Mục lục
Người Chồng Máu Lạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trữ San mở cửa ra, nhếch môi cười nhìn Vệ Thần rồi đi vào. Vệ Thần khẽ nhíu mày, vẻ ôn hòa ngày thường biến mất, gương mặt lộ ra chút cợt nhả. “Tôi thật không muốn gặp lại cô, Tề Trữ San, cô không biết, gương mặt của cô, thật khiến người khác thấy ghê tởm.” “Còn ngực cô nữa, không biết độn bao nhiêu thứ, cô không phát hiện sắp rơi hết ra ngoài sao?” Hắn không khách khí nói, Trữ San không nghe được, nhưng cô thư kí ở bên cạnh thì nghe được. Cô thư kí bật cười, nếu cãi nhau với phó tổng của bọn họ, đối phương nhất định sẽ tức chết. Cô lại cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực nhỏ bé của mình, còn tốt hơn mấy cái thứ sắp rơi ra kia, nhỏ như vậy có gì không tốt. Vệ Thần khẽ nhíu mày, sau đó vui vẻ rời đi. Từ nay về sau, thế giới của bọn họ không còn người phụ nữ nào tên là Tô Tử Lạc nữa, cô mất tích, rời khỏi nơi này, bắt đầu một cuộc sống khác. Trong văn phòng, Trữ San kéo tay áo Duệ Húc còn hắn vẫn nhìn chằm chằm tài liệu trên bàn, lần đầu tiên, cảm thấy khó chịu. “Húc, chúng ta phải đi thử lễ phục rồi,” Trữ San dựa vào vai Duệ Húc, không phát hiện ánh mắt hắn đang cố gắng che dấu sự mất kiên nhãn. “Uhm…” “Bao giờ chúng ta mới đi đây, lễ phục đã may xong rồi.” Mặc dù đây là lần kết hôn thứ hai, nhưng so với lần kết hôn đầu tiên, cô cần phải chú ý hơn nhiều, người cô lấy là Lê Duệ Húc chứ không phải người khác. “Đi thôi,” Duệ Húc che giấu đi sự mất kiên nhẫn, dù sao cũng là người phụ nữ hắn yêu, tất cả đều có thể chịu được. “Vâng, chúng ta đi thôi,” Trữ San khoác tay Duệ Húc, ánh mắt xinh đẹp ngập tràn kiêu ngạo. Duệ Húc nhìn chằm chằm đống tài liệu chất cao như núi trên bàn, khẽ mím môi, ánh mắt màu trà có chút gợn sóng, khi mọi chuyện đúng như trong dự đoán của hắn, khi hắn chiếm được tất cả mới phát hiện, hắn không hề cảm giác vui vẻ như hắn đã từng nghĩ. Không thể không thừa nhận, Vệ Thần nói đúng. Hắn không thấy vui vẻ gì, thực sư không tháy vui vẻ gì. Cửa đóng lại, sự yên tĩnh bao trùm căn phòng kéo dài vô tận. Ôn Vũ Nhiên tựa người vào khung cửa sổ, trên tay hắn có một chiếc cốc, một chiếc cốc rất bình thường, có chút cũ kĩ, hắn nhẹ nhàng xoay xoay cái cốc trong tay, hai mắt nhìn ánh nắng mặt trời bên ngoài rồi híp lại. “Lạc Lạc, xin lỗi…” Hắn khẽ lên tiếng, chỉ là lời xin lỗi của hắn đã quá muộn. “Tô Tử Lạc em như bây giờ, là lỗi của Duệ Húc, lỗi của Trữ San, kì thật, xét đến cùng chính là lỗi ở bản thân anh, nếu có thể lựa chọn, Lạc Lạc, mặc kệ em ở đâu, nhất định phải sống, rời khỏi nơi này, rời khỏi những con người này, em nhất định sẽ sống tốt.” Hắn nhấp một ngụm cà phê, cay đắng lan tỏa ở đầu lưỡi. Sắp đến mùa đông, hắn nhớ tới múa đông năm đó, hắn nắm tay một cô gái, bước đi giữa tuyết rơi, mỗi bước đi đều lưu lại dấu chân thật sâu trên tuyết. Còn bây giờ, bàn tay hắn, hắn nắm chặt bàn tay lại, không cách nào ình sự ấm áp nữa. “Lạc Lạc, chúc em … Hạnh phúc…” Lại nhấp một ngụm cà phê, cà phê lạnh càng khó uống, trái tim của hắn cũng lạnh dần. Đất nước Anh xa xôi, một cô gái gầy gò ngồi trên chiếc ghế dài, nhìn những người đi lại trên đường, không ai giống cô cả, cô tóc đen, mắt đen, điển hình của người phương Đông, cô ngồi trên ghế, trong tay cầm một chai sữa, uống từng ngụm nhỏ. Một đôi mắt đen mơ hồ, lớp sương mù bao quanh, mắt cô ập nước, trong veo, cô khẽ cúi đầu, tay nắm chặt chai sữa. Cô chính là Tô Tử Lạc, một người từ Trung Quốc tới đất nước xa lạ này. Hiện tại trên người cô không còn đồng nào, cũng không có nơi nương tựa, cô không biết mình sẽ sống như thế nào, càng không biết, cuộc sống sau này sẽ trải qua như thế nào. Rất không may, khi cô xuống sân bay, đồ đạc và ví tiền đều bị mất, cái gì cũng bị mất, trừ bản thân, cô chẳng còn gì cả. Trên người còn một chút tiền lẻ, cô đã mua chai sữa để uống. Cô đành ngổi ở đây, nhìn những người ngoại quốc cao lớn đi qua đi lại, làn da họ khác cô, ánh mắt cũng khác, và đất nước họ không phải đất nước của cô. Cả người cô khẽ động, cách đó không xa có một người đàn ông nằm trên mặt đất đưa hai mắt về phía cô, quần áo trên người hắn màu trắng đã biến thành màu xám, có thể nhìn thấy rõ ngũ quan, đường nét góc cạnh, vì quá bẩn mà không thể nhìn thấy rõ diện mạo, nhưng khi nhìn thấy vẫn có cảm giác hắn thực sự người này rất tuấn mĩ, hơn nữa hắn là một người phương Đông, mắt hắn màu đen, tóc cũng màu đen, hắn lãnh đạm nhìn qua Tô Lạc, sau đó nhắm mắt lại nằm ở đó, cũng không để ý trên mặt đất bẩn như thế nào, cũng như mặt trời đang chiếu thẳng vào người. Hắn nằm đó bao nhiêu lâu thì Tô Lạc ngồi đó bấy lâu, bọn họ đến chỗ này cùng một thời gian, dường như, hắn ở lại tiếp cô, còn cô cũng đã đáp lại sự đón tiếp của hắn, hai người xa lạ, hai cái tư thế kì quái ở cùng một nơi. Người đàn ông nằm ngửa, mặt hướng về ánh mặt trời ngủ, hắn khẽ liếm môi, bờ môi đã khô nứt ra, còn có chút máu. Tô Lạc lại uống một ngụm sữa nhỏ, trong lòng có chút thương cảm, có lẽ đây cũng là một người đàn ông đã từng bị tổn thương, chỉ cần nhìn một cái, Tô Lạc đã đọc được từ ánh mắt của hắn. Ngón tay cô nắm chặt chai sữa, lông mi khẽ chớp, cô đứng lên, đi về phía người đàn ông kia. Cô ngồi xổm xuống, thân thể gầy yếu che mất ánh nắng chiếu trên đầu hắn. Người đàn ông mở mắt ra, từ trong đôi mắt kia có hình ảnh của một cô gái gầy yếu, mặt mũi tái nhợt, hắn không động đậy, chỉ nhìn cô không chớp mắt. Tô Lạc đưa tay ra, đem thứ trong tay đưa cho hắn. Có lẽ cô không uống thỉ chỉ khát, còn hắn không uống… Có thể sẽ chết. Cả người hắn khẽ động, nhìn chai sữa trong tay cô, hắn biết cô ngồi đây đã gần một giờ và chai sữa này cô cũng đã uống. Đột nhiên hắn ngồi dậy, Tô Lạc phát hiện, người đàn ông này so với tưởng tượng của cô cao lớn hơn nhiều, một tay hắn cầm lấy chai sữa trong tay cô, không khách khí, sức nặng trên tay nói cho hắn biết, cô chưa uống được bao nhiêu, vẫn còn hơn một nửa, Hắn khẽ liếm môi, mùi vị máu từ môi tràn vào miệng, ánh nắng mặt trời vẫn chiếu trên người họ, trên mặt họ lấm tấm mồ hôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK