• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


  Ngày hôm sau, vào lớp học được nữa buổi thì nguồn điện của trường gặp sự cố hư hỏng. Phòng học thì đông, mà quạt thì tắt, dù có mở toan hết các cửa sổ cũng không bớt được tí nào. Nhiều học sinh rên rỉ muốn phát rầu. Một số còn lấy cuốn vở làm quạt luôn. Giáo viên cũng chịu không nổi, nhưng củng cố trấn an học sinh nói là thợ đang sửa, không bao lâu sẽ có lại.

  Bảo Trâm thì mồ hôi đã chảy đầy mặt rồi, phải lấy khăn lau luôn. Ngọc Ngân ngồi kế bên cũng tương tự, vừa ngồi dùng vở quạt vừa lau mồ hôi. Trí Bảo hên được ngồi cạnh cửa sổ nên cũng không có ảnh hưởng gì mấy. Nhưng nhìn thấy Bảo Trâm chịu nóng cũng thấy đau lòng. Muốn lấy điện thoại ra nhắn tin nhưng lại sợ Bảo Trâm sẽ lại giận.

  Từ vụ lần trước, cô đã không thèm đi chơi với hắn hai tuần rồi. Nhắn tin cũng không thèm trả lời lại luôn. Hắn đến nhà thì cô khóa cửa, không thèm mở. Đi học thì luôn tìm cách kiếm người đi chung hoặc chịu xa đi vòng cố tránh những chổ vắng. Vào lớp thì không thể nói chuyện được, lại gần thì cô vội tránh đi chổ khác xem như người xa lạ. Ra chơi, xuống WC thì cô cũng kêu bọn con gái những đứa mà thích hắn chạy lại vay quanh hắn. Đúng là làm hắn vô cùng khổ sở. Có bạn trai nào phải chịu như hắn không chứ? Vậy mà hắn cứ càng ngày càng không thể quên được cô, càng muốn bắt cô thuộc về hắn. Hắn cũng tự hỏi có phải hắn đã bị cô bỏ bùa mê rồi không? Hắn thật sự nhịn không nổi nữa rồi!

  Bảo Trâm thì hoàn toàn không biết ý nghĩ của hắn, cô cũng đang lấy vở làm quạt cho mình bớt nóng đây. Đột nhiên, Ngọc Ngân lại gần ngửi ngửi trên vai cô. Cô vội ngạc nhiên hỏi.

  - Ngân! Làm gì mà ngửi mình vậy? Bộ mình hôi lắm hả?

  Cô cũng sợ cô bị hôi đấy, ra mồ hôi nhiều quá mà. Nhưng Ngọc Ngân lắc đầu nói.

  - Không phải! Người bạn rất thơm. Không phải mùi nước xả. Bạn vừa quạt qua là mình nghe mùi hoa cúc thoang thoảng, tưởng ở đâu ráng ngửi một hồi thì ra là trên người bạn. Bộ bạn xịt nước hoa hả?

  Bảo Trâm đáp.

  -  Mình đâu có xịt đâu!

  Cô ngửi vào tay mình thì không có nghe mùi, bèn nói.

  - Mình đâu có nghe mùi gì đâu.

  Ngọc Ngân lại cầm tay cô ngửi thử thì đúng là không có, nhưng ngửi lại trên vai thì lại có. Cô bé vội nói.

  - Ở trên vai này. Không tin bạn ngửi thử xem.

  Bảo Trâm cũng thử ngửi và kết quả đã làm cô chấn động. "Đây không phải mùi nước hoa mà tên Ngọc Hải đã xịt khi đi công viên sao? Hôm qua mình đã tắm sạch sẽ rồi mà. Sao nay vẫn còn? Không lẽ..." Cô chợt nhận ra điền gì đó, bèn lấy chiếc khăn lau mồ hôi lúc nãy ra ngửi thử, thì "Mẹ ơi! Nó cũng có mùi thơm, cũng là mùi đó. Không lẽ mồ hôi của mình lại có mùi hoa cúc sao? Kiếp trước đâu có đâu, đừng nói kiếp trước, lúc trước cũng không có. Chỉ mới chiều hôm qua đánh nhau với Ngọc Hải mới có thôi. Sao lại như vậy chứ?" Cô cũng không biết làm sao giải thích bèn cười gượng nói với Ngọc Ngân.


  - À...à...mình nhớ ra rồi. Sáng...sáng nay mình có lấy chai nước hoa của mẹ xài thử. Chắc là do vậy nên nó phát ra mùi thơm thôi.

  Ngọc Ngân cũng gật đầu nói.

  - Ừ! Mà mùi này rất dễ chịu, ngửi vào thanh mát, không giống như là các loại nước hoa khác. Cô mua ở đâu bạn biết không? Chỉ mình để mình mua một chai tặng mẹ.

  Bảo Trâm cười cười nói.

  - À... hình như là của chủ nhà nào đó cho mẹ. Mình thấy chỉ còn một ít, cũng không thấy chữ gì ghi trên chai luôn. "Phải nói vậy thôi! Nếu như Ngọc Ngân muốn cho cô ấy một ít hay hỏi tên mình phải làm sao mà có đây? Hu hu"

  Ngọc Ngân gật đầu bèn nói.

  - Ừ! Chắc là nước hoa này là hàng nước ngoài. Người ta xài cũng lâu rồi nên hiệu cũng bay mất.

  Bảo Trâm vội gật đầu lia lịa, thở phào nhẹ nhõm. Vì mất điện không khí oi bức, nên lớp có mất trật tự một chút, giáo viên cũng mở một mắt, nhắm một mắt. Vì thế mà Bảo Trâm và Ngọc Ngân rù rì cũng không ai nghe thấy. Nhưng không nghe thấy, không có nghĩa là không có người để ý. Đến khi hết tiết, giáo viên bước ra thì con Lan ngồi trên con Trinh, quay xuống nói với con Trinh.

  - Ê Trinh! Mày thấy con Ngân với con Trâm dạo này thân lắm phải không?

  Con Trinh đáp.

  - Thì từ lúc con Trâm không còn thích Trí Bảo nữa thì nó bắt đầu thân với con Ngân rồi. Bài kiểm tra hay thi học kỳ gì, hai đứa nó cũng đứng nhất nhì có gì mà lạ.

  Tuy cách một cái bàn nhưng Trí Bảo lại có thể nghe hai người nói rành mạch. Nghe chuyện liên quan đến Bảo Trâm hắn liền dõng tai lắng nghe. Con Lan lại nói.

  - Chẳng những vậy hôm qua tao còn thấy hai tụi nó cùng một người thanh niên đẹp trai vào quán kem gần nhà sách ăn nữa kìa.
Lúc đó tao cũng đang ăn kem trong đó, nhưng ngồi ở một góc khuất nên họ không thấy tao.


  Nghe đến thanh niên đẹp trai thì con Trinh liền tò mò hỏi.

  - Hả? Thanh niên đẹp trai hả? Có đẹp bằng Trí Bảo không?

  Con Lan nhìn nhìn Trí Bảo thấy hắn đang quay mặt ra cửa sổ tưởng hắn không nghe thấy bèn nói.

  - Đẹp hơn một chút. Với lại nhìn cũng gần hai mươi mấy tuổi rồi. Trong chững chạc hơn nhiều.

  Con Trinh nhíu mày.

  - Có khi nào là anh hay gì của con Ngân rủ tụi nó đi ăn kem không?

  Con Lan lắc đầu nói.

  - Nếu là vậy thì tao nói làm gì? Tao thấy ba người bước vào anh ấy liền kêu bốn ly kem, cho con Ngân luôn hai ly. Con Ngân thì chỉ lo ăn thôi, còn con Trâm với anh ấy thì nói chuyện rất say xưa. Khi con Ngân ăn hết kem mới cùng anh ấy nói chuyện, nhưng chỉ một lúc anh ấy lại kêu thêm cho nó một ly kem. Con Ngân lại cấm đầu ăn, con Trâm thì nhìn ra ngoài đường có vẽ như ngượng ngùng. Còn anh ấy thì ánh mắt tha thiết nhìn con Trâm. Tao ở xa mà thấy ghen tỵ luôn. Ước gì người được anh ấy nhìn là tao. Anh ấy vừa đẹp trai, chững chạc, phong độ lại ga lăng nữa, chắc chắn cũng là con nhà giàu. Con Trâm sao nó tốt phước vậy không biết. Con Ngân thân với nó cũng được hưởng ké luôn.

  Con Trinh gật đầu nói.

  - Thảo nào lúc trước con Trâm ban đầu là thích Trí Bảo. Sau lại không thích nữa, còn mắn chửi Trí Bảo. Thì ra là đã có bạn trai mới. Mà mày có quay lại cảnh đó không?

  Con Lan đáp.

  - Tao muốn quay lắm nhưng ngặt nỗi lúc đó điện thoại tao hết pin, tắt nguồn hồi nào không hay luôn, làm lỡ mất dịp tốt. Mà tao cũng nói thiệt nha! Mày mà gặp anh ấy một lần hả là mày cũng sẽ không còn thích Trí Bảo nữa đâu. Trí Bảo chỉ được mỗi cái mã bề ngoài, cái miệng dẻo một chút. Chứ thua xa những người chững chạc như anh ấy.

  Con Trinh lại nói.


  - Ừ! Mày nói cũng có lý. Chắc là từ lúc quen với anh ta nên con Trâm mới cố gắng học thật giỏi. Hỏng chừng cũng do anh ta dạy nữa. Nếu không sao nó không học phụ đạo hay học thêm gì, mà thành tích lại cao như vậy.

  Con Lan vội nói.

  - Mày nói đúng há. Tao nhìn anh ấy ăn mặc rất là lịch sự, không chừng đúng là dân trí thức đó mày. Có thể là giám đốc hay kỹ sư gì đó.

  Con Trinh ý vị thâm trường nói.

  - Không ngờ con Trâm lại lợi hại như vậy.

  Điện đã có lại, lập tức có chuông reo vào tiết học mới, cả lớp thở phào nhẹ nhõm. Hai đứa Trinh và Lan cũng ngưng nói chuyện tiếp luôn. Nhưng Trí Bảo thì đang vô cùng vô cùng tức giận, bẽ gãy luôn cả cây bút. Cả người tản ra khí lạnh thấu xương. Bạn học ngồi kế hắn, tự nhiên thấy cả người lạnh toát không biết là chuyện gì. Ôm người run run.

  - Sao tự nhiên lạnh vầy nè? Không lẽ đang nóng mà đột nhiên có quạt đã khiến mình bị sốt rồi?

  Đến khi ra về, Bảo Trâm vào nhà xe lấy xe thì phát hiện bánh xe bị xẹp nữa rồi. Cô thật tức, kiểm tra lại chút nữa thì cũng vẫn là cây đinh ghim vào, nhưng cũng may chỉ là một bánh trước. Cô tự hỏi. "Dạo này mình có trêu chọc ai đâu ta? Sao cứ phá mình hoài vậy?" Nhưng rồi cô vẫn dẫn đến tiệm sửa xe gần đó, lần này phải thay luôn bánh mới rồi.

  Hôm nay, tiệm sửa xe cũng rất đông. Bảo Trâm dẫn xe vào ngồi chờ cả 30 phút cũng chưa tới lượt mình. Tất cả bạn học cùng đường đều đã về hết trơn. Xem ra, hôm nay cô phải về một mình rồi. Cô hi vọng Trí Bảo cũng đã đi về, nếu không...

  Vừa nghĩ đến hắn, thì đột nhiên hắn lại xuất hiện phía sau, vỗ vào vai cô.

  - Bảo Trâm...

  Khiến cô giật cả mình. Cô hỏi.

  - Sao... sao anh còn chưa về?

  Hắn nhìn cô nói.

  - Anh chờ em.


  Cô không thèm nhìn hắn, nhưng nói.

  - Không cần. Anh về trước đi.

  Hắn lại gần nói nhỏ vào tai cô.

  - Đi ăn trưa với anh.

  Cô lắc đầu.

  - Không!

  Hắn lại nói.

  - Được! Nếu em muốn cảnh trên giường...

  - Được! Tôi đi!

  Hắn chưa nói hết thì Bảo Trâm đã vội ngắt lời, nghe đến cảnh trên giường là cô nghĩ ngay đến chuyện lần trước, "hắn đúng là gắn camera quay lén rồi, khốn nạn thật!" Nhưng thật sự hắn nào có a. Hắn chỉ muốn dọa cô thôi. Hắn thật cũng không muốn điều đó. Nhưng nếu không làm vậy làm sao cô chịu đi cùng hắn đây. Hắn đúng là khổ sở mà.

  Lần này, Bảo Trâm không cho hắn trả tiền nữa, vội lại nói với chú sửa xe, một lát cô sẽ trở lại lấy, rồi cùng hắn lên xe. Khi xe chạy vào đến một căn biệt thự xa hoa, tráng lệ ở trong khu nhà giàu. Đây là một nơi quen thuộc, không thể quen thuộc hơn được nữa đối với Bảo Trâm, nhà của Trí Bảo. Cô ngạc nhiên, sao hắn lại dẫn cô về nhà? Kiếp trước sở dĩ cô biết nhà hắn là do cô mặt dày cố tình theo hắn đến nhà thôi. Lúc đó còn bị bảo vệ đuổi đi nữa chứ. Hắn biết nhưng giả vờ không nghe thấy, cứ đi thẳng vào nhà. Cô chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn hắn vào trong thôi. Nghĩ lại thấy xấu hổ quá. Cô cuối mặt thở dài lắc đầu.

 

 

 

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK