• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đề nghị đưa đồ về Chu gia cũng không phải vì Thư Nhiên có tình cảm sâu đậm với họ, chủ yếu là đáng thương cho mấy đứa em trai em gái nhỏ ngày ngày ăn khoai lang, không có ít dầu mỡ mà ăn, cuộc sống thật sự gian khổ.

Chu Huệ xem như thoát khỏi khổ ải, sau này không cần về nông thôn làm công việc đồng áng.

Hai người trở về nói với Chu Huệ chuyện đưa đồ về Chu gia, vẻ mặt cô phức tạp, nói một câu: "Một nửa số đồ này nhất định rơi vào tay anh cả." Không cần nghĩ cũng biết là mang đến nhà người yêu của hắn, mấy đứa em ở nhà căn bản không có phần.

Thư Nhiên cảm thấy cũng đúng, nhưng biết phải làm sao bây giờ?

Nhỏ thì không có quyền nói chuyện, ăn gì cũng phải nhìn sắc mặt người lớn.

Biết rõ như thế, nhưng thứ nên lấy vẫn nên lấy.

Thư Nhiên nói: "Chị, chị đừng về, em và anh Thận trở về một chuyến, miễn cho chị không diễn được."

"Được." Chu Huệ suy nghĩ một hồi, sắp kết hôn nên rất bận rộn, còn phải may hai tấm ga trải giường và chăn bông, cô nghĩ sau khi làm xong đồ cưới của mình cũng làm một cái giường cho em trai và Từ Thận.

Sau này hai nhà cách rất gần, công việc khâu vá gì cô đều bao trọn.

Sắp đặt xong chuyện mình kết hôn, chờ em trai tìm được đơn vị làm ở đó cỡ năm rưỡi thì cũng nên cưới vợ, Chu Huệ vừa làm việc vừa nghĩ.

Cuối cùng còn thức suốt đêm làm được hai đôi tay áo từ mảnh mụn của chăn bông. Để em trai mang về cho cha mẹ đi làm đồng.

Từ Thận thường hay ra ngoài một mình, trèo lên xe đạp là đi luôn, lần này ra ngoài với Thư Nhiên, vì để Thư Nhiên đi đường thoải mái hơn, hắn tìm Giang Phàm mượn ô tô.

Hiện tại không tra giấy phép lái xe, thích lái như thế nào thì lái như thế đó.

Mặt trời tháng sáu rất lớn, Từ Thận ra ngoài đeo kính râm, mặc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, ngồi trong xe vẫy tay với Thư Nhiên, trông hắn chẳng khác gì con nhà giàu.

Nhưng gen của Từ Thận vốn là gen cậu ấm, chỉ là chính hắn không biết mà thôi, về sau biết cũng không thèm quay về.



"Sao em lại mặc đồ này?" Từ Thận thấy Thư Nhiên vẫn mặc bộ quần áo cũ ở quê, trên cổ tay cũng không đeo chiếc đồng hồ mua ngày hôm qua.

Thư Nhiên kéo quần áo của mình: "Mặc cái này có vấn đề gì à?"

Cậu tin chuyện tiền không lộ ra ngoài, để cho người ta biết mình sống tốt không cần thiết, sẽ mang đến cho người ta cảm xúc tiêu cực.

"Quần áo mới mua lúc trước sao không mặc?" Từ Thận chỉ là không muốn bạc đãi vợ, không nghĩ tới chuyện kia.

"Em mới vừa mới ra ngoài chưa được mấy ngày, nhanh như vậy đã thay diện mạo trở về, trong thôn phải truyền thành một trận mưa gió." Thư Nhiên nói.

"..." Từ Thận ngẫm lại cũng đúng, vạn nhất người nhà đòi tiền Thư Nhiên, Thư Nhiên cũng khó xử nên không có miễn cưỡng nữa: "Được rồi, tùy em vậy.”

"Anh Thận, kỹ thuật lái xe của anh thế nào? Sẽ không lăn xuống mương chứ? "Thư Nhiên thu dọn toàn bộ đồ đạc, kiểm kê một lần cảm thấy không quên thứ gì mới lên ghế phụ, thắt dây an toàn.

"Nói nhảm." Từ Thận lùi xe xong, nhanh chóng hôn Thư Nhiên một cái: " Kỹ thuật lái xe của chồng em hạng nhất đấy."

Đầu năm nay, lái xe chỉ là một từ thuần khiết, không ai lệch lạc, ngoại trừ Thư Nhiên là một con người mới đến từ thế kỷ 21, tư tưởng của cậu đã sớm bị các loại từ ngữ trên mạng độc hại, không thể quay lại được.

(Lái xe là từ 18+ bên Trung, chỉ người có kinh nghiệm trong chiện giường chiếu.)

Thư Nhiên nghĩ: Kỹ thuật lái xe của anh đúng là hạng nhất.

Sau khi ra khỏi đường cái, đường đất trong thôn rất khó lái. Thư Nhiên ngồi bên cạnh giám định một phen, xác nhận Từ Thận không khoác lác, vừa nhìn đã biết là tài xế già dặn có kinh nghiệm thường xuyên lái xe đi loại đường như này.

Đúng rồi, hắn nói mình làm vận chuyển, phỏng chừng cũng lái xe nhiều lần rồi.

“Gập ghềnh khó chịu lắm phải không?” Từ Thận vòng qua một cái hố lớn, nghiêng đầu chú ý ghế lái phụ, không phải hắn thích khoác lác, mà là đường thật sự không bằng phẳng.

"Tàm tạm" Thư Nhiên nói: " Đường này là vậy, may sắp về đến nhà rồi. ”

"Ừm." Từ Thận gật đầu.

Đường càng khó đi, chứng tỏ cách nhà Chu Quốc Đống càng gần.

Trẻ em trong thôn hiếm khi nhìn thấy xe hơi, đuổi theo dọc đường đi. Cho nên bọn Thư Nhiên còn chưa về đến Chu gia, bên kia đã biết Từ Thận tới.

Cánh đồng cách nhà không xa, hai vợ chồng Chu Quốc Đống và Hồ Kim Hoa lập tức từ ruộng chạy về.

Chu Cường ở nhà người yêu Lâm Tuyết Hoa giúp làm việc, nghe được tin cũng quyết định trở về: "Họ hàng nhà anh đến, Tuyết Hoa, buổi trưa em có muốn qua ăn cơm không? ”

Từ Thận là người hào phóng, hôm nay khẳng định mang theo thứ tốt, Chu Cường muốn dẫn người yêu qua nhà ăn cơm.

"Không tốt lắm, em còn chưa qua cửa." Lâm Tuyết Hoa không ít lần nghe Chu Cường khoe cậu em rể này, xem thường thì xem thường, nhưng vẫn thèm ăn.

"Không sao, tuần sau chúng ta sẽ kết hôn, không kém mấy ngày đó." Chu Cường nắm tay người yêu: "Đi, cùng đi."



Lâm Tuyết Hoa: "Cũng được, vậy em thay một bộ này đã, bộ quần áo này bẩn thỉu biết bao."

Nếu là Chu Huệ về, cô chắc chắn không thể lôi thôi.

Ai cũng nói Chu Huệ là cô gái đẹp nhất trong thôn, Lâm Tuyết Hoa không muốn bị Chu Huệ so kè.

Hiện giờ Chu Huệ gả cho một tên côn đồ chẳng ra cái giống gì, những hào quang hư vinh kia dường như cũng ảm đạm đi vài phần, nhưng đáng ghét nhất chính là Chu Huệ lại gả cho một tên côn đồ giàu có.

Thư Nhiên về đến nhà, em tư Chu Lan đến đón cậu, nói ba mẹ vẫn còn ở ngoài đồng.

"Không sao, tin bọn anh trở về nhất định sẽ truyền ra, bọn họ sẽ về thôi." Thư Nhiên thừa dịp người lớn không có ở nhà, lập tức lấy đồ ăn cho em trai em gái.

Sau khi rời nhà, Thư Nhiên cũng không còn quan tâm vợ chồng Chu gia nghĩ như thế nào về cách làm của cậu, dù sao đối phương cũng không quản được trên đầu cậu.

"Anh rể." Chu Lan và mấy đứa nhỏ gọi Từ Thận, thần sắc rụt rè, tựa hồ có chút sợ hãi.

Cũng chẳng trách, lần nào Từ Thận tới đây cũng rất nghiêm túc, chưa từng nói chuyện với chúng nó.

"Ai, em là Chu Lan đúng không?" Từ Thận nghĩ thầm, anh không phải người đàn ông của chị em, là người của anh trai em, nhưng vẫn cười cười: "Anh trai em mang cho các em rất nhiều đồ ăn, mau ăn đi."

Chu Lan nhìn ra, lần này anh rể tới rất vui vẻ, không trở mặt như hai lần trước, rất đáng sợ.

"Anh rể." Em nghi ngờ hỏi: "Chị em đâu?"

Thư Nhiên trả lời: "Chị đột nhiên không khỏe, bọn anh về trước."

Chu Lan cũng biết Chu Huệ không muốn gả, nghe vậy cho rằng Chu Huệ hận cha mẹ nên không trở về, Chu Lan tuổi còn nhỏ đã sớm trưởng thành, trên nét mặt hiện ra một ý cười khổ.

Quay đầu lại không thấy Từ Thận bên cạnh, Chu Lan bèn lôi kéo Thư Nhiên lặng lẽ hỏi: "Anh ba, anh rể có tốt với chị chúng ta không? ”

Thư Nhiên cười nói: "Ừm tốt lắm, đừng lo. "Ngày hôm qua mới mua của hồi môn lớn, không tốt thì ai tốt, cậu nói với em gái: "Em yên tâm, bọn anh sống trong thành phố rất tốt, sau này chờ em lớn lên một chút, có thể làm việc, anh ba cũng sẽ dẫn em ra ngoài. ”

Chu Lan lập tức tràn đầy khát vọng: "Thật sao? Em cũng có thể tới thành phố làm việc ạ?"

Nhưng em không có bằng tốt nghiệp, thậm chí còn chưa học hết tiểu học.

"Thật sự, có thể đi." Thư Nhiên cam đoan nói.

Ánh mắt Chu Lan sáng lên, nghiêm túc gật đầu, em không thông minh như anh ba và chị, nhưng em có thể làm.

Không bao lâu sau, hai vợ chồng Chu Quốc Đống trở về, nhìn thấy ô tô lớn trước cửa nhà mình thì cười đến không khép miệng lại được: "Từ Thận? Đến rồi hả?!"

Vào nhà không thấy Chu Huệ, Chu Quốc Đống theo bản năng muốn nói Chu Huệ vài câu, nhưng ngẫm lại, Chu Huệ đã là vợ của Từ Thận, muốn mắng Chu Huệ còn phải nể mặt mũi Của Từ Thận, bèn nuốt gọn trở về.

"Ba mẹ vợ, làm đồng về rồi ạ?" Từ Thận gọi sang sảng, nhiệt tình hơn lúc trước rất nhiều, hắn cưới đứa con trai tốt của người ta, thái độ nhất định phải hạ thấp một chút: "Công việc đồng áng còn nhiều không? Có cần giúp không ạ?"



Chu Quốc Đống mặt mày hớn hở: "Ai, là ngày mùa bận rộn, không cần giúp, không cần giúp, sao để con làm cái này được.”

Từ Thận lấy điếu thuốc ra đưa qua, châm cho ba vợ.

“Mẹ vào trong uống nước đi.” Thư Nhiên gọi Hồ Kim Hoa, để cho con rể và ba vợ ở bên ngoài phun mây nhả khói.

"Có phải chị con còn giận không?" Hồ Kim Hoa lo lắng cho con gái, không thấy con về, trong lòng không khỏi khó chịu.

"Không." Thư Nhiên lấy ra tay áo chu Huệ làm: "Đây là chị làm, cũng là nhớ hai người, thật sự bỗng nhiên cảm thấy không khoẻ mới không về, ngồi xe cũng sẽ bị say."

Hồ Kim Hoa: "Ừm, mẹ nghe nói rất nhiều người không quen ngồi ô tô."

Người lớn về rồi, đám trẻ đều trốn ăn, nhưng vẫn bị Hồ Kim Hoa nhìn thấy, Hồ Kim Hoa há miệng lại muốn mắng chúng nó.

Thư Nhiên nói: "Từ Thận lấy cho bọn nhỏ, cứ để cho bọn nhỏ ăn đi. ”

Cái tên Từ Thận hiện tại hữu dụng hơn cậu, Hồ Kim Hoa quả nhiên không nói gì nữa.

Ngoài cửa, Chu Cường dẫn Lâm Tuyết Hoa về nhà, thấy trong tay cha mình cầm một điếu thuốc, trên tai có một điếu khác, hắn cười tủm tỉm tiến lên: "Em rể, tới rồi à?"

Từ Thận gật đầu, không có thuốc lá cho Chu Cường, nửa gói cuối cùng hắn đã đưa cho Chu Quốc Đống.

Người trong thôn chỉ nghe nói qua cái danh Từ Thận chứ chưa mấy ai gặp hắn thật.

Côn đồ mà, người yêu Chu Cường Lâm Tuyết Hoa vẫn cho rằng Từ Thận là loại mặt mày gian xảo, mặt rỗ, dù sao cũng không có dáng người cao lớn, ngũ quan đoan chính như Chu Cường.

Bây giờ gặp hắn, Lâm Tuyết Hoa ngây ngẩn cả người, đây là Từ Thận?

Dáng người cao hơn Chu Cường, cũng cao lớn, ngũ quan kia có thể đoan chính hơn Chu Cường, giống như ngôi sao trên poster, Lâm Tuyết Hoa nhìn không rời mắt được, trong lòng chỉ có một ý niệm: Đây chính là người đàn ông của Chu Huệ, sao cô ta có thể tìm được một người đàn ông xuất sắc như vậy chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK