• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


  Ông Ân khi giải quyết xong việc, trở về đã không thấy bà đâu. Ông vỗ trán mình, tự mắn bản thân.

  - Thật là ngu ngốc, tại sao khi đi lại quên khóa cửa phòng và dặn dò bảo vệ chứ?

  Ông đập mạnh tay vào tường. Gọi điện cho bà thì điện thoại đã tắt nguồn, gọi cho Bảo Trâm thì cô nói là mẹ chưa về. Ông vô cùng lo lắng, cho tài xế lái xe tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thấy bóng bà. Ông vô cùng lo sợ, sợ bà sẽ xảy ra chuyện gì. Ông tự trách bản thân không thôi.

  Tối đến, ông lại gọi điện cho Bảo Trâm một lần nữa hỏi bà về chưa? Bảo Trâm liền nói là mẹ đã ghé nhà một người bạn ở chơi, cùng người ấy đi du lịch mấy hôm nữa mới về. Ông lại một lần nữa thất vọng. Chợt có một cuộc gọi đến, lật ra là của Trí Bảo ông bèn nghe.

  - Gì vậy cháu?

  Trí Bảo hỏi.

  - Bác Ân à? Bác đã làm gì mẹ vậy? Khi về đến nhà mẹ cứ nằm ngủ suốt trong phòng. Còn dặn Bảo Trâm bất kỳ ai hỏi hay gọi điện thoại đến đều nói là mẹ không có nhà. Rốt cuộc là hai người đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?

  Ông vui mừng nói.

  - Vậy là bà ấy vẫn ở nhà sao?

  Trí Bảo đáp.

  - Vâng ạ! Nhưng mà bác đừng đến đó, cũng đừng nói cho Bảo Trâm biết là cháu cho bác biết. Cô ấy sẽ giận cháu đấy ạ!

  Ông đáp.

  - Ừ! Bác biết rồi! Tại bác đã làm bà ấy giận nên chắc không muốn gặp mặt bác thôi. Chỉ cần biết bà ấy bình an là bác an tâm rồi.

  Trí Bảo nói.

  - Vậy bác nghĩ ngơi đi nhé! Để vài ngày nữa mẹ hết giận rồi cháu sẽ tìm cách giúp bác gặp mẹ!

  Ông vui mừng nói.

  - Được! Được! Cảm ơn cháu rất nhiều!

  - Không có gì đâu bác! Giúp bác cũng như là đang giúp cháu mà. Chào bác ạ!

  - Chào cháu!

  Ông Ân thở phào nhẹ nhõm. Từ chiều giờ mấy dây thần kinh của ông đã căng lên cao độ, bây giờ có thể thả lỏng được rồi.

  Mấy ngày sau, ông cũng vẫn gọi điện không được cho bà. Ông đến nhà thì bà vẫn không mở cửa. Nghe có tiếng chuông bà lén nhìn qua khe cửa sổ, thấy ông bà vội vã im lìm không gây bất kỳ tiếng động nào. Ông biết là bà đang ở trong nhà nhưng lại không muốn ra gặp mặt ông. Ông cứ đứng lặng đó chờ bà, mặc cho mưa gió bão bùng tạp vào mặt ông, ông vẫn không hề bỏ cuộc. Nhưng bà vẫn không thấy hé cửa, dù chỉ một khe hở cũng không hé lộ.


  Trời mưa rất lớn, thấy ông đứng lâu ngoài mưa không tốt. Tài xế bèn lôi ông vào xe chở về nhà. Thấy ông đã rời khỏi, bà Lệ mới đứng dậy vén màn cửa sổ ra nhìn bên ngoài cơn mưa to vẫn còn không dứt. Trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì.

  Sau trận mưa đó, ông Ân đã bị cảm một tuần. Đến khi hết bệnh ông cũng vẫn đến trước nhà đợi bà, đợi bà một lần nữa mở cửa nhìn ông. Nhưng ông thất vọng rồi, bà vẫn khóa chặt lòng mình, không cho ông cơ hội.

  Vài tuần sau, khi đang ăn cơm cùng Bảo Trâm thì bà cảm thấy buồn nôn, vội vã vào nhà vệ sinh nôn thóc nôn tháo. Bảo Trâm hỏi thì mẹ nói là không sao? Chỉ do khó tiêu nên muốn nôn ra cho khỏe. Nhưng vài ngày liên tiếp đều như vậy, chẳng những hay nôn, còn lúc nào cũng buồn ngủ, vẽ mặt mệt mỏi hay chóng mặt. Cô chợt nhớ kiếp trước khi cô mang thai mấy tuần đầu cũng vậy, cũng có triệu chứng thế này. Ban đầu cô cũng không hề biết, chĩ nghĩ do làm việc quá độ và ăn uống không đúng giờ giấc nên bị bao tử thôi. Nhưng càng về sau, cảm thấy bất ổn, đi khám thì biết mình đã có thai.

  Cô nhìn mẹ đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, bèn nhìn vào mẹ hỏi.

  - Mẹ! Có phải ông Ân đã làm gì mẹ rồi phải không?

  Bà kinh ngạc, quay sang chổ khác cố tránh ánh mắt sắc bén của cô, lắc đầu nói.

  - Không... không có! Ông ta chẳng làm gì mẹ cả...mẹ...

  Bảo Trâm cắt đứt lời mẹ.

  - Mẹ nói dối! Có phải ông ta đã cưỡng bức mẹ không? Cho nên mẹ mới tránh mặt ông ta?

  Mẹ cô không đáp lời chỉ cuối đầu khóc nức nỡ. Bảo Trâm thở hổn hễn, tức giận hầm hầm quát.

  - Con đi giết chết ông ta!

  Rồi vụt chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Bà Lệ hoàn hồn vội gọi cô lại, nhưng cô lại chạy rất nhanh loáng một cái đã không thấy tâm hơi rồi. Bà vô cùng lo sợ, không biết phải làm sao. Cố gắng chống lại cơn chóng mặt, định lấy xe đuổi theo thì chợt Trí Bảo đến. Hôm nay họ không có tiết học nên Trí Bảo sẽ đến nhà Bảo Trâm trễ một chút.

  Thấy hắn đến bà vui mừng hô.

  - Bảo! Con mau đuổi theo con Trâm! Nó đến nhà ông Ân rồi!

  Trí Bảo còn chưa hiểu chuyện gì thắc mắc hỏi.

  - Hả? Cô ấy đi đến đó làm gì?

  Bà vội vàng nói.

  - Con đừng hỏi nữa! Mau đưa mẹ đi đến đó. Nếu không sẽ muộn mất...

  Bà đột nhiên muốn ngất xỉu, Trí Bảo thấy sắc mặt bà tái nhợt vội đỡ lấy bà, lo lắng hỏi.

  - Mẹ! Mẹ sao vậy mẹ! Để con đưa mẹ đi bác sĩ...

  Bà vội lắc đầu.


  - Không cần đâu con... đuổi theo con Trâm quan trọng hơn. Mẹ sợ nó sẽ gây ra chuyện lớn... sẽ hối hận suốt đời...

  - Nhưng mà mẹ...

  - Đừng lo cho mẹ... mau lên đi con...

  Trí Bảo vội vã đỡ bà vào xe, thì bất chợt Chương Dương và Ngọc Hải cũng chạy tới. Thấy Trí Bảo đỡ bà Lệ vào xe, vội vàng hỏi.

  - Bảo? Chú và bác định đi đâu đó? Bảo Trâm đâu?

  Trí Bảo vui mừng hô.

  - Hai anh đến đúng lúc quá! Mau đuổi theo Bảo Trâm cản cô ấy lại... cô ấy đang đến nhà bác Ân. Em không biết là chuyện gì nhưng linh cảm có điều gì đó bất thường. Hai anh mau đến đó trước đi. Em khóa cửa nhà xong sẽ cùng mẹ đến đó.

  Chương Dương và Ngọc Hải gật đầu, bèn cho xe chạy hướng nhà ông Ân mà đến. Trí Bảo khóa cửa nhà xong sau đó cũng vào ngồi cùng bà Lệ, rồi ra hiệu cho tài xế chạy.

  Bảo Trâm chạy ra đầu đường, kêu đại một chiếc xe ôm đang chờ đón khách. Chạy thẳng đến nhà ông Ân. Cô xuống xe trả tiền, rồi vào nói bảo vệ cô là con gái bà Lệ cần gặp ông Ân có việc. Bảo vệ đã được dặn dò hễ bà Lệ hay con gái bà đến thì cho vào luôn không cần thông báo. Cho nên, khi cô nói tên hai mẹ con thì bảo vệ lập tức tươi cười mở cổng cho cô vào.

  Bảo Trâm bước nhanh vào nhà, ông Ân thấy cô vào cũng vui mừng đứng lên định ra đón. Vừa thấy ông cô đã vội bay nhanh lại đấm ông một phát vào mặt, té nhào xuống đất chảy cả máu mũi. Sau đó, cô nắm cổ áo ông lôi lên, quát vào mặt.

  - Lão già khốn nạn, đê tiện sao ông dám động vào mẹ tôi hả? Ông đi chết đi! Hôm nay tôi phải đánh cái tên xấu xa, hèn hạ như ông?

  Cô định đấm tiếp tục vào mặt ông nữa, thì bất chợt Chương Dương và Ngọc Hải vọt vào ôm cô lại, hô.

  - Bảo Trâm! Bảo Trâm! Dừng lại đừng làm bậy...

  Cô giãy giụa hét lên.

  - Bỏ tôi ra! Hai người bỏ tôi ra! Tôi phải đánh chết cái lão già khốn nạn này...

  Nhưng hai người vẫn giữ chặt, không cho cô động đậy. Tuy họ không biết ông Ân đã làm gì khiến Bảo Trâm tức giận nhưng mà con đánh cha như vậy sẽ không tốt. Ông Ân lòm còm đứng dậy, đau xót, nghẹn ngào nói.

  - Hai cậu bỏ con bé ra đi! Trâm à! Nếu đánh chết ba, con và mẹ con có thể quên đi thù hận, thì ba sẽ để cho con đánh...

  Cô quát.

  - Ai là ba con với ông chứ, đừng có gọi lung tung...Hai người mau bỏ tôi ra...bỏ tôi ra ngay...

  Chương Dương và Ngọc Hải kêu lên.


  - Trâm à! Bình tĩnh lại đi em!

  - Đúng đó! Có gì từ từ nói!

  Cô lại vãy mạnh.

  - Hai người thì biết gì chứ? Mau bỏ tôi ra...

  Chợt có một tiếng gọi vang lên.

  - Trâm à! Dừng lại đi con! Con không thể đánh ông ta được!

  Cô ngừng giãy giụa hô.

  - Mẹ...

  Trí Bảo dìu bà Lệ nhanh chóng bước vào nhà. Chương Dương và Ngọc Hải mới bỏ Bảo Trâm ra, cô vội vã chạy lại bên mẹ, ôm bà nói.

  - Mẹ... nhưng ông ta...

  Bà Lệ lắc đầu nói.

  - Dù ông ta có lỗi với mẹ như thế nào đi nữa, thì con cũng không thể đánh ông ta được...

  Cô ngạc nhiên.

  - Vì sao?

  Bà nghẹn ngào đáp.

  - Vì...vì ông ta là cha ruột của con. Con không thể đánh cha được...tội lắm con ơi...

  Bảo Trâm đứng hình một lúc, nhìn mẹ mình rồi nhìn sang ông Ân. Cô cũng không hiểu, rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao ông ta lại là cha ruột cô được?

  Trí Bảo bèn đỡ bà Lệ ngồi xuống ghế, Chương Dương cùng Ngọc Hải cũng đến đỡ ông Ân ngồi vào ghế đối diện. Bảo Trâm thì ngơ ngác nhìn họ. Ông Ân nghẹn ngào kể lại mọi chuyện từ đầu tới cuối cho cô nghe.

  Nghe xong, cô nắm chặt nắm tay cười khẩy nói.

  - Vậy thì đã sao? Ông có tạo ra tôi thì thế nào? Tôi cũng vĩnh viễn không nhận ông làm cha đâu. Ông nói ông hối hận, ông muốn bù đắp. Vậy cái bù đắp của ông là thế đấy hả? Lại hại mẹ tôi thêm một lần nữa. Xin lỗi! Người cha này tôi không có phước làm con đâu!

  Nói rồi cô dìu bà Lệ đứng dậy.

  - Mẹ! Chúng ta về! Từ nay không cần phải gặp ông ta nữa!

  Ông Ân vội vã chạy lại níu chặt tay bà Lệ, van xin.

  - Lệ... em đừng đi! Đừng bỏ anh mà Lệ...

  Bảo Trâm liền hất tay ông ra, lạnh lùng nói.


  - Bỏ bàn tay dơ bẩn của ông ra khỏi người mẹ tôi...

  Ông nài nỷ.

  - Trâm! Đừng đối xử với ba như vậy con ơi... ba xin con...

  Cô định nói gì, nhưng bất chợt thấy mẹ ngất xỉu, vội dang tay đỡ bà.

  - Mẹ...mẹ sao vậy? Đừng làm con sợ mẹ ơi!

  Trí Bảo vội hô.

  - Mau đưa mẹ tới bệnh viện.

  Rồi nhanh tay bế bà Lệ lên chạy nhanh ra xe, đến bệnh viện gần nhất.

  Cấp cứu một lúc sau, bác sĩ mới ra hỏi.

  - Ai là người nhà bệnh nhân Nguyễn Thị Lệ?

  Cả năm người đồng loạt đứng dậy. Bảo Trâm hỏi.

  - Bác sĩ mẹ tôi sao rồi?

  Vị bác sĩ từ tốn nói.

  - Bà nhà đã tĩnh lại, hiện đang truyền dịch, cũng đã ngủ. Người nhà có thể vào trong nom.

  Ông Ân vội hỏi.

  - Vợ tôi là bị sao vậy bác sĩ?

  Bảo Trâm định phản bác, nhưng Trí Bảo đã vội cản lại. Vị bác sĩ nói.

  - Thưa ông! Bà nhà là do động thai dẫn đến ngất xỉu. Thai nhi cũng đã được 5 tuần rồi. Người nhà nên cẩn thận đừng để bà vận động quá sức. Bởi bà cũng đã 40, nên việc mang thai sẽ rất khó khăn. Cần phải điều dưỡng nhiều mới mong thai nhi khỏe mạnh.

  Ông Ân và cả ba người Trí Bảo đều kinh ngạc.

  - Có thai?

  Vị bác sĩ mỉm cười nói.

  - Nếu đã không vấn đề gì nữa tôi xin phép đi trước. Người nhà hãy chăm sóc bà ấy thật tốt nhé!

 
 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK