• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe thấy tin dữ liên quan tới Trần Tả Ninh, huyết mạch toàn thân Tuyên Dụ như muốn chảy ngược. Tay cô rét run, đầu ngón tay đỏ bừng như vừa mới cầm tuyết lạnh ngoài trời.

 

Úc Văn Yến ngồi cạnh cô cũng đang im lặng, trong lòng anh rất lo lắng nhưng anh không thể để mọi chuyện trở nên rối loạn. Anh tập trung quan sát đường phố, đi với tốc độ nhanh nhất đến bệnh viện trực thuộc.

Xe vừa dừng lại Tuyên Dụ đã tháo dây an toàn chạy thẳng vào khoa cấp cứu, Úc Văn Yến đi theo phía sau cô.

Tuyên Dụ chạy về phía bàn y tá, còn chưa thở đều đã cuống quýt hỏi: “Xin……hỏi Trần Tả Ninh ở đâu?”

Y tá ở khoa cấp cứu đã quen nhìn người nhà bệnh nhân cuống quýt chạy tới hỏi thông tin bệnh nhân nên khi nghe được một cái tên quen thuộc thì nói ngay: “Bác sĩ Trần đang ở giường số 3, mới vừa truyền thuốc xong.”

Tuyên Dụ định chạy đi nhưng lại quay lại hỏi: “Em ấy bị sao thế? Không vấn đề gì chứ?”

Y tá mới vừa bấm số nội bộ lại để điện thoại xuống: “Trưởng khoa của chúng tôi đang đợi chị ở phòng bệnh, tình hình chi tiết ông ấy sẽ nói với chị.”

Tuyên Dụ nhìn quanh sảnh khoa cấp cứu, loay hoay tìm số phòng, vì quá nôn nóng nên cô không tìm thấy phương hướng.

Úc Văn Yến tới giúp cô, khi chạm vào bàn tay lạnh như băng của cô lông mày anh nhíu chặt: “Đi lối này.”

Đoạn đường 50m ngắn nhưng trong lòng Tuyên Dụ luôn lặp đi lặp lại lời cầu nguyện ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì, cô không thể chịu đựng thêm sự ra đi của bất kỳ người thân nào.

 

Trong phòng, Trần Tả Ninh đang ngồi trên giường bệnh. Trên chiếc áo thun dệt kim màu trắng cô đang mặc loang lổ vết máu, có những giọt máu và cả những vết máu nhỏ. Tuyên Dụ vừa nhìn thấy, nước mắt lập tức lã chã rơi xuống.

Trần Tả Ninh vẫn giữ khuôn mặt nghiêm túc nhưng khi thấy có tiếng động ở cửa thì sắc mặt lập tức thay đổi, càng tái nhợt hơn, áy náy gọi lớn: “Chị.”

Tuyên Dụ không quan tâm tới bất cứ điều gì khác nữa, cô đi đến trước mặt cô ấy, giọng nói khàn đặc rất nghiêm trọng: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Trên thái dương Trần Tả Ninh dán một miếng gạc cầm máu màu trắng, chỉ mới sơ cứu nên dưới cằm còn có vết máu khô vón cục.

“Em không sao.” Trần Tả Ninh thấy vẻ lo lắng và sốt ruột của Tuyên Dụ thì dần cảm thấy áy náy, nắm chặt tay cô, “Chị đừng lo, không có chuyện gì đâu.”

Cô ấy nhìn thấy Úc Văn Yến cùng đến nên khẽ gật đầu coi như chào hỏi, Úc Văn Yến cũng gật đầu đáp lại.

Trưởng khoa Tần cười hỏi: “Cô là chị gái của Tả Ninh à?”

Tuyên Dụ lau nước mắt, gắng gượng đứng lên với đôi mắt đỏ hoe: “Vâng, là tôi.”

“Ngại quá, khiến cô phải lo lắng rồi.” Trưởng khoa Tần giải thích, “Hôm nay trong khoa có một nhóm người đến gây rối và xảy ra xung đột với nhân viên y tế của chúng tôi, Tả Ninh đến hỗ trợ thì bị ngộ thương.”

Trong lòng Tuyên Dụ lạnh buốt: “Xung đột ư?”

Trưởng khoa Tần nghiêm túc nói: “Cô yên tâm, bệnh viện chúng tôi nhất định sẽ nghiêm túc xử lý chuyện này. Tả Ninh sẽ được tính là tai nạn lao động, chi phí chữa trị cô cũng không cần lo lắng.”

“Trưởng khoa, em nói chuyện với chị gái em là được rồi, không làm phiền thầy nữa.” Trần Tả Ninh giữ chặt tay Tuyên Dụ, khẽ lắc lư.

Tuyên Dụ nuốt lời muốn nói xuống, đích thân trưởng khoa đã đứng ra giải thích với cô, hơn nữa người sai cũng không phải là trưởng khoa. Sau khi lo lắng sợ hãi cô chỉ có thể kìm nén sự tức giận đối với những kẻ gây rối.

Trưởng khoa Tần liên tục nói ‘Được’ và bảo các cô có việc gì có thể tìm ông ấy bất cứ lúc nào.

Lúc trưởng khoa Tần ra cửa, Úc Văn Yến đi theo rồi thuận tay đóng cửa lại.

“Em cũng bất cẩn quá rồi.” Tuyên Dụ nắm lấy tay Trần Tả Ninh, muốn mắng cô ấy sao lại nóng vội như vậy nhưng rồi không nỡ nói nặng lời, kìm nén bực bội nói: “Biết rõ nguy hiểm còn xông lên, em không sợ sẽ xảy ra chuyện ư?”

Trần Tả Ninh cũng đoán được sau khi chị gái biết cô bị thương sẽ tức giận: “Nếu như em không xông lên, sợ là chị gái y tá kia đã bị thương ở cổ rồi. Vậy thì hôm nay khoa cấp cứu có thể sẽ thật sự xảy ra chuyện lớn đó.”

Tuyên Dụ rưng rưng nước mắt, giọng điệu run rẩy nói: “Em sợ người khác sẽ bị đâm chí mạng mà không lo lắng cho chính mình nữa à? Trước khi làm việc gì, chẳng lẽ em không suy nghĩ một chút cho chị gái em ư ……”

“Chị……”

 

“Tả Ninh…… Chị thật sự rất rất sợ hãi……” Tuyên Dụ không kìm nén nổi nữa nên nhỏ giọng khóc thút thít, “Bố mẹ đã không còn, bà ngoại cũng mất rồi, nếu như em cũng bỏ chị đi thì chị biết phải làm sao bây giờ ……”

Tuyên Dụ kiềm chế cơn khóc nghẹn, không dám biểu lộ quá nhiều cảm xúc sợ làm em gái lo lắng, miệng lẩm bẩm không ngừng như thể linh hồn sắp rời khỏi cơ thể.

Đôi mắt Trần Tả Ninh đau buốt, cô ấy hối hận vô cùng nên nhanh chóng ôm lấy Tuyên Dụ: “Chị đừng khóc nữa, thực sự xin lỗi chị em sai rồi, em không nên l.ỗ m.ãng như thế.”

Chẳng biết cửa phòng bệnh đã mở ra một cái khe nhỏ từ lúc nào, Úc Văn Yến đứng đó vài giây, nghĩ đến những lời Đường Phục Tông từng nói với anh, những năm này……Tuyên Dụ nhất định đã trải qua rất khó khăn.

Cuối cùng anh cũng không làm phiền chị em cô, để lại không gian cho họ, lùi ra ngoài và lặng lẽ đóng cửa.

Hành lang vang lên một loạt tiếng bước chân, một người đàn ông có mái tóc hoa râm đi tới: “Văn Yến, sao cháu lại tới đây, ở bữa tiệc sinh nhật của mẹ cháu lúc đầu tuần không gặp được cháu nên chú cứ nghĩ là cháu đang ở nước ngoài.”

Trưởng khoa Tần ở phía sau nắm chặt hai tay, nhanh chóng tiến lên, nghi ngờ tại sao viện trưởng đột nhiên nhiệt tình với người đàn ông này như vậy, chẳng lẽ là nhân vật lớn nào sao?

“Ngại quá, làm phiền chú rồi.” Úc Văn Yến chủ động chào hỏi, ngăn không cho họ tới trước cửa phòng bệnh, “Chúng ta đổi nơi khác trò chuyện được chứ?”

Viện trưởng cười gật đầu: “Được, chúng ta tới phòng làm việc của chú đi.”

Trong phòng bệnh.

Tuyên Dụ chờ Trần Tả Ninh thay quần áo xong thì để vào trong chiếc túi màu đen: “Cuối tuần chị sẽ đi chùa đốt hết những quần áo này đi, tránh vận rủi.”

“Chị, không nghiêm trọng thế đâu.” Trần Tả Ninh cài xong quần áo, “Máu trên quần áo là của chị gái y tá, em chỉ bị trầy da thôi.”

Tuyên Dụ trừng mắt nhìn cô ấy: “Em phải khâu tám mũi đấy! Còn bị đập vào đầu nữa!”

“Em ngoan ngoãn một chút, lại đây.” Tuyên Dụ vắt khăn mặt, đứng ở bên giường đợi cô ấy.

Trần Tả Ninh ngồi xuống, nhắm mắt lại, ngoan ngoãn để chị gái lau mặt.

Tuyên Dụ nhìn khuôn mặt xinh đẹp của em gái mình, trong lòng dâng lên nỗi đau không thể nói thành lời.

Lúc cởi áo ra Tuyên Dụ mới nhìn thấy vết thương của Trần Tả Ninh, vết cắt rất sâu trên xư.ơng bư.ớm. Mặc dù không nhìn thấy miệng vết thương, nhưng khi nghe cô ấy nói là phải khâu tám mũi, chân Tuyên Dụ như nhũn ra, tự nhủ vết thương lớn đến mức nào cơ chứ!

“Sẽ không để lại sẹo chứ?” Tuyên Dụ lo lắng hỏi.

Trần Tả Ninh bình tĩnh: “Không sao đâu, vết thương ở chỗ quần áo có thể che được, không nhìn thấy.”

Trần Tả Ninh muốn nói cô ấy đã phản ứng rất nhanh, di chuyển thân thể nếu không thì vết thương sẽ nằm trên cổ tay. Với tư cách là bác sĩ ngoại khoa phải luôn luôn bảo vệ tốt đôi tay của mình, nếu bị thương sẽ ảnh hưởng đến độ nhạy cảm. Nhưng cô ấy không dám nói vì sợ chị gái lại lo lắng.

Sau khi truyền nước xong, Tuyên Dụ dọn dẹp lại phòng bệnh để Trần Tả Ninh thoải mái hơn một chút.

“Vừa rồi trưởng khoa Tần đã nói với chị, trước hết em cứ nghỉ ngơi một tuần, sẽ không ảnh hưởng đến việc luân chuyển của em ở khoa cấp cứu.” Tuyên Dụ trải ga giường cho cô ấy, “Hai ngày này trước tiên em cứ ở bệnh viện quan sát xem có gì bất thường không.”

“Chị, chị không cần ở lại trông chừng em ban đêm đâu, chị về nhà ngủ đi.” Trần Tả Ninh giữ chặt tay Tuyên Dụ, “Sắc mặt chị không tốt, cảm giác rất mệt mỏi, đêm nay chị về nhà ngủ đi. Chỉ là vết thương nhỏ thôi, rất nhanh em cũng sẽ về nhà.”

Tuyên Dụ từ chối: “Không được, đêm nay chị sẽ ở lại, không ở bên cạnh em, chị thấy không an lòng.”

Trần Tả Ninh nhìn chằm chằm cô, cảm giác áy náy càng nhiều hơn: “Vâng…”

“Em nghỉ một lát đi, chị đi ra ngoài xem sao.” Tuyên Dụ nhớ rõ Úc Văn Yến đã đi theo cô.

Trần Tả Ninh nghe lời nằm nghiêng xuống, sau khi Tuyên Dụ ra khỏi cửa cô ấy mới lấy điện thoại di động từ dưới gối ra.

Xuyên qua cửa kính mờ của phòng bệnh nhìn thấy hai bóng người cùng rời đi, cô ấy mới bấm vào số liên lạc được ghim trên Wechat, suy xét một hồi lâu rồi gửi tin nhắn văn bản đi.

Tuyên Dụ ra đến cửa thì thấy một người đàn ông đứng bên cạnh Úc Văn Yến, nụ cười có chút lúng túng, khi nhìn thấy cô, ông ấy tiến lên nói: “Chị gái của Tả Ninh, chào cô.”

“Chào ông…” Tuyên Dụ không quen người đó nên vô thức đi đến bên cạnh người cô quen thuộc là Úc Văn Yến.

Viện trưởng cười nói: “Chuyện hôm nay là lỗi của bệnh viện chúng tôi, trễ nhất ngày kia chúng tôi sẽ có thỏa thuận bồi thường thỏa đáng, nhất định cho cô một câu trả lời hài lòng.”

 

Tuyên Dụ có chút được chiều mà sợ, dùng ánh mắt nghi hoặc hỏi Úc Văn Yến đây là ai.

Úc Văn Yến chỉ giới thiệu: “Chú Phan.”

Tuyên Dụ đại khái hiểu, chắc là người lớn trong nhà anh.

Tuyên Dụ: “Muộn như vậy mà vẫn còn phải ở lại bệnh viện, phiền chú rồi.”

Viện trưởng: “Không sao, cô có yêu cầu gì thì cứ nói với tôi, tôi sẽ sắp xếp.”

Người đàn ông này quá khách khí, hầu như luôn cúi đầu khom lưng khi nói chuyện, ngay cả với một người đáng tuổi con cháu như cô cũng luôn mở miệng cung kính gọi ‘cô’. Tuyên Dụ nhìn về phía Úc Văn Yến, nghĩ thầm không phải là anh đã uy hiếp người nhà chứ.

“Tả Ninh cũng không có vết thương nào quá nghiêm trọng, hôm nay vất vả cho chú rồi, chú mau trở về nghỉ ngơi đi ạ.” Tuyên Dụ vô cùng lo lắng, cũng rất tức giận cái đám người gây chuyện kia, nhưng cô vẫn lựa chọn tôn trọng suy nghĩ của Trần Tả Ninh, hỏi qua ý kiến của cô ấy rồi mới trả lời với phía bệnh viện.

Viện trưởng nhẹ nhàng cúi người xuống: “Được rồi, nếu cần gì cô có thể tìm y tá của chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Tiễn viện trưởng và người của ông ấy xong Tuyên Dụ hỏi Úc Văn Yến: “Anh vẫn chưa ăn tối đúng không?”

“Ừ.” Úc Văn Yến vẫn luôn túc trực ở ngoài cửa.

Tuyên Dụ: “Đi thôi, tôi mời anh ăn cơm, nhân tiện mua ít đồ ăn cho Tả Ninh.”

Úc Văn Yến kéo cô lại: “Đợi một chút.”

“Sao vậy?” Tuyên Dụ ngửa đầu.

Úc Văn Yến đưa tay lên, lướt nhẹ qua cổ của cô. Tuyên Dụ rút vai lại, sững sờ trong giây lát.

“Dính máu rồi.” Úc Văn Yến đi tới bàn y tá mượn bông và thuốc sát khuẩn.

Tuyên Dụ nhìn một loạt hành động của anh đến mức sững sờ, bước chân theo sau chậm mất nửa nhịp.

Lúc hai người trở lại phòng bệnh thì gặp một người đàn ông xa lạ xuất hiện trong phòng.

Úc Văn Yến lặng lẽ đưa tay kéo Tuyên Dụ ra sau lưng để bảo vệ, lạnh lùng nhìn người đàn ông.

Tuyên Dụ hốt hoảng hỏi: “Anh là ai?”

Cô cho rằng anh ấy là người của đám người gây chuyện kia, vì không thể đạt được thỏa thuận với bệnh viện cho nên mới lặng lẽ lẻn vào phòng bệnh uy hiếp Trần Tả Ninh. Nhưng trong tay người đàn ông đang cầm một chiếc áo khoác màu xám rất trang nhã, mặt mũi điềm đạm, thanh lịch nghiêm túc, không hề giống côn đồ lưu manh.

Trần Tả Ninh giải thích: “Đây là bạn của thầy cố vấn của em, giáo sư Quý Hành, anh ấy tới thăm em.”

“Đêm khuya đã làm phiền rồi.” Quý Hành tỏ ý xin lỗi với Tuyên Dụ.

Giọng nói của người đàn ông này có chút quen thuộc nhưng Tuyên Dụ nghĩ không ra là đã nghe qua ở đâu, cô đè tay Úc Văn Yến xuống, cười nói với Quý Hành: “Ngại quá giáo sư Quý, hiểu lầm anh rồi.”

Quý Hành: “Là do tôi đường đột quá.”

Đặt túi đồ ăn lên bàn, Tuyên Dụ nói: “Hai người nói chuyện trước đi, tôi về nhà lấy đồ sạch tới.”

Tuyên Dụ đi ra cửa, rồi quay trở lại kéo Úc Văn Yến đang đứng nguyên tại chỗ theo.

Ra đến bên ngoài, Tuyên Dụ hỏi: “Sao anh cứ dùng ánh mắt dò xét để nhìn giáo sư vậy, thật bất lịch sự.”

“Không có gì.” Trực giác nói cho Úc Văn Yến biết người đàn ông kia không đơn giản, nhưng hôm nay Tuyên Dụ đã rất mệt mỏi vì chuyện của Trần Tả Ninh, anh không muốn cô phiền não nữa nên cũng không nói ra.

Cửa phòng đóng lại, Trần Tả Ninh ngồi xuống nói: “Em đói rồi.”

Quý Hành đứng vài giây, khẽ thở dài rồi bỏ áo khoác xuống, đi qua mở hộp cơm cho cô ấy.

Toàn bộ quá trình Quý Hành vẫn luôn im lặng không nói gì.

Trần Tả Ninh không đói bụng, đóng luôn cái hộp anh ấy vừa đưa tới: “Em không muốn ăn nữa.”

Quý Hành muốn khuyên gì đó nhưng nhìn sắc mặt cô ấy không tốt nên đành chiều theo ý của cô ấy, thu dọn bàn ăn.

Trần Tả Ninh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông, nói lúc anh ấy đứng dậy: “Ngày mai anh có quay lại gặp em không?”

“Tả Ninh.” Quý Hành hơi bất lực nở nụ cười, “Lần trước tôi đã nói rất rõ rồi.”

Trần Tả Ninh khẽ nói: “Anh nói chúng ta không cần gặp mặt, nhưng hôm nay anh vẫn tới.”

“Em nghỉ ngơi cho tốt, có vẻ chị gái em rất lo lắng cho em đó.” Quý Hành đè lại chăn mền cho cô ấy, chuẩn bị đứng dậy rời đi thì tay đã bị kéo lại.

Trần Tả Ninh ôm lấy eo anh từ phía sau: “Quý Hành, em chỉ muốn cùng anh duy trì mối quan hệ lúc đầu, anh đừng nghĩ quá nhiều.”

Quý Hành kéo tay cô ấy ra, Trần Tả Ninh nói tiếp: “Bởi vì em nhỏ hơn anh, cho nên không thể theo đuổi, không thể thích anh sao? Nhưng anh cũng chỉ là bạn của giáo sư của em thôi, là một người đàn ông mà em có thể có mối quan hệ bình thường. Em hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt của người khác.”

“Tả Ninh, cái em muốn không phải là một mối quan hệ, em chỉ cần một người đàn ông em coi như người lớn trong nhà chăm sóc em thôi.” Quý Hành chỉ cảm nhận được trong quá trình trưởng thành của Trần Tả Ninh thiếu thốn tình cảm của người bố và người anh lớn trong gia đình, nên mới ảnh hưởng đến tính cách của cô ấy trong mối quan hệ nam nữ. Cô ấy cần một người đàn ông lớn tuổi để bù đắp cho phần tình yêu mà cô ấy thiếu .

“Anh cảm thấy em coi anh như bố của em sao? Cảm thấy em thích anh là rất không bình thường đúng không?” Trần Tả Ninh tựa đầu lên vai anh ấy nói, “Lần sau ở trên giường em sẽ không gọi anh như vậy nữa.”

“Ý tôi không phải như vậy.” Quý Hành không biết nên giải thích như thế nào để cô ấy hiểu.

“Quý Hành, anh rất ưu tú, em cũng sẽ không thua kém, em sẽ cố gắng trở nên chuyên nghiệp trong lĩnh vực chuyên môn của em.” Tình cảm của Trần Tả Ninh chưa bao giờ qua loa.

Quý Hành nhất thời không thể trả lời được, cũng không có hành động từ chối nào

Trần Tả Ninh nắm lấy cơ hội, nói: “Vết thương trên lưng em đau quá.”

Một lát sau, cô ấy nghe Quý Hành khẽ thở dài, lời nói ôn hòa: “Bị thương ở đâu?”

Trần Tả Ninh áp môi lên áo sơ mi trắng, chạm lên xương bả vai của anh ấy: “Ở đây, khâu tám mũi.”

Quý Hành quay người, đỡ cô ấy ngồi xuống: “Vậy còn không mau ngồi xuống.”

Trần Tả Ninh nhẹ nhàng mỉm cười, ôm anh ấy: “Ngày mai lại tới thăm em được không, ngày kia là em về nhà rồi.”

Hiếm thấy trên khuôn mặt lạnh lùng của cô ấy xuất hiện nụ cười, đôi mắt Quý Hành trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

“Được rồi, đừng lộn xộn.” Quý Hành không dám dùng quá nhiều sức, chỉ nhẹ nhàng nắm bả vai cô ấy.

Nhưng anh vừa ngồi vững thì Trần Tả Ninh đã hôn lên khóe môi anh, Quý Hành cảnh giác nhìn về phía cửa ra vào.

“Yên tâm đi, anh Yến nhất định sẽ lôi kéo chị của em nói thêm vài câu, sẽ không trở về nhanh như vậy đâu.” Trần Tả Ninh không hề sợ bị phát hiện, cả người cuộn tròn trong ngực anh ấy.

Tuyên Dụ và Úc Văn Yến đi đến cửa khoa cấp cứu thì gặp Đổng Húc Nghiêu đang vội vã chạy tới.

 

Anh ta chạy đến trước mặt Tuyên Dụ, hỏi: “Em không sao chứ?”

“Anh… Sao lại tới đây?” Tuyên Dụ kinh ngạc, cô chưa từng thấy Đổng Húc Nghiêu vội vàng như vậy.

Đổng Húc Nghiêu: “Tả Ninh gửi tin nhắn cho anh, anh lo lắng các em xảy ra chuyện nên chạy đến đây.”

Tuyên Dụ hơi lùi một chút giữ khoảng cách: “Không có chuyện gì đâu ạ, Tả Ninh bị thương nhẹ, nghỉ ngơi một thời gian là được.”

“Nói xong chưa?” Úc Văn Yến không nể nang cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ, khuôn mặt lạnh lùng cố gắng kiềm chế cảm xúc.

Đổng Húc Nghiêu đã sớm chú ý tới người đàn ông bên cạnh Tuyên Dụ, toàn thân anh toát ra bầu không khí cực kỳ thiếu thân thiện. Nhận ra anh là người đàn ông ngồi đối diện bọn họ ở tiệc cưới ngày hôm đó, cũng biết anh chính là Úc Văn Yến, người mà nhóm bạn học hôm đó đã thảo luận là có mối quan hệ thân thiết với Tuyên Dụ.

“Tiểu Dụ, chúng ta nói chuyện một chút được không.” Đổng Húc Nghiêu quay đầu nhìn Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ nhất thời hơi khó xử, mấy giây sau cô đang định nói với Úc Văn Yến.

Đổng Húc Nghiêu đi trước một bước, giọng điệu đặc biệt vội vàng, chỉ sợ chậm một giây thì sẽ bỏ lỡ, “Anh ở đại sảnh đợi em.”

Nói xong anh ta quay người rời đi trước, Tuyên Dụ còn chưa kịp từ chối.

“Tôi…” Tuyên Dụ nhìn Úc Văn Yến, do dự không biết làm thế nào để lịch sự từ chối.

Úc Văn Yến cũng cướp lời cô: “Tôi chờ em, hãy nói chuyện xong trong vòng mười phút.”

Trong lòng Tuyên Dụ cảm thấy bất lực, xoay người muốn rời đi thì bị anh kéo lại.

Anh lặp lại một lần nữa: “Tôi chờ em.”

“Được rồi.” Tuyên Dụ rút tay lại, “Anh ngồi chờ một lát, trong vòng mười phút có lẽ không nói xong được.”

Úc Văn Yến đứng bất động tại chỗ, nhìn Tuyên Dụ đuổi kịp Đổng Húc Nghiêu đang chờ cô.

Tuyên Dụ và Đổng Húc Nghiêu đi đến vườn hoa phía sau, bên ngoài quá tối nên bọn họ đứng dưới mái hiên.

“Khi đến đây anh đã hỏi qua Tả Ninh.” Đổng Húc Nghiêu nói chuyện chính, “Nếu cần, anh có thể thay các em đứng ra nói chuyện với họ, nhất định sẽ cố gắng giữ được lợi ích tốt nhất cho các em.”

Tuyên Dụ cúi đầu, nhìn rêu xanh mọc trên mép bậc thang, nói: “Cám ơn anh, nhưng chúng em đã xử lý tốt rồi, lãnh đạo bệnh viện đã đích thân tới tìm em.”

“Lãnh đạo bệnh viện?” Đổng Húc Nghiêu hơi kinh ngạc.

Tuyên Dụ gật đầu: “Họ hứa nhất định sẽ cho chúng em câu trả lời hài lòng.”

Chuyện xảy ra còn chưa đến nửa ngày, Tuyên Dụ đã gặp lãnh đạo bệnh viện. Hơn nữa còn cho cô câu trả lời thỏa đáng, hiệu suất cao như thế nếu không phải người có quan hệ thì rất khó có thể làm được.

Tuyên Dụ nói ra suy nghĩ trong lòng: “Chuyện này em sẽ tôn trọng suy nghĩ của Tả Ninh, mặc dù em cảm thấy làm bác sĩ rất nguy hiểm, nhưng em vẫn lựa chọn ủng hộ em ấy.”

 

Đổng Húc Nghiêu mỉm cười, không biết phải nói gì.

Tất cả đều đã được xử lý xong, bây giờ mới tìm tới thì đã muộn rồi, sự quan tâm của anh ta dường như cũng trở nên đặc biệt không cần thiết.

“Là anh ấy giúp sao?”

Cũng không nói là anh ấy nào, nhưng Tuyên Dụ đã đoán được là anh ta sẽ hỏi nên cô gật đầu.

“Anh ấy đang theo đuổi em à?”

“Anh ấy là bạn trai cũ của em.” Tuyên Dụ nói thẳng “Em cũng đã nói với anh rồi, hồi đại học em có một người bạn trai.”

Đổng Húc Nghiêu cảm thấy trong khoang miệng đều là vị đắng chát, thật lâu sau mới nói: “Không còn sớm nữa, em về nghỉ ngơi đi.”

“Anh Húc Nghiêu.” Tuyên Dụ nhìn anh ta.

Đổng Húc Nghiêu ngắt lời cô, kiên trì nói: “Tiểu Dụ, anh vẫn muốn tiếp tục theo đuổi em.”

Trước đây Tuyên Dụ đã không muốn căng thẳng, phá hỏng quan hệ giữa hai người đến mức bạn bè cũng không thể làm, cho nên mới không chấp nhận nhưng cũng không từ chối. Lần này cô đã suy nghĩ rất lâu mới nói: “Anh Húc Nghiêu, cảm ơn anh, anh xứng đáng với một người tốt hơn, em cảm thấy chúng ta không phù hợp.”

“Không phù hợp à?” Đổng Húc Nghiêu lẩm bẩm trong miệng, “Anh ấy thì phù hợp sao?”

Tuyên Dụ chỉ nói: “Trời đã tối rồi, trở về chú ý an toàn.”

Đổng Húc Nghiêu nhìn Tuyên Dụ đi về phía đại sảnh, người đàn ông đứng chờ cô bên cạnh cây cột, ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua, có thể thấy rõ anh rất để tâm đến tình hình của bọn họ ở bên này.

Thực ra ngày đó Tuyên Dụ khác thường không lên xe của anh ta, nói chung anh ta có thể đoán ra tại sao. Nhưng nghĩ lại cô cũng không lên xe của ai, chẳng phải có nghĩa là anh ta vẫn còn cơ hội à?

Mà bây giờ…

“Cho nên… Là anh đã chậm một bước?” Đổng Húc Nghiêu bất lực cười.

 

Tuyên Dụ không muốn để Úc Văn Yến đưa cô về nhà là vì không muốn để anh biết cô sống ở đâu.

Đi đến bãi đỗ xe, cô vẫn đang nghĩ ngợi dùng lý do gì để từ chối.

Đứng ở cạnh cửa xe, Tuyên Dụ nói: “Chỗ tôi ở rất gần bệnh viện, tôi tự về là được rồi.”

Úc Văn Yến không trả lời.

“Chuyện hôm nay cảm ơn anh, nếu không có anh giúp đỡ thì tôi cũng không biết phải thương lượng với bệnh viện thế nào. Dù sao cũng là nơi làm việc của Tả Ninh sau này nên tôi không muốn mối quan hệ trở nên quá căng thẳng. Cũng không còn sớm nữa, anh về sớm một chút nghỉ ngơi đi, nghe nói Bộ Ngoại Giao thường xuyên tăng ca, có thời gian nên nghỉ ngơi cho tốt.” Tuyên Dụ càng nói càng nhỏ, càng cảm nhận thấy bầu không khí tĩnh lặng thì cô càng cảm thấy bất an nên dần giảm âm lượng.

Cô xoay người muốn đi, đột nhiên có một đôi tay to lớn chặn bờ vai của cô lại, đẩy cô dựa vào cửa xe.

“Úc……”

Tuyên Dụ vừa mở miệng, Úc Văn Yến đã nâng khuôn mặt cô lên rồi hôn xuống.

 

【Tác giả có lời muốn nói】

Úc Văn Yến nhìn chằm chằm vào ——

Tuyên Dụ đang nói chuyện: Mồ hôi đầm đìa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK