• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Dịch chuyển một cái, Tam Thủ Viên Hầu bày ra mấy thủ ấn khác nhau, ẩn chứa huyền diệu khác nhau, dễ dàng đánh tan âm ba kia.
Hổ vương giận dữ, há mồm phun ra một đạo quang diễm đỏ thắm, mang theo chân hỏa phần thiên đốt cháy vạn vật, hướng Tam Thủ Viên Hầu bắn thẳng tới.
Đồng thời, Hổ vương đáp xuống, hóa thành một đạo quang hoa vô kiên bất tồi, trong nháy mắt xé rách hư không, khóa chặt trái tim Tam Thủ Viên Hầu.
Nhận thấy tình hình không ổn, Tam Thủ Viên Hầu nhanh chóng biến thân, thân thể tăng lên mười lần, trên trán mọc ra con mắt, phát ra một đạo quang liên xanh đỏ, đón nhận Hổ vương vọt tới.
Nháy mắt, quang liên cùng quang hoa va chạm nhau, quang mang cấp tốc khuếch tán, hóa thành một đám mây hàm chứa lực lượng hủy diệt.
Bịch một tiếng nổ, đám mây bể nát.
Sóng xung kích đáng sợ bắn phá bốn phía, tại bên trong tầng này vang lên tiếng rống giận gầm thét, chấn cho đầu Hổ vương sáu cánh đến choáng váng, trực tiếp bay ra ngoài mấy ngàn trượng.
Tam Thủ Viên Hầu tung mình trở lui, hai tay ở trước ngực ngắt một cái thủ ấn, tia sáng vọt tới kia chỉ trong nháy mắt dừng lại, hình ảnh giống như dừng lại, nhìn cực kỳ quỷ dị.
Hạt vương thấy thế, trong miệng phát ra tiếng sợ hãi.

Tần Thiên trên mặt lộ mỉm cười, Tam Thủ Viên Hầu chiến thắng, để cho hắn không đến nổi rơi vào trong tay Hổ vương kia.
Một tiếng thét giận dữ lấn áp cuồng phong, Hổ vương sáu cánh thiểm điện quay về, căm tức nhìn Tam Thủ Viên Hầu, căm hận nói: “Tốt, kim mao ngươi… ngươi lại dám trêu chọc bổn vương, hôm nay ta nếu không giáo huấn ngươi một chút, chẳng phải bị người ta cười nhạo sao?”
Quang dực huy vũ, thời không rung chuyển, từng đạo sóng gợn từ trong hư không hiện lên, tạo thành một loại ‘thế’, tản mát ra lực lượng cường đại.
Đây là chiêu Quang Dực Trảm mạnh nhất của Hổ vương sáu cánh, từng đạo sóng gợn từ trong hư không nhanh chóng tụ hợp, biến chuyển, tạo thành một đạo Hư không chi nhận, vững vàng khóa chặt Tam Thủ Viên Hầu.
Hư không chi nhận kia hiện ra màu đỏ nhạt, trong suốt rõ ràng, là do vô số sóng gợn mà thành, giờ phút này đang huyền phù ở trên đầu Hổ vương sáu cánh.
Bốn phía, vô số quang điểm hướng Hư không chi nhận sáp nhập vào, bị quang nhận hấp thu, tản mát ra mùi vị hủy diệt.
Tam Thủ Viên Hầu vẻ mặt nghiêm túc, con mắt dựng đứng trên trán ẩn chứa lôi đình chi quang, dòng diện kêu ti ti rất rõ ràng, tạo dựng nên một hương vị kinh khủng.
“Hổ vương nếu đã quyết định, vì sao còn do dự không chừng vậy?”
Lục Dực Hổ Vương căm tức Tam Thủ Viên Hầu, hừ nói: “Ngươi không phải là Thiên Mục Thần Viên, ngươi rốt cục là tên nào, vì sao không dám lộ diện mạo chân thật?”
Tần Thiên có chút kinh ngạc, trước đây Hạt vương cũng nói Tam Thủ Viên Hầu không phải là Thiên Mục Thần Viên, nhưng đoán không ra lai lịch của nó.
Bây giờ, Hổ vương sáu cánh cũng đưa ra phán đoán như vậy, rốt cuộc Tam Thủ Viên Hầu ở trước mặt Tần Thiên đây, có cái thân phận chân chính là gì?
Đa Mục thiên vương giữa vô số huyền linh dị thú không chọn tên nào đó thật lợi hại, nhưng mà hết lần này tới lần khác chọn tên khỉ xấu xí kia, chuyện này khẳng định có nguyên nhân của nó.
“Ta là ai, có trọng yếu như vậy không? Đều là huyền linh dị thú, ngươi nhìn không ra lai lịch của ta, vậy chỉ có thể nói tu vi của ngươi còn thấp”
Điện quang chợt lóe, sấm động rung trời.
Tam Thủ Viên Hầu phát khởi công kích, con mắt dựng thẳng kia bắn ra hàng vạn hàng nghìn tia chớp, bao phủ bốn phía Hổ vương, phong kín đường lui của hắn.
Điên cuồng hét lên một tiếng, Hổ vương sáu cánh khởi xướng phản kích, Hư không chi nhận hướng cái đầu phủ xuống, va đụng tia chớp nhảy múa kia, dẫn phát tiếng nổ mạnh rung trời.

Một tiếng vang thật lớn, rung chuyển trời đất, Hổ vương sáu cánh kêu thảm một tiếng, bị nổ tung quay tròn, ba đôi cánh trên người bị bẻ gãy hết sạch, chật vật vô cùng, cái đầu chúi xuống dưới cứng rắn va đụng trên vách đá, trong miệng phát ra tiếng kêu thê lương.
Đông đảo huyền linh dị thú ở chung quanh thấy thế, đều rối rít kinh hô chạy trốn, ánh mắt hoảng sợ nhìn con khỉ, cũng không dám xem nhẹ con khỉ xấu xí này nữa.
Hạt vương âm thầm may mắn, nguyên bản định nhân cơ hội này chạy trốn, tiện tay mang Tần Thiên đi luôn, may mắn là chính mình không có vọng động, nếu không chết lềnh bà lềnh bềnh rồi.
Tam Thủ Viên Hầu khôi phục nguyên dạng, đem Hạt vương đánh về nguyên hình, đặt ở trên vai, kéo Tần Thiên tiếp tục đi tới, bày ra bộ dáng bất hảo, một bộ dáng gây sự.
Tần Thiên nhìn nó không hiểu, nhưng lại cảm giác được, Tam Thủ Viên Hầu tạm thời sẽ không gia hại chính mình, khi tới được tầng năm ở phần dưới, lúc ấy phát sinh cái gì, Tần Thiên cũng không dự liệu được.
Loại tình thế này, như cũ cảm giác nguy cơ vẫn tồn tại tận đáy lòng Tần Thiên, nhưng hắn không có biện pháp nào cả.
Ở bên trong phần dưới này, Tam Thủ Viên Hầu thu thập con Hạt vương và Hổ vương rất dễ dàng, chỉ trong chốc lát đã truyền đi khắp tứ phương, từ nay về sau không còn huyền linh dị thú nhảy ra sinh sự nữa, rất thuận lợi đi đến cửa ra vào của tầng 2 ở phần dưới.
Hoàn cảnh ở tầng 2 này cùng tầng tiếp theo hết sức gần, điều khác biệt duy nhất chính là huyền linh dị thú ở tầng này vô cùng cường đại, lại hung tàn, vô cùng đáng sợ.
Càng xuống bên dưới, thì thực lực huyền linh dị thú càng mạng, hung tính càng lớn hơn.
Tam Thủ Viên Hầu nắm cánh tay Tần Thiên, đứng ở bên cạnh cửa ra vào, cũng không tùy tiện bước vào, mà là đang quan vọng.
Hạt vương đứng trên bả vai Tam Thủ Viên Hầu, lộ ra vẻ mặt bối rối, hiển nhiên tầng 2 này đối với nó mà nói, cũng không phải … là cái địa phương tốt gì.
Tần Thiên có thể cảm nhận được sự đáng sợ của tầng 2, tim đập từ từ tăng nhanh, trong không khí tràn ngập mùi vị máu tanh.
Từ khi rời khởi tiểu trúc Thiên Y cho tới hiện tại còn chưa đủ một đủ một ngày thời gian, nhưng Tần Thiên đã trải qua rất nhiều màn đặc sắc, nhân sinh lịch duyệt xảy ra biến hóa cực lớn a.
Đối với tình cảnh trước mắt, Tần Thiên không biết nó tốt hay xấu nữa, nhưng tình thế phát triển đến thế này, hắn căn bản không đủ khả năng thay đổi được.
Tần Thiên hiện tại đúng là một khối thịt béo bở, cho dù là ai khi nhìn thấy cũng muốn cướp đoạt, hắn chỉ có thể bị động mà tiếp nhận thôi.
“Ai, đúng là một cái trách nhiệm khổ cực a, ban đầu không nên nhất thời vọng động, khiến cho hiện tại tuyệt không thú vị chút nào”

Tần Thiên oán giận Tam Thủ Viên Hầu, nghi hoặc nói: “Ở tầng năm rốt cục là người nào ta, nó vì sao lại không muốn gặp ta? Ngươi vì sao phải tiếp lấy trách nhiệm này?”
Tam Thủ Viên Hầu lắc đầu, nói: “Thiên cơ bất khả lậu, ta chỉ phụ trách đưa hàng, không thể nói quá nhiều điều. Hiện tại … di … Chúng ta cần phải đi rồi”
Một cổ rung chuyển chuyển thời không rất nhỏ vang đến làm cho Tam Thủ Viên Hầu im tiếng, sau đó lôi Tần Thiên tiến vào bên trong tầng 2, tốc độ hơi có vẻ vội vàng.
Tần Thiên hơi cảm giác được một chút biến hóa, hỏi: “Tại sao?”
Tam Thủ Viên Hầu lôi Tần Thiên di chuyển càng nhanh hơn, một bên chú ý quan sát hoàn cảnh bốn phía, vừa nói: “Có người xông vào thế giới bên dưới lòng đất Tuyệt Thiên lĩnh, ngươi nên vì mị lực này mà cảm thấy kiêu ngạo”
Tần Thiên kinh hô: “Bọn họ vì ta mà chạy tới sao?”
Tam Thủ Viên Hầu không trả lời, nhưng đáp án quả nhiên rõ ràng.
Tần Thiên lộ vẻ cười khổ, cái loại bị đuổi bắt này, kiếp sống chạy trốn bốn phương này, chẳng tốt đẹp gì cả.
Chỉ mới qua nửa ngày thời gian, cái loại cảm giác cấp bách này làm cho Tần Thiên có áp lực cực lớn.
Lúc này, Tam Thủ Viên Hầu đang di chuyển nhanh chóng về phía trước đột nhiên dừng lại, điều này làm cho Tần Thiên trong trầm tư tỉnh lại, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, lại bị một màn trước mắt làm cho hoảng sợ ngây người.
Ở trước mặt Tần Thiên khoảng mấy trăm dặm, trên không trung là một đầu Biên bức bay qua bay lại, thân thể hết sức khổng lồ gồm bốn cái đầu dài thòng, cánh cùng cánh nối tiếp nhau, nhìn qua dài giống như trời sinh liền cùng một chỗ vậy.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK