• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 21: Mạnh Mẽ Trấn Áp

Những lời này của Dương Bưu vừa nói ra, các vương công tử đệ ở bên cạnh quan sát liền cảm thấy nồng nặc mùi thuốc súng, tất cả đều biến sắc, rối rít giục ngựa thối lui!

– Ha ha ha.

Phương Vân cười lớn lên.

– Sớm đã dự đoán được Bình Đỉnh hầu phủ các ngươi sẽ không từ bỏ ý đồ. Dương Bưu, ngươi có bản lãnh thì tới lấy đi! Bản thân ta cũng muốn nhìn, ngươi có bản lãnh gì mà dám cuồng ngôn trước mặt ta!

Giận! Nổi giận! Phương Vân nói một câu làm cho khuôn mặt của Dương Bưu nhăn lại, lộ ra bản tánh âm tàn thô bạo.

– Tiểu tử! Ngươi đây là muốn chết!

Dương Bưu mạnh mẽ vỗ lên lưng ngựa, người mạnh mẽ bay lên, thân ở trên không trung, hít sâu một hơi:

– Tới đi!

Hô!

Gió lạnh rít gào, một quyền của Dương Bưu mạnh mẽ tung ra. Gió tuyết trong phạm vi năm dặm đều bị cuốn vào trong quyền của hắn, lấy thế lôi đình vạn quân tấn công Phương Vân.

Ngâm!

Trong hư không bỗng loáng thoáng có tiếng rồng ngâm. Phương Vân hồi giờ có nhường ai, vỗ ngựa bay lên, thân thể ở trên không trung rồi hóa thành một con Thanh Long dài năm trượng, bốn trảo vung lên, đón đỡ quả đấm của Dương Bưu.

Ầm! Ầm!

Không khí nhất thời bị nổ tung, quyền đầu của Phương Vân và Dương Bưu tương giao, tốc độ cực nhanh, làm cho người ta hoa cả mắt. Mỗi một lần đụng nhau, cứ y như hai đầu thú dữ thời tiền sử, đập đầu cứng rắn đụng nhau. Đây là quyền pháp thuần túy, chỉ sử dụng lực lượng, không hề có chút nào mưu lợi bên trong.

Phanh!

Lần cuối cùng giao thủ, hai người rốt cuộc cũng đã tách ra, trên không trung gập lại, rốt cuộc trở xuống.

Dương Bưu dang chân ngồi ở trên ngựa, ánh mắt lạnh lùng, thần sắc biến đổi liên tục. Hắn nhìn Phương Vân, không nói một lời, trong nội tâm khiếp sợ đến mức muổn nổi điên.

“Cương Khí cấp! Hắn lại đạt đến Cương Khí cấp rồi!”

Dương Bưu dường như không tin vào phán đoán của chính mình, nhưng đợt giao thủ vừa rồi kia, những ánh sáng óng ánh kia, chính là Cương khí, điều này là không thể nghi ngờ.

“Làm sao có thể! Mới có bao lâu thời gian mà hắn đã đạt đến Cương Khí cấp rồi!” Thế tử Sơn Hà hầu Cao Vi, thế tử Cẩm Tú hầu Thái Phong trợn to hai mắt, trong lòng vô cùng kinh hãi.

Hai người cũng là võ giả đạt đến Cương Khí cấp, đối với những võ giả đồng cấp cũng có chút cảm giác. Cảm giác đó lúc Phương Vân ở trên lưng ngựa còn không rõ ràng, nhưng khi hắn phi thân lên, chuyển động cương khí, thì cảm giác đó lại vô cùng rõ.

– Dương Bưu, ngươi có thể trở về đi, còn Nhân Cấp châu, thì ngươi không lấy về được!

Phương Vân dang chân ngồi trên lưng ngựa, khinh thị nhìn Dương Bưu, không có chút nào khách khí cả. Lời nói vừa ra, liền quay đầu ngựa, muốn rời đi.

Vũ nhục, đây là triệt để bị người vũ nhục. Dương Bưu giận đến sôi lên, âm thanh hung dữ quát lên.

– Tiểu tạp chủng, ta còn không có cho ngươi đi, ngươi nghĩ muốn đi đâu!

Đầu ngựa đột nhiên quay lại, Phương Vân ánh mắt như tia chớp, lạnh lùng chăm chú nhìn Dương Bưu, lạnh giọng nói.

– Dương Bưu, không nên nhầm lẫn. Ngươi đây là đang chọc giận ta!

– Chọc giận? Hừ, các tiện chủng Phương gia các ngươi vĩnh viễn là như vậy, không biết sống chết, không biết tự lượng sức mình. Phụ thân Phương Dận của các ngươi ở trong quân cùng với phụ thân ta đấu, tên tiện chủng đại ca Phương Lâm các ngươi cũng là đấu với ta trong học cung, hôm nay lại đến phiên tên tiểu tạp chủng như ngươi! Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là chênh lệch của Bình dân hầu và Quý tộc hầu!

Hai đấm của Dương Bưu chấn động, cổ áo lay động, hai thiết quyền đưa ra…Một cỗ khí thế như là núi cao hùng vĩ hùng hồn từ trong người của Dương Bưu phát ra. Mạnh như thế tử Sơn Hà Hầu, thế tử Cẩm Tú hầu cũng không khỏi giục ngựa lui về phía sau.

– Bình Đỉnh hầu không hổ danh nổi tiếng là nhờ vào lực lượng. Lấy lực lượng Cương Khí cảnh của Dương huynh, lại có thể phát ra hơi thở hùng hậu đến như vậy. Loại quyền thế này, chỉ sợ là núi cũng không chịu nổi!

Một đám vương công tử đệ đang xem cũng không khỏi âm thầm kinh hãi.

Núi, tác dụng của núi sông chính là trọng điểm của xã tắc, có lực lượng cực mạnh. Tuyệt học của Bình Đỉnh hầu, chính là dựa vào đây.

– Bình Đỉnh Sơn Hà, đệ nhất thức, Đỉnh Trấn Sơn Nhạc!

Dương Bưu quát lên một tiếng lớn, hai đấm mạnh mẽ tung về phía trước, trong lúc hoảng hốt, mọi người cảm giác thấy đỉnh đầu của Dương Bưu như có thêm một cổ núi khổng lồ. Một quyền hùng hồn này vừa xuất ra, không khí chung quanh mười trượng của Dương Bưu dường như tĩnh lặng lại, ngay cả chim bay cũng rối rít tránh ra.

– Uống!

Một tiếng chợt quát, cương khí cuồn cuộn cùng với tuyết đọng trên mặt đất và cả không khí mang theo một cỗ khí thế như bài sơn đảo hải nhằm vào Phương Vân áp tới. Quyền thế lướt qua, từng phiến đá trên giáo trường cũng lung lay không thôi, trong hư không, mơ hồ lại có tiếng sấm sét!

– Hừ! Tả Thanh Long Tham Trảo Bát Thế, thức thứ tư, Thanh Long Bàn Tinh Chàng Nguyệt Thế!

Phương Vân hừ lạnh một tiếng, từ trên lưng ngựa nhảy lên, một lần nữa hóa thành con Thanh Long khổng lồ dài năm trượng, long vĩ vừa vỗ tại hư không, không khí liền sụp đổ. Trên giáo trường dường như xuất hiện hình ảnh một ngôi sao, con Thanh Long do Phương Vân biến thành dường như từ trong ngôi sao này bắn ra, hóa thành một cỗ ánh sáng màu xanh uốn lượn, cuồn cuộn cuốn cương khí của Dương Bưu vào trong.

Ầm!

Tiếng quát của Dương Bưu còn quanh quẩn ở chung quanh giáo trường thì hai người cũng đã phân cao thấp. Chỉ nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Thân thể tráng kiện của Dương Bưu như diều đứt dây rớt xuống mặt đất, cương khí rối loạn tản vào không trung, bị ném một cách nặng nề tới giáo trường.

– Tại sao có thể như vậy!

Dương Bưu quát to một tiếng, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi. Lần này, tâm của hắn thật sự đã chết di. Nếu như nói đợt giao thủ lúc trước, hai người còn chưa có phân cao thấp, thì lần này đã chân chính phân cao thấp.

– Thua, hắn lại thua rồi!

Trên giáo trường, yên lặng như tờ, vô số vương công tử đệ trong lòng chấn động. Ở trước mặt bao người, mặc dù chỉ có hai gã vương công tử đệ chiến đấu, nhưng ý nghĩa sân xa ẩn chứa ở sau lại không chỉ đơn giản như vậy!

– Bình Đỉnh hầu không phải là đối thủ của Tứ Phương hầu!

Thắng lợi của Phương Vân giống như môt quả boom tấn, quăng vào trong lòng của các vương công tử đệ tại đây. Tranh chấp của Bình Đỉnh hầu cùng Tứ Phương hầu, hầu như ai cũng biết cả. Tuy ngại pháp lệnh của Đại Chu, hai vị hầu gia chưa bao giờ giao thủ. Nhưng lần này hai vị thế tử của hầu phủ ra tay, cũng đã biết cao thấp của hai vị hầu gia!

Đỉnh Lập Sơn Hà Bát Thế lại không thể sánh kịp Tả Thanh Long Tham Trảo Bát Thế!

Đại Chu hoàng triều dùng võ lập quốc, kết quả như thế, còn ý nghĩa như thế nào, rất nhiều sĩ tử cũng có thể đoán ra. Không ít vương công tử đệ có gia cảnh cắm sâu ở trong quân đội liền biến đổi sắc mặt, ngay cả ở bốn phía giáo trường, các binh sĩ chú ý tới trận chiến này cũng biến sắc không thôi!

Thời tiết ở kinh thành đã thay đổi, sau hôm nay, không ít người cũng muốn thay đổi lập trường của mình!

– Dương Bưu, sau này trở về, nhớ dặn dò trên dưới trong phủ. Sau này lúc nói chuyện, hãy cẩn thận một chút, chỉ bằng Bình Đỉnh hầu phủ các ngươi, còn không có tư cách xem thường Tứ Phương hầu phủ, xem thường Phương gia!

Một chiêu đánh bại trưởng tử Bình Đỉnh hầu Dương Bưu, Phương Vân rốt cuộc cũng có cảm giác hãnh diện. Vô số cả ngày lẫn đêm khổ luyện, rốt cuộc cũng đã được hồi báo. Hôm nay, hắn rốt cuộc cũng đã không cần cố kỵ những tử tôn quý tộc này nữa. Bởi vì, bọn họ không còn có tư cách nữa!

– Dương Bưu lại thua!

Cao Vi, Thái Phong sắc mặt trở nên khó cơi, hai người thầm nghĩ một phen, tự cảm thấy mình cũng không có nắm chắc phần thắng sẽ thắng được Phương Vân.

– Lúc này mới chỉ hơn có một tháng, mặc dù nói trên người hắn có Địa Cấp châu của Thanh Sưởng công chúa, nhưng làm sao có thể nhanh như vậy đã bước vào Cương Khí cảnh!

Thái Phong ngày đó cũng đã chứng kiến năng lực của Phương Vân. Vào lúc đó, Phương Vân cũng chỉ mới bước vào cảnh giới Chân Khí cấp. Tuy chiến thắng Thanh Sưởng công chúa, nhưng cũng có chút phương pháp mưu lợi, không được tính là bãn lãnh chân chính.

Nhưng lần này, hoàn toàn bất đồng! Cứng đối cứng, không hề có chút may mắn nào, Phương Vân đã dựa vào thực lực của chính mình áp chế hoàn toàn Dương Bưu!

– Hơn một tháng, từ Chân Khí cấp đạt đến Cương Khí cảnh! Sau này còn có ai có thể áp chế hắn!

Thái Phong trợn to hai mắt, nhìn Phương Vân, trong lòng có chút cảm giác kinh hãi.

Đám người Cao Vi, Thái Phong đồng thời đưa mắt nhìn Hứa Quyền. Trong đám thế tử này, tu vi của Hứa Quyền là cao nhất.

– Thế tử.

Thái Phong giảm thanh âm xuống.

– Môi hở răng lạnh, nơi này chỉ có người là Cương Khí đỉnh phong, có thể dễ dàng chiến thắng hắn. Ngăn cản hắn lại, không thể để hắn cứ như vậy mà đi.

Sự tăng cấp của Phương Vân quá nhanh, cho dù là có tu vi như hắn, cũng không dám tiến lên khiêu khích.

– Thế tử, mọi người cũng đang nhìn người. Ở nơi này có thể đối phó với tên tiểu tử đó, cũng chỉ có người. Nếu như ngay cả người cũng không ra tay, e rằng mọi người sẽ hiểu lầm.

Cao Vi cũng thấp giọng nói, hắn cũng vô cùng cẩn thận, không dám chọc giận Hứa Quyền. Nhưng ẩn ý ở phía sau cũng vô cùng rõ ràng.

Hứa Quyền trong lòng khẽ chấn động, hắn cũng biết cùng là một mạch quý tộc hầu, vui buồn có nhau. Nếu như ngày hôm nay không xuất chiến, tương lai Bình Đỉnh hầu té ngựa, chỉ sợ là sẽ đến Mãng Hoang hầu nhà hắn. Hơn nữa, trong triều cũng đang thảo luận về chuyện Tứ Phương hầu lấn áp Quý tộc hầu. Nếu như ngày hôm nay hắn không làm gì, thì sẽ mở lệ cho chuyện ngày hôm nay, địa vị của quý tộc hầu nhất định sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

– Phương Vân, lưu lại đi!

Hứa Quyền nhẹ nhàng giục bụng ngựa, đi lên hai bước, quát bảo Phương Vân đang chuẩn bị rời di.

Phương Vân quay đầu lại thấy Hứa Quyền, trong lòng chấn động một cái: “Hắn rốt cục vẫn phải xuất thủ!”

Khác với Dương Bưu, từ trên người của Hứa Quyền, Phương Vân cảm giác được một cỗ uy hiếp mãnh liệt. Giống như là đang bị độc xà nhìn, vô cùng âm lãnh, không hề thoải mái chút nào.

– Thế tử cũng muốn xuất thủ sao? Dương Bưu xuất thủ là vì một viên Nhân Cấp châu, không biết thế tử là vì cái gì?

Phương Vân nhìn Dương Bưu đang được mấy tên vương công tử đệ đỡ dậy, nói.

– Vốn chuyện này là chuyện của ngươi cùng với Dương Bưu, cùng ta không có liên quan. Nhưng bất kể như thế nào, Bình Đỉnh hầu cũng là một mạch quý tộc hầu, về tình về lý, ta cũng không thể để cho ngươi tiêu sái rời đi!

Hứa Quyền nói vô cùng bằng phẳng. Không có bất kỳ lý do nào, chỉ là đạo bất đồng, lấy thân phận của hắn mà nói ra được lời này, cũng tính là có khí độ.

Đầu ngón tay bắn ra, một thanh nhuyễn kiếm rộng hai ngón tay, mũi kiếm lạnh giá, từ trong áo lấy ra. Hứa Quyền lạnh nhạt nói.

– Phương Vân, lấy vũ khí của ngươi ra đi!

– Vũ khí của ta, chính là quả đấm này, để ta lãnh giáo một chút tuyệt học của thế tử đi!

Phương Vân lạnh nhạt nói, mặc dù Hứa Quyền cho hắn áp lực quá lớn, nhưng nếu đã khiêu chiến, hắn cũng sẽ không lùi bước.

Hứa Quyền lắc đầu, cười khẽ.

– Phương Vân, ta không phải là Thanh Sưởng công chúa, sẽ không dễ dàng làm ra những quyết định không khôn ngoan. Hôm nay mặc dù ngươi buông tha không chống cự, ta cũng sẽ không nương tay .

Vừa nói, tay trái của Hứa Quyền đặt trên kiếm, từ thân của nhuyễn kiếm mà nhẹ nhàng bắn ra. Cả giáo trường, người nào cũng có thể nghe thấy một tiếng ‘Két” từ kiếm vang lên, đồng thời một thân kiếm dài sáu tấc cũng đã xuất hiện.

Oong!

Kiếm ý bàng bạc khổng lớn lao như thủy triều từ trong người Hứa Quyền phát ra, chung quanh khuôn viên sáu trượng, tất cả không khí đều đang rung động, phạm vi nhìn cũng bắt đầu mơ hồ, ngay cả Hứa Quyền trước mặt cũng trở nên nhìn không rõ rồi.

=======

Chương 22: Phương Lâm Xuất Hiện

– Kiếm khí!

Phương Vân khẽ biến sắc, lần đầu tiên có cảm giác không nắm chắc.

Các Vương công tử đệ chung quanh thấy vậy cũng kinh hãi không thôi. Kiếm khí khác với kiếm cương. Kiếm cương chỉ cần đạt đến cương khí cấp là đủ. Nhưng kiếm khí thì lại cần kiếm thuật đạt đến một cảnh giới cực cao, lấy thân kiếm là chấn động, kéo thêm hư không ở chung quanh, tăng thêm uy lực cho kiếm khí. Cái này cũng giống như lúc Phương Lâm lấy thân mình phát ra Mãng Ngưu Quyền!

Kiếm thuật của Hứa Quyền rõ ràng đã đạt tới một trình độ đăng phong tạo cực. Thực lực như vậy, đã được gọi là cương khí đệ nhất cấp!

– Phương Vân, tiếp chiêu đi!

Thân thể Hứa Quyền khẽ chấn động, nhẹ nhàng từ trên lưng ngựa bay lên, phóng qua đầu ngựa, nhẹ nhàng rơi trên mặt tuyết. Chỉ chiêu này thôi, Hứa Quyền đã hiển lộ trình độ khinh công không hề tầm thường.

Luyện kiếm, trọng yếu ở khinh công, sau đó, mới là luyện kiếm thuật!

Phương Vân đang muốn xuất thủ, lại nghe từ phía sau truyền đến từng tiếng vó ngựa.

– Phương huynh, không nên đáp ứng hắn! Không nên giao thủ cùng hắn!

Trương Anh đột nhiên từ trong đám người phóng ngựa ra, lo lắng kêu lên.

– Phương huynh, không nên cùng hắn giao thủ!

Chu Hân cũng phóng ngựa ra, vẻ mặt lo lắng. Thấy nhiều sĩ tử lo lắng nhìn như vậy, hai người rốt cuộc cũng bỏ đi lo lắng trong lòng, từ trong đám người kia lao ra.

– Trương Anh lui về!

– Chu Hân, ngươi muốn làm gì? Còn không lùi trở về cho ta!

Cao Vi, Thái Phong còn chưa kịp mở miệng quát bảo ngưng lại, thì đã có hai tên thiếu niên khí chất xuất chúng từ trong đám người cưỡi ngựa ra, lớn tiếng quát lên.

– Thế Tử Trung Tín hầu Trương Tín!

– Thế tử Thần Tiễn hầu Chu Viễn!

Trong đám người có người quen biết hai người này, lập tức nhận ra thân phận hai người này. Rất hiển nhiên, hai người này cũng không muốn cuốn vào tranh chấp của Tứ Phương hầu cùng với quý tộc hầu.

– Phương huynh, đừng đáp ứng hắn! Đạt đến cảnh giới Cương khí cảnh, hầu hết có thể phát huy được hết được uy lực của kiếm thuật! Quyền cương của ngươi căn bản không ngăn được nhuyễn kiếm của hắn!

Trương Anh cũng không sợ đắc tội với thế tử trong gia tộc, lập tức phóng ngựa, nhìn Phương Vân hô lên.

Quyền quáp, kiếm pháp, chưởng pháp….đều có các năng lực đặc thù. Nhưng ở cảnh giới cương khí cấp, thì chỉ có kiếm pháp là có uy lực lớn nhất! Đặc điểm của cương khí, chính là cứng cáp không phá nổi. Cũng chỉ có kiếm thuật là có thể đem đặc điểm này phát huy hết toàn bộ.

– Phản rồi, Trương Anh, ngươi ăn tim gấu gan báo phải không, ngay cả lời của ta cũng không nghe!

– Chu Hân, ngươi biết ngươi đang làm gì không hả? Ta thấy hay là ngươi cùng mẫu thân của ngươi muốn quay về phòng chứa củi hả?

Thế tử Thần Tiễn hầu quát lên.

Chu Hân khẽ giật mình, nhớ tới mẫu thân trong nhà, thở dài một tiếng, rốt cuộc cưỡi ngựa quay về sau, cùng lúc đó, Trương Anh cũng bị quát lui về.

“Không thể đợi thêm nữa, đêm dài lắm mộng!”

Hứa Quyền lo lắng Phương Vân lâm trận lùi bước, đột nhiên nhuyễn kiếm trong tay run lên, quát lớn.

– Phương Vân, đón kiếm đi!

Không đợi Phương Vân quyết định, Hứa Quyền lập tức dậm chân nhảy lên cao, một kiếm quét ngang. Một tiếng sấm khổng lồ đột nhiền truyền đến trong hư không, kiếm khí cuồn cuộn như biển dâng, nhằm Phương Vân mà quét tới.

Một kiếm này, thế không thể đỡ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!

Chỉ thấy vào lúc Phương Vân sắp bị kiếm khí bá đạo của Hứa Quyền cuốn vào, dọc theo giáo trường, đột nhiên truyền đến một tiếng hô cuồng nộ.

– Hứa Quyền, tiểu tạp chủng nhà ngươi! Lấy thân phận của ngươi, mà lại đi khi dễ đệ đệ của ta, ngươi cũng không ngại mất mặt sao!

Một âm thanh vang dội khắp giáo trường, chỉ thấy một người đang cưỡi tuấn mã đang xông nhanh tới giáo trường. Gấp đến nỗi, người cưỡi ngựa dùng sức của một mãng ngưu xông ngã hàng rào, mở ra một con đường.

– Đại ca! Là đại ca!

Phương Vân mừng như điên, hắn đã nhận ra tiếng của đại ca Phương Lâm hắn.

– Phương Lâm! Lại là Phương Lâm! Hắn không phải đang ở trên Thiên Xà Sơn sao? Làm sao có thể xông tới đây! Việc này không nên chậm trễ, lập tức bắt lấy Phương Lâm!

Hứa Quyền thất kinh. Nếu như Phương Lâm nhúng tay vào, hắn sẽ không có cách nào hạ thủ đối với Phương Vân. Hứa Quyền hét lớn một tiếng, cương khí trong có thể trào dâng, tốc độ kiếm khí cũng tăng vọt lên, bông tuyết ở chung quanh cũng bị cuốn theo mạnh mẽ xông tới Phương Vân.

– Hứa Quyền, ngươi muốn chết!

Phương Lâm ở trên ngựa thấy như vậy, trong lòng nổi giận. Đột nhiên bỏ ngựa, bay lên không trung, biến thành một con cuồng Long hơn mười trượng, nhanh như điện bay về phía Hứa Quyền. Khoảng cách hơn mười trượng, trong thoáng chốc đã đi tới.

Ầm!

Người chung quanh còn không thấy rõ, thì Phương Lâm đã trực tiếp biến thành một cuồng long va chạm với kiếm khi của Hứa Quyền. Chỉ nghe thấy ầm một tiếng, kiếm khí đã bị chấn nát, Hứa Quyền kêu lên một tiếng thất thanh, từ không trung rơi xuống, một ngụm máu phun ra.

Mới vừa rơi xuống đất, Hứa Quyền hừ lạnh một tiếng, nhuyễn kiếm trong tay lại lần nữa chấn động, một lần nữa phát lên, mang theo một lớp kiếm khí còn mạnh hơn lúc nãy, cuồn cuộn chém tới thân ảnh ở ngay sân.

Phương Lâm lúc này mới ngạo nghễ đứng ngay sân, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hứa Quyền đang gào thét đến. Lúc kiếm khí tới gần, mới giơ tay lên, một quyền đơn giản tung ra.

Ầm!

Hứa Quyền lần này còn thất bại nhanh hớn. Một quyền của Phương Lâm vừa tung ra, đã đánh cho kiếm khí xơ xác, cả người Hứa Quyền lẫn kiếm đều bị đánh bay ra ngoài, quỳ rạp xuống đất.

– Ta làm sao có thể bại bởi ngươi được!

Hứa Quyền đầu rủ xuống đất, rốt cuộc nói ra câu đầu tiên từ lần giao thủ đầu tiên đến nay. Tay hắn cầm kiếm dường như không tự chủ được, kịch liệt chấn động. Mạnh mẽ cắn răng một cái, sắc mặt Hứa Quyền dữ tợn, ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng hét dài.

Ngâm!

Trong tiếng thét dài đó, đầu tóc của Hứa Quyền tung bay, nhuyễn kiếm trong tay hiện lên kiếm khí màu xám xịt. Trong cơn mưa kiếm khí đang rơi lất phất, không khí bị chấn gãy, bỗng xuất hiện một con rắn độc hai đầu, một con Thủy Hỏa Viên Yêu, một con Thuồng luồng một sừng…hét lên khàn cả giọng, nhằm về Phương Lâm.

– Trảm Yêu Kiếm Cương Quyết!

Thế tử Trung Tín hầu Trương Tín ở trong đám người khẽ hô nhỏ, đã thấy Hứa Quyền sử dụng tuyệt học của mình! Trảm Yêu Kiếm Cương Quyết, là tuyệt học của Mãng Hoang hầu, lúc sử dụng tới cực điểm, kiếm khí có thể hóa thành vô số yêu vật Mãng Hoang, uy lực vô cùng kinh khủng.

– Hứa Quyền, ngươi đừng có mà hi vọng!

Phương Lâm hừ lạnh một tiếng, không tránh không né. Lúc nhuyễn kiếm gần áp sát thân, trong cơ thể hắn đột nhiên phát ra một vòng hào quang đen nhánh. Tất cả kiếm khí khi tiến vào chung quanh ba trượng Phương Lâm, thì lập tức như đá chìm đáy biển, biến mất vô ảnh vô tung!

– Khí Tràng!

Dọc theo giáo trường, đám binh sĩ vừa nhìn thấy. Tâm thần bị chấn động mãnh liệt, phát ra một tiếng kinh hô không thể ngờ được.

Tu vi Khí Tràng cấp, chính là Thiên Phu trưởng trong quân đội Đại Chu cũng không có được. Chi có trong quân đôin tinh nhuệ của Đai Chu mới có được. Một Thiên Phu trưởng, nếu chết thì thôi, nhưng binh lính tinh nhuệ đạt đến Khí Tràng cấp, từng người đều là tài bảo của Đại Chu, được triều đình coi trọng, không dễ dàng để cho tổn thất!

Một binh lính đứng gác giáo trường nhìn thấy khẽ nói, thật đúng là ngay cả xách giày cho Phương Lâm cũng không xứng!

Hứa Quyền cũng xuất thân từ thế gia võ học, khí tràng của Phương Lâm vừa xuất ra, hắn liền hiểu, tự mình căn bản không phải là đối thủ của hắn. Trong lòng nảy sinh ý rút lui, nhưng đã không còn kịp rồi. Khí tràng màu đen chung quanh Phương Lâm bỗng sinh ra một lực hút khổng lồ, hút lấy Hứa Quyền giật đi vào.

Ầm!

Mặt đất chung quanh giáo trường bị chấn mạnh mẽ một cái, tựa như có một bàn chân lớn vô hình, mạnh mẽ đạp lên.

Khí tràng tản đi, trận đấu kết thúc!

Phương Lâm giống như một thiên thần đứng ngay giữa sân, dưới lòng bàn chân, chính là đang dẫm lên Hứa Quyền đang hấp hối. Trên người của hắn, vết thương chồng chất, trong hàm răng máu cũng chảy ra. Mà ở tay phải của hắn, nhuyễn kiếm ba thước kia bị chấn thành từng đoạn, gãy nát.

Hứa Quyền sắc mặt thảm trắng như tờ giấy, hắn mở to ánh mắt, nhìn chằm chằm Phương Vân. Một hộc máu tưới phun ra ngoài.

– A!

Thấy rõ tình hình trong sân, Thái Phong, Cao Vi, Dương Bưu cũng thay đổi sắc mặt, mặc dù ngờ tới Hứa Quyền có thể bại, nhưng không ngờ lại bại hoàn toàn như vậy, đây đúng là hoàn toàn thảm bại!

– Ta mới ở đây không bao lâu, cả kinh thành này, hình như không có ai nhớ tới Phương Lâm cả thì phải?

Phương Lâm một chân đạp Hứa Quyền, đôi mắt phát ra hung quang nhìn quanh, phàm là những vương công tử đệ nào bị hắn nhìn tới, đều ấp a ấp úng thối lui, không ai dám nhìn mắt hắn.

– Hứa Quyền, lấy tu vi Cương Khí cấp của ngươi, những lời sau này của ta, ngươi tốt nhất vẫn là nên nghe một chút. Như vậy, đối với ngươi mới có lợi!

Phương Lâm trên cao nhìn xuống, mắt nhìn Hứa Quyền, nói chuyện không chút khách khí.

Hứa Quyền sắc mặt tái nhợt, hung hăng ngó chừng Phương Lâm. Đôi môi vừa động, vừa muốn nói gì, lại thấy Phương Lâm cười lạnh một tiếng, chân phải ở trên ngực Hứa Quyền dùng sức chúi xuống. Hứa Quyền kinh sợ nảy ra, hắn vốn là đang bị thương nặng, bị Phương Lâm chúi xuống trên vết thương, tại chỗ phun ra một búng máu nước, hơi thở lại càng yếu ớt.

– Thế tử!

Dương Bưu kinh hô một tiếng.

Phương Lâm xoay chuyển ánh mắt, rơi vào trên người Dương Bưu, đột nhiên cười nói.

– Dương Bưu, tên phế vật nhà ngươi, ở trên Thiên Xà Sơn, ta có phải hay không dạy dỗ ngươi còn không đủ? Ngươi cũng rất thông minh, đánh không lại ta, liền không nói rời núi, xuống đây khi dễ đệ đệ ta, không tệ đâu!

Nghe thấy Phương Lâm nhắc tới tên mình, khóe mắt Dương Bưu cong lại, có cảm giác sợ hết hồn hết vía. Ở trên Thiên Xà Sơn, hắn ăn quá nhiều đau khổ rồi, thật sự là sợ cái tên Phương Lâm này.

– Khí Tràng cấp a! Lão Thiên làm sao lại ưu ái tên điên Phương Lâm này như vậy! Kẻ điên này, làm việc không có kiêng sợ gì, sau này còn có ai có thể áp chế hắn nữa!

Dương Bưu có cảm giác như là trời sập xuống. Trên Thiên Xà Sơn, hắn cũng có động tay động chân, cố ý để cho thống lĩnh Thiên Xà Sơn, lưu Phương Lâm lại.

– Dương Bưu, ngươi đừng có làm loạn, nơi đây chính là giáo trường Đông Giao, chính là lãnh địa hoàng thất….

Dương Bưu đã có chút cảm giác kinh sợ, từ hồi nào đến giờ, chưa bao giờ hắn lại có cảm giác sợ như thế này.

– Hừ! Đúng là một đám phế vật! Mấy tháng trước, Dương Khiêm bị đệ đệ của ta dạy dỗ cho một chuyến, hôm nay, ngay cả ngươi cũng không phải là đối thủ của đệ đệ ta. Đom đóm mà cứ muốn nhìn thấy hết mọi việc, thật không biết Bình Đỉnh hầu cha ngươi, tại sao phải tranh đua với phụ thân ta ở trong quân đội.

Ồn ào!

Mọi người đều ồ lên, chẳng ai ngờ rằng Phương Lâm lại bá đạo đến như vậy, có thể nói là vô cùng lớn lối. Trong các vương công tử đệ ở kinh thành này, cũng lần đầu tiên có người dám công khai chỉ trích một vị tướng quân có quyền thế vương hầu.

Bình Đỉnh hầu a, đây chính là quý tộc Đại Chu. Chân đạp mạnh một cái, cả Đại Chu cũng phải chấn động a!

Dương Bưu, Dương Khiêm nghe vậy mặt xanh mét, nhưng bọn hắn căn bản không dám phản bác, chỉ làm như là không có nghe thấy. Hai người trong lòng hiểu rõ, Phương Lâm đây chính là muốn chọc giận bọn hắn. Chỉ cần bọn họ thiếu kiên nhẫn, hắn liền đạt được mục đích.

“Đáng hận a! Nếu không phải là tài nghệ không bằng ngươi, ta hận không thể không lên giết chết bọn chúng!

Dương Bưu, Dương Khiêm trong lòng hận đến nỗi nghiến răng lại.

Phương Vân trong lòng cũng rất là thống khoái a, những thế tử quý tộc hầu này cứ ỷ tu vi võ đạo cao hơn mình, gia thế so với mình hiển hách hơn, không cố kỵ thân phận, ức hiếp mình. Hôm nay, đại ca của mình vừa xuất hiện, mọi người liền bị chấn kinh, không dám nói gì cả! Càng làm Phương Vân cao hứng hơn là, sau khi từ biệt ở Tử Long hoa viên đến giờ, đại ca lại đột phá đến Khí Tràng cấp!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK