Mục lục
Người Chồng Máu Lạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hắn bước tới, rồi ngây người đứng cạnh cửa thật lâu, đúng như hắn nghĩ, hắn nghe thấy tiếng bước chân bước nhanh lên tầng, vợ của hắn, vẫn tiếp tục trốn hắn, tay hắn đặt trên nắm cửa, lần đầu tiên, gương mặt của hắn lại dọa được phụ nữ, người con gái nào thấy hắn mà không muốn nhào tới, chỉ có vợ của hắn, thấy hắn chỉ muốn độn thổ để trốn, là do hắn không thể gặp người hay là chính cô không thể gặp người. Hắn đi nhanh vào, đặt chiếc cặp trên bàn, sau đó đi về phía nhà ăn, mặc dù bên ngoài hắn đã ăn khá nhiều bít tết , nhưng vẫn có cảm giác đói bụng. Quả nhiên, ở trong phòng ăn, có một bàn đồ ăn lớn, tất cả thức ăn đều còn nguyên, hắn đưa tay sờ thử, vẫn còn nóng, nhìn qua là cô cố ý chờ hắn về, nghe thấy tiếng bước chân hắn liền chạy nhanh về phòng. Hắn khẽ nhíu mày, lúc này mới ngồi xuống, cầm đũa ăn bữa tối, gần đây hắn được ăn uống đầy đủ hơn, nhưng vẫn không có béo, nhiều năm tập thể hình cơ thể của hắn rất cường tráng, không có chút nào có thịt thừa. Thức ăn thật ngon, giống như tướng mạo của Tô Lạc, tuy không xuất chúng, nhưng lại rất đặc biệt, màu sắc của món ăn này cũng vậy. Khi hắn ăn xong, vợ hắn vẫn chưa có xuống, cô muốn trốn hắn cả đời sao? Tô Lạc tựa lưng vào cửa, tay đặt trên lồng ngực, thở gấp, một lúc sau, cô mới hít thở bình thường, sau đó ngồi trên giường, kì thực cô không biết nên làm gì mới trốn hắn như vậy, có lẽ bởi vì ánh mắt của hắn hoặc cô sợ sự dịu dàng vô cớ của hắn. Cô cúi đầu, mới phát hiện trong tay cô vẫn cầm cốc sữa, cô chậm rãi uống từng ngụm, mùi sữa thơm lừng ở đầu môi, thực sự rất thơm, rất ngọt. Bên ngoài truyền tới tiếng nước, cô đứng lên, đi tới bên cửa sổ, hắn vừa mới xuống hồ bơi, cô vén tấm rèm lên, nhìn ra phía hồ. Nhìn một hồi lâu, trên mặt nước vẫn không có động tĩnh, cô cảm thấy kì lạ, hai tay vẫn cầm cốc sữa, rõ ràng là cô nghe thấy tiếng nước, sao hắn lại không có ở hồ bơi? Không phải ngốc tới mức dạo chơi trong nước lâu như vậy chứ. Cô dùng sức nắm chặt chiếc cốc, bỏ qua ý nghĩ này, người kia bơi tốt như vậy, không có khả năng…. “Em đang suy nghĩ gì vậy?” Tiếng nói lành lạnh truyền tới, dường như còn có chút hơi nước, Tô Lạc giật mình, thả lỏng tay, chiếc cốc từ cửa sổ tầng hai rơi xuống, cô cúi đầu, nhìn thấy Duệ Húc đứng phía dưới cửa sổ phòng cô, mà nơi cái cốc rơi xuống chính là đầu hắn. “Em….” Câu kia còn chưa nói hết, cô liền nhắm chặt mắt, chờ đợi tiếng hét của hắn. Lê Duệ Húc giơ tay, khó chịu mím môi, cô gái này, có phải không vừa mắt hắn, vài ngày không thấy đã muốn mưu sát chồng? Hơn nữa đây còn là cái cốc thủy tinh. Hắn đưa tay, không dám ngẩng đầu, trực tiếp đưa tay lên đỉnh đầu, cái cốc kia giống như sinh mạng, bị hắn nắm ở trong tay, chiếc cốc thì nắm được nhưng sữa trong cốc đều đã chảy hết xuống mặt hắn. “Tô Tử Lạc…” giọng nói giống như âm hồn từ dưới tầng vang lên, có chút tức giận, thậm chí có chút bất lực không biết làm thế nào. “Lê…” Tô Lạc đưa tay bịt kín miệng, nhìn xuống phía dưới, trên mặt người kia toàn là sữa, đây là người luôn yêu cầu hình ảnh của mình phải thật kĩ lưỡng sao? Hiện tại chỉ có thể dùng một từ duy nhất để hình dung – thảm hại, trên mặt, trên ngực, thậm chí tóc của hắn là một màu trắng sữa, trong tay còn cầm một cốc sữa. Tô Lạc có chút choáng váng, cô vội vàng che mắt mình, thảm rồi, cô hình như đã gây họa lớn, tay cô vô ý đặt trên cổ, không biết, người này tức giận lên có thích bóp cổ người khác không?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK