• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Điền Miêu Miêu vừa nói bậy trong lòng vừa nghiêm túc trả lời Lăng Sấm: “Không cần đâu, cái này là mẹ em nhất quyết đưa cho anh mà, sao mà để anh tặng lại được. [Dở khóc dở cười]"

Lăng Sấm nghĩ gì đó rồi hỏi cô: “Em thích ăn thanh mai không?”

Điền Miêu Miêu: Em có thể uống nước ép thanh mai ướp lạnh! Chân ái của mùa hè!

Lăng Sấm nhìn tin nhắn cô trả lời mà bất giác mỉm cười: "Vừa hay trong sân nhà anh có một cây thanh mai khá sai trái, anh hái cho em một ít để em tự làm nước ép thanh mai."

Điền Miêu Miêu: Cảm ơn ông chủ Lăng!

Điền Miêu Miêu: Khu này mà có sân chắc là biệt thự [dở khóc dở cười]

Có phải ông chủ Lăng lại khoe giàu trong âm thầm không nhỉ?

Lăng Sấm: Anh mua căn nhà này hồi còn ở nước ngoài nên khá rẻ, xem như được hời.

Điền Miêu Miêu: Đúng vậy.

Nhưng biệt thự có diện tích lớn, dù có rẻ đến đâu thì người bình thường cũng không mua nổi.

Lăng Sấm đang gõ tin nhắn thì Tần Ngạn đột nhiên tìm anh trên WeChat: "Chẳng phải cậu nói chợ đêm có một quán thịt nướng ngon lắm à? Mau gửi cho tôi đi.”

Lăng Sấm: Luật sư Tần không làm thêm giờ mà còn có thời gian để ăn thịt nướng?

Tần Ngạn: Cuối tuần cả nhà tụ tập nếu không đi sẽ bị đuổi khỏi nhà [mỉm cười]

Lăng Sấm: [Nín cười.jpg]

Tần Ngạn:...bớt mỉa mai người ta đi, mau gửi WeChat của chủ quán đồ nướng qua đây cho tôi [mỉm cười]

Lăng Sấm chuyển tiếp nhóm đồ nướng của Điền Miêu Miêu cho anh ấy.

Tần Ngạn:? Cậu gửi nhóm cho tôi làm gì?

Lăng Sấm: Đây là nhóm đồ nướng chủ quầy lập, cậu vào đó hỏi cô ấy là được

Tần Ngạn: Cô ấy? Cậu có gì đó không đúng lắm [mỉm cười]

Tần Ngạn nhạy bén cảm nhận được điều gì đó nên quét mã QR tham gia nhóm đồ nướng của Điền Miêu Miêu.

Thành viên đầu tiên của nhóm là chủ nhóm, tên là AAA Miêu Miêu BBQ, có hình đại diện là hình minh họa gấu trúc rất dễ thương.

Tần: @AAA Miêu Miêu BBQ chào chủ quầy, có thể gửi xiên thịt sống không?

Điền Miêu Miêu thấy @ thì vào nhóm trả lời anh ngay: Có, anh nói trước một ngày để tôi chuẩn bị nguyên liệu là được.”

Tần: Chủ quầy tự ship tới à?

Lăng Sấm bên ngoài màn hình giật giật lông mày.

Anh nghĩ rằng khối lượng công việc của Tần Ngạn vẫn chưa đủ.

AAA Miêu Miêu BBQ: trong khoảng năm cây số thì tôi sẽ tự ship, còn nếu xa hơn thì tôi gọi shipper

Điền Miêu Miêu đã gửi thông tin giao hàng mình sửa sang xong vào nhóm, Tần Ngạn thấy xong liền thêm WeChat cô để nhắn tin riêng ngay.

Nói chuyện chính xong anh còn đặc biệt chụp màn hình Điền Miêu Miêu đồng ý kết bạn gửi cho Lăng Sấm để khoe khoang: “[Ảnh] Cậu không gửi cho tôi thì có sao, tôi vẫn kết bạn với chủ quầy rồi.”

Lăng Sấm: Ồ, vậy thì cậu giỏi ghê.

Tần Ngạn: "..."

Vấp phải trở ngại ở chỗ Lăng Sấm, Tần Ngạn vẫn kiên trì quấy rối Điền Miêu Miêu: “Bà chủ Điền, thật ra tôi là bạn học chung đại học với Lăng Sấm, cậu ấy lôi kéo tôi vào nhóm đấy.”

Điền Miêu Miêu xem tin nhắn của anh, suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Vậy tôi giảm giá 10% cho anh."

Tần Ngạn: "..."

Anh không có ý đó!

Tần: Không, không, tôi chỉ muốn giới thiệu với bạn thôi.

Tần: Hai bọn tôi đều chung đội bóng rổ của trường, cùng nhau thi đấu

Điền Miêu Miêu không ngờ trước kia Lăng Sấm từng chơi bóng rổ nên cô tò mò hỏi Tần Ngạn: “Trước kia ông chủ Lăng từng chơi bóng rổ à?”

Tần: Đúng vậy, rất nhiều sinh viên nữ trong trường thích xem cậu ấy chơi bóng rổ, à đúng rồi, tôi còn ảnh chụp lúc đấy, để tôi tìm xem

Tần Ngạn lục ảnh trong điện thoại hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được ảnh Lăng Sấm trên sân bóng rổ hồi đại học rồi gửi hết cho Điền Miêu Miêu.

Không biết ai đã chụp mấy bức ảnh này mà trình độ toàn góc chết, may là mặt Lăng Sấm đẹp trai nên chống đỡ được mấy cái góc chết này.

Nhưng có vài ảnh chụp tỉ lệ cơ thể của anh rất kỳ quái, Điền Miêu Miêu không thể không chuyển tiếp cho Lăng Sấm: “Ha ha ha, anh Tần gửi ảnh anh chơi bóng rổ cho em, ai chụp cho anh mà ha ha ha ha ha!”

Lăng Sấm: "..."

Lăng Sấm nhìn bức ảnh mà Điền Miêu Miêu gửi xong liền trực tiếp gọi cho Tần Ngạn.

Tần Ngạn vẫn đang tìm ảnh của Lăng Sấm trên điện thoại, khi tên của Lăng Sấm đột nhiên xuất hiện trên màn hình thì tặc lưỡi nhưng vẫn nhấc máy: "Sao, có người lại quay video của cậu đăng lên mạng à?”

Lăng Sấm cười lạnh: "Luật sư Tần còn nhớ tôi là khách hàng của cậu không? Tùy tiện tung ảnh của khách hàng lên mạng có bị coi là xâm phạm quyền riêng tư của khách hàng không?"

"..." Tần Ngạn nhất thời không nói nên lời.

"Là thế này..."

"Cậu không cần phải nói, tôi đã quyết định gửi đơn tố cáo cậu đến văn phòng luật."

Tần Ngạn: "..."

"Làm gì tới mức đó! Chẳng phải tôi chỉ gửi mấy bức ảnh thời đại học của cậu cho bà chủ Điền thôi mà?"

Giọng nói của Tần Ngạn phát ra từ loa với âm lượng hơi lớn, Lăng Sấm đưa điện thoại ra xa hơn một chút rồi nói: "Nói cụ thể thì đó là một bức ảnh xấu xí của tôi hồi đại học."

Tần Ngạn: "..."

Anh hiểu rồi, không phải ông chủ Lăng ghét mình gửi ảnh của anh ấy mà là ghét ảnh đó không đẹp. 

"À, lúc đó có một cô gái chụp ảnh cậu bằng máy ảnh, còn nói muốn thêm phương thức liên lạc của cậu để gửi ảnh nhưng cậu không muốn. Giờ cậu lại chê ảnh người ta chụp cậu không đẹp?”

"Nếu nó chỉ nằm yên trong điện thoại của cậu thì tôi không quan tâm.” Lăng Sấm nói, "Đừng nói nữa, tôi sẽ tố cáo cậu.”

Tần Ngạn: "..."

Lăng Sấm nhanh chóng cúp điện thoại, Tần Ngạn mắng anh một vạn lần trong lòng rồi tìm đến Điền Miêu Miêu để cầu cứu: "Bà chủ Điền gửi cho Lăng Sấm ảnh tôi gửi cô hả? Giờ cậu ấy muốn đến văn phòng luật tố cáo tôi tiết lộ quyền riêng tư của khách hàng của mình rồi."

Điền Miêu Miêu: "..."

Xin lỗi, mặc dù nghe có vẻ rất thảm nhưng cô vẫn muốn cười.

AAA Miêu Miêu BBQ: Ồ, thì ra anh là luật sư!

Tần Ngạn: "..."

Đây mà là vấn đề hả?

Lăng Sấm thực sự đã bắt đầu khiếu nại Tần Ngạn nhưng một tin nhắn từ Điền Miêu Miêu đã cắt ngang anh.

"Ông chủ Lăng khiếu nại luật sư Tần thật à? Kỹ thuật trong những bức ảnh anh ấy chụp anh hơi kém thật nhưng cũng không tới mức đó đâu. [cười ra nước mắt]"

Lăng Sấm:...Nguyên nhân chính là cậu ấy tự ý phát tán ảnh của anh lên mạng.

Điền Miêu Miêu: Ồ, anh đừng lo, anh ấy chỉ gửi cho em thôi, em không phát tán ra ngoài đâu!

Lăng Sấm:...

Điền Miêu Miêu: Đừng buồn, lần sau anh chơi bóng rổ thì gọi em, em chụp cho anh! Kỹ thuật của em tốt hơn họ nhiều, đảm bảo sẽ khôi phục lại vẻ đẹp của anh!

Lăng Sấm: [che mặt]

Lăng Sấm: Bây giờ anh ít chơi bóng lắm, mà cũng không dễ hẹn mọi người.

Điền Miêu Miêu: Ừ nhỉ, giờ ai cũng rất bận rộn. Nhưng trước kia Điền Đậu Đậu cũng chơi bóng, nếu khi nào anh muốn thì em rủ nó giúp anh, hai người có thể đấu 1v1 [Đầu chó]

Điền Miêu Miêu: Em sẽ ngồi bên cạnh chụp ảnh cho anh, chụp xong sẽ đập ảnh vào mặt luật sư Tần [đầu chó]

Lăng Sấm khẽ cười, trả lời Điền Miêu Miêu: "Nghĩ đến thôi là thấy vui rồi."

Vì chút vui vẻ này mà luật sư Tần may mắn thoát khỏi một đơn tố cáo.

Ngày hôm sau Điền Đậu Đậu trở lại cửa Bắc chợ đêm, buổi sáng Chúc Tinh đã đến giúp họ xử lý nguyên liệu.

Bởi vì bây giờ có hai người nướng đồ ăn cho nên Điền Miêu Miêu chuẩn bị nhiều thịt và đồ ăn hơn trước, việc xiên đồ ăn cũng tăng lên, cũng may Chúc Tinh rất chủ động giúp họ không ít.

Giờ Chúc Tinh đã luyện được kỹ năng xiên đồ ăn, tốc độ nhanh hơn nhiều so với lúc đầu. Ban đầu Điền Miêu Miêu chỉ bàn với cô bé về tiền lương nướng đồ ăn thôi mà giờ cô bé còn làm thêm việc, Điền Miêu Miêu không muốn lợi dụng cô bé nên đã bao cơm ngày hai bữa cho Chúc Tinh, đợi đến cuối tháng lại cho cô bé một bao lì xì nhỏ.

Xe đồ ăn của Điền Miêu Miêu xuất hiện ở cửa Bắc chợ đêm đúng sáu giờ tối. Đã lâu rồi mọi người không gặp Điền Đậu Đậu nên khi thấy cậu tới ai cũng chào hỏi, đến cả Tôn Húc Xuyên không mấy hợp nhau cũng đặc biệt đến xem cậu: “Nghe nói lúc trước cậu bị dao phay chém vào chân, giờ sao rồi?”

Điền Đậu Đậu nhìn cậu ấy: "Cảm ơn vì đã quan tâm, đã lành rồi."

“Ồ.” Tôn Húc Xuyên lại nhìn chân mình, nói: “Hay là cậu lại làm đại bàng giương cánh để tôi xem thử chân cậu có ổn không.”

"..." Điền Đậu Đậu dùng sự im lặng để từ chối.

Thấy cậu bất động, Tôn Húc Xuyên làm động tác đại bàng giương cánh trước như thể đang tấn công, Điền Đậu Đậu lập tức dùng đại bàng giương cánh đánh trả.

Điền Miêu Miêu chứng kiến ​​hết thảy: "..."

Chân đã ổn nhưng não thì không ổn lắm.

Đề nghị hai bọn họ nên đi khám não.

Khi xe của Giang Thận chạy tới đã thu hút sự chú ý của Điền Đậu Đậu: "Buffet món kho này là ông chủ Giang mà chị nhắc tới hả?”

"Ừ, tay nghề không tệ, giờ em bình phục rồi thì có thể mua ăn thử đi.”

Điền Đậu Đậu đáp lại, nhìn quầy buffet đối diện, Tôn Húc Xuyên tiến lại gần thì thầm với cậu: "Theo quan sát của tôi mấy ngày nay thì ông chủ Giang có ý với chị gái cậu.”

Trong mắt Điền Đậu Đậu hiện lên một tia kinh ngạc, cậu mới không đến mấy ngày thôi mà kịch tình cửa Bắc chợ đêm đã kích thích vậy rồi à?

“Anh Sấm nói sao?” Cậu cũng bắt chước Tôn Húc Xuyên nói nhỏ.

Tôn Húc Xuyên thần thần bí bí: "Ngoài miệng anh Sấm không nói gì nhưng ngày nào cũng bán thêm hai mươi suất cơm chiên, tối nào cũng dọn quán chung với chị Miêu Miêu.”

Lúc đầu cậu nghĩ là do sức hấp dẫn của cửa Bắc chợ đêm, sau này mới nhận ra là do sức hấp dẫn của chị gái Miêu Miêu!

Điền Đậu Đậu hiểu ý gật đầu: "Đây là không cho đối phương cơ hội."

Cậu thích xem.

“Điền Đậu Đậu, em tới đây tám chuyện với người ta hả?” Thấy Điền Đậu Đậu và Tôn Húc Xuyên vẫn luôn ở đó xì xào bàn tán, Điền Miêu Miêu rốt cục nhịn không được cắt ngang bọn họ.

Tôn Húc Xuyên lập tức quay trở lại gian hàng của mình, Điền Đậu Đậu cũng quay lại đeo khẩu trang sẵn sàng cho đơn đầu tiên vào tối nay.

Khi Giang Thận nhìn thấy Điền Đậu Đậu đã đặc biệt đến chào hỏi, nghe nói lần trước Điền Đậu không ăn được buffet của anh nên đưa một ít tới.

Điền Miêu Miêu ngại: “Ông chủ Giang khách sáo quá, mọi người làm ăn cũng không dễ, để tôi đưa tiền cho anh.”

"Đưa tiền thì xa lạ quá, đồ của tôi cũng không quý như vậy.” Giang Thận không lấy tiền của Điền Miêu Miêu, “Đậu Đậu mới lành, đây là chút tấm lòng của tôi.”

Điền Miêu Miêu suy nghĩ rồi đi vào trong xe đồ ăn lấy bánh ú và trứng vịt muối ra: “Đây là bánh ú nhà tôi làm với cả mấy cái trứng vịt muối, mong ông chủ Giang không chê.”

Bánh ú mẹ cô làm đều là không nhân nên không đáng bao nhiêu, với lại chỉ có bốn quả trứng vịt muối trông bủn xỉn quá. Nhưng Giang Thận không chê mà còn vui mừng khôn xiết: "Nhà em còn tự làm bánh ú à?”

"Đúng vậy, mỗi năm đều làm một ít nhưng đều là không nhân, không biết anh có thích hay không.”

Giang Thận cười cười, cầm lấy đồ trong tay cô: "Tôi chỉ thích bánh ú không nhân thôi, mấy loại bánh ú kia ăn không quen.”

Điền Miêu Miêu không biết anh có nói lời khách sáo hay không nhưng vẫn cười rồi nói: “Bên trong có đường nâu với bột đậu nành nhà em tự làm nữa.”

“Được, cảm ơn.” Sau khi hai người hàn huyên vài câu, Giang Thận trở lại quầy hàng của mình. Sau khi anh đi rồi Điền Đậu Đậu mới quay lại nhìn Điền Miêu Miêu, "Không phải bánh ú với trứng vịt muối là cho anh Sấm hả?”

Điền Miêu Miêu cười ha ha với cậu: “Ai bảo em thèm buffet của người ta?”

Điền Đậu Đậu: "..."

Xin lỗi anh Sấm, em không nên thèm cái này.

Sau khi xe đồ ăn của Lăng Sấm chạy tới, Điền Miêu Miêu rút ra một ít thời gian đem hộp xoài qua cho anh. Xoài đã chín bảy phần nên chỉ cầm hộp xoài thôi cũng có thể ngửi thấy mùi xoài thơm ngào ngạt rồi.

"Thơm quá." Lăng Sấm cầm lấy xoài, cười với Điền Miêu Miêu, "Cảm ơn dì giúp anh."

“Không có gì.” Đôi mắt Điền Miêu Miêu cũng hơi cong cong, “Hồi nãy em có mang theo mấy cái bánh ú với trứng vịt muối nhưng mà mới nãy ông chủ Giang có cho Đậu Đậu một ít buffet nên em cho anh ấy rồi. Ngày mai em đem cho anh để anh nếm thử bánh ú không nhân mẹ em làm.”

Chỉ cần khấu trừ phần ăn của Điền Đậu Đậu là được.

Nghe xong lời này ánh mắt Lăng Sấm tối sầm lại, anh vô thức liếc nhìn gian hàng của Giang Thận: "Anh ta đưa buffet cho Điền Đậu Đậu?"

"Đúng vậy, Đậu Đậu thèm ăn quá nên người ta nói với anh ấy chứ không thì cũng không đưa cho nó.”

Lăng Sấm không hoàn toàn đồng ý với những lời này của Điền Miêu Miêu, anh thấy ý của Giang Thận không ở trong lời nói.

“Lúc còn làm việc ở khách sạn em có thân với Giang Thận không?” Anh hỏi một câu không đâu.

Điền Miêu Miêu sửng sốt một lúc, sau đó nói: "Tàm tạm, lần đầu em tiếp đón anh ấy vẫn đang làm ở quầy lễ tân, sau đó công việc làm ăn của anh ấy ngày càng lớn mạnh, còn em cũng được thăng lên làm trưởng bộ phận. Chắc là thấy có duyên nên mỗi lần anh ấy tới đều bảo em phụ trách tiếp đón, còn cho rất nhiều tiền boa."

Nói đến đây, bản thân Điền Miêu Miêu cũng không khỏi thở dài: "Nói đến cũng là có duyên thật, đến cửa Bắc chợ đêm mở quầy hàng mà cũng có thể gặp.”

Lăng Sấm không nói gì, có lẽ trong lòng Giang Thận cũng nghĩ như vậy.

Anh dời mắt khỏi người Giang Thận, lấy chùm thanh mai đã hái hôm nay ra khỏi xe. Hôm qua Điền Miêu Miêu nghe anh nói chuyện hái thanh mai nhưng không ngờ anh lại hái nhiều thanh mai như vậy: “Anh tự hái hết hả?”

“Người trong khu nhà cũng giúp một chút.” Anh đặt hộp thanh mai trước mặt Điền Miêu Miêu, nói với cô: “Em chọn trước đi, phần còn lại anh đưa cho những người khác trong chợ đêm.”

“Vậy thì cảm ơn ông chủ Lăng!” Những quả thanh mai đỏ này rất đẹp, cái nào cái nấy vừa to lại vừa đỏ trông rất tươi. Điền Miêu Miêu không cố ý chọn mà chỉ lấy đại rồi bỏ vào trong túi Lăng Sấm đưa.

“Nhiêu đó thôi.” Điền Miêu Miêu nâng túi trong tay lên cười với Lăng Sấm, “Chờ em làm nước ép thanh mai ướp lạnh rồi sẽ mang cho anh một ly.”

"Được." Lăng Sấm đợi cô đi rồi mới bỏ một ít vào túi đưa cho mấy chủ quầy gần đó.

Khi đi ngang qua quầy thịt nướng của Điền Miêu Miêu, anh nhìn thấy Điền Đậu Đậu đang nướng bên trong nên hỏi: “Chân cậu ổn không?”

Điền Đậu Đậu quay lại, gật đầu với anh: "Ổn lắm anh Sấm!"

“Vậy thì tốt.” Lăng Sấm thản nhiên đáp: “Hôm nào chúng ta đi Công viên Ánh Sao chơi bóng đi.”

“Hả?” Điền Đậu Đậu hơi sửng sốt.

Lăng Sấm nói: "Chị cậu nói trước đây cậu cũng thích chơi bóng rổ, lúc học đại học anh cũng ở trong đội bóng rổ, chúng ta có thể đấu 1v1.”

Điền Đậu Đậu: "..."

Sao cậu luôn cảm thấy cái anh Sấm muốn đập không phải là bóng rổ mà là cậu? 

Lăng Sấm nói chuyện với cậu xong thì đi qua quầy đồ nướng đưa thanh mai cho đại ca Phan rồi lại đến đối diện đưa một túi khác cho Lương Tinh Tinh đang phụ giúp ở quầy mì chua cay.

Lương Tinh Tinh híp mắt hạnh phúc khi nhìn thấy quả thanh mai đỏ anh cho: “Wow, quả thanh mai đẹp quá đi! Cảm ơn anh Lăng Sấm!"

"Không có gì, sắp kết thúc học kỳ rồi phải không? Cố gắng làm bài kiểm tra, nếu được 100 điểm anh sẽ tặng em một món quà nhỏ."

Lương Tinh Tinh nghe thấy từ "kiểm tra" thì sắc mặt sa sầm, nhưng khi nghe đến câu cuối cùng thì lại tò mò nhìn Lăng Sấm: "Quà gì?"

Lăng Sấm nói, "Em tự chọn."

"Thật à?"

"Ừm, điều kiện là bài kiểm tra đạt 100 điểm."

"..." Lương Tinh Ting im lặng một lúc rồi hỏi anh, "Mấy môn cộng lại được một trăm điểm?”

"...Tất nhiên là một môn."

"Được, em sẽ cố gắng!" Cô sẽ liều mạng vì quà của anh Lăng Sấm!

Sau khi đưa quả thanh mai đỏ cho Lương Tinh Tinh, Lăng Sấm ngẩng đầu nhìn quầy buffet của Giang Thận bên cạnh rồi bước tới: “Ông chủ Giang có muốn ăn thử quả thanh mai trồng trong sân của tôi không?"

Giang Thận vừa cân buffet cho một vị khách quen xong, nghe anh ấy nói thì vô thức nhìn vào thanh mai anh ấy mang theo: “Ồ, trông khá ngon và tươi đấy.”

"Ừm, mới hái hôm nay.”

Lăng Sấm đưa thanh mai, Giang Thận nhận lấy rồi cảm ơn: "Cảm ơn, nhưng nhà anh có sân chắc là biệt thự lớn hả?”

“Không hẳn, chắc chắn không lớn bằng căn biệt thự trước đây của ông chủ Giang.”

Nghe vậy Giang Thận bật cười, nhìn anh nói: “Ông chủ Lăng đừng châm chọc tôi, biệt thự có lớn tới đâu cũng không phải của tôi. Nhưng anh cho tôi thanh mai mà chỗ tôi không có gì để tặng lại…Vừa rồi Miêu Miêu có đưa tôi một ít bánh ú với trứng vịt muối nhưng tôi không thể cho anh được.”

Con mắt Lăng Sấm giật giật, cuối cùng kéo nhẹ khóe miệng lộ ra một nụ cười nhạt: “Không sao đâu, em ấy bảo ngày mai sẽ đem một ít cho tôi.”

“Thật à, vậy thì tốt rồi.” Trên mặt Giang Thận cũng là nụ cười sượng trân.

Lăng Sấm vẫn còn một ít thanh mai đỏ, anh về lại quầy hàng của mình rồi nhắn tin vào nhóm cửa Bắc chợ đêm nói quầy hàng của anh còn ít thanh mai, ai muốn ăn có thể tới lấy.

Tôn Húc Xuyên là người đầu tiên đến lấy, cậu còn phàn nàn: “Giờ anh Sấm không yêu em nữa rồi, đến cả thanh mai cũng không cho em!”

Vẻ mặt Lăng Sấm không thay đổi: “Vừa rồi anh thấy chỗ cậu đông khách nên không qua làm phiền.”

"Ha ha, anh tin nổi mấy câu này của anh hả? Anh gạt được anh em chứ làm gì gạt được chính mình!”

Lăng Sấm: "..."

Thanh mai Lăng Sấm mang đến đã được các chủ quầy ở chợ đêm lấy sạch. Sau 10:30, cửa Bắc chợ đêm bắt đầu bước vào hiệp hai. Ngoài một số người thích ra ngoài ăn khuya vào giờ này thì còn có không ít shipper và lái xe thay ở đây.

Sếp đi xã giao về cũng thích tới đây ăn khuya vì ăn trên bàn rượu không đủ no.

Hôm qua Lăng Sấm gặp một ông chủ trung niên vừa đi xã giao về uống đến say khướt, vừa ăn cơm chiên vừa nói công việc của mình vất vả cỡ nào với anh, kể lể xong lại ngồi trên ghế khóc to.

Loại không thể dỗ được.

Hôm nay thì khác, hôm nay gặp được một anh lái xe thay đang chở một ông sếp say rượu về nhà.

"Tôi làm lái xe thay đã hơn hai năm, từng lái không ít xe sang, thế mà ông sếp này lại là sếp lớn, lái hẳn Rolls-Royce!"

Điền Đậu Đậu đang nướng thịt bò nghe thế thì hào hứng quay lại: "Vậy chiếc xe này phải vài trăm triệu!"

"Vừa rồi tôi đã tra thử rồi, xe có cấu hình bình thường khoảng 16 tỷ rưỡi, mà cấu hình xe của ông sếp kia trông có vẻ đắt hơn nhiều." Người lái xe thay nói với cậu, "Mặc dù tôi tay lái lụa nhưng vẫn hơi căng thẳng khi gặp được loại xe này nên mới lái chậm một chút, nào ngờ ông sếp kia nói với tôi đây là xe rẻ nhất của ổng.”

Điền Đậu Đậu: "..."

"Tôi đưa ông ấy về khu biệt thự xong thì vừa hay đi ngang qua chỗ này nên mới muốn vào ăn gì đó rồi đi làm tiếp.”

Điền Miêu Miêu tò mò hỏi: "Anh kết thúc công việc lúc mấy giờ?”

"Hẳn là ba bốn giờ sáng, ăn xong tôi đến ngõ Thanh Nam, lát nữa là giờ cao điểm nhận đơn do toàn là người uống say."

Khi Lăng Sấm mang cơm chiên đến cho người đó mới thấy người ta đã nói chuyện với người khác, chỉ là không ngờ người ta còn muốn lôi anh vào nói chung: “Đây là lần đầu tiên tôi gặp chủ quầy này đấy, tôi tới đây ăn mấy lần rồi, chỉ nghe nói ở đây có quầy cơm chiên ngon lắm nhưng chưa bao giờ thấy!”

Lăng Sấm trả lời: "Trước kia tôi dọn nghỉ khá sớm.”

“Bây giờ vẫn còn sớm mà anh chỉ còn hai bát cuối cùng.” Anh trai kia nói xong lại quay về phía Điền Miêu Miêu: “Mới nãy tôi nói tới đâu rồi?”

Điền Miêu Miêu nói: "Nói lát nữa đến ngõ Thanh Nam!”

"À đúng rồi! Bên ngõ Thanh Nam cũng có nhiều xe sang nhưng toàn là người trẻ tuổi lái siêu xe còn các sếp ở Thiên Hạ cư thì thích lái xe công vụ. Lại nói mọi người biết cần số xe của Rolls-Royce khác Mercedes chỗ nào không?"

Điền Đậu Đậu tò mò hỏi: "Có gì khác biệt?"

Lăng Sấm cho biết: "Cần số của Mercedes-Benz có thể kéo thẳng xuống còn của Rolls-Royce có một điểm ngoặt."

Lái xe thay nhìn anh đầy ngạc nhiên: “Anh cũng từng làm lái xe thay à?”

Lăng Sấm cụp mắt xuống cười nhạt, trả lời: "Không, sở thích."

Điền Đậu Đậu đột nhiên nghĩ đến chiếc xe đắt tiền mà Lăng Sấm đã lái đến bệnh viện lần trước... Chờ đã, đừng nói ở nhà anh Sấm có một chiếc Rolls-Royce đấy nhé?

Đến lúc đóng cửa hàng, cuối cùng cậu cũng không nhịn được mà hỏi Lăng Sấm câu này. Lăng Sấm nhìn cậu rồi nói: “Không có nhưng lại có một chiếc siêu xe anh không hay lái.”

"..." Điền Đậu Đậu nhìn anh chằm chằm vài giây rồi hỏi rất chân thành: “Đừng nói anh Sấm là sói già phố Wall thật nhé?”

Lăng Sấm khịt mũi nói: "Không tính là sói già phố Wall, nói đúng hơn là chó chết chủ* của phố Wall."

*Chó chết chủ (丧家之犬): ví với mất nơi nương tựa, lang thang đây đó.

Điền Đậu Đậu: "..."

Thế thì Phố Wall có còn thiếu chó chết chủ như vậy không? Cậu cũng muốn thử.

Sau khi về nhà Điền Đậu Đậu vẫn còn đắm chìm trong mùi tiền ở Phố Wall, ban đêm cậu mơ thấy mình cũng lái một chiếc siêu xe cực ngầu chở Chúc Tinh đi dạo biển.

Mơ đẹp lắm, ngày hôm sau vẫn phải đi bán.

Điền Miêu Miêu lấy thanh mai Lăng Sấm cho hôm qua làm nước ép thanh mai. Cô đặc biệt tìm một chiếc lọ đậy kín đổ đầy nước quả thanh mai đã làm sẵn vào đó rồi cho vào tủ lạnh, định buổi tối sẽ mang đến cho Lăng Sấm.

Còn phần nước thanh mai còn lại cô và Điền Đậu Đậu, Chúc Tinh đã uống hết trong lúc xiên đồ ăn.

Sau khi mở quầy Điền Miêu Miêu đưa bánh ú, trứng vịt muối và nước thanh mai cho lăng Sấm. Điền Đậu Đậu lén chụp ảnh gửi cho mẹ: “Chị gái đã cho anh Sấm bánh ú với trứng vịt muối của con.”

Mẹ Điền: Làm tốt lắm.

Điền Đậu Đậu:?

Mẹ ruột.

Mẹ Điền: Đưa xoài chưa?

Điền Đậu Đậu:...Đưa hồi hôm qua rồi. Anh Sấm cho lại thanh mai, chị lấy làm nước ép rồi còn đặc biệt để lại cho anh Sấm một bình.

Mẹ Điền: Xem ra Miêu Miêu có ý với người ta nhưng vẫn không thừa nhận. Con quay video gửi cho mẹ xem.

Điền Đậu Đậu:...

Lại còn coi cậu là master fansite nữa!

Khi màn đêm buông xuống, các chủ quán ở cửa Bắc chợ đêm đều buôn bán tấp nập, một đôi vợ chồng lớn tuổi từ bên ngoài bước vào mà không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai.

"Giang Thận, con bán đồ ăn ở đây thật sao?”

Khi Giang Thận nghe thấy giọng nói này đã sửng sốt hồi lâu, sau đó ngẩng đầu lên thì thấy quả nhiên là bố mẹ mình. Anh mím môi, nhìn họ rồi nói: "Sao hai người lại tới đây?”

“Ba mẹ nghe nói con mở quầy hàng ở đây nên đặc biệt tới đây.” Mẹ Giang nhìn quầy đồ kho đã bán được bảy tám phần, xem ra buôn bán cũng khá tốt, “Gần đây con không liên lạc với gia đình, có kế hoạch gì cũng không nói với chúng ta. Con định cứ ở đây bày quầy hàng mãi à?”

Giang Thận vừa nhận đồ ăn khách chọn vừa nói với họ: “Đừng coi thường quầy hàng của con, mỗi ngày kiếm cũng được không ít tiền, con đã nghĩ rồi, chờ bán được hai năm tiết kiệm được vốn khởi nghiệp con sẽ làm lại từ đầu.”

Ba Giang nghe vậy rốt cục nhịn không được nữa: "Muốn trở lại như xưa thì cứ nói với ba mẹ là được rồi, đâu phải chúng ta không có tiền.”

Khách hàng đang tính tiền bên cạnh lén nhìn bọn họ, gì thế, đây là con nhà giàu ra ngoài trải nghiệm cuộc sống à?

Giang Thận không hề bị lay động: “Con chẳng muốn lấy tiền của ba mẹ, bán hàng ở đây làm trong lòng con rất yên tĩnh."

"...Vậy sao con không đi tu luôn đi? Như thế càng yên tĩnh hơn!”

Giang Thận: "..."

Mẹ Giang kéo người bên cạnh lại khuyên nhủ: “Bình tĩnh nói chuyện với con trai đi.”

Ba Giang bình tĩnh lại và giữ im lặng như thể sợ chọc tức đứa con trai vừa trải qua cuộc sống lên voi xuống chó trong đời.

Khách cầm buffet vừa mua cũng không thể ở lại hóng hớt nữa nên chỉ có thể từng bước rời khỏi quầy buffet của Giang Thận. Anh lại đến quầy của Lăng Sấm để mua một phần cơm chiên, không khỏi chia sẻ câu chuyện phiếm mình vừa nghe được: "Ông chủ Giang đối diện là tình địch của anh đúng không? Tôi mới nghe được tin sốt dẻo của anh ấy, anh có muốn biết không?”

Lăng Sấm: "..."

Anh ngước mắt nhìn vị khách đến mua cơm chiên rồi dửng dưng hỏi: "Tôi muốn biết ai nói tôi với Giang Thận là tình địch?”

Vị khách nói: "Toàn bộ cửa Bắc chợ đêm đều nói vậy!”

Lăng Sấm: "..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK