Tuyên Dụ càng từ chối kiên quyết hơn: “Năm nay không sắp xếp lịch trình, anh an phận chút đi.”
“Còn có hai mươi ngày nữa là đến năm sau rồi, tôi có thể đợi.” Vẻ mặt Úc Văn Yến trở nên nghiêm túc.
Tuyên Dụ không so đo với anh nữa, cô quay mặt đi chỗ khác không thèm nhìn anh lấy một lần, trực tiếp đẩy cửa rời đi.
Úc Văn Yến mỉm cười nhìn cánh cửa đóng lại, rồi nghe lời cô ăn cơm xong thì đi nghỉ ngơi.
Sau khi ăn cơm xong, Úc Văn Yến chuyển các tài liệu đã xử lý cho đồng nghiệp tiếp nhận công việc. Một tin nhắn hiếm hoi chỉ có ba chữ ‘Có đó không’ bất ngờ nhảy ra trên khung chat của anh và Ôn Trạch Tự.
Đối với người bạn thân bất ngờ trở thành em rể này, Úc Văn Yến vẫn canh cánh trong lòng, cũng không biết phải đối xử với anh ấy thế nào:【Cùng một hệ thống, công việc bận rộn thế nào cậu cũng biết. Cảm phiền lần sau cậu có chuyện thì nói thẳng đi, nhìn thấy tôi sẽ lập tức xử lý, đề cao hiệu suất, OK?】
【Ngoài ra, không nói chuyện nhà, chỉ giải quyết việc chung.】
Vài phút sau, Ôn Trạch Tự hỏi:【Cậu lại gọi điện thoại cho Thanh Thanh à?】
Úc Văn Yến:【Tôi gọi điện thoại cho em gái mình mà cậu cũng quản à? Việc đi trao đổi của cậu vẫn chưa quyết định nhỉ, tôi đột ngột xen vào cậu cảm thấy thế nào? Dù sao cũng chỉ ở xa nhau hai năm, có gì to tát đâu, tôi cũng có thể chăm sóc tốt cho em gái mình.】
Ôn Trạch Tự:【Cô ấy lo lắng cho cậu nên mới nói với tôi.】
Úc Văn Yến sờ lên cánh tay:【Tôi không cần một lão già như cậu quan tâm đâu.】
Ôn Trạch Tự ở bên kia chậm chạp không trả lời, Úc Văn Yến đoán sau khi bị mắng anh ấy không muốn trò chuyện nữa.
Ôn Trạch Tự vốn không phải là một người đàn ông tốt, em gái anh bị dáng vẻ dịu dàng nho nhã bên ngoài của anh ấy lừa rồi. Úc Văn Yến đối với việc này vô cùng đau đầu nhức óc.
Trước khi Úc Văn Yến đóng khung chat anh hỏi thêm:【Giao thừa năm nay có dự định gì không? Muốn ra nước ngoài thì nhanh chóng chuẩn bị báo cáo, cậu sẽ không để em gái tôi ở nước ngoài một mình chứ? 】
Ôn Trạch Tự trả lời từng việc một:【Giao thừa tôi sẽ ra nước ngoài với Thanh Thanh. Báo cáo đã viết xong rồi. Sau khi nhận được hồ sơ tôi sẽ qua đó, không về nữa.】
Thấy Ôn Trạch Tự quan tâm đến chuyện của Úc Thanh, thái độ của Úc Văn Yến nhẹ nhàng hơn đôi chút:【Vậy mới đúng, chăm sóc con bé cho tốt. Hồi nhỏ Thanh Thanh không hay xa nhà, bây giờ một mình ở nơi đất khách quê người, e là phải cần một thời gian rất dài mới quen được.】
Ôn Trạch Tự nhận thấy Úc Văn Yến rất quan tâm đến em gái nên kiên nhẫn hơn nhiều:【Ừm, tôi biết rồi, cậu không cần lo lắng.】
Cũng chỉ có lúc nói chuyện về Úc Thanh không khí giữa hai người mới miễn cưỡng ổn thỏa một chút.
Úc Văn Yến không muốn trò chuyện tiếp nên chuẩn bị dùng một câu nói tùy ý để kết thúc chủ đề.
Ôn Trạch Tự gửi thêm một tin nhắn, hỏi:【Gần đây cậu có thân thiết với người khác giới nào không?】
Úc Văn Yến:【Cậu đang kiểm tra tôi đấy à?】
Trong lòng anh đang nghĩ, từ lúc nào mà Ôn Trạch Tự trở nên thích hóng chuyện như vậy?
Ôn Trạch Tự thông báo:【Hôm nay, lúc cục trưởng Lục phê duyệt công văn đã đột ngột hỏi tôi. Ông ấy nói sáng nay đi ra ngoài câu cá với cục trưởng Lam, lúc cục trưởng Lam xuống lầu đã gặp một cô gái xinh đẹp đi ra từ phòng của cậu.】
Úc Văn Yến nghĩ đến Tuyên Dụ, khóe môi hơi nhếch lên:【Ừm, rồi sao?】
Ôn Trạch Tự:【Bọn họ lo cậu từ chức là vì nhà gái không hài lòng với công việc của cậu.】
Úc Văn Yến gửi tin nhắn thoại, nghiêm túc nói: “Đừng nghe ngóng lung tung. Tôi từ chức không liên quan đến ai cả, cũng không liên quan đến cô ấy, chỉ là ý nghĩ cá nhân thôi.”
Sau khi Ôn Trạch Tự nghe nói anh từ chức cũng không hỏi nội tình bên trong:【Không phải cậu đang làm rất tốt à? Sao lại từ chức?】
Úc Văn Yến đứng dậy đi lấy nước, anh nhìn qua các chai lọ trong góc rồi cuối cùng cũng đặt chúng xuống, chỉ lấy ít nước sôi để nguội, hững hờ nói: “Trải nghiệm đủ rồi, dù sao từ chức rồi cũng không lo ăn mặc chi tiêu, muốn thoải mái một chút.”
Nói xong anh cảnh cáo: “Cậu đừng có nói với Thanh Thanh, con bé sẽ lo lắng.”
“Cậu cũng biết Thanh Thanh sẽ lo lắng cơ à?” Ôn Trạch Tự trả lời: “Từ chức không phải chuyện nhỏ, tốt nhất cậu nên trò chuyện với bố một chút đi.”
Ôn Trạch Tự thấy khá bất ngờ, không ngờ một người cuồng công việc như anh lại từ chức vì lý do đã trải nghiệm đủ rồi, không muốn làm nữa.
Úc Văn Yến thở dài: “E là cục trưởng Lục đã tới tìm bố tôi rồi.”
Anh cảm thấy mình rất khôi hài, đã sắp ba mươi tuổi rồi vậy mà từ chức còn bị cấp trên đến tìm bố mình để làm công tác tư tưởng.
“Tuyên Dụ biết không?” Ôn Trạch Tự lại hỏi.
Úc Văn Yến: “Sao đột nhiên lại nhắc tới cô ấy? Cậu hỏi thăm ít thôi!”
Ôn Trạch Tự: “Cục trưởng Lục lo lắng không biết có phải do cậu không kết hôn nên tâm tình mới không ổn định hay không, ông ấy hi vọng cậu kết hôn sớm một chút.”
“Được rồi, Ôn Trạch Tự, tôi biết cậu đã kết hôn, hình tượng quan chức ngoại giao đã đứng vững rồi.” Úc Văn Yến hừ khẽ.
Ôn Trạch Tự nghe xong tin nhắn thoại này của Úc Văn Yến lại rơi vào yên lặng.
Úc Văn Yến vẫn kiêu ngạo như trước, nhưng cũng chỉ là ra vẻ ngông nghênh thôi. Lúc trước anh là nô lệ của em gái, luôn cầm chiếc balo màu hồng đi phía sau để bảo vệ em mình, bây giờ anh đang tranh giành để trở thành người có tư cách xách túi cho Tuyên Dụ. Mặc dù anh đang làm những việc này nhưng toàn thân chỉ có miệng lưỡi là không thành thật, cực kỳ kiêu ngạo.
Ôn Trạch Tự không trả lời tin nhắn nữa, Úc Văn Yến cũng không muốn nói chuyện thêm nên để điện thoại di động xuống rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Sau khi nằm xuống, anh lấy điện thoại di động từ dưới gối lên, chụp một tấm ảnh mờ tối trong phòng rồi gửi cho Tuyên Dụ, nghiêm túc để lại tin nhắn.
–
Tết Tây sắp đến, học viện đang tổ chức xét duyệt tiết mục cho tiệc tối. Tuyên Dụ bận rộn sắp xếp xong công việc cho hội sinh viên lại được mời đến giám sát.
Người đưa ra quyết định chính là bí thư đoàn thanh niên và cố vấn phụ trách khoa nghệ thuật. Tuyên Dụ chỉ tới cho đủ số lượng, phần lớn thời gian cô đều ngồi bên cạnh sửa luận văn.
Trên wechat, Trần Tả Ninh gửi tin nhắn tới hỏi:【Chị, cuối năm chị có dự định gì chưa? 】
Tuyên Dụ:【Năm nay là năm thứ ba bà ngoại mất, ngày 23 em xem có xin nghỉ phép được không, chúng ta về tảo mộ.】
Trần Tả Ninh:【Dạ, ở lại bao lâu ạ? 】
Tuyên Dụ:【Một hai ngày đi, em có dự định gì khác à?】
Trần Tả Ninh:【Có một bữa tiệc mừng năm mới ở trường, thời gian còn lại em đều rảnh rỗi, nghe theo sắp xếp của chị.】
Sau khi xác định rõ lịch trình, Tuyên Dụ đang định đặt điện thoại di động xuống thì có tin nhắn mới gửi tới.
Úc Văn Yến gửi tới một tấm hình, Tuyên Dụ nâng cao độ sáng mới nhìn rõ là phòng ngủ của anh.
Úc Văn Yến:【Nghe lời em, nằm xuống nghỉ ngơi.】
Tuyên Dụ suy nghĩ một lúc, rồi vẫn trả lời lại:【Ừ, tôi tiếp tục làm việc đây.】
Úc Văn Yến nhanh chóng gửi tới một tin nhắn mới:【Cuối tuần em không cần phải tăng ca đến 6 giờ chứ?】
Tuyên Dụ:【Hoạt động đến khoảng 4 giờ là kết thúc rồi.】
Úc Văn Yến gửi tới một icon:【Tôi ngủ nửa tiếng, chút nữa tới cơ quan tăng ca.】
Vẻ mặt Tuyên Dụ nghiêm túc hơn:【Anh vẫn còn muốn tăng ca à? Bị bệnh không thể xin phép nghỉ sao?】
Úc Văn Yến thấy cô quan tâm mình thì đắc ý trong lòng.
Anh gõ tin nhắn trả lời, suy nghĩ cả phút mới gửi đi:【Có vài công việc chỉ tôi mới xử lý được nên không thể không tăng ca, mệt quá】
Tuyên Dụ:【Vậy anh tan làm sớm một chút để nghỉ ngơi.】
Úc Văn Yến:【Tôi mệt quá, không thoải mái lắm, chút nữa em tới đón tôi tan làm đi.】
Tuyên Dụ xấu hổ:【? 】
Úc Văn Yến lời lẽ hùng hồn, còn hơi có ý chơi xấu:【Không cho tôi tới đón em tan làm, vậy em tới đón tôi tan làm vẫn được nhỉ.】
Tuyên Dụ phục rồi, chưa từng thấy ai theo đuổi người khác thế này, cô từ chối:【Tôi không có xe, không đưa anh về được.】
Úc Văn Yến đã lập kế hoạch trước:【Tôi bảo tài xế tới đón em, sau đó em ngồi xe tới đón tôi.】
Tuyên Dụ: . . . . . .
Đây là lần đầu cô gặp trường hợp nghịch thiên thế này mà vẫn không thể tìm ra sơ hở.
Xem ra đêm nay không tới nhìn anh một cái thì anh sẽ không bỏ qua, Tuyên Dụ chỉ có thể đồng ý và nói cho anh biết địa chỉ tòa nhà giảng dạy.
Tuyên Dụ đặc biệt chọn địa điểm vắng sinh viên qua lại, còn chạy tới sớm hơn mười phút.
Mặc dù tài xế nhà học Văn sắp xếp cho Úc Văn Yến là người khiêm tốn, nhưng người hiểu về xe chỉ vừa nhìn thôi cũng có thể nhìn ra giá cả. Vì không muốn để những người khác chú ý tới nên Tuyên Dụ mới hẹn ở nơi ít người qua lại.
Tài xế của nhà họ Văn vẫn có ấn tượng với Tuyên Dụ nên khi nhận ra cô thì nụ cười càng ngày càng rực rỡ, chào hỏi:”Cô Tuyên, chào cô.”
“Bác Tưởng, làm phiền bác rồi.” Tuyên Dụ ngồi vào chỗ ngồi phía sau.
Cô vừa ngồi lên xe Úc Văn Yến đã gọi điện thoại tới.
“Lên xe chưa?” Úc Văn Yến hỏi.
Tuyên Dụ đeo tai nghe Bluetooth lên, cô đang trả lời Dương Trí về vài chỗ cần sửa chữa liên quan tới luận văn trên điện thoại di động, phân tâm đáp: “Lên rồi, nửa tiếng sau sẽ đến.”
Úc Văn Yến: “Ừ, lát nữa đợi em ở cổng.”
Cúp điện thoại, Úc Văn Yến để công văn đã ký xong qua một bên. Anh giật giật cà vạt, khoanh tay lười biếng lùi ra sau rồi xoay nửa vòng ghế, thong dong tùy ý.
“Anh Yến, cuộc họp vào thứ Hai anh có tới không?” Phàn Gia đang ngồi ở chỗ ngồi trong góc chạy tới hỏi.
Úc Văn Yến: “Tôi đang nghỉ phép, tuần sau không đi làm.”
“Anh từ chức thật à?” Giả Trí Hiên chạy tới nhận lấy tài liệu anh đã phê duyệt.
Tâm tình Úc Văn Yến đang rất tốt, anh đang đợi Tuyên Dụ tới nên cũng đáp lại sự hiếu kỳ của bọn họ, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Giả Trí Hiên nhìn dáng vẻ anh lúc này không hiểu sao lại thấy có chút quen thuộc. Suy nghĩ một hồi anh ấy chợt nhận ra chỗ không bình thường, Ôn Trạch Tự chưa được chuyển khỏi bộ phận của họ, lúc vừa kết hôn cũng là dáng vẻ như đón gió xuân này, bây giờ Úc Văn Yến không khác là bao.
Xem ra là có biến rồi.
Anh ấy chỉ vừa mới nhận ra có chuyện gì thì Phàn Gia đã hành động nhanh hơn cả anh ấy, hỏi: “Trong đơn vị đang có tin đồn anh từ chức để về nhà kết hôn, là thật hay giả vậy?”
Từ chức? Kết hôn? Úc Văn Yến phì cười.
Đúng là tin đồn lố bịch thật, nhưng anh lại cảm thấy nếu thật sự như vậy thì cũng không tệ.
Giả Trí Hiên đụng vào cánh tay Phàn Gia, thấp giọng nói: “Cái con bé này, nói chuyện có thể uyển chuyển một chút không hả, EQ đâu rồi? Sao hồi phỏng vấn công chức cô có thể đứng hạng nhất vậy?”
Phàn Gia che miệng, lúng túng cười cười, nói thêm: “Chính là ‘Bạch Nguyệt Quang’ mà người ta luôn nói là nhát kiếm đầu tiên sau khi lên bờ chính là chém người trong lòng ấy đã trở về nước, anh ấy tình nguyện từ bỏ tất cả để nối lại tiền duyên với cô ấy.”
Con ngươi Giả Trí Hiên đã sắp rơi ra khỏi tròng mắt tới nơi rồi, cô nhóc chết tiệt này lớn gan thật, không tự nghĩ xem mình đang nói cái gì à!
“Sao tôi chưa nghe nói qua phiên bản này?” Giả Trí Hiên không được tự nhiên ho khan một cái, cảm thấy các loại phiên bản tin đồn càng lúc càng thái quá.
Phàn Gia tỏ vẻ vô tội: “Em nghe được ở căn tin lúc ăn cơm trưa.”
Có thể coi là một phiên bản tương đối mới lạ và đáng tin nhất mà anh nghe được từ trước đến nay.
“Bạch Nguyệt Quang? Đúng là biên kịch rất giỏi.” Úc Văn Yến hỏi: “Sao mọi người biết được?”
Phàn Gia sửng sốt, thật sự cho là Úc Văn Yến muốn cùng cô ấy tham gia thảo luận vấn đề tình cảm nên nhanh chóng đến gần nói: “Anh Yến, cả cơ quan đều biết chuyện anh bị đá sau khi tốt nghiệp nghiên cứu sinh, anh không biết sao?”
“Được rồi, dừng ở đây.” Giả Trí Hiên tiến đến kéo Phàn Gia thật thà chất phác.
Thái dương Úc Văn Yến nhíu chặt, một ngọn lửa không thể giải thích cứ cuồn cuộn lên trong người anh, cười như không cười, thờ ơ nhìn bọn họ: “Xuất phát từ ý thức giữ bí mật, công việc làm không tốt thì nên nói chuyện với người khác nhiều hơn, nhưng cũng không thể chỉ nói chuyện tầm phào, hãy cố gắng nâng cao trình độ chuyên môn của mình.”
Phàn Gia cầm hai phần tài liệu, mặt trắng bệch quay trở lại vị trí công tác.
Giả Trí Hiên – một người cũng coi như là cùng tuổi với anh, mặc dù trong lòng kiêng kị Úc Văn Yến nhưng vẫn tốt hơn hậu bối Phàn Gia nên có thể nói chuyện này nọ nhiều hơn một chút.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?” Giả Trí Hiên đưa cà phê cho anh, kéo ghế ngồi xuống.
Úc Văn Yến liếc nhìn thời gian, không vội nên nhận lấy cà phê: “Cường độ công việc quá cao, mệt rồi nên muốn nghỉ ngơi.”
“Muốn nghỉ ngơi thì có thể xin nghỉ phép, lí do thoái thác này không có tâm gì cả, nhà cậu có mỏ à?” Giả Trí Hiên thuận miệng nói, nhưng nói xong mới ý thức được trong nhà vị thiếu gia này thật đúng là có mỏ. Mẹ anh còn là một nhân vật lớn trong giới giải trí, chớ đừng nói tới gia đình nhà ngoại còn có sản nghiệp kinh doanh khác.
Úc Văn Yến cau mày, khóe môi cong lên một hình cung mờ nhạt: “Ừ, cũng đâu phải cậu mới biết?”
“Thật sự là vì nối lại tiền duyên với Bạch Nguyệt Quang à?” Giả Trí Hiên thật sự muốn tin những tin đồn gần đây.
Úc Văn Yến uống một ngụm cà phê, ánh mắt lạnh đi một chút: “Không nên nói lung tung, không liên quan gì tới cô ấy cả, là nguyên nhân cá nhân của tôi thôi.”
Giả Trí Hiên đã hiểu, thật sự là có nhân vật Bạch Nguyệt Quang này. Gần đây hai người cũng có gặp mặt, nên mấy tin đồn này vẫn có thể tin được, không có lửa thì làm sao có khói.
Bỏ qua biểu cảm dư thừa của Giả Trí Hiện, cách giờ hẹn tầm 10 phút Úc Văn Yến đứng dậy cầm áo khoác âu phục vắt trên lưng ghế, thản nhiên mang theo, còn vỗ vỗ bả vai Giả Trí Hiên, vẻ mặt thờ ơ: “Làm việc cho tốt, bớt hiếu kì.”
Úc Văn Yến rời khỏi phòng làm việc, Phàn Gia mới dám đứng lên từ vị trí công tác.
“Anh Giả, anh Yến muốn từ chức thật à?” Phàn Gia hỏi.
Giả Trí đứng dậy trở về vị trí làm việc của mình, hừ một tiếng: “Sao có thể.”
Phàn Gia chỉ chỉ đống tài liệu cao như quả núi nhỏ trên bàn: “Anh Giả, những văn kiện này anh không cầm theo.”
“Cứ để đó đi.” Trên bàn Giả Trí Hiên cũng đang có một đống tài liệu, cũng không còn chỗ để thêm đống tài liệu mà Úc Văn Yến để lại nữa.
Phàn Gia: “Chẳng phải công việc của anh Yến do anh tiếp nhận à?”
“Tiểu Phàn, em có biết thời gian nghỉ phép có lương là gì không?”
Phàn Gia lắc đầu.
Giả Trí Hiên nở một nụ cười gian trá: “Nghĩa là thời gian nghỉ ngơi được trích ra, mỗi khi tổ chức cần thì sẽ điều chỉnh thời gian nghỉ phép sang thời gian khác, công việc quan trọng, phục vụ nhân dân quan trọng. Hiểu chưa?”
Phàn Gia nhìn chằm chằm đống tài liệu trước mắt, cảm thấy những người này đều là lão hồ ly, xem ra khi Úc Văn Yến trở về không thể không tăng ca.
–
Úc Văn Yến gặp Ôn Trạch Tự cũng vừa tan làm ở đại sảnh, hai người cùng nhau đi ra cửa lớn, anh liếc anh ấy một cái, hai tay đút trong túi, cực kỳ kiệt ngạo: “May là không mặc cùng màu áo khoác, nhưng mà gặp phải cậu đúng là xúi quẩy.”
Khi hai người này gặp nhau, bản chất của họ luôn có thể lộ ra ngoài, Úc Văn Yến lười nhác không quan tâm đến lễ tiết, không hề che giấu bản tính độc miệng của mình. Ôn Trạch Tự cũng vậy, anh ấy không cần cười ôn hòa nữa, khí chất toàn thân trở nên lạnh lùng xa cách.
“Thanh Thanh nói cứ luôn mặc màu đen sẽ không tốt lắm.” Ôn Trạch Tự nói: “Đúng là xúi quẩy, nói chuyện với cậu thì càng xúi quẩy hơn.”
Úc Văn Yến khịt mũi, không nói thêm nữa.
Đi được năm phút thì anh cảm thấy có gì đó không đúng lắm, Úc Văn Yến hơi cau mày lại, nhẹ nhàng mà lười biếng nói: “Có thể đừng bám theo tôi được không?”
“Tôi ra cổng.”
“Tôi cũng ra cổng.”.
“Cậu có thể đổi đường khác mà, đi cửa hông đi.” Ôn Trạch Tự cười, nụ cười ấm áp như gió xuân, nhưng lại lộ ra chút không kiên nhẫn.
Úc Văn Yến đi nhanh hơn Ôn Trạch Tự mấy bước, thảnh thơi tự tại, thả lỏng vai: “Mấy người thích lén lút hành động thích hợp đi cửa hông hơn.”
“Tôi đã hẹn với người ta rồi, ở ngay cổng chính.” Ôn Trạch Tự bước nhanh đuổi kịp, giữ nguyên tốc độ như anh.
“Tôi cũng có hẹn với người ta rồi, cũng ở cổng chính.” Úc Văn Yến có chút đắc ý nói: “Tuyên Dụ tới đón tôi.”
Ôn Trạch Tự nghe câu nói sau cùng thì nghiêng đầu nhìn qua, trong con ngươi thoáng qua một chút khó tin, mặc dù thu lại rất nhanh nhưng đã bị Úc Văn Yến nhanh mắt nhìn thấy.
“Cậu có ý kiến?” Úc Văn Yến khẽ xì một tiếng: “Có phải Thanh Thanh không ở đây, không có ai tới đón cậu nên ghen tị với tôi chứ gì?”
“Tôi vĩnh viễn sẽ không ghen tị với cậu, cảm ơn.” Ôn Trạch Tự bổ xuống một đao: “Nếu tôi nhớ không lầm, thì Tuyên Dụ không biết lái xe.”
“Ừ.” Giọng điệu của Úc Văn Yến hơi khó chịu.
Ôn Trạch Tự đại khái đã đoán được chuyện gì xảy ra, đoán chừng là anh lại sắp xếp chuyện gì kỳ quái rồi.
Đợi đến lúc nhìn thấy một chiếc xe màu đen dừng ở ven đường, ở ghế lái là tài xế của nhà họ Văn còn Tuyên Dụ thì hạ cửa sổ xe xuống chào hỏi anh ấy, Ôn Trạch Tự thật sự cạn lời rồi.
Để tài xế nhà mình đi đón người, rồi lại tới đón anh, đây mà cũng gọi là tới đón anh tan làm à? Loại chuyện này cũng chỉ có Úc Văn Yến có thể làm ra được.
“Là người ta tự nguyện, hay là cậu ép người ta thế.” Ôn Trạch Tự mỉm cười hỏi.
Úc Văn Yến đút tay vào túi quần, hừ nhẹ: “Dù sao thì người cũng tới rồi.”
Một chiếc xe màu bạc đậu ở phía sau, cửa sổ xe hạ xuống rồi một nữ sinh thò đầu ra vẫy tay: “Anh hai, ở đây!”
Úc Văn Yến nhìn thêm vài lần, xác nhận nữ sinh tới đón Ôn Trạch Tự là họ hàng trong nhà anh ấy thì mới thả lỏng cảnh giác.
Ôn Trạch Tự nhìn thấy hết mọi động tác của anh, lúc đi ngang qua Úc Văn Yến còn vỗ vai anh một cái: “Chúng ta cũng như nhau thôi, chẳng phải là loại người cao thượng gì cả.”
“Đừng nói vậy, tôi không nghĩ mình có cùng đức hạnh với cậu.” Úc Văn Yến phủi phủi chỗ Ôn Trạch Tự vừa sờ qua, thật giống như bị cái gì đó bẩn thỉu chạm tới.
“Tôi thiện lương hơn cậu một chút.” Úc Văn Yến cười cười, bước nhanh đến bên cạnh xe mà không cho anh ấy cơ hội trả lời.
Dáng hai người rất cao, mặc áo khoác sẫm màu vừa người nhìn giống như cái móc áo di động vậy, đứng ở ven đường đúng là cảnh đẹp ý vui, nhưng trên nét mặt hai anh chàng đẹp trai này không giấu được sự căm ghét lẫn nhau.
Tuyên Dụ không biết hai người đang nói chuyện gì, nhưng rõ ràng biểu cảm không mấy thiện cảm.
Úc Văn Yến lên xe, Tuyên Dụ hỏi: “Các anh nói chuyện gì vậy?”
“Bọn tôi còn có thể nói chuyện gì chứ, vẫn là cái chuyện đó thôi.” Khi nhắc đến Ôn Trạch Tự, Úc Văn Yến lại tỏ thái độ lạnh lùng.
Tuyên Dụ không đơn thuần như Úc Thanh, luôn cho rằng quan hệ của hai người vô cùng tốt. Cô hiểu giữa bọn họ đều rất rõ ràng, tốt thì rất tốt, nhưng cũng không dễ giải quyết.
Cô khuyên nhủ: “Anh ấy cũng đã kết hôn với Thanh Thanh rồi, anh kiềm chế một chút đi, nếu không Thanh Thanh biết được sẽ rất buồn đấy.”
“Tôi cũng đâu làm gì cậu ấy, chỉ nói vài câu thôi.” Úc Văn Yến đổi chủ đề: “Tại sao em lại nói đỡ cho cậu ấy? Thanh Thanh cũng nói thay Ôn Trạch Tự, sao em không thể nói thay cho tôi hả?”
Tuyên Dụ yên lặng nhìn anh.
“Được rồi, mấy người đều thích viên đạn bọc đường.” Úc Văn Yến dần dần nhắm hai mắt lại rồi dựa về phía sau một chút, rất giống một tên lưu manh không thèm nói đạo lý.
Tuyên Dụ hỏi lại: “Anh không thích à?”
“Tôi…thích chứ, thích viên đạn bọc đường của em, em có cho không?” Úc Văn Yến quay đầu, mở mắt nhìn cô không chớp mắt.
Đột nhiên đối diện với đôi mắt đen láy của anh, trái tim Tuyên Dụ bỗng đập thình thịch, cô quay mặt đi: “Bớt khua môi múa mép đi.”
Tưởng là Úc Văn Yến sẽ biết điểm dừng, không ngờ anh lại trực tiếp dựa đến cạnh cô: “Đau đầu quá.”
“Ngồi đàng hoàng, ngủ đi.” Tuyên Dụ đẩy anh ra.
Úc Văn Yến gác cằm lên bả vai cô: “A Dụ, chúng ta nói chuyện đi.”
“Hả?” Tuyên Dụ không đẩy anh ra nữa, để anh tùy ý dựa vào cô.
Úc Văn Yến hỏi: “Người đàn ông hôm đó tới bệnh viện gặp em là ai?”
“Úc Văn Yến, quan hệ của chúng ta không phải bạn trai bạn gái đúng không?” Tuyên Dụ nói: “Tôi có thể từ chối không trả lời.”
“Ồ, em chỉ muốn nói chuyện riêng với một mình anh ta thôi, tôi hỏi nhiều thêm một câu em liền làm mặt lạnh với tôi.” Úc Văn Yến ngạo nghễ nâng cằm lên: “Ít nhất tôi muốn biết, tôi có là kẻ thứ ba hay không.”
Tuyên Dụ cười không dừng được, Úc Văn Yến nhíu mày, chọc vào cánh tay cô: “Cười cái gì?”
“Anh á, làm người thứ ba ấy hả?” Tuyên Dụ lắc đầu, đơn giản là không dám tưởng tượng: “Thế mà lại có hành động khí thế như chính thất.”
Úc Văn Yến: “Em đang khen tôi hay chọc ngoáy tôi thế?”
“Anh Húc Nghiêu là người rất tốt, đã giúp nhà chúng tôi rất nhiều chuyện.” Tuyên Dụ nhìn chằm chằm anh một lát, nói thẳng: “Anh ta đang theo đuổi tôi.”
“Ngày đó sau khi nói chuyện xong bọn tôi cũng không còn liên hệ nữa.” Tuyên Dụ cũng không biết Đổng Húc Nghiêu nghĩ thế nào.
“Em có đồng ý không?” Úc Văn Yến truy hỏi: “Sau khi chúng ta chia tay, em đã hẹn hò mấy lần lần rồi?”
“Tôi… từ chối trả lời, tôi ghét người ta hỏi về chuyện người yêu cũ.” Tuyên Dụ khoanh tay nhắm mắt.
Yên tĩnh được một lát thì Úc Văn Yến nhịn không được hỏi: “Anh ta biết tôi là người yêu cũ của em không?”
Tuyên Dụ mở mắt, bình tĩnh nhìn anh: “Úc Văn Yến, không phải anh muốn bắt đầu lần nữa à? Vậy thì chuyện trước kia không còn quan trọng nữa.”
Ánh mắt Úc Văn Yến di chuyển từ khuôn mặt đến bàn tay cô, giữ chặt: “Tôi không hỏi nữa.”
Tuyên Dụ không né tránh, Úc Văn Yến nắm một lát lại bắt đầu không đàng hoàng x.oa n.ắn tay cô.
Xe dừng ở tầng dưới căn hộ của Úc Văn Yến thì bọn họ phát hiện Úc Kinh Chí đang đứng ở dưới lầu.
“Sao bác Úc lại tới đây?” Tuyên Dụ còn chưa biết làm sao để đối mặt với Úc Kinh Chí.
Úc Văn Yến đại khái đã đoán ra bố anh vì chuyện từ chức nên mới đến, anh nói với tài xế: “Bác Tưởng, bác đưa cô ấy về nhà rồi nhắn tin cho cháu.”
Bác Tưởng: “Được.”
Tuyên Dụ nhìn bóng lưng Úc Văn Yến vội vã rời đi, nhận ra có gì đó không đúng.
Xe sắp ra khỏi cổng thì trong đầu Tuyên Dụ đã nhảy ra đủ loại ý nghỉ lung ta lung tung, sau đó cô hạ quyết tâm, nói: “Bác Tưởng, cháu làm rơi đồ rồi, bác đưa cháu quay lại đi ạ.”
【Tác giả có lời muốn nói】
Úc Văn Yến: Cho nên rốt cuộc thì tôi có phải là người thứ ba hay không?
Tuyên Dụ: Chúng ta vẫn chưa ở bên nhau nhỉ?
Tuyên Dụ ho khan một cái: Muốn làm người thứ ba cũng được, lúc nào tìm được chính thất thì anh có thể nhận chức.
Úc Văn Yến: ? ? ?