thì vừa lúc Boss định gõ cửa, 4 mắt chạm nhau:

_Àh anh/ em…- tụi tôi đồng thanh.

_Uk, à hem nói trước đi- Boss mở lời.

_Dạ… chuyện hồi nãy…- Tôi ngập ngừng nói.

_Đừng để ý, tôi quên rồi- Boss an ủi nói.

_Thật sao- Tôi nghi ngờ nói.

_Uk- Boss trả lời.(T/g: Chuyện đó mà quên được mới lạ. Chỉ có giữ trong đầu thôi, Boss ghê lắm đấy ).

_Vậy là may quá- Tôi thở phào tin tưởng( T/g: Dễ tin vậy hả trời).

Nói rồi tôi làm bữa sáng cho boss ăn “ké” luôn, đang ăn thì điện thoại kêu lên đó là Tiêu Hoằng gọi:

_Alô gì vậy Hoằng- Tôi hỏi.

_Àh, Trân àh, hôm nay..tao không thể đến đón mày được mày đi với con Lan nha- Hoằng hối lỗi nói.

_Uk, nhưng mà mày nhớ đnề bù nhá- Tôi nói kèm theo điều kiện.

_Ok thôi. Vậy nha, bye- Nói rồi Hoằng cúp máy.

5 phút sau, Điện thoại lại reo:

_Alô, Lan mày đừng nói với tao là hôm nay mày bận kêu toa đi với Hoằng đó nha- Tôi nói.

_Ủa mày biết luôn hả?- Lan ngạc nhiên nói.

_Thì Hoằng mới gọi cho tao nè- Tôi giả vờ giận.

_Àh mày thong cảm nha. Tao thật sự bận mà- Lan hối lỗi nói.

_Được thôi một chầu kem, ok- Tôi lại ra điều kiện.

_Ok liền nếu amỳ không giận tao- Lan vui mừng nói.

_Uk vậy đi- Nói rồi cúp máy.

_Chắc hôm nay lại phải đi bộ nữa rồi- Tôi than, làm cho ai kia cười

_Vậy để tôi cho em đi ké- Boss nói.

_Nhưng mà anh không về nhà àh. Đi từ tối qua đến giờ mà…- Tôi nói.

_Không sao đâu, tôi đưa em đến rồi về nàh sau được mà- Boss mỉm cười nói.

_Vậy thì không được tiện cho lắm. Hay là anh tắm tại nhà em đi, dù sao thì lâu lâu ba em cũng lên đây chơi nên có để quần áo ở lại. Tuy quê mùa nhưng chắc vừa cho anh- Tôi nói.

_Vậy em không sợ hả- boss cười gian .

_Sợ gì ạh- Tôi ngu ngơ nói. ( T/g: Đúng là người ngốc nghếch lúc nào cũng ngơ ngác).

_Vậy thì cảm ơn em trước- boss lại mỉm cười nói.

Sau khi ăn xong tôi lấy cho Boss bộ đồ vet mà tôi mua cho ba tôi hôm đi ăn đám cưới nhà bà con đưa cho boss. Boss đi tắm thì tôi đi dọn dẹp bàn ăn.

Dài như vậy được chưa mọi người. T/g cũng đuối lắm.

Bật mí: Anh chàng đẹp trai như con gái đó là hắc..hắc là Thiên Ngọc ,Thụ em tư của Bos áh

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK